Chuyện Tình Ở Đảo Nắng – Dục Vọng xxx

Loading...

Gương mặt nàng đỏ lên như say rượu. Bầu ngực đầy đặn trắng như mỡ đông của nàng rung lên từng chập. Hai tay nàng quờ quạng trong không gian vô thức, lúc thì vịn chặt lấy cạnh bàn, lúc lại vò tung mái tóc trên cái đầu đang dúi vào liếm láp hai bầu sữa của mình, miệng nàng mở rộng đón nhận những ngón tay của gã cho vào miệng mình mà mút ngon lành.

chuyen-tinh-dao-nang

Khẽ điều chỉnh chiếc váy đang bó sát vào cơ thể, Sofia cúi người bước ra khỏi chiếc BMW 116i bóng bẩy của mình rồi hòa mình vào ánh bình minh trên quần đảo Hawaii. Nàng vừa nhận công việc mới tại một trường phổ thông trên đảo Hilo một thời gian ngắn và hôm nay là ngày hiếm hoi kể từ khi bắt đầu cuộc sống mới trên hòn đảo này, nàng có thời gian rảnh để thực hiện thú vui mua sắm của mình.

Đưa tay gỡ chiếc kiếng trước mặt, Sofia khẽ lườm một gã trai trẻ vừa đi qua khi gã trao cho nàng một ánh mắt hiếu kì. Nàng vốn là chuẩn mực cho nét đẹp của một người phụ nữ gốc da trắng với nước da trắng ngần, khuôn ngực đầy đặn, vòng eo thon thả, đôi chân dài miên man và cặp mông căng tròn nảy nở. Mái tóc vàng óng ả của nàng theo gió tung bay phủ lên một phần gương mặt thanh tú, đôi mắt sâu hút hồn xanh thẳm màu đại dương, sóng mũi dọc dừa nằm cân đối trên khuôn mặt xinh đẹp và cánh môi anh đào đi cùng với nụ cười gợi tình khiến bao gã trai trẻ điêu đứng.

Tất nhiên thứ mà bọn đàn ông khao khát nhất vẫn là thân hình nở nang căng đầy của nàng. Thường ngày khi rảo bước trên nền cát trắng ven biển, mỗi bước đi của nàng luôn kéo theo bao ánh mắt thèm muốn phía sau. Nàng biết điều đó, và chưa bao giờ ngừng tự hào về ngoại hình của mình. Tuy nhiên nó cũng khiến nàng gặp không ít phiền phức với những kẻ bất lịch sự.

Ngay khi vừa bước xuống xe, người nữ giáo viên gợi cảm lại hướng ánh mắt xuống bộ trang phục của mình, và đó lần thứ n nàng làm điều này trong ngày hôm nay. Sofia tự hỏi tại sao chiếc váy hợp với vóc dáng nàng như vậy lại bị bỏ trong góc tủ suốt một thời gian dài.

Sáng nay khi rời khỏi nhà, Sofia đã chọn cho mình một chiếc váy màu da bò bó sát cơ thể gợi cảm của nàng, bộ trang phục vừa vặn ôm trọn vòng eo cân đối, bao quanh đường cong gợi cảm nơi cặp mông săn chắc kéo xuống hết cặp đùi nõn nà, rãnh xẻ tà bên mép váy khéo léo khoe ra khoảng da thịt trắng ngần bên trong. Những đường nét khoe da thịt của nó không quá nhiều nhưng cũng đủ để khiêu khích người đối diện. Bên dưới tô điểm cho cặp chân dài thon thả của nàng là đôi giày cao gót quý phái tôn thêm dáng người thanh thoát của chủ nhân nó.

Sofia ngắm nghía chiếc váy thêm lần nữa để chắc chắn những ánh nhìn soi mói của lũ đàn ông ngoài kia không thể chạm đến vùng nhạy cảm trên người nàng. Sở dĩ vậy vì Sofia muốn có một chút táo bạo ngày hôm nay, nàng bước chân ra khỏi nhà mà không có quần lót lẫn áo ngực. Cảm giác thoải mái của cơ thể bây giờ khiến nàng thích thú, dù vẫn còn đó những nỗi lo lắng. Lúc này cảm thấy nó vẫn ổn, nàng đã yên tâm hơn. Tuy nhiên, Sofia chưa biết về những sự cố sắp xảy ra với mình, cho đến khi nàng với tay ra đóng cánh cửa xe…

Sofia đột nhiên cảm thấy chiếc váy bị giật lại cùng tiếng vải rách đi kèm. Nó đã bị kẹt lại nơi cửa xe! Khi Sofia quay lại để giải phóng chiếc váy bị mắc kẹt của nàng, thêm một tiếng vải rách vang lên. Nàng liếc xuống dưới và ngay tức khắc nhận ra một trong những khuy váy của mình lăn tròn dưới sàn xe. Nhìn vào bộ váy đang mặc, không khó để nàng nhận ra thứ rớt dưới sàn là nút dưới cùng phần chân váy.

Sofia nhớ lại lý do tại sao nàng không mặc chiếc váy này trong một thời gian dài. Vốn dĩ có một hàng nút chạy dọc theo rãnh xẻ chiếc váy để cố định hai tà váy lại với nhau, và vấn đề là chúng dễ dàng bung ra khi cử động mạnh. Trong khi thay đồ ở nhà nàng đã tự hỏi tại sao hai lỗ dưới cùng của chiếc váy không có khuy cài. Bây giờ nó đã thành ba lỗ trống!

Sofia không muốn quay về nhà vào lúc này, đó là cả một quãng đường xa dù rằng nàng di chuyển bằng xe hơi. Nếu làm vậy nàng sẽ phải tốn cả buổi sáng của mình chỉ dành cho mỗi việc di chuyển và thay đồ, chưa kể nàng đã thức dậy muộn hơn so với mọi ngày. Sofia đành trấn an bản thân với ý nghĩ nàng chỉ cần cẩn thận trong lúc mua sắm thì mọi chuyện sẽ ổn. Dù sao thì những nút còn lại vẫn đủ sức giữ hai mảnh trang phục trên người nàng lại với nhau một cách kín đáo. Sofia đưa tay giải phóng chiếc váy khỏi chỗ bị kẹt, lần này nàng cẩn thận hơn.

Người giáo viên xinh đẹp bắt đầu hướng về phía trung tâm thương mại. Khi Sofia tiến đến bậc thang tòa nhà, cánh cửa trung tâm thương mại đang mở một khoảng nhỏ đủ để một người đi qua, có vẻ nó gặp vấn đề và đang được sửa chữa bởi một người thợ lúc này đang đứng trên bậc thang. Gã không chú ý đến Sofia, ít nhất cho đến khi nàng lại gần cánh cửa. Khẽ ngoảnh mặt liếc nhìn vị khách đang tiến vào trung tâm siêu thị, gã bất chợt đứng hình trong thoáng chốc.

Có một điều Sofia đã không nghĩ đến khi nàng quyết định tiếp tục vào trung tâm thương mại, nút bị mất thứ ba khiến cho bất cứ chuyển động nào của nàng đều làm chiếc váy tách ra hai bên nhiều hơn, và cặp đùi trắng nõn của nàng vì thế càng lộ rõ hơn trước con mắt của những người xung quanh. Cảnh nàng bước đi lúc này chẳng khác nào một show diễn gợi dục theo đúng nghĩa của nó.

Khi Sofia bước đến những cánh cửa cuộn đang được bảo trì, bắp đùi của nàng phô bày ra ngoài lớp vải theo từng nhịp chân. Gã nhân viên vội trao cho nàng một tiếng huýt gió tục tĩu. Bỏ qua gã đàn ông với cử chỉ không đứng đắn đó, Sofia lách qua cánh cửa. Tuy nhiên, tà váy của nàng bằng cách nào đó đã quẹt vào dụng cụ của người thợ, vốn đang treo trên dây đai đồ nghề của anh ta. Cú va chạm khiến nút trên cùng chiếc váy của nàng bật tung ra.

