Cô nàng hotboy – Truyện Les Cực Hay

2)
“Nhìn kìa, con ngươi sắp rơi xuống rồi kìa”. Hàn Thành Nam đứng cạnh nói với giọng điệu chẳng tốt đẹp gì.
Anh chàng này hôm nay làm sao vậy nhỉ? Vì sao cảm giác dường như anh ta đang giận? Tôi chọc giận anh ta sao?
Đâu có, sáng nay người không gọi tôi dậy là anh ta. Tôi còn chưa tức, vậy mà anh ta lại tức trước tôi? Haizzz….thôi, không biết tôi lại nói sai câu nào khiến anh chàng này tức giận. Dù sao thì anh ta là một anh chàng nhỏ mọn mà.
Bây giờ tôi thấy nên bỏ qua câu nói không tốt đẹp ấy của anh ta, tìm chủ đề nói chuyện khác.
“Sao cậu lại đến? Hôm nay người phụ trách dọn dẹp là mình mà”. Lời nói của tôi đầy vẻ giận hờn.
Nghe thấy tôi nói vậy, đột nhiên anh ta sững người lại.
“Tôi….tôi….tôi đến giám sát công việc của cậu. Hội trưởng Hưu Tư sợ cậu lười biếng, vì thế bảo tôi đến xem cậu làm thế nào”. Anh ta đỏ mặt nói câu ấy.
Giám sát thì giám sát, việc gì mà phải đỏ mặt như thế? Sao hôm nay anh chàng này lại bất thường đến thế nhỉ?
Hơn nữa, hội trưởng Hưu Tư bảo anh ta tới giám sát tôi?
Theo như tôi được biết thì hội trưởng Hưu Tư không phải là người làm những chuyện như thế này.
Tôi có thể chắc chắn rằng anh chàng trước mặt mình đang nói dối.
Theo hiểu biết của tôi về Hàn Thành Nam thì thực ra anh ta muốn đến tìm tôi, muốn đến giúp tôi. Nhưng vì tính cách ngượng ngùng e thẹn nên anh ta mới bịa một cái cớ khác.
Dường như gần đây tôi không những hay mê mẩn mà lại còn dễ dàng bộc lộ vẻ háo sắc ra ngoài.
“Này, nhìn cậu….rốt cuộc cậu đang làm gì? Vì sao buổi tập kết thúc gần một tiếng rồi mà ở đây vẫn bừa bãi như thế này?” Không biết anh ta định nói gì , nhưng sau khi nhìn quanh sân một lượt, anh ta lại nói một câu khó hiểu như thế.
“Trời ơi, nói gì thì nói tôi cũng là nữ sinh mà. Những công việc cần thể lực như thế này cũng không làm nhiều được”. Tôi cố gắng làm ra vẻ giống một nữ sinh, nũng nịu nói.
“Nữ…nữ sinh?” Anh ta nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên. Anh chàng này, không phải là đã quên chuyện tôi là con gái rồi đấy chứ? Hay là cơ bản anh ta không biết tôi là nữ sinh, tất cả những chuyện xảy ra trước đây đều là do tôi đang mơ?
“Cậu mất trí nhớ à?” Tôi cảm thấy mơ hồ trước sự ngạc nhiên của anh ta.
“Cái gì mà mất trí nhớ?” Anh ta vừa nói vừa ném một cái lườm vào mặt tôi.
“Nếu không phải mất trí nhớ thì lẽ nào tôi đang mơ? Thực ra cậu hoàn toàn không biết chuyện tôi là nữ sinh?” Tôi lại mơ hồ nói.
Sau khi nghe lời của tôi, mắt anh ta lồi ra một cách thái quá, hoàn toàn không nhìn thấy lòng đen đâu.
“Dĩ nhiên tôi biết chuyện cậu là nữ sinh”. Anh ta nói với tôi bằng giọng điệu hết sức bực tức.
Vậy, nếu anh biết tôi là nữ sinh, vì sao khi nghe tôi nói tôi là nữ sinh lại tỏ ra mơ hồ như vậy? Rốt cuộc anh chàng này đang làm cái trò gì đây?
“Nếu đã biết, vì sao…..” Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt nghi hoặc.
