Chuyện Của Gia Đình – Seri Truyện Dài Kì ( Update Chap 9 )

Loading...

Phần 4

-Thôi bố lái đi, coi như con hôm nay đi tập sự.
Lên xe tôi cùng với đứa con gái “bé bỏng” xuống đại lý. Giám đốc đại lý trực tiếp ra đón hai bố con rồi vào phòng họp. Mọi việc vẫn trôi chảy bình thường, tôi xem mấy cái báo cáo rồi đưa cho Ngọc xem con bé có ý tưởng gì không. Nó có vẻ hăm hở lắm vì hiếm khi được coi trọng như vậy, đọc một thôi một hồi chừng nửa tiếng thì con bé cũng có mấy ý tưởng.
Tôi với giám đốc chi nhánh chăm chú nghe con bé trình bày, nói chung khá hay nhưng tầm hiểu biết còn hạn hẹp lắm, khó có tính khả thi vô cùng.
Con bé chỉ biết hăm hở bộc lộ thôi vì dù sao nó nói cũng đã có bậc cha chú nghe nó phát biểu rồi. Qua mấy hai cái đại lý thì tôi cùng Ngọc lại lái xe xuống khu sản xuất.
Thăm quan một hồi rồi cả hai bố con về. Vừa lái xe tôi vừa hỏi:
-Sao con thấy quy trình sản xuất thế nào? Có ý kiến gì không?
-Con thấy quy mô nó bé bé làm sao ấy nên mở rộng không bố?
-Đúng! Cái này đúng nhưng mở rộng không phải chuyện ngày một ngày hai đâu, còn nhiều vấn đề phát sinh lắm.
Con bé gật gù rồi nói tiếp về vấn đề phát triển đại lý. Nhìn con bé có máu kinh doanh như vậy tôi thích vô cùng, có lẽ nó theo gen mẹ nó nên có ngộ tính như vậy. Tôi vừa cười vừa chỉ ra những cái ý hay với những ý chưa được trong cách tư duy của nó.
Con bé hí hửng gật gù nghe như nuốt được từng chữ kinh nghiệm vậy. Một hồi sau thì nó cười khanh khách bảo:
-Bố thật tuyệt vời!
Tôi cười hề hề bảo:
-Tuyệt vời gì con, thương trường là chiến trường, không đơn giản như kiểu mình có hàng mình muốn bán kiểu gì thì bán đâu, sơ sẩy một tí thôi là có thể bị thôn tính công ty một cách nhanh chóng đấy. Khi đã vào con đường doanh nhân đôi khi phải hơi nhẫn tâm một chút con gái ạ, hiền hiền là bị nuốt ngay.

