Đừng Khóc Ngốc Nhé

Loading...

Giời ạ, sao mà nó thấy nó giống…vịt nuôi công nghiệp quá.Nhưng nghĩ kỹ,nó lại thấy…hay hay. Nhiềungười quan tâm, kể cũng thích ( tham quá). Nhưng mà…nếu tiếp tục ở tình trạng này thì chắc sẽ chẳngvui mãi được. ” Tim ơi, nghe lời tao, phảinói cho tao biết mày iu ai chứ, đừng làm nhiều ngườiđau,cũngđừng làm đau chính mày nữa, tao sắp không chịu nổi rồi…”
Nếu như trước đây nó thường xuyên ngồi rủa xả” con ngốc” trong bài hát “2 1=0″, gì mà ” cớ sao từng người không tới, lúc cô đơn trước kia…” chứ, hừ, rõ ích kỷ, thì bây giờ nó lại đanglà ” con ngốc” ấy, ngồi đây lẩm nhẩm…” cớ sao từng người không tới…”, nản chí thật
————————
– Cái gì? Vì thế mà vợ với thằng quỷ đó cãi nhau???
– Chứ sao nữa, con bé ấy cứ suốt ngày gọi điện, rồi còn thằng khỉ đột em chồng nữa, ” bé Trang à…”,thân mật kinh ( hicgiận quá mất khôn, gọi boyfriend là thằng khỉ đột,trời ạ…)
– Thế là vợ nổi khùng lên với nó?
– Đương nhiên, không tức sao được.
– Thế nó không giải thích gì cả???
– Không,…ah mà định nói gì nhưng vợ tức quá nên bỏ đi luôn.
Nó cố gắng bụm miệng để không cười, nhưng không chịu được, nó cười phá lên
– Ha ha ha, buồn cười quá đi mất.
– Chồng cười cái gì?
– Cười vợ chứ còn cười ai vào đây nữa…
– Huh??? Vợ đang tức mà chồngcòn cười à?
– Thưa cô vợ thông minh của tôi, ” bé Trang” của thằng Tuấn là một cô nàngvô cùng đáng iu…
– Cái gì???
– Để yên nào, nghe chồng nói hết đã, một cô nàng vôcùng đáng iu và…đã ra đời…5 năm có lẻ, là con emhọ của nó ở Quảng Ninh…
– Hả?????
” ôi chúa tha tội cho con, con vẫn muốn được lên thiên đàng…”. Nó lẩm nhẩm. Vì…nó nóidối vợ nó đấy, ( trời ạ, mình có năng khiếu đóng kịch quá). Cụ tỉlà thế này…
12 tiếng trước
– Cái gì, mày léng phéng với con Trang đó rồi còn bắt tao nói dốiHiền là sao???
– Ơ hay, em đã nói là em không léng phéng với nó, bọn em kết nghĩa anh em hồi em sang nghỉ hè ở Quảng Ninh, thế thôi.
– Thế sao phải nói dối?
– Vì nói thật chắc gì Hiền đã tin, nguy hiểm lắm- không được, mày gây ra thì đimà chuốc lấy..
– Chị iu ơi…( nghe ớn quá)…giúp em đi mà, em sẽ mua bim bim mà…
– Huh??? Vậy thì được ( sẵnsàng nói dối vợ vì bim bimthế này thì…)
– Thanks chị iu.
– Nhưng đừng liên lạc với kon bé ấy trước mặt Hiền nữa, phải dứt khoát đi chứ,cứ suốt ngày gọi cho mày thế mà bảo nó không có ý gì với mày…không khéo lạithành bắt cá hai tay…
– Em bít rùi. nhưng mà chị dạy em mà chị có dứt khoát đâu…
– Mày nói cái gì??? Nó cau mày. Mày chán sống à????