Sofia thoáng bối rối trên nét mặt, nàng chững lại để dò xét trang phục mình cẩn thận. Vừa nhìn người đàn ông với vẻ ấm ức, nàng vừa gỡ tay áo của mình khỏi chiếc cờ lê của gã, và rồi xoay người bước đi trong khó chịu. Nàng có cảm giác gã cố tình va chạm với mình. Còn người đàn ông nọ thì cười tủm tỉm nhìn với theo, ánh mắt gã dán chặt vào cặp mông nở nang của Sofia, như đã phát hiện được điều gì đó thú vị bên trong chiếc váy kia.

Chiếc váy mà Sofia đang mặc vốn được thiết kế với rất nhiều nút thắt kéo dài từ đáy xương chậu lên tới phần eo và vài nút nữa trên bộ ngực đầy đặn của nàng để cố định hai mảnh trang phục sát vào nhau. Với ba nút bị thiếu, phần cơ thể trắng nõn của nàng bây giờ đã lồ lộ bên trong rãnh xẻ của chiếc váy. Mặc dù hai cặp giò trắng bóc của Sofia bị lộ hẳn ra ngoài, nó vẫn chưa đến mức thu hút sự chú ý của nàng. Dẫu sao thì đây cũng không phải bộ đồ hở hang nhất mà nàng từng mặc khi ra ngoài.

Sau khi điều chỉnh một chút trên chiếc váy, Sofia tiếp tục tiến vào trung tâm thương mại. Nó được thiết kế một cách thân thiện nhất để khách hàng có thể lượn một vòng khắp khu mua sắm theo cách đơn giản nhất, vì vậy nàng chỉ cần chọn một hướng đi và bắt đầu tản bộ. Trung tâm thương mại hôm nay không đến nỗi đông đúc như những đợt sale hồi đầu tháng. Sau một hồi dạo quanh tòa nhà, Sofia an tâm rằng chiếc váy sẽ không mất thêm nút nào nữa khi nàng di chuyển, dù trong lòng không khỏi thất vọng ít nhiều về nó.

Có vẻ như hôm nay không phải là ngày đẹp trời để mua sắm. Những thỏi son môi nàng mong đợi vẫn chưa có trên quầy trưng bày của những shop mĩ phẩm. Trong khi đi dạo, Sofia dừng chân bên một cửa hiệu giày. Nàng bước vào với sự thích thú hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp. Sofia bắt đầu lướt qua các kệ giày, tìm kiếm những đôi giày nàng thích.

Cuối cùng, Sofia tìm thấy một cặp như ý nàng và muốn thử chúng. Tuy nhiên, cái hộp ở trên đỉnh kệ rất cao. Nếu Sofia nhón chân để lấy chúng, nàng nghĩ có thể mình sẽ với tới được nó. Dù cho nàng có thể nhờ sự giúp đỡ của nhân viên tiệm giày đang ngồi ở quầy tính tiền, nàng vẫn không muốn phiền đến họ, Sofia quyết định tự mình làm lấy.

Trong lúc người phụ nữ xinh đẹp với thân hình nóng bỏng đang đứng bằng những đầu ngón chân mình trên sàn và cảm nhận được ngón tay của nàng đã chạm vào đôi giày đó, Sofia bỗng cảm thấy một sự tiếp xúc nhẹ ở dưới mông nàng.

Hoảng hốt, Sofia xoay người lại đột ngột khiến chiếc áo thêm lần nữa bị kéo căng, và cảm giác của nàng chắc chắn rằng thêm một chiếc nút đã rời khỏi trang phục của mình. Trong lúc đó nàng mất thăng bằng rồi ngã xuống sàn nhà. Dù không hề hấn gì nhưng Sofia vẫn cảm thấy bực bội khi ngước mắt nhìn lên là một đứa trẻ khoảng chừng sáu tuổi đang đứng bên cạnh. Thằng nhóc ngượng ngùng và lẩm bẩm một lời xin lỗi trong miệng. Một phụ nữ khác từ phía sau chạy đến ôm lấy thằng bé. Bà ấy vội vàng xin lỗi nàng với vẻ lo lắng.

“Ôi, không vấn đề gì,” Sofia trả lời.

« Có lẽ thằng bé bị nhầm lẫn vì bộ váy cô đang mặc. »

Nhầm lẫn có vẻ là lý do hợp lý cho hành động của thằng bé. Người phụ nữ kia cũng mặc một bộ váy với màu sắc và chiều dài tương đương. Có lẽ thằng bé chỉ muốn níu váy mẹ nó. Sofia đứng dậy khỏi sàn nhà và dùng tay phủi bụi trên trang phục của nàng.

“Để tôi giúp cô.” Người phụ nữ kia bước tới và trong khi nói, bà ta bắt đầu đưa tay về phía trang phục của Sofia, bỏ qua lời từ chối khách sáo của nàng. Tuy nhiên, khi bà kéo một bên váy và làm động tác phủi tay lên đó, một nút khác lại bung ra khỏi phần dưới cùng của trang phục mà Sofia đang mặc.

“Ôi, tôi xin lỗi, có lẽ tôi không nên đụng vào…” bà ta lùi lại trong khi nói rồi kéo thằng con trai đi khỏi tiệm. Dáng vẻ vội vã chứng tỏ bà ta biết mình vừa gây thêm rắc rối cho người phụ nữ sau lưng.

Liếc xuống bên dưới lúc này, Sofia thực sự thất vọng với trang phục của mình. Nàng đã mất bốn nút dưới cùng, và ba nút trên ngực. Những khoảng da thịt nõn nà của nàng đã lộ ra rõ ràng bên trong khe hở, nhất là vùng đùi non mịn màng của nàng.

Thở dài vì sự xui xẻo của mình, Sofia lại một lần nữa vươn tới chiếc hộp giày, dù nàng đoán rằng lúc này chiếc váy đã không còn che chắn nổi cặp chân dài khi nàng rướn người lên nữa.

Đột nhiên, có thứ gì đó làm gián đoạn Sofia khi tay nàng đang vươn tới chiếc hộp. Một lần nữa, nàng có cảm giác lạ dưới phần đáy của chiếc váy. Hai mép váy dưới đùi nàng bị tách rộng ra. Trước khi Sofia lấy lại cân bằng và quay lại, nàng cảm thấy rõ ràng những ngón tay đang luồn vào trong khe hở, và một giọng nam nói từ phía sau, “Cô nên mua một chiếc váy tốt hơn, thưa quý cô.”

Trước sự việc đó, Sofia ráng kiềm chế cảm xúc của mình, nàng quay lại đối mặt với người đàn ông. Anh ta là nhân viên của cửa hàng, một người trung niên, nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp nam tính trên khuôn mặt.

“Tránh xa tôi ra!” Sofia nói trong giận dữ. “Nếu anh còn chạm vào người tôi…”

Ngay khi nhận ra sự hung hăng của người phụ nữ xinh đẹp trước mặt, gã liền thay đổi thái độ.

“Ừm, xin lỗi, thưa quý cô, vậy tôi có thể… à, phục vụ gì cho cô?”

“Có, có, lấy giúp tôi đôi giày ra khỏi giá.” Sofia chợt nhớ đến đôi giày trên cao.

“Vâng, thưa cô,” anh ta nói trong khi đưa tay kéo những đôi giày xuống.

“Tuy nhiên, chúng quá lớn đối với cô.”

“Anh đang nói gì vậy? Chúng ghi là size 5, đó là cỡ tôi mặc.”

Gã nhân viên không đồng ý. “Nhìn vào đôi giày của cô, tôi nghĩ size của cô chỉ là 4.”

“Hả, anh nghĩ tôi nói dối ư? Thử cúi xuống và đo nó đi.” Sofia vẫn còn giận dữ vì gã vừa chạm vào mông nàng khi nãy.

