Anh! Cứ để em ngủ yên nhé!

Lách cách lách cách
_ ” Em à ! Anh yêu em thật lòng đấy.Anh sẽ yêu em suốt đời,anh sẽ chăm lo cho em,em hãy tin anh nhé “.
Chuyến bay lúc lờ mờ sáng cất cánh.
12h trưa tại sân bay Tân sơn nhất.
_ A lô ! Anh, em về đến Sài Gòn rồi, em đang ở sân bay, anh ra đón em và mẹ nhé !
_ Em về đến nơi rồi à, nhưng mà bây giờ anh đang bận, hay em với mẹ tự tìm chỗ nào nghỉ trọ trước đi, rồi anh sẽ đến sau.
Phương dặn tôi như vậy và tôi dạ rất nhẹ rồi tự mình xách va li cùng mẹ đi taxi vào thành phố tìm nhà trọ trong lúc đợi Phương đến đón chúng tôi.
Vừa rời khỏi chốn tồi tệ để về quê hương, sao tôi thấy lòng mình nhẹ hẳn, từ nay tôi được sống trên quê mình, có người lo lắng và chăm sóc cho tôi, chắc chắn tôi sẽ sống tốt hơn.

ngu_yen

Đang vào mùa mưa nên trời sài gòn mưa tầm tã suốt cả ngày.Tôi với mẹ tìm được một nhà trọ rẻ tiền ở tạm, tôi cũng muốn kiếm chỗ nào khá hơn để mẹ thoải mái nhưng đằng nào cũng chị ở tạm, rồi chúng tôi sẽ về sống với Phương – người tôi yêu mà.
Mặc 2 cái áo mưa giấy, tôi và mẹ tìm ra quán cơm đầu hẻm ăn tạm, áo mưa rẻ tiền nên về đến nhà cởi ra, trông tôi lếch thếch như con bé ăn xin.
Tôi gọi điện cho Phương, nhưng Phương tắt máy, tôi nghĩ chắc Phương đang có việc bận, chắc chắn sẽ gọi đến cho tôi, nghĩ thế rồi tôi nằm xuống cạnh mẹ ngủ 1 giấc đến tối mịt.
_ Con dậy rồi à. Mẹ con mình ra đầu ngõ ăn cơm hàng nhé.
_ Dạ.
_ À mẹ ơi, mẹ có thấy Phương gọi cho con không ?
_ Không, mẹ chưa thấy nó gọi.
Thật là lạ,giờ đã 7h tối rồi mà Phương vẫn chưa gọi cho tôi, tôi chủ động gọi tiếp lần nữa cho Phương, và lần này Phương mở máy.
Tiếng chuông điện thoại kéo dài nhưng vẫn chưa thấy Phương bắt máy, rồi tách một cái chỉ còn tiếng tút tút. Tôi nhíu mày tắt máy, tôi vơ cái ví rồi cùng mẹ đi ăn cơm tối.
Sáng sớm hôm sau tôi lại gọi điện cho Phương, tối qua tôi không gọi nhiều vì nghĩ là Phương đang thu xếp với gia đình.
_ A lô – tiếng Phương trả lời từ đầu dây bên kia.
_ Anh hả ? Anh đang ở đâu thế ? Sao anh không gọi cho em ? Anh đến chỗ em bây giờ nhé.
_ Ừ. Em đang ở đâu ?
_ Dạ ” ….”
20 phút sau tôi nghe tiếng động cơ xe đang phóng vào khu nhà trọ của tôi, tôi chạy ra ngoài cửa nhìn. Đúng là Phương, Phương dựng chiếc xe SH mới coong trước cửa nhà tôi, Phương thích xe máy lắm, nên đi loại nào là phải chọn loại xịn.
Tôi nhìn thấy Phương – đúng khuôn mặt trên wc và những bức ảnh, thì mừng rỡ chạy đến ôm cổ. Phương ôm và vỗ lưng tôi rất khách sáo, cứ như thể chúng tôi mới quen biết ấy.
Chắc tại Phương bây giờ mới gặp tôi ở ngoài nên hơi bối rối chăng.
_ Anh vào nhà đi.
