Cô nàng hotboy – Truyện Les Cực Hay

Hội trưởng Hưu Tư ngồi xuống cạnh tôi, dường như có điều gì muốn nói nhưng lại ngập ngừng không nói. Nhìn dáng vẻ ấy của hội trưởng, tôi muốn hỏi anh muốn nói gì nhưng mở miệng ra lại không nói được lời nào.
Sau đó tôi chỉ vào miệng mình rồi vẽ một dấu chấm hỏi rất to với hội trưởng Hưu Tư.
“Cậu biết là tôi có chuyện muốn nói với cậu sao?” Hội trưởng Hưu Tư ngây người nói.
Anh ta đã hiểu ý tôi muốn nói. Xem ra tôi rất có năng khiếu trong việc học ngôn ngữ cơ thể. Tôi thầm khen ngợi bản thân mình.
“Thực ra có một chuyện không biết có nên nói với cậu không?” Anh ta tỏ ra rất khó xử.
Từ trước tới nay hội trưởng Hưu Tư không phải là người nói dài dòng như thế này. Hôm nay làm sao vậy nhỉ? Tôi rất tò mò trước những lời mà hội trưởng Hưu Tư muốn nói. Những lời anh ta muốn nói có liên quan đến Hàn Thành Nam không? Đột nhiên tôi cảm thấy căng thẳng.
Tôi nhìn anh ta với ánh mắt khẳng định, chắc chắn anh ta có thể nhìn thấy sự kiên định của tôi qua ánh mắt ấy.
“Thời gian trước, hình như lúc cậu nằm viện, Nam đột nhiên đến tìm tôi, nói với tôi là cậu ấy muốn rời đi một thời gian. Sau đó còn nhờ tôi đừng nói gì với mọi người. Nhưng cậu ấy đã biến mất thật. Tôi nghĩ có phải cậu biết cậu ấy đã đi đâu hay là vì sao bỏ đi không?
Nghe những lời của hội trưởng Hưu Tư, tôi càng mơ hồ hơn. Hàn Thành Nam đã biến mất như thế sao? Đầu óc tôi trở nên trống rỗng.
Anh ấy muốn bỏ đi? Vì sao lại bỏ đi? Đi đâu cơ chứ?
“Lẽ nào….cậu cũng không biết?” Có lẽ hội trưởng Hưu Tư cảm nhận được nét mơ hồ và ngạc nhiên trên khuôn mặt của tôi.
Có lẽ từ đầu tới cuối, người không biết chuyện gì là tôi? Dường như… tôi không biết gì cả.
Rốt cuộc Hàn Thành Nam đã đi đâu? Ra đi không lời tự biết như thế nhất định phải có lý do. Vì sao tôi nghĩ vỡ đầu mà cũng không nghĩ ra nhỉ?
Tâm trạng lo lắng khi nghĩ đến anh dường như mỗi lúc một rối bời.
Vì tâm trạng vô cùng rối bời ấy, tôi không biết phải đối diện với hội trưởng Hưu Tư như thế nào, chỉ có thể đứng dậy đi ra khỏi sân quần vợt.
Có phải vì đột nhiên anh muốn đi ra ngoài nên mới bỏ đi không? Có lẽ đột nhiên anh muốn đi du lịch vòng quanh thế giới? Cũng có lẽ chỉ đơn thuần vì chán ghét cuộc sống trong trường học?
Trong đầu tôi có thể nghĩ ra hàng nghìn hàng vạn lý do anh bỏ đi, nhưng trong hàng nghìn hàng vạn lý do ấy, rốt cuộc đâu mới là lý do thực sự đây?
Đầu tôi như muốn nổ tung nhưng vẫn không nghĩ ra được.
“Hiểu Ưu, sao đi mà không nói gì? Chẳng phải mình bảo cậu chờ mình ở chỗ nghỉ sao?” Tâm trạng đã rối loạn lắm rồi, đột nhiên Hạ Dạ Hàn lại chạy ra.
Nhìn Hạ Dạ Hàn với khuôn mặt phấn khích, tôi cảm thấy bối rối, không biết phải làm thế nào, chỉ có thể mỉm cười ngờ nghệch với anh. Nụ cười ấy quả thực rất ngờ nghệch.
“Thấy chán nên mới đi ra ngoài à?” Giọng nói đầy cảm thông.
Nhìn Hạ Dạ Hàn trước mắt, đột nhiên tôi cảm thấy có lẽ anh biết Hàn Thành Nam ở đâu. Suy nghĩ này không phải là đột nhiên, thực ra, tôi đã sớm nghĩ đến điều đó, chỉ là tôi không biết phải nói thế nào mà thôi.
