Bác Sĩ Bảo Cưới Tác giả: Lam Thanh Thanh

Loading...

Câu Chuyện Của Kim Ngân
Gia Hân yên tâm ngồi học. Các tiết học lặng lẽ trôi qua đến ra về Gia Hân nói Hoàng Huy về trước cô có việc sẽ về sau. Hoàng Huy nhắc nhở vài câu rồi cũng về trước. Gia Hân lúc này mới dám lên chiếc xe của Gia Bảo. Chiếc xe lăn bánh từ từ hòa vào dòng xe cộ trên đường rồi dừng lại ở một quán coffee. Gia Hân xuống xe nhìn người con trai bỉnh thản ngồi trong xe:
-Này anh không vào sao?
-Sao tôi phải vào? _Gia Bảo nhướng mày nhìn Gia Hân.
-Anh phải vào với tôi chứ. Ai biết được anh lừa tôi đến đây rồi về trước bỏ tôi ở đây một mình thì sao_Gia Hân ném cái nhìn khinh khỉnh vào Gia Bảo. Từ trước tới giờ anh có làm việc gì là không hại đến cô đâu.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
-Cầm lấy_Gia Bảo đưa chìa khóa cho Gia Hân. Anh cũng phải chịu thua với tính nghi ngờ của cô.
-Hehe ở lại vui vẻ hen_Gia Hân giờ mới tin tưởng để lại một câu rồi bước vào quán coffee.
Gia Hân nhìn xung quanh tìm kiếm người muốn nói chuyện với mình. Cô đang thắc mắc không biết là ai thì đột nhiên từ phía sau truyền đến một giọng nữ có chút quen quen:”Gia Hân ở đây này!”
Gia Hân quay người lại nhìn người con gái đang ngồi ở một bàn cách cô không xa. Là Kim Ngân. Gia Hân có chút ngạc nhiên nhưng rồi cùng tiến gần bàn rồi ngồi xuống.
-Kim Ngân cô gặp tôi vì chuyện gì?_Gia Hân nhìn Kim Ngân.
-Từ từ hẵn nói chuyện, cô uống gì nào?_Kim Ngân nhìn menu hỏi Gia Hân.
-Vậy lấy cho tôi một li cam ép_Gia Hân chọn đại một thức uống. Kim Ngân gọi người phục vụ tới và nói:
-Cho em một li cam ép và một sinh tố bơ nha anh_Nở một nụ cười tươi khiến người kia xao xuyến gật đầu và vào trong.
-Rốt cuộc là gặp tôi vì chuyện gì?_Gia Hân cảm thấy có chút không tự nhiên lại có chút có lỗi vì lần trước cô giả làm người yêu của Thiên Long khiến Kim Ngân đau khổ. Cô muốn nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện.
-Cũng không phải chuyện quan trọng tôi chỉ muốn xin lỗi cô về việc lần trước tôi lái xe do có việc gấp nên suýt nữa thì tông cô. Lúc đó do gấp quá nên tôi cũng không để ý nhưng Thiên Long đã nói tôi nhất định phải xin lỗi cô._Kim Ngân giọng nói rất dễ nghe và nhẹ nhàng khiến người đối thoại cũng không nỡ trách giận. Gia Hân khẽ nở một nụ cười:
-Không sao, tôi không bị thương nặng với lại cô cũng không cố ý mà._Câu nói của cô khiến Kim Ngân có chút ngượng. Thật ra thì là cô cố ý đó mà Gia Hân không biết đó thôi. Lại khiến cô trở thành kẻ nói dối và một con người giả tạo. Kim Ngân ghét cái cảm giác này, liền nhanh chóng lảng sang chuyện khác:
-Vậy dạo này Thiên Long có hay quan tâm đến cô không? Tôi thấy anh ấy rất yêu thương cô.