Phương gật đầu rồi rút chìa khóa xe đi vào nhà. Tôi chạy sang buồng bên cạnh gọi mẹ.
_ Mẹ ơi, mẹ xem ai đến này.
Mẹ tôi ở trong buồng đi ra.
_ Ồ, Phương phải không cháu ?
_ Dạ ,cháu Phương đây.
Mẹ tôi vui mừng, vội đi pha nước mời Phương rồi vào buồng trong lấy ví kêu đi chợ mua đồ nấu cơm.
_ 2 đứa cứ ở nhà nói chuyện, mẹ đi mua thức ăn về nấu cơm.
_ Dạ thôi, không cần đâu bác, bác cứ ở nhà, lát mình đi ăn nhà hàng.
_ Vậy đâu có được, làm phiền cháu quá.
_ Giờ bác đi chợ mua đồ ăn thì cháu cũng làm phiền bác mà. Thôi bác cứ ngồi xuống đi bác.
Phương rất thoải mái và có vẻ hào phóng, đúng như người mà tôi đã quen. Phương đảo mắt nhìn khắp nhà rồi nói.
_ Sao em không thuê chỗ nào khá hơn, chỗ này trông cũ kỹ quá.
_ Nhà rẻ mà anh, với lại em nghĩ ở tạm thôi, không cần thuê mắc, thời gian đầu về sống với anh thì em cũng cần có chút vốn chứ.
Thấy tôi nói thế, Phương nhìn lơ qua chỗ khác rồi uhm một tiếng trong cổ họng.
Buổi trưa Phương đưa tôi và mẹ đến một nhà hàng sang trọng để ăn uống, mẹ tôi có vẻ vui vì tôi kiếm được một người yêu lý tưởng, tuy không phải đàn ông nhưng cũng có thể lo lắng đầy đủ cho tôi.
Ăn xong, Phương chở tôi và mẹ đến một khu nhà chung cư loại khá, chắc chắn hơn hẳn cái nhà mà tôi với mẹ đang thuê.
_ Em và mẹ cứ sống tạm ở đây đã nhé.
_ Sống tạm là sao hả anh. Anh với gia đình có vấn đề phải không ?
Phương nhếch môi không nói gì. Im lặng rồi quay ra nói với tôi
_ Thì em cứ ở đây đi đã. Có gì anh nói sau.
_ Anh ! Có chuyện gì anh phải nói với em nhé.
_ Uhm.
Phương để mẹ vào tham quan ngôi nhà, trông nó sạch sẽ và đầy đủ công trình phụ, mẹ tôi có vẻ ưng ý, gật đầu thích lắm. Còn Phương thì lai tôi quay lại căn nhà trọ mang hành lý sang.
Giờ này Phương về nhà rồi, Phương nói đã đóng trước tiền nhà 1 năm cho tôi và mẹ, tôi vui vẻ ôm cổ Phương hôn lên má. Tôi và mẹ lo lấy chổi và cây lau nhà, dọn dẹp lại một hồi.
Dọn xong mệt lả, tôi đi tắm rửa rồi vào buồng riêng nằm, tôi nằm tưởng tượng đến những tháng ngày sau này được sống hạnh phúc với Phương.
Có nhà là có nền tảng, tôi với mẹ thoải mái đi mua sắm một ít đồ cho cá nhân. Một tuần Phương đến thăm tôi và mẹ khoảng 3 – 4 lần nhưng vẫn chưa đả động đến chuyện ở lâu dài. Tôi hơi bồn chồn nhưng vẫn tin tưởng Phương, những lời Phương nói tôi hoàn toàn tin.
Thời gian trở về quê hương cũng đã được 2 tháng, sống ở cái đất Sài Gòn vật giá cắt cổ này, số tiền tôi với mẹ mang về đã gần hết. Tuy nhiên tôi không lo lắng lắm vì có Phương lo cho tôi mà. Chỉ đến khi mà cả tôi và mẹ đã hết nhẵn tiền tôi mới ái ngại gọi cho Phương.
_ Anh, em xin lỗi vì đột xuất gọi cho anh.Anh có thể đến nhà em bây giờ được không ?
_ Không sao. Lát anh sẽ đến.
