Chuyện Về Hắn – Seri Truyện Dài Siêu Kích Thích ( Đã Hoàn Thành Full )

Loading...

Phần 51 (Cuối)

Liên Tâm vô tình uống vội xuống cổ họng, cũng chẳng nhả ra cho kịp vì tia bắn quá lẹ đi thẳng vào trong, vả lại nếu bây giờ chị nhổ ra thì chẳng khác nào phí đi công lao chịu khó của chị, đã rằng chị chịu hạ mình phục vụ từ A tới Z cho thằng Quân sung sướng thì phải ráng làm luôn cho đặng, chị nhất định phải để thằng Quân được thỏa dạ lên mây chín tầng mây xanh thì mới hài lòng. Chị cũng thừa biết rằng … đàn ông mà! Ai cũng vậy hết, hễ nhìn thấy chị em phụ nữ ta, hạ mình hạ giọng, không tỏ ra gớm ghiết khi gần gũi chỗ kín của họ, xem cái ?của quí? của họ như hạt trân châu, và nhất là dám nuốt tinh trùng của họ thì họ còn gì hạnh phúc cho bằng, bởi thế dù có nghèn nghẹn ngay cổ họng chị cũng ráng nở nụ cười để cho trọn cuộc chơi tình ái, để xứng với tài nghệ sâu sắc của chị.

Mặt trời ló dạng bên hông cửa sổ . Có lẽ tiếng gà gáy văng vẳng đâu đó . Thằng Quân tỉnh dậy mới hay là mình lại trễ giấc thêm một lần nữa. Nó luống cuồng vơ vội lấy áo quần, mặc lẹ, chạy vào nhà tắm xối nước lên đầu, rửa mặt qua loa, vuốt lại mái tóc bờm sờm mới thức dậy, rồi định lẻn trở về.
Ngoài phòng, Liên Tâm vẫn còn nằm ngủ, mền đã bị thằng Quân tung ra lúc nãy nên tấm thân trần của chị lại được cái cơ hội tắm ánh bình minh trước cặp mắt nai con bước vào chốn bồng lai của thằng Quân.

Chị nằm nghiêng đó như con bê non mềm mại nằm nhởn nhơ sau khi đã đầy bụng cỏ non, bờ mông nún thịt trắng phau chẻ giữa hai gò thịt nun núc như nàng thiếu phụ tròn trịa mặt trắng như hoa bưởi nghiêng mặt khẻ cười duyên với thằng Quân, tấm lưng trần thon nhỏ thiệt khéo tạc vừa mám với cái eo thon thon hủn xuống nằm chót vót dưới đáy sống lưng và từng nhịp đàn hồi nhấp nhô lên xuống theo hơi thở của chị.

Thằng Quân nhìn chị trần truồng khêu gợi, rồi nhìn cái đồng hồ đáng ghét cứ thúc dục nó trở về nhà mau, để má rầy, rồi cuối cùng nó dằn lòng không được bước đến sát bên giường để ngắm kỹ một lần nữa một pho tượng khỏa thân hoàn mỹ cho hả dạ trước khi nó ra về, đoạn nó bấm bụng tiếc hùi hụi quay đầu đi, song đâu được vài bước nó xoay người lại rồi thình lình vói tay mò mẫm lên tấm lưng trần khiêu khích của chị . Như có dòng điện nam châm hút hai thái cực nam và nữ lại với nhau, thằng Quân đã sờ vào rồi thì chẳng muốn rút tay về, nó cứ mân mê xoa nựng xem như được chút nào thì hay chút nấy, nhất là khi vuốt ve lên bờ mông trơn láng so với bàn tay hơi sần dày của nó trước khi từ giả ra về, thằng Quân lại không thể cưỡng cầu với lý trí nó nữa, con tim nó thôi thúc dục vọng lại trào dân: đêm qua nó vẫn chưa được làm tình với chị thì nó còn chưa được thỏa mãn trọn vẹn, đâu thử tìm cách nào đó tranh thủ ân ái với chị sao cho thật nhanh chóng, mười phút, mười lăm phút cũng không trễ lắm đâu, cũng còn về kịp, cùng lắm thì nó sẽ phóng xe cho thật nhanh, vả lại đằng nào đã trễ rồi, ?bà già? thế nào cũng chưởi cho một tăng, chết thì chết quyết phải tranh thủ tìm cách làm tình với chị mới được. Nghĩ vậy với bao lý do tự bào chửa, thằng Quân nhẹ nhàng bước trở lại giường, đưa ngực áp sát vào mông Liên Tâm, một cảm giác man mác áp sát vào nơi hạ bộ, thằng Quân hơi xôn xao liền lòn tay qua chạm vào bầu ngực mát rượi dẫu hơi rin rít vì khí hậu ẩm nóng của miền nhiệt đới, cảm giác trong tay là hai cái núm con con cỡ một góc tư hột đậu phộng được thiên nhiên ý nhị đã ban cho phái đẹp hai hạt đỉnh hồng, và ai đó đã khéo léo điểm lên ngọn, nằm cheo ở bên triền đồi, nghiêng theo lực hút của trái đất, thỏng thòng.

