Cô nàng hotboy – Truyện Les Cực Hay

CÔ NÀNG HOTBOY- NGẢI KHẢ LẠC
Chương 2- Cuộc chiến che giấu thân phận
Ngày thứ hai sau khi đến đây tôi mới biết phòng tắm ở đây là phòng tắm công cộng. Mỗi tầng một phòng tắm tập thể, bên trong có một bồn tắm rất to. Bạn có biết điều đó có nghĩa là gì không?Điều đó có nghĩa là, tôi… không thể tắm được.
Những môn thể thao giống như quần vợt, nói là mệt thì không mệt. Nói là không mệt thực ra rất mệt. Nghĩ mà xem, lượng vận động mỗi ngày lớn như thế nào, nhiều như thế nào. Nếu sau khi vận động nhiều như vậy mà không được tắm một cái thoải mái đúng là chuyện bi thảm.
Về sinh lý thì mùi mồ hôi nồng nặc khó chịu, về tâm lý cũng cảm thấy rất buồn nôn. Vì vậy, sau một ngày giằng xé tư tưởng, tôi quyết định đi tắm nhân lúc mọi người đều đã đi học. Phòng tắm thân mến, ta đến rồi đây.
Đứng ngoài phòng tắm mà tôi thấy rất ức chế. Rõ ràng là phòng tắm của ký túc nam, vậy mà trước cửa lại còn treo biển Phòng tắm nam, không thấy kỳ lạ sao? Trên thế giới này, làm gì có nữ sinh nào chạy đến phòng tắm của ký túc nam?
Ack… chỉ có điều, cái đó, tuy tôi là nữ sinh, nhưng tôi cũng bất đắc dĩ mà thôi. Tôi cũng rất muốn đến phòng tắm của nữ sinh. Nhưng… haizzz, dù sao thì thân phận hiện nay của tôi là nam sinh. Không thể đứng ngoài phòng tắm nghĩ lung tung được. Nếu nghĩ tiếp, đợi đến khi đám nam sinh kia về thì chẳng phải mình sẽ…
Trong đầu tôi lóe lên cảnh tượng tôi xuất hiện trước mặt bọn họ mà không có một mảnh vải che thân. Thân phận bị bại lộ không nói, khỏa thân! Sự trong trắng của tôi! Sao lại có thể như thế được?Tôi ra công ra sức lắc đầu, cố ném những ý nghĩ đó ra khỏi đầu mình, đẩy cửa bước vào.Đúng như tôi đã dự liệu.
Quả nhiên lúc này không có ai. Bồn tắm yêu quý, ta đến rồi đây.
“Tôi thích tắm, tắm thật sạch, tắm thật sạch, a, a, a, buổi sáng thức dậy ngâm mình trong bồn, la, la, la”
Tôi vừa vui vẻ hát vừa nhảy vào bồn tắm. Oa, thật là thoải mái. Khi da tiếp xúc với nước ấm, cảm giác toàn thân như sống lại. Tuy chỉ ở trường này trong ba ngày ngắn ngủi nhưng áp lực tâm lý còn hơn cả khi tôi ở trường cũ một năm. Bây giờ thì tôi đã hiểu cái câu “một ngày dài như trăm năm” là như thế nào rồi. Thử nghĩ mà xem, ngày nào cũng phải tìm mọi cách để che giấu thân phận của mình, lại còn phải ứng phó với lượng luyện tập khổng lồ của câu lạc bộ.
Nói gì thì nói thể lực của con trai và con gái khác nhau một trời một vực. Bọn con trai dường như không bao giờ biết mệt mỏi là gì. Chỉ có điều, cũng không nên than vãn nhiều làm gì, coi như lượng vận động quá cỡ là để tôi luyện bản thân mình. Nhưng sau khi tôi luyện thì sao?
