Đừng Khóc Ngốc Nhé

– Gì?
– Vậy là người dùng nik của Nam để chát với tui là Phan Anh ah? Sao Phan Anh biết pass của Namvậy?
– Ủa, đâu phải…Phan Anh không dùng nik Nam bao giờ mà…
– Vậy àh? uhm thôi không có gì đâu…
Đau đầu thật…Vậy là ai nhỉ???
————–
– Con bé ngoan ngoãn và đáng yêu quá.
– uh, có con dâu như thế thì tốt quá…giá mà thằng bé còn sống…
– Bà đừng quên còn có thằng Phan mà…
– Liệu có được…
– Đấy là tùy vào thằng Phan…
– Uhm…
————–
– Cái giiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii`?
– Vợ bé bé cái mồm thôi không được à? Uh thì…Phan Anh là em Nam…oh thì…chiều nay chồng sẽđi chơi với cậu ấy…nhưng chưa tiến xa hơn đâu…
– Chồng còn tính đến chuyện tiến xa hơn nữa à? Người mù cũng nhìn thấy là…
– Thấy gì?
-…………
– ấp úng mãi thế?
– ….thấy chồng chỉ coi PhanAnh là bản sao của Nam thôi…
-…không có đâu…làm gì có chuyện đó chứ…vợ nhầm rồi…
– uh thôi không nói nữa, vợ chỉ muốn chồng có lựa chọn đúng đắn thôi…
-………..
2 đứa không biết gần đấy có một đôi mắt buồn bã…
——————-
Vậy là cô ấy chọn cậu ta…tất cả những gì tôi làm…tất cả những cố gắng của tôi…đều không thể làmcô ấy cảm động…tại sao?
——————-
– Hôm nay để Phan Anh chọn địa điểm nhá!!!^-^
– Hì uhm, cũng được, nhưng phải đẹp he he
– Chuyện nhỏ. Đi thôi.
Phan Anh đưa nó đến M Star, nóphải công nhận quán này đẹp, cách trang trí rất bắt mắt. Nó để ý trong quán hầu hết là những đôi đang iu (hic)
Ngồi vào bàn, Phan Anh nháy mắt với anh phục vụ.Có tiếng nhạc cất lên, bản Only love của Trade mark ( đúng bài nó thích nhất). Nó đang ngơ ngác khônghiểu chuyện gì thì cóđến hơn 10 cô bé lẫn cậu bé khoảng 10 tuổi tiến về phía nó, trên taymỗi nhóc là một bó hoa hướng dương ” vĩ đại” ( cũng là loại hoa nó thích nhất luôn^-*), cònPhan Anh thì ôm 2 con gấu Me 2You cũng vĩđại không kém.Tấtcả đều đứng trước mặt nó. Mặt nólúc này chắc là cũng đỏ ngang quả gấc rùi hic!- Thu ah…Phan Anh iu Thu…Làm bạn gái Phan Anh nha?
Phan Anh vừa dứt lời thì tiếng vỗ tay vang lên. Tất cả mọi người trong quán đều hướng về phía nó đang ngồi.
– Đồng ý đi chứ em gái!
– Nhận lời đi cô bé may mắn ơi!!!
Nhận lời? Hay từ chối? Nó khôngbiết phải nói gì lúc này cả Nó đang bối rối quá. Hơn nữanó cũng không rõ tình cảm nó dànhcho Phan Anh là gì nữa…
-…Ơ…Thu không biết phải trả lời sao bây giờ…Phan Anh…làm Thu bất ngờ quá…
– Không sao…Thu không cần phải trả lời ngay, Thu cứ suy nghĩ kỹ đi nhé…Phan Anh sẽ chờ…chỉ cần Thu biết Phan Anh rất chân thành..
– …Cho Thu một tuần…
– Bao lâu cũng được.