Anh ta quay đi với một cái gật đầu nhẹ kèm nụ cười ẩn ý, và trở lại với một cái thước đo chân. Sau khi hướng dẫn cho vị khách xinh đẹp trước mặt ngồi xuống một cái ghế gần đó, anh ta quỳ xuống và chủ động cởi bỏ một chiếc giày trên chân nàng. Người đàn ông luồn dụng cụ của mình dưới chân Sofia, và gióng vạch thước ngang ngón chân nàng.

“À, tôi đã sai, của cô là size 5.” Gã nói.

Chỉ đến khi cả hai đứng lên Sofia mới ngộ ra những gì đằng sau nụ cười ẩn ý của gã. Nàng phải ngồi xuống khi đo chân, trong lúc đo đạc, gã khiến hai chân nàng tách ra trong khi tà váy bị vén sang bên. Rõ ràng gã đã có một cái nhìn trọn vẹn vào háng nàng, và hôm nay nàng không mặc quần lót…

Một cảm xúc trào lên trong lòng khiến nàng ngay lập tức đỏ mặt.

“Đồ háo sắc… ”

Sofia nghĩ đến sự hớ hênh của bản thân trong khi liếc mắt về phía người đàn ông, gã vẫn đang đứng trước mặt nàng với vẻ bình thản. Nàng muốn chấm dứt hoàn cảnh gây ngượng ngùng này một cách nhanh nhất.

“Đủ rồi. Tôi không mua hàng nữa.”

Tuy nhiên đúng vào lúc Sofia quay về phía cánh cửa, nàng vấp vào thứ gì đó trên sàn và ngã nhào xuống, còn anh ta thì lao tới và cố gắng đỡ lấy nàng. Anh luồn cánh tay qua eo nàng trong khi Sofia vẫn tiếp tục nhào về trước vì mất thăng bằng. Có vẻ như người đàn ông đã nắm lấy eo váy của nàng nên khi Sofia ngã xuống, các nút bắt đầu bật tung ra từng cái một. Đến lúc nàng lấy lại thăng bằng và hất tay gã ra, những chiếc nút nơi váy nàng đang rơi vãi trên sàn nhà.

Trong lúc gã đỡ cơ thể của nàng lại, Sofia mường tượng vùng háng mình có cảm giác nhộn nhạo như kiến bò, thứ gì đó đã lùa vào bên trong nàng chăng? Tuy nhiên sự việc kết thúc quá nhanh đến nỗi nàng chưa kịp làm rõ điều này. Nhận ra rằng nàng nên ra khỏi cửa hàng này trước khi chiếc váy bung nốt những nút còn lại, Sofia lao ra khỏi cửa hàng với sự giận dữ và xấu hổ đan xen nhau in trên khuôn mặt thanh tú của nàng.

Khi đã ra ngoài cửa hàng, Sofia nhìn xuống chiếc váy thảm hại của nàng. Hầu như tất cả các nút bấm ở giữa ngực và hông nàng đều biến mất, bờ eo thon và một phần lườn vú lộ ra trong khoảng trống giữa hai mép vải. Chiếc váy chỉ còn được bảo vệ bởi bốn nút giữ ngực của nàng, và ba nút giữ ngang hông. Bộ váy của Sofia lúc này trông hớ hênh hơn bao giờ hết khi bầu vú nặng trĩu của nàng lộ ra bên ngoài khe hở. Còn ở bên dưới, chỉ cần một cơn gió nhẹ, người khác hầu như có thể nhìn thấy gò mu căng mọng của nàng khi bước đi!

Sofia vội vã đảo mắt xung quanh, tìm kiếm một cửa hàng quần áo để nàng có thể mua một bộ đồ mới. Không muốn tình trạng này kéo dài, Sofia rảo bước nhanh xuống khu mua bán. Tuy nhiên, trong khi đang tập trung vào việc này, nàng không nhận ra hai gã đàn ông đang lén lút đi theo phía sau mình.

Đột nhiên Sofia cảm thấy một đôi bàn tay rắn chắc luồn qua khe hở lằn vải mà bóp lấy bầu vú của nàng từ đằng sau. Vội vã xoay lưng lại trong hoảng hốt, nàng đánh rơi chiếc ví của mình xuống đất. Trong lúc bối rối, Sofia hét về phía thủ phạm mà lúc này đã cắm đầu chạy xa, Sofia cúi xuống nhặt chiếc bóp đang rơi trên sàn nhà, và sai lầm của nàng là quay bờ mông xinh đẹp của mình về phía gã còn lại.

Trong khoảnh khắc nhỏ, tà váy phía sau của Sofia bị đẩy lệch sang bên một cách thô bạo và sau đó là cảm giác nhột nhạt lan từ dưới phần đùi non lên tới khe hở giữa háng nàng. Tất cả diễn ra trong lúc nàng đang cúi xuống. Nàng thảng thốt giật lui người lại tránh khỏi cánh tay của gã kia, xoay mặt hướng về phía gã mà gào lên. Thật không may cho Sofia, cú giật mạnh làm cho thêm nhiều chiếc nút nữa nơi chiếc váy bật tung ra trong tiếng hét thất thanh của nàng.

Lúc này chiếc váy đã mất rất nhiều nút giữ, nó hầu như không thể che chắn được phần thân dưới cùng hai bầu ngực kiêu hãnh của Sofia. Hai núm vú hồng vẫn còn e ấp bên trong lằn vải, nhưng bầu vú sữa đầy đặn đã lộ ra trước mắt chúng. Dưới đáy, hầu hết mông nàng bị phơi ra, một phần âm hộ mũm mĩm của nàng thấp thoáng trong lớp vải.

Sofia không ngừng la hét sợ hãi trước khi nhận ra bóng dáng bọn chúng đã mất tăm trên hành lang vắng người, một số người ở những cửa hàng xung quanh nhận ra sự ồn ào này và bước ra hành lang. Nàng đã nghĩ ngay đến việc thông báo cho security, tuy nhiên nàng gạt đi vì biết nó chỉ mang thêm rắc rối cho mình vào lúc này.

Tại thời điểm này Sofia chỉ muốn một bộ trang phục mới. Nàng vội vã rời xa khỏi đám đông xung quanh, bỏ qua một vài lời giúp đỡ, nàng không muốn cho họ có thêm cơ hội nhìn ngắm cơ thể hớ hênh của nàng. Hai trái vú sữa đang nảy tưng tưng theo từng nhịp chân vội vã của Sofia, và nàng chắc rằng có rất nhiều người đang dán mắt vào bờ mông trắng phau của mình. Chiếc váy bó sát người nàng lúc trước giờ thậm chí còn mỏng manh hơn chiếc khăn tắm nhỏ. Và đó là thứ duy nhất đang che chắn cơ thể gợi đòn của Sofia lúc này.

Cô nàng tội nghiệp may mắn nhìn thấy một cửa hàng quần áo trong tầm mắt mình. Nàng vội vã đi vào, vòng về phía sau cửa hàng nơi có quần áo cho phụ nữ. Có lẽ Sofia đã không nhận ra, nhưng hai gã khi nãy cũng lén theo nàng vào trong cửa hàng.

Lướt qua một lượt, nàng vội vàng đi đến một chiếc quần jeans trông đầy hứa hẹn, và lấy một chiếc trông có vẻ phù hợp với vóc dáng của nàng. Sau khi chắc chắn nó cùng size của mình, Sofia chạy tung tăng đến phần đồ lót và lấy một số trong chúng. Cuối cùng, nàng đi đến hàng áo sơ mi, và chọn ra cái đầu tiên nàng nhìn thấy trong tầm quan sát của nàng.

Ôm tất cả những thứ này trong tay, Sofia nhìn quanh phòng thay đồ, nàng muốn thoát khỏi bộ váy của nàng càng sớm càng tốt. Nhìn thấy một cánh cửa có vẻ như phòng thay đồ, Sofia bước về phía sau cửa hàng. Nàng bước vào căn phòng đầu tiên, khẩn trương thay thế chiếc váy hiện tại với một bộ đồ ít phô trương hơn.