Ngọc gật gù hiểu vấn đề thì tôi tặc lưỡi bảo tiếp xem con bé trả lời sao:
-Thế tiền đầu tư của bố đầu tư vào cái gì nào? Cho bố xem được không!
-Dạ được ạ, bố lái xe theo con chỉ nhé!
Tôi vòng vèo qua mấy cái ngã tư với mấy con phố thì thấy một cửa hàng có mặt tiền nho nhỏ đang được sửa chữa chờ đợi khai trương.
Tôi tò mò hỏi:
-Con tính mở cửa hàng gì đấy?
Nó hí hửng, vén mái tóc đang lòa xòa qua tai rồi lộ cái vẻ mặt đánh đố hỏi tôi:
-Theo bố thì con sẽ mở cửa hàng gì ở khu phố này? Với đầu óc kinh doanh của bố xem bố có đoán được không nhé!
Tôi ra vẻ suy tư, đưa tay vê vê cái cảm nhăn nhăn cái trán rồi bảo:
-Ở chỗ này nếu mở hàng thời trang thì chắc chắn là … không bán được! Nên bố nghĩ con sẽ không mở cửa hàng thời trang ở đây.
Ngọc cười khúc khích rồi hỏi lại:
-Sao bố lại nghĩ con sẽ không mở cửa hàng thời trang ở đây?
-Thứ nhất khu phố này không thật đông dân cư lắm vì có nhiều gia đình tương đối khá giả. Họ sẽ chú ý đến thương hiệu nổi tiếng và sẽ mua ở những khu trung trâm thương mại lớn. Cửa hàng thời trang mà có tiếng nhưng nhỏ thế kia mở ra “khuất núi” ngay lập tức.
Nghe phân tích của tôi “con bé” gật đầu lia lịa nói:
-Bố có tầm nhìn “vãi đái” thật
Nhăn nhăn cái mặt tôi quay lại hỏi:
-Vừa nói cái gì đấy ngọc”
“Con bé” tỏ ra mình nỡ mồm xua xua bàn tay bảo”
-Con xin lỗi, quen nói chuyện bỗ bã với mấy đứa bạn rồi, vậy theo bố không mở cửa hàng thời trang có tiếng thì con có thể mở cửa hàng bán thời trang có tụi teen bằng tuổi con này, ở đây chắc chắn bọn nó có nhiều tiền còn gì nữa.
Tôi cười khì khì rồi bảo:
-Cũng “khuất núi” nốt con gái ạ, vì chỗ này xa xa mấy trường cấp ba, thậm chí là mấy trường đại học vì vậy con lấy đâu ra nguồn khách, trông chờ vào đám con cái của mấy nhà giàu này thì không đủ tiền thuê mặt bằng đâu con gái ạ.
“Con bé” gật gù bảo:
-Vậy bố nghĩ con sẽ kinh doanh cái gì?
Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói:
-Có thể một mảng gì đó về ăn uống, quan trọng là cách thiết kế cửa hàng của tụi con, nó có thể là một điểm cho các gia đình ở đây thành chỗ trò chuyện hoặc một chỗ nào đó riêng tư cho mấy đứa tầm tuổi con hẹn hò.
“Con bé” mở to mắt ra rạng rỡ nói:
-Ôi! Bố tài thật đấy! Con định mở cửa hàng kem tươi, với đồ uống nhẹ. Nói chung mấy đợt cắm trại ở trường chúng con bán thử và khá ok đấy bố!
-Ừ! Cái đó cũng có thể được đấy, nếu khó khăn về vốn thì bảo bố đầu tư nhé. Năm mươi triệu vừa rồi là cho vay còn nếu thiếu thì coi như bố góp vốn nhé!
“Con bé” lườm yêu tôi một cái rồi bảo:
-Thế bố góp vốn định lấy bao nhiêu phầm trăm cổ phần đấy?
-Thì cứ tính giá trị ra thôi!
-Hứ! Không được quá.. bốn mươi phần trăm bố nhé.. không thì chẳng khác gì .. cửa hàng của bố mở!
Tôi cười ha hả bảo:
-Thông minh ra rồi đấy con gái ạ. Thôi giờ đi về nhé! Bố đói lắm rồi đây này!
Con bé nhí nhảnh rồi bảo lại:
-Thế có gặp mấy đứa bạn của con không? Cùng là cổ đông vào cái nhà hàng nhỏ nhỏ này.
-Cũng được, gọi điện về cho hai bác giúp việc ở nhà đi. Tiện thể gọi điện cho mẹ nữa nhé, hỏi mấy đứa bạn của con đi ăn không qua nhà hàng lẩu hải sản đi bố mời mấy đứa luôn.
