Cô nàng hotboy – Truyện Les Cực Hay

(3)
Tôi buồn rầu bước xuống tầng thượng.
Ngốc ngếch….ngu độn…..
Tôi không ngừng mắng **** mình…..
“Đánh….”
“Đánh chết cậu ta….”
“Khụ…..”
Ở hàng lang tầng bảy vang lên tiếng người nói.
Chẳng phải lúc này mọi người đều vào lớp rồi sao, vì sao vẫn còn có những tiếng động này?
Không hiểu vì sao bỗng nhiên tôi thấy rất tò mò. Cũng không hẳn là tò mò, giọng nói này rất quen, hình như là người tôi quen.
Tôi đi từng bước từng bước về phía đó.
Trong phòng tắm ở cuối ký túc, mấy anh chàng cao to đang vây quanh một người.
Dường như tôi mơ hồ nhìn thấy người đứng ở giữa.
Người đó….chính là….
“Hạ Dạ Hàn?” Đột nhiên tôi thốt lên.
Vì tôi thốt lên ba tiếng ấy nên mấy anh chàng cao to kia đột nhiên quay lại nhìn tôi. Vì họ quay người lại nên tôi nhìn rõ người bị vây ở giữa.
Đó là….
Mái tóc đen nhanh bết dính bởi vết máu đỏ tươi, khuôn mặt trắng mịn cũng dính đầy vết chân và vết máu. Đôi mắt sâu và trong veo lúc này đang nhắm nghiền lại. Đôi môi bóng mịn như thạch cũng bị nứt ra. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với anh ta?
Bỗng chốc, tôi có cảm giác như máu của mình đang chảy ngược lại. Ngọn lửa căm giận cũng bùng lên.
“Các người đang làm gì?” Tôi lớn tiếng gào thét, sau đó chạy đến bên Hạ Dạ Hàn.
Rốt cuộc anh ta đã bị đánh bao nhiêu cái? Chiếc áo sơ mi trắng gần như biến thành màu đỏ sậm, vết chân, vết máu dính đầy áo.
“Thằng ranh này từ đâu chui ra, nếu biết điều thì mau cút đi”. Lúc tôi lao vào vòng vây đến bên cạnh Hạ Dạ Hàn, muốn đỡ anh ta dậy thì một giọng nói vang lên trên đầu tôi.
Tôi giận dữ nhìn người đó, muốn dùng ánh mắt hung thần gian ác mà tôi chưa bao giờ dùng đến để giết chết anh ta.
Tôi đoán, cho dù lúc này tôi rất tức giận thì ánh mắt của tôi cũng không có khả năng sát thương. Nếu không vì sao khi tôi nhìn vào cãi gã giống như đại ca của bang xã hội đen thì gã ta lại không hề cảm thấy run sợ?
“Hứ, ánh mắt kiểu gì thế? Lại còn dám không phục? Có tin là tao sẽ đánh cả hai chúng mày không?” Cái gã giống như đại ca của bang xã hội đen hung dữ nói.
Đánh cả hai đứa chúng mày? Nhìn xung quanh một, hai, ba, bốn, năm. Năm thằng cao to có thằng nào không hung thần gian ác? Tôi nghĩ nếu bị chúng đánh thì chắc sẽ rất đau.
Tôi là người vốn rất nhút nhát. Đối đầu với những người này không phải là chuyện mà tôi hay làm. Nhưng….để mặc cho họ đánh Hạ Dạ Hàn như thế này sao? Tôi không làm được.
Sau nửa giây cân nhắc, tôi quyết định…..
“Muốn đánh thì đánh, đừng đánh cậu ta, các người muốn đánh tôi thế nào thì đánh”. Tôi tỏ ra rất oai hùng, tráng sĩ một đi không trở lại.
“Hôm nay đúng là gặp thằng không sợ chết”. Cái gã dữ tợn giống như đại ca của bang xã hội đen nói ra một câu khiến người khác phải rùng mình sợ hãi.
Không sợ chết?
Thú thật, thực ra tôi rất sợ.
