Cô nàng hotboy – Truyện Les Cực Hay

“Chị biết mà, haha, thử nghĩ mà xem, chúng ta lại có thể sống lại những ngày tràn đầy nhiệt huyết trên sân quần vợt. Chị và Ưu lại có thể tiếp tục thời kỳ đánh đôi huy hoàng của chúng ta rồi”. Chị ta vừa nói, vừa để nộ vẻ mặt vô cùng hứng khởi.
Có thể sống lại không? Nghĩ lại những năm tháng trước đây, tôi và chị Mỹ Hoa được mệnh danh là cặp đôi hoàng kim của quần vợt nữ. Tôi được các tạp chí thể thao lớn mệnh danh là “tuyển thủ quần vợt có tiềm lực nhất”. Những năm tháng ấy mới tươi đẹp làm sao. Nhưng, bây giờ….vì thân phận của tôi, tôi chỉ có thể….
“Cái đó, chị…em nghĩ…..” Tôi ấp úng nói.
Thực ra đó mới là lý do tôi sợ chị ấy đến. Bây giờ tôi là nam sinh. Còn chị ấy đến chắc chắn là vì muốn chơi quần vợt cùng tôi. Vì thế, tuy tôi và chị Mỹ Hoa là một cặp rất ăn ý nhưng hoàn cảnh của tôi bây giờ không thể cùng cặp với chị ấy được. Hơn nữa, điều quá quắt nhất là bây giờ tôi không biết phải giải thích với người khác về cảnh ngộ ly kỳ của mình như thế nào.
“Sao vậy? Ưu, thái độ của em là thế nào vậy?” Chị Mỹ Hoa nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo lắng.
“Em nghĩ, em…..” Quả thực tôi không biết giải thích với chị ấy là tôi không thể chơi quần vợt cùng chị như thế nào. Quả thực tôi không thể nói lý do là vì thân phận hiện tại của mình là nam sinh nên mới không thể chơi quần vợt cùng chị….
“Rốt cuộc làm sao?” Dáng vẻ lắp ba lắp bắp như gà mắc tóc của tôi khiến chị ấy càng căng thẳng hơn.
“Em, không thể chơi quần vợt cùng chị”. Tôi nắm chặt tay rồi nói câu ấy.
Vẻ căng thẳng trên khuôn mặt của chị đột nhiên biến thành vẻ kinh ngạc, ngoài sự kinh ngạc ấy là chút gì đó không thể tưởng tượng được.
“Vì sao? Vì sao? Vì sao? Lẽ nào em có bạn chơi mới rồi? Bạn chơi của em có chơi hay bằng chị không? Xinh bằng chị không?
Tài giỏi bằng chị không? Có….” Chị ấy kích động nói, vừa nói vừa lắc người tôi.
“Cái đó, không, không phải”. Tôi biết nói từ đâu đây.
Lúc này tôi căng thẳng chết đi được, mồ hôi chảy không ngừng trong lòng bàn tay.
“Không phải, thế là gì? Mau nói cho chị biết đi. Khó khăn lắm chị mới đến đây được, em lại, lại…..” Chị nói rồi bắt đầu nghẹn ngào.
Bây giờ là thế nào đây? Tuy tôi đã quen với sự biến đổi tâm trạng của chị Mỹ Hoa, nhưng cái dáng vẻ vô cùng ấm ức như sắp khóc của chị tôi mới nhìn thấy lần đầu. Nghĩ đến dáng vẻ ghê gớm của chị thường ngày, dường như không phải là một người biết khóc. Nhìn chị Mỹ Hoa lúc này, tôi hạ quyết tâm, tuy không biết phải nói thế nào nhưng vẫn phải nhanh chóng nói rõ cho chị ấy biết.
“Em….” Tôi vừa cân nhắc xem phải mở miệng thế nào vừa nhìn xung quanh.
Không biết từ lúc nào mà quanh tôi và chị Mỹ Hoa lại có nhiều người như vậy? Học sinh bây giờ đúng là rất thích xía vào chuyện của người khác. Chỉ có điều….vì sao xung quanh toàn là nam sinh? Ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt căm thù vậy nhỉ? Đột nhiên tôi hiểu ra rằng đây chính là sức mạnh của người đẹp.
“Em….em thấy chúng ta nên tìm chỗ khác nói chuyện”. Tôi kéo chị Mỹ Hoa ra khỏi đám đông với tốc độ nhanh như chớp.