Mỗi khi tôi lê cái thân thể mệt nhoài về ký túc, khi mà tôi muốn tìm ai đó để than vãn thì chỉ có thể nhìn thấy gã chết tiệt ở cùng phòng.Bây giờ, chỉ cần nghĩ tới gã chết tiệt đó là tôi lại có cảm giác muốn nghiến răng nghiến lợi. Nếu cứ tiếp tục thế này thì e rằng hàm răng của tôi sẽ vụn ra mất.
Không phải tôi không nghĩ đến việc làm lành với anh ta. Nhưng dù tôi có bắt chuyện thế nào thì anh ta cũng chẳng nói được bao nhiêu. Dường như anh ta vĩnh viễn mang trong mình cái dáng vẻ đáng ghét ấy. Đến bây giờ tôi đã từ bỏ rồi. Tôi đoán, chắc chắn là kiếp trước tôi có thù với anh ta, kiếp trước nữa gây thù chuốc oán với anh ta, vì thế kiếp này mới…
Thôi, quả thực không thể nghĩ tiếp được nữa, càng nghĩ càng thấy tức.Những mệt mỏi đè nặng trên cơ thể nhờ có nước ấm mà dần tan biến đi. Vậy thì sự mệt mỏi về mặt tâm lý phải làm thế nào thì mới có thể tan biến được đây?Thực sự không muốn đối diện với hiện thực. Tôi nhắm mắt, dần dần để đầu ngụp trong nước.
Thú thực, có lúc tôi rất thích cảm giác này. Cảm giác sắp tắc thở, dường như mình sẽ chết đi ngay tức khắc. Tôi rất thích cảm giác này. Bởi vì cảm giác này có thể khiến tôi không cần nghĩ ngợi điều gì. Chỉ có điều, cảm giác ấy cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi. Tôi ngoi đầu lên mặt nước, sau đó há miệng thật to để hít không khí.
“Lại có người đến trước cả mình”.
Đúng lúc tôi đang tham lam hít không khí thì đột nhiên phía sau tôi vang lên tiếng ai đó.Trong phút chốc, chuông báo động của tôi vang lên. Có người… đến?Lúc này… lại có người đến? Bây giờ tôi đang… khỏa thân… có một… nam sinh đến. Tôi có nên hét thật to?
Xuất phát từ bản năng của con gái, tôi nên hét to. Nhưng tôi đã không làm thế.Bởi vì tôi biết, nếu lúc này tôi hét lên thì quả thực tôi có thể nói lời tạm biệt với ngôi trường này.Bình tĩnh, trong cái khoảnh khắc quan trọng như thế này, tôi nhất định phải bình tĩnh. Nhất định phải tìm cách đối phó với chuyện này.
Nhưng… trong cái thời khắc gay cấn như thế này, tôi làm sao có thể bình tĩnh được đây? Thân phận bị bại lộ thì không nói làm gì, lại còn bị người ta nhìn thấy hết. Tổn thất to lớn này bảo tôi phải chịu đựng thế nào?Hơn nữa, nếu người nhìn thấy tôi khỏa thân là một chàng trai xấu xí, vậy thì chẳng phải danh dự cả đời của tôi sẽ bị hủy hoại trong gang tấc sao?
Tôi có thể tưởng tượng được rằng, tiêu đề của các tờ báo ngày mai sẽ viết: Một cô gái họ Minh nào đó tắm trong phòng tắm nam của ký túc xá nam Học viện Mỹ Lan bị một chàng trai xấu xí nhìn thấy nên đã treo cổ tự tử. Không được, nếu muốn tự tử thì tôi thấy nhảy lầu tốt hơn là treo cổ. Dù sao thì những cảnh treo cổ tự tử trong phim ma thường là lẽ lưỡi.
Nhưng nhảy lầu thì cũng không được đẹp cho lắm. Trước tiên là sẽ rất đau, sau đó là lúc nhảy xuống, nếu mặt chạm đất thì… hậu quả không thể tưởng tượng được. Theo kinh nghiệm bao nhiêu năm nay thì dường như uống thuốc ngủ là tốt nhất. Tuy sùi bọt mép, nhưng…Ack…
Dường như bây giờ không phải lúc nghĩ đến những cái này. Vì sao đầu óc ngu muội của mình lại đơ đúng lúc này nhỉ? Quả này chết chắc rồi. Được. Bây giờ mình phải bình tĩnh. Trước tiên phải xem đối phương là ai. Chí ít thì cũng phải biết mình chết trong tay ai chứ.