Những phòng thay đồ này có màn cửa thay vì cửa ra vào, vì vậy chúng không có vẻ riêng tư như Sofia kỳ vọng. Tuy nhiên, nàng nhanh chóng kéo rèm lại, và cởi bỏ trang phục, mặc vào người chiếc quần jean mới, đương nhiên nàng không quên chiếc quần lót bên trong. Chúng vừa khít với nàng, và ít nhất thì bờ mông nàng không còn lộ ra ngoài nữa! Khi nàng nhìn vào chiếc áo sơmi nàng đang nắm lấy, Sofia nhận ra rằng nó không kín đáo như nàng nghĩ. Tuy nhiên, nó có thể ôm trọn ngực nàng, như thế lúc này đối với nàng là đủ.

Sau khi quyết định bộ trang phục sẽ mặc, Sofia chợt có cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng, nàng xoay người về phía cửa ra phòng thay đồ. Trước sự ngạc nhiên của nàng, bức màn đã hé mở một góc đủ lớn cho hai cặp mắt bên ngoài hướng vào! Hai gã trai lúc trước đã đứng bên ngoài phòng thay đồ từ lúc nào, và chúng đang cười toe toét với nhau. Hẳn chúng đã lén mở nó trong khi nàng đang thay đồ!

Khuôn mặt Sofia ngay lập tức chuyển sang màu đỏ. Cơ thể mỹ miều của nàng lúc này không có lấy một thớ vải trên người. Bàng hoàng, Sofia như đứng chôn chân tại chỗ, cơ thể trần trụi của nàng vẫn đang đập vào bốn con mắt đang mở to phía đối diện.

Trong lúc nàng còn đang tròn mắt nhìn chúng mà chưa biết xử lý thế nào, hai tay nàng theo phản xạ khép lại những vùng nhạy cảm. Hai gã lại một lần nữa lủi ra khỏi tầm mắt Sofia trước khi nàng kịp hét lên. Ngượng chín mặt, Sofia bước ra khỏi phòng thay đồ. Liệu nàng có nên nhờ chủ cửa hàng thông báo cho security rằng có hai gã biến thái vừa địa hàng của mình không.

Sofia hướng ánh mắt giận giữ tìm kiếm hai thằng nhóc bằng tuổi lũ học trò của nàng thì bắt gặp chúng ở đằng xa, đang bước về phía cửa thoát trong khi đôi mắt của chúng vẫn đang vờn từng phân một trên da thịt nàng. Nàng chắc chắn chúng đã ra khỏi cửa hàng, khuất tầm mắt mình mới thở phào bước ra khỏi phòng thay đồ. Tuy nhiên, Sofia không biết vào thời điểm nàng tiến đến quầy thanh toán, chúng đã trở lại, với một máy ảnh trên tay.

Sofia đứng trước quầy tính tiền và gọi anh chàng nhân viên bán hàng đứng đằng sau nó. Gã tầm bằng tuổi nàng, không đẹp trai cho lắm. Nhưng những thớ cơ trên người gã có vẻ khá thu hút ánh mắt của nàng.

“Không có bộ đồ nào ưng ý sao thưa quý cô?” Anh hỏi khi không thấy bất cứ bộ đồ nào trên tay Sofia.

“À, tôi đang mặc chúng.”

Đột nhiên hướng sự chú ý lên người nàng, anh nói :

“Xin lỗi nhưng tôi cần đặt chúng lên bàn để tính tiền…Nếu không phiền, cô có thể quay lại phòng thay đồ rồi cởi chúng ra không. »

« Ôi không! xin lỗi anh nhưng… liệu có cách nào khác không ? Ý tôi là…trang phục cũ của tôi đã mất rồi » Sofia thẹn thùng với tình trạng của nàng lúc này.

« Nếu vậy thì… » Nam nhân viên dừng lại trong khi ánh mắt gã thay đổi khi di chuyển lên người nàng.

« …ngồi lên đây và tôi sẽ quét chúng. »

Sofia đỏ mặt, và lầm bầm, “Er, không lẽ …Có cách nào không cần làm vậy không ?”

« Những tem từ đính trên sản phẩm là yêu cầu an ninh bắt buộc. Sẽ rất rắc rối khi cô bước qua cổng từ chống trộm ngoài kia nếu nó reo lên. ”

” Anh…Anh không tắt nó bằng cách khác được sao ?! ”

” Không, tôi không thể. Hệ thống báo động kết nối thẳng với đồn cảnh sát ở đây, nếu cô không phiền. Bây giờ, quay lại, sẽ nhanh thôi thưa quý cô … ”

Với câu nói đó, Sofia đã hiểu ra tình hình lúc này. Nàng không định từ chối, thà làm vậy còn hơn quay lại phòng thay đồ, lúc đó không biết hai gã kia sẽ làm trò gì. Sofia ngồi lên quầy, thả lỏng cặp chân dài của mình trước mặt gã.

Không chút do dự, gã túm lấy vạt cổ áo của nàng và quét nó. Tuy nhiên, khi anh kéo chiếc viền cổ, Sofia nghe thấy một tiếng thì thầm “uh oh …”

Liếc lại phía sau mình, nàng hỏi, “Sao? Chuyện gì vậy?”

” Chiếc áo này đặt tem từ ở phía trước. Làm ơn xoay người lại thưa cô. »

” Nhưng…nhưng… anh không có ý định nhìn ngực tôi phải không? ”

” Tôi sẽ xin lỗi nếu cô thấy không thoải mái. Tuy nhiên bây giờ thì quay lại đây, hoặc cô có thể cởi áo ra và đưa tôi nếu không muốn mua. ”

Sofia miễn cưỡng quay lại, còn gã làm bộ khó chịu khi lấy tay nắm lấy vạt áo nàng rồi kéo về phía trước, sau đó nắm lấy một góc có dạng mã vạch đính trên lớp vải. Trong khi gã tỏ vẻ tập trung tắt nó, cổ áo nàng dần được nới rộng, và khi bộ ngực căng mọng của nàng dần tách khỏi làn vải vóc vướng tầm nhìn của gã, thao tác của người nhân viên cửa hàng bắt đầu chậm lại, dù là vô tình hay cố ý. Bầu sữa trắng nõn cùng nụ hồng trên đó đều được đôi mắt của gã khám phá. Khẽ liếc qua khuôn mặt chàng trai trước mặt, Sofia bối rối thật sự khi bắt gặp ánh mắt lúc này của gã.

Sau khi ngấu nghiến bầu ngực nàng bằng cặp mắt mình, gã lưỡng lự buông tay khỏi vạt áo khi nghe thấy tiếng hậm hực từ người phụ nữ trước mặt.

« Cuối cùng cũng xong », Sofia nghĩ. Tuy nhiên, gã nhân viên bán hàng lại hô to:

“Được rồi, tiếp theo là quần jean của cô, bây giờ, làm ơn đứng bên cạnh quầy hàng, và dựa vào đó. Như thế sẽ dễ cho tôi thao tác hơn.”

Đầu nàng bắt đầu ong lên vì tưởng tượng tư thế của nàng lúc này, tuy nhiên Sofia vẫn làm như gã nói. Nàng cảm thấy một cái vỗ nhẹ vào mông của mình, theo sau là một tiếng cười khẩy, và mặt Sofia lại đỏ thêm một chút. Gã bán hàng luồn một tay xuống quần jeans như thể đang tìm kiếm gì đó. Bàn tay đó mơn trớn giữa háng nàng bằng những đường miết nhẹ bên ngoài lớp vải. Sau khi trượt một ngón tay qua khe hở giữa hai chân nàng, gã nắm lấy phần mã vạch trong tay. Dường như việc vô hiệu hóa nó tốn thời gian hơn nàng nghĩ, một lúc sau gã mới buột miệng.

“Được rồi, bây giờ là quần lót thưa cô.”