Rồi Phương cúp máy, Phương trả lời khá gọn nhẹ và khách sáo làm tôi càng ngại hơn, như thể tôi đang lợi dụng Phương vậy.
Chiếc xe quen thuộc đã dừng trước cửa nhà. Phương đi vào trong và ngồi xuống ghế.
_ Em có chuyện gì thế ?
_ Anh đi có mệt không ? – tôi hỏi khách sáo vì không muốn trơ chẽn đề cập chuyện tiền nong ngay.
_ Em hết tiền rồi hả ? – Phương thẳng thừng hỏi tôi.
Tôi xấu hổ quá, cảm giác đang xin xỏ Phương khiến tôi tự ái, nhưng sự thực là tôi đã hết tiền và tôi phải gật đầu thay cho câu trả lời.
Phương không cần nói nhiều, rút trong ví ra đưa tôi 500 $
_ Em cầm lấy dùng tạm.
Tôi cầm tiền rồi ái ngại nói cám ơn Phương, vì thái độ của Phương xa lạ quá nên sao tối cứ thấy bức bối khi nhận tiền này.
_ Em theo anh ra chỗ này một chút nhé.
_ Đi đâu thế anh ?
_ Em cứ đi thì biết.
Phương chở tôi đến một quán cafe.
_ Sao tự nhiên anh đưa em đi uống cafe thế ? – tôi khẽ siết nhẹ eo Phương
Phương không trả lời câu hỏi của tôi. Phương tắt máy rồi đi thẳng vào trong, tôi xuống xe đi theo sau.
Tôi lựa một cái bàn trong góc khuất rồi chỉ cho Phương.
_ Mình ngồi chỗ kia đi anh.
_ Không, mình có bàn ở đằng kia.
Phương chỉ tay về phía cái bàn có một cô gái đang ngồi, đến gần cái bàn, tôi thấy một cô gái xinh đẹp đang cầm chiếc điện thoại hàng hiệu ngồi đó nhắn tin, gương mặt cô ta trang điểm kỹ càng nhìn rất ăn chơi, bộ quần áo trên người cô ta sexy khỏi nói. Mùi nước hoa nhẹ của Pháp thoang thoảng trong quán cafe, chỉ lướt sơ qua là biết cô ta là con nhà giàu.
Phương chỉ tay cái ghế đối diện cô gái đó và bảo tôi ngồi xuống.
_ Em ngồi đây đi.
Tôi ngơ ngác hỏi Phương
_ Ai thế anh ?
_ Đây… là Vân, bạn gái của anh. – Phương giới thiệu mà không dám nhìn thẳng vào mặt tôi.
_ Bạn gái của anh là sao hả anh ? – tôi ngơ ngác.
_ Tôi là người yêu của Phương, hôm nay tôi đã nói với Phương muốn được gặp cô để nói rõ một chuyện.
_ Nói rõ chuyện gì ? – tôi cố gắng cười.
_ Cô hãy rời khỏi Phương đi. Vì Phương không yêu cô nữa rồi, trong thời gian đợi cô về đây, anh ấy đã yêu tôi và tôi cũng cần anh ấy vì thế cô không nên làm người thừa, ok ?
_ Chuyện này là sao hả anh ? Cô ta đang nói gì thế ? – tôi gượng cười níu tay áo Phương.
_ Anh….
_ Sao anh ấp úng thế ? Hãy nói rõ với cô ta đi !
_ Mai ! Anh xin lỗi, mình chia tay đi. Anh không muốn ràng buộc em sống với người không có tình cảm với….
_ Với em chứ gì ?
_ Anh….anh thực sự xin lỗi nhưng anh mong là những gì anh đã làm cho em sẽ bù đắp được phần nào.
2 hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt tôi, tôi không nhìn Phương mà nhìn vào cô gái đang tháo tép xingum nhai nhóp nhép với vẻ đắc thắng kia. Tôi đưa tay lên lau khô nước mắt rồi rút trong ví ra 500 $ mà Phương đã đưa cho tôi.
_ Số tiền này trả lại anh. Tôi không cần.