– Hơ, thôi em biết rồi, không nói nữa…
Nhưng mà nó nghĩ, thằng quỷ ấy nói đúng, nó chẳng dứt khoát bằng ai mà đòi nói em nó…nhức đầu thật, xin thề là nó cũng không muốn thế đâu, chỉ tại nó không biết phải làm gì đểkhông ai buồn cả, hình như làm việc này là không thể…trong3 người, làm saođể không ai bị tổn thương??? mission impossible…
————————
23h30
” nguyenhainam is now online”
nguyenhainam: dao nay the nao? da do buon chua?
ngothiminhthu: cung do, nhieu luc muon khoc ma khong khoc noi, van chua giai quyet xong moi chuyen
nguyenhainam: sao khongkhoc?
ngothiminhthu: co le vi Nam baokhong thich tui khoc…
nguyenhainam: doi luc cung nenkhoc chu, Thu cung la nguoima, co le nuoc mat se lam nhe nhom ca nguoi o lai lan nguoi radi
ngothiminhthu: uhm…co levay…
nguyenhainam: sao Thu khong hoi tui la ai nhi? congai hay to mo lam ma
ngothiminhthu: lan truoc hoi roicau co noi dau…nhung biet cau la banNam la duoc roi…vay la du
nguyenhainam: uhm.
uh, đúng là nó nghĩ vậy…chỉ cầnbiết bạn Nam là đủ rồi, bạn Namthì không có ai xấu cả…Có lẽđâylà nguyên nhân nó không thể lựa chọn giữa Phan Anh và Chung, vì hình bóng Nam trong trái tim nó còn quá lớn…Nhưng nó vẫn muốn cố gắng, để cho Phan Anh và Chung cơ hội, cũnglà đểcho nó một cơ hội có đượchạnh phúc…
——————-
Nó vừa bước vào lớp thì : “4 em Ngô Thị Minh Thu, HàThị ThuHiền, Nguyễn Hải Phan Anh và Phạm Đức Chung lớp 12A1 lên văn phòng đoàn ngay…”4 đứa chạy vội lên văn phòng đoàn, tự hỏi không biết mình có…tội lỗi gì hic hic.
– Cô có việc muốn nói với mấy đứa. Sắp đến 26/3 rồi,năm nay cô định không tổ chức cắm trại nữa mà tổ chức một dạ hội hóa trang.Cô cho mấy đứa toàn quyền tổ chức, từ dẫn chương trình, trang trí sân khấu, nội dung, được chứ?
Cả lũ nhao nhao:
– Được, được ạ, bọn em sướng quá ấy chứ.
– Thế thì làm tốt vào nhé.
– Vâng, thanks cô, cô giáo iêu quý.
– Mấy đứa nhóc này, sắp tốt nghiệp rồi mà như trẻ con.
——————-
– Tui định sẽ thế này, mỗi lớp sẽhóa trang theo chủ đề, rồi bangiám khảo sẽ chấm điểm chọn ra lớp nào có ý tưởng độc đáo vàsáng tạo nhất, mấy người thấy sao??? Nó đưa ra ý tưởng
– Hay quá, sao chồng nghĩ ra nhanh thế?
– Chuyện, người iu tui mà- Phan Anh chen vào
– Này, người iu ông hồi nào_ Chung giãy nảy
– Thì hồi trước đóa_ Phan Anh cũng không vừa
– Thôi tui xin can, việc bây giờ là phải nghĩ cách tổ chức sân khấu nữa đóa. Phần dẫn chương trình thì Ok rồi, phần này chắc mấy người cũng có kinh nghiệm đúng không. Còn!phần thicủa lớp mình thì cứ để thằng Tuấn nó lo.
– hờ hờ sắp có trò hay rồi_ Hiền toe toét
– Trò gì hay?_ Phan Anh tỏ vẻ không hiểu
– Lớp mình không biết có đẹp không nhưng về khoản độc đáovà sáng tạo thì đứng nhất làcáichắc- Nó tiếp
– Sao hai người tự tin thế?
– Tại ông mới chuyển đến nên không biết thôi, giao vào tay thằng Tuấn thì…cáiđầu của nó giỏi nghĩ ra mấy cái trò này lắm,ha ha nhớ lại trại năm ngoái vẫnbuồn cười, nó biến trại lớp mìnhthành nơi tụ tập của bọn …cái bang ha ha trại được giải ” te tua và độc đáo nhất”, ha ha hic hic- Chung giải thích
– Uh, nó là thằng lớp trưởng nghịch nhất mà tuibiết, mỗi tội quan liêu, suốt ngày xin cờ đỏ để lớpkhông bị ghi mất trật tự 15″ đầu giờ he he
– Nè nói xấu ông xã tui đủ chưavậy?- Hiền lên tiếng
– Ôi vợ ơi, sao bênh chàng ghê thế? Chồng có bao giờđược vợ bênh chằm chặp thế đâu nhỉ?