“Con bé” hí hửng gật đầu gọi điện cho mấy đứa bạn rồi cùng tôi đến nhà hàng. Đặt một cái bàn vip hai bố con ngồi đợi mấy đứa bạn của con bé đột nhiên thấy ông bạn cùng học hồi cấp ba tên Tuấn, giờ cũng là quản lý một cửa hàng có tiếng đi cùng một em khá xinh.
Thấy tôi nó cười rồi tiến lại rồi bảo:
-Dạo này làm ông chủ lớn quá rồi đấy Quân nhỉ. Có việc vặt gì gọi tôi tiếng về tôi làm cho nhé!
Tôi cười ha hả bảo:
-Có việc gì đâu? Công ty nhỏ lắm mà!
-Thế là thành công rồi.
Hai đứa xã giao vài câu thì nó hất hàm về phía “con bé” rồi nói:
-Bò lạc ở đâu đấy, trông sắc sảo thế?
Tôi lườm nó rồi bảo:
-Bậy nào! Con gái ruột tôi đấy, không phải con gái nuôi đâu ,lại đây giới thiệu cho biết, thế đi với bà xã hay đi với ai đấy?
Nó nheo nheo cái mắt rồi nói khẽ:
-“Phòng nhì”… hì hì.. thôi khỏi giới thiệu nhé!
Tôi cười hà hà rồi bảo:
-“Phòng nhì” gì mà trẻ thế, bao tuổi đấy!
-Ờ thì sinh viên năm nhất năm hai gì đó, chẳng hỏi chỉ thấy học đại học thôi.
Tôi giơ ngón tay cái ra rồi ra vẻ khâm phục với Tuấn rồi kéo nó qua chỗ bàn tôi giới thiệu con bé với Tuấn rồi hai đứa ra cái quầy ba gọi thêm chai rượu định cò kè với nhau.
Nó xua xua tay sợ “phòng nhì” của nó giận dỗi nên bảo dịp khác. Tôi gật đầu rồi quay lại chỗ của Ngọc.
Năm đứa bạn của con gái tôi cũng đến, hai đứa con trai và ba đứa con gái, cả Ngọc là sáu và tôi là bảy người.
Thủng thẳng bước lại thì Ngọc đứng dậy giới thiệu:
-Đây là! Bố mình, còn đây là Lam, Vy, Hùng, Bảo và Loan. Chúng con học cùng một lớp.
Mấy đứa đó nhìn tôi mắt chữ o mồm chữ a trông buồn cười vô cùng. Tôi cười hì hì rồi trả lời:
-Chào các cháu! Ngồi đi!
Mấy đứa lắp bắp:
-Cháu.. chào.. chú..
Tôi gọi nước ngọt và bia rồi cùng hai đứa bạn trai mở bia và nước ngọt rót cho cả bàn rồi bắt đầu nói chuyện.
Tôi cười hì hì cụng ly với mấy đứa trẻ, nhớ lại thời thanh niên oanh liệt rồi nói:
-Sao mà ngạc nhiên thế? Chú có gì lạ à!
Hùng với bảo tỏ ra vẻ khúm núm còn mấy đứa con gái có vẻ hâm mộ. Hùng đặt cốc bia xuống nói:
-Cháu thấy chú trẻ quá! Không nghĩ bố của Ngọc lại trẻ như vậy, khéo ở ngoài gọi là anh chứ chẳng phải chú nữa!
Tôi cười hề hề trêu lại:
-Bị mẹ của Ngọc lừa nên phải lấy vợ sớm.. vì thế mới trẻ vậy đấy. thôi bỏ qua chuyện tuổi tác đi, cứ nói chuyện bình thường nhé, coi chú như người anh nhiều tuổi đi.
Thấy tôi nhiệt tình như vậy thì mấy đứa cũng tỏ vẻ thoải mái hơn rồi nói chuyện. Chênh lệch tuổi tác cũng đôi chút khó nói chuyện nhưng khi về kinh doanh thì bản chất hơi cáo già của tôi lộ ra khiến mấy đứa bé khâm phục vô cùng.
Đồ ăn đã lên, vừa nâng cốc vừa nói chuyện vui vẻ ăn uống linh đình đến muộn thì mấy đứa xin phép về còn tôi thì đưa đứa con gái bé bỏng về nhà.
Nó hí hửng bảo:
-Bố thấy mấy cổ đông của nhà hàng thế nào?
-Tuổi trẻ, nhiệt huyết, sáng tạo nữa, nói chung là đẹp trai xinh gái.
-Chuyện! Toàn là đứa giỏi cả đấy.
-Ờ! Để bố xem cái nhà hàng hoạt động được bao nhiêu lâu hì hì

Loading...
Content Protection by DMCA.com