Tôi vứt tờ đô la xuống bàn rồi đứng dậy rời khỏi quán. Phương không hề chạy theo tôi, anh ta chỉ ngồi đó và cúi mặt.
Bước chân ra khỏi quán, mọi sự kìm nén của tôi khi nãy giờ được bung ra hết, chân tay tôi run rẩy, tôi ngồi bệt xuống vệ đường và khóc nức nở. Phía trong lồng ngực tôi như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Tiết trời Sài Gòn như đày đọa tôi, cơn mưa làm tôi toàn thân tôi ướt sũng, mái tóc lòa xòa bết vào nhau. Giữa cơn mưa đêm tôi chỉ biết trách mình đã quá tin người. Quá tin vào lời nói đầu môi.
Tôi đứng dậy và lững thững tìm đường về nhà. Tôi trắng tay rồi, tiền hết, tình hết, tôi chẳng còn gì cả. Trong lúc quẫn chí tôi đã định lao đầu vào ô tô mà chết cho rồi nhưng chợt nghĩ đến mẹ, tôi còn có mẹ tôi nữa, tôi chết rồi ai lo cho mẹ đây, và cuộc đời tôi chẳng nhẽ vì một người con gái mà phải chấm dứt hay sao.
Tôi phải về nhà. Về đến nhà thì mẹ đã ngủ rồi, tôi đi tắm rửa sạch sẽ, lau khô người vì sợ cảm lạnh. Tôi chui vào phòng nằm suy nghĩ.
Giờ tôi phải kiếm sống thôi, tôi hết tất cả rồi, tôi phải nuôi mẹ tôi, tôi phải kiếm sống và rồi tôi lại nghĩ đến Phương, vừa nghĩ đến anh ta là nước mắt tôi lại trực trào ra, tôi đưa tay lên bịt miệng để không khóc thành tiếng, tôi cảm thấy uất ức, cảm thấy hụt hẫng như rơi xuống đáy vực. Và… tôi thề với lòng, tôi sẽ không tin bất cứ một ai nữa, từ nay cuộc sống của tôi sẽ chỉ có tiền chứ không có tình.
Ngay ngày hôm sau, tôi đi tìm việc ở mấy quán cơm gần nhà, họ cho tôi việc bưng bê và rửa bát, 1 tháng trả 500 ngàn, tạm thời thì như thế cũng tốt.
Làm được vài hôm thì tôi không chịu được cảnh bị sai vặt quá nhiều, bị chửi nữa, lương thì rẻ mạt không đủ cho mẹ tôi ăn no nữa. Cứ cho là đủ ăn thì tiền nhà, tiền điện, các thứ sẽ lấy gì mà trả đây, hết 1 năm hết tiền nhà, ai sẽ trả giùm tôi đây, nếu không có tiền thì chỉ đứng đường thôi.
Tôi bắt đầu lo lắng cho những ngày tháng sau này. Có một hôm có vài cô gái đến quán ăn cơm, trông họ phấn son lòe loẹt nhưng nhìn là biết họ xài loại phấn rẻ tiền, trang điểm chỉ gọi là tô thêm chút sắc khí cho mặt thôi.
Tôi nghe họ trò chuyện.
_ Hôm qua tao được bo 500 lận đó.
_ Mày hên nhỉ, tao chỉ được có 300 thôi.
_ Nhằm nhò gì mày ơi, con này còn được khách quen đến chơi cho 100 $ lận mà.
Nghe thế, tôi cảm giác là họ kiếm tiền khá hơn tôi rất nhiều, nếu tôi cũng kiếm được tưng đó tiền thì chắc hẳn sẽ lo cho mẹ tôi được đủ ăn đủ mặc. Tôi đánh bạo đi đến chỗ họ hỏi.
_ Chào các chị. Các chị cho em hỏi. Các chị có biết công việc nào kiếm ra nhiều tiền một chút không ?
Họ nhìn tôi rồi kéo ghế bảo tôi ngồi xuống.
_ Em thích làm ở disco không ?
_ Làm ở đó kiếm nhiều tiền chứ ạ ?
_ Nhiều thì không nhiều, nhưng cũng đủ để ăn mặc khỏi lo.
