Giả Làm Người Tình Xã Hội Đen

Loading...

Tất Thịnh, Thạch Du và Hắc Báo cùng nhau lên máy bay đi đến Los Angeles, khi đến Los nhân viên của Kha Tái Tư trực tiếp ra đón.
Thạch Du không quen bay đường dài , còn bị lệch múi giờ , đồng hồ sinh lý của cô không chịu được, nên khi vừa xuống máy bay cô đã lộ ra vẻ mệt mỏi .
Dưới tình huống này Tất Thịnh không thể làm gì khác là ôm chặt lấy cô.
Khi đến sân trước sòng bạc mới mở của Kha Tái Tư, khi Tất Thịnh ôm Thạch Du cẩn thận bước xuống từ máy bay, đã nhìn thấy Tang Nhã tựa vào bên cạnh Kha Tái Tư một cách thân mật, bước lên phía trước chào đón bọn họ.
Đôi mắt đẹp của Tang Nhã ngạc nhiên trợn to, cô không ngờ lần này Tất Thịnh sẽ mang theo một cô gái, không những thế anh lại còn tỷ mỉ dịu dàng che chở cho cô ta.
Tất Thịnh ôm Thạch Du, thỉnh thoảng cúi đầu nhẹ giọng hỏi: “Cô ổn chứ?”
Thạch Du tựa vào trong ngực Tất Thịnh cẩn thận bước từng bước chân, “Không biết, tôi cảm thấy đầu thật là đau.”
“Kìm chế chút, lão hồ ly ở phía trước.” Tất Thịnh nhẹ giọng nhắc nhở cô.
Mặc dù Tất Thịnh không nói với cô lão hồ ly là ai, nhưng người có thể bị Tất Thịnh đặt cho danh hiệu này, chắc chắn cũng không phải người lương thiện gì.
“Tôi hiểu rõ.” Thạch Du nhẹ giọng trả lời.
“Nào! Tất lão đại, đã lâu không gặp, gần đây có khỏe không?” Chỉ thấy trên mặt Kha Tái Tư lộ ra ý cười không tốt, mở rộng hai cánh tay đón lấy Tất Thịnh, cặp mắt liếc trộm Thạch Du trong ngực Tất Thịnh, “ Cô gái xinh đẹp này là . . . . .”
“Người phụ nữ của tôi!” vẻ mặt Tất Thịnh ung dung, nhưng cánh tay lại lặng lẽ ôm Thạch Du chặt hơn.
Thạch Du ngẩng đầu nhìn Tất Thịnh một cái, nhánh chóng nhận ra người đàn ông này đang tức giận, nâng mắt nhìn qua Kha Tái Tư ——chẳng lẽ đã đến lúc cô phải diễn vai diễn của mình _người yêu tốt của anh ta!
Thạch Du dịu dàng tựa vào trong ngực Tất Thịnh, đưa một cánh tay qua lưng anh ta, ôm chặt ở hông của anh, “Chào anh.” Trên mặt cô lộ ra một chút cười duyên nhìn qua Kha Tái Tư, ngay sau đó nhìn lên Tất Thịnh, âm thanh cực kỳ dịu dàng hỏi: “Anh yêu, vị này là. . . . . .”
Tất Thịnh khẽ run sợ trong một giây đồng hồ, ngay sau đó lại vô và mừng rỡ vì năng lực ứng biến nhanh chóng của cô, , anh cắn răng châm chọc giới thiệu: “Đây chính là người anh từng nói với em Kha Tái Tư , Kha lão đại, bên cạnh là người phụ nữ của anh ấy Tang Nhã.”
“Oh, thì ra là anh chính Kha lão đại tiếng tăm lẫy lừng, rất vui được gặp mặt.” Thạch Du cử chỉ dịu dàng mang theo vài phần kiều mỵ.
Kha Tái Tư được Thạch Du khen ngợi , trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng như điên.”Cô biết tôi sao?”
“Không biết, chỉ là tôi thường được nghe Tất Thịnh nhắc tới anh.” Thạch Du hiền hoà cười ngọt ngào.
“Thật sao? Tất lão đại thường nhắc tới tôi?” nụ cười giảo hoạt của Kha Tái Tư mang theo chút ít nghi ngờ, dùng ánh mắt nghi ngờ trộm nhìn Tất Thịnh.
Ngay sau đó Tất Thịnh cố ý nói sang chuyện khác, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Kha Tái Tư, “Những người khác đã tới chưa?”
“Đã đến đông đủ, chỉ chờ anh thôi.” Kha Tái Tư sảng khoái cười to.
“Vậy thật đúng là không phải, bởi vì tôi đã đồng ý phải đưa Thạch Du đi mua đồ, cho nên mới chậm thời gian một chút.”
