Giọt Máu Loang Trên Tường

Loading...

Trên hàng trăm hàng ngàn truyện ma mà chúng ta đã kể cho nhau nghe chưa chắc đã có một truyện thật! những người thương dễ gặp ma là những người có giắc quan thứ sáu, thưa quý vị ma và quỷ đã có từ ngàn xưa đên nay; một khi thế giời chúng ta vừa có con người. Chính lúc ấy trong đời này có ma, hoặc có quỷ! năm xưa người ta tin rằng chỉ có chúa trời mới là người dựng lên chúng ta, cho nên mình phải tôn trọng ngài và kính mến người; nhưng chỉ có một điều là không nên tin vào ma quái. Vì nếu mình tin vào chúng thì người thương chúng mình cho rằng bị cám dỗ! riêng với đạo phật giáo thì người ta tin rằng có sự sống sau khi ta chết đi, chẳng hạn như kiếp này chúng ta làm đẹp/sấu; thì kiếp sau mình phải trả cho hết nợ.

giotmau

Thưa bạn đọc câu truyện tôi sắp viết sau đây! là dựng lên từ câu truyện “Linh Hồn Oán Thù” do chính tay tôi sáng tác ra trong mấy tuần vừa rồi, Theo tấm ảnh của câu truyện ấy đã gây cho tôi một cách viết câu truyện khác; thưa bạn đọc tôi xin các bạn để cho tôi một chút thì giờ để kể về câu truyện tôi sắp viết, câu truyện sẽ kể về một người đàn ông khi còn nhỏ thì rất là hiền lành và ngoan ngoãn; nhưng khi ông ta vào trong trung học thì ông cữ bỗng mơ tới một người con gái. trong người con gái ấy chỉ là bóng sáng trắng tươi! nhưng nhìn thì không rõ mặt của cô ta, một lúc sau cô gái quay đi thì bỗng ông thấy một vùng máu lớn loang trên đầu; ông la lên thì không còn thấy cơn ác mộng ấy.

Từ hôm ông có một giấc mơ ấy! cho đến khi ông ra riêng lấy vợ và sinh ra hai đứa con 1 trai, và một gái, lúc ấy ông mới hết cơn ác một ấy. Và giờ đây tôi xin phép kể về câu truyện ấy và đặt tên là “Giọt Máu Loang Trên Tường” xin mời quý vị cùng chúng tôi đón coi.
Năm xưa khi Vũ còn nhỏ! ông là người mang tiếng là hiền và ngoan ngoãn và ít nói nhất nhà, ai muốn làm gì thì làm; nhưng riêng ổng chỉ ngồi trong một góc nhà và vẽ một bức tranh của một người con gái vào tuổi 8-10. Mọi người đều nhìn và nhận thấy ông còn nhỏ mà đã vẽ được những bức tranh thật giỏi! bà Thường (mẹ của ông Vũ) thường hay hưởng cho con khi được khen ngợi của những người hàng xóm xung quanh, ông Vũ và mẹ rất là vui vẻ và hạnh phúc chỉ hai mẹ con; từ nhỏ đến lớn ông không hề biết cha ông là ai. Vào tuổi 15 ông vẫn chưa biết về một người cha của ông, ông bật miệng và hỏi thăm mẹ về cha; thì lúc ấy ông nghe tin báo rằng ông đã ly chần trước khi Vũ ra đời.

Một năm tiếp theo ông Vũ được lên lớp 10! ông đước thày cô khen ngợi rằng ông là người giỏi nhất lớp trong ngành vẽ, hôm ấy khi cô giáo ra một bài vở rằng vẽ một tấm tranh con gái; nhưng có điều là vẽ theo kiểu ý thích. Một lát sau khi một bài! trong khi ấy cô bà cô giáo ấy tạm thời để trên chiếc bàn để tối về kiểm xoát, chính đêm hôm ấy trong khi bà cô giáo kiển xoát bài vở; nhưng nhân trong lúc kiểm xoát tấm tranh của ông vẽ rất đẹp. Nhưng xung quanh thì có một bóng trắng sáng tươi! ông Vũ bắt đầu năm mờ về khuôn mặt của con gái ấy, trong khi ông năm mơ về một người con gái ấy, thì ông bỗng thấy một bóng sáng xung quanh người con gái. Ngày hôm sau khi học sinh vào lớp học! trong khi cô giáo trao bài về tay học sinh, nhưng lúc tới ông thì ông bỗng thấy cái bóng dáng như trong tấm hình trong đầu ông.

Nhân lúc ông thấy bóng sáng của người con gái ấy! ông Vũ bắt đầu cảm thấy trong người mệt mỏi, tróng mặt, và nhức đầu; ông Vũ cố gắng để quên những cơn ác mộng của ngày hôm qua và bắt đầu bước sang ngày mới. Buổi trưa hôm ấy khi lớp học vừa tan! càng lúc trong người ông cảm thấy nôn nào, ông vội vàng chạy vào trong buồng tắm trong trường và ói; Vũ rời khỏi phòng tắm và tiễn ra cửa. Trong lúc nửa đường gần tới ngoài hong cửa sân trường! ông bật ra sàn và xỉu, may mắn cho ông khi vừa xỉu thì có một người bạn trong lớp học vẽ mang tên là Phúc; cô đỡ ông dậy và từ đặt câu hỏi trong mình “Cớ sao anh lại xỉu như vầy” Phúc đi gọi cô giáo và đưa Vũ vào benh viện cấp cứu cho đến tối mới được thả từ trong bệnh viên. Đêm hôm ấy cô bạn cùng lớp vào bệnh viện thăm anh và hỏi.

Cô bạn: Anh à, anh ơi anh có sao không

Vũ: Em, em à em, em à ơ ơ ơ ơ
Cô bạn: Anh đừng có lo, em đang ở đây nè
Vũ: Em à hãy cứu anh đi em
Cô bạn: Chuyện gì sảy ra vậy, khi trưa em thấy anh đi và bật xỉu
Vũ: anh còn nhớ trong khi cô giáo nộp bài, thì trong khi bài của anh tới tay; anh bị nhức đầu và tróng mặt rồi anh xỉu, à nè tên em là gì ha.
Cô bạn: Tội nghiệp anh quá, nhưng tên em là Phúc
Vũ bắt đầu an tâm và kể về nhừng cơn ác mộng ông đã thấy trong đêm hôm trước, Phúc nhỏ nhẹ với ông và vuốt ve với những lời nói ngọt ngào để Vũ được yên tâm; một tiếng sau Phúc tạm biệt Vũ ra về. Nhưng vừa đi được một chút thì Vũ bỗng có giấc mơ như đêm hom qua! nhưng lần này con gái ấy quay đầu bước đi, ông nhìn cho rõ thì có một vết thương trên đầu thật khá lớn với một vùng máu đỏ chảy ròng ròng xuống chiếc áo trắng; sau cơn ác mộng ấy Vũ cảm thấy đau bụng và khó thở. Như có một ai đó đấm một phát mạnh vào bụng ông và đè chặt bàn tay xuống để khiến ông khó thở! Vũ bật dậy và la lớn lên, (ahhhhhhhhhhhh) Lúc ấy có một cô ý ta trẻ trung đang làm việc ở căn phòng kế bên; nghe tiếng của ông cô vội vàng chạy sang hỏi thăm.

Content Protection by DMCA.com