“Yêu cái khỉ gì lần trước chỉ là đóng kịch qua mặt cô thôi. Tên sao quả tạ đó mà có ý với tôi thì chắc có bão lớn rồi. Lần này mình cũng nên nói sự thật với cô ấy thôi dù sao cũng không còn sợ cái bản hợp đồng kia nữa”_Gia Hân suy nghĩ một lúc rồi cũng lên tiếng:
-Kim Ngân thật sự xin lỗi cô vì thật ra tôi chỉ là osin của anh ta. Lần trước anh ta ép tôi phải đóng kịch để cô từ bỏ chứ anh ta không yêu thương gì tôi như cô nghĩ đâu_Gia Hân cảm thấy có lỗi vô cùng. Nhưng cô vẫn nói sự thật.
-Thật sao?_Nào ngờ Kim Ngân vừa nghe xong đã chộp lấy tay cô hai mắt long lanh đầy hi vọng.
-A thật mà tôi không có nói xạo_Gia Hân có chút hoảng sợ rút tay ra khỏi bàn tay kia.
-Ơ tôi xin lỗi tại tôi mừng quá_Kim Ngân ngại ngùng rút tay về. Cô bây giờ cảm thấy rất vui vì cô có cơ hội quay lại với Thiên Long rồi.
-Tôi cũng mong cô sẽ hạnh phúc bên anh ta chắc mấy ngày qua cô đã phải chịu đau khổ nhiều rồi_Gia Hân rất thành thật nhìn Kim Ngân trong mắt đầy cảm thông và có lỗi.
-Cảm ơn vì đã nói chuyện này cho tôi biết. Nhưng mà hiện tại thì người yêu cô là ai vậy? Tôi rất tò mò đó_Kim Ngân bắt đầu dẫn dắt vào vở kịch mà cô đã tự đặt ra. Thật ra thì trước đó Gia Bảo đã nhờ cô tìm cách nói cho Gia Hân biết việc Hoàng Huy đã từng làm cô đau khổ. Và càng nói xấu anh ta càng nhiều thì càng tốt. Kim Ngân cũng không hiểu ý đồ của Gia Bảo là gì nhưng cũng nghe theo lời anh vì anh đã giúp đỡ cô rất nhiều.
-Người yêu tôi anh ấy tên là Hoàng Huy_Gia Hân có chút ngượng ngùng nói ra. Cô nghĩ rằng nên nói sự thật để Kim Ngân tin tưởng cô không có yêu thương gì Thiên Long.
-Sao? Là anh ta sao?_Kim Ngân giả vờ ngạc nhiên trong mắt hiện rõ tia tức giận.
-Sao vậy?_Gia Hân khó hiểu nhìn Kim Ngân.
-Trời ơi sao người tốt như cô lại đi quen cái tên playboy đó chứ_Kim Ngân vẻ không vui nói
-Ý cô là gì_Gia Hân khó chịu nhìn Kim Ngân. Lời nói sao mà khó nghe quá. Có vẻ như Kim Ngân rất ghét Hoàng Huy.
-Chắc cô cũng biết chuyện tôi bị một người con trai lừa gạt rồi làm đau khổ trước khi quay lại với Thiên Long đúng không?_Kim Ngân nhìn Gia Hân đôi mắt bắt đầu đo đỏ.
-Ukm_Gia Hân khẽ gật đầu. Chuyện này cô cũng từng nghe qua khi tình cờ đi ngang qua phòng hội trưởng.