Nhưng tình hình lúc này không thể thay đổi được. Nhìn đám người vây quanh, ai ai cũng nắm tay chặt, phát ra tiếng kêu khục khục, tôi có thể biết trước được mình sẽ chết thảm như thế nào. Cứ tưởng rằng những bọn đầu trâu mặt ngựa chỉ có trong phim xã hội đen, bây giờ lại xuất hiện trước mặt tôi như đang đóng phim vậy, không biết chúng có súng không nhỉ? Không biết chúng có thể chỉ dùng một tay mà nhấc bổng tôi lên được không? Trong đầu tôi toàn là cảnh tượng tanh máu. Những cảnh tượng này khiến chân tôi nhũn ra.
Chỉ có điều chuyện đã đến nước này, nếu đã không còn đường lùi, vậy thì phong ba bão táp cứ dữ dội ập xuống đi.
Tôi đứng chắn trước mặt Hạ Dạ Hàn, nhìn chúng với ánh mắt khinh thường. Nói là khinh thường thì cũng chỉ là nét mặt, thực ra trong lòng tôi lúc ấy thấp thỏm không yên.
“Hứ…được thôi, đúng là thẳng nhãi không biết lễ độ”. Khoảnh khắc câu nói ấy lọt vào tai tôi, cú đấm của hắn cũng giáng xuống người tôi, sau đó….là những cú đấm như mưa tuôn bão táp.
Những cú đấm ấy đau hơn gấp mấy trăm lần tưởng tượng của tôi. Tôi chưa bao giờ nếm trải cảm giác này.
Rốt cuộc Hạ Dạ Hàn đã bị giáng bao nhiêu cú đấm? Rốt cuộc là vì sao mà lại bị đánh chết? Tôi….cố gắng nghĩ đến điều này, nhưng, dường như cố nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra được. Rõ ràng là một người miệng lúc nào cũng nở nụ cười, vì sao lại bị đánh chết? Có phải điều này liên quan đến sự lạnh lùng trong ánh mắt của anh ta không?
Nhịp thở thoi thóp của Hạ Dạ Hàn vẫn còn vang lên bên tai tôi, có lẽ nào nỗi đau trong tim anh ta còn lớn hơn nỗi đau thể xác? Nghĩ đến đấy, đột nhiên tôi có cảm giác đau lòng.
Dần dần, những cú đấm này chậm lại, có lẽ vì bọn chúng đã đánh mệt rồi.
“Thằng oắt này rất biết chịu đựng. Hôm nay đến đây thôi, tao sẽ không tha cho chúng mày dễ dàng như thế này đâu”. Bên tai vang lên giọng nói như cứu vớt, sau đó là tiếng bước chân của chúng lúc rời đi.
Cảm giác đau đớn khắp mình mẩy khiến tôi không còn sức để đứng dậy. Tôi chưa bao giờ có cảm giác như thế này…
.
Tôi nghiến rắng, gần như dùng hết tất cả sức lực mới đứng dậy được.
“Hạ Dạ Hàn….cậu vẫn ổn chứ?” Tôi cố nén đau đớn, khẽ hỏi Hạ Dạ Hàn.
Hạ Dạ Hàn ngồi dưới đất, từ từ mở mắt, ánh mắt vẫn lạnh lùng như thế.
“Cậu thật ngốc…..” Nhìn thấy tôi, anh ta mở miệng nói ba chữ ấy, vẫn là nụ cười quen thuộc.
Nếu bỏ qua những vết máu trên khuôn mặt anh ta thì tôi vẫn tưởng rằng chúng tôi lại quay lại lúc ăn trưa, nhưng…..những vết máu đã khô trên khuôn mặt tiều tụy ấy khiến tôi không thể nào bỏ qua được.
“Rốt cuộc….vì sao?” Có lẽ vì con gái nhìn thấy máu đều muốn khóc, đột nhiên tôi bật khóc mà không hiểu vì sao.
“Không cần phải vì tôi mà làm như thế….” Dường như anh ta cố gắng hết sức mới nói được câu ấy.
Anh cố gắng giơ tay phải lên vuốt má tôi, dường như muốn lau nước mắt cho tôi. Tay anh rất lạnh, nhẹ nhàng lướt qua má tôi khiến tôi có cảm giác thương cảm mơ hồ.
Không cần thiết sao?
Dường như anh đã quen với việc bị mọi người bỏ rơi, vì thế mới nói những lời như thế.