– Không, Thu chỉ cần một tuần thôi. 1 tuần nữa, Thu sẽ cho Phan Anh câu trả lời.
———————–
Vậy là tôi đã tỏ tình lần thứ 2. Hồi hộp thật. Không biết cô ấy có đồng ý khôngnhỉ? Dù sao tôicũng đã nỗ lực truyền đạt. Giờ tôi cảm thấy thoải mái và nhẹ nhõm hẳn. Lần đầu tiên ngỏlời, cô ấy chỉ nói ” mai gặp”..nhưng lần này thì ” tiến bộ” hơn rồi…hì,biết đâu, cô ấy sẽ cho tôi một cơ hội? Ừ, biết đâu đấy…Cứchờvậy. Tôi đẫ chờ cô ấy 2 năm, chẳng nhẽ lại không thể chờ cô ấy thêm 1 tuần???
———————–
– Thật thế ah? Thế chồng nói sao?
– Chồng bảo cho chồng 1 tuần rồi chồng trả lời sau.
– Thế có nghĩa là chồng cho cậu ta một cơ hội?
– Chồng cũng không biết nữa…Chồng cũng cần xem xét lạitình cảm chồng dành cho cậuấy…
– Vậy còn Chung thì sao?
Nó chợt nghĩ đến Chung…bỗng thấy đau thắtlòng, không hiểu vì sao nữa..
————————
Đã 6 ngày trôi qua, nó vẫn chưacó quyết định ( hic thếmà nói như đinh đóng cột là chỉ cần1 tuần thôi). Đang mải suy nghĩ lung tung thì Hiền gọi:
– Nhặt hộ vợ cái bút…Đấy, đấy, kia kìa…
Nó đưa mắt theo tay Hiền chỉ, hóa ra cái bút đang yên vị ở…chân bàn Phan Anh
Nó cúi xuống, với tay ra. Phan Anh cugnx có những hành độngtương tự nó. Và thế là…
-” Cốp”- Đầu nó **ng đầu Phan Anh.>< – Ui da. -Thu có sao không? – Ơ…uhm…không sao… Nó nhìn Phan Anh”Thịch…thịch…”Sao tim nó đập loạn xạ vậy nè? Trong phút chốc nó như cảm thấy tim và phổi của nó đã…đổi vị trí cho nhau( oái). Như vậy cónghĩa là…nó iu Phan Anh? Chắc làvậy… ———————- Ngày thứ 7. – Phan Anh nè… – Huh? – Ơ…Thu… – Uhm, Phan Anh hiểu. Thu cứ suy nghĩ thêm đi. Phan Anh chờđược… – Ơ…không phải. uhm…Thu đã suy nghĩ kỹ rồi.. – Và??? – Ờ…Thu nghĩ là Thu cũng có cảm tình với Phan Anh… – Vậy là Thu đồng ý? – Uhm…Nó gật đầu. Phan Anh sung sướng ôm chầmlấy nó. Một thoáng trong suy nghĩ của nó, 1 gương mặt lướt qua. Nó thấy hơi khó chịu. Nó khẽ nói: – Phan Anh… – Gì vậy “ngố iu”? – Thu…ngạt thở rùi nè…Buông Thu ra một lúc được không? – Uh…xin lỗi…Phan Anh dzui quá…hì. – Ah, còn nữa…đừng gọi Thu là ngố nữa nhá, Thu không thích thế, vì Thu…thông minh lắm mà hì hì… – Tuân lệnh. – Trông Phan Anh cứ như mới bắt được vàng ấy. – Bắt được vàng cũng không vuibằng thế này. Nó phì cười: – Chịu thua Phan Anh luôn. Nhưng…Thu phải về thôi. Mai gặp nha. – Uh.bi bi. – bi bi Vậy là nó đồng ý. Nhưng sao nóthấy không vui cho lắm. —————— – Thu nè… – Huh?