DẬY THÌ QUÁ SỚM

Loading...

Trường ngồi xuống, hai tay ân cần cổi từng mảnh cho Loan. Chàng làm bộ dê dặt như sợ Loan phản ứng. Lúc Loan hoàn toàn lõa thể, Trường nằm bên canh, cất ý để cặc mình chôi mạnh vào bên hông Loan, khêu gợi Loan, khiêu khích Loan. Bây giờ thì Trường tự nhiên hơn. Tay sờ ***, miệng bú vú. Bú thật tình như tré con bú vú mẹ. Tay sờ .thật tình vào khe ***, rồi hột. le, và … cuối cùng, ngoăy nhẹ ở lỗ ***..
– Mình ơi, anh muốn hôn *** mình, cho phép anh không?
– Nhưng cái gì của anh nó cộm.cứng bên hông em vậy
– Em sô nó đi, sẽ biết nó là cái gì. Sờ đi em, Loan.
Mắc cỡ thấy bà. Ai mà dám.
Trường lấy tay Loan, gài vào cặc chàng và bảo nhỏ:
– Bóp mạnh nô đi. Nó xin em cho nó cà nhè nhẹ trên mu ***.
Không được đâu, em sợ lắm Trủờng ơi….Em sợ…
– Vậy thì cho anh hôn *** em chút nhen.
Có mang tội không? Em sợ tội lắm. Dưới quê hay mưa giông.
“Có mang tội không? ” Nghĩa là Loan chỉ sợ tội, chớ không sợ gì khác hơn. Loan nói thế là đã hết hơn phân nủa đã chính thức mời mọc Trường cho mồm vào *** mà bú. Chàng q~uay lên nằm chồng lên Loan, nut lưỡi, hôn lỗ tai, blí vú, liếl~ dần xuống, mà vẫn theo dõi phản ứng ctia Loan. Trong khi đó, cặc chàng cứ “vô tình” loáng thoáng, cà nhẹ phần hạ bì của cô bé . Sức Trời cũng thua. Trí óc Loan cuồng điên, quay mòng mòng. Em không thể biết rõ cái gì đang diễn ra. Mỗi hành động nhỏ clỉa Trường hợp lại như cơn sóng lớn ập đến, cuốn trôi cô bé ra tuốt
ngoài khơi xa.

Vì Trường liếm nhẹ da thịt Loan. Tay bóp nhẹ vú em. Con cặc lừ đl.Y quẹt nhẹ trên mu *** em….Làm sao sống nổi với chừng đó khíÊu khích. Nhất là lần
đầu tiên, có một thân hình tráng kiện của đàn ông đè lên người em. Lu(‘i Trường đã lang bang đến tận rốn. Rồi bụng dưới, rồi…rồi chòm lông đen láy, lúp xúp,
che khấp mu ***. Trường quét thật nhẹ hai cái háng. Loan dang tư từ hai đùi. Chàng không phâi mệt nhọc điều khiển hay bảo Loan phải làm theo ý chàng. Phán ứng tự nhiên clla sinh lý, khiến Loan tự động “mời đón” Lúc Loan dang rộng ra, Trường thaý toàn bộ mu *** và lông em ướt như vưa tắm xong. Môi
chàng xông vào. Trên kia, mặt Loan cuồng loạn, chẳng còn biết gì nữa:
– Thôi, thấy bao nhiêu đó đủ rồi, Trường ơi !
Mặc đồ vô cho em. Em không biết đâu. Hả? Anh…anh liếm nó hả? Mặc..vô….cho….Chết Trời đất, má mẹ ơi. ảnh ml~t mép *** con nữa kìa. Đưa quần áo đây cho con má ơi !

