Chuyện Tình Cô Ca Sĩ

Những ánh đèn sân khấu sáng loá hắt từ bốn phía làm nổi bật người con gái đứng giữa sân khấu, những hạt cườm long lanh muôn màu đính trên váy phản chiếu lại thứ ánh sáng lung linh ấy như thể đang dát một vầng hào quang xung quanh người ca sĩ. Phía bên dưới, đám khán giả như phát cuồng nhảy điên loạn theo nhịp bài hát, theo tiếng hát cao vút đầy sức sống của Hiền Phương Linh. Ở cái đất Sài Gòn này, người ta có thể lăng xê một ngôi sao của công nghệ showbiz với một tốc độ chóng mặt, chỉ mới một năm trước thôi, Phương Linh chỉ là một con bé nhà quê từ miền Trung vào kiếm cơm lạc lõng giữa mười triệu người nơi này thì nay khắp nơi người ta nhắc đến cô, poster, áp phích dán nhiều chi chít đủ làm cho từ một ông già đến đứa trẻ nít quen thuộc cái nụ cười trong trẻo ngây thơ của cô trong những tấm hình quảng cáo.

co ca si

Bài hát đi dần đến những nhịp dồn dập ở cao độ đến chóng mặt, khán phòng chìm trong tiếng hò reo và tiếng nhạc, không khí ngột ngạt càng bị đốt nóng vì những fan hâm mộ Hiền Phương Linh đứng dưới. Người ta hét tên cô, hát theo cô, tiếng những bước chân dậm thình thịch của đám người chen chúc nhau hướng nhìn lên sâu khấu. Buổi biểu diẽn cứ phải kéo dài hơn dự kiến, thoạt đầu là một, sau đó là hai bài, rồi thêm nữa, cứ mỗi lần cô định chào khán giả và kết thúc chương trình thì bên dưới lại có những tiếng hô đến khản giọng yêu cầu cô hát thêm, rồi cô lại hát thêm nữa, mãi cho đến khi người phụ trách phòng trà phải bước ra kết thúc chương trình. Hiền Phương Linh rút lui vào trong sân khấu trong những tiếng hoan hô có, la ó
có của đám khán giả vừa bị cô làm cho phát cuồng, họ coi cô như một thần tượng sống, họ tôn thờ cô.
– Đêm nay em hát hay lắm, rất có hồn, chả trách khán giả họ hâm mộ em như thế. Hiền Phương Linh ngồi trong phòng phục trang, cố uống hết cốc nước quả ép, cô hơi nhăn mặt, cổ họng cô như đau rát, căng ra vì hát quá sức. Người nhân viên hoá trang giúp cô tẩy trang, những giọt mồ hôi chảy thành từng dóng tren khuôn mặt cô, kéo theo cả lớp son phấn nhoè nhoẹt. May mà ánh đèn sân khấu chói mắt nên khán giả bên dưới chẳng thể phát hiện ra, nhưng quả thực nhìn vào gương lúc này Phương Linh tự thấy trông bản thân mình rão rượi, như một con điếm – cô nghĩ thầm – giống những lúc nàng bơ phờ sau khi phải phục vụ gã đàn ông mập mạp bụng phệ đang đứng phía sau ngắm nàng.
Gã đang cầm xấp tiền cát xê người ta trả cho Phương Linh đếm từng tờ một, gã hài lòng lắm vì hình như dạo này mỗi một đêm đi hát nàng lại kiếm về cho gã nhiều hơn.
– Đáng lẽ em có thể đòi thêm tiền, hôm nay em hát vượt quá ba bài so với trong hợp đồng cơ mà. Thế mà cái lão chủ phòng trà này lại chỉ chịu trả thêm có chút xíu, chả bõ bèn gì. Lần sau thì cạch mặt cái phòng trà này ra.
