Cô nàng hotboy – Truyện Les Cực Hay

Cô nàng hotboy (tiếp theo Chương 6):
Tôi dừng bước, nhìn anh chàng bên cạnh. Chạy một khoảng cách xa như vậy với tốc độ nhanh mà anh ta không hề có dấu hiệu thở hổn hển. Một người tài sắc vẹn toàn như anh ta lại giỏi thể thao như vậy….Đột nhiên, tôi cảm thấy hoài nghi không biết rốt cuộc anh chàng này có phải là người không? Hay là sinh vật đến từ thế giới ma quỷ?
“Cái đó, cậu có chắc….”
Vốn dĩ tôi muốn nói “cậu có chắc muốn tham gia câu lạc bộ quần vợt không?” nhưng điều đáng ngạc nhiên là tôi chưa nói hết câu thì anh ta đã đẩy cửa của câu lạc bộ quần vợt.
Khoảnh khắc anh ta mở cửa, có một người chạy ra. Tôi nhắm mắt cũng có thể đoán được người đột nhiên nhảy ra này là ai. Bởi vì mỗi lần tôi đến muộn đều là cãi gã cao kều với khuôn mặt ngộ nghĩnh này ra đón (xin lỗi….tôi vẫn quên chưa hỏi tên của gã này)
“Oa oa oa, bạn Minh lần thứ….Hạ Dạ Hàn?” Không ngoài dự đoán của tôi, khoảnh khắc Hạ Dạ Hàn mở cửa, người nhảy ra là anh ta, hơn nữa, giống như mọi ngày, tỏ vẻ phấn khích chuẩn bị tuyên bố số lần đến muộn của tôi.
Chắc anh ta không ngờ rằng, người mở cửa lại chính là Hạ Dạ Hàn. Đôi mắt vốn dĩ to như búp bê của anh ta bỗng chốc mở to hơn, dường như con người sắp lồi ra ngoài. Chỉ có điều….không chỉ mình anh ta ngạc nhiên mà tôi cũng rất ngạc nhiên.
Theo tôi được biết, thành tích của gã cao kều với khuôn mặt ngộ nghĩnh không đạt mức A1, nhưng anh ta lại biết Hạ Dạ Hàn. Chẳng phải điều đó có nghĩa là Hạ Dạ Hàn rất nổi tiếng ở đây sao? Xem ra, đúng là tôi hiểu biết nông cạn lại không biết update thông tin.
“Chào buổi sáng, bạn Mạc Kỳ” Hạ Dạ Hàn mỉm cười và nói.
Mạc Kỳ? Hạ Dạ Hàn đang nói với gã cao kều với khuôn mặt ngộ nghĩnh trước mặt sao? Nếu đúng thì có nghĩa là hai người biết nhau? Hay là cái gã cao kều với khuôn mặt ngộ nghĩnh, không đúng, là Mạc Kỳ cũng là người nổi tiếng? Tôi mơ hồ nhìn hai người.
Có lẽ vì lúc nãy Mạc Kỳ hay là gì đó đột nhiên gọi tên của Hạ Dạ Hàn, vì thế những người vốn đang luyện tập trên sân đều dồn ánh mắt tò mò về phía chúng tôi.
Tuy nhiên người đã trở thành tiêu điểm là Hạ Dạ Hàn hoàn toàn không để ý.
“Chào mọi người”.
Anh ta vừa đi vào sân vừa mỉm cười chào tất cả mọi người.
Anh ta….biết mọi người?
Hay là anh ta nghĩ mọi người đều biết mình?
Tôi trau mày, nhăn nhó nhìn mọi người trong sân quần vợt. Dường như mọi người đều không cảm thấy vui mừng trước sự xuất hiện của anh ta. Thực ra tôi có thể hiểu được điều này. Dù sao thì khi nhìn thấy các cô gái xinh đẹp tôi cũng không có chút cảm tình nào. Đây là nguyên lý bài xích của những người cùng giới.
Tuy nhiên, mọi người không vui hoàn toàn không phải chỉ đơn thuần vì anh chàng này quá đẹp trai hay vì điều gì khác. Cảm giác dường như mọi người nhìn anh ta với ánh mắt lo lắng. Sự lo lắng này có lẽ chỉ có đối với người mà mình quen.
Điều đó….có phải là….mọi người đều biết anh ta không? Đột nhiên, tôi thấy anh chàng tên là Hạ Dạ Hàn này thật thần bí.
“Hạ Dạ Hàn! Sao cậu lại đến đây?” Không hổ là hội trưởng Hưu Tư. Khi mọi người đều nhìn Hạ Dạ Hàn với ánh mắt lo lắng mơ hồ thì hội trưởng Hưu Tư bước ra và hỏi, mặc dù nét mặt của anh ta dường như cũng không khác mọi người là mấy.
“Hội trưởng Hưu Tư! Xin cậu đừng có lộ cái vẻ gặp ma giữa ban ngày như thế?” Hạ Dạ Hàn mỉm cười và nói.