Mồm nói thế, mà bắp đùi Loan càng dang rộng ra. Em lấy cái gối che mặt lại, sợ Trường nhìn thấy cái sướng đang hành hạ mình. Nước *** Loan làm miệng Trường mằn mặn. Chàng nuốt không kịp. Nó ứa ra như suối. Thơm ngon tuyệt trần. *** trinh, nên toàn thể còn màu hồng đỏ. Hai ngón tay Trường banh nhẹ ra, môi chàng táp, nút mạnh hột le. Lúc đó, hai cánh tay Loan quơ quơ lên không trung như đuổi muỗi. Cái gối rơi sang một bên. Mặt Loan hiện lên cơn dâm tàn bạo, đỏ như trái gấc, mồ hôi nhễ nhại làm những sợi tóc mai hai bên thăi dương rối lăn quăn trên má, trên trán….
– Mặc đồ vô…cho…con đi, hả Trường ơi ! Đừng anh à….Đừng đút lưỡi vô trông, nó…, khó… chịu quá anh, úi chết…

Trường hứng quá, cho lưỡi luôn vào âm đạo của Loan mà rung nhẹ, mà móc nhẹ mồng đóc, và đụ miên man. Cái lưỡi thật lợi hại. Có phải một mình nó không đâu. Hai cái môi chàng nữa. Lưỡi đâm vào quét Môi bú và nút. Nửa thân hình Loan phía dưới hẩy lên, xàng mạnh. Hai tay Loan vờ đẩy nhẹ đầu tóc Trường. Nhưng đã phải đầu hàng trước sự tấn công thần sầu quỷ khóc của lưỡi Trường, khi chàng
đã đút sâu hết vào bên trong:
– Mai là thứ mấy há? ủa mai là chll nhật..,ời biển Tân Thành. Mình đi bằng gì xuống đây há? À, bằng Mustang mui trần. ời ~rồi sao nữa, mặc đồ…. hả, trời,
sao anh..,anh nút cái chỗ, cái hột, cái nóc nhà, úa cái đèn pha…ủa….

Bụng Loan rung mạnh. Trồi lên, hụp xuốngnhư bão cấp sáu. Hai bắp đùi đánh ầm ầm trên nệm. Hai tay nữa. Lúc thoahai vú, lúc cho một ngón tay vào mồm cắn lại, lúc đan, xới vào tóc, lúc thì vờ đẩy nhẹ tóc Trường. Còn gì nữa mà phản ứng. Tất cả đã đến mức ăn thua rồi. Trttờng cứ cầm cự ở hột le, đánh phá mồng .đóc, bú mạnh hai mép *** kêu chùn chụt, nuốt hết núờc nhờn:
– Anh mặc đồ vô cho em nhé, Loan?
– Hả? Ai nói cái gì vô duyên vậy? Biển Tân Thành đẹp há? Kệ bà nó. Thuyền ra tới ngoài khơi rồi. Gió đưa gió đẩy bông trang…..Trời ơi, con tên gì. Cái hột đó lợi hại quá đi cha mẹ ơi. Ai đốt nhà hả? Dạ lạy ông, cho phép con đi qua chút, rồi con mặc quần, nhen ông?

Trường lừa lừa, đưa cái lưỡi xuống phía. dưới nữa. Bợ đít Loan lên, chàng ngoáy lỗ đít Loan một cái. Loan hú lên một tiếng như vừa gặp ma vương, quỷ sứ Mặt em nhăn nhó như nằm trên bàn mổ:
– Về Phụng Hiệp đi, em chặt dừa, gọt khốm cho anh ăn…

Trường lại ngoáy lỗ đít thêm mấy lần nữa, trước khi đâm sâu vào đó mà bú. Toàn bộ mông đít giật như nàm trên đống lửa. Ngón tay Trường tiến công vào lỗ ***. Hai ngón khác xe mạnh ‘hột le. Ba nguồn khoái lạc ập tới, chôn vùi trinh nữ tên Loan, làm em bèo nhêo, tả tơi thê thiết như tội nhân đang bị tra tấn. Nước Iồn cứ chảy ra không dứt. Vẫn mặn, vẫn thơm, vẫn nồng. Bây giờ thì hai tay Loan đã biết ôm chặt đầu Trường, nhấn mạnh nó vâo để em hẩy mu *** xầm xập hơn lên.

Trường bú mềm môi. Một bữa tiệc thịnh soạn chưa chắc nhà giàu đã có. Có lúc chàng ngộp thở thực sự bởi lông iồn Loan đã nhiều, mà em còn kẹp cứng hai bắp vế lại. Trường cố banh ra để lấy hơi thở một tý. Thì bé Loan lại kẹp lại vì cơn sướng của em đang dâng lên tột độ. .
– Mặc hay không mặc đồ cũng vậy thôi, Trường ơi! Cứ tà tà đưa ghe ra khơi đi. Em hết biết gì nữa rồi anh ơi.