– Thôi mà anh, tại khán giả họ yêu cầu nên tự em hát thêm chớ đâu phái là người ta yêu cầu. Mình đừng làm khó người ta, cát xê trả vậy là đã cao lắm rồi. Ban nãy trên sân khấu nom Hiền Phương Linh bốc lửa và hừng hực bao nhiêu thì giờ coi cô mệt mỏi và ủ rũ bấy nhiêu, phải mãi mới có thể cất nên tiếng. Cô lười biếng ngiêng đầu để cho người phụ trách hoá trang làm lại tóc cho cô, chị ta chải thẳng những lọn tóc uốn cong rất kiêu kỳ của Phương Linh. Thực ra nàng thích để tóc kiểu tự nhiên hơn, như thế hợp với tính cách của nàng, nhưng có điều ông bầu của nàng một mực bắt nàng chải kiểu này cho phù hợp với phục trang đêm nay của nàng. Trông mình như một con búp bê ngốc nghếch với cái kiểu tóc này – Phương Linh nghĩ thầm – quả thực với gã đàn ông đứng kè kè bên nàng, nàng chả khác gì một con búp bê của gã. Một con búp bê mà gã đã lăng xê cho có ngày hôm nay, một con búp bê hàng ngày đi hát kiếm tiền cho gã và phục vụ cho thói dâm ô quá sức chịu đựng hàng đêm của gã.
– Cát xê của em giờ thuộc loại top ở Sài Gòn rồi đó. Lần sau em nên khôn ra một chút, giữ sức giữ giọng, chỉ hát đủ số bài trong hợp đồng thôi. Hôm nay hát mệt lắm phía không.
– Không mệt bằng lúc bị máy lật ngửa ra rồi chơi như chơi một con heo nái.
– Phương Linh suýt chút buột miệng, nàng cố gắn mình lại chỉ gật đầu cho qua chuyện với hắn. Chỉ nghĩ đến việc hát suốt hai tiếng đồng hồ nãy giờ, mệt nhoái mà lát nữa về đến nhà lại phải làm tình với gã hai tiếng đồng hồ nữa là nàng đã thấy rùng mình. Nhiều đêm đi hát về mệt quá, nàng van xin hắn cho nàng nghỉ làm cái chuyện đó một đêm nhưng hắn lúc nào cũng chỉ cười hềnh hệch túm tóc nàng lôi lên giường, cởi toạc hết quần áo của nàng ra rồi…..
So với Phương Linh thì Tuấn hơn hẳn nàng ở sự từng trải và lọc lõi. Nếu coi cái nghề ông bầu của gã như một kiểu ma cô cao cấp thì có lẽ cũng chẳng sai. Trong giới gải trí hiện nay thì có thể nói hắn chả ngán ai, mà đúng hơn là chẳng ai muốn dây chuyện với hắn. Một cô ca sĩ trẻ mới tập tọng vào nghề, hắn thấy vừa mắt thì có thể gặp mặt và trực tiếp đặt vấn đề. Cô ta có thể chọn, hoặc là theo hắn, cung cấp xác thịt hàng ngày cho hắn, hoặc từ chối lời đề nghị luôn luôn vô cùng khiếm nhã và thô bỉ của hắn. Nếu cô ta chọn cách thứ hai thì chỉ ngay hôm sau, tất cả các sân khấu, phòng trà ở Sài gòn sẽ từ chối thẳng thừng suất diễn của cô ta, không một ai dám mời cô ta diễn, sau khi nhận được những cú điện thoại của Tuấn. Cái tên Tuấn “sô” đã đủ là một nỗi khiếp đảm cho tất cả, ngay bản thân Phương Linh cũng biết chuyện tuần trước, một cô bé mới hát được mấy buổi diễn, rất xinh và ngây thơ từ chối cho hắn chơi thử cái *** của cô ta, thế má chỉ vài
hôm sau đã phải lết đến tìm hắn van xin hắn như một con chó để được hắn địt, đổi lại việc cô ta được làm tiếp cái nghề ca hát này. Phương Linh nhắm mắt không dám nhìn cảnh cô ca sĩ đó lầm lũi theo hắn vào phòng ngủ, bên ngoài Phương Linh có thể nghe thấy tiếng van xin, rên rỉ của cô ta vọng ra. Phương Linh biết đêm đó, cô ta đã phải làm với Tuấn đủ mọi trò khủng khiếp nhất, của một con vật chứ không phải của con người. Đó là cái giá để đổi lại một cú gọi điện của Tuấn, đại khái kiểu như ” Tối tôi sẽ cho Hiền Phương Linh đến hát ở phòng trà của ông, à mà tôi có một cô gái mới kháu khỉnh lắm, ông cho cô ta ***g thêm vào chương trình của Phương Linh nhé…”.Ngày xưa, Phương Linh cũng đã từng phải như vậy, cũng đã chống cự rồi cuối cùng cũng đành đầu hàng trước thế lực của Tuấn, cam chịu làm một món đồ chơi trong tay hắn. Trước Phương Linh cũng đã có hàng tá những cô ca sĩ khác làm điều đó, mà sau Phương Linh cũng sẽ còn nhiều cô gái trẻ khác chấp nhận đánh đổi thân xác của mình như thế. Chỉ có điều trong những người con gái ấy, chẳng có mấy người có thể đạt được nhiều thành công và vinh quang như Phương Linh ngày hôm nay.