- Nó thấy hơi bối rốikhi gặp Chung. – Chung nói chuyện với Thu mộtlát được không? – Ơ..uh. …………… – Thu đã lựa chọn rồi đúng không? – Uhm…xin lỗi Chung…Nó nói mà giọng nghèn nghẹn. – Đừng xin lỗi. Có lỗi mới phải xin lỗi chứ…Nhưng…Thu lựa chọn rồi thì Thu phải sống thật vui vẻ và hạnh phúc nhé, nếu cậu ta bắt nạt Thu thì Chung sẽ không tha cho cậu ta đâu… -..Uh, cảm ơn Chung… – Vậy thôi, Chung vào lớp đây. Nó nhìn Chung quay đi. Không hiểu sao nó cảm thấy Chung cô độc đến vậy. Nó thấy xót xa…” Không được…Mày đã chọn rồi cơ mà…mày quá tham lam đấy…”Nó tự nói với mình như vậy.. Thi học kỳ I xong, được nghỉ 1 tuần, nó và Phan Anh bàn nhau kế hoạch đi chơi. – ” Nàng” thích đi chơi đâu đây? – ” Chàng” ơi kiểu xưng hô này chuối củ wé nếu tiếp tục xưng hô thế này thì ” em” ngất mất ha ha. – Thế mún đi đâu nè? – Đi Tam Đảo nhé. Rủ cả Tuấn với Hiền nữa. – Sao lại rủ 2 người đấy. Tưởng mỗi Thu với Phan Anh chứ? – Hơ hơ…nguy hiểm…Ích kỷvừa thôi nhá, Tuấn là em trai Thu, Hiền là bạn thân Thu, hơn nữa Tuấn…thích Hiền, mình phải tìm cơ hội hợp tác cho đôi trẻ chứ, sếp nói cấm cãi he he – Yes, sir. Cãi lại để sếp ăn bánh bơ đội mũ phớt cho thì khổ. – Biết điều thế là tốt. Còn bây giờ, sếp muốn…về nhàngủ. Bye. – Ngủ đây luôn he he. – Muốn chết hả? Nó vớ ngay cái dép phi vào Phan Anh ( ặc bà này tàn bạo wa”),ai dè cái dép trúng ngay…mặt chàng.> – Có sao không? Thu…Thu xin lỗi,không cố ý…
– Đau…
Phan Anh nói xong ngẩng mặt lên, và…kiss…môi PhanAnh chạmmôi nóGiờ thìhếtđau rùi, đấy là hìnhphạt ^-^
Nó đỏ mặt. Ngượng quá. (First kiss đấy bà con ạ)
– Thôi, bye, Thu về đây.
– Uh bye bye, về gọi cho Hiền nhé.
– Oh.
Về đến nhà rồi mà vẫn còn đỏ mặt. Nó phi ngay ra sauvườn, leo lên cái cây cao nhất. Mỗi lần nó vui hay buồn nó đều leo lên đây. Nó đang tận hưởng cái không gian tuyệt vời này thì nóthấy một tổ chim ở cái cành câygần chỗ nó. Trong tổ là mấy quảtrứng, nhưng…cái tổ sắp…bị rơi. Thế là nó mon men trèo rađặt cái tổ cho ngay ngắn. Thế nhưng lúc leo về, run rủi thế nào nó…trượt chân
Thôi phát này thì tiêu rồi- Nó nghĩ. Nó đang ở ngọn cây. Hic nó sợ wa” nên không kêu lên được tiếng nào cả….Hu hu ai cứu nó hem???
—————–
– Cháu chào bác ạ.
– Chung hả , vào nhà đi cháu.
– Thu có nhà không bác?
– Có đấy, cháu ra sau vườn,tìm cái cây cao nhất, nó đang ở trênđấy. ( hiểu con gái mà) Con gái con đứa mà thích trèo cây.
– Vâng để cháu ra tìm bạn ấy, cháu xin phép bác.
……………….