“Cậu nói, có phải thực ra cậu là nam sinh nhưng cậu lại nhầm tưởng mình là nữ sinh không?” Anh ta vừa xoa cằm vừa làm ra vẻ giống như thám tử lừng danh Conan.
“Hả? Nói thế có ý gì?”
Câu nói ấy của anh ta có ý gì? Gần đây anh chàng này nói thật khó hiểu, bỗng nhiên anh ta trở nên thông minh hay là bỗng nhiên trở nên ngu độn đây?
“Lẽ nào cậu không phát hiện, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, cậu không có một chút đặc điểm nào của con gái sao?” Anh ta vừa xoa cằm vừa nói.
Cãi gã chết tiết này, đột nhiên tôi hiểu ra rốt cuộc anh ta có ý gì rồi. Anh ta vòng vo tam quốc một hồi, rốt cuộc là muốn nói tôi là “thằng con trai”.
“Cậu muốn chết à?” Tôi chống tay vào hông rồi quát.
“Đặc biệt là tư thế này, thực ra cậu là con trai?” Anh ta bĩu môi nói.
Anh ta muốn đối đầu với người khác sao? Không mở miệng thì lầm lì lạnh băng, mở miệng ra là nói linh tinh, khiến tôi tức giận muốn san bằng anh ta. San bằng vẫn không thể làm tôi hả giận được, đúng là đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét.
“Hàn, Thành, Nam…..” Tôi rít lên.
“Haizzz…..nét mặt hung thần gian ác của cậu lúc này dường như càng chứng minh cho suy đoán của tôi. Tôi nói rồi mà, cậu có cần đến bệnh viện kiểm tra không, xem rốt cuộc cậu là nam hay nữ?” Rõ ràng là anh ta cố nhịn để không bật cười nhưng khóe miệng vẫn nhếch lên. Qua khóe miệng ấy, tôi có thể thấy được là rõ ràng anh ta đang cười nhạo mình.
“Cậu…..” Dường như tôi sắp phun ra lửa rồi, cái gã đáng chết này khiến tôi tức điên lên.
Hứ….hôm nay không để cho gã chết tiệt này thấy bản lĩnh của mình thì anh ta không biết sự lợi hại của Minh Hiểu Ưu này.
Tôi nổi trận lôi đình, vung nắm đấm về phía Hàn Thành Nam, tuy nhiên anh ta lại tránh được một cách dễ dàng, tránh được cú đấm sắt thép vô địch của tôi. Tôi hoàn toàn không ngờ rằng anh ta lại tránh, do nguyên lý quán tính, tôi không thể phanh lại được mà lao thẳng về phía trước.
Dường như anh ta cũng phát hiện tôi không phanh lại được nên kéo tôi lại.
Do quán tính của tôi khá mạnh mà lực kéo của Hàn Thành Nam lại mạnh hơn quán tính của tôi gấp đôi. Sau đó, cái lực lớn gấp đôi này khiến một người vốn dĩ lao về trước như tôi lúc này lại ngửa về sau.
Sau đó tôi chuyển từ vị trí lao về phía trước sang ngửa ra phía sau, sau đó tôi có nguy cơ chuyển từ mũi chạm đất sang gáy chạm đất.
Tôi đổ….đổ….đổ….đổ…….
Đổ một hồi lâu mà không có cảm giác đau đớn khi đầu chạm đất.
Rốt cuộc là chuyện gì vậy nhỉ?
Tôi mơ màng nhìn về phía trước. Nếu đầu tôi chạm đất thì cảnh tượng trước mắt chẳng phải là nóc sân quần vợt sao? Nhưng xuất hiện trước mắt tôi lại là tường của sân quần vợt. Bạn có biết điều đó có nghĩa là gì không?
Điều đó có nghĩa là tôi không bị ngã.
Tôi mơ hồ nhìn về phía sau, phát hiện Hàn Thành Nam đang đứng sau lưng mình.
Sau đó…..mặt tôi đỏ ửng.
Anh ấy đứng sau lưng tôi không phải là chuyện đáng để xấu hổ, nhưng tôi lại ngã vào lòng anh. Tư thế của tôi bây giờ có lẽ là anh đứng thẳng còn lưng của tôi chạm vào ngực anh. Không đúng, do tỷ lệ chiều cao nên lúc này đầu tôi chạm vào ngực anh.
