Giả Làm Người Tình Xã Hội Đen

Loading...

Tất Thịnh thuần thục chia bài trong tay ra, sau đó rút ngẫu nhiên một cây, “Oa! K Bích, thật là trời cũng giúp tôi, lần này nhất định cô sẽ thua thôi.”
“Thật sao?” Thạch Du lấy một lá bài trong tay anh, ném lên không trung, sau đó dùng ngón trỏ ra và ngón giữa bắt lại, “Quá tuyệt vời! Ông trời quả là mong tôi thắng cuộc, là át bích, anh thua!”
Thạch Du có thể thắng anh nhiều như thế , làm anh không khỏi kinh ngạc, nghẹn họng nhìn trân trân, sau đó nói giọng nói cứng ngắc: “Cô căn bản chính là bậc thây về trò này, còn cố tình nói không!”
“Anh đừng bao giờ nói như vậy, tôi chỉ là từng thử chơi qua mà thôi.” Thạch Du không cho là mình lừa Tất Thịnh, còn nũng nịu hả hê cười một tiếng.
“Cô đúng là giả trư ăn cọp!” Tất Thịnh thua không phục, liên tiếp nhỏ giọng mắng.
“Cũng không thể nói như vậy, thật ra thì anh gặp phải tôi nên nhất định sẽ thất bại!” Thạch Du thẳng ý nói.
“Tại sao?” Tất Thịnh nhất thời ngây ngốc.
“Bởi vì nếu như anh cá cược một mình, thì có lẽ sẽ giống như tên của anh ‘ tất thịnh ’, khi đó anh nhất định sẽ thắng, nhưng gặp phải tôi cũng sẽ không nhất định, anh nghĩ xem tên anh thêm tên tôi, kết quả của anh cũng chỉ có một chữ có thể nói, đó chính là —— thảm!” Thạch Du cố gắng phân tích để cho anh hoàn toàn hiểu.
Tất Thịnh không khỏi đầy hoài nghi, khẽ nói;”Tất. . . . . . Thạch. . . . . .” Trong phút chốc anh đã hiểuánh mắt ngạc nhiên, rồi sau đó không khỏi cười gượng hai tiếng, “Hẳn là phải chết?”
“A! Anh thật là thông minh, một chút liền hiểu.” Thạch Du gật đầu một cái, hớn hở cười to.
Tất Thịnh nhìn bộ dáng vui vẻ của cô , không nhịn được vỗ nhẹ lên đầu của cô, “Thật là tinh quái, bất cứ lý do gì cô cũng coe thể nghĩ ra được.”
Anh lập tức xuống giường mặc quần dài và áo sơ mi vào, “Cũng làm cho bọn họ đợi đủ lâu.”
“Như vậy mới có thể ra vẻ anh cường tráng nha!” trong ánh mắt của Thạch Du có một tia nhạo báng.
Tất Thịnh vừa tức giận, vừa buồn cười trừng mắt nhìn cô, “Tôi thật sự là phục cô.” Dứt lời, ngay sau đó anh ra khỏi phòng đi vào phòng khách, để nhận lấy một đấu trường vô hình khác.
Khi anh đang chuẩn bị đi vào phòng khách thì Thạch Du đột nhiên hạ thấp giọng gọi anh lại: “Chờ một chút!”
Cô nhanh chóng chạy tới trước mặt anh, rộng mở áo sơ mi, làm loạn tóc của anh, “Đừng quên, chúng ta mới vừa ân ái, anhphsir giả làm sao cho giống chứ.”
Nghe vậy, Tất Thịnh không nhịn được muốn cười, “Thật là phục cô.”
Anh tự nhiên ở trên gương mặt của cô cúi đầu khẽ hôn xuống, “Cô mệt mỏi hãy đi ngủ đi, ngủ ngon.”
Thạch Du hơi ngẩn ra, gò má thoáng ửng hồng, một đám lửa nóng lan tràn loạn như con nai đang chạy trong lòng cô.
Tất Thịnh đi vào phòng khách, nhìn Kha Tái Tư và Tang Nhã một cái, cố ý bầy ra bộ dạng mệt mỏi rã rời , “Nghe Thạch Du nói, các anh muốn gặp tôi, có chuyện gì không?”
Tất Thịnh lười biếng trên ghế sofa ngồi xuống, bàn tay thỉnh thoảng nghịch đám tóc bị Thạch Du cố ý làm loạn, hé mắt nhìn bọn họ.
Kha Tái Tư nhìn Tất Thịnh, nhìn hắn dáng vẻ mệt mỏi, không nhịn được cười trộm. Thì ra là Thạch Du nói là sự thật, xem ra hắn và Tang Nhã tới thật không đúng lúc.