Liên Tâm vẫn còn ngủ như vẫn chưa rõ thực hư cái cảm giác mơn man trong lòng. Thằng Quân thì cứ điềm nhiên lần hai ngón tay dọc theo đường vòng no bụng của bờ ngực để tìm cái núm, nhẹ nhàng nó se hai đầu ngón tay lại, hột đậu phụng nằm nheo nhóc trong hai đầu ngón tay .

Loading...

Liên Tâm vẫn còn ngủ nhưng hơi khẻ trở mình, thằng Quân bèn áp sát hạ bộ nó vào mông chị, cảm giác thèm sự giao hợp cứ thúc dục nó liên tu bất giác nó phải nuốt nước miếng xuống cổ họng để giằng co, hơi thở nó trở nên hào hển, song bàn tay nó vẫn không mệt mõi pha pha lên từng thớ thịt mềm mại hơn các nơi khác trên thân người.

Liên Tâm lại khẻ trở mình, lần này lại cựa đầu thức giấc nhưng mắt vẫn còn nhắm lim dim, nửa mê nửa tỉnh như bị người ta chuốt rượu, thấy cảm khoái trong lòng nhưng vẫn còn chưa biết xúc giác đó đến từ đâu, song theo phản ứng tự nhiên chị cứ lùi mông ép sát vào dương vật thằng Quân như tìm một chỗ nương tựa thích đáng, mà lúc này dương vật thằng Quân đã cứng như trái chuối sống ai đó cố tình nhét trong quần.

Thằng Quân không chần chờ gì nữa, nó vạch quần xuống ? vạch chứ không tuột hẳn, không biết có phải nó tranh thủ thời gian, làm xong thì kéo vội ? chỉ đưa trái chuối sống còn dính chút mủ chuối ở đầu khấc dúi dúi vào kẻ mông tìm nơi ẩn náu, hai tay thằng Quân bắt đầu hoạt động ráo riết ở phía trước như sợ ai đó giành hết phần ngon không bằng.

Dường như Liên Tâm đã tỉnh hẳn và biết thằng Quân đang làm gì, thầm mỉm cười trong lòng , song chỉ uốn éo thân người hòa hợp với sự âu yếm của thằng Quân. Thằng Quân càng nóng lòng cứ ép đùi tới sát vào mông chị, cố đưa cái oi bức khó chịu của thằng con trai tràn trề sinh lực tìm chỗ êm ái ướt sũng của người chị gái khát khao sự âu yếm, để chui vào. Chỉ thấy Liên Tâm ưỡn mông tìm thế sao cho tiện lợi, ngay khi đầu khấc đi ngang qua cửa âm đạo, Liên Tâm như người yếu tim bị người ta bất thần hù dọa làm hớp hồn nấc lên một tiếng tim đứng nghẹn, hai tay gòng chặt quàng ra sau níu lấy mông thằng Quân ấn sâu vào như sợ thằng Quân bỗng nhiên đổi ý thì uổng mất cái cảm giác đầu tiên khó tạo, chỉ bàn tay của chị kẹp chặt vào đít, thằng Quân thừa hiểu ý nên còn có nước là nảy mạnh về phía trước cho chị toại nguyện.