-Tên khốn đó đã lừa gạt tôi. Dùng những lời đường mật ngon ngọt đề tiếp cận tôi. Đầu tiên hắn tỏ tình với tôi sau đó thăm dò tôi một thời gian. Tìm hiểu sở thích của tôi rồi bắt đầu có những biểu hiện quan tâm, dịu dàng, ân cần với tôi. Lúc đầu thì tôi lạnh lùng không thèm quan tâm tới hắn nhưng một thời gian không thấy hắn thì tôi cảm thấy có chút mất mát, nhớ nhung. Khi tôi đã bắt đầu lay động thì hắn liền tìm cách hẹn hò để tình cảm của tôi dành cho hắn ngày một lớn dần. Hắn còn làm ra vẻ đau khổ về chuyện gia đình với tôi để tôi cảm thông. Khi đã thân thiết hắn mới trêu chọc tôi để tôi cười còn nói tôi thường xuyên làm đồ ăn sáng cho hắn rồi chiều chiều thì cùng nhau tay trong tay đi về. Mọi thứ rất hạnh phúc trong một cuộc sống màu hồng đầy ngọt ngào cho đến một ngày hắn gặp tôi rồi ném vào mặt tôi một câu:”Mình chia tay đi, tôi chán cô rồi!” Sau đó bỏ đi. Tôi ngu ngốc bám theo van xin hắn quay lại nhưng hắn vô tình lảng tránh và làm tôi đau khổ.Tôi đúng là một đứa con gái ngu ngốc. Trong khi Thiên Long luôn bên tôi lắng nghe mọi tâm sự của tôi và anh ấy mới là người yêu tôi thật lòng thì trước đó tôi đã cự tuyệt anh ấy để đến với Hoàng Huy…_Kim Ngân kể tới đây thì nước mắt đã giàn dụa trên gương mặt nhỏ nhắn, đôi bờ vai khẽ run lên vì kìm nén. Gia Hân đau xót giữ chặt lấy tay Kim Ngân. Thật sự là vậy sao? Anh là con người như vậy sao? Sao những biểu hiện đó của anh với Kim Ngân cũng giống như với cô vậy? Anh đối với cô là đồ vật sao? Cũng có khả năng vì hôm trước anh còn nói một câu tương tự như vậy với Thiên Long mà.
Đứa Con H Của Tiểu Thư Họ Lâm
“Lâm Minh Ngọc, cô đã có thai!” Tên bác sĩ tuấn tú với nụ cười sắc sảo ấy cầm tờ hồ sơ và thông báo cho cô gái với cái giọng thản nhiên. Trong căn phòng khám bình thường phát ra một âm thanh vô cùng bình thường: “Bộp”, bà Nhung, mẹ của cô vô thức đánh rơi chiếc túi hàng hiệu xuống đất và đứng hình trong khoảng 2 phút rồi mới cất tiếng phản đối “Có thể đã có sự nhầm lẫn ở đây”
“ Điều đó là không thể bởi sau khi biết cô Minh Ngọc đây mới 16 tuổi nên chúng tôi đã kiểm tra lại tổng cộng 5 lần rồi. Việc cô nhà có thai là hoàn toàn chính xác”. Tên bác sĩ tiếp tục cười với mặt vẻ cảm thông.
Còn cô, đôi mắt mệt mỏi đến bất lực ấy, cô không tin vào điều đó nhưng cô cũng sợ nó là sự thật. Một tin dữ đến quá bất ngờ và nó khiến cô sững người. Cô chẳng thể nói thêm lấy một từ, một câu hay phát ra một tiếng động. Cô chỉ ngồi chết lặng trên ghế.
Đến khi mẹ cô thật sự tức giận khi đã chắc chắn đây là sự thật. Bà gầm lên, bà dãy dụa rồi lại đau đớn nhìn cô : “Mày là cái dạng con gái gì vậy? Hả?”.” Thằng nào, là thằng nào???” “Tao đã nuôi dạy mày thế nào?” “Nói gì đi chứ con với chả cái”…
“Y tá Xuân, giúp tôi đưa người này ra khỏi đây để bà ấy có thể bình tĩnh lại” Tên bác sĩ nói vọng ra ngoài để một y tá hớt hải chạy vào và mời bà ra khỏi phòng. Đây là lúc anh thực hiện kế hoạch được vạch ra cách đây 1h 34’ trước. Một con quỷ ngủ yên trong tâm hồn của chàng trai hoàn hảo này đang dần thức tỉnh. Và con quỷ đó nhắm vào người con gái đang đứng trước mặt nó. Lâm Minh Ngọc.