Sofia cảm giác tim mình vừa đập chệch một nhịp. Bình thường quần lót đâu cần gắn chip điện tử. Tuy nhiên, trước khi nàng có thể phàn nàn, tay bán hàng đã trượt tay dưới đáy quần Sofia, và mở khóa quần jean của nàng. Gã nhanh chóng nắm lấy hai bên quần jean, và kéo chúng xuống chân nàng.

Sofia bây giờ đã cúi xuống quầy, với cạp quần jean bị kéo trễ ngang cặp đùi thon dài, chiếc quần lót dây khêu gợi không thể che chắn toàn bộ cặp mông căng mẩy của nàng khiến nó hiện ra hoàn hảo dưới con mắt gã nhân viên quầy hàng. Sofia đỏ mặt giận dữ vì sự xấu hổ. Gã dường như đang vuốt ve cặp mông tròn lẳn của nàng bằng hai tay, nàng có thể nhận thấy hơi thở nóng hổi của gã phớt trên da thịt mình.

“Làm ơn, anh có thể…tìm nhanh hơn được không?” Sofia nhìn gã với ánh mắt xấu hổ xen lẫn giận dỗi.

Không chút hổ thẹn, gã vẫn mơn trớn bên ngoài lớp vải mỏng đang ôm trọn hạ bộ nàng mà nói. “Hmm … Dường như không có ở đây. ”

” ” Là…là sao ?! ”

” Vâng, với quần lót dây, họ đôi khi không đặt mã vạch ở chỗ cố định. Tôi cần phải kiểm tra mặt đáy của nó. Dù sao thì cô cũng quen với việc phô bày cơ thể trước khi vào đây rồi nhỉ.”

Câu nói của gã rõ ràng ám chỉ đến bộ đồ mà Sofia đã mặc khi bước vào đây. Trong lúc nàng bối rối vì câu nói của gã, dây buộc chiếc quần lót nơi háng nàng dần dần được nới lỏng một cách kín đáo.

” Tôi không phải như vậy! Chỉ là trang phục cũ của tôi…”Sofia cố gắng chữa ngượng.

” Dù sao chăng nữa, đây là việc cần làm nếu cô muốn có bộ đồ này … Vì vậy, quay lại đây! »

Sofia biết gã nói đúng, nàng xoay người lại một cách miễn cưỡng, và gã bán hàng nhanh nhẹn lèn vào giữa hai chân Sofia. Cả cơ thể nàng bị đẩy ngã về phía sau, Sofia đành phải chống cả hai tay trên bàn tính tiền, nàng cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo bên dưới vùng đáy chậu.

Với cái liếc mắt gian xảo, anh ta tách lớp quần lót mỏng manh ra khỏi làn da mềm mại, lộ ra một khoảng trống vừa đủ, âm hộ mũm mĩm của Sofia bị phơi bày trước mắt gã. Rê một ngón tay theo chiều dọc âm hộ nàng mà không báo trước, gã đánh ánh mắt của mình về phía Sofia

“Hình như có cả một hồ nước ngọt trong này đấy.” Trong lúc nói, bàn tay gã đã làm thay nhiệm vụ của chiếc quần lót, úp trọn lên vùng âm hộ mũm mĩm của nàng.

« Đừng… đụng vào nó… » Sofia hướng ánh nhìn khổ sở vào anh ta, hơi thở nàng khẽ lạc nhịp trong một khoảnh khắc.

Tuy nhiên gã chỉ mỉm cười với nàng, và nắm lấy đai quần lót. Cuối cùng gã cũng đã hoàn thành việc quét mã sau quá nhiều động tác thừa trên cơ thể nàng. Sofia vui mừng khi thấy nàng đã có thể trả tiền và ra khỏi cửa hàng này. Tuy nhiên khi nàng đứng thẳng dậy, ngay lập tức hiện vẻ hốt hoảng trên khuôn mặt nàng, chiếc quần lót đang che phủ hờ hững nơi háng nàng bỗng trôi tuột xuống bắp đùi. Phần dây buộc một bên đã bị tháo tung. Thậm chí nàng không biết là hắn đã tuột chúng ra từ khi nào.

“Hình như cô còn áo ngực?”

Lúc này Sofia đang dùng cả hai tay để che chắn phần cơ thể nhạy cảm của mình, nàng chỉ muốn kiếm một cái lỗ để chui xuống.

“Tôi … thực ra tôi không có …”

Gã bán hàng giả vờ ngạc nhiên

“Không ư, vậy thứ gì đang căng phồng lên trong lớp áo kia vậy!” .

Tất nhiên gã thừa biết trên người Sofia không mặc bra từ lúc quét mã trên áo nàng.

“Anh…anh cố tình…” Sofia nói yếu ớt.

“Uh huh, tôi đoán cô đang cố gắng mang nó ra ngoài mà không trả tiền. Ở đây ăn cắp sẽ không được tha thứ đâu! ” Gã nói trong khi dán mắt vào bộ ngực của Sofia.

Trước khi nàng có thể phản ứng, gã kéo chiếc áo lên cổ nàng, rời xa bầu ngực. Ngay sau đó, một ánh đèn flash trùm lên thân thể Sofia. Hoảng hốt khi liếc nhìn xung quanh, nàng thấy hai thằng nhóc khi nãy đang đứng sau một dây quần áo với ống kính trên tay hướng về phía này. Từ nãy đến giờ nàng quên mất sự tồn tại của chúng! Và bây giờ chúng đã có một bức hình nàng dựa người trên quầy tính tiền, quần jean bị kéo xuống tận cẳng chân, chiếc quần lót dây hờ hững trên bắp đùi còn bộ ngực trần của nàng cũng hoàn toàn lộ ra trước ống kính!

Tuy nhiên, sự chú ý của Sofia đã ngay lập tức quay trở lại với nhân viên cửa hàng. Cả hai tay gã đã ở trên ngực nàng từ lúc nào, đang vầy vò hai bầu vú căng tròn. Sofia hoảng hốt đẩy anh ta ra khỏi người mình. Nàng đứng dậy, kéo chiếc áo xuống một cách vội vã. Gã bóp nhẹ một cái trên cặp mông tròn lẳn của nàng trước khi Sofia kéo chiếc quần lót của nàng lên, sau đó là quần jean. Liếc mắt một cách tức tối về phía anh ta và cả hai gã đằng kia, Sofia móc ví của nàng, và rút ra một thẻ tín dụng. Bộ quần áo không quá đắt, và cuối cùng nàng cũng thoát ra khỏi tình trạng khốn khổ này. Sau khi nhìn lại anh ta lần cuối cùng như thể ghi nhớ một kẻ khó ưa, Sofia bước ra khỏi cửa hàng.

Mặc dù hôm nay có nhiều sự việc ngoài ý muốn, thật vô ích nếu Sofia không mua sắm gì cả. Bây giờ mối lo về trang phục đã không còn, nàng quyết định đi dạo quanh, chủ yếu vì nàng thực sự không còn mục tiêu gì khác trong ngày hôm nay.

Đã gần trưa, lúc này Sofia đang bước qua một cửa hàng trong khu ăn uống. Bước vào trong quầy, nàng mua một suất spaghetti, món ưa thích của nàng. Gã nhân viên điển trai dán chặt con ngươi trong mắt gã vào thân thể nàng suốt khoảng thời gian nàng đứng đợi gã phục vụ. Tuy vậy, tất cả những gì nàng trao cho hắn là một nụ cười như hoa anh đào và một cái nháy mắt tinh nghịch.

Sau khi nhận lấy khay chứa suất ăn của mình, Sofia tìm kiếm một chỗ ngồi nơi góc quầy hàng, khuất tầm nhìn người qua lại. Mặc dù nàng thích thú khi được người khác trầm trồ về nhan sắc của mình, nó không áp dụng trong khoảng thời gian ăn uống. Khi sắp dùng xong bữa, một trong những miếng cuối cùng của phần spaghetti đầy nước sốt trượt khỏi tay nàng, rơi xuống ngay phần xẻ dọc nơi cổ chiếc áo sơmi, chảy xuống rãnh sâu hun hút giữa hai bầu ngực nõn nà của nàng. Sofia luống cuống nhảy lên, làm cho sốt spaghetti càng thấm sâu hơn vào trong nếp áo.