Tôi từ từ quay mặt lại, muốn liếc nhìn xem kẻ địch là ai.Khi kẻ địch từ từ lọt vào tầm ngắm của tôi…Tôi nghĩ ngày mai nhất định tôi phải mua loại thuốc đau mắt hột hay gì gì đó để phòng bị, nếu không cứ phải nhìn cảnh nam sinh khỏa thân thế này thì nhất định tôi…
=============
Tôi gượng cười, phàn nàn vài câu rồi bò dậy khỏi chiếc giường ấm áp
“Vậy tôi đi trước đây”.
Anh ta quay người bước đi.Sao anh ta lại không có chút nghĩa khí nào thế nhỉ, nói đi là đi luôn? Có phải là hơi quá đáng không? Sao có thể quay người đi như thế được?
Chỉ có điều… anh ta ở lại làm gì? Minh Hiểu Ưu, mày mau tỉnh lại đi. Đừng có mà nghĩ lung tung nữa, lúc nào rồi mà mày còn ở đây mê với chả mẩn? Lúc tôi vẫn đang thầm nhắc nhở mình trong lòng thì cái người rõ ràng đã quay người bước đi rồi đột nhiên dừng bước, quay người lại, sau đó rảo bước về phía tôi .
“Tôi thấy vẫn nên đưa cậu đi kiểm tra một chút thì tốt hơn”.
Anh ta lại gần, dường như đang tự nói với mình nhưng lại như là đang nói với tôi. Kiểm… kiểm tra? Nếu thính giác của tôi không có vấn đề thì gã này muốn nói là đưa tôi đi kiểm tra? Thử nghĩ mà xem, nếu đi kiểm tra, bác sĩ nhìn tôi, sau đó hỏi tôi làm sao thì tôi phải nói thế nào đây?
Hơn nữa, với cái bệnh khó mở miệng như thế này thì chắc chẳng có kẻ ngu độn nào đến khám bác sĩ cả. Huống hồ thân phận hiện tại của tôi là nam sinh. Nếu đi khám bệnh thì một trăm phần trăm thân phận của tôi sẽ bại lộ. Không được, tuyệt đối không được. Tôi tuyệt đối, tuyệt đối không đi khám bệnh.
“Đi thôi, tôi đưa cậu đi khám bệnh”.
Dáng người cao to của anh ta cúi xuống, muốn kéo người đang ngồi lì trên giường là tôi dậy . Làm thế nào? Làm thế nào? Làm thế nào bây giờ? Sao đột nhiên đầu óc của tôi lại trống rỗng đúng vào thời khắc quan trọng thế này cơ chứ?
“Chuyện… chuyện của tôi cậu đừng quan tâm”.
Trong tình thế cấp bách, người không có nhiều thời gian suy nghĩ như tôi đột nhiên thốt lên. Dĩ nhiên, câu đó thì chẳng có gì, chỉ là trong lúc nói, tôi còn dùng lực gạt bàn tay muốn kéo mình dậy. Không biết vì tôi vô tình dùng lực quá mạnh hay vì anh ta không hề có sự chuẩn bị mà khi tôi bình tĩnh lại thì cơ thể cao to của anh ta ngã lăn ra đất.
Bây giờ phải làm thế nào? Nhìn khuôn mặt ngày càng u ám của cái người đang nằm lăn dưới đất mà tôi không khỏi rùng mình. Tính cách của anh ta thế nào tôi đã được lĩnh giáo. Chỉ cần một câu nói không đúng là sẽ thấy không vui. Tình hình bây giờ…
Quả thực tôi không dám nghĩ hậu quả sẽ như thế nào?