– Chồng…_Mặt Hiền đã chuyển sang màu cà chua.
– Thôi không nói nữa, bây giờ mọi người nghĩ trang phục cho tụi mình đi, tụi mình dẫn chương trình nên không cần mặc theo chủ đề nhỉ- Phan Anh cứu nguy cho Hiền
– Oh oh, thế thì Thu là côngchúa, Chung là hoàng tử nhá
– Xin người, tui hem thích làm công chúa đâu, ông thích thì đi mà làm. Nó giãy nảy. Mọi người cứ nghĩ trang phục cho mọi người đi, tui nghĩ ra tui sẽ phải mặc gì rồi.
– Ơ nhưng phải thống nhấtchứ chồng, 4 đứa cùng dẫnchương trình thì phải mặc cái gì cho ăn rơ với nhau tíchứ
– Không cần đâu, chồng định thiết kế 4 cái sân khấu ở 4 góc với một sân khấu to ở chính giữa, mỗi đứa dẫn một góc sẽ khôngbị lệch đâu, sân trường mình đủ rộng mà, còn cái sân khấu ở chính giữa thì để cho các lớp lên trình diễn, đồng ý chứ?
– Phục chồng thật đấy, nghĩ ra nhiều thứ tuyệt quá
– Thôi không phải nịnh, chiều nay mọi người tập trung ở nhà tui, phải đi lùng mấy thứ để trang trí sân khấu chứ
– Ok- 3 đứa đồng thanh
————————
Thế là chiều hôm đấy có 4 đứa mồ hôi nhễ nhại lượn đi lượn lạikhắp Hà Nội để mua mấy thứ…lăng nhăng ( gọi là lăng nhăng thôi nhưng độc và đẹplắm đấy)
Cuối cùng thì việc trang trí sân khấu đã xong. Chúng nó làm chocái sân khấu chính giữa sáng ” lung linh” bằng hàng trăm cái đèn hình…đầu lâu, thế mà chính giữa sân khấu lại là một cái đèn hình…mặt trăng to oạch kèm thêm làhàng ngàn ngôi sao phản quang trông đếnlà yêu. Nhìn mấy cái đầu lâu nằm xen kẽ giữa mấy ngôi sao mà phì cười.
————————
– Nhưng mà Thu định hóa trang thành gì thế?
– Phải đấy, sao không nói cho tụi này bik vậy?
– Bí mật ,đến tối nay mọi người sẽ biết, phải bất ngờmọi ngườimới thấy đẹp chứ he he
-…….( không hiểu gì, tò mò quá)
– Thôi, giờ về nghỉ đi, tối nay còn phải đến sớm nữa đó.
– Uhm, bi bi
Nó chia tay mọi người, về nhà nó tót lên phòng ngắm nghía ” thành quả” của nó mấy hôm nay, tự hào
” mình cũng giỏi đó chứ hì hì”
————————
– Wa, chồng tài thật đó, đẹp nữa….
Hiền trố mắt nhìn nó, Chung và Phan Anh thì…đóng băng…
Nó cũng phải bái phục nó ( tự sướng), ừ, chẳng ai biết nó hóa trang thành gì,thiên thần, ác quỷ hay vampire nữa, vì nó có một đôi cánh, một đen một trắng, cái vương miện cài trên mái tóc dài mượt, thế nhưng lạithêm…2 cái răng nanh ( mượntạm trong bộ đồ chơi của em trai nó ^_^). Nói chung là…thập cẩm, nhưng không thể chối là cực kỳ ấn tượng, nhất là đôi cánh làm cho nó không cần phảilàm MC cũng sẽ nổi bật giữa đám đông
4 đứa dẫn chương trình, mỗi người một phách, chẳng ai giống ai. Hiền hóatrang thành Doremon. Chung và Phan Anh không hẹn mà gặp, đều hóa trangthành những thứ ” kinh dị”, Chung thì hóa trang thành vampire, còn Phan Anh thì hóa trang thành…thần chết ( không hiểu hắn làm thía nào mà trang trí được cái micro thành cái…lưỡi hái trông cực kỳ cute). Mấy em gái lớp 11 cứ nhìn 2 anh MC không chớp mắt mới kinh chứ.