– Thèng cu ngoan thật, có con rểthế này thì hay ^-^
——————
Nó nhắm mắt chờ đợi mộtcú…hạ cánh không an toàn.
Bịch…Nó tiếp đất rồi, nhưng saokhông đau nhỉ?
– Ui da. Đau ghê…
– Chung hả, đến hồi nào dzạ?
– Vừa đến. Nhưng…Thu nặng quá. Xuống khỏi người Chung được không?
Người nó đang yên vị trên người Chung. Nó leo xuống, không may nó…vấpphải hòn đángay cạnh. Thếlà…lại ngã. Và lầnnày thì Chung đỡ nó, nhưng mà…kiss…Môi nó và môi Chung chạm nhẹ. Nó đỏ mặt ( đương nhiên). ” hic sao hôm nay mình xui xẻo vậy , trong cùng một ngày kiss 2 người liền hu hu”
– Uhm…xin lỗi Chung…
– Không sao…coi như thuốctê…Lúc nãy bị Thu đè lên đau wa” giờ hết rồi.( Ông này gian quá^_< [ảnh] chung cười. Thịch…Ôi sao tim nó như làbị rớt cái bịch vậy kìa…Chung cười đẹp quá. Nó lắc đầu..” mày hư quá Thu ơi, có Phan Anh rồi mà…” – Vào nhà thôi. – Uhm… Tự nhiên 2 đứa đỏ mặt, ngượngthật. Không đứa nào biết đang có 2 người đang cười…hạnh phúc trong nhà. ( mẹ nó với Tuấn, 2 người này rình từ nãy đến giờ he he23h20″ Nó onl. ” nguyenhainam is online now” ngothiminhthu: hey U! daonay khong thay onl. sao vay? ngothiminhthu: buzz!!! nguyenhainam: dao nay hoi ban. ngothiminhthu: oh nguyenhainam: ne… ngothiminhthu: gi? nguyenhainam:hom truoc thay Thu khong khoe. benh dau da day cua Thu tai fat ah?ngothiminhthu: sao bit? nguyenhainam: ta la but day he he . Nó phì cười. Nhưng vẫn không khỏi thắc mắc. Chuyện nó đau dạ dày ngoài bố mẹ và Hiền ra thì không ai biết cả. vì nó khôngmuốn mọi người biết những lúcnó đau. Bệnh này không nguy hiểm nhưng cứ đau âm ỉ làm không ít lần nó muốn xỉu. Vậy sao người này lạibiết nhỉ? nguyenhainam: co viec roai. byebye hom sau buon tiep. ” nguyenhainam has sign out” lại out rồi. lần nào cũng out không để cho nó hỏi thêm điều gì cả. Nó tò mò quá. Sao chuyện gì về nó người này cũng biết thế nhỉ??? Nó thả người xuống giường, suy nghĩ và…thiếp đi lúc nào không biết..( quên gọi cho Hiền rồi hic) không hiểu trời xui đất khiến thế nào mà đến trước hôm đi một ngày bệnh của nó lại biểu tình, nó đau đến nỗi ngất xỉu, mọi người ai cũng cuống cuồng,lo lắng. Nó phát bệnh là do ăn quá cay hic hic,( bác sĩ đã dặn không được ăn cay mà bà ấy cứ ăn ầm ầm, đúng là… điếc không sợ súng…) Lúc nó tỉnh, thấy cánh tay nặng trĩu, mẹ đang gục trên tay nó…Nó cựa mình, mẹ nó mở mắt,sung sướng: – Tỉnh rồi hả? sao cứ làm mọi người phải lo thế con nhóc này? – Con xin lỗi… – Thôi tỉnh lại là tốt rồi, từ nay những món chua, cay, nóng mẹ cấm tất… – Con bít rùi ạ… – Để mẹ gọi cho Hiền, con bé biết con ngất, cứ khóc suốt thôi.. – Vâng…Ah, mẹ ơi… – Gì? – Con muốn