_ Ờ. Lương cơ bản là 800 còn có thể kiếm nhiều hơn hay không là do em, tụi chị làm phục vụ bàn ở đó, phục vụ tốt thì người ta bo nhiều.
_ Nhiều là bao nhiêu hả chị ?
_ Cũng còn tùy, kẹt sỉ thì 50, khá hơn chút thì 200 – 300, còn hạng hào phóng thì có khi cho cả tiền triệu.
_ Nhiều thế cơ ạ.
_ Ừ. Có thích làm thì tụi chị sẽ xin cho.
_ Vâng, em muốn làm.Các chị giúp em nhé.
Tôi mừng rỡ vì sắp có công việc mới kiếm được nhiều tiền hơn.
_ Để em mời các chị bữa cơm này.
_ Thôi khỏi cô bé. Em nhiều tiền lắm hay sao mà đòi đãi. Không cần phải hối lộ thế đâu.
Họ đưa tôi địa chỉ rồi bảo tôi ngày mai đến disco tên thế này hỏi chị Mây phục vụ.
Tôi gật đầu cám ơn họ rồi xin bà chủ quán cho nghỉ.
Hôm sau tôi đến trước cửa disco đó, tiếng nhạc xập xình oang oang cả tận ngoài đường, tôi vừa vào vừa bịt tai.
Tôi hỏi một số nhân viên trong đó mà như phải hét lên với họ, rồi một lúc sau, chị hôm qua ra gặp tôi dẫn lên phòng giám đốc.
Gã giám đốc có gương mặt dê xồm phát sợ, gã nhìn tôi rồi gật đầu.
_ Thế em có muốn làm ngay bây giờ không ?
_ Dạ muốn. – tôi trả lời ngay.
_ Thế Mây dẫn em Mai vào thay quần áo trang điểm nhé. – cái giọng thỏ thẻ của gã làm tôi rợn cả người.
Chị Mây kéo tay tôi vào phòng thay đồ. Trong phòng này bức bí, đồ đạc ngổn ngang, mùi phấn son xen lẫn mùi thuốc lá làm tôi muốn nôn mửa. Có mấy cô gái mặc toàn đồ lót ngồi đó hút thuốc là phì phèo, họ liếc mắt nhìn tôi rồi cười với nhau.
Chị mây kéo tôi ra chỗ khác, đưa bộ đồng phục cho tôi.
_ Họ là gái nhảy đấy, hay nói đúng hơn là cave cao cấp – chị Mây nói nhỏ.
_ Họ kiếm nhiều tiền lắm đấy, một đêm kiếm đến vài triệu.
_ Thế cơ á. – tôi ngạc nhiên.
_ Ừ. Nhưng tiền đó phải trả bằng một cái giá rất đắt.
_ Là sao hả chị ?
_ Từ từ rồi em sẽ hiểu. Thôi mau thay đồ rồi vào làm.
Thay đồ xong tôi đi ra ngoài thì va phải một cô gái, tôi nói xin lỗi nhưng cô ta chả nói gì. Chị Mây bảo tôi.
_ Em đừng quan tâm đến họ, họ tự cho là hơn chỉ em mình 1 bậc vì kiếm nhiều tiền hơn, sang hơn, xinh đẹp hơn.
_ Cô ấy cũng là gái nhảy hả chị ?
_ Không , đó là PR – tiếp thị khách hàng ấy mà. Nhưng họ cũng kiếm nhiều tiền như mấy cô gái nhảy vậy, họ được tiếng thơm hơn, không bị gọi là cave.
Chị Mây chỉ nói thế rồi dẫn tôi vào làm việc ngay, tiếng nhạc quá lớn làm tim tôi nhảy từng nhịp, đập thình thình. Tôi mới vào nên chỉ đi chạy vặt cho chị Mây, cuối giờ chị được tiền bo liền cho tôi một nửa. Tôi cám ơn chị rối rít.
Đúng là khá thật, chỉ 1 đêm mà tôi có được cả nửa tháng lương ở quán cơm, cừ đà này tôi chẳng phải lo gì cả.
Hôm đó tôi làm việc đến khuya, hơn 1h sáng tôi mới lọ mọ về nhà.

Content Protection by DMCA.com