Bấy giờ, chàng mới dám trườn lên. Cũng với đường lưỡi bén nhạy, ngọt ngào. Rốn, rồi vú. Chàng ngừng ở đôi vú hơi lâu, thưởng thức cho hết cái đẹp, cái hấp dẫn của cặp nhũ hoa tròn trịa dễ thương. Rồi môi, rồi tóc. Khi lưới chàng ngoáy nhẹ ở lỗ tai, thì khúc gân thù lù dưới kia cũng được toan cầm lấy mà nắn, bóp. Trường bảo:
– Em cho nó vô *** em đi. Thuyền ra khơi rồi Loan ơi ?
– Vô hả? Mà vô đâu, em đâu có biết?
Để ngay miệng *** cl~a em. Nó sẽ tự động bò vô. Hình như nãy giờ Loan đã ra hết vài lần. Suất gần tiếng đồng hồ chứ ít đâu. Nếu đã từng đụ trước kia, có lẽ Loan đã tự động nhét cặc Trường vào *** mấy lần rồi, đâu phải đợi Trường bảo. Trường bảo “em cứ để ngay miệng ***. Nó sẽ tự động bò vào” Cô bé tưởng thật, lần tay, cho đầu cặc ngay cửa mình.

Tới đó, Loan đê mê hết biết gì nữa. Vì thiên nhiên khiến các giác quan của em vùng trổi dậy, đồng loạt, chờ. Chờ cái phút thần tlên, độc đáo đang tới. Trường nhấn nhẹ vào một chút. Bàn tay Loan đã rời ra. Chút nữa, tý nữa. Loan nín thở. Một nửa, hai phần ba. Sau tiếng sực nhẹ nhàng và tiếng ứ “đau đớn” của Loan, chòm lông dái của Trường đã ập sát, nằm khít khao với mớ lông *** dày rậm của Loan. Cờ chiến thấng cl.ỉa Trường đang phấp phới bay. Trống kèn khải hoàn vang lên. Quân lính Trường thẳng tắp, bồng súng cười chiến thấng. Trường nghe
vai mình đau buốt, bởi mười ngón tay sắc cạnh của cô bé bạn dì, tên Loan, đang bấu lún vào, ứa máu. Chàng nhìn gương mặt toàn trinh ctìa giai nhân. Ướt đẫm mồ hôi. Môi, mắt, mũi, tất cả nhăn cả lại. Một tý gân cổ hằn lên với tiếng la thơ ngây:
– Không được Trường ơi! Mặc đồ vào cho …em !

Mắt Loan ứa lệ, mà hai tay em không rời vai của Trường. Dưới kia nữa, cái mông đít Loan nắc, hẩy lên phầm phập Hai chân em quấn chặt mông đít Trường bạch tuột. Nhịp nhàng, ăn rập. Hai thân hình tré trung loạn cuồng, sướng ngất: .Không còn biết đường về, không còn biết bà con, dù là bạn dì, Trường trêu Loan:
– Anh mặc đồ vô cho em nhen?

Loan không trả lời, chỉ lắc đầư. Mũi em hôn không rời khuôn mặt đẹp trai của Trường, ngây ngất, miên man. Trường bất đầu nắc. Loan rên tha thiết. Chỉ có mười phút, Loan ôm cứng Trường, ra thêm lần nữa:
– Trường ơi ? Em ….ra nè, phải không? Anh ác quá Trường ơi. Em đã bảo không được mà …úi nó ra nữa đó, sướng dễ sợ quá Trường ơi. Em không muốn về nữa….

Rồi cô bé thở như trâu kéo cày, ngoéo đầu qua một bên, mắt lờ đờ, nghe cặc Trường tiếp tục hành quân. Thật tình, Loan đâu ngờ đụ sướng đến như vậy. Có những đêm mưa, chợp mất không được, vì bản năng sinh lý cl.la tuổi dậy thì quá sớm, bắt Loan tự làm cái gì đó để thỏa mãn thèm khát mà tạo hóa đã ban cho. Loan đã bạo gan, cho một ngón tay vào ***, nằm thụt một mình. Trí óc tưởng tượng vài thằng bạn trai cùng lớp, rlỉ Loan vào khu vườn vắng. Ngồi nút lưỡi, hôn nhau. Loan chưa ý thức rõ rệt đụ là gì. Loan có thèm sinh lý thật. Có thèm~một người khác giống để ôm ấp nồng nàn. Cái mơ ước mơ hồ, không thành hình thật sự, bắt Loan xáp gần với Trường vào đầu tuần, khi anh chàng từ Sàigòn lái xe xuống Phụng Hiệp. Và, bây giỡ là trên giường nệm của phòng nglỉ, cặc Trường đã lút hết vào trong *** 13, đụ chan chứa. Bây giờ có . ai bảo Loan ngừng lại, mặc quần áo về Phụng Hiệp, chấc em cũng lắc đầu, từ chối.