Một cảnh tượng khiến người ta suy nghĩ xa vời. Quả thực khiến người ta không kìm được thẹn thùng.
“Cái đó…..” Tôi muốn nói gì đó, nhưng vì cảnh tượng khiến người ta thẹn thùng lúc này nên tôi không nói gì.
“….” Dường như anh ấy cũng không biết nên nói gì.
Sau một hồi bối rối, tôi và Hàn Thành Nam tiếp tục tư thế khiến người ta thẹn thùng đến nỗi tim đập thình thịch này.
Dường như anh ấy không có ý đẩy tôi ra mà một người thích mê mẩn như tôi cũng không có ý muốn rời anh. Sau đó, chúng tôi cứ đứng như thế.
Tôi có thể nghe thấy nhịp tim của anh qua bộ quần áo thể thao.
Vì nhịp tim của anh nên nhịp tim của tôi cũng tăng tốc.
Không được, nếu cứ tiếp tục đứng thế này thì không chết vì bối rối cũng chết vì tim đập quá nhanh.
“Cái…..cái đó….nhanh chóng dọn dẹp thôi”. Đột nhiên, Hàn Thành Nam đẩy tôi ra rồi bắt đầu nhặt bóng.
Anh chàng này lại e thẹn. Mỗi lần e thẹn, anh lại nói với tôi bằng cái giọng rất nghiêm nghị. Haha, đúng là một anh chàng đáng yêu.
“Này, chẳng phải cậu nói là đến giám sát mình sao? Sao lại nhặt bóng thế”. Tôi vừa nói vừa cười đểu.
Mỗi lần thấy anh chàng này đáng yêu như vậy, tôi lại không kìm được muốn chòng ghẹo anh.
“Tôi….tôi….đói bụng. Nếu chỉ nhìn cậu làm thì chắc là đến sáng mai cũng không làm xong”. Sự căng thẳng trong giọng nói của anh chứng tỏ anh đang cố tìm cho mình một cái cớ.
“Vậy sao?” Giọng nói của tôi ẩn chứa lời chất vấn bông đùa.
“Nếu không phải thì là cái gì? Cậu tưởng tôi thích giúp cậu lắm sao? Tôi chỉ nghĩ chẳng may cậu không dọn xong bị mắng thì lại nói là vì tôi không gọi cậu nên cậu mới đến muộn. Tôi sẽ rất đau đầu, vì thế miễn cưỡng đến giúp cậu”.
Vì anh quay lưng về phía tôi nên tôi không nhìn rõ nét mặt của anh. Có điều tôi có thể đoán được nét mặt của anh lúc này – hai má đỏ ửng, thẹn thùng.
Ai nói chỉ có con gái mới không nói thật lòng mình? Thực ra anh chàng Hàn Thành Nam này mới là người thích dối lòng mình.
“Vậy à. Vậy thì vì mình không bị mắng nên mình cảm ơn cậu trước”. Tôi mỉm cười và nói.
Không biết vì sao, chỉ cần nhìn thấy Hàn Thành Nam là tôi rất vui. Dường như nói chuyện với anh khiến tôi quên đi mọi nỗi buồn phiền.
———————-
(2)
Muộn rồi, muộn rồi…..
Cái đồng hồ chết tiệt lại không đổ chuông?
Cãi gã Hàn Thành Nam đáng ghét lại không gọi mình dậy
Gần đây anh ta cứ về đến ký túc là lăn ra ngủ, ban đầu cũng không có cảm giác gì, chỉ tưởng anh ta mệt quá, nhưng gần đây hiện tượng này ngày càng rõ rêt, khiến tôi nghi ngờ không biết có phải anh ta đi làm cu li hay không?
