CÔ ƠI ! ANH YÊU EM

Tôi là một đứa con gái hoạt bát,vui vẻ,thích giúp đỡ người khác.Nói về gia
đình tôi một chút.Ba làm bác sĩ,mẹ quản lí nhà hàng.Là con một trong
nhà nên được ba mẹ rất mực nuông chìu.Từ nhỏ tôi đã thích chơi siêu nhân,thích vào
những vai hoàng tử để bảo vệ công chúa của mình.Cùng với mái tóc ngắn làm mấy
đứa con gái gần nhà qua chơi cứ gọi với cái tên thân mật để làm nủn đòi
tôi mua kẹo bông cho chúng nó (anh béo).hyhy
Nhưng bây giờ thì khác rồi,tôi lớn dần theo thời gian nên những chuyện đó bây giờ
chỉ là kí ức.17t rồi còn gì!Đang suy nghĩ vẫn vơ thì nghe có tiếng kêu:
-Ê Guy!Đang mơ gì zị?Nảy giờ tụi này nói gì nghe hum?_tiếng của Trang.Trang
học cùng lớp với tôi!Thân hình thì khỏi nói rồi,mẹ Trang làm người
mẫu ảnh cho một công ty quảng cáo còn cô thì thừa hưởng gen duy truyền từ bà
nên cũng xinh đẹp không kém.Trang là bạn rất thân với tôi nên có chuyện gì vui
hay buồn tôi cũng tâm sự với Trang.
-Có gì đâu!Nghĩ vẫn vơ thôi
-Hôm nay nghe nói có cô chủ nhiệm mới về chủ nhiệm lớp mình đó?Không biết cô
đẹp không nhỉ?_Cô bạn trong nhóm nói với giọng thắc mắc.
Thật ra trong thâm tâm tôi cũng háo hức chờ đợi xem mặt cô chủ nhiệm mới này!!hyy
Keeng…keeng!Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp,cả lớp trở về chỗ,ngồi vào bàn.Ngoài
cửa thầy hiệu trưởng và dường như là cô mới đang bước vào lớp.
-Nghiêm…!_Cả lớp đứng lên chào cô và thầy.
-Tất cả các anh chị ngồi xuống.Thầy xin giới thiệu đây là cô Thiên Kim sẽ là
cô chủ nhiệm mới của các anh chị.
Cô Thiên Kim 20t,cô có thân hình thon thả,chiều cao thì,,,hii hơi khiêm tốn.Cô
không đẹp rạng ngời nhưng khi nhìn vào khuôn mặt đáng yêu và luôn nở nụ cười của
cô khiến ai cũng cảm thấy ấm áp.Và đặc biệt cô có nước da trắng hồng và
rất mịn.
Được một cô giáo quá trẻ chủ nhiệm khiến học sinh nào cũng mê mẫn nhất là mấy
thằng (mê gái) trong lớp…haizz hết nói nỗi.
……..
– Cô chào các bạn.Mong là chúng ta sẽ hợp ý với nhau.Các bạn hãy giúp đỡ cô nhiều hơn nhé!_Giọng cô Thiên Kim nhỏ nhẹ khiến ai cũng thích,tôi cũng là một
trong số đó.
Buổi trò chuyện giữa cô và lớp diễn ra khá sôi nổi,zui zẻ,ai cũng dần làm
quen với cô.Sau khi kết thúc buổi học chạy xe về nhà nhưng không hiểu sao trong
đầu cứ hiện lên hình ảnh cô giáo,nụ cười,ánh mắt của cô ngày hiện rõ hơn.Đi được giữa đoạn đường thì thấy phía trước chặt nít người chụm lại thành một đám.Do quá mệt nên tôi chỉ liếc qua nhưng hình như người trong đám đông đó quen quen…?A thì ra là cô….!Tôi đảo xe lại chạy đến,quả thật là cô Kim,tôi hoảng hốt đến bên đỡ cô:
-Cô,cô không sao chứ??Chân cô chảy máu nhiều quá??
Thấy cô không có gì nghiêm trọng nên tôi kêu mọi người dãy tán.
-Cảm ơn em!Cô không sao!!
-Chảy máu như zị mà nói là không sao?_Tôi nói trong lo lắng.Tôi dìu cô vào vệ đường rồi dặn:”Cô ở đây đợi em một lát,em chạy mua băng,sẽ quay lại nhanh thôi,cô chờ em nhé!_Rồi tôi chạy một mạch đến tiệm thuốc mua đầy đủ đồ y tế rồi chạy đến chỗ cô
-Cô ngồi yên để em thoa thuốc và băng vết thương lại cho
-Cô làm phiền em quá!