“Bởi vì chúng ta là bạn. Nếu là bạn thì nên làm như thế, sao có thể nói là không cần thiết được?” Bởi vì mặt tôi cũng bị đấm nên ngay cả mỉm cười cũng thấy khó khăn.
“Là bạn sao?”
Khoảnh khắc nghe tôi nói câu ấy, đột nhiên anh ngây người, vẻ lạnh lùng trong ánh mắt cũng tan biến. Tuy ánh mắt đầy vẻ mơ màng nhưng tôi nghĩ….như thế còn tốt hơn lạnh lùng nhiều.
“Ánh mắt đừng lạnh lùng nữa….ấm áp một chút được không?” Dường như tôi đã không thể không chế được mình, dù là thân thể hay đầu óc.
Sau đó, thế giới của tôi đột nhiên biến thành màu đen. Có phải là đèn hỏng không? Hình như không phải, tôi đang nhắm mắt cơ mà.
Không biết vì sao tôi thấy rất mệt, rất mệt….tôi muốn nghỉ ngơi. Tuy không nhìn thấy gì, tuy chỉ là mơ màng, nhưng vẫn có cảm giác.
Dường như tôi ngã vào một vòng tay. Dường như tôi được ai đó ôm rất chặt.
Là ai được nhỉ?
Hàn Thành Nam sao?
Không phải….là Hạ Dạ Hàn chứ?
Tôi mơ màng cảm thấy cái ôm đó mỗi lúc một chặt hơn.
Nếu là Hạ Dạ Hàn thì lần này…..thực sự anh ấy đã có niềm tin rồi.
Tuy nỗi đau đớn về thể xác khiến tôi không thể gắng gượng được nhưng nghĩ đến việc vì chuyện này mà Hạ Dạ Hàn có thể tin tưởng người khác, vì chuyện này mà không còn giấu mình trong vỏ bọc lạnh lùng thì tôi thấy rất xứng đáng.
Dường như….đây là chuyện duy nhất mà tôi đã làm đúng trong nhiều ngày nay.
Đột nhiên cảm thấy được an ủi.
Vì chút an ủi này mà tôi rơi vào trạng thái hôn mê sau khi đã cảm thấy yên tâm.
=====================
(4)
Có lẽ bây giờ tôi đã ngủ, vì ngủ nên mới không đau như thế.
Rốt cuộc vì lý do này mà tôi mất đi cảm giác hay vì quá đau mà mất đi cảm giác, tôi cũng không rõ nữa. Tôi chỉ biết khi tôi mở mắt ra…..
Giường trắng, gối trắng, chăn trăng…..hoàn toàn là một nơi không có sự sáng tạo. Tôi nghĩ có lẽ tất cả các bệnh viện trên thế giới đều như thế này.
Tôi vừa than thở vừa ngồi dậy.
“Ui a…..” Lúc ngồi dậy, tôi thấy người đau ê ẩm.
Vì sao lại đau thế này nhỉ? Bỗng nhiên tôi nhớ lại chuyện đã xảy ra, dường như….tôi bị đánh. Đúng, không sai, bị đánh, bị một đám người đánh.
Tôi nhớ, sau đó….
“Hạ Dạ Hàn….” Đúng, rõ ràng là tôi ở cùng Hạ Dạ Hàn. Anh ta….đâu rồi? Không biết đã xảy ra chuyện gì? Trong lòng tôi thấy rất căng thẳng.
“Cậu ta ở phòng bệnh khác”. Đột nhiên một giọng nói vang lên ở cửa.
Đó là…..Hàn Thành Nam?
“Hàn……”
Vừa nãy tôi gọi tên Hạ Dạ Hàn chắc là anh ấy đã nghe thấy.
Bỗng nhiên, khó xử trở thành tình thế duy nhất giữa tôi và Hàn Thành Nam.
Không biết vì sao gần đây tôi và Hàn Thành Nam lại thường xuyên rơi vào tình thế này. Cho dù tôi có vắt óc suy nghĩ, muốn xoa dịu tình hình nhưng dường như tất cả đều vô ích. Dù sao có rất nhiều chuyện nếu chỉ dựa vào một phía thì hoàn toàn không thể khống chế được.
“Cậu không sao chứ?” Lúc không khí sắp rơi vào âm độ thì đột nhiên anh mở miệng nói.