ăn bim bim…( chịu thua bà này) – Không được, con phải truyền và chỉ ăn cháo trong tuần này thôi – Trời ơi… – Không kêu ca, một tuần nữa raviện rồi mẹ mua chomà ăn tẹtga luôn. – Những một tuần cơ ah? Hu hu – Đúng, một tuần, không hơn không kém, sao lúc ăncay không nghĩ đến hậu quả đi. – … – Thôi, không nói nữa, có khách kìa…Vào đi mấy đứa. Mẹ nó vừa mở cửa thì Hiềnlao vào ôm chầm lấy nó, khóc tức tưởi… – Ack vợ ơi, chồng vừa tỉnhdậy thôi, vợ cho chồng thởvới chứ, lại sắp ngất tiếp nè… – Hức…hức…chồng ác lắm, cứ làmvợ lo lắng hoài… – uhm…chồng xin lỗi.. – Thôi, “bà xã” ơi, thôi chờ hôm nào chị ấy ra viện roài xử hội đồng sau he he.. Ra là thằng em trời đánh của nó,thằng quỷ…Mà, ơ…bà xã…vậylà… – 2 người…???- Vợ củachị bỏ chị “theo giai” roài chị ơi ha ha ha – Thế ai mới là người đángbị xửhội đồng đây hả vợ???? – Vợ… Hiền chưa nói hết câu thì cửa lạimở, Phan Anh và… Chung cùngbước vào. Nó thoáng bối rối…Lần này ngất, nó cũng mơ, nhưng người xuất hiện trong giấcmơ của nó không phải Nam,mà cả Chung và Phan Anh…là hainụ hôn dù là bất ngờnhưng đủ để nó cảm nhận sự ngọt ngào…Thực sự cho đến lúcnày nó không biết là mình yêu ai nữa, nhưng nóbiết nó phải làm gì trước khi nó làm tổn thương quánhiều người…nó cần thêm thời gian để xác định lại tình cảm của nó… – Thu có sao không?- Phan Anh và Chung đồng thanh hỏi – Uhm… Thu không sao…uhm…xin lỗi đã để mọi người lo lắng… – Không sao là tốt rồi- đồng thanh tập 2. – Ơ..ah..mọi người có thể để tui và Phan Anh nói chuyện riêng một lúc không? ————————– Cô ấy muốn gặp riêng Phan Anh,tim tôi lại nhói đau, hai người ấy có nhiều bí mật quá, càng ngày tôi càng thấy cô ấy xa tôi hơn,biết phải làm sao khingườicô ấy chọn để mang hạnh phúc đến cho cô ấy khôngphải là tôi?… ————————– Không biết cô ấy muốn gặp riêng tôi có việc gì? không hiểu sao tôi có linh cảm không hay lắm, rằng khi mọi người bước ra, khi cánh cửa phòng bệnh đóng vào cũng là lúc tôi mất cô ấy mãi mãi… ————————– ———————- – Mình…chia tay…nhé… – …………. – Phan Anh…Thu xin lỗi… – Thu chưa quên Nam? – Thu sẽ không bao giờ quên Nam…nhưng Thu muốn chia tay không phải vì Nam…Thu cần có thêm thời gian để xác định lại tình cảm của mình…Thu sợ…sợ sẽ làm đau quá nhiều người…Thu không muốn thế… – Vậy là Thu làm đau Phan Anh để không làm đau những ngườikhác ư?