Trên mặt Tang Nhã hiện lên vẻ mặt ghen ghét.
“Thật xin lỗi, quấy rầy thời gian anh nghỉ ngơi.” Kha Tái Tư mở miệng nói xin lỗi trước.
“Tới cũng đã tới, giữa anh em không phải nói lời khách sáo, anh tìm tôi có chuyện gì?” Tất Thịnh giận, giả như là đang rất phiền hà.
“Tôi đến là vì chuyện xảy ra ở bữa ăn tối hôm nay. Rất xin lỗi, xin anh tin tưởng tôi tuyệt đối không phải là cố ý, mong Tất lão đại sẽ không chấp lỗi lầm của tôi, đừng để lại ở trong lòng.” Trên mặt Kha Tái Tư mang ý cười nịnh hót .
“Bữa ăn tối? Không có việc gì! Tất cả đều rất tốt, lại nói. . . . . .” Tất Thịnh dừng một chút, lạnh lùng khẽ cười một tiếng, ” Từ trước đến giờ tôi không bao giờ chấp bọn tiểu nhân .”
Kha Tái Tư nghe Tất Thịnh nói, đột nhiên sắc mặt liền thay đổi, hắn không muốn vì hận thù mà ảnh hưởng tới buổi khai mạc ngày mai, không ngờ Tất Thịnh lại cuồng ngạo không biết điều, trong lời nói đều mang theo ý châm chọc .
Nhưng là vì buổi khai mạc ngày mai, Kha Tái Tư quyết định phải cố nén lửa giận trước đẫ, “Tôi đã nói rồi, Tất lão đại nhất định sẽ không thù dai, như vậy ngày mai mong anh sẽ nể mặt chúng tôi mà đến tham dự.”
“Tất nhiên rồi.” Tất Thịnh duỗi lưng một cái, ra vẻ khó chịu cùng cực không kiên nhẫn và mệt mỏi.
Thông minh ,giảo hoạt như Kha Tái Tư làm sao không nhìn ra Tất Thịnh đang hạ lệnh đuổi khách, trên mặt hắn cười quỷ quyệt, “Tất lão đại, lễ ngày mai khai mạc nhất định sẽ có rất nhiều quan khách, đến lúc đó. . . . . .”
“Anh hi vọng tôi có thể giúp anh cái gì?” Tất Thịnh nhíu mày, hỏi thẳng.
“Là như vậy, chúng tôi cũng biết địa vị của Tất lão đại là hết sức quan trọng trong các bảng phái, cho nên đến lúc đó hi vọng anh có thể ra mặt giúp tôi kêu gọi mọi người.” trên mặt Kha Tái Tư cô gắng duy trì nụ cười giả dối.
“Đúng vậy, Tất lão đại, hãy nể tình tình cảm nhiều năm của chúng ta, anh hãy ra mặt giúp Kha Tái Tư một chút!”
Tang Nhã ngồi ở một bên vẫn luôn im lặng không lên tiếng , cuối cùng cũng mở miệng nói giúp Kha Tái Tư.
“Nhiều năm tình cảm? Cô nói làcô và tôi, hay là Kha lão đại và tôi?” Tất Thịnh dùng giọng nói hết sức châm chọc nói.
Tang Nhã sắc mặt lúc trắng lúc xanh, “Chuyện này. . . . . .”
Kha Tái Tư nổi giận với Tang Nhã quát một tiếng: “Câm mồm! Không có chuyện gì thì hãy ít mở miệng thôi, thật là mất mặt.”
Tang Nhã đành phải uất ức cúi thấp đầu.
Tất Thịnh nhận thấy sự bất đắc dĩ của Tang Nhã,và anh cũng rõ sự kiên trì của Kha Tái Tư có lẽ nếu anh không đồng ý thì bọn họ sẽ không chịu rời đi.
Từ đáy lòng anh vô cùng không muốn giúp bọn họ, càng không muốn bọn họ lấy thanh danh của anh mời gọi các anh em ở các bang phái khác; đang lúc rầu rỉ không biết phải xử lý như thế nào; bỗng dưng, anh nhìn thấy Thạch Du đang mặc áo ngủ quyến rũ, đôi tay vuốt mắt,như còn buồn ngủ đi tới phòng khách.
“Anh yêu.” Thanh cực kỳ quyến rũ.
Kha Tái Tư và Tang Nhã cũng không khỏi quay đầu nhìn lại nhìn Thạch Du.
Tất Thịnh lập tức từ trên ghế salon đi đến đón lấy Thạch Du, “Tôi cho là em ngủ thiếp đi.” Anh dịu dàng che chở cô, trong lòng cũng âm thầm vui vẻ, Thạch Du đúng là cứu tinh của anh.