Mỗi cái ưỡn mông tới của thằng Quân như một tia sáng xé tan màn đêm làm chóa lòa cặp mắt của kẻ mù, như sắt đá dao nhọn khoét sâu vào bí đạo u tối chật hẹp của Liên Tâm, và càng đi thì đường càng lầy lội trơn ướt, tiếng rên rỉ ỉ ôi nghe thấy sao động lòng phàm.

Thằng Quân dùng dằng tới tấp năm bảy cái, làm cái giường phát bực phang ra tiếng kêu kót két. Nhưng nó không ngưng hẳn ở mấy nhịp nhanh đó mà còn nối tiếp với sức lực bình sinh của thằng con trai bẻ gãy sừng trâu, tay ôm chặt lấy eo chị kéo ghì về phía sau, rồi cứ đà mà lao thẳng tới như mũi nhắm ngay chốc hồng tâm mà dùi . Trong giây phút bàng hoàng cực độ Liên Tâm chẳng biết làm gì hơn là phản ứng theo sự tự nhiên, chị giơ cao đùi, mông ưởn ngược ra phía sau cố xòe hai cánh hoa âm hộ mộng nước cho thằng Quân chuỵt mạnh, miệng thì kêu rêu tên thằng Quân trong tắt nghẹn.

Dẫu là một người từng trải hay có ráng kềm chế hết mình nhưng bất cứ ai trong tình cảnh này cũng khó kéo dài cuộc chơi được. Như con ngựa chứng phi nước kiệu về phía vực thẳm bất vãn hồi, chỉ còn nước lao mình xuống chết tốt, con ngựa hí vang tiếng sau cùng, rồi bất chợt nằm im, tay quàng chặt lấy người Liên Tâm, lúc đó không gian lắng đọng chỉ còn có cảm giác ron rót của tinh trùng bơi bơi ào ào qua cửa khẩu. Một cảm giác nhầy nhụa trơn ớt bao quanh lấy hai mảng thịt đã mềm nhão như ổ bánh mì được cắt đôi kẹp hờ miếng lạp xưỡng đã phồng chín rỏng mở rưới từng đợt xuống ruột bánh mì, một cảm giác êm ru dai dẳng đang ngự trị trên hai thân thể lõa lồ, trai và gái .

Sáng đó thằng Quân lại vắng hai tiết đầu vô cớ, nhưng nó lại chẳng lấy làm lo lắng gì, vì hai tiết Văn và Toán đối với nó quá dễ dàng, vốn đã giỏi Văn từ nhỏ cộng thêm chịu khó đọc nhật báo đều đặn thằng Quân đã tạo cho mình cái vốn liếng văn chương đủ xài cho hết các năm ở trung học. Chưa kể mấy năm trước nó còn đại diện trường đi thi học sinh giỏi bộ môn Văn, cũng ráng leo đến cấp toàn quốc rồi mới rớt. Bạn bè trong lớp nể nang nó lắm, nhất là phục cách làm thơ của nó, tuy chưa đủ trình độ cao siêu để được ghi tạc vào bia đá như ai song cũng làm bao nhiêu anh chàng chôm vài đoạn về viết lưu bút để khoe tài với mấy cô bạn gái. Môn Toán thì nó cũng không tệ, nói chung tích phân, đạo hàm gì nó cũng làm rào rào, tìm Sin lấy đối chia Huyền, Cô-Sin lấy Cạnh kề Huyền chia nhau, tìm Tăng đối trước kề sau, Cô-Tăng kề sau đối trước cũng lào lào như ai, tuy công thức toán học phức tạp hơn không thuộc vanh vách như thằng Minh song cũng không đến nổi nào so với mức trung bình của lớp.

Thằng Quân canh me đến giờ chơi sau tiết thứ hai thì chuồn vào, tiết thứ ba đụng ngay giờ Anh Văn của cô Kim Anh, nó lại chẳng học bài làm bài gì ráo. Đêm qua nó định bụng tính toán, sau khi trở về từ nhà chị Liên Tâm, nó sẽ ráng dịch luôn bài tập tiếng Anh rồi mới đi ngủ, để mai còn có bài nộp cho cô giáo, nhưng người tính thiệt không bằng trời tính, tình yêu tính, ái ân dục vọng tính, thằng Quân thôi đành cam chịu .