Ngay lúc đó, gã nhân viên đang lau dọn chiếc bàn trước mặt đã tiến đến ngỏ ý muốn giúp đỡ nàng lau chùi phần nước sốt dính trên người. Sofia đành gật đầu đi cùng một nụ cười trên môi. Nhìn kỹ thì gã thật đẹp trai, nàng thầm nghĩ như vậy.

Gã nhân viên nhanh chóng đưa bàn tay đang nắm một chiếc khăn còn ướt lên phần cổ nàng, nhẹ nhàng lau chùi cẩn thận những vùng da thịt bị nước sốt dây vào. Tuy nhiên bàn tay gã nhanh chóng rời xa vị trí ban đầu, quét rộng sang hai bên sau đó lấn dần xuống bên dưới, cho đến vị trí mà bàn tay gã cảm nhận rõ nhịp tim của nàng đang đập trong lồng ngực và bầu vú mũm mĩm đang lên xuống phập phồng đều đặn theo nhịp thở của nàng.

Sofia không hề phản ứng, trái lại nàng im lặng, sự im lặng đồng nghĩa với chấp thuận trong trường hợp này. Vì chỗ ngồi của nàng ở vị trí khá kín đáo, cả nàng và gã lúc này hẳn nhiên không cần phải lo lắng hành vi của mình bị phát hiện bởi một người thứ ba. Động thái duy nhất của nàng lúc này là hơi ưỡn người ra đằng trước, có vẻ như làm vậy sẽ khiến bàn tay trước ngực nàng dễ dàng hoạt động hơn. Gã nhân viên biết đã được người đẹp bật đèn xanh, bàn tay liền mất hết sự rụt rè, thoải mái lướt đi trên cơ thể nàng.

Bàn tay gã nhân viên ngày một hoạt động mạnh dạn hơn bên trong lớp áo của Sofia. Chiếc cúc áo đã bị cởi tuột ra khiến khe áo bên trong nàng mở rộng. Lúc này gã đang đứng ở đằng sau nàng, một tay gã cố định một bên hông của nàng, tay còn lại luồn vào khe hở nơi cổ áo nàng, trườn lên hai bầu sữa tươi mà xoa nắn. Bàn tay gã không còn cầm chiếc khăn nữa mà trực tiếp cọ xát với cơ thể gợi dục của Sofia, còn nàng lúc này đang ngồi dựa vào thành ghế mà rên nhẹ.

Bất chợt một sợi mì ống rơi từ bên trong áo nàng xuống khe hở giữa chiếc quần jean và da thịt nàng. Không lâu sau đó, bàn tay đặt bên hông nàng cũng nhanh chóng theo đó luồn vào bên trong. Gã thoáng sững người lại khi nhận ra ngăn cách giữa bàn tay gã và cái mu rùa mũm mĩm giữa háng nàng chỉ là một sợi dây nhỏ cực kỳ mỏng manh.

Sofia khẽ rướn người lên cho bàn tay gã thoải mái ấn vào sâu hơn nữa, cho đến khi bàn tay của gã trùm hết phần âm hộ của nàng. Hai mép lồn hồng hào lúc này đang tấy lên vì sự đùa nghịch từ những ngón tay gã. Tiếng nhóp nhép từ âm hộ của nàng thoát ra khỏi lớp quần jean đập vào tai dù ngượng ngùng nhưng càng khiến nàng thêm thích thú. Đầu nàng ngửa về sau, ánh mắt nhìn gã nửa trách móc nửa van lơn. Nàng muốn hắn nghịch ngợm nhiều hơn nữa.

Bàn tay bên trên đã dời hai bầu vú đã săn cứng lên ửng đỏ của nàng mà lần xuống dưới mép quần. Nó men theo cạp quần mà mò đến khuy cài. Chiếc quần jean trên người nàng nhanh chóng lỏng ra, và rồi có cảm giác như có thứ gì đó đang hút nó xuống khiến chiếc quần từ từ tụt ra khỏi bờ mông núng niếng của nàng.

Bất chợt có vị khách kéo cánh cửa quầy hàng, không gian riêng tư của hai người trong khoảnh khắc bị gián đoạn. Nàng vội vàng đẩy hai bàn tay của gã ra khỏi người mình. Dù rằng tiếc nuối, gã cũng không còn cách nào khác, đành phải bỏ dở người đẹp mà chạy tới quầy phục vụ. Sau khi gã quay trở ra, hình bóng mỹ miều của người đàn bà lẳng lơ kia đã không còn ở đó nữa.

Rời khỏi quầy thức ăn nhanh, Sofia vội vã đi đến phòng vệ sinh gần nhất và bước vào. Quan sát bên trong không có người, nàng nhanh chóng cởi áo và bắt đầu rửa sạch vết sốt thức ăn dính trên bầu ngực căng tràn kia. Phần nước sốt còn lại men theo làn da bụng phẳng lì chảy xuống lỗ rốn nhỏ xinh bên dưới khiến nàng mất thêm thời gian để lau sạch chúng.

Tuy nhiên Sofia không có đủ thời gian để làm việc đó, nàng vừa nghe tiếng chân hai người bước vào và trò chuyện với nhau. Sofia giật mình khi nhận ra đó là giọng đàn ông, nàng nhanh chóng lao vào một buồng vệ sinh, và đóng cửa lại.

Vài giây sau, tiếng nói của họ đã ở ngay bên ngoài căn buồng. Sofia nhận ra mình đang ở trong một tình huống tồi tệ! Có phải nàng vào nhầm wc nam không ?! Có thể nào, vì lúc đó đang vội nên nàng không nhìn rõ kí hiệu bên ngoài phòng. “Mình cần phải mặc áo vào và đi ra ngoài ngay! Nhưng áo mình…Chúa ơi! mình để nó dưới bồn rửa!”

Bây giờ nàng đã bị mắc kẹt trong căn buồng này cho đến khi hai người đàn ông rời đi. Nàng ngồi xuống để đợi, và lắng nghe tiếng nói của họ.

“Hàng họ nó ngon thật.”

“Haha, con hàng đó vú bự vãi.”

Sofia càng thêm hoảng loạn khi nhận ra giọng nói vừa rồi là của hai thằng choai choai theo đuôi mình.

“Lúc đó chỉ muốn đè em ấy ra mà bú.”

” Tao chỉ cần 30 giây là em nó nhũn ra rồi. ”

“Khuôn mặt cưng vãi. Mông vú thì ăn đứt mấy con phò trong khu mình.”

“Mày quên con giáo viên kia tao kể hôm nọ à? ”

“À. Có thằng share cho tao hình của ả. Chân dài, vú bự, mông cong, nhưng không rõ mặt.”

“Tao nghe mới ngày đầu năm học, ả đã nện nhau trong phòng thay đồ với học sinh của mình.”

“!?”

” Tao mà không bỏ học sớm chắc cũng đưa cu cho ả chơi một lần. ”

” Mày đang mơ à, mà nghe nói ả sống gần khu phố mình…”

Giọng nói xa dần, có lẽ chúng đang rời phòng vệ sinh.

Bước chân hai gã bỗng dừng lại.

‘Này, mày có thấy chiếc áo kia không?’

“Hình như tao nhận ra nó.”

“Mày có nghĩ nàng không mặc áo mà bước ra tận đây không?”

“Mày không nghĩ vậy chứ!”

Sofia không còn nghe thấy tiếng nói chuyện, cả tiếng bước chân của chúng nữa. Chúng bỏ đi rồi chăng ?