Tôi còn nhớ rất rõ những lời cuối cùng mà Hàn Thành Nam nói với tôi ở bệnh viện hôm ấy. Anh nói với tôi để anh lo chuyện của Hạ Dạ Hàn. Vì thế Hạ Dạ Hàn bây giờ liệu có liên quan đến anh không? Nếu sự thay đổi của Hạ Dạ Hàn có liên quan đến anh thì có phải điều đó có nghĩa là Hạ Dạ Hàn cũng biết về sự ra đi của anh?
Nếu Hạ Dạ Hàn biết thì tôi có nên hỏi anh ấy không? Tôi không muốn làm tổn thương Hạ Dạ Hàn, cũng không muốn làm tổn thương Hàn Thành Nam, tôi không biết mình phải làm thế nào?
Tôi và Hạ Dạ Hàn sánh vai đi trong sân trường, nhưng tâm tư thì lại hoàn toàn không giống nhau. Vì người đứng bên cạnh tôi là Hạ Dạ Hàn nên tôi mới nhớ Hàn Thành Nam như vậy sao?
=======================
(3)
Ký túc xá về đêm thật tĩnh lặng, tĩnh lặng đến nỗi khiến tôi có cảm giác rùng mình.
Tôi nằm trên giường, vì trong đầu có quá nhiều chuyện phải suy nghĩ mà trằn trọc mãi không sao ngủ được. Tôi nằm nghiêng, nhìn chiếc giường của Hàn Thành Nam cách đó không xa.
Rất lâu rồi anh không ngủ trên chiếc giường này. Chiếc giường này đã không còn ấm áp nữa, nghĩ đến đấy tôi lại không kìm được nước mắt.
Hàn Thành Nam, cậu ở đâu? Cậu có biết mỗi lúc yên tĩnh mình nhớ cậu nhiều như thế nào không. Nước mắt chảy xuống má, ướt đẫm gối. Bỗng chốc, chiếc gối cũng trở nên lạnh buốt.
Lúc mà nước mắt của tôi vẫn cứ trào ra không ngừng thì đột nhiên……
“Cạch…….” Tôi nghe thấy có tiếng mở cửa.
Là Hàn Thành Nam sao?
Trong khoảnh khắc ấy tôi gần như bật dậy như một phản xạ, nhưng trong nháy mắt ý nghĩ bật dậy tan biến.
Nếu anh ấy đã đi thì vì sao lại quay về muộn như thế này, chắc chắn là vì không muốn cho tôi biết. Vậy thì trước tiên tôi phải vờ như không biết gì.
Tôi nhắm mắt, khuôn mặt vẫn còn dính những vệt nước mắt. Nhưng vì đêm đã khuya, chắc anh sẽ không nhìn thấy.
Cánh cửa từ từ mở ra rồi từ từ khép lại, sau đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân. Từng bước, từng bước cách tôi càng ngày càng gần. Tôi chưa bao giờ biết rằng đối với mình tiếng bước chân của anh lại thân thuộc đến thế. Tôi cũng không biết vì sao mình có thể chắc chắn rằng tiếng bước chân này….chính là của Hàn Thành Nam.
Đột nhiên tiếng bước chân dừng lại….tiếng bước chân ấy dừng lại ở vị trí cách tôi rất gần. Dường như mũi tôi có thể ngửi thấy mùi của anh. Tôi không thể hình dung một cách rõ ràng mùi hương tỏa ra từ người anh, tôi chỉ có thể nói rằng nó rất ấm áp, ấm áp đến nỗi khiến tôi cảm nhận được rồi sẽ thấy rất an toàn.
“Haizz…giống như đứa trẻ vậy, không biết đắp chăn cho kín”. Đột nhiên anh tự nói với mình. Thực ra anh nói không to, nhưng trong đêm tối tĩnh lặng như thế này giọng nói ấy rất vang. Hơi thở của anh thật ấm áp, điều đó khiến tôi không thể hiểu nổi vì sao anh lại bỏ đi. Vì sao lại đến thăm tôi muộn như thế này nhưng vẫn chọn cách biến mất?
“Có lẽ hôm nay là lần cuối cùng đến thăm cậu”. Tôi vẫn đang suy nghĩ về sự ra đi của anh thì đột nhiên anh khẽ thở dài rồi nói. Chắc anh đã ngồi xuống giường tôi, bởi vì tôi có thể cảm nhận được rằng một góc giường của mình lún xuống.