Sau khi căn phòng trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Anh mới thật sự nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thăm thẳm của cô. Đôi mắt to mà nhưng có cái gì dưng dưng những giọt nước mắt đang bị kìm nén. “Em đang đau khổ, đang buồn tủi và tuyệt vọng” Anh nghĩ và con quỷ trong anh cũng đang nghĩ vậy. Cái suy nghĩ đó khiến anh vui.
Cô không quá nổi trội, không quá sắc sảo nhưng cô xinh đẹp bởi lòng nhân từ và chất giọng ngọt ngào. Điều mà bất cứ con quỷ nào cũng căm ghét. Vậy nên anh đã quyết chí biến nó thành của mình. Biến nó thành một thứ ngọt ngào chỉ dành riêng cho con quỷ.
“ Em ổn chứ?” Anh quỳ một chân xuống ngay dưới chân cô, anh cười nụ cười có thể an ủi bất cứ ai.
Cô vẫn im lặng chỉ phát ra vài tiếng động thút thít như muốn bật ra ngoài nếu không được ngăn lại.
“ Em có ý định phá cái thai này không?”
Cô lắc nhẹ đầu.
“ Tại sao vậy? Có thể cho anh biết không?”
Một vài giây im lặng.
“ Có chắc là em có thai không ạ?”
Một câu hỏi khiến anh cười thầm. “ Tất nhiên là không rồi, nếu em có thai thật thì anh nào có trao trái tim đen tối này cho em ngay từ cái nhìn đầu tiên”. Anh nghĩ thầm trong lòng kèm theo một điệu cười không thể gian xảo hơn.
“ Em đã có thai, điều đó là điều không thể thay đổi”
Anh nhận thấy em đang cố nén những giọt nước mắt bằng cách mím chặt môi. Như thể cô sắp cắn đứt môi mình.
“ Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, nhưng anh hỏi em có phá cái thai này không?”
“ Dù gì đứa trẻ này cũng là một sinh linh và em sẽ không bao giờ giết người”
Anh đã rất kín đáo giấu đi nụ cười đắc ý.
“ Vậy em sẽ nói chuyện này với bô đứa trẻ chứ?” Anh đã quá độc ác, anh đi quá giới hạn của mình và cả của cô. Nhưng đây là điểm mấu chốt để anh có được cô.
“ Em thậm chí còn không biết ai là ba đứa trẻ”. Lần này thì cô thật sự đã bất khóc, những giọt nước mắt nóng hổi ấy lăn dài trên gò mã xanh xao của cô. Làm đôi hàng mi rủ bóng ấy ướt đẫm.
Điều này vẫn không khiến anh động lòng. “Đáng lẽ em nên khóc nhiều hơn”, anh nghĩ.
“Em để đứa con này không có bố sao?”. Anh chạm nhẹ vào bụng cô.
Cô chỉ đưa đôi tay lên lau nước mắt và nhìn anh với vẻ u sầu, buồn thảm. Nó khiến anh muốn ôm trầm lầy cô. Và anh đã không cản mình lại mà còn rung túng nó. Anh đứng lên, ôm lấy cổ cô để cô có thể khóc thoải mái mà không để ai nhìn thấy. Anh cảm nhận được những cái run rẩy của cơ thể cô.
“ Nếu không trê, anh có thể trở thành bố đứa trẻ trong bụng em không!”. Anh cảm nhận được một cái giật mình trong người cô, nó xảy ra rất nhanh mà hiện tại vẫn chưa thể nguôi ngoai.
“ Em xin lỗi, nhưng anh là…”
“ Một con người xa lạ.”