Điều càng khiến tôi nghi ngờ hơn là tuy anh chàng này vừa về đến ký túc là lăn ra ngủ nhưng hai mắt vẫn như con gấu trúc đáng yêu, cảm giác cứ như là mấy ngày không được ngủ vậy
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy không biết có phải anh ta về ký túc thì lăn ra ngủ, sau đó đợi tôi ngủ say rồi lại ngồi dậy đọc truyện tranh hay thứ gì đó mà trẻ em không được đọc không
Vì thế tôi quyết định nhất định phải tìm một buổi tối nào đó, quyết tâm không ngủ để giám sát hành vi của anh chàng này. Chỉ có điều, đó là chuyện sau này. Bây giờ tình thế cấp bách, phải nghĩ xem hôm nay nên bịa cái cớ gì đó để giải thích cho việc đến muộn
Nói đồng hồ báo thức bị hỏng? Lần đầu tiên đến muộn đã nói rồi
Hàn Thành Nam không gọi tôi? Đây là chuyện mà ngày nào cũng phải nói
Nói đêm qua Hàn Thành Nam đọc trộm truyện người lớn?
Tôi không có chứng cớ, hơn nữa, nếu làm cho anh chàng Hàn Thành Nam nhỏ mọn nổi giận thì làm thế nào?
Vậy rốt cuộc phải nói gì đây
“Lý do…lý do…rốt cuộc phải nói lý do gì nhỉ?” Tôi không ngừng lẩm nhẩm
Đúng là ngu chết đi được, nói dối thôi cũng không biết.
“Nói là đau bụng, không tiện”. Đột nhiên phía sau vang lên giọng nói nhẹ nhàng của một chàng trai
Đau bụng….không tiện
Đúng là một cái cớ rất hay. Trước đây khi còn ở câu lạc bộ quần vợt nữ, tôi thường viện cái cớ này. Dù sao thì cũng là con gái với nhau, một tháng sẽ có vài ngày như thế. Nhưng….bây giờ tôi đang ở câu lạc bộ quần vợt nam. Hơn nữa thân phận của tôi là nam sinh
Đúng vậy, sao nam sinh lại không thể nói là đau bụng được? Nếu nói là đau bụng thì cũng cần có giấy của bác sĩ mới có thể xin nghỉ được
Nghĩ đến đây, tôi quay ngoắt người lại
Anh đẹp trai……anh đẹp trai…..anh đẹp trai
Khuôn mặt phóng to của anh chàng đẹp trai xuất hiện trước mắt tôi
“Chào buổi sáng, Hiểu Ưu”. Anh đẹp trai mỉm cười và nói
Với những anh chàng đẹp trai như thế này thì chắc chắn tôi chỉ cần nhìn qua là nhớ mặt. Huống hồ anh đẹp trai gọi tên tôi là “Hiểu Ưu” như thế này thì tôi càng không thể quên được. Anh chàng trước mắt chính là anh chàng Hạ Dạ Hàn đã khiến Hàn Thành Nam phải ghen cách đó không lâu
“Chào…buổi sáng”. Mới sáng sớm mà tôi đã rơi vào trạng thái ngớ ngẩn rồi.
Chỉ có điều ngớ ngẩn thì nhớ ngẩn, tôi vẫn không thể quên chuyện đã khiến cho mình lo sợ
“Cái đó….lúc nãy cậu nói cái gì mà đau bụng?” Tôi cố làm ra vẻ bình tĩnh, để lộ vẻ mặt mơ hồ. Tuy giả bộ mơ hồ nhưng trong lòng lại không ngừng nói với mình rằng, điều anh ta muốn nói là đau bụng bình thường
“Không có gì, nói linh tinh ấy mà, xem ra cậu đến muộn rồi”. Nhìn vẻ mặt mơ hồ của tôi, anh ta tỏ ra rất thờ ơ
Đúng là nói linh tinh không? Trong lòng tôi cảm thấy bồn chồn. Vì sao anh ta chỉ nói linh tinh mà đánh trúng chỗ hiểm của tôi? Rốt cuộc anh chàng này là thần thánh phương nào? Hại tôi toát mồ hôi lạnh
“Đến muộn…đúng vậy, không nói chuyện với cậu nữa. Tôi phải nhanh chóng đến câu lạc bộ quần vợt”. Tôi vừa nói vừa chạy lên phía trước
“Cùng đi nhé”. Tôi vẫn chưa chạy được hai bước thì anh ta đã đuổi theo sau.
Cùng đi
“Cậu cũng muốn đến câu lạc bộ quần vợt sao?” Tôi mơ hồ hỏi
“Dù sao thì cũng không có việc gì làm, đến đấy xem vậy”.