- Phan Anh hét lên. – Không…Phan Anh…không phải…không phải vậy…Thu không bao giờ muốn làm Phan Anh buồn…làdo Thu không tốt…Thu không thể phân biệt được đâu là thích,đâu là yêu… – Vì Chung? – Thu không biết…Thu xin lỗi…- Phan Anh sẽ không bỏ cuộc đâu… – Phan Anh… – Cạnh tranh công bằng vớiChung, thế có phiền Thu không? – ơ…không… – Thôi, Thu nghỉ đi…Phan Anh về.. – Oh… Nó không ngờ Phan Anh lại làm cho mọi việc trở nên thoải mái như thế…nó thấy có lỗi…có lỗi với Phan Anh…có lỗi với Chung…và…có lỗi với chính mình… ———————- Chia tay rồi…Cuối cùng cô ấy cũng nói…Dù sớm biết cô ấy chưa thực sự yêu tôi…nhưng vẫn đau…Nói rằng ” Phan Anh sẽkhông bỏ cuộc…” nhưng cô ấycó biết rằng lúc nói ra câu đó là lúc tôi muốn bỏ cuộc nhất…Có phải do trước đâytôi quá tự tin? quá tự tin sẽ làm cô ấy quên Nam…quá tự tin sẽ có thể” chen chân” vào trái tim cô ấy…Nhưng tôi không can tâm…tôi phải làm gì đây?.. Nó ra viện. Đi học lại, ai ai cũng hỏi thăm, lo lắng, lũ quỷ sứ bạn nó thì hò hét ầm ĩ – Sao năm nay mày khoẻ ngất thế? – Sao mày gầy đi ghê thế? – Sao mày có bệnh mà không cho anh em biết vớihả? – Sao mày…. Cả bọn tranh nhau hỏi làm nó đau cả đầu, nó vẫn chưa khoẻ hẳn…chóng mặtquá…may mà cóHiền ” cứu” nó: – Mấy ông mấy bà có thôi không? Để yên cho ” chồng tui” nghỉ, không nó…ngất tiếp doạ anh em bây giờ… Cả lũ im hết không nói thêm câunào nữa. Nó ngồi vào bàn, hôm nay Phan Anh không đi học, Chung cũng nghỉ…nó thấy bất an…Không biết nó bất an vì ai? Vì Phan Anh? Hay vì Chung? Càng lúc nó càngthấy mơ hồ về tình cảm của mình, trái tim nó dường như không nghe lờibộ não của nó nữa… ———————- Không biết cô ấy ra sao rồi? Đã khoẻ hẳn chưa? hôm nay nghỉ học…vì không dám đối diện với côấy, đối diện với nụ cười ấy,đôi mắt ấy…Vì sợ sẽ không kiềmchế được mà sẽ kéo cô ấy vào lòng… ———————- Cô ấy ra viện rồi…không biết đã đến lớp chưa? Nhớ cô ấy đến muốn điên lên nhưng lại sợ…sợ sẽ thấy côấy và Phan Anh vui vẻ bên nhau…vẫn biết rằng khôngthể nhưng sao vẫn hy vọng, vẫn chờ đợi…. ———————- Về nhà, nó lại onl. Hy vọng nik Nam lại sáng đèn, lúc này nó cầnmột người bạn để nó có thể tâm sự… Đúng như nó mong đợi, vừa sign in thì”nguyenhainam is online now” ngothiminhthu: buzz!!! ngothiminhthu: tui đang rat buon, co the lang nghe tui tam su khong? nguyenhainam: san sang, thua cong chua. ngothiminhthu: cam on. nhung tui khong biet fai bat dau tu dau nua nguyenhainam: thu buon vi chuyen gi? ngothiminhthu: kho noi that… nguyenhainam: thu cu noi di, tuikin tieng lam.he he ngothiminhthu: neu…neu thich 2nguoi cung mot luc thi co phaila xau khong? nguyenhainam: la sao? thudanggap truong hop do ah? ngothiminhthu: uh…thuc su tui khong biet fai lam the nao, toi khong sao fan biet duoc dau la thich, dau la yeu… nguyenhainam: thu cu chodi,thoi gian se tra loi tat cangothiminhthu:…nhung lieuco the cho doi duoc khong khi ma trong khoang thoi gian do