Đó có được coi là câu nói của người không? Nhìn tôi thế này, từ trên xuống dưới, có chỗ nào giống như không sao không?
Chỉ có điều, tôi có thể hiểu câu nói ấy là lời quan tâm không? Vì sao anh ấy lại xuất hiện ở đây? Trước khi tôi ngất đi, rõ ràng là anh nói phải vào lớp, vậy thì, điều đó có nghĩa là….anh quan tâm tới tôi, đúng không?
Trong khoảnh khắc ấy, dường như tôi chợt nhìn thấy ánh sáng trong mối quan hệ của hai chúng tôi.
Anh quan tâm đến tôi như thế, để ý đến tôi như thế, điều đó có nghĩa là đối với anh tôi là người quan trọng không thể thiếu?
“Không, không sao….cậu quan tâm đến mình sao?” Tôi nhìn anh và nói
Căn cứ vào kinh nghiệm của tôi thì chắc chắn anh chàng này sẽ phủ định, bởi vì anh ấy là một người kỳ cục và rất hay e thẹn.
“Không phải…..”
Quả nhiên không ngoài dự đoán, anh chàng này lập tức đỏ mặt phủ nhận.
“Vậy thì cậu đến đây làm gì?” Tôi đắc trí nói.
Đã bao lâu không được nhìn thấy anh ấy đỏ mặt đáp lại lời mình rồi nhỉ?
“Tôi….tôi chỉ đến để nói với cậu, tôi sẽ không vì chuyện cậu và Hạ Dạ Hàn ở bên nhau mà vạch trần thân phận của cậu”. Anh ấp úng nói.
Vì câu nói ấy của anh, tâm trạng nhẹ nhõm của tôi bỗng chốc biến mất, niềm vui sướng trong lòng cũng nhường chỗ cho nỗi tức giận.
Từ trước tới nay, tôi thấy mình giống như một con ngốc trước mặt anh. Nhưng không ngờ anh còn ngốc hơn cả tôi. Trước câu nói ngốc nghếch này của anh, quả thực tôi không biết nên đáp lại như thế nào.
Vốn dĩ nên giận dữ quát lên với anh, nên hỏi anh vì sao lại như thế này, nhưng khi ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt đượm buồn của anh, đột nhiên tôi thấy dường như mình không thể nói được điều gì.
“Giường của tôi vẫn còn trống đấy, sau này hãy sống thật tốt với Hạ Dạ Hàn”. Đúng lúc tôi đang nghĩ không biết nên nói gì để anh hiểu tâm trạng của mình thì anh lại nói ra những lời như thế.
Ngọn lửa tức giận vốn dĩ vụt tắt vì nét thương cảm trên khuôn mặt anh đột nhiên lại bùng cháy. Sao…sao anh có thể nói ra những lời vô trách nhiệm như thế? Thực sự anh không hiểu tâm tư của tôi sao?
Tôi mặc kệ nỗi đau trên cơ thể mình, nhảy xuống giường, túm lấy vạt áo anh một cách thô lỗ.
“Vì sao lúc nào cậu cũng thích làm theo ý mình? Lần nào cũng chỉ nói những lời như thế, lần nào cũng tự mình quyết định mọi chuyện, lần nào….cũng khiến tôi thấy mình giống như kẻ ngốc”. Nước mắt của tôi lăn dài trên má, những vết thương trên khuôn mặt vì nước mắt chảy xuống mà đau rát.
Vì những lời nói của tôi mà Hàn Thành Nam ngây người không nói gì. Dường như anh chưa bao giờ nghĩ rằng tôi lại tức giận như vậy. Trong mắt anh, rốt cuộc tình cảm mà tôi dành cho anh là gì?
“Cậu….tôi….” Anh ấp úng, không biết phải nói gì.
“Tôi……tôi nói sẽ sống tốt với Hạ Dạ Hàn khi nào?” Rõ ràng là tôi quan tâm tới anh, tại sao anh lại không hiểu cơ chứ? Đẩy tôi ra như một kẻ ngốc, đó là những điều anh muốn sao? Hay là….thực sự tôi khiến anh cảm thấy khó xử như thế?
“Cậu…..” Vì những lời nói của tôi mà Hàn Thành Nam càng mơ hồ hơn.