“Xin…”
Tôi muốn nói xin lỗi nhưng khi khuôn mặt đầy vẻ ăn năn hối lỗi của tôi hướng về phía anh ta, anh ta… trời ơi, đáng sợ quá. Đôi mắt của anh ta dường như có thể phun ra lửa, phun ra ngọn lửa dữ dội. Bây giờ tôi có cảm giác bị thiêu cháy thành tro.
Đôi mắt của anh ta cùng với khuôn mặt xanh đen và đôi lông mày co rúm lại, đúng là tái hiện lại cảnh chàng đẹp trai nổi giận trong bản Godzilla.
“Thì ra chỉ là như vậy”.
Anh ta đứng dậy, bật ra một câu khiến người ta phải suy nghĩ.”Hả?”. Tôi vốn tưởng rằng anh ta sẽ nói ra những lời khiến người ta kinh hãi, không ngờ lại là câu ấy. Không ****, không nói bậy, chỉ nói ra mấy từ nhẹ nhàng đến đáng ngạc nhiên như thế
.”Tôi tưởng chúng ta là bạn”
===================
“Xem ra không phải…..”
Câu nói không hề có một chút biểu cảm nào ấy của anh ta giống như sét đánh bên tai, đánh thẳng xuống người tôi. Trong nháy mắt, câu nói ấy khiến tôi không thể thở được.
Chắc chắn anh ta nghĩ rằng hành đồng lúc nãy của tôi có nghĩa là không coi anh ta là bạn. Làm thế nào bây giờ? Hôm qua mới trở thành bạn, hôm nay đã…..
Không được! tôi phải mau chóng giải thích với anh ta, không thể để anh ta hiểu lầm như vậy được.
Lúc này tôi hoàn toàn không để ý đến đau đớn giằng xé mà nhanh chóng mặc quần áo lao ra cửa.
Câu lạc bộ quần vợt, câu lạc bộ quần vợt, câu lạc bộ quần vợt….
Bạn nói xem tôi đang đắc tội với ai đây?
Khi tôi thở hổn hển chạy đến câu lạc bộ quần vợt thì mọi người đã bắt đầu luyện tập.
Tôi cố gắng tìm kiếm hình bóng quen thuộc trên sân tập rộng lớn.
“Bạn Minh, bạn đến muộn rồi”.
Đúng lúc tôi đang liếc nhìn toàn sân tập thì đột nhiên sau lưng tôi vang lên một giọng nói đáng sợ.
Con người đúng là một loài động vật kỳ lạ. Khi bạn nghe thấy âm thanh, bạn sẽ bất giác nhìn về phía đó. Lúc ấy tôi cũng vậy. Tôi nhanh chóng quay người lại, nhưng…..lại va vào một “bức tường”.
“Ack….” Tôi vừa xoa cái mũi vì cao hơn các cơ quan khác mà bị va vào trước, vừa nhìn về phía người đứng cách tôi rất gần.
Mọi người ở đây rất cao. Tôi đã quá quen thuộc với chuyện đó. Tôi bực tức ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một khuôn…..khuôn mặt này chỉ xuất hiện trong truyện tranh. Hơn nữa là loại chuyện tranh cute.
Gã trước mặt tôi trông rất lạ, đôi mắt tròn xoe, tuy không thái quá giống như trong truyện tranh, có thể chiếm một phần hai khuôn mặt của nhân vật, nhưng các bộ phận khác rất nhỏ, vì thế trông vẫn rất rất to. Cái mũi thì nhỏ đến nỗi hoàn toàn có thể bỏ qua, không cần tính đến.
Tôi thật nghi ngờ không biết anh ta có bị khó thở hay không. Đôi môi thì không đỏ cho lắm, nhưng thực sự rất nhỏ, nhỏ đến nỗi khiến người ta không khỏi nghi ngờ liệu cái miệng đó có nhét vừa một quả trứng chim cút hay không. Nhưng, nhân vật hài hước này lại có chiều cao xấp xỉ 1m90. Đúng là sự phối hợp kỳ dị. Chỉ có điều….