“ Em xoay người mà không thấy anh, cho nên. . . . . . Anh àh, ngủ với em được không?” Thạch Du híp mắt, kiều mỵ dính vào ngực Tất Thịnh, đưa đôi tay ra ôm lấy gáy của anh, “Ôm em.”
Tất Thịnh bày ra nét mặt thương yêu nở nụ cười, sủng ái mà đem cô kéo vào trong ngực, “Nhưng khách còn chưa đi !”
“Mặc kệ, em mặc kệ, em muốn anh ôm em.” Thạch Du bốc đồng làm nũng.
Mặt Tất Thịnh bất đắc dĩ, lại hớn hở nhận lấy chiêu này của cô.”Được, chỉ cần em ngoan ngoãn không lộn xộn, tôi liền ôm em.”
“Ừ.” Thạch Du mềm mại tiến sát vàotrong ngực anh.
Tất Thịnh ôm Thạch Du ngồi lại trên ghế sa lon, anh để cho Thạch Du ngồi ở trên đùi anh, đôi tay ôm cô thật chắc chắn, lo lắng sơ ý một chút sẽ làm cô bị trượt xuống, tựa như dỗ dành trẻ con dịu dàng che chở , “Ngủ đi.”
Thạch Du không thềm để ý tới những ánh mắt kinh ngạc của người khác , an ổn dựa vào ngực Tất Thịnh, cảm nhận hơi thở nam tính trên người anh.
Cô muốn dựa vào cách này để đuổi Kha Tái Tư và Tang Nhã đi, mà không nghĩ rằng bọn họ vẫn không có ý tứ rời đi, vì vậy cô liền cố ý dựa vào ngực Tất Thịnh, nhưng côn trùng ngủ luôn xâm nhập ở trong cô, khiến cho mí mắt cô nặng nề đến không có cách nào mở ra.
Kha Tái Tư chưa từng thấy một Tất Thịnh nhu tình như vậy, hắn không thể ngờ được một con người như sắt đá từ trước đên nay cũng có vẻ mặt dịu dàng này; Tang Nhã càng khó có thể tiếp nhận sự thật này, lúc đầu cũng chính bởi vì anh lãnh khốc, gần như vô tình mới có thể khiến cho cô rời đi, chạy vào lồng ngực của Kha Tái Tư .
“Ngày mai tôi nhất định sẽ tham gia, về phần kêu gọi các anh em khác tôi e là phải xem vận may của anh thôi, anh cũng thấy đó, Thạch Du như đứa bé, ngày mai tôi sẽ phải chăm sóc cho cô thì làm sao có thể…..” Trong lời nói Tất Thịnh nói rõ thái độ của mình.
Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Thạch Du, yêu thương che chở Thạch Du .
Kha Tái Tư có ngu đi chăng nữa cũng sẽ nghe ra lời cự tuyệt của Tất Thịnh , nhưng vì không muốn nói rõ, bên miệng hắn vẫn thâm trầm mỉm cười, “Đã muộn, vậy chúng tôi cũng không quấy rầy các anh nghỉ ngơi.”
Ngay sau đó hắn đứng dậy, kéo Tang Nhã vẫn còn chìm trong hồi ức,
“Đi thôi!”
Tang Nhã từ trong hồi ức đột nhiên thức tỉnh, cuống quít đứng dậy theo sát Kha Tái Tư rời đi.
“Thật xin lỗi, không tiễn.” Tất Thịnh điều chỉnh tư thế của Thạch Du, như bảo bối trân bảo mà yêu thương .
Tang Nhã ngoái đầu lại nhìn Tất Thịnh một cái. Anh ta thay đổi! Thật sự đã thay đổi!
Giờ phút này , cô không còn thấy nét cuồng ngạo trên người anh
Tất Thịnh xác định bọn họ đã rời đi hẳn, mới nhẹ nói: “Được rồi, bọn họ đều đi rồi, cô không cần phải diễn nữa, chân của tôi sắp bị cô làm cho đông cứng rồi.”
Thạch Du ở trong ngực lại không hề động đậy, anh hơi ngẩn ra, cúi đầu nhìn người trong ngực, “Thì ra là cô ngủ thiếp đi thật.” Anh chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ.
Nhẹ nhành đưa tay ra, anh thận trọng ôm lấy Thạch Du đi vào phòng trong, đặt cô ở trên giường lớn.
Nghe thấy cô khe khẽ hừ một tiếng rồi lại lật người đi nằm ngủ, chiếm đoạt một nửa chiếc giường.
Thấy thế, Tất Thịnh không khỏi mỉm cười. Xem ra hôm nay anh lại phải ngủ ở trên ghế sofa rồi!

Loading...
Content Protection by DMCA.com