Sau một hồi hết rẽ rồi lại ngoặt, cuối cùng tôi đã cắt đuôi được đám đông phía sau.
Đến một góc vắng vẻ ở trường học, tôi thở hổn rồi dừng chân. Ngoảnh đầu lại nhìn chị Mỹ Hoa bị tôi lôi đi xềnh xệch cũng đang thở hổn hển. Tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị nói câu chuyện của mình.
“Chị Mỹ Hoa, tuy câu chuyện mà chị sắp nghe dưới đây có thể rất hoang đương, nhưng quả thực nó đã xảy ra với em. Em, vì bố em và hiệu trưởng đã ký kết với nhau, đưa em vào trường với thân phận là nam sinh”. Tôi nói câu chuyện khiến người ta rất khó có thể chấp nhận này với vẻ mặt hết sức nặng nề.
Tôi cứ tưởng rằng chị Mỹ Hoa trước mặt mình sẽ ngạc nhiên thốt lên “sao có thể như thế được”, hoặc là vừa lắc đầu giống như trống lắc, vừa nói mình không tin, hoặc là vừa lắc người tôi vừa hỏi “sao em có thể chấp nhận như thế” gì gì đó. Nhưng….sau khi nghe tôi nói, chị lại cười. Khuôn mặt toát lên vẻ thở phào nhẹ nhõm.
“Trời ơi, chị cứ tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm. Thì ra là thế, hại chị lo em tìm bạn chơi khác”. Chị ấy vừa vỗ ngực, dường như là để giảm căng thẳng vừa cười nói.
Chuyện gì ghê gớm lắm? Tư duy của chị Mỹ Hoa đúng là người bình thường không thể lý giải được. Lẽ nào đây chính là tư duy kiểu nhảy cóc trong truyền thuyết?
“Không sao, chị sẽ giúp em giữ kín bí mật này. Chúng ta tiếp tục chơi quần vợt nhé. Hãy nghĩ đến sân quần vợt vô ưu vô lo của chúng ta trước đây.nghĩ thôi đã khiến máu sôi lên rồi”. Không đợi tôi mở miệng nói, chị Mỹ Hoa đã nói với khuôn mặt khao khát rạng ngời.
==================
Nghe lời nói của chị Mỹ Hoa, tôi càng chắc chắn tư duy của chị tuyệt đối là tư duy nhảy. Chị hoàn toàn không hiểu những gì tôi nói.
“Cái đó, chị Mỹ Hoa, có phải là chị không hiểu ý của em không?” Tôi bức xúc nói.
“Hiểu chứ, hiểu chứ, sao chị lại không hiểu? Ý của em là bây giờ em là nam sinh”. Chị ấy hí hửng nói.
“Đúng vậy, nếu bây giờ em là nam sinh thì không thể tham gia câu lạc bộ quần vợt nữ. Em nói như vậy chị hiểu rồi chứ?” Tôi cảm thấy khó xử, không biết phải làm thế nào.
Nghe tôi nói vậy, vẻ phấn khích trên khuôn mặt chị Mỹ Hoa tan biến trong nháy mắt, thay vào đó là vẻ mặt hình sự.
“A…..” Đột nhiên, chị ta hét lên một tiếng rồi bỏ chạy như một kẻ điên loạn.
Tôi đứng im, quả thực đã bị tiếng hét thất thanh ấy làm cho thót tim. Tôi vừa vỗ ngực để vuốt ve tâm hồn nhỏ bé yếu ớt của mình vừa suy ngẫm về hành vi của chị Mỹ Hoa.
Rốt cuộc chị ấy hét lên một tiếng rồi bỏ chạy có nghĩa là gì nhỉ? Có phải là từ bỏ ý định chơi quần vợt cùng tôi không? Nếu đúng như vậy thì dĩ nhiên là tốt quá rồi. Nhưng nếu chị ấy quyết không từ bỏ thì sao? Ack…trong đầu tôi xuất hiện hàng loạt những hình ảnh rối tung hết cả lên, ví dụ chị ấy cũng đóng giả là nam sinh.
Tôi ra công ra sức lắc đầu, cố ném những ý nghĩ ấy đi, quả thực không thể nghĩ tiếp được nữa.
Nhìn đồng hồ…..
Ack….thời gian luyện tập buổi sáng sắp kết thúc, thôi về luôn ký túc cho rồi.
Về đến ký túc thì thấy Hàn Thành Nam đã ngồi lù lù trong phòng.