Trong ký ức của tôi, có nhân vật cute như thế này không nhỉ?
Câu trả lời rất chắc chắn, không có!
“Tôi biết cậu?” Tôi nói với giọng điệu không chắc chắn.
“Cậu không biết tôi?” Sau khi nghe câu hỏi của tôi, anh ta tỏ ra vô cùng kinh ngạc, kinh ngạc đến mức muốn nhảy lên.
“Vì sao tôi phải biết cậu? có điều, sao cậu lại biết tôi?” Quái nhân của cái trường này thật là nhiều, tôi không biết anh ta thì có gì là sai? Kỳ lạ….
“Tôi là huấn luyện viên ở đây, vậy mà cậu lại nói là không biết tôi? Cậu…. cậu…. phạt cậu chạy mười vòng”. Anh ta tức giận nói.
“Tôi…..” Vì sao trên thế giới này lại có huấn luyện viên như thế chứ?
“Không đúng, thêm tội đến muộn, mười lăm vòng”. Anh ta vẫn rất tức giận.
“Nhưng, tôi…..” “người thân” của tôi đến.
Câu nói ấy không thể nói ra được. Trời ơi, chết đi cho rồi, rốt cuộc đây là cuộc sống gì đây?
“Lại còn tìm cớ? hai mười vòng”. Anh ta vẫn trong cơn tức giận.
Ack….xem ra tôi nên chạy đi thì tốt hơn.
Nếu không anh ta mà cứ tăng lên thì e là tôi không biết mình đã chết như thế nào.
Tôi chạy….tôi chạy…
Tôi đau…..tôi đau….
Cuối cùng thì bây giờ tôi đã biết cái câu “cơn sóng này chưa qua cơn sóng khác đã ập đến” dùng thế nào rồi. Câu này dùng trong trường hợp hiện nay của tôi thì quả là quả chuẩn xác. Đau bụng, thêm vào đó là Hàn Thành Nam giận dỗi, thêm vào đó là chạy….
Vì sao sân quần vợt ở đây lại thiết kế một cách to lớn hùng vĩ thế này, sao lại rộng đến thế chứ? Chưa chạy hết một vòng mà tôi đã mệt đứt cả hơi rồi. Làm sao có thể chạy hết 20 vòng được đây?
Hơn nữa, sắp chạy hết một vòng quanh sân rồi mà vì sao vẫn chưa nhìn thấy người mà mình cần tìm? Hay là anh ta cố tình tránh mình?
Anh ta tránh mình? Nếu là như vậy…..đột nhiên tâm trạng của tôi trở nên phức tạp lạ thường.
Chân không dừng lại, vẫn tiến về phía trước. Cùng với bước chân không ngừng nghỉ là từng cơn đau bụng dữ dội liên hồi. Vì không nhìn thấy anh ta nên càng cảm thấy bất an, mồ hôi càng lúc càng nhiều.
Trước đây tập huấn trong câu lạc bộ quần vợt nữ cũng không mệt như thế này. Dường như toàn bộ tinh thần và sức lực đã bị vắt cạn kiệt.
Một vòng, hai vòng…..năm vòng….
Bạn có biết ban ngày nhìn thấy sao là cảm giác gì không? Lúc này tôi đang nếm trải cảm giác ấy. Trước mắt tôi không ngừng xuất hiện những ngôi sao nhấp nháy không theo quy luật. Tai thì ù ù, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Tôi nhắm mắt, sau đó lại mở ra, nhưng những ngôi sao vẫn còn đó, giống như đang trêu ngươi tôi vậy.
Nhắm mắt một lần nữa, sau đó lại vội mở ra, không còn ngôi sao, nhưng vì sao mọi người, mọi thứ trước mắt mình lại ngả nghiêng xiêu vẹo như thế này.
Tôi ra công ra sức lắc đầu, muốn những sự vật trước mắt mình trở lại bình thường, nhưng tôi phát hiện, dù tôi có lắc thế nào thì cũng không được.