-Không sao_Tôi cười đáp lại cô(vì tính tôi là zị mà)hyy
-Xong rồi!Cô còn đau không?
-Cảm ơn em!Cô đỡ rồi
-Tại sao lại ra thế này?_Tôi thắc mắc.
-Cô đang đi bộ ra để đón xe bus nhưng có chiếc xe chạy với tốc độ quá nhanh đã đâm thẳng vào cô._Nhìn nét mặt cô lúc này chẳng khác gì một đứa trẻ,rất đáng yêu.Tự dưng trong lòng tôi có cảm giác nóng ran,tim thì đập thình thịch.Chắc có lẽ tại tôi quá mệt.Tôi ngồi cạnh cô nhưng hình như cô không biết tôi là ai thì phải:
-Cô biết em chứ??…
-Ờ…em là…………??_Cô hỏi ngớ ngẩn
-Hi…cô không biết em là phải rồi…Em chỉ là phần tử trong số học sinh của cô thôi mà.Em xin tự giới thiệu em tên Guy học sinh lớp 11T2 rất hân hạnh được biết cô_Tôi đưa tay ra bắt tay với cô
-Ảh?Vậy là em là học sinh của cô rồi cô chủ nhiệm lớp đó mà…!hi!Cô cũng rất vui được làm quen với em!_Cô đưa tay bắt lại tay tôi.
……..
Ngồi trò chuyện với cô một lúc tôi hỏi:
-Chân cô đã đỡ đau chưa?
-Ờ cũng đỡ rồi!…Thôi em về đi!Cảm ơn em hôm nay đã giúp cô.Cô cũng về đây._Cô đứng dậy nhích từng bước đi.Tôi vội lên tiếng:
-Chân cô như vậy sao về được chứ?Sẽ rất đau,đã lỡ làm người tốt rồi thôi thì hãy nói cho em biết nhà cô ở đâu em sẽ đưa cô về.
-Thôi!Cô đã phiền em lắm rồi,cô sẽ tự về được.Tạm biệt em!
Tôi chạy theo nắm tay cô lại:
-Lên xe đi,em sẽ đưa cô về_Rồi nhẹ nhàng dẫn cô lên xe trở cô về mà tôi thấy đoạn đường hôm nay cứ như dài ra thêm vậy,được nói chuyện với cô tôi thấy rất vui vì tôi biết đối với cô mình chỉ là hạt cát nhỏ trên sa mạc.
-Đến nhà cô rồi,cảm ơn em hôm nay đã đưa cô về nha!!
-Haizz!Câu nói”cảm ơn”em đã nghe hàng trăm lần rồi đó cô giáo_Tôi nở nụ cười thật tươi với cô
-Thôi!em về nha,tạm biệt cô
-Ùm,,,em về cẩn thận.
Chia tay cô tôi về nhà mà không sao đứng yên một chỗ cứ đi đi lại lại,suy nghĩ hết cái này đến cái khác,rồi chợt nhớ ra người bạn thân của mình,tôi gọi cho Trang.Chuông reo lên 1,2,3,4 tiếng cuối cùng Trang cũng nhấc máy:
-Alo.Trang ảh?Guy có chuyện mún hỏi nàk
-Ừk,,,có gì bạn hiền hỏi đi_Trang nhí nhố
-Guy cảm thấy trong người rất lạ.Khi đứng trước một người tim Guy đập rất mạnh và nóng rang.Trong suy nghĩ của Guy vẫn cứ hiện lên hình ảnh của người đó.Vậy nghĩa là sao ảh Trang??
Trang im lặng một lúc lâu rồi lên tiếng:
-Guy…Guy có cảm giác như vậy với ai?
-Với………với cô Thiên Kim!!_Vì là bạn thân nên tôi chẳng có gì dấu Trang.
-Alo…alo?Trang……Trang còn nghe Guy nói hum?alo…….._Chưa kịp nói thì Trang đã cúp máy,chẳng biết chuyện gì xảy ra luôn???
Sáng lại đến lớp thì nghe tin Trang đã nghĩ học sáng nay vì lí do Trang bị bệnh.Tôi rất lo lắng cho Trang nên khi vừa hết giờ học tôi đã chạy đến nhà Trang.Đến nhà Trang tôi bấm chuông thì người giúp việc ra mở cửa
……..
-Cô ơi!cho cháu hỏi có Trang ở nhà không ạ?