tui dalam ton thuong qua nhieunguoi… nguyenhainam: vay thi…cungu mot giac di…biet dau ngu day thu se co cau tra loi luon thi sao? voi lai thu cung moi ra vienma, dung suy nghi nhieu qua khong tot dau… ngothiminhthu: cam on….co le nen ngu mot giac that Nó sign out. Đây là lần đầutiên nó out trước cậu bạn bí ẩn kia. Nó cũng không còn buồn thắc mắc tại sao cậu ta biết nó mới ra viện. Nó đặt mình xuống giường, chìm vào giấc ngủ một cách dễ dàng, nó thấy mệt mỏi quá… ————————- ———————— – Tui và cô ấy chia tay rồi – Tại sao lại nói với tui? – Vì cậu là một trong những nguyên nhân… – Tui???? – Phải, cô ấy không phân biệt được tình cảm dành cho tôi và cậu là gì… – Huh??? Vậy… – Cạnh tranh công bằng chứ??? – Đương nhiên. 2 thằng nhìn về phía ” đối tượng”, rồi cùng cười, con bé đang ngồi…ăn bim bim, mặt trông ngố đến là iu. ——————– 2 người ấy sao nói chuyện vui vẻ thế nhỉ? ơ…lại còn vừa nhìn nó vừa cười nữa chứ. Sao vậy? Mặt nó dính gì à? Nhưng nhìn 2 người ấy thân thiện vậy nó cũng thấy vui, thực sự khi 2 người họ cười rạng rỡ y như mặt trời… ——————– 6h15″ Nó bước chân ra khỏi nhà ( cùng thằng Tuấn, từ bé rồi). Nó ngạc nhiên khi thất cả Phan Anhvà Chung đang đứng chờ nó trước cổng. – Để Phan Anh… – Để Chung… 2 thằng còn chưa kịp nói hết câu thì Tuấn nhảy vào: – ” Đưa Thu đi học nhá” chứ gì? Xời, trò cũ. Thôi tui xếp thế này nhá. Phan Anh, ông chở tui. Chung, ông sang chở chị tui đi. May thật có 2 ông đỡ phải cuốc bộ. Tuấn nói một mạch rồi nhăn nhở, không kịp cho 2thằng phản ứng được gì. Nhưng cũng chẳng phản ứng gì, sao lại nghe lời thằng em nó luôn thế nhỉ?( tấn công thằng em trước để tìmđồng minh chứ sao???) Nó thì biết thừa thằng em trời đánh của nó tại sao lạixếp thế này. Sở dĩ vì vợ nó,tức Hiền ( không biết có còn là vợ nó hay là thành “em dâu” nỏ rùi nữa hic hic)không ưa Phan Anh=>Tuấn nhà ta phải không ưa theo=> ủng hộ Chung, đơn giản. Mà…ơ… đây là kiểu cạnh tranh công bằng mà Phan Anh nói đấy hả? Trẻ con quá đi mất. Nó phì cười.
– Cười gì thế? Chung hỏi nó
– Không, không có gì, tự nhiên nghĩ đến chuyện vui thôi.
– Chuyện gì? Có nghĩ đến Chung không?
– Không.
– Thế có nghĩa là nghĩ đến PhanAnh ah?
– Ack, tại sao không nghĩ đến Chung thì phải nghĩ đến Phan Anh? Nghĩ đến 2 người thì cườisao nổi, hơ hơ..
– Huh???
– Không có gì he he
—————————-
Vụ ” cạnh tranh công bằng” nàycòn diễn ra trong khoản… ănuống của nó nữa.
– Bim bim này, ăn đi Thu ( he he cái này thì không từ chối được)
– Xôi này, ăn đi, dạo này Thu gầyquá, về nhà chịu khó bồi bổnhé.
– Bánh này…
– Kẹo này…
– Kem này.
… s2 …

Content Protection by DMCA.com