Tất Thịnh nhướng mày lớn tiếng nói.
“Anh yêu,là anh nói đồ ở đây rất đẹp nên người ta mới muốn chứ!” Thạch Du cố ý mượn cơ hội ở trong lòng anh làm nũng, sau đó mặt thẹn thùng nhìn Kha Tái Tư, “Kha lão đại, thật xin lỗi.”
Kha Tái Tư ánh mắt hoài nghi. Đây chính là người yêu mới của Tất Thịnh sao? Nhưng hắn lại không muốn hỏi ngay cho rõ, đành phải nở nụ cười ứng phó, “Không sao, không sao, dù sao còn mấy ngày nữa mới đến lúc khai mạc.”
“Vậy thì tốt, nếu không tôi thật áy náy.” Thạch Du lười biếng nheo mắt lại, chậm rãi nâng mắt, rực rỡ, cổ quái, thậm chí tràn đầy mi lực mỉm cười.
“Kha lão đại, không biết anh có thể giúp chúng tôi chuẩn bị một phòng để nghỉ ngơi, tôi và Thạch Du đã mệt mỏi rồi.” Tất Thịnh gợi ý cho Kha Tái Tư.
Nghe Tất Thịnh nói, Thạch Du lập tức lười biếng dựa vào trước ngực anh, “Cám ơn anh, anh yêu, anh thật sự rất biết săn sóc.”
Tất Thịnh hớn hở ôm chặt lấy cô, “Anh không săn sóc em, còn có thể săn sóc ai nữa?” Nói xong, lại cười một tiếng đùa cợt.
“Tất lão đại, tôi đã gọi người chuẩn bị cho anh một phòng khách sạn sang trọng nhất, nhất định có thể làm cho anh hài lòng.” Kha Tái Tư nhiệt tình nịnh bợ anh.
“Vậy làm phiền anh.” Trong mắt Tất Thịnh lóe lên một tia âm hiểm.
“Được, vậy xin mời đi theo tôi.” Trên mặt Kha Tái Tư cười nịnh hót , đi ở phía trước dẫn đường.
Khi Tất Thịnh đến gần Tang Nhã ánh mắt căm hận hướng thẳng vào cô ta, cắn răng nghiến lợi giễu cợt: “Em yêu, em thật là dịu dàng, động lòng người, không giống như người khác đang ở trong phúc mà không biết hưởng còn đi lén nút phản bội!”
Thạch Du kinh ngạc nhìn Tất Thịnh. Tại sao anh ta tự dưng lại nói ra những lời này?
Trong lúc vô tình, cô lại cảm thấy toàn thân Tất Thịnh đột nhiên run rẩy, cô biết đó không phải là sợ , mà là sự tức giận mãnh liệt.
Nhận thấy điều này Thạch Du trầm ngâm ngắm nhìn cô gái trước mắt, tại sao này cô gái xinh đẹp này khiến cho Tất Thịnh tức giận mãnh liệt như thế?
Tang Nhã mỉm cười, như không có chuyện gì xảy ra chào đón hai người bọn họ, “Hoan nghênh anh chị đến.”
Trong lòng Thạch Du không khỏi bực bội, cô gái này hình như không để ý đến lời chế diểu của Tất Thịnh , chẳng lẽ là cô đa nghi, đã đoán sai? Nhưng cô vẫn cảm thấy Tất Thịnh và cô ấy hết sức thân thiết.
“Cô thật xinh đẹp, không biết nên gọi cô như thế nào?” trên mặt Tang Nhã nở nụ cười, nhìn thẳng vào Thạch Du người đang được Tất Thịnh che chở ở trong ngực.
“Tôi tên là Thạch Du, không biết cô tên là…?” Thạch Du vẫn chưa rời khỏi ngực Tất Thịnh hỏi ngược lại.
Lúc này, Kha Tái Tư đi tới bên cạnh Tang Nhã, vươn tay ôm chặt lấy hông của Tang Nhã, “Cô ấy là người phụ nữ của tôi, cô ấy tên là Tang Nhã.” Giọng nói đầy ý khiêu khích.
“Tang Nhã, tên rất đẹp.” Thạch Du vui vẻ mỉm cười nói.
“Cám ơn, nếu rãnh rỗi chúng ta có thể và nhau đi dạo phố.” Tang Nhã tự nhiên tươi cười giấu đi sự gian xảo.
Thạch Du nhíu lông mày lại, chợt đắm đuối nhìn Tất Thịnh, “Điều này phải xem Tất Thịnh có muốn buông người không đã!”