– Thôi, về thôi, em cũng nên về nghỉ sớm đi chứ hôm nay hát mệt rồi. Tuấn giục giã nàng, hắn vừa mới kiểm kê lại số tiền thu được hôm nay xong. Phương Linh cười khổ, “nghỉ ngơi” chỉ là cái từ hoa mĩ hắn nói ra ở chốn đông người thôi chứ riêng Phương Linh thì nàng thừa biết hắn thúc giục nàng về nhà là vì cái của nợ ấy trong quần hắn đang đòi hỏi nàng mà thôi. Hắn muốn chóng về nhà để địt nàng, để bắt nàng phải…..cho hắn. Phương Linh lúi húi thu dọn lại mấy thứ đồ cá nhân vất la liệt trên bàn trang điểm rồi bước theo hắn ra xe. Chiếc ô tô đen bón lộn đậu ngay ở cửa sau khuất của phòng trà, Phương Linh vẫn có thể nghe được tiếng hò reo tên nàng vọng lại từ phía cửa trước, nếu giờ nàng về theo cái cửa đó thì tới
đêm cũng không thể về nhà. Tự dưng Phương Linh lại thấy muốn bước ra chỗ đó, hoà mình vào đám đông, những người muốn chụp ảnh cùng nàng, xin chữ kí cùng nàng. Dù sao ở chỗ đông người, nàng cũng có một cảm giác an toàn hơn là đi theo Tuấn như thể sắp sửa bị làm thịt đến nơi, nàng thực đã quá khiếp sợ những trận làm tình hùng hục của hắn. Anh lái xe cho xe chạy vun vút, giờ này đường phố đã thưa người hơn rất
nhiều, dọc đường chỉ còn đôi ba chiếc xe bán mì đêm cùng những tiếng rao lạc lõng. Đã quá quen rồi nên anh lái xe chỉ tập trung vào công việc của mình mà không thèm, đúng ra là không dám nhìn cảnh ông chủ đang vầy vò cô ca sĩ nổi tiếng Hiền Phương Linh ở băng ghế đằng sau. Đêm nào nàng cũng phải chiều hắn ngay từ lúc còn trên xe ô tô chứ không đợi đến khi về nhà. Hiền Phương Linh mệt mỏi buông thả mình, mặc cho gã đàn ông kéo tuột cả cái váy hai quai của nàng xuống làm lộ ra cả một bầu vú trắng ngần săn chắc với hai núm vú màu hồng tươi quyến rũ. Phương Linh cong ngực lên cho hắn mút vú nàng chùn chụt, cái váy trên người nàng tụt ra đến tận hông. Phương Linh khiếp không dám nhìn cảnh hắn mút nàng chùn chụt, rồi tay hắn thọc vào bên dưới mò mẫm đến chỗ kín đáo của nàng.
Từ ngày có yêu cầu của bên quản lý văn hoá về trang phục của ca sĩ, nàng ít bị hắn bắt mặc những trang phục hở hang khi hát, nhưng chỉ là khi lên sân khấu thôi chứ còn những lúc nàng “là của hắn” như thế này thì xống áo chẳng còn tác dụng gì. Hắn lột truồng Hiền Phương Linh ngay trên ô tô, móc con cặc ra khỏi quần và nhét ngay vào trong người nàng.