Nụ cười của Hạ Dạ Hàn dường như cố định trên môi, nhưng không biết vì sao tôi có cảm giác nụ cười thực sự của anh ta không phải thế này. Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại có ý nghĩ ấy, vì sao lại nghĩ đến những điều ấy với người mà mình mới chỉ gặp hai lần.
“Sao cậu lại đến đây?” Hội trưởng Hưu Tư lặp lại câu hỏi ấy.
“Ơ kìa, dù thế nào thì tôi cũng là thành viên của câu lạc bộ quần vợt. Thỉnh thoảng đến một lúc cũng là chuyện thường tình. Hơn nữa, gần đây tôi thấy quần vợt rất thú vị”. Anh ta vừa nói dứt lời, cả sân quần vợt như nổ tung, mọi người đều bàn tán xôn xao.
Thành viên của câu lạc bộ quần vợt!
Anh chàng tài sắc vẹn toàn này lại còn là thành viên của câu lạc bộ quần vợt? Đột nhiên tôi cảm thấy hoài nghi rốt cuộc mình có phải là thành viên của câu lạc bộ quần vợt không. Vì sao trong câu lạc bộ có anh chàng đẹp trai như vậy mà tôi lại không biết?
Chỉ có điều….anh ta vừa nói thỉnh thoảng đến một lúc là có ý gì? Có nghĩa là anh ta không đến thường xuyên. Lẽ nào mỗi lần đều chọn lúc tôi đến muộn hoặc xin nghỉ để đến sao?
“Cái thỉnh thoảng của cậu cũng thật là…..cậu không bước chân vào câu lạc bộ quần vợt đã một năm rồi đấy”. Không biết anh chàng Hàn Thanh Nam chui từ đâu ra, khuôn mặt vẫn hiện rõ hai con mắt gấu trúc to đùng.
Một năm……
Vậy thì đúng là thỉnh thoảng…….
Chỉ có điều, nếu một năm không đến thì chắc không bị loại ra khỏi danh sách của câu lạc bộ chứ?
“Ôi, bạn Hàn Thành Nam, cậu đừng có nhìn tôi với khuôn mặt không vui như thế? Chỉ có điều, thực ra tôi rất hiểu cậu. Dù sao thì nếu cậu chăm chỉ thì có lẽ không đến nỗi ngay cả cơ hội ra sân cũng không có”. Anh ta mỉm cười và nói, chỉ có điều nụ cười ấy khiến người ta nhìn mà thấy lạnh băng, tuy nhiên vẫn không làm mất đi vẻ đẹp trai.
“Cậu….” Khuôn mặt Hàn Thành Nam tái xanh.
Tôi đã biết kỹ thuật chơi quần vợt của Hàn Thành Nam, cũng được lắm chứ. Tuy nhiên anh chàng tên là Hạ Dạ Hàn kia lại nói những lời như vậy….rốt cuộc là anh ta tự đại hay thực sự anh ta rất mạnh?
“Không hiểu cậu đang nói gì”. Hàn Thành Nam bực tức nói, sau đó ném cho Hạ Dạ Hàn một cái gườm gườm.
“Thực ra có chút chuyện tôi thấy rất thú vị”. Rõ ràng câu nói đó Hạ Dạ Hàn muốn nói với Hàn Thành Nam, nhưng anh ta lại nhìn tôi với ánh mắt bí hiểm.
Anh ta nhìn tôi như vậy khiến tôi cảm thấy run sợ. Lẽ nào….anh ta thấy gì rồi? Trong lòng tôi cảm thấy sợ hãi trước sự xuất hiện đột ngột của con người này.
====================
——————————————————————————–
Đến tận khi buổi tập kết thúc mà nỗi sợ hãi vẫn trào dâng trong lòng tôi. Vì vậy sau khi buổi tập kết thúc, tôi lập tức biến mất khỏi ánh nhìn của mọi người.
Thay vì nói biến mất khỏi ánh nhìn của mọi người chi bằng nói tôi đang tránh anh ta, anh chàng tên là Hạ Dạ Hàn.
Bởi vì những lời nói lấp lửng của anh chàng này và ánh mắt bí hiểm ấy khiến tôi có cảm giác dường như thân phận của mình đã bị bại lộ dưới con mắt của anh ta.
Tôi chạy một mạch về ký túc, đi vào hành lang, phát hiện hội trưởng Hưu Tư đang đi trước mặt.
Rốt cuộc anh ta đã chạy về như thế nào vậy?
Gần đây tôi phát hiện dường như mọi người ở đây đều biết khinh công, thường xuyên xuất hiện ở những chỗ theo lý mà nói không nên xuất hiện, sau đó lại biến mất vô cớ trong cái thời điểm không nên biến mất.
“Hội trưởng…. Hưu Tư?” Tôi không thể tin hội trưởng Hưu Tư lại xuất hiện trước mặt mình.