Lần cuối cùng……
Lần cuối cùng…….
Anh nói như thế là có ý gì? Sao lại lần cuối cùng?
“Tuy không muốn ra đi, nhưng làm như thế này mới là tốt nhất cho cậu”. Giọng nói của anh ẩn chứa sự hụt hẫng và khó xử không thể kìm nén.
Tốt nhất cho tôi……
Rốt cuộc anh ấy đang nói gì vậy? Dường như tôi càng nghe càng không hiểu ý anh. Như thế mới tốt nhất cho tôi, như thế nghĩa là thế nào?
“Lần này có lẽ là lần từ biệt cuối cùng. Câu luôn nói mình là anh chàng mất lịch sự. Lần này thì được coi là lịch sự rồi chứ?” Rõ ràng, rõ ràng là một câu nói đùa, nhưng vì sao nghe anh nói lại bi thương như thế?
Lịch sự sao?
Nếu hôm nay tôi ngủ, nếu tôi không nghe thấy gì thì chẳng phải tôi sẽ không thể nghe thấy lời từ biệt lịch sự này của anh sao? Đúng là anh chàng xấu xa.
Đột nhiên, góc giường của tôi nảy lên.
Anh….muốn đi sao?
Nhanh vậy sao?
Tôi không nghĩ ngợi gì mà kéo lấy tay anh.
Tôi chỉ nghĩ duy nhất một điều là không muốn để anh đi, vì thế tôi đã kéo anh lại. Trong đêm tối ấy, trong lúc mà cả hai đều không nhìn thấy gì, tôi đã nắm lấy tay anh.
“Cậu…….” Dường như anh không thể ngờ là đột nhiên tôi lại tỉnh dậy, giọng nói của anh đầy ngỡ ngàng.
Đừng đi….đừng bỏ đi……
Tôi muốn nói nhưng cố gắng mãi mà không thể nói được lời nào.
Làm thế nào bây giờ? Tôi phải nói gì đó. Tôi có thể viết, nhưng một khi tôi bắt đầu viết thì chắc chắn anh sẽ bỏ đi.
Tình thế cấp bách, tôi nắm chặt tay anh, viết vào lòng bàn tay anh hai chữ “đừng đi”
Tôi không dám chắc Hàn Thành Nam có thể hiểu được rốt cuộc tôi muốn viết gì không, chỉ dựa vào cảm giác có lẽ là rất khó.
“Cho dù có ở lại thì cũng là người thừa. Ra đi sẽ tốt cho tất cả”. Giọng nói của anh khàn và nhỏ.
Người thừa? Sao có thể là người thừa được cơ chứ? Thực sự bây giờ tôi rất muốn bổ cái đầu này ra để xem có phải bên trong thiếu chất dinh dưỡng hay không. Vì sao lại có những suy nghĩ như thế chứ? Lẽ nào anh không biết anh quan trọng như thế nào? Chí ít thì đối với tôi, anh quan trọng như thế nào sao?
“Hạ Dạ Hàn vì cậu nên mới thay đổi, vì thế……” Anh chỉ nói một nửa, giọng nói đã bắt đầu nghẹn ngào.
Hạ Dạ Hàn, Hạ Dạ Hàn? Lại là Hạ Dạ Hàn! Vì sao có cảm giác Hạ Dạ Hàn trở thành vật chắn giữa tôi và anh? Cho dù Hạ Dạ Hàn có thay đổi thì liên quan gì đến anh chứ? Rõ ràng là hai người không liên quan gì tới nhau, vì sao lại phải nói như vậy chứ? Tôi thực sự không hiểu…..
“Có lẽ hôm nay không nên đến”. Nhân lúc tôi mơ màng, anh vung tay tôi, đi ra khỏi phòng. Thay vì nói là đi, chi bằng nói bay.
Vì sao anh lại tránh mặt tôi? Tôi cảm thấy lòng chua xót.
Cái gì mà không nên đến? Lẽ nào cả đời không gặp tôi nữa sao? Rõ ràng là tôi không làm sai gì cả, vì cớ gì mà đối xử với tôi như thế?
Nhìn anh chạy đi, tôi không nghĩ ngợi gì mà chạy đuổi theo sau.
Trời mưa, lại là trời mưa như trút nước. Vì anh lao vào giữa trời mưa nên tôi cũng không nghĩ ngợi gì mà chạy theo. Sức khỏe của tôi không bằng anh, đặc biệt là vừa mới khỏi bệnh. Khoảnh cách giữa tôi và anh ngày càng xa, tôi nên gọi anh, nên giữ anh lại, nhưng tôi lại không thể nói được.