Nàng bặm chặt môi lại, dính sát người vào nệm xe, hắn không cởi áo quần mà chỉ móc con cặc từ trong ra rồi địt nàng nom đến là bỉ ổi. Cố lắm nhưng Phương Linh cũng không thể kìm được tiếng rên hự hự vì *** nàng còn quá khô và chưa kịp chuẩn bị để đón cái buồi của hắn nhét vào bên trong nàng lẹ vậy. Người lái xe không nén nổi tò mò thỉnh thoảng lại ngửa lên nhìn vào gương chiều hậu, cả người của Phương Linh bị đè nghiến xuống và che lấp bởi thân hình đang nhấp nhô của ông bầu nên anh ta chỉ có thể nhìn thấy khuôn
mặt vừa mệt mỏi, vừa chán nản nhưng lại cũng toát lên vẻ kích dục của Phương Linh. Ngoài anh chàng lái xe ra chẳng ai biết một cô ca sĩ vừa mới rồi còn tận hưởng ánh háo quang lấp lánh trên sân khấu mà giờ đã phải chịu đưng như một súc thịt sống cho một gã đại gia giải trí. Tuấn ấn hết chiều dài con cặc vào sâu trong *** cô ca sĩ xinh đẹp, Phương Linh chết lặng người đón lấy cái khúc gân ấy đi vào trong mình. Linh tính của đàn bà mách bảo nàng đêm nay sẽ là một đêm rất dài, về đến nhà nàng sẽ còn phải tham gia vào nhiều trò chơi khoái lạc nữa mà ông bầu của nàng bày ra cho.
Phương Linh nhắm mắt, bên dưới *** nàng tiếng tinh khí phọt vào bên trong người nàng kêu rót rét, Phương Linh cảm thấy cơ thể mình một cảm giác tràn ứ chật chội. Ông bầu của nàng nằm rạp đè lên nàng, mùi nước hoa đắt tiền quen thuộc của gã hoà lẫn với mùi đàn ông nồng nồng tạo thành một thứ mùi cơ thể xộc vào khứu giác của Phương Linh, khó chiu vô cùng. Gã lim dim đôi mắt, miệng khẽ rên ư ử như một con chó đã thoả mãn. Cái sướng chỉ vừa mới được khơi dậy trong nàng đã vụt qua, hụt hẫng chán chường. Rất nhiều lần như vậy rồi, hắn hấp tấp chiếm đoạt nàng, đòi nàng dâng hiến tất cả để rồi đến lúc nàng chuẩn bị buông thả hoà nhịp cùng hắn thì cũng là lúc hắn gầm gừ mấy cái rồi trút hết cái đống nước nhầy nhụa của
gã vào trong nàng.
– Đừng bóp nữa, anh đã cho em nhiều thế rồi mà vẫn còn đòi nữa cơ à. Còn để dành lát nữa làm phát chót chớ. Tuấn cười khằng khặc, lúc nào hắn cũng ngộ nhận như vậy, ngộ nhận là nàng đã đạt đến mọi sung sướng về thể xác mỗi lúc làm tình với hắn. Có lẽ hắn đã làm tình với quá nhiều đàn bà ngoài Phương Linh và những người này cũng như Phương Linh, vì nể sợ cái quyền lực của hắn mà đành đóng kịch giả bộ nói xạo tung hô hắn như một con đực sung mãn nhất, mà thực ra, hắn là một con đực ích kỉ nhất trong lúc hành lạc. Nhưng Phương Linh cũng đỏ rần mặt vì lời nói thô bỉ của hắn về hai cái bộ phận phía bên dưới
của hai người, nàng càng cảm thấy xấu hổ thêm nữa vì quả thực những lời hắn thì thào không phải là không đúng. Phương Linh không muốn chút nào nhưng hai cái mép *** của nàng như mút chặt lấy con cặc của Tuấn bên trong, như thể cương quyết không cho hắn rút con cu ra khỏi cơ thể của nàng vậy.
Phương Linh thót bụng lại để cho hắn rút cái đàn ông của hắn ra khỏi *** nàng. Như thể một cái nút chai bị rút ra bất ngờ, hai mép *** của Mia như là không kịp khép lại khiến cho bên trong rất nhiều cái thứ nước quái quỉ của hắn trào ra, chảy dọc theo hai bên bẹn xuống tận đùi non của nàng.