Đồng hồ chỉ l l giờ mà Trủờng vẫn đang hai tay bợ đít em Loan mà đụ lừng trời. Cô bé có~ vẽ mê quá, ôm cứng Trường mà ngậm môi, tìm lưỡi. Trường nói:
Anh không cho Loan ngử đêm nay, chịu không?
– Dạ.
– Anh mang em về luôn Sàigòn, làm vợ. Chịu không?
– Dạ.

Có lẽ chàng có hôi: “Và anh sẽ giết em luôn, chịu không?” Loan cũng dạ. Miễn làm sao anh đừng rút của quý cương cứng ra khôi *** em là được! Không có ngôn ngữ nào diễn tả nểi niềm hoan lạc này, Trường ơi !
– Sao hồi nãy em chớm khóc?
– Tại em sợ ngày mai, không còn anh bên em.

Trường rút cặc ra, quay xuống bợ đít Loan lên liếm hết nước trinh màu hồng lan ra cả hai bắp vế. Chàng nuốt bằng hết vì thừa biết nước đó bổ hơn hàng ngàn viên vitamine ! Hơn cao hổ cốt, hay sâm Cao ly. Chàng banh toạt háng Loan ra mà quan sát *** Loan. Sao 13 tuổi mà lông của em nhiều như cỏ dại vậy? Chàng hỏi.
– Em đâu biết. Em bất đầu có kinh là lông lún phún mọc. Nếu em là gái thành thị, chắc đã mất trinh cũng năm 11. Bởi khi lên học ở Sàigòn, các bạn em trên đó kể cho nghe những chuyện động trời của tuổi dậy thì quá sớm.. Họ đã biết thủ dâm bằng chuối, cú cải đèn cầy v. v… vào tuổi l l. Anh có tin không?
– Tin chớ. Chị anh chớ ai. Anh đã yên lặng rình coi chị tắm, thủ dâm suốt ba năm. Những năm đó, anh không học hành ra gì hết. Lớn lên tới bây giờ, thì anh gặp em là cô gái đầu tiên….Anh sẽ không bao giờ quên em.

Trường lém mồm, phun dối trá ra để làm Loan yên lòng cho chàng hưởng tiếp đêm nay, ngày mai, cho đến khi chàng chán thì thôi. Bây giờ chàng nằm bật ngửa ra, dạy cho Loan bú cặc. Tình dục thì học nhanh lấm, chỉ 10 phtlt, Loan bú rành rõ như một gái có chồng. Suốt đêm đó thật ! Cả hai không ngủ! Lăn lộn không còn nhớ mình đã ra mấy lần. Nàng chỉ biết, Trường, cả thảy ba lần làm *** nàng ngập ứ nước, cho đến gần bảy giờ, cả hai, trần truồng, ôm nhau ngl.i như chết cho đến trưa…

Cơm nước xong, hai người lại lên phòng bú , đụ như vợ chồng tuần trăng mật, cho đến xế chiều, thì về lại Phụng Hiệp. Chia tay. Loan khóc lần nữa. Trường hứa:
– Anh sẽ xuống thăm em đều đều vào các cuối tuần ?

Rồi máy xe rồ. Xe mustang mui trần đã khuất sau mấy hàng tre xanh, mà Loan vẫn còn đứng đó ứa khóc. Định mạng đã điểm. Một tuần, một tháng, rồi một năm.

Trường chẳng bao giờ trở lại. Hút nhụy xong, cánh bướm vỗ bay xa, về với thành thị, nơi có vú trường, có gái nhảy, có triệu triệu thứ vui. . Ai còn nhớ ở Phụng Hiệp có cô bé 13 tuổi, tên Loan, nằm khóc một mình.