Vì sao, rõ ràng biết tôi không thể nói được mà vẫn chạy đi như thế không ngoảnh đầu lại, vì sao? Tuy biết là không đuổi kịp nhưng tôi vẫn ngốc nghếch ôm hy vọng, hy vọng anh sẽ dừng bước, hy vọng anh có thể nghe thấy tiếng gọi từ sâu thẳm trái tim tôi.
===================
(3)
Ký túc xá về đêm thật tĩnh lặng, tĩnh lặng đến nỗi khiến tôi có cảm giác rùng mình.
Tôi nằm trên giường, vì trong đầu có quá nhiều chuyện phải suy nghĩ mà trằn trọc mãi không sao ngủ được. Tôi nằm nghiêng, nhìn chiếc giường của Hàn Thành Nam cách đó không xa.
Rất lâu rồi anh không ngủ trên chiếc giường này. Chiếc giường này đã không còn ấm áp nữa, nghĩ đến đấy tôi lại không kìm được nước mắt.
Hàn Thành Nam, cậu ở đâu? Cậu có biết mỗi lúc yên tĩnh mình nhớ cậu nhiều như thế nào không. Nước mắt chảy xuống má, ướt đẫm gối. Bỗng chốc, chiếc gối cũng trở nên lạnh buốt.
Lúc mà nước mắt của tôi vẫn cứ trào ra không ngừng thì đột nhiên……
“Cạch…….” Tôi nghe thấy có tiếng mở cửa.
Là Hàn Thành Nam sao?
Trong khoảnh khắc ấy tôi gần như bật dậy như một phản xạ, nhưng trong nháy mắt ý nghĩ bật dậy tan biến.
Nếu anh ấy đã đi thì vì sao lại quay về muộn như thế này, chắc chắn là vì không muốn cho tôi biết. Vậy thì trước tiên tôi phải vờ như không biết gì.
Tôi nhắm mắt, khuôn mặt vẫn còn dính những vệt nước mắt. Nhưng vì đêm đã khuya, chắc anh sẽ không nhìn thấy.
Cánh cửa từ từ mở ra rồi từ từ khép lại, sau đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân. Từng bước, từng bước cách tôi càng ngày càng gần. Tôi chưa bao giờ biết rằng đối với mình tiếng bước chân của anh lại thân thuộc đến thế. Tôi cũng không biết vì sao mình có thể chắc chắn rằng tiếng bước chân này….chính là của Hàn Thành Nam.
Đột nhiên tiếng bước chân dừng lại….tiếng bước chân ấy dừng lại ở vị trí cách tôi rất gần. Dường như mũi tôi có thể ngửi thấy mùi của anh. Tôi không thể hình dung một cách rõ ràng mùi hương tỏa ra từ người anh, tôi chỉ có thể nói rằng nó rất ấm áp, ấm áp đến nỗi khiến tôi cảm nhận được rồi sẽ thấy rất an toàn.
“Haizz…giống như đứa trẻ vậy, không biết đắp chăn cho kín”. Đột nhiên anh tự nói với mình. Thực ra anh nói không to, nhưng trong đêm tối tĩnh lặng như thế này giọng nói ấy rất vang. Hơi thở của anh thật ấm áp, điều đó khiến tôi không thể hiểu nổi vì sao anh lại bỏ đi. Vì sao lại đến thăm tôi muộn như thế này nhưng vẫn chọn cách biến mất?
“Có lẽ hôm nay là lần cuối cùng đến thăm cậu”. Tôi vẫn đang suy nghĩ về sự ra đi của anh thì đột nhiên anh khẽ thở dài rồi nói. Chắc anh đã ngồi xuống giường tôi, bởi vì tôi có thể cảm nhận được rằng một góc giường của mình lún xuống.
Lần cuối cùng……
Lần cuối cùng…….
Anh nói như thế là có ý gì? Sao lại lần cuối cùng?
“Tuy không muốn ra đi, nhưng làm như thế này mới là tốt nhất cho cậu”. Giọng nói của anh ẩn chứa sự hụt hẫng và khó xử không thể kìm nén.
Tốt nhất cho tôi……
Rốt cuộc anh ấy đang nói gì vậy? Dường như tôi càng nghe càng không hiểu ý anh. Như thế mới tốt nhất cho tôi, như thế nghĩa là thế nào?