Cuối cùng, sau khi trong đầu tôi xuất hiện ý thức “tôi không chịu được” thì tôi hoàn toàn mất đi ý thức.
Trong lúc mơ màng, tôi có cảm giác dường như mình ngã vào vòng tay của ai đó. Trong lúc mơ màng, cơ thể tôi được nhấc bổng lên.
Tôi cố gắng mở mắt nhưng phát hiện tất cả cố gắng đều vô ích. Tôi muốn mở miệng nói nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
……..
==================
Chương 3. Kiên trì sẽ thấy ánh sáng
(1)
Khi tôi mở mắt ra, tường trắng, chăn trắng, trần nhà trắng….tất cả mọi thứ đều trắng đến chói mắt. Vì sao đều là màu trắng nhỉ? Lẽ nào tôi bị mù màu? Không đúng, mù màu thì cũng không thể nhìn thấy cái gì cũng là màu trắng. Kết quả lúc này chỉ có một, đó chính là….đây là bệnh viện. Dù ở bất kỳ chỗ nào thì dường như màu trắng là đại từ cho bệnh viện.
Nếu đây là bệnh viện thì lúc này tôi đang ở trong phòng bệnh? Đột nhiên tôi giật nảy mình.
Nếu tôi ở trong phòng bệnh thì có phải điều đó có nghĩa là bác sĩ đã khám bệnh cho tôi? Nếu bác sĩ khám bệnh cho tôi thì có phải là….thân phận của tôi….
Bỗng nhiên, cảm giác hoảng loạn trào dâng trong tôi. Làm thế nào bây giờ? làm thế nào bây giờ? nếu thân phận của tôi bị bại lộ….thì chẳng phải tôi sẽ không thể sống cùng Hàn Thành Nam sao?
Không đúng, đây không phải là trọng điểm. Bây giờ là lúc nào rồi mà tôi lại chỉ nghĩ đến chuyện có được sống cùng Hàn Thành Nam hay không. Tôi thấy nhất định là mình bị thần kinh rồi.
Đúng lúc tôi đang thầm ca thản về sự bất thường của mình…..
“Cậu tỉnh rồi?” Hàn Thành Nam với hai thứ gì đó trên tay đứng ở cánh cửa cách giường bệnh không xa. Khuôn mặt không bộc lộ chút cảm xúc nào, không thể biết được anh ta đang nghĩ gì.
Hàn Thành Nam….Vì sao anh ta lại ở đây? Dường như tôi mơ hồ nhớ lại người đã bế tôi dậy. Lẽ nào chính là anh ta?
Nhìn xung quanh, không có người quen, chắc chắn là anh ta đã đưa tôi đến. Nhưng, chẳng phải lúc ấy anh ta không có trong sân quần vợt sao? Xem ra, quả nhiên anh ta đang tránh tôi.
Chỉ có điều, nếu anh ta muốn tránh tôi thì vì sao lúc này lại xuất hiện ở đây?
Không đúng, không đúng, tất cả đều không phải là trọng điểm. Điều mà tôi cần quan tâm bây giờ là nếu anh ta đã đưa tôi đến đây, vậy thì chắc là anh ta gọi bác sĩ, thế thì….có phải bác sĩ đã nói gì với anh ta không? Anh ta….có phải anh ta đã biết thân phận của tôi rồi không? Nếu anh ta biết gì đó về tôi, vậy thì…..hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được.
“Bác sĩ….có nói tôi bị làm sao không?” Tôi khẽ nói.
“Bác sĩ xin nghỉ vì viêm dạ dày ruột”. Anh ta hậm hực nói.
Bác sĩ…xin nghỉ…vì….viêm dạ dày ruột? Nếu là bình thường thì chắc chắn tôi sẽ nghi ngờ là liệu bác sĩ có giấy phép hành nghề không. Nhưng hôm nay tôi đã không hỏi như thế. Hôm nay tôi muốn nhảy dựng dậy vỗ tay hoan hô. Cảm ơn bác sĩ này đã mắc bệnh dạ dày ruột đúng lúc.