Thực ra, nếu Loan không thực tình yêu Trường, thì những năm kế đó, Loan có cả ngàn cơ hội làm quen với biết bao công tử nhà giàu. Nhất là thời gian nàng học Sư phạm ở đô thị. Loan thun nhó lại. Thu người, sống yên tĩnh trong “Trái vải cô đơn”. Quái lạ Hnh ảnh một Trường đểu giả, sở khanh, vẫn sống mãi ,với Loan suất mười năm. Chuyện thầm kín ớ phòng ngú Lạc Nguyên tại Biển Tân Thành, Gò Công, vẫn chỉ có Trường, và nàng biết. Càng cố quên dáng dấp đẹp trai, phong nhã của Trường, thì Loan lại thấy Trường đứng sờ sờ ra đó ở cạnh giường, bàn học, cổng trường, bàn phấn. Nàng lạnh như tảng băng…

Cho đến đêm nay, ngồi chồm hổm trước cửa phòng Ngọc, qua lổ khóa, Loan nhìn sa đà cảnh cô giáo Ngọc đang ôm, cầm cặc, nút lư~i cậu học trò tên Khải, 16 tuổi. Môi Loan khô khốc khi nhìn hai người trong kia ướt mềm nước miếng. Bàn tay Khâi móc *** cô giáo trong quần, thỉnh thoảng đưa lên miệng, ngậm mút. Đúng, con hổ đói Loan đang hung tàn thức dậy sau mười năm ngon giấc trong rừng ! Ngoài này, Loan cũng tự cho tay vâo *** xe nhẹ hột le. Cho luôn hai ngón vào âm đạo mâ thụt. Nhưng trời ơi ! Không giống tý gì trong kia Ngọc đang thụ hưởng !

Bé Khải lần mở cúc áo dài cho cô giáo, rồi xú chiêng, rồi xì líp. Ngọc nằm nglra ra đó. Dáng dấp như người vợ nhờ chồng phục dịch, chớ không phải là nhân tình. Loan đoán họ đã yêu nhau lâu rồi và đã làm tình nhiều lần mới có thái độ tự nhiên như thế.

Ngọc cổi áo quần cho Khải, xong nàng cầm cặc Khải bú. Bú rất bình thường như uống ly nước, như ăn quả nho. Con cặc Khải bành cặp môi giáo Ngọc ra. Nàng
cúi xuống, rồi nâng đầu lên, “đụ ” chiếc dồi bụ bẩm của Khải. Làm Loan nhớ lại cặc của Trường ở biển Gò Công. Càng hận, Loan câng nhớ, mới chết chớ ! Nghĩ thật kỳ, Loan biết: trăm lỗi do chính nàng. Mà không, do tạo hóa bắt nàng dậy thì quá sớm. Có đứa con gái nào mới lên tám đã biết thèm xác thịt. Thèm là tại vì thôn quê hữu tình quá, mà Loan thì cô đơn. Thèm là tại vì thấy các chị nàng, ai cũng có đôi, có lứa….

Hiện tượng dậy thì của một đứa bé thì thời nào, và ở đâu cũng giống nhau. Cũng có những trường hợp ngoại lệ . Lên sáu, lên bảy đã biết thèm xác thịt. Nhưng hiếm lắm, nhất là ở thôn quê, vì dinh dướng thua ở thành phố. Loan là gái quê, mà gái quê nhà giàu, nên cơ thể nàng đòi hỏi sớm cũng là chuyện dễ hiểu. Bởi vậy, khi thấy Trường bảnh bao, lịch sự, hào hoa, phong nhã, Loan ngã theo ngay. Kết quả cuộc tình đầu: bi đát ! Nàng ngoảnh mặt với ái tình suốt 10 năm. Bỗng hôm nay lòng nàng dậy lại.