“Em không có ý đó”
Anh thả tay ra và trở về vị trí trước kia, chỗ mà anh có thể nhìn chính diện gương mặt xinh đẹp ấy. “ Nếu em muốn đứa trẻ ấy đau khổ, tủi nhục và sợ hãi khi biết mẹ nó không biết cha nó là ai…”
Anh quá thông minh, một cao thủ. Anh bết biến điều mình muốn thành sự thật và anh đang thực hiện nó một cách nhanh chóng. Anh nhẹ nhàn hôn lên trán cô rồi khẽ nói :
“ Hãy ra ngoài đó và nói với mẹ em những điều anh nói. Và bảo mẹ hãy về, chúng ta sẽ gặp nhau, sớm thôi” Nói rồi anh cầm lấy chiếc áo khoác ngoài để trên ghế và bước ra khỏi phòng nhanh như một cơn gió mà không hề ngoảnh lại. Anh để cô ở lại căn phòng trắng xóa ấy, để cô lại với nỗi sợ.
______ 28, 4, 2015_____
Viết hoàn tất chương 4 ngày 20, 1, 2015.
Em xin anh đấy, anh thắng, anh thắng rồi, em đau anh cũng đau được chưa!
– Y tá! Y tá!- Em hốt hoảng!
– Đừng gọi, ổn cả mà, dẫu sao thì anh sống mà em cố tình ra đi thì có ích gì!
Anh ép em, anh thật kinh khủng, anh dám lấy mạng mình ra đùa giỡ, em không thích một chút nào.
– Em sẽ không chết, em sẽ không để quá khứ làm vướng bận, xin anh đấy!…
Nhưng không nói hết câu em đã thấy anh ngã xuống ngay trong vòng tay em, thật đáng sợ, làm ơn, cầu phúc chúa!
– Anh Lâm, tỉnh lại đi anh Lâm!- Em nức nở, cổ họng em như nghẹn lại thở không ra hơi.
Ngay lúc ấy, bác sĩ đến và đưa anh đi, em cũng muốn đi theo nhưng họ ngăn lại. Làm ơn, cầu trời, mắt em nhòa đi, có gì đó nhạt nhòa. Và em ngã xuống sàn gạch lạnh buốt. Đó là những gì em nhớ.
Em. Chết Lặng
Em đã luôn nghĩ rằng khi em tỉnh dậy là đã thấy anh ở bên. Nhưng thật đau đớn khi đó chỉ là ý nghĩ.
– Minh Ngọc, xin cậu tha thứ cho mình!
Bất chợp giọng Hạo Thiên vang lên, em choáng váng nheo mắt nhìn xuống dười và em thấy cậu ấy đang quỳ gối. Trước là anh giờ đến cậu ấy, hai người tính đùa bỡn đến bao giờ.
– Hạo Thiên, đứng lên đi, qua rồi mà mình cũng không còn vướng bận nữa đâu.
– Mình xin lỗi!- Hạo Thiên vẫn tiếp tục cúi đầu.
– Nếu cậu không đứng lên mình sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu nữa!- Em cố cười.
Hạo Thiên vẫn quỳ gối thêm một lúc rồi mới thật sự đứng lên. Cậu ấy uể oải ngồi lên ghế cạnh giường bệnh. Hai mắt cậu ấy nheo lại như trói nắng, cậu ấy run lên trong khi mắt lấy tay em. Và rồi cậu ấy im lặng, sự im lặng ấy hòa vào không gian làm như thể cả thế giới này đang chết đi.
Em. Vị Khách Lạ
Từ hôm đó ngày nào sau khi đi học về Hạo Thiên cũng đến thăm em còn anh thì cứ như đã bốc hơi vậy, biến mất. Nhưng em biết là mỗi đêm anh đến thập thò ngoài cửa. Em vờ ngủ để một lúc lâu anh mới bước vào, anh chỉ đứng lặng một chỗ với lời nói xáo rỗng : “Anh xin lỗi!”
Và đêm hôm qua anh đã quyết định ở lại đến sáng, anh ngồi trên ghế rồi ngủ gục không hay. Cứ mỗi lần ở bên anh em lại thấy thật bình yên.