Chúng nó nói không sai, lớp nó”qua tay” lớp trưởng Tuấn đã trở thành lớp hóa trang sáng tạo nhất. Chúng nó hóa trang thành cả một…triều đình phong kiến Trung Quốc vớivua ( thằngTuấn đương nhiên là tranh vai này, ham hố quyền lực mà), hoàng hậu, quan lại, cung nữ,…thái giám…đủ cả. Buồncườinhất là đoạn giới thiệu, Trung”bê đê”, thằng này trong vai công công, giới thiệu về lớp nó với cáigiọng eo éo đến là “pro”. Kết quả là khán giảcười một trận no nê.
Dạ hội diễn ra suôn sẻ, chođến khi…(hic)…một nhóc khoảng 4 tuổi, chắc là con 1 giáo viên trong trường…chạy đến đòi…giật đôi cánh của nó xuống,làmnó rơi vào tình huống dở khóc dở cười. Phan Anh với Chung phải …đàm phánmãi cô nhóc mới thôi không giật nữa.
– Em thích đôi cánh này à?
– Không, anh trai em thích, vì emthấy anh ấy cứ nhìn chị suốt thôi…
Cả trường phì cười, nó cũng cười. Phan Anh và Chung lại…đông cứng…
– Xin lỗi, em mình phá quá.Một cậu bạn chạy tới.
– Không sao. Nó tủm tỉm. Nhưngcậu thích đôi cánh của mình ah?Nó trêu.
Cậu bạn đỏ mặt. ” Không…ah màuh…mình thích…thích cả chủ nhân của đôi cánh nữa…”
Nó cười. 2 anh em nhà nàybạo dạn thật hic…
Cuối cùng thì dạ hội cũng kết thúc, đương nhiên là thành công rực rỡ. Nó được bầu chọn là người hóa trang ấn tượng nhất.( thành quả 1 tuần của nó đấy ạ)
———————-
– Hôm nay nhìn Thu tuyệt lắm…
Chung chưa nói hết câu thìPhanAnh chạy đến
– Này này không được tranh thủnhá, đánh lẻ là không tốt..
– Hơ ông này, có cơ hội thì phải tranh thủ chứ he he..
– Chơi thì phải fairplay …
– Ủa có chỗ nào không fairplaynào…ông chỉ ra coi…
– Ông…
Nhân lúc tên vampire cãi nhau với…tử thần, nó…chuồn thẳng. Nó mệt, đau bụng nữa. Nó muốnvềnhà nghỉ ngơi…
———————
Nó leo lên giường, vì mệt nên nóchìm vào giấc ngủ dễ dàng…
———————
Hôm nay chủ nhật, Phan Anh và Chung đều rủ nó đi chơi nhưng nó không đi, đivới một người thì nó ngại, đi với cả hai thì chỉ toàn nghe 2 người này cãi nhauthế nên không đi là tốt nhất.
9h30″
Bài tập đã làm hết, chẳng có gì làm, nó lại onl.
” nguyenhainam is now online”
nguyenhainam: he he co duyen nhi, lai gap roi
ngothiminhthu: sao ong khong dung nik ong di ma cu dung nik nguoi khac mai khong thay chanah?
nguyenhainam: chan gi chu, noi chuyen voi Thu thichan gi
ngothiminhthu: ong cho tui nik ong di rui tui van chat voi ong ma
ngothiminhthu: ma tui doiy roi,muon biet ong la ai.
nguyenhainam: biet lam gihe he
ngothiminhthu: ke tui
ngothiminhthu: ong khong noi tui xoa nik nguyenhainam tronglist roai de offline mai maivoi ong lun
nguyenhainam: Thu da hua la sexoa nik nay trong list tu 2 nam truoc roi ma co xoa dau
Nó lao ra khỏi nhà, không tắt máy tính. Nó đã biết, giờ thì nó đã biết người này là ai…
———————
– Ông về nước lúc nào mà khôngbáo cho tui? Muốn chết sớm hả?Nó hét vào cái bản mặtđáng ghét đang cười hềnh hệchtrướcmặt nó.
– Nguôi nguôi…giận nhiều già sớm đóa. Sao Su biết làBốp dzậy?
– tui chỉ hứa với mỗi ông làsẽ xóa nik Nam thôi…Nó nói nhỏ..
– Trời ơi lỡ mồm rồi…
– Nếu không thì ông còn định dấu tui đến lúc nào hả?
– Hề hề… đến già chứ sao.