Vào lúc này trong lòng cô lại lớn tiếng kêu: Mẹ ơi! Buồn nôn quá.
Tất Thịnh vô và hợp tác ôm lấy Thạch Du, lại đột nhiên hôn nhẹ vào trán cô “Dĩ nhiên có thể, em không phải là vẫn muốn tới LasVegas chơi sao? Hôm nay vừa đúng cơ hội, anh đương nhiên cho em chơi thật vui vẻ.”
“Anh yêu, anh thật tốt quá.” Thạch Du cười tươi xinh đẹp liếc nhìn Tất Thịnh, sau đó nhìn Kha Tái Tư và Tang Nhã như là thách thức nói, “Tôi thật sự may mắn có thể tìm được người đàn ông tốt như vậy.”
Trong mắt Tang Nhã bỗng nhiên thoáng qua một chú phẫn hận, nhưng rất nhanh dùng nụ cười để che lại.”Đúng nha! Cô thật tốt số, theo tôi thấy, từ trước đến giờ Tất lão đại chưa bao giờ đối với phụ nữ dịu dàng, lấy lòng như thế, xem ra cô quả thật có chỗ hơn người, nếu không làm sao Tất lão có thể chiều chuộng cô như thế được.”
Thạch Du mỉm cười, ngửa đầu nhìn về Tất Thịnh nghi ngờ hỏi, “Anh thật sự chưa bao giờ đối tốt với phụ nữ sao?”
” Em nói thử đi?Em yêu, anh đối với em có đủ dịu dàng hay không?” Tất Thịnh cố ý chọc giận Tang Nhã.
Thạch Du như một dóa hoa xinh đẹp mỉm cười thật mê người, “Tang Nhã, cô nói sai rồi, Tất Thịnh đối với tôi tốt vô và, vừa dịu dàng lại săn sóc.”
“Có thật không?” Tang Nhã nghi ngờ mỉm cười nhìn Tất Thịnh, nhưng rất nhanh lại chuyển hướng tới Thạch Du.
“Anh ấy là nam nhân của tôi, tôi sẽ không biết sao?” Nhận thấy vẻ mặt cô ta quỷ dị, Thạch Du không khỏi nghi ngờ, đáy mắt hả hê cười
“Thôi chúng ta chấm dứt chuyện này ở đây đi!Em à, không phải khi ở trên máy bay luôn nói là muốn nghỉ ngơi sao?Chẳng lẽ đến đây khỏe lại rồi sao?” thanh âm Tất Thịnh cực kỳ êm ái mê người.
“Không phải vậy! Em thật sự cảm thấy mệt mỏi, đến nỗi không đi được nữa.” Thạch Du nũng nịu nâng cái miệng nhỏ nhắn.
Tất Thịnh bỗng chốc cười một tiếng , “Sao không nói sớm !”Không thèm để ý ánh mắt của mọi người, Tất Thịnh bế bổng Thạch Du lên ôm trọn vào trong ngực, “Như vậy có thoải mái không?”
“A! Cực kỳ thoải mái.” Thạch Du đưa hai cánh tay ra ôm chặt cổ của anh, đề phòng bị ngã xuống đất.
Hắc Báo nhìn bốn người trước mắt lục dục với nhau, còn Thạch Du linh hoạt ứng đối, anh ta ở một bên cười trộm.
Kha Tái Tư không dám tin vào mắt mình trừng lớn mắt nhìn Tất Thịnh. Chỉ có một năm không gặp, anh ta thật sự có thể thay đổi lớn như thế ?
Tang Nhã càng không tin Tất Thịnh đã thay đổi như bây giờ, khi cô rời anh đi anh lại có thể thay đổi đến như vậy sao; trước đây khi cô phản bội anh để đi theo Kha Tái Tư, nguyên nhân chủ yếu chính là muốn chọc giận anh, không ngờ lại hoàn toàn ngược lại.
Anh dịu dàng và săn sóc đều là điều trước đây cô khát vọng nhất, mà giờ đây anh lại trao cho một người phụ nữ khác, cô không cam tâm!
Tất Thịnh và Thạch Du , Kha Tái Tư và Tang Nhã cùng đi tới phòng Kha Tái Tư đã chuẩn bị cho bọn họ.
Phòng rất rộng rãi ,sang trọng không có một chút khó chịu, đúng là một nơi ở lý tưởng.
Thạch Du rốt cuộc cũng được biết cái gì gọi là hào hoa, cái gì là cuộc sống của người có tiền.
Cô khống kìm chế được cảm giác hưng phấn, không kịp chờ đợi chạy ra xem chung quanh, cũng mượi cơ hội không phải cùng Tất Thịnh thân thiết, tốt nhất cũng có thể không phải tiếp nhận nụ cười xảo trá nịnh hót của Kha Tái Tư và Tang Nhã .