– Sao hôm nay anh “ấy” vào người em nhiều thế. – Phương Linh đỏ mặt nép vào hắn bối rối, nàng không quen nói dối, chẳng hiểu tại sao đến lúc này nàng mới cảm thấy đôi chút cái sướng rần rật đến muộn màng của trận làm tình hùng hục như hai con vật khi nãy với hắn.
Hắn cúi xuống nhìn bên dưới, cái đầu khấc của hắn vẩn rỉ ra những giọt nước trắng đục, cả thân cặc bóng lấy đỏ trùng trục. Hắn lấy tay cầm ngay cái của nợ ấy đập vào bụng Phương Linh, tiếng cái bộ phận ấy va chạm vào da thịt mềm mềm ở bụng nàng kêu bành bạch. Hắn có vẻ khoái với cái trò này lắm, những đám tinh khí còn sót lại văng tung téo trát lên người nàng trong khi bên dưới nàng âm thầm rướn mông ra cho cái của nợ ấy chảy hết ra ngoài. Nàng không thể chịu đựng được cảm giác dơ dáy cái nước đó tạo ra bên tỏng nàng, nhất là đó là thứ nước của một gã đàn ông nàng không yêu.
Một năm trước, trong mắt nàng hắn như đến từ một thế giới khác, từ giới thượng lưu của Sài Gòn xa hoa và tráng lệ, tương phản hẳn với con bé quê mùa là nàng. Thậm chí lần đầu tiên hiến thân cho hắn, cho hắn đút buồi vào người nàng, lần đầu tiên há mồm ra bú cu thổi kèn cho hắn, Phương Linh còn coi đó như là một vinh dự mà bản thân nghĩ rất nhiều đứa con gái đồng trang lứa với nàng ở nhà ao ước mà không được. Nàng sung sướng được làm người đàn bà của một gã đàn ông quyền lực tại Sài Gòn, được gã lăng xê dẫn dắt nàng trở thành một cô ca sĩ chuyên nghiệp.
Lần đầu trao gởi đời con gái trong trắng cho Tuấn, Phương Linh chỉ mơ về ngày được đứng trên những sân khấu phòng trà lộng lấy ánh đèn tại Sài Gòn, được hát trước đám đông hâm mộ la hét, cổ vũ, cái từ ca sĩ nghe quá cao sang đối với nàng. Vậy mà mới có một năm nàng đã thay đổi quá nhiều, đủ trưởng thành để hiểu hết sự bạc bẽo của cái nghề cã sĩ này, và cùng đủ để hiểu được Tuấn chỉ coi nàng là một món hàng hoá kiếm lời cho hắn cũng như là một thứ đồ để hắn tiêu khiển giải trí hàng đêm. Ít nhất thì bây giờ Phương Linh cũng biết và chấp nhận sự thực là việc hàng đêm bú cho hắn, chiều hắn, cho hắn địt nàng đủ kiểu cũng là một phần công việc của nàng. Tuấn đã gieo vào đầu nàng cái suy nghĩ là đối với một cô ca sĩ, không chỉ có tập hát, tập nhảy, khớp nhạc, trang điểm, biểu diễn, giao lưu với khán giả….mà ngủ chung và phục vụ nhu cầu xác thịt của ông bầu cũng là một nhiệm vụ không thể chối từ.
Tuấn ngồi dậy, hắn khoan khoái đứng thẳng người lên trên nệm sán gần hơn đến Phương Linh, nàng đang ngồi thần ra hơi mệt, cả ngỳa tập tành, tối biểu diễn, đêm về lại phải cởi truồng ra để làm nốt cái nhiệm vụ quái quỷ này khiến nàng như chẳng còn chút hơi sức, chỉ muốn nằm lăn ngay ra giường ngủ vùi. Nhưng Phương Linh cũng biết là chưa ngủ ngay lúc này được vì ít nhất thì ông bầu của nàng đả nhỏn dậy đòi hỏi nàng phục vụ nữa. Gã ghé cả cái buồi đã hơi sun lại của gã vào miệng nàng, đám lông buồi cưng cứng chọc vào hai bên má mũm mĩm của Phương Linh nhột nhạt.
– Bú đi.