Trang ảh cháu?Trang hôm nay bị bệnh nên nằm trong phòng,cháu lên với Trang đi!
Dạ cháu cảm ơn._Tôi chạy lên nhưng nghe người giúp việc nói mà không nhịn được cười:
-Người gì mà đẹp trai quá!da còn trắng hơn con gái nữa.Hyyy(đúng là một sự hiểu lầm thật thú vị phải không các bạn).Chắc vì mái tóc tom cùng với cái kính cận nên cô giúp việc hoa cả mắt!!
-Cốc…cốc…cốc!Trang ơi!Guy đến thăm Trang nè!!!
Tôi vào thì thấy Trang vẫn còn ngủ.Tiến đến gần khẽ ngồi xuống vì sợ làm Trang thức giấc.Tôi sờ nhẹ lên trán Trang xem có sốt không thì tay Trang nắm lấy tay tôi giữ chặt:
-Đừng rời xa Trang,Trang không muốn biết sự thật là Guy không thích Trang.Thật sự không muốn_Nước mắt Trang lăn dài trên má.
Tôi chưa bao giờ thấy Trang khóc.Thì ra từ trước đến giờ tình cảm Trang dành cho tôi không đơn thuần là tình cảm bạn bè.Trong lòng tôi bây giờ rất rối vì…..Trang quan trọng nhưng giới hạn của tình bạn thì không thể vượt qua vì trong trái tim tôi đã có chỗ dành cho một người nhưng người đó mãi mãi không thể là Trang:
-Trang!!,Guy xin lỗi,Guy không muốn nhìn thấy Trang như thế này,Guy chỉ muốn nhìn thấy Trang của ngày hôm qua.Tình cảm phải xuất phát và rung động từ một trái tim.Trong tim Guy vẫn có sự tồn tại của Trang nhưng đó chỉ là sự tồn tại của tình bạn mà thôi!!_Nói đến đây tự dưng khóe mắt tôi cay cay,chợt nhận ra tôi đang khóc.Khóc vì trước mắt tôi là người bạn mà tôi yêu quý nhất,nhưng bây giờ người bạn đó chẳng khác gì một cái xác không hồn.Tôi càng hận bản thân mình hơn vì chính mình là thủ phạm giết chết một trái tim.Trang khóc,khóc nhiều lắm.Trang hỏi tôi trong tiếng nấc:
-Guy thích cô ấy???
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ướt nhòa nước mắt đó:
-Phải,nhưng đó chỉ là thứ tình cảm đơn phương,Guy đã sai khi trái tim mình đã không làm theo lí trí.Guy biết tình cảm này mãi mãi vẫn không có kết quả.
…….
-Guy!Trang hiểu,đơn phương sẽ rất đau khổ.Chỉ ngày hôm nay thôi,Trang sẽ khóc một lần nữa thôi để ngày mai Trang sẽ quên hết tất cả những gì của hôm nay.Mình vẫn sẽ mãi là bạn tốt của nhau.Trang sẽ luôn ủng hộ Guy_giọt nước mắt Trang lại chảy.Tôi biết Trang rất đau,tôi cũng rất đau nhưng tôi hiểu rằng rồi cầu vòng sẽ xuất hiện với Trang.,.
-Bạn hiền!_Trang vỗ vai tôi thân mật,tôi rất vui vì Trang ngày hôm qua đã trở lại.
-Ờ…như thường lệ thôi mà,Trang ăn sáng chưa?xuống căn tin ăn sáng nha?!
-Ừk đi!_Trang zui zẻ nhận lời.Tô và Trang bước vào căn tin định tìm chỗ ngồi thì Trang vội chỉ tay về phía góc của căn tin:
-Ê Guy,cô Kim kìa?ủa sao hôm nay cô đến sớm zị?Lại chào hỏi đi?
-Thôi!Biết nói gì bay giờ?_Tôi thấy ngại nên không đi.
-Đi đi mà!Trang không phiền âu!Thấy cô hôm nay không được vui đó._Trang vừa nói vừa đẩy tôi.
-Chào cô!hôm nay cô đến sớm quá
Cô đáp lại tôi nụ cười nhẹ trên môi:
-Ừk..!chào em.
-Cô không ăn sáng sao?
Cô không muốn ăn!
-Nhìn cô có lẽ không được vui?Bộ có chuyện gì ảh cô?
-Không em!chuyện riêng thôi mà._Nhìn mắt cô thâm quoằn và mệt mỏi chắc tối qua cô không ngủ được.