Những phút đầu tiên của mỗi tiết học là những phút căng thẳng nhất của đời học sinh mà họ thỉnh thoảng gọi là giờ phút chết, giờ giới nghiêm ? vì ai cũng im thin thít ? giờ lên đoạn đầu đài để chờ chết, là giờ trả bài.

Thằng Quân ngồi bàn kế chót cứ rút đầu như con rùa thụt trong cái vỏ, nó cố tình tránh ánh mắt bao quát chim ưng của cô từ trên bục giảng. Khi cô bước qua trái là bỗng nhiên thằng Quân nghiêng mình theo, len lõi núp sau lưng những tấm lưng xếp so le để tìm một khoảng trống mà đứng từ trên nhìn xuống không thấy được. Mỗi bước chân của cô là tim thằng Quân đánh thình thịch, nó thầm ước cô không gọi nó lên trả bài lần này nếu toại nguyện về nhà nó sẽ cúng hai trứng hột gà.
Quân!

Thằng Quân giật thót mình, trứng hột gà trong trí tưởng tượng của nó bỗng vỡ tan, trái tim nó như có cánh bay lên trời .
Dạ, cô! ? thằng Quân lí nhí …

Đời học sinh vui nhỉ, cái đám học trò lúc nào cũng cứ tưởng là qua mặt được thầy cô của họ, thiệt lầm! Thầy cô đã từng trải qua một đời học sinh rồi, những mánh mung cọp bi, quay cóp chắc thầy cô cũng một thời đi qua, hay có lẽ một thời chứng kiến những người bạn học bị thầy cô bắt quả tang gian dối, ít ra thì cũng có vài lần. Nhất là cái màn gọi lên bảng trả bài, đừng tưởng núp núp là như trùm mền chẳng ai thấy được ta nhe, các cô còn thấy rõ ta đang trong mền làm gì và nghĩ gì nữa kìa, vậy mới là thấy cô chứ! Nội nhìn bản mặt nào sợ sệt không thuộc bài, bản mặt nào kên đời ta đây thuộc bài thì biết hết, song đừng tưởng giả bộ là qua cửa khẩu dễ dàng nghe, lỡ mà lộ tẩy một lần thì sau này sẽ mang tiếng luôn và cứ bị kêu lên trả bài hoài, dù có thuộc bài thiệt đi chăng nữa.

Em, lên trả bài!-cô nói chậm rãi nhưng tiếng nào tiếng nấy như búa bổ xuống đầu thằng Quân, nó chỉ thấy choáng váng, mồ hôi rịn ứt lưng quần, cái cảm giác hồi hộp đó cơ hồ so sánh với cái cảm giác đêm qua gần gũi với Liên Tâm lắm à!