Ngọc trong kia đang chăm bằm cúi xuống bú nồng nàn cặc clla Khải. Cậu bé nằm phành ra đó mà hưởng, tay sờ ***, bóp vú Ngọc. Được một lúc, Khải xô Ngọc nằm ngửa ra, trèo lên đụ, ngang tàng như người chồng, chứ không còn là một học trò đụ cô giáo, Ngọc gác hai ống chân mình lên vai Khải, ôm đầu Khải nút lưỡi, và rên:
– Làm sao mỗi tối Khải đên đụ em một lần, được không?
– Được nhưng mà, khi sướng Ngọc hay la lớn qúá, sợ có ngày lộ….
– La lớn có sao đâu. Chớ sướng mà không cho em la, chịu sao thấu. Với lại phòng bên cạnh thì có cô Loan, cô Sương. Bạn thân cả mà. Đâu có sao.
– Hay là, để Khải giới thiệu cho mỗi cô một thằng bạn. Ai cũng có kép đụ rần trời. Huề cả làng. Lâu lâu mình đổi nhau đụ. Kép người này, đụ người kia. Thú lắm.
– Khải chán em rồi hả? Ngọc hỏi, Không ! Nhưng ăn đổi bữa, đ.ổi món, ngon hơn
chớ…
– Nhưng, chừng nào anh bất đầu giới thiệu cho họ?
– Biết họ có chịu kép trê không?
Nghe tới đó, Loan sướng quá. Khải nói ngay cái ý định của nàng. Tự nhiên Loan bạo dạn la lớn lên cho Khải nghe:
– Chịu, chịu liền. Ngay ngày mai đi.
Loan bạo dạn vì nàng đang thèm đụ quá, khi xem cảnh làm tình của Khải và Ngọc. Nghe Loan la to ngoài này, Khải giật mình, ngưng nấc, nhìn ra hướng
cửa:
– Ủa, tiếng ai, nghe như cô giáo Loan, phải không Ngọc?
– Còn ai nữa, lần nào đụ, em cũng …rút chìa khóa ra cho Loan và Sương được xem…
– Trước đây, Ngọc đã đụ ai? Nói cho Khải nghe với !
– Ghen hả? ” Người lớn. Lớn hơn’Ngọc nữa….mà bỏ đi, Khải đụ tiếp cho em ra một cái đã. Em đang nứng quá đây ?
– Bộ cô Loan cũng dâm lắm hả?

Đàn bà mà ! Ai không thèm xác thịt? Tuổi 22 bọn em là tuổi clia Hỏa diệm sơn, ctia thác nước,của bão tố, Cho nên đã làm ngơ thì thôi, như các sư nữ, các dì phước….Những khi đã đụng chạm đến đàn ông rồi, sông cũng cạn, núi cũng lở. Khải coi chừng mất em. Nói thật đó. Em có thể đụ liên tục suốt ngày, rồi suốt đêm, không chán….

Ngọc khỏi nói thì Khải cũng biết. Nó chạy trốn bà chị nuôi tên Sào cũng chỉ vì thế. Nó ôm nắc tàn bạo cô Ngọc, mà trí óc cứ nghĩ vẫn vơ đến cô Loan ngoài cửa. Chốc chốc, nó lại quay đầu về hướng cửa. Loan thích thú quá. Nàng thèm kinh khllng một cậu bé như Khải, ngay tức khắc, để mang về phòng “làm thịt như Ngọc đang hưởng. Ôm đụ Ngọc, mà trí óc Khải vẫn cứ nghĩ tớl giáo Loan.
– Làm gì anh cứ nhìn ra cửa mãl vậy?
– àkhÔng. Khải sợ có ai đang nhìn bọn mình.

Rồi sao? Anh dâm vừa vừa nghe chưa. Nghe cô Loan hô “chịu liền” rồi anh mơ phải không? Bé Khải cười tũm tỉm, rồi ôm Ngọc đụ tiếp. Đáng ra hắn mê nhan sắc Loan hơn cô giáo Ngọc. Cả hai đều đẹp. Nhưng Loan đẹp trầm buồn, ít nói, kiêu ký, trịch thượng. Còn Ngọc có vẽ chịu chơl hơn, đợt sống mới hơn , Khải không đám hó hé với Loan cũng vì nàng có vê xem thường đàn ông~ vì vết thương
lòng ngày xưa. Nhưng đêm nay, chợt Khải nghe giọng chính của Loan bảo: “Chịu, chịu liền, ngay ngày mai đi” bỗng Khải thoáng lên niềm vui khó tả. Nỗi vui không thành hình, nhưng.nó hứa hẹn cho Khải những hạnh phúc bất ngờ.
– Sao bữa nay Khải đụ em lâu thế?
– Tại Khải có uống tý sâm nhung cao hổ cốt của ông già.