Lạ thật, nhìn đồng hồ, bây giờ là bảy giờ đúng. Lúc này buổi tập mới vừa kết thúc, sân tập và ký túc cách nhau một đoạn khá dài. Anh có đi tên lửa thì cũng không thể về nhanh như thế được.
Khi mà tôi vẫn chưa nghiên cứu được chuyện vì sao anh lại ở ký túc thì tôi lại phát hiện một chuyện càng kỳ lạ hơn. Đó chính là….Hàn Thành Nam đọc sách? Cái anh chàng này đọc sách thì cũng không phải là chuyện lạ, nhưng vì sao cuốn sách trên tay anh lại ngược thế kia?
“Cái đó…..” Đúng lúc tôi chuẩn bị hỏi Hàn Thành Nam đang say sưa đọc sách thì đột nhiên anh ngẩng đầu nhìn tôi khiến tôi chỉ nói đúng hai từ rồi không nói tiếp nữa.
“Cậu về rồi. Về lâu chưa? Vì quyển sách này hay qua nên tôi không biết cậu đã về”.
Dường như anh đang nói với tôi, nhưng dường như lại tự nói với mình.
Cái anh chàng này quả là kỳ lạ. Khi tôi nhìn thẳng vào mắt anh thì đột nhiên anh lại né tránh.
“Vậy à”. Tôi vừa nói vừa tiếp tục quan sát vẻ mặt không bình thường của Hàn Thành Nam.
“Uhm”. Dường như anh không dám nhìn tôi, tiếp tục cắm đầu vào cuốn sách, nói đúng hơn là cuốn sách đã bị cầm ngược.
“Cái đó, cô gái hôm nay là ai?” Lúc tôi vẫn đang quan sát anh thì đột nhiên anh hỏi, không thèm ngẩng đầu lên nhìn tôi.
“Một chị cùng học ở trường trước đây, sao?”
Đột nhiên, dường như tôi đã hiểu vì sao anh lại không bình thường như vậy. Lẽ nào….anh chàng này….thích chị Mỹ Hoa?
Đột nhiên trong lòng tôi có một cảm giác rất kỳ lạ. Nhưng tôi không có cách nào để lý giải cảm giác này, dường như có chút gì đó bùi ngùi, nhưng nhiều hơn là đắng chát. Dường như cảm giác này lần đầu tiên xuất hiện với tôi, nhưng dường như đã xuất hiện từ rất lâu rồi. Cảm giác này giống như cảm giác hồi nhỏ con búp bê mà mình rất thích bị bạn khác cướp mất, dù sao thì có chút gì đó hụt hẫng, có chút gì đó rất buồn.
Đột nhiên, một từ lóe lên trong đầu tôi. Thích? Trời ơi, lại là thích? Tôi ra công ra sức lắc đầu thật mạnh để đầu óc tỉnh táo.
====================
Tôi thích Hàn Thành Nam? Đúng là chuyện cười. Vì chuyện thân phận mà bây giờ tôi đang lo chết đi được, làm gì có thời gian nhàn rỗi để thích ai cơ chứ. Hơn nữa, bây giờ tôi là nam sinh. Nam sinh và nam sinh sao có thể gì gì được? Đùng, chắc chắn là dạo này mình không được nghỉ ngơi đầy đủ nên mới có những ý nghĩ linh tinh lộn xộn như thế.
“Vì sao lại hỏi chuyện của chị cùng trường của mình? Lẽ nào cậu….hí hí….” Tôi phát hiện khả năng diễn xuất của mình càng ngày càng đỉnh. Tuy vừa nãy trong đầu vẫn còn nghĩ lung tung vớ vẩn nhưng miệng thì lại nói ra được những lời như thế. Hơn nữa lại còn cười khì khì mà không để lộ chút dấu vết nào trên khuôn mặt (Tôi tự thấy như vậy).
“Đừng có mà nói linh tinh”. Nghe tôi nói vậy, anh đỏ mặt rồi lớn tiếng nói.
Lại còn bảo tôi nói linh tinh. Rõ ràng là mặt thì đỏ như gì thế kia mà lại còn dối lòng mình.
“Mình nói linh tinh sao? Mình nói cho cậu biết, mình có căn cứ, được chưa?” Tôi đắc trí nói.
“Căn cứ gì?” Anh kích động nói.
“Cậu muốn biết?” Tôi cố tình chòng ghẹo anh.