“Vậy…vậy à! Vậy thì quả là không trùng hợp”. Tôi giả tạo nói mấy câu này.
“Uhm”. Anh ta khẽ đáp lại.
Nếu bác sĩ không có ở đây thì có nghĩa là thân phận của tôi không bị bại lộ nhanh như thế. Nếu thân phận của tôi không bị bại lộ nhanh như thế, vậy thì phải quan tâm đến chuyện tiếp theo.
“Cậu, cậu vẫn giận tôi à?” Tôi khẽ hỏi.
Lúc nói, tôi vẫn cẩn thận quan sát vẻ mặt của anh, sợ rằng không cẩn thận nói sai thì lại làm cho anh không vui.
Thấy tôi nói vậy, khuôn mặt vốn dĩ không biểu lộ chút cảm xúc của anh ta dường như toát lên vẻ gì đó không tự nhiên. Nhưng vì sao anh ta lại toát lên vẻ mặt như vậy nhỉ? Tôi cũng không biết.
“Chuyện lúc sáng tôi cũng không đúng”. Anh gượng gạo nói.
Câu nói này….nghe sao giống như là đang xin lỗi tôi vậy? Không sai, câu nói này tuyệt đối tuyệt đối là lời xin lỗi.
Chỉ là….vì sao lại là anh xin lỗi? Tôi tưởng rằng anh chỉ biết tức giận, sao bây giờ…..lại xin lỗi tôi? Quả thực là không thể hiểu nổi.
“Bởi vì chuyện lần trước cậu cứu tôi, tôi thấy mình mắc nợ cậu. Vì thế sáng nay cậu như thế, tôi có cảm giác dường như mình bị phản bội. Nói thế nào nhỉ? Tuy không thể biểu đạt một cách hoàn chỉnh. Nhưng tôi không hề ghét cậu”. Tôi đang cảm thấy kỳ lạ với lời xin lỗi bất thình *** h của anh thì anh lại nói những câu nói hết sức cảm tính.
“Tôi….” Vì những lời nói cảm tính và khuôn mặt hơi đỏ nhưng vô cùng đẹp trai của anh mà đột nhiên tôi có cảm giác muốn khóc, tôi làm sao đây?
“Mau uống thuốc đi”. Dường như anh cảm thấy có chút có xử, đành phải chuyển chủ đề nói chuyện, đưa một cốc nước trước mặt tôi.
Loại bệnh như thế này của con gái có thể uống thuốc không? Nếu có uống thì cũng phải là loại thuốc giảm đau, những loại thuốc khác có tác dụng phụ gì không? Tôi ngập ngừng nhìn….thuốc dạ dày anh đưa cho mình mà không biết phải làm thế nào. Chỉ có điều….để che giấu thân phận, cho dù là thuốc độc thì cũng phải nhắm mắt mà nuốt.
“Cảm ơn…..” Giọng nói của tôi có chút gì đó nghẹn ngào.
Còn về việc vì sao nghẹn ngào thì dĩ nhiên là vì những lời nói bất thình *** h của anh khiến tôi cảm động chết đi được.
“Này….cậu khóc cái gì?” Khi thấy tôi khóc, anh giật nảy mình, trông mới đáng yêu làm sao.
“Mình cảm động mà”.
Tuy đến đây với thân phận là nam sinh, sống với thân phận là nam sinh nhưng vì anh chàng tên là Hàn Thành nam này mà hôm nay tôi cảm thấy có lẽ cuộc sống như thế này cũng rất tốt. Ít ra thì….có anh ở bên.
“Đàn ông con trai gì mà…..” Anh nhăn nhó nhìn tôi nước mắt nước mũi đầm đìa.
Chỉ có điều, lúc đang khóc, đột nhiên tôi lại nghĩ đến một chuyện, đó chính là vì sao anh chàng này lại nghĩ thông suốt được như vậy? thật là khiến người ta không thể hiểu nổi.

Content Protection by DMCA.com