Thạch Du đứng ở trên ban công đi xuống quan sát hồ bơi, nước hồ trong veo , xanh thăm thẳm ,lại có thể nhìn ra sòng bạc xinh đẹp ,chấm điểm thêm cho khung cảnh như mơ này.
Cô không nhịn được hít một hơi thật sâu, giang hai cánh tay giống đón lấy hơi thở của Las Vegas .
Tất Thịnh bất ngờ từ phía sau cô ôm lấy cô, tựa đầu trên hõm vai cô.”Em yêu, có hài lòng với nơi này không ?”
Anh ta vẫn chưa dừng lại các hành động thân mật, không phải là nói cho cô biết, Kha Tái Tư và Tang Nhã vẫn chưa rời đi sao, xem ra còn phải tiếp tục diễn thôi.
Thạch Du không kiềm chế được, cô thân mật tiến sát vào trong ngực Tất Thịnh nhỏ giọng hỏi “Bọn họ còn chưa đi sao?”
“Còn chưa , cũng không phải đợi lâu đâu, hãy tỏ ra mình là chủ nhà để tiễn bọn họ đi.” Tất Thịnh ở bên tai cô nói nhỏ. Không nghe rõ lời của anh nói có lẽ còn tưởng rằng bọn họ đang thân mật nói chuyện yêu đương đấy!
Thạch Du xinh đẹp cười một tiếng, đẩy nhẹ Tất Thịnh ra, kéo cánh tay của anh đi vào phòng khách, bày ra vẻ mặt đep nhất nói cảm ơn Kha Tái Tư và Tang Nhã, “Cám ơn các bạn đã nhiệt tình chiêu đãi, nơi này phong cảnh thật đẹp vô cùng.”
Kha Tái Tư si mê, nhìn trộm Thạch Du nói , ” Tất lão đại đồng ý tham dự buổi lễ khai trương sòng bạc của tôi đã là một vinh hạnh lớn lao; chỉ cần anh cảm thấy có chỗ nào không thoái mái có thế nói ngay với chúng tôi, nếu như có thể làm được tôi nhất định sẽ hết sức vì anh mà hoàn thành.”
“Anh quá khách khí rồi, tất cả nơi này đều rất tuyệt, cám ơn anh.” Thạch Du nghe thấy lời nói của Kha Tái Tư , nhẹ nhàng cúi đầu bày tỏ sự cảm ơn.
Tất Thịnh cũng làm theo Thạch Du, mặt mỉm cười cúi đầu mắt dừng lại nhìn Thạch Du, “Thạch Du đã nói là tất cả đều rất tốt, tôi tin tưởng vào sự đánh giá của cô ấy.”
“Đã như vậy, tôi và Tang Nhã không quấy rầy các vị nghỉ ngơi, khi nào đến bữa ăn tối tôi sẽ gọi người mời các vị đến phòng ăn dùng cơm, chặc chắn các vị lão đại khác đã không thể chờ đợi muốn gặp mặt anh, cũng như mong đợi được biết Thạch tiểu thư.” Kha Tái Tư giảo hoạt cười ha ha, ngay sau đó xoay người ôm Tang Nhã, “Chúng ta đi thôi! Không nên quấy rầy bọn họ nghỉ ngơi.”
Trước khi đi Tang Nhã thoáng nhìn qua Tất Thịnh hết sức khát vọng, sau đó liền kéo cánh tay Kha Tái Tư ra khỏi phòng.
Hắc Báo vội vàng đóng cửa lại, xoay người, ngay sau đó đi tới trước mặt Thạch Du, giơ ngón tay cái lên tán dương: “Oa! Thật không nhìn ra, cô được lắm đấy! Đúng là số 1.”
Khuôn mặt Tất Thịnh đột nhiên trầm lại, “Hắc Báo!” Ánh mắt anh thoáng nhìn Hắc Báo, giống như muốn nói cái gì.
Không cần lời nói, Hắc Báo lập tức hiểu ý của Tất Thịnh, anh lập tức che giấu nụ cười, mặt nặng nề tìm kiếm xung quanh
Thạch Du không hiểu Hắc Báo đang tìm cái gì, mở miệng hỏi: ” Anh ấy đang. . . . . .”
Còn chưa kịp nói hết câu, một tay Tất Thịnh đột nhiên ôm lấy cô vào trong ngực lấy môi che lại miệng cô lại.
Thạch Du hoang mang sợ hãi nhìn anh chằm chằm, đôi tay nắm chặt thành quyền, “Làm sao anh có thể. . . . . .”

Loading...
Content Protection by DMCA.com