Sofia từ từ thả lỏng cơ thể, phút căng thẳng ban nãy thật vượt quá sức chịu đựng của nàng. Khi bàn tay nãy giờ giữ trước ngực nàng bắt đầu xuôi xuống thì cánh cửa buồng vệ sinh bỗng bật tung ra, bộ ngực trần của nàng phơi bày ra với những kẻ trước mặt.

«Mình quên khóa cánh cửa ! » Sofia dường như phát khóc vì sợ.

“Ôi trời, chúng ta có gì ở đây?”

“Một cô nàng xinh đẹp bị mắc kẹt trong nhà vệ sinh nam?”

“Hoặc một con điếm đang hứng tình?”

Hai gã thay phiên nhau trêu chọc nàng, lối đi đến cánh cửa đã bị bít kín bởi hai cơ thể to lớn của chúng.

Sofia phản đối yếu ớt, “Làm ơn, đưa cho tôi chiếc áo…!”

“À, ừm… Tôi nghĩ cô em nên hiểu tình hình hiện tại. Thế này nhé, trừ khi cô em muốn trần truồng ra khỏi đây và show cho cả thế giới thấy cơ thể mình… »

Một gã tiến sát tới cạnh Sofia lúc này đang co rúm lại một góc buồng vệ sinh.

« …chỉ cần cho bọn anh ngắm hàng một chút, sau đó bọn này sẽ thả cô em đi mà không có vấn đề gì, ok ? Còn không thì cứ hét lên xem…hiểu chứ.”

« … »

« Đầu tiên, gỡ tay cưng ra khỏi bộ ngực đó. Hàng đẹp mà che phí vậy.»

Sofia không còn cách nào khác, sau một lúc lưỡng lự, bàn tay nàng từ từ di chuyển khỏi vị trí bầu ngực mềm mại của nàng. Cùng lúc những ánh mắt thèm khát của hai gã dính chặt vào quả tuyết lê đó, ánh đèn flash chớp lên từ chiếc điện thoại phủ lấy thân hình nàng.

“Không…đừng có chụp!” Sofia hoảng hốt kêu lên trong khóe miệng.

“À mà đợi chút, anh có thứ này cho cưng”.

Một gã lấy từ trong tay áo ra một viên thuóc nhỏ, Sofia còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì miệng nàng đã bị gã lấy tay bóp mở ra, hai ngón tay kẹp theo viên thuốc luồn sâu vào miệng nàng, trong phút chốc Sofia cảm nhận viên thuốc trôi tuột xuống cổ họng mình cùng cảm giác mắc ngẹn nơi thực quản, nơi mà ngón tay gã thọc đến.

“Đừ..ng ưm…ưm…”

Sofia, trong tâm trạng hoảng hốt, cố gắng nôn ra viên thuốc đó ra khỏi người mình trong vô vọng nhưng bàn tay to lớn của gã kia vẫn đang bịt chặt miệng nàng. Hai hàng nước mắt bất chợt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp.

Không lâu sau, những bàn tay của hai gã đàn ông cũng theo chân ánh mắt họ, trườn lên bầu vú nàng mà xoa nắn. Một gã nút núm vú nhỏ xinh của Sofia vào miệng, day nó bằng hàm răng của gã rồi liếm mút xung quanh bằng đầu lưỡi. Dù không muốn, Sofia vẫn vô thức rên rỉ vì kích thích và tấm lưng ong của nàng uốn éo không ngừng.

Sau một vài phút thưởng thức bầu ngực tuyệt đẹp của Sofia, hai gã dừng lại ngắm nhìn người đàn bà trước mặt đang thở dốc với nét hoan hỉ trên khuôn mặt.

“Được rồi. Cởi quần ra.”

Sofia với một đôi mắt đang mất dần tỉnh táo trên khuôn mặt đỏ bừng, từ từ đưa tay chạm vào khuy quần.

“Quần lót kia nữa. Để anh giúp cưng một tay.” gã tiếp tục nói trong khi tay gã đã luồn bên trong vùng xương chậu của nàng.

Cho dù ngượng ngịu, Sofia vẫn để yên cho bàn tay gã từ từ kéo chiếc quần lót dây rời khỏi cơ thể nàng. Bây giờ nàng đã hoàn toàn khỏa thân trước sự trầm trồ của hai gã đàn ông trước mặt. Những mẩu trang phục của Sofia đang ở sau lưng hai gã, rời xa tầm tay của nàng. Bây giờ thân thể nàng hoàn toàn nằm trong tay chúng.

“Ok. Từ từ là em thấy sướng thôi.”

Thân thể mềm mại của Sofia bị ép dựa vào tường. Ống kính camera lại lần nữa nhận được một bức ảnh đẹp về nàng.

« Ưm ! Mình đang làm gì thế này ! »

Chút suy nghĩ tỉnh táo lóe lên trong đầu Sofia trong khi vùng da thịt nhạy cảm trên người nàng đang bị xâm lấn. Bên dưới một gã đã chúi đầu vào khe hẹp giữa hai chân nàng. Gã còn lại một tay xoa nắn bộ ngực kiêu hãnh của nàng, tay còn lại nắm chặt hai cổ tay của Sofia như thể sợ nàng chống cự, dù việc đó không xảy ra. Môi gã tìm đến môi nàng, đầu lưỡi gã như con rắn lách qua khe miệng nhỏ xinh của nàng mà liếm láp bên trong. Sofia nhắm mắt lại, nàng không đủ dũng khí để kháng cự bọn chúng. Dần dần cơ thể nàng cũng cảm nhận được sự phấn khích từ những va chạm với những bàn tay trên ngươi mình, liệu đó là nhờ tác dụng của viên thuốc chăng.

“Shit! Nhìn cô em ướt sũng rồi này. Cưng dâm lắm đó biết không.”

“Đó…là tại các anh ép tôi…viên thuốc…ưm…”

“Haha, mấy viên đó chỉ để cưng giảm đau thôi chứ không làm đàn bà nứng đâu.”

Gã bên dưới bắt đầu nhấc một chân của Sofia lên, vác một bên bắp vế của nàng qua vai mình. Vùng nhạy cảm của nàng vì thế mở rộng cho gã dễ dàng đi vào hơn. Sofia cảm nhận một chiếc lưỡi nhám nhúa từ từ tách hai múi thịt của nàng trườn vào bên trong.

Cơ thể Sofia gồng lên vì những kích thích trên cơ thể nhạy cảm của mình. Nàng rên lên từng nhịp theo những cú vét máng của gã. Cứ thế cho đến khi tiếng rên của Sofia vang vọng khắp buồng vệ sinh nam. Gã bên dưới hướng con mắt như có ánh lửa bên trong nhìn lên, ánh mắt hai gã chạm nhau trong khi cơn hứng tình của người đàn bà xinh đẹp vẫn tiếp diễn. Gã móc trong ví ra một chiếc bcs. Dương vật gã đã rời khỏi quần lót vươn lên thẳng đứng từ bao giờ.

Trong buồng vệ sinh lúc này vang vọng những âm thanh trộn lẫn giữa tiếng nấc trong cổ họng Sofia và tiếng da thịt ướt át cuộn lấy nhau. Thân thể kiều diễm của người phụ nữ xinh đẹp hoàn toàn bị che khuất bởi chiếc bóng to lớn trên người nàng. Cặp giò đẫy đà trắng nõn của nàng dưới sức nặng của cơ thể đàn ông khiến chúng bị banh rộng ra hai bên, đôi chân dài miên man vẫy đạp chơi vơi trên tấm lưng to lớn của gã.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng vệ sinh mở ra và một người khác bước vào. Anh bước chậm rãi nhưng chắc chắn, quét ánh mắt vào từng căn buồng vệ sinh. Cuối cùng anh ta đã đến căn buồng nơi Sofia và hai gã nọ như đang đan vào nhau. Lúc này hai gã đàn ông vẫn dính chặt vào cơ thể tuyệt vời của người phụ nữ tóc vàng mà không để ý đến người xuất hiện sau lưng. Cho đến khi ông đặt một tay lên vai mỗi người, họ mới nhận ra trong hoảng hốt. Trên người ông là sắc phục cảnh sát, ông đang đi tuần trong trung tâm thương mại này thì có người thông báo về tiếng kêu gào bất thường trong khu vệ sinh nam.