– Ông…Mà thôi tha cho ông. Sao về nước sớm vậy? Không phải bị đuổi học đó chứ?
– Su vẫn độc mồm độc miệng thía hả? Thiên tài như Bốp mà bịđuổi học hả? Bốp học thêm thời gian để xong sớm đó…
– Mà tui hỏi ông, sao ông biết pass của Nam???
– Ah thì…có hôm vào thử, gõ thửsinh nhật Su, ai dè…
– Thôi thế là đủ rồi… Mai sang nhà tui ăn cơm…Mẹ tui thỉnh thoảng vẫn nhắc đến ông đấy.Tui về- Yes, sir.
– Cười vừa thôi, cười nhiều quá rụng răng đấy he he. thôi tui về
– Hờ hờ…thui về đi. Ở đây toàn thấy rủa xả thôi hic hic
– Uhm, bye.. Ah này, từ naytui cấm ông dùng cái nik đấy chat với tui nữa, không tui sẽ dìm chết ông.
– Biết rồi, biết rồi…
– Bye.
– Uhm
———————–
Su à! Nếu Bốp nói Bốp về đây là vì Su thì sao?
———————-
———————
– Mẹ ơi, thằng Bốp nó về rồi, nó về cả tháng nay mà chẳng thấy báo gì cho anh em cả mẹ thấy nó láo không?
– Chắc nó bận, mai bảo nó đến ăn cơm.
– Con bảo nó rồi.
Nó nói rồi chạy tót lên phòng ” gặm nhấm” sự sung sướng ” háhá từ nay có người đi chơi cùng rồi. sướng!!!” ( bà này lạ, bình thường có hai người rủ đi chơi suốt có đi đâu)
Bốp là thằng bạn thân từ nhỏ của nó và Nam. Gọi là thằng bạnchứ Bốp hơn nó 1 tuổi, lại đihọc sớm 1 năm nên trên chúng nó 2 lớp. Thế mà chẳng bao giờnó gọi Bốp bằng anh cả. Năm nóhọc lớp 8, Bốp sang Mỹ du học. Từ bé đến lớn 3 đứa dính lấy nhau nên lúc Bốp đi nó giận đếnmức không thèm liên lạc gì trong suốt 1 năm sau đó. Nhưng sau nó thấy nó ích kỷ nên 2 đứa lại suốt ngày chat chit, gửi mail. Khỏi phải nói, Bốpvề, người vui nhất là nó.
———————-
– Con chào thầy u. Hơn 2 năm không gặp mà thầy u vẫn trẻ, chẳng khác gì cả.
– Cái thằng này chỉ khéo nịnh. U thì u thấy mày càng ngày càng xấu trai haha.
– U cứ đùa.
– Ừ u đùa đấy, Ơ nhưng màđẹptrai quá không được…
– Sao hả u???
– U phải xùa chó đuổi mày về thôi, nhà u có con gái lớn há há…
– Mẹ… Nó cau mày.
– Thôi , 2 đứa đi dọn cơm cho mẹ.
– Tuân lệnh u!
Bốp đến làm nhà nó vang tiếng cười. Bốp là người luôn làm cho người khác cảm thấy thoải mái khi ở cạnh.
– Anh Bốp có người yêu chưa? Thằng em nó ngây ngô hỏi.
Bốp liếc nó ( quái, liếc nó làm jề?), trả lời:
– Có ai yêu anh mày đâu. Mà sao nhóc tò mò thế? hỏi kinh nghiệm ah?
– Há há thế anh làm anh rểem đê, em chẳng thích 2 cái anh hay đến đây đâu.
– 2 anh nào?
– Anh Chung với anh Phan Anh ấy!
– Huy…Nó gằn giọng. Thằng này im re luôn
– Không được đâu, chị gái em vừa lắm mồm lại còn đanh đá như bà la sát ấy anh về làm anhrể nhóc để anh hy sinh ah?
– Bốp! Ông đứng lại cho tui…
Thế là 2 đưa nó đuổi nhau chạykhắp nhà trong tiếng cười của bố mẹ nó và 2 thằng em trời đánh của nó.
…………………
– Con chào thầy u con về. Uchưacần xùa chó nhá.
– Uh về đi không là u xùa chó ra cắn mày rách quần ha ha.
– Ối u ơi con là sinh viên nghèo sắp hết quần rồi u ạ.
– Uh thôi u không xùa đâu…Về đi thỉnh thoảng đến đây chơi.