Gã ra lệnh gọn lỏn, mắt nhắm lại không thèm mở ra kể cả khi cái lưỡi mềm ấm áp cũng cái miệng thơm tho tròn mọng của Phương Linh ngậm trọn cái đó của hắn. Nàng không sợ sệt việc phải thổi cho hắn cho dù mùi ngai ngái của tinh trùng và cả mùi *** nàng đọng lại trên buồi hắn bốc lên nồng nặc trong miệng. Phương Linh không sợ, nhưng nàng gần như đã mất hết hứng khởi và nhiệt tình mỗi lần hắn đòi nàng phải làm cái trò dùng miệng như thế này. Đã có những lúc kiểu “oral sex” thế này là kiểu ưa thích nhất của nàng, hồi mới đầu, nàng có thể bú cu hắn suốt từ sáng đến tối mịt, chẳng cần hắn đòi hỏi nàng cũng sẵn sàng vồ vập lấy buồi hắn mà mút, mà liếm đến mụ mị cả người. Nhưng giờ thì nàng làm cái việc này chỉ đơn thuần là nghĩa vụ, nhiều lúc Phương Linh phân vân không biết có phải mình đang dần thấy ghê tởm Tuấn hay không mà đâm ra, nàng cũng bị mất luôn hết cả niềm vui khi bú cu cho hắn.
Hắn ưỡn cao bụng len rồi chìa hai cái dái to căng mọng về phía mồm nàng, Phương Linh lấy tay gãi nhẹ lấy hai cái “quả” đó trước khi đưa lưỡi liếm một đường chạy dọc từ hậu môn của hắn, qua hai cái dài lên tới tận gốc buồi.
Một tay nàng nhẹ nhàng nâng hai cái bìu dái của Tuấn lên, một tay cầm lấy buồi hăn sục liên hồi, dĩ nhiên là hắn không cho nàng rời miệng khỏi cái đầu buồi phồng to của hắn. Cùng một lúc Phương Linh phải làm đồng thời cả ba việc, một tay phải xoa dái của hắn, một tay phải sục buồi cho hắn còn vẫn phải tiếp tục mút mát hắn không ngừng nghỉ. Tuấn ngửa cổ ra sau đầy thoả mãn, chốc chốc lại cúi xuống coi cảnh cô ca
sĩ do một tay hắn dựng nên đang quỳ mọp dưới chân hắn, tận tình thổi kèn cho hắn giống như công việc mà hàng đêm cô ta vẫn thường làm. Hắn luốn tay xuống bóp vú Phương Linh, bóp chán rồi hắn gập người xuống với ra phía sau sờ mó vào cặp mông mây mẩy căng tròn của nàng. Phương Linh vừa bú cu hắn vừa rùng mình rên khẽ lên khi hắn mò mẫm vào lỗ *** nàng, rồi chuyển sang lỗ đít nàng. Cái tư thế quái gở hắn nghĩ ra này khiến cho đầu nàng bị gập sát vào bụng hắn, tay nàng vẫn giữ chặt lấy buồi hắn cho
vào miệng bú chùn chụt.
Nước *** Phương Linh chảy ra toé tung, nhưng không phải vì nàng cảm kích khi được bú cu cho hắn giống như một năm trước, chỉ đơn thuần đó là phản xạ tự nhiên của nàng khi hắn ngoáy mấy ngón tay không ngừng bên trong *** của nàng. nàng cũng chỉ là con đàn bà bình thường, một con cái bình thường nên khi một con đựcn ào đó sờ mó vào bộ phận sinh dục của nàng thì Phương Linh không tài nào ngăn được cái chỗ đó của nàng rỉ nước ra liên tục, cho dù nàng không muốn làm điều đó để khiến cho hắn nhận ra chút nào. Nhiều lúc ngồi vô tình, Phương Linh bỗng thấy buồn cười khi so sánh cảnh mình cầm cặc của Tuấn liếm láp bú mút nó chẳng khác gì hồi nãy ở trên sân khấu nàng cầm micrô hát. Chỉ khác đôi chút là khi cầm mic,
nàng chỉ ghé nó sát vào miệng mình còn bây giờ thì nàng đang phải đút trọn vẹn cả cái buồi nhơn nhớt của Tuấn vào mút trong mồm trọn vẹn. Tuấn đẩy nàng ngã xuống giường, bắt nàng quỳ trên hai đầu gối, banh hai chân nàng để cho lỗ *** nàng nở rộ ra trước khi phăm phăm cầm lấy cái buồi hùng hổ ấn vào *** nàng. Như thường lệ, hắn vẫn giữ nguyên cái kiểu địt nàng mà bất cần chú ý đến cảm xúc của nàng, mái tóc nàng xổ tung ra vì hắn địt nàng từ phía sau mạnh quá. Phương Linh chỉ còn biết gồng đít lên, trân người chịu đựng những cú giã như trời giáng của hắn, *** nàng như đang bị cái buồi hắn róc ra làm đôi. Phương Linh chỉ còn biết chống một tay xuống nệm làm chỗ tựa còn một tay nàng phải đưa lên đỡ lấy mái tóc đang tung tơi bời. Mà hình như cái cảnh tượng cô ca sĩ một tay khổ sở chống xuống, một tay cột chặt tóc trong lúc quỳ làm tình càng khiến cho Tuấn thấy thích thú, hắn địt không thương tiếc vào *** Phương Linh, xen lẫn những
tiếng rin rít khoái cảm thì thào thốt ra từ miệng hắn đôi lúc còn có cả những tiếng cười ha hả súc vật khoái trá.