Tuy nhiên cùng với tiếng “cậu” mơ hồ là…….
“Phịch…..” Dường như có thứ gì đó rơi xuống đất.
Gần như trong cùng một khoảnh khắc, cả tôi và Hàn Thành Nam đều nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy Hạ Dạ Hàn đứng ngây ở cửa, dường như ánh mắt lạnh lùng hơn trước đây. Sự lạnh lùng ấy giống như không có tiêu cự, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Tuy nhiên, khi chúng tôi hướng ánh nhìn về phía anh ta, đột nhiên khóe môi anh ta nhếch lên. Đó là đường cong hoàn mỹ, đường cong hoàn mỹ của riêng Hạ Dạ Hàn.
Nhưng đường cong ấy khiến tôi thấy sợ hãi.
“A, tốt quá, cuối cùng thì cậu đã tỉnh lại rồi”. Sau vài giây nhìn thẳng vào mắt nhau, đột nhiên anh ta vừa cười vừa nói những lời như thế.
Nụ cười lạnh đến thấu xương ấy, tôi có thể cảm nhận được, chắc chắn là vừa nãy anh ta đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa tôi và Hàn Thành Nam, nghe thấy câu nói “Tôi… nói sẽ sống tốt với Hạ Dạ Hàn khi nào”.
Anh ta….đã hiểu lầm, hơn nữa hiểu lầm rất nghiêm trọng.
“Thực ra tôi còn có chuyện, nếu Tiểu Nam đã ở đây rồi, vậy tôi đi trước đây”. Nói xong anh ta quay người định bỏ đi.
“Này…..”
Tôi nên giải thích điều gì đó.
Vốn dĩ…vì chuyện đánh nhau mà anh ấy mới bắt đầu tin tôi. Bây giờ nghe tôi nói như thế, chắc chắn niềm tin ấy sẽ đổ vỡ trong nháy mắt.
Nếu anh ấy hối hận vì đã tin tôi. Nếu anh ấy lại giấu mình trong vỏ bọc…..Vậy thì chắc chắn sau này anh ấy sẽ không thể tin người khác nữa.
Không được, tôi tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra.
Với tình hình hiện tại của tôi bây giờ, cử động là rất khó khăn, nhưng vì ánh mắt ấy của Hạ Dạ Hàn……..
Tôi chạy về phía hình bóng sắp biến mất.
“Không phải, không phải như cậu nghĩ đâu, cậu đừng hiểu lầm”. Khó khăn lắm tôi mới đuổi kịp anh, vừa kéo vừa nói như đang tuyên bố một điều gì đó vậy.
“Tôi không hiểu lầm gì cả”. Đột nhiên Hạ Dạ Hàn quay người lại, mỉm cười với tôi.
Nụ cười của anh….thật gượng gạo….
“Chúng…chúng ta là bạn, thực ra tôi muốn nói điều đó”. Tôi lo lắng nói, sợ anh sẽ hiểu lầm điều gì.
Sau khi nghe tôi nói, nụ cười ấy biến mất, vẻ lạnh lùng bao trùm lên khuôn mặt của anh. Anh không định tiếp tục che giấu tâm tư của mình hay vì trái tim quá băng giá, băng giá đến nỗi không thể che giấu được nữa?
Đột nhiên tôi thấy cảm giác tội lỗi đè nặng nên người mình.
“Dường như….tôi chưa bao giờ nói sẽ làm bạn với cậu”. Anh nói với khuôn mặt không chút biểu cảm.
Lúc này trông anh giống như Sura ở địa ngục khiến tôi kinh hoàng khiếp sợ. Lời nói của anh lạnh lùng đến nỗi có thể khiến tôi đóng băng.
Không phải bạn sao?
“Hạ Dạ Hàn, tôi……”
“Hơn nữa, tôi cũng không nói là ở cùng cậu hay nói những lời như sống thật tốt”. Hình ảnh của tôi phản chiếu trong mắt anh. Tôi bây giờ đã ở trong trạng thái đờ đẫn.
Câu nói này dường như hoàn toàn phân chia ranh giới với tôi. Giọng nói của anh như tê liệt, dường như anh bắt đầu không tin tôi nữa.