“Nói mau”. Lúc này, tôi không biết rốt cuộc là anh chàng này tức giận hay e thẹn. Rõ ràng là mặt anh đỏ ửng nhưng giọng nói rất dữ tợn.
“Làm gì mà hung dữ thế, rõ ràng là sách cầm ngược, lại còn nói là hay”. Tôi bĩu môi, cố tình nói lái giọng.
Trong khoảnh khắc nghe thấy những lời nói ấy của tôi, khuôn mặt của Hàn Thành Nam chuyển từ màu đỏ sang màu xanh, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi. Cuốn sách mà anh cầm trên tay cũng vì lời nói của tôi mà biến thành hai nửa.
“Nhìn đi, nhìn đi, cậu thừa nhận rồi chứ. Nếu cậu thực sự có hứng thú với chị Mỹ Hoa thì không phải là mình không thể giới thiệu chị ấy cho cậu làm quen. Nói đi, cậu muốn số điện thoại hay là hồ sơ của chị ấy?” Tôi cố tình trêu chọc anh bằng những lời nói không thật lòng. Tuy trong lòng cảm thấy có chút gì đó là lạ nhưng mặt thì vẫn cố tình để lộ vẻ đắc trí như đang xem kịch hay.
Khuôn mặt đẹp trai của anh càng lúc càng xanh tím, ánh mắt cũng dữ dằn hơn. Tôi có thể cảm nhận được rằng từng tia lửa bắn ra từ đôi mắt ấy đang thiêu cháy mình. Nếu ánh mắt có thể giết người thì tôi nghĩ chắc chắn mình sẽ bị giết chết dưới ánh mắt của anh một trăm lần.
“Cậu….” Ngập ngừng một hồi lâu, anh rít lên một tiếng qua kẽ răng của mình.
“Mình làm sao? Có phải là tôi rất tốt không?” Tôi mỉm cười nói.
Đằng sau nụ cười ấy là sự chua chát. Rõ ràng là anh chàng trước mắt không hiểu sự chua chát của tôi, vì thế mới nhìn tôi bằng ánh mắt căm phẫn như thế.
“Tôi ghét nhất là những người như cậu”. Trong lúc tôi không hề phòng bị thì anh gầm lên khiến tôi giật bắn cả người.
Lúc tôi vẫn còn đang run bắn lên thì anh lao thẳng ra cửa.
Có phải tôi hơi quá đáng không, vì thế anh mới tức giận như thế? Anh ghét nhất là người như tôi? Vì lời anh nói, trong lòng tôi cảm thấy bồn chồn, nhiều hơn là bất an.
Có phải tôi rất có tài trong việc chọc giận anh chàng kia không? Nếu không, vì sao lúc nào tôi cũng khiến anh ấy tức giận?
“A….Tôi bị điên mất rồi”. Lúc mà tôi vẫn đang phiền muộn vì đã khiến anh chàng nhỏ mọn Hàn Thành Nam tức giận thì đột nhiên nghe thấy tiếng gào thét bên ngoài.
Nghe âm thanh này….có lẽ là….
Tôi nhanh chóng chạy ra mở cửa…..
Không sai, tôi đoán không sai, âm thành này là do Hàn Thành Nam phát ra.
Chỉ có điều….tiếng gào thét lúc nãy của anh có ý gì?
“Hàn……”
“Cái đó….tôi rút lại, lời vừa nói”. Đúng lúc tôi chuẩn bị mở miệng hỏi rốt cuộc anh bị làm sao thì anh ngắt lời tôi và nói ra một câu khiến tôi phải ngạc nhiên.
Sau khi nói xong một câu không có đầu cũng chẳng có đuôi ấy, anh nhanh chóng biến mất khỏi ánh nhìn của tôi.
Oa! Anh chàng này quả là biến hóa khôn lường. Sau một hồi ngạc nhiên, tôi suy ngẫm về câu mà anh nói trước khi biến mất.
Anh rút lại lời vừa nói?
Thì ra anh chàng này không tức giận, chỉ vì e thẹn nên mới nói ra những lời như thế. Tuy anh hại tôi lo hụt một phen nhưng anh vẫn thật đáng yêu.
Vì sự đáng yêu của anh chàng này mà khóe miệng tôi không giấu được nụ cười.
“Cái đó, tôi quên mang sách”. Đúng lúc tôi vẫn đang mỉm cười ngờ nghệch với hình bóng đã biến mất thì không biết anh lại chui ra từ đâu ra, hai má đỏ ửng.

Content Protection by DMCA.com