-Cô đợi em tí nha!_Cô Kim ngẩng người ra vì không biết chuyện gì.Tôi đi về phía quầy căn tin chọn một cái bánh dễ thương nhất(chiếc bánh xốp hình tam giác màu hồng được đặt vào đĩa,bên trên được vẽ hình mặt cười trông rất ngộ nghĩnh).Tôi đem lại đặt trước mặt cô:
-Cô ăn đi,người ta nói ăn đồ ngọt tâm trạng sẽ đỡ hơn đó.!
-Có thật không?Hay chỉ gạt cô đó?
-Cô thử đi!_khi thấy cô cầm đĩa lên và dích một miếng để vào miệng nếm thử,bánh này thật sự có tác dụng,cô mỉm cười và thốt lên:
-Sao nhóc lại biết cô thích bánh xếp nhân dâu zị?Mỗi khi buồn cô thích nhất được ngồi ở một góc yên tĩnh,thưởng thức bánh.Đó là điều có thể giúp cô xoa dịu nỗi buồn và nỗi bực tức.
-Vậy sao?Thấy vậy mà cô và em cũng giống nhau quá chứ?hj._Tôi đỏ cả mặt.,.
……
-Cảm ơn nhóc!lần thứ 2 giúp cô._Nhìn sâu vào đôi mắt cô tôi thật sự cảm nhận được tim mình đang run lên.Tôi và cô nói chuyện với nhau rất zui zẻ nhưng tôi lại không biết rằng có một trái tim đang rỉ máu.
2 ngày,rồi lại 3 ngày,mới đây mà đã 4 tuần trôi qua tôi và cô ngày nào cũng gặp nhau tại một góc của căn tin,tôi không quên mỗi sáng đặt trước mặt cô chiếc bánh xốp vị dâu mà cô thích.Cũng có những giờ tôi mà cô đi dạo công viên,cô kể cho tôi nghe những điều về cô để tôi có thể hiểu cô hơn.Tôi cảm thấy rất hp và luôn trân trọng từng phúc,từng giây trôi qua.Giống mọi hôm tôi và cô đang ngồi ở ghế đá công viên thì có một em bé cầm giỏ bán hoa chạy đến:
-Anh chị ơi!Mua hoa giùm em với_Ngay lúc đó cả tôi và cô nhìn nhau,ai cũng sửng sốt khi nghe câu nói của em bé đó,sự ngại ngùng chiếm lấy cả không gian(Đúng là một sự hiểu lầm nữa,không ai đỡ được)hốố.Thấy tội nghịp em bé ấy quá nên tôi đành mua hết số hoa và trả với số tiền rất cao:
-Cảm ơn anh!Chúc anh chị hp.(ái chà cô bé này cũng lanh quá chứ!!hyy).
Tặng cô nè!Em giữ cũng chẳng được gì!_tôi nhìn cô.
-Ùm……m,cảm ơn!_cô ngại ngùng và hình như mặt cô ngày càng đỏ.Cô tránh khỏi ánh mắt tôi:
-Thôi cũng trễ rồi mình về đi!_Cô đi trước,
tôi bước theo sau,cả 2 cứ đi như vậy.Tôi thật sự rất muốn nói với cô,nói ra những gì mình đã dấu bấy lâu nhưng không thể nói được chỉ biết nói thầm đủ trái tim mình nghe thấy:
-”Cô ơi!em yêu cô”.
-Reeng……reeng!Đến giờ vào lớp cô bước vào:
-Các bạn!cô muốn thông báo với các bạn một chuyện.Vì các bạn đã thi xong kì thi cuối cấp nên nhà trường sẽ tổ chức buổi dã ngoại trong 2 ngày để các bạn được zui chơi.Bạn nào muốn tham gia thì đăng kí với lớp trưởng .Cô sẽ cho các bạn biết t/g và địa điểm sau nhá?
Cả lớp lúc này háo hức hẳn lên,ai cũng ùn ùn đăng kí.Và ngày dã ngoại cũng đến.Chúng tôi sẽ có một chuyến đi biển nhưng cũng không xa lắm.Cả lớp theo sự hướng dẫn của cô dựng lều tại biển.Xong xui cả lớp mỗi người một hướng.Có đứa đi tắm biển,đứa kia thì vào lều ngủ,còn những đứa khác thì lăn xăn đi mua thức ăn.Hình như cô hơi mệt nên vào lều.Tôi đứng bên ngoài nói vọng vào

Content Protection by DMCA.com