Khải nói dối vậy. Thực ra chàng chẳng uống gì cả Khải kéo dài được cuộc truy hoan đêm nay trên 45 phút là vì tâm hồn Khâi đang phân tán ơ chỗ cánh cửa,chỗ bục giảng ở lớp học mỗi lần có cô giáo Loan cầm cặp đi ngang qua. ở Loan có cái gì vừa kiêu kỳ, vừa mời mọc. Nụ cười Loan cũng vậy. Nghiêm mà lẳng lơ. Đôi mất sắc như dao. Nhưng nó trũng buồn man mác khi Loan thơ thẩn ở hành lang, giờ ra chơi, nhìn hoa phượng rơi, nhìn gió lay động những cành lá trên cao.

Cậu bé Khầi cũng lãng mạn, theò dõi từng tý ở cô Loan. Hắn thèm, không phải xác thịt Loan tươi mát. Mà Khâi thèm được chiếm đoạt cái nhan sắc kiêu kỳ, xem nhẹ đàn ông đó. Chưa bao giờ thấy cô Loan đối thoại với một thầy giáo, hay một nam sinh. Bỗng Khải nuôi giấc mộng vàng: sẽ có ngày được đến phòng cô Loan, “thăm” cô Loan….

Hắn tăng nhịp nắc. Khải bợ hẳn mông đít cô Ngọc lên để dộng xuống những cú ..nắc kinh hồn. Một ngón tay Khải tăng cường chà mạnh hột le. Giáo Ngọc la lớn trời long đất lở:
– Khải ơi sao bữa nay anh đụ hay quá trời vậy? Nát hết *** em Khải ơi. Anh phải đụ như vậy hoài cho em. Khải đừng để em thèm, em đi tìm thằng học trò khác à nhen. Sướng quá mình ơi. Phải chl có một thằng nữa, em vừa bú, vừa đụ cho nó đã. Một tuần có một lần, thèm quá!
– Ời sướng thì hưởng đi. Anh sẽ tìm cho em vài thằng nữa. Anh vừa đụ, bắt nó lắp đít em, đứa khác đưa cặc em bú…. Rủ cô Loan, cô Sương qua đây chơi luôn, đụ tay ba. Ngọc ơi, anh cũng đang lên thiên đàng đây. Cô Loan ơi ! Khải sướng quá cô Loan ơi ! Đưa *** đây cho Khải bú….

Ngoài cửa, Loan thọc hai ngón tay vào *** thụt mạnh. Loan cũng đang mơ cái ngày được ôm bé Khải để đụ. Mơ luôn vừa đụ Khải, vừa bú cặc một cậu thứ hai. Có việc đó nữa sao? Khải vừa đứa nhát cuốc bổ xuống, khai thông hai vũng ao tù đọng ứ 10 năm của Loan. Loan tuột hẳn quần ra, cho vào *** ba ngón chứ không phải hai, trong khi mất nàng vẫn không rời hình ảnh đụ tàn khốc trong kia, và nói nhó:
– Khải ơi em làm cô mê quá. Cô đang thấy em đụ cô đây.

Khi Ngọc ôm siết Khải, nắc lên phầm phập, miệng la chí choé, thì nước tự trong xa của Ngọc bắn ra. Khải xịt mạnh vào. Hai giòng thác xoắn nhau, chảy có giòng ra khỏi âm đạo. Lưới Ngọc trong môi Khải âm ư. Cả hai nhập một, mê man, tàn tịch. Chỉ còn mồ hôi chầy. Tóc rối. Mệt. Nhấm mất. Triền miên.

Nghỉ một lát, Ngọc lại dọc cho dương vật Khải ngõng lên. Thằng bé nàm phành ra đó. Ngọc lên, lái phi thuyền. Dộng cừ, mãi miết cho đến 3 giờ sáng. Họ lăn quay ra ôm ngú. Ngoài này, Loan bò về phòng với tâm trạng thèm khát kịch liệt. Loan dự tiệc mà chỉ ngồi ở một góc, nhìn thiên hạ nâng đũa. Lòng hậm hực, tức tối, nhưng Loan vẫn dỗ cho mình nhắm mất. Vì cũng có riêng niềm vui: sẽ được Khải đụ nên Loan rơi vào giấc ngú hlíc nào không biết….

Content Protection by DMCA.com