“Dừng lại, đây không phải chỗ để quý vị hành lạc.”

Như nhìn thấy một cơ hội để thoát khỏi hai gã đểu cáng này, Sofia sốc lại tâm trí đang quay cuồng của mình mà nắm ngay lấy nó.

“Làm ơn cứu tôi… sĩ quan, họ cưỡng ép tôi!”

Một trong hai gã vội vã lên tiếng “Này sếp, ả này chỉ là một con điếm, ả đã chủ động chào mời tôi.”

“Không phải như vậy… tôi đi vào đây để tẩy trang, làm ơn…” Sofia nói trong hơi thở hổn hển.

Gã kia ngay lập tức đáp lại “Thưa sếp, ngài nghe rồi đó, ả vào đây với cơ thể lõa lồ kiadù biết đây là phòng vệ sinh nam!”

Lướt qua khuôn mặt một tên trong nhóm rồi đến Sofia và gã còn lại, viên sĩ quan lắc đầu. “Xin lỗi nhưng các anh phải đi với tôi, các anh gặp rắc rối lớn rồi.”

Khi họ bước ra khỏi căn buồng, viên cảnh sát nói, “Thưa cô, cô cũng cần phải theo tôi.”

“Vâng…?”

“Vâng, đó là điều bắt buộc, tôi cần lời khai, xin vui lòng thưa cô.”

“Nhưng … Nhưng … tôi cần vệ sinh…”

“Xin lỗi, nhưng cô không thể, đó là bằng chứng tại hiện trường, và tôi không muốn các bằng chứng giả mạo bị xáo trộn.”

“Nhưng… Tôi không thể ra ngoài thế này!”

Tâm trạng viên cảnh sát đã bắt đầu nghiêm trọng.

” Thưa cô, tôi đang bận tay với hai gã này. Bây giờ, tôi cần cô theo tôi ra ngoài, và tôi sẽ đưa cô một chiếc khăn hay áo choàng sau khi đưa hai người này lên xe. ”

Sau đó ông ấy đưa tay vào bộ đàm gắn trên sắc phục của mình để thông báo với trụ sở. Có vẻ như viên cảnh sát sẽ buộc Sofia tiến về xe tuần tra trong khi giữ nguyên tình trạng này.

“Vậy… ngài sĩ quan … Um … anh có thể thả họ ra không… việc lúc nãy…ưm…là hiểu nhầm… “Sofia miễn cưỡng nói.

Nhân viên cảnh sát sau một thoáng quan sát nàng với ánh mắt ngờ vực liền cất lời.

” Được, nếu cô chắc chắn là như vậy, tốt nhất đừng bao giờ bước vào nơi không dành cho mình. Còn các anh vẫn phải theo tôi ra khỏi đây, các anh rõ ràng đang làm phiền cô ấy. ”

Và thế là, viên cảnh sát bước ra ngoài, để Sofia lại một mình với một cái đầu nặng trĩu. Viên thuốc vừa nãy khiến nàng buồn ngủ nhưng xúc giác của nàng lại nhạy cảm hơn nhiều lần. Nàng bước tới nắm lấy chiếc áo sơ mi của mình rồi lảo đảo bước ra khỏi wc nam. Có một hành lang nhỏ kết nối wc với khu ăn uống, lúc này đang trống vắng. Sofia tranh thủ vài giây này để bận chiếc áo lên cơ thể trần truồng của nàng.

Sofia nhanh chóng kéo áo sơ mi của mình thấp xuống với hi vọng nó đủ thấp để phủ kín âm hộ bên dưới. Dù vậy, khoảng một nửa bờ mông nàng vẫn phô ra bất chấp những nỗ lực của nàng. Tuy nhiên miễn là nàng giữ chặt nó, phần nhạy cảm nhất của cở thể nàng vẫn được phủ kín bên trong lớp áo. Sofia hi vọng mình duy trì được tình trạng này cho đến khi tìm được trang phục mới, hoặc ít nhất là cho đến khi nàng chui được vào trong xe của mình.

Sau đó, Sofia nhanh chóng bước ra khỏi hành lang và vào trong không gian mở của khu ăn uống. Nàng chỉ mong lúc này nàng đang ở trên chiếc giường êm ái trong nhà mình. Ngay lập tức, không ít những khuôn mặt khó hiểu của mọi người trong khu ăn uống quay sang dò xét trên cặp chân dài trần trụi của Sofia, dù vậy, có lẽ họ vẫn chưa nhận ra vấn đề của nàng. Ánh mắt họ lặng lẽ hướng theo những bước chân xiêu vẹo của người phụ nữ tóc vàng khêu gợi.

Với một tâm trạng nặng nề, Sofia len lỏi qua khu ăn uống, cố gắng tìm kiếm cửa hàng quần áo gần nhất để lấy cho mình một bộ trang phục mới. Tuy nhiên, mắt nàng ngày càng mờ đi, da thịt nàng thì nhạy cảm đến nỗi những sợi lông trên người nàng muốn dựng cả lên mỗi khi cảm nhận những làn không khí lướt qua thân thể.

Tình hình ngày một tệ đi vì viên thuốc khi nãy, thân nhiệt nàng đang tăng lên, cơ thể trắng ngần rịn đầy mồ hôi khiến những đường nét cơ thể lộ cả ra ngoài lớp áo. Ngày càng nhiều người để ý đến sự khác lạ của nàng.

Khi Sofia đi đến dãy bàn cuối cùng của khu nghỉ chân, nàng không để ý một cẳng chân ngáng trước lối đi của mình trong lúc tâm trí còn đang bận rộn với việc che đậy khoảng hở da thịt nàng trước con mắt của đám đông. Điều gì đến cũng phải đến, Sofia vấp phải chân người đàn ông và ngã về trước.

Nàng buông đôi tay đang giữ hai mép tà áo của mình ra để chống đỡ cơ thể theo phản xạ, cùng lúc phần dưới cùng của chiếc áo tung lên trước con mắt bao người gần đó. Tà áo dồn lại thành đống trên bụng của nàng, phô ra toàn bộ phần cơ thể bên dưới. May mắn cho nàng vì ở góc phòng ăn nên chỉ một vài gã ngồi bên cạnh có thể quan sát sự việc, tuy nhiên bọn họ cũng kịp có một cái nhìn phớt qua âm hộ của Sofia khi nàng ngã xuống, cặp mông khêu gợi của nàng lộ ra rõ mồn một trước mắt họ.

Không may, có lẽ viên thuốc đã đẩy giới hạn chịu đựng của Sofia vượt qua đỉnh điểm, sau khi ngã xuống sàn nhà một cú choáng váng, toàn thân nàng mềm nhũn ra. Lúc này, nàng chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu. Sàn nhà lạnh lẽo của siêu thị bây giờ chẳng khác nào một tấm nệm êm ái đối với cơ thể Sofia vậy. Cứ thế, viên thuốc dẫn lối cho nàng chìm dần vào ảo giác.

Chủ nhân của cái cẳng chân khiến nàng chịu vố đó vội vã đứng dậy.

“Ôi, tôi xin lỗi, đây, để tôi giúp cô.”

Gã chìa tay mình ra tỏ ý muốn giúp đỡ Sofia, lúc này đang nằm phục dưới sàn nhà, hai tay nàng đặt trên đầu. Miệng nàng không nói lời nào, gã đoán nàng đang trong cơn choáng. Nhận ra người phụ nữ trước mặt không có phản ứng, gã khẽ đặt một bàn tay lên vai nàng để nàng biết đến sự hiện diện của gã. Nhưng rồi…

Content Protection by DMCA.com