Lần này thì anh chẳng còn cười, nói hay cử động, từ sáng đến giờ anh chỉ ngồi đó, câm lặng, anh giống như một bức tượng đá lạnh băng. Anh làm như thể chính em là người có lỗi vậy.
Nhưng đến khi Hạo Thiên đến em lại nảy ra một ý định. Em nhờ cậu ấy đưa anh ra ngoài hóng gió. Lúc đầu anh vẫn lặng thinh nhưng khi em nói là mình cần một chút không gian để nghỉ ngơi thì lập tức anh đứng lên lẳng lặng ra ngoài. Đôi khi anh ở đây em lại thấy thật tội lỗi khi mà bất chợt nhìn thấy cổ tay băng bó của anh.
Và Hạo Thiên quyết định sẽ không đi theo, cả hai đứa tụi em ngồi nói chuyện một lúc trước khi có một người hình như Hạo Thiên biết bước vào. Chàng trai đó là người em gặp tại tiệm kem hôm đi mua quà cho Hạo Thiên.
Em. Bị bắt
Người con trai lạ lẫm đó trông rất thư sinh nhưng lại toát ra một luồng khí đáng sợ. Hạo Thiên trông có vẻ rất sợ anh ta. Cậu ấy gọi anh ta là Vu Chính nhưng anh ta lại không quan tâm đến Hạo Thiên là mấy.
Sau lưng Vu Chính là 5 tên áo đen còn Hạo Thiên thì nhanh chóng đứng lên che trở cho em. Anh biết không, cậu ấy, Hạo Thiên sợ người con trai này, ngay khi anh ta bước vào là toàn thân cậu ấy run lên cầm cập.
– Anh đến đây làm gì.- Giọng Hạo Nhiên như thế nghẹn lại ở cổ.
Nhưng Vu Chính lại tỏ ra chẳng để tâm đến lời nói của cậu ấy. Hắn ra lệnh cho đàn em. Những tên to xác đáng sợ tiến đến, chúng đẩy Hạo Thiên ra và túm lấy em. Họ lôi em đi còn Hạo Thiên thì cố đẩy hai tên to xác và ngay lập tức nhận một cái tát của Vu Chính.
Họ lôi em, thật kinh khủng, anh, làm ơn, cứu em, em sợ!
Không Vui
Ads Anh đang giận, thật sự cảm thấy khó chịu, vì em đấy. Em quan tâm đến thằng Gạo mốc hơn anh, nó làm anh ghen, anh đã ghen đấy!
Em thậm chí còn “đuổi” anh đi khi mà thằng hâm đó đến. Ok, đi thì đi, em sẽ phải hối hận đấy!
Chỉ mất vài phút để anh có thể ra khỏi cổng bệnh viện và em có biết anh gặp ai không, tất nhiên là con ả Hồng Duyên, vẫn cái bản mặt nhìn là muốn tát cho vài cái. Ả thậm chí còn tiến đến bắt chuyện, 1 tuần giả thân giả thiết đã đủ lắm rồi mà cũng hay anh sẽ nói thẳng với ả.
Vô Duyên nhảy như điên rồi vội khoác tay anh, anh đẩy ra nói thẳng thừng :
– Hồng Duyên, em biết đấy thầy không hề có tình cảm với em!
– (Ả cong môi) Thầy đùa hơi bị chuối đấy nhé!
– Thầy không hề đùa, thầy chưa bao giờ ngừng yêu Lâm Minh Ngọc!
Ả liền chuyển bạn thành thù, đúng là con gái :
– Thầy tưởng em đui sao mà không biết! Nhưng thầy đừng quá tự tin, anh trai em đã bắt con ả đó đi rồi đấy! Cũng là cái giá khi đụng vào Hồng Duyên này thôi!
Anh lo lắng nhưng anh cần cho con điên này biết hậu quả khi đụng vào Triệu Tử Lâm này đã.

Loading...
Content Protection by DMCA.com