“Lần này có lẽ là lần từ biệt cuối cùng. Câu luôn nói mình là anh chàng mất lịch sự. Lần này thì được coi là lịch sự rồi chứ?” Rõ ràng, rõ ràng là một câu nói đùa, nhưng vì sao nghe anh nói lại bi thương như thế?
Lịch sự sao?
Nếu hôm nay tôi ngủ, nếu tôi không nghe thấy gì thì chẳng phải tôi sẽ không thể nghe thấy lời từ biệt lịch sự này của anh sao? Đúng là anh chàng xấu xa.
Đột nhiên, góc giường của tôi nảy lên.
Anh….muốn đi sao?
Nhanh vậy sao?
Tôi không nghĩ ngợi gì mà kéo lấy tay anh.
Tôi chỉ nghĩ duy nhất một điều là không muốn để anh đi, vì thế tôi đã kéo anh lại. Trong đêm tối ấy, trong lúc mà cả hai đều không nhìn thấy gì, tôi đã nắm lấy tay anh.
“Cậu…….” Dường như anh không thể ngờ là đột nhiên tôi lại tỉnh dậy, giọng nói của anh đầy ngỡ ngàng.
Đừng đi….đừng bỏ đi……
Tôi muốn nói nhưng cố gắng mãi mà không thể nói được lời nào.
Làm thế nào bây giờ? Tôi phải nói gì đó. Tôi có thể viết, nhưng một khi tôi bắt đầu viết thì chắc chắn anh sẽ bỏ đi.
Tình thế cấp bách, tôi nắm chặt tay anh, viết vào lòng bàn tay anh hai chữ “đừng đi”
Tôi không dám chắc Hàn Thành Nam có thể hiểu được rốt cuộc tôi muốn viết gì không, chỉ dựa vào cảm giác có lẽ là rất khó.
“Cho dù có ở lại thì cũng là người thừa. Ra đi sẽ tốt cho tất cả”. Giọng nói của anh khàn và nhỏ.
Người thừa? Sao có thể là người thừa được cơ chứ? Thực sự bây giờ tôi rất muốn bổ cái đầu này ra để xem có phải bên trong thiếu chất dinh dưỡng hay không. Vì sao lại có những suy nghĩ như thế chứ? Lẽ nào anh không biết anh quan trọng như thế nào? Chí ít thì đối với tôi, anh quan trọng như thế nào sao?
“Hạ Dạ Hàn vì cậu nên mới thay đổi, vì thế……” Anh chỉ nói một nửa, giọng nói đã bắt đầu nghẹn ngào.
Hạ Dạ Hàn, Hạ Dạ Hàn? Lại là Hạ Dạ Hàn! Vì sao có cảm giác Hạ Dạ Hàn trở thành vật chắn giữa tôi và anh? Cho dù Hạ Dạ Hàn có thay đổi thì liên quan gì đến anh chứ? Rõ ràng là hai người không liên quan gì tới nhau, vì sao lại phải nói như vậy chứ? Tôi thực sự không hiểu…..
“Có lẽ hôm nay không nên đến”. Nhân lúc tôi mơ màng, anh vung tay tôi, đi ra khỏi phòng. Thay vì nói là đi, chi bằng nói bay.
Vì sao anh lại tránh mặt tôi? Tôi cảm thấy lòng chua xót.
Cái gì mà không nên đến? Lẽ nào cả đời không gặp tôi nữa sao? Rõ ràng là tôi không làm sai gì cả, vì cớ gì mà đối xử với tôi như thế?
Nhìn anh chạy đi, tôi không nghĩ ngợi gì mà chạy đuổi theo sau.
Trời mưa, lại là trời mưa như trút nước. Vì anh lao vào giữa trời mưa nên tôi cũng không nghĩ ngợi gì mà chạy theo. Sức khỏe của tôi không bằng anh, đặc biệt là vừa mới khỏi bệnh. Khoảnh cách giữa tôi và anh ngày càng xa, tôi nên gọi anh, nên giữ anh lại, nhưng tôi lại không thể nói được.
Vì sao, rõ ràng biết tôi không thể nói được mà vẫn chạy đi như thế không ngoảnh đầu lại, vì sao? Tuy biết là không đuổi kịp nhưng tôi vẫn ngốc nghếch ôm hy vọng, hy vọng anh sẽ dừng bước, hy vọng anh có thể nghe thấy tiếng gọi từ sâu thẳm trái tim tôi.

Content Protection by DMCA.com