“A….tôi đang chuẩn bị tìm cậu”. Nghe thấy giọng nói của tôi, hội trưởng Hưu Tư quay người lại.
Tìm tôi?
Lẽ nào vì chuyện đến muộn?
Tôi đến muộn nhiều lần như vậy lẽ ra anh ta phải thấy quen rồi chứ? Không cần thiết phải gặp riêng tôi, sau đó lên lớp chứ?
“Có chuyện gì sao?” Tôi trau mày nói.
“À….tôi muốn hỏi cậu, cậu quen Hạ Dạ Hàn à?”
Hả? vì sao đột nhiên anh ta lại hỏi chuyện này?
“Có quen”
Khái niệm quen có nghĩa là gì? Có nghĩa là tôi biết người này, người này cũng miễn cưỡng biết tôi. Quan hệ như vậy có thể gọi là quen chứ? Vậy thì tôi và cái người tên là Hạ Dạ Hàn cũng có thể được coi là quen.
“Hình như sáng nay cậu đưa cậu ta đến?” Khuôn mặt thô kệch của hội trưởng Hưu Tư toát lên vẻ quan tâm.
Ack…..khuôn mặt thô kệch toát lên vẻ quan tâm? Thực ra vẫn là cảm giác hung thần gian ác.
“Là cậu ta muốn đi cùng tôi”.
Nhớ lại chuyện lúc sáng, câu nói có liên quan đến “đau bụng” của anh ta thực sự khiến tôi mất hết hồn vía.
“Vậy à, nếu đã không thân thì sau này đừng có lại gần cậu ta”. Hội trưởng Hưu Tư nghiêm túc nói.
“Vì sao?” Tôi hỏi câu hỏi đó gần như là phản xạ có điều kiện.
Dường như hôm qua Hàn Thành Nam cũng nói với tôi những lời đại loại như không nên lại gần anh ta.
Còn nữa, ánh mắt có chút căng thẳng mà mọi người nhìn anh ta sáng nay, anh ta….rốt cuộc có bí mật gì đây?
“Bởi vì….cậu ta tuyệt đối không tin bất kỳ ai”. Giọng nói của hội trưởng Hưu Tư ẩn chứa chút gì đó khó xử.
Anh ta…..tuyệt đối không tin bất kỳ ai.
Mối quan hệ giữa con người với con người vốn dĩ là dựa vào sự tin tưởng. Nếu không tin người khác thì chẳng phải điều đó có nghĩa là người này sẽ không có bạn sao?
Không biết vì sao mà tôi bắt đầu thấy lo cho Hạ Dạ Hàn.
“Vì sao?” Vì sao lại không tin người khác? Vì sao lại là tuyệt đối không tin?
“Có lẽ là vì cậu ta đã gặp phải chuyện gì đó. Dường như hồi học cấp hai cậu ta không phải là người như thế này, nhưng không hiểu vì sao bây giờ lại biến thành như vậy”. Giọng nói của hội trưởng Hưu Tư ẩn chứa chút gì đó khó hiểu.
Hồi học cấp hai…..
“Hai người quen nhau từ hồi học cấp hai?” Tôi mơ hồ nói.
“Cũng không gọi là quen, chỉ là nhìn thấy cậu ta trên báo. Cậu ta được mệnh danh là ngôi sao tương lai của làng quần vợt”.
Ngôi sao tương lai của làng quần vợt……..
Đột nhiên nhớ lại những lời nói mà hôm nay anh ta nói với Hàn Thành Nam, thì ra không phải là tự đại.
“Vì sao anh ta lại từ bỏ chơi quần vợt? Rõ ràng là thành viên của câu lạc bộ quần vợt”. Tôi mơ hồ nói.
“Ai biết được. Tôi nhắc nhở cậu đừng có lại gần cậu ta. Mau đi ăn sáng thôi, lát nữa phải lên lớp”. Nói xong hội trưởng Hưu Tư quay về phòng mình.
Vì những lời nói của hội trưởng Hưu Tư mà suốt một ngày tôi đều nghĩ về cái người tên là Hạ Dạ Hàn này. Dường như anh ta càng ngày càng thần bí. Có phải là những người thông minh đều rất khó hiểu không? Giống như Trực Thụ trong phim «Thơ ngây».
Rõ ràng là ngày nào anh ta cũng mỉm cười với tất cả mọi người nhưng dường như nụ cười ấy vĩnh viễn không thay đổi. Vì nụ cười vĩnh viễn không thay đổi ấy nên tôi mới cảm thấy đó hoàn toàn không phải là nụ cười thực sự của anh ta. Giống như một chiếc mặt nạ mỉm cười, bỏ chiếc mặt nạ ra thì nét mặt thực sự của anh ta sẽ như thế nào đây?
Đúng lúc tôi vẫn đang suy ngẫm…….
“A! quả nhiên bạn Minh Hiểu Ưu ở đây”. Đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau.

Content Protection by DMCA.com