Mấy hôm trước anh chàng này cũng đến sân quần vợt một cách kỳ lạ. Dường như anh ta đi nhầm đường nên mới đến câu lạc bộ quần vợt.
Anh chàng này, chắc không phải học trường khác muốn đến trường mình điều tra đấy chứ
“Sao trước đây tôi chưa gặp cậu?” Tôi vừa chạy vừa thở hổn hển và nói.
Thực ra một anh chàng đẹp trai như thế này, nếu trước đây đã từng gặp thì nhất định là tôi sẽ nhớ. Trước ngày hôm qua tôi chưa gặp anh ta, điều này khiến tôi nghi ngờ thân phận của anh ta
“Đó là vì cậu không để ý”. Giọng nói của anh ta hết sức nhẹ nhàng
Anh chàng này chạy nhanh như vậy mà không hề thở hổn hển, chứng tỏ anh ta là kiện tướng môn thể thao nào đó
“Tôi không để ý?” Sao tôi có thể không để ý được cơ chứ? Những anh chàng đẹp trai tuyệt đỉnh như thế này, hấp dẫn như thế này, làm gì có cô gái nào không để ý cơ chứ?
“Đúng vậy, hình như cậu không có bạn bè mấy?” Anh ta lại nói.
Không có bạn bè là sao?
Minh Hiểu Ưu tôi duyên như thế này, sao lại không có bạn bè được cơ chứ?
Tuy thời gian tôi đến đây không phải là dài nhưng những người mà tôi quen không phải là ít. Ví dụ Hàn Thành Nam này, ví dụ hội trưởng Hưu Tư này, ví dụ….
Đột nhiên tôi nhận ra rằng quả thực tôi không có nhiều bạn. Từ trước đến nay, ngoài mấy anh chàng thường nói chuyện ở câu lạc bộ, những người khác tôi đều không quen. Trong lớp cũng vậy, tôi chẳng thân với ai cả
“Hình, hình như là vậy”. Tôi hậm hực xoa đầu bứt tai
“Đúng rồi, Hiểu Ưu, cậu học lớp nào?” Hạ Dạ Hàn nói.
“Tôi á? Lớp A12”
“Vậy à, tôi học A1, thảo nào trước đây chưa từng gặp nhau”. Giọng nói của anh ta rất nhẹ nhưng có thể khiến tôi chấn động.
Trường này sắp xếp theo thành tích. Thành tích càng cao thì càng được học những lớp đầu. Còn tôi? Vốn dĩ không có tài năng thiên bẩm với các môn học, thêm vào đó là đầu óc ngu muội, không có tinh thần cầu tiến, vì thế mà dĩ nhiên được phân vào cái lớp thứ 12 trong số 15 lớp.
Anh chàng chạy cùng tối lại…lại học lớp A1. Bạn có biết điều đó có nghĩa là gì không? Điều đó có nghĩa là anh ta không phải là gián điệp bên ngoài trường. Ack… không đúng, điều đó có nghĩa là anh ta là một thiên tài tài sắc song toàn, không chỉ đẹp trai mà còn học rất giỏi. Đột nhiên, tôi có cảm giác cung kính nể phục anh ta. Cùng với cảm giác đó là cảm giác xa vời. Dù sao thì trường phân lớp học theo thành tích. Thành tích càng cao thì tầng học cũng cao tương ứng. Tôi ở tầng ba còn anh chàng này ở tận tầng mười bốn. Một khoảng cách mới xa vời làm sao…..
Lúc tôi vẫn còn đang than thở vì khoảng cách giữa mình với anh ta thì đã đến cửa câu lạc bộ.
Tôi dừng bước, nhìn anh chàng bên cạnh. Chạy một khoảng cách xa như vậy với tốc độ nhanh mà anh ta không hề có dấu hiệu thở hổn hển. Một người tài sắc vẹn toàn như anh ta lại giỏi thể thao như vậy….Đột nhiên, tôi cảm thấy hoài nghi không biết rốt cuộc anh chàng này có phải là người không? Hay là sinh vật đến từ thế giới ma quỷ?

Content Protection by DMCA.com