Thằng Quân yếu xìu đứng dậy, cầm cuốn tập, xách lòng thòng bên đùi ? điệu bộ của kẻ không thuộc bài là vậy đó ? bước chậm chạp về phía bục giảng. Con đường chỉ rộng hơn 1 thước và dài hơn 10 thước mà sao nó thấy minh mông quá, nó thấy như lạc giữa trời sa mạc Sahara hoang dã, chúng bạn nó cứ đưa mắt len lén nhìn nó rồi nhìn cô, nhìn thằng bạn xấu số sắp sửa đứng trên đoạn đầu đài chờ đao phủ xuống đao.
– Động từ bất quy tắc của ?To Get? là gi ? ? cô nghiêm trang hỏi.
Thằng Quân mừng rúm, tưởng gì hỏi một câu dễ ờm, nó nhanh nhẹn:
– Get, Got, Gotten.
Thằng Quân đứng im hồi hộp, nó biết nó trả lời đúng câu này …
– Em hãy đặt một câu ở thì Liên Tiến …
Thằng Quân không cần suy nghĩ trả lời:
– I am going to school .
– Good! Good! But that was so easy . I am going to give you a harder question.
Thằng Quân hơi ngớ người, đoan đoán cô nói điều gì đó, nó lo lo …
Cô nhìn thằng Quân một lượt rồi hỏi:
– Could you make a sentence with a word ?wish? with correct grammar, if you could I give ten points ?
Thằng Quân suy nghĩ mông lung rồi đáp:
– I wish … I wish I can be a superman!
Cả lớp cười thúc thích khi nghe thằng Quân muốn đòi làm Siêu Nhân, thằng Quân hơi quê … song cô giáo cũng khen nó:
– Được! Good! That is a good sentence, however, you should have said, ?I wish I could be a superman, or I wish I were a superman?. Tuy nhiên em cũng có học bài cô cho em 10 điểm …
Thằng Quân hí hửng …
– Nhưng em không là bài tập ở nhà cô trừ em năm điểm …
Thằng Quân bí xị, lủi thủi trở về chỗ ngồi . Đi ngang qua Hắn, nó liếc mắt, bậm môi như ra hiệu cho Hắn biết, mẹ kiếp! Năm điểm thôi … nếu là mày thì mày được 10 điểm rồi, quên làm bài tập thì trừ hai điểm là cùng, trừ chi tới năm điểm lận, đúng là có thành kiến với mình mà!
Tan học ra về, ai nấy cũng vui vẻ như thường lệ chỉ trừ có thằng Quân vẫn còn ấm ức về con số năm tiết Anh Văn. Bộ bốn tụi nó chụm lại xì xầm điều gì đó, nhỏ Thy xuất hiện thình lình:
– Ê, nói xấu gì đó mà chùm nhum lại vậy.
Thằng Minh quay lại thấy con Thy mặt mày hớn hở:
– À tụi này tính chiều nay lên phi trường chơi bowling.
– Chơi bô-linh hả, trời ơi, thích vậy! Cho này đi chung với ? Thy hí hửng.
– Con trai không hà, Thy đi có tiện không ? ? Thằng Quang nói .
– Bộ Thy chưa từng đi chung hay sao !
Thằng Minh chêm vào:
– Không phải đi chơi bô-linh không đâu, tụi này còn có hẹn rước anh họ của Minh từ Mỹ về nữa .
– Thì có Thy theo rước cũng được vậy ? Thy nói .
– Nhưng tới khuya anh họ của Minh mới tới, chỉ sợ nhà Thy không cho Thy đi chơi khuya thôi ? thằng Minh nói .
– Không sao! Thy có xe, chừng nào Thy muốn về thì Thy về, miễn sao trước 11 giờ thôi .
Bộ bốn thằng nhìn nhau dò xét, như đồng tình qua ánh mắt, Hắn bèn lên tiếng:
– Vậy hẹn với Thy chiều nay tại nhà Hoàng đi! Thy lái xe tới .
– Vậy hé! Chiều nay Thy tới đó nghen! Nhớ đó . Thôi Thy đi trước nghe, phải ghé qua chợ mua thịt về cho má , má dặn …
Nhỏ Thy đi rồi, bộ bốn thằng lại xào xáo, xì xào chuyện gì đó nghe chắc hấp dẫn lắm nên mặt đứa nào cũng sáng rỡ .

Thằng Quang nhớ tới lời hứa mấy hôm rồi của thằng Minh, ?chừng nào anh họ tao về dẫn mày đi chơi mút mùa luôn …?, nó hớn hở ra hồn. Hắn, thằng Quân cũng vui lây, tuy thằng Quân cũng hơi tiếc vì vắng Liên Tâm mấy ngày tới đây, liệu nó diện lý do gì đây để đi chơi vũ trường với anh họ thằng Minh. Hắn thì cũng đã vơi buồn chuyện tình yêu với cô giáo, nhưng không hẳn là đứt lìa, nó chỉ ngấm ngầm chờ ngày bùng nổ mà thôi, rồi khi đó sẽ có thằng thật bi ai . Thằng Minh thì khỏi nói là vui nhất rồi, vừa sắp được anh họ dẫn đi chơi, lại sắp được mớ quần zeans ảnh mang về theo lời hứa trong email, kể cả vài chai xứt nách, một chai nước hoa hiệu Giò nữa …
Để xem cuộc vui của bộ bốn này ở vũ trường Sài Gòn ra sao ?

Hết

Loading...
Content Protection by DMCA.com