Đêm nay Phương Linh thực sự đi đến cùng của cái sự nhục nhã, nếu biết có cái ngày hôm nay thì không hiểu ngỳ xưa nàng có chịu cắn răng hầu hạ hắn để làm ca sĩ hay không. Đúng là bây giờ nàng đã có chút danh tiếng, tuy chưa được đến hàng ngôi sao nhưng cũng chẳng phải quá tung tẩy với số tiền nàng kiếm được. Tuy cũng có rất nhiều người đã biết đến tiếng hát truyền cảm của nàng, tuy nàng đã có thể gởi tiền về phụ giúp gia đình ở quê nhưng Phương Linh biết phần lớn số thu nhập cát xê hàng tối đi hát của nàng đều rơi vào tay Tuấn. Hắn không chỉ bóc lột cái ***, thân xác của nàng như một con nô lệ tình dục mà còn hàng ngày ăn chặn một cách không thương tiếc số tiền mồ hôi nước mắt đi biễu diẽn kiếm về của Phương Linh.
Địt nàng thảo thuê, phọt phẹt vào *** nàng nhoe nhoét thêm phát nữa, hắn lăn ra bên cạnh rồi dạng chân dang tay ra thở phì phò. Phương Linh thở phào, nàng đx nhắm chặt mắt chuản bị ngủ thiếp đi vì quá mệt mỏi, chẳng buồn lau rửa thân thể nhớp nhúa của mình nữa thì lại nghe thấy tiếng hắn.
Giọng hắn phì phào, có lẽ cũng mệt vì địt nàng nãy giờ.
– Ngủ đi, sáng Phương Linh phải thức dậy sớm vì em còn có cuộc hẹn phỏng vấn của báo ” Ngôi Sao”.
– Chẳng cần anh nói thì tôi cũng tính ngủ luôn rồi – Phương Linh làu bàu rủa thầm hắn.
– Em sẽ phỏng vấn chung với một tay vận động viên tennis, đụ má nó, anh
không hiểu tại sao người ta lại sắp xếp như vậy, chắc để vừa có ca hát vừa có thể thao trong cùng một số báo. mà mấy tay nhà báo đó cũng đang tính không biết nên đăng ảnh em hay ảnh cái thằng đánh tennis đó lên trang bìa số tới. Bọn nó mà không đưa em lên trang bìa thì khỏi có phỏng vấn gì luôn…..
Tuấn cứ nói một thôi hồi trong lúc bên cạnh Phương Linh dã thiếp ngủ từ lúc nào, nàng thở rất đều và nhẹ, tấm thân trần truồng phô bày ra còn đẹp hơn ngàn vạn lần trong lúc nàng say ngủ. Những lưòi nói vô nghĩa đó của ông bầu chẳng làm nàng bận tâm, phỏng vấn thì nàng làm trước nay thiếu gì, cuộc phỏng vấn ngày Phương Linh với nàng chẳng có gì quan trọng, đó chỉ là một nhiệm vụ nàng phải làm để trở thành một ca sĩ ngôi sao, giồng như cái việc khốn nạn đêm nay nàng vừa mới phải làm mà thôi.

Content Protection by DMCA.com