– Vâng..
———————-
Những ngày tiếp theo chỉ cần rỗi là nó với Bốp lại vi vu đi chơi. Kể cũng lạ là nó đi chơi suốt mà các bài kiểm tra của nó vẫn Ok mới hay chứ.
Hôm nay 2 đứa kéo nhau lên cầu vượt ( ở Đại học GTVT đóa)- Bốp !!!!
– Jề?
– Nhắm mắt, thả lỏng, giang tay ra, hít thở đều nhá.
– Để làm gì?
– Hứng gió chứ làm cái quái gì?
– hơ Su đi mà hứng.
– Nói nhiều quá, làm mau đi dễ chịu lắm.
– Oh
………..
– Su này!!!
– hở?
– Lúc trước Su nói Su đang thích2 người cùng một lúc là Chung với Phan Anh ah?
– Oh. Chung thì ông biết rùinhỉ, còn Phan Anh…
– Bốp cũng biết rồi.
– Sao biết?
– Uh, năm ngoái đang lang thangở đại lộ 3 New York thì thấy nó, lúc ấy suýt ngất đấy.
– Ông suýt ngất còn đỡ, tuingấtrồi đây này…
…..
– Thế à? Nam vẫn còn tác động mạnh đến Su vậy sao?
– Uhm… Mà cũng không biết nữa.Mỗi lần nhìn thấy Phan Anh là lạinghĩ đến Nam, chắc tại họ là anh emnên khi ở bên Phan Anh giống như là đang ở bên Nam vậy…Dù biết như thế là ích kỷ nhưng mà…
– Haizzz….
– Ông thở dài cái gì?
– Không có gì. Mai Su đến nhà Nam với Bốp nhá. Đếnthăm bácgái tiện thể gặp thằng Phan luôn..
– Uhm…
——————-
Nam đi mang cả trái tim côấy đi…Làm sao để có thể thay thế Nam trong trái tim cô ấy đây? Hơn 2 năm không đủ để xóa đi dù chỉ một phần tình yêu Su dành cho Nam ư? Có thể hơi điên điên nhưng nhiềulúc tôi ganh tị, mong người ra đi năm đó là tôi…
——————-
– Con chào bác! Bốp với nó đồngthanh.
– Thu hả con? Ah có cả Bốpnữa?Về khi nào hả Bốp?
– Nó về lâu rồi mà chẳng nói với ai bác thấy nó có láo không?
– Láo quá ấy chứ, đã thế hôm nay 2 đứa ở đây ăn cơm rồi phạt nó rửa bát haha.
– Ôi…
– Phan Anh nó ở trên phòng ấy, 2 đứa cứ lên chơi đi..
– Để con ở dưới giúp bác nấu ăn…Nó nhanh nhẩu.
– Không, con lên đấy đi, để 2 thằng nó ở trên đấy để chúng nó phá nhà bác ra à?
– Ơ…
– Ơ cái gì? thôi con lên đi, để bácnấu được rồi…
– Dạ
Nó lon ton chạy theo Bốp lên phòng Nam ( bây giờ là phòng Phan Anh), lên đến nơi nó thấy Phan Anh đang xem một quyểnsổ gì đó có vẻ rất chăm chú…Nó lại gần, cầm quyển sổ lên, lật từng trang, và từng giọt nước mắt rơi xuống…1 giọt…2 giọt…Nó đang khóc…——————-
Về nước gần một năm rồi mà bây giờ tôi mới phát hiện ra trong phòng ( chính xác là phòng anh traitôi) có một cái hốc nhỏ gần giường mình. Từ trong cái hốc ấy, tôi lôi ra được một quyển album và một quyểnsổ…Giở từng trang, từng trang một, tôi phải công nhận anh tôi vẽ rất đẹp, nghe mẹ tôi nói anh ấy đã định thi vào đại học mỹ thuật… Đúng lúc tôi đang ” nghiên cứu” quyển sổ ấy thì Thu bước vào…theo saulà anh Linh, ông anh tôi quen bên NewYork, hai người này quen nhau ư? À phải rồi, 2 người đều biết Nam mà…Nhưngchưa kịp nói gì thì Thu cầm quyển sổ lên, và rồi..cô ấy khóc…Tôi có thể hiểu tâm trạng cô ấy bây giờ.
… s2 …

Content Protection by DMCA.com