Chuyện ma có thật ở quê Bình Dương

Phần 3. Miểu Cây Da.
Cách nhà ngoại mình khoảng 3km là một khu ruộng bỏ hoang và ở cuối khu ruộng đó nhiều cây da cao to, hai ba người ôm không hết vào trong đó giửa trưa nhưng vẩn thấy âm u, vì xung quanh toàn là cây cối rậm rạp bao quanh. Ở dưới góc cây có cái miếu nhỏ để thờ gì mình củng không biết, mà mỗi năm người ta điều mướn người về múa mâm, rồi cúng heo quay rất lớn. Ở đây người ta gọi là Miểu Cây Da
Thời đó, những người đi làm ruộng ở xa điều đi bằng xe bò để có thể chở được nhiều dụng cụ làm đồng như cày cuốc. Vào một buổi chiều tối ông Tư ở xóm dưới đánh xe bò trên đường đi làm về ngang qua Miểu Cây Da, ông thấy một bà cụ tóc bạc phơ đứng trước Miểu vãy tay, ông Tư cho dừng xe ghé lại xem thì bà cụ nói cho xin quá giang về Nhà Vuông. Từ đây về Nhà Vuông củng khá xa có người đi chung củng vui nên ông sẵn lòng cho bà cu lên xe bò đi chung. Bà cụ lên xe thì ông vỗ mông hai con bò cho nó kéo xe đi, nhưng vỗ hoài nó cứ đứng lì ra đó không chịu di chuyễn mà còn thở khì khì khì, ông Tư củng không hiểu tự dưng sao hai con bò nó dỡ chứng như vậy. Trời lúc này đã tối hẵn rồi mà xe không đi được ông càng nóng ruột, ông lấy cây roi trên đầu có đóng cây đinh nhọn đâm vào mong hai con bò, ( thời xưa nhà ai có xe bò sẽ biết cây này mình củng không biết tên gọi của cây này là gì, tạm gọi là cây roi vậy), hai con bò mới bắt đầu bước đi chậm chạp. Đi được một đoạn ông thấy hai con bò như là kéo xe chở vật gì nặng lắm vậy. Bước từng bước chậm chạp nặng nề. Nãy giờ ông chỉ lo hai con bò mà quên mất bà cụ đi nhờ xe ở phía sau, ông nhìn lại bà cụ vẩn ngồi phía sau kế bên mấy cây cuốc, nón lá che kín mặt. Ông có hỏi thăm bà cụ vài câu nhưng chỉ nhận được sự im lặng, ông nghĩ chắc bà cụ bị lãng tai nên không hỏi nữa. Đi tới khúc đường nhiều ổ gà xe lắt lư liên tục, xe hơi còn cảm thấy sốc nói chi lúc ấy là xe bò. Ông Tư và đồ đạc trên xe muốn văng xuống đất, ông quay nhìn bà cụ lần nữa, đường sốc như vậy mà bà cụ vẩn ngồi im chắc chắn ko chút lây động, mặc cho xung quanh cày cuốc thì va vào nhau loảng choảng, xe bò thì chao đảo liên tục. Ông bắt đầu sợ và cảm giác bà cụ này có gì đó không ổn. Ông biết đó là gì rồi, ông lấy cây roi chích bò chọc thẳng vào bà cụ, ông vừa chích vào thì bà cụ đó biến mất như chưa từng có gì xãy ra. Ông cảm thấy xe lúc này nhẹ hơn rất nhiều và hai con bò củng có thể kéo nhanh hơn. Ông chỉ mong cho hai con bò chỉ nhanh kéo xe về nhà và củng chẳng dám nhìn lại phía sau nữa.
Nhà ngoại mình đông con, nên sau cả ngày vất vả ngoài ruộng thì tối đến ông ngoại mình đi soi ếch để kiếm thêm bữa cơm cho gia đình. Ông củng là một người cứng vía, vào một buổi tối ông đi soi ếch ở đám ruộng hoang gần miểu Cây Da. Ở phía ngoài ruộng ông đi hết mà không thấy một con ếch nào, ông mới soi đèn đi từ từ đến cái miểu vì nghe tiếng ếch kiêu phát ra ở xung quanh nhiều lắm, mặc dù nghe nói ở đây có những thứ ghê gợn nhưng ông củng không sợ. Ông tới trước cái miểu thì chẳng nghe tiếng ếch kêu nữa và soi đèn củng không thấy con ếch nào. Ông bước ra về, đi được một đoạn ông lại quay lại chổ cái miếu, lúc ấy ông nói không biết tại sao cứ đi lòng vòng quanh cái miểu hoài , mặc dù đã đi đúng đường về. Bây giờ thì ông biết cái gì che mắt ông rồi, ông mới tiểu ra tay và dùng nước tiểu rửa mặt, ông mới ra khỏi được nơi đó và về tới nhà.
Sau này cậu Năm mình củng đi bắt ếch như ông, sợ nên cậu không dám lại gần cái miểu đó, mà chỉ đi lòng vòng ở đám ruộng hoang thôi. Hôm nay ếch nhiều lắm, kêu vang cã đồng. Cậu bắt lia lịa, toàn là con ếch to. Cậu nghĩ thầm hôm nay mình trúng mánh rồi. Và cứ thế bắt cho tới khi cái giỏ đeo bênh hông nặng trĩu rồi cậu mới có ý định ra về. Khi bỏ con ếch cuối cùng vào giỏ cậu không quen soi đèn vô giỏ xem thành quả của mình. Nhưng thôi rồi, trong giỏ chã có con ếch nào hết mà toàn là mối trùng và đất mà thôi. Cậu sợ quá chạy về nhà luôn.

Content Protection by DMCA.com