“Cậu cũng không cần thiết phải như thế đâu, lúc nào cũng giả bộ đồng tình, thế là đủ rồi”. Nói xong anh quay người bước đi.
Giả bộ sao?
Dường như tôi đã thực sự mất đi lòng tin của anh. Hình bóng của anh thật cô đơn, liệu sau này anh có biến thành người như thế này không?
Tôi nhìn bóng anh dần khuất đi, đột nhiên có cảm giác đau lòng mà không hiểu vì sao. Dường như tất cả đều do tôi tạo ra. Con người ấy…..sau này….
“Tuy tôi không biết vì sao cậu lại đối xử tốt với Hạ Dạ Hàn như vậy, chỉ có điều, cậu đừng quan tâm đến cậu ta. Cậu ta…. là loại người…”.
Giọng nói của Hàn Thành Nam vang lên sau lưng tôi.
Vì câu nói ấy của Hàn Thành Nam mà nỗi bi thương cố kìm nén trong lòng tôi lại bùng lên, nước mắt của tôi tuôn rơi.
“Mình….không thể mặc kệ cậu ta”. Tôi khẽ nói.
“Cậu…*** ốt cuộc là vì sao?” Giọng nói của Hàn Thành Nam ẩn chứa vẻ mơ hồ.
Ban đầu tôi cũng không biết vì sao.
Tôi tưởng rằng tôi đối với Hạ Dạ Hàn chỉ đơn thuận là tò mò, chỉ vì anh ta đẹp trai, anh ta thông mình, vì thế tôi mới muốn lại gần anh ta. Chỉ là, khi nhìn thấy hình bóng cô đơn của anh ta lúc nãy, đột nhiên tôi hiểu rằng.
Tôi không thể bỏ rơi anh ấy, không thể để anh ấy cô đơn một mình, bởi vì….
“Bởi vì tôi hiểu….bởi vì tôi cũng cô đơn một mình”.
Chính vì lý do này.
Vì thế tôi mới không thể bỏ rơi anh ấy….không thể nhìn anh ấy cô đơn bước đi.
“Mình là nữ sinh. Nhưng một người rõ ràng là nữ sinh như mình lại đóng giả là nam sinh. Ở đây mình không quen ai, dù đau khổ hay khó khăn mình đều phải đối mặt một mình. Mình thấy sợ, thấy buồn, thấy đau khổ, đó đều là biểu hiện của nỗi cô đơn”. Tôi nói ra những cảm giác đã đè nén trong lòng suốt bấy lâu nay.
Tội sợ, hoàn cảnh như thế này, thân phận như thế này khiến tôi không biết phải đối diện như thế nào. Nhưng….vì sao tôi lại lựa chọn ở lại đây?
“Nhưng một người cô đơn như mình lại vì cậu, vì Hàn Thành Nam cậu đã tiếp nhận tôi, nên mới ở lại đây. Vì cậu nên mình mới thấy nơi đây có ý nghĩa. Vì thế mình không thể để cậu ta một mình, nếu mình cũng bỏ rơi cậu ta thì mình nghĩ cậu ta sẽ không thể tìm thấy vị trí của mình. Mình không thể bỏ rơi cậu ta, giống như cậu không bỏ rơi mình vậy”.
Nói xong tôi bước ra khỏi bệnh viện.
Khuôn mặt vẫn còn những giọt nước mắt, rõ ràng là buổi trưa trời vẫn còn nắng, vậy mà bây giờ lại đổ cơn mưa. Tôi không có ô, nhưng tôi muốn đi, vì thể tôi chỉ có thể đi dưới mưa.
Vết thương trên người đau rát vì nước mưa.
Hạ Dạ Hàn, rốt cuộc anh ấy sẽ đi đâu đây?
Tôi chạy đi như một kẻ điên, trong đầu nghĩ đến tất cả những nơi mà anh ấy có thể đi. Nhưng tôi phát hiện tôi không hề biết nơi nào mà anh có thể đến.
Mưa như trút nước, tôi đứng ngây trên con đường ngoài bệnh viện.
Tôi đứng đó như một đứa trẻ mất hết phương hướng….Tôi không biết mình đã đứng đó bao lâu, tôi chỉ biết rất lâu sau đó, thế giới của mình lại biến thành màu đen, không một chút ánh sáng.

Content Protection by DMCA.com