Hà Nội Sáp – Pinecrocodile

Mấy hôm trước mình tình cờ thấy ai đó post Truyện ngắn Hà Nội sáp bên mục Thư viện của Táo xanh. Tuy nhiên đó chỉ là phiên bản đã edit đăng trên tập san của báo Tuổi Trẻ, do đất của một tờ báo có giới hạn nên truyện bị cắt ngắn khá nhiều, theo cảm quan của mình thì bản edit đó ko truyền tải hết đc câu doc truyen .


Hà Nội sáp là một truyện ngắn từng được đăng trên một số diễn đàn, tập san của báo Tuổi trẻTuổi trẻ online và mới đây nhất đc chọn in vào cuốn sách Kẻ ăn giấc mơ của NXB Trẻ.


Phiên bản này lấy từ chính trang cá nhân của tác giả ở địa chỉ http://pinecrocodile.wordpress.com

ha_noi_sap



Hà Nội sáp [short story]





(Phiên bản đầy đủ của truyện đã in trong cuốn “Kẻ ăn giấc mơ“, đăng trên Tuổi trẻ online và Tập san Áo Trắng của báo Tuổi trẻ)






Café trên tầng, phía bên kia lần kính là Nhà hát lớn, khách sạn Hilton, bên trong này là blues nhè nhẹ, pha chút jazz với những đoạn ngẫu hứng vừa đủ chạy trên nền piano. Vài tiếng vỗ tay nhỏ nhẹ, piano dạo những nốt đầu tiên. Một bản phối khá hay nhưng thế này thì buồn, piano quá tỉnh táo và nữ ca sĩ thừa hững hờ. Ca từ và âm nhạc trôi bồng bềnh, không phải như khói mà là một thứ ám ảnh, như thể tất cả là sự thật trong đời. Nữ ca sĩ bước đi trong vô cảm, hát như một bản năng. Piano dưới chân cô hất tung lên từng phím.

Những ngày thế này Hà Nội cho người ta cái sự bình tĩnh đến lạ. Phố đi để mà điên mất nếu không có ai sóng sánh cùng. Café một mình là để chờ đợi.

Mất bao lâu thì thu dọn xong một khoảng ký ức. Người không đếm ngày, chỉ là ngày tự đếm. Có lẽ từ một cơn chuyển mùa sang một cơn chuyển mùa khác. Một chiều lang thang Phan Đình Phùng, con đường nhiều lá nhất Hà Nội, Bão nhận ra Hà Nội lại yên lặng chuyển mùa. Hành trang đi xa có lẽ mỗi cuộc hẹn hôm nay nữa thôi là vừa đủ. Hà Nội này Bão lớn lên hai mươi mấy năm qua, thật ra có đi đâu thì mãi vẫn nguyên lòng ở phố cổ.





Khuấy nhẹ cốc Mocha, Bão đón Lam bằng một nụ cười.

“Bão đợi Lam lâu không?”

“Không Lam, mình đến sớm để nhìn phố. Hà Nội đang chuyển mùa.”

“Hà Nội êm êm, đi ra đường thấy nhớ người yêu thật.”

Bão không đáp lời cô, anh khẽ thở những tiếng đều đều.

“Lam cũng dùng Mocha nhé.”


“Lam này khi nào thì người ta đi xa.”

“Có lẽ đi xa là để trốn chạy, Lam nghĩ thế, mà cũng chẳng rõ. Lam lớn lên ở đây và chưa xa Hà Nội bao giờ.”

“Lạ nhỉ, có chuyện gì à.”

“Không, hỏi Lam vậy thôi.”

“Lam này, mình nghĩ đi xa là để mang lại hạnh phúc.”


Nắng sớm sẽ sàng đậu lên đôi bạn trẻ. Người con trai đưa ánh nhìn rảo qua phố, anh mở to đôi mắt giữ lại chút niềm riêng tư. Cô gái khua thìa lanh canh trong cốc, lòng thoáng hoang mang.


“Lam và Hải, …”

“…cũng gần một năm yêu nhau.”

“Ừ, Tết này thì kỷ niệm.”

“Bão dùng bữa sáng chưa, mình gọi cái gì đó rồi vừa ăn vừa nói chuyện.”

“Beefsteak nhé!”

Bão không nhìn cô, anh vẫn giữ tầm nhìn hướng ra phố. – “Lam bắt đầu trở nên giống Hải. Café sáng với Hải thì bao giờ cũng có beefsteak.”

“À, làm ơn đừng cho bơ vào beafsteak của mình.”

“Thế Bão cũng giống hệt Hải, không bao giờ dùng beefsteak có bơ.”

Anh cười nhẹ. – “Đi chung mãi rồi cũng giống nhau.”

™˜



Lam và Bão là một kiểu bạn xã hội, gặp nhau trong công việc, thấy hợp và tới lui nhiều lần. Họ quen với nhau từ ngày cả hai còn là những kẻ độc thân thật sự. Một ngày cuối năm, Lam nhắn tin cho Bão “L nam nha chan wa, co j vui vui ko”. Anh rủ cô làm một vòng hồ. Anh đang ngồi café với bạn.

“Xem nao, lam 1 vong ho di, 5 phut nua gap L tai dai phun nuoc, cho minh dan theo 1 chien huu nhe, bon minh dang di cafe voi nhau”. 30 giây sau khi máy báo deliveried, cô reply “Ok, L la spider girl day nha”. Ba người bạn làm một vòng hồ.


“Đây là Hải, bọn mình là bạn từ hồi trung học.”

“Còn đây là Lam, khách hàng PR khó tính của mình đấy.”

“Chúng ta cùng tuổi nhau cả.”

“Thế chúng ta là U24 à!”

Ba con người đi cạnh nhau, đường ven hồ nói cười, mặt ai cũng rạng rỡ. Những chuyện phiếm của người trẻ, vài câu bông đùa.


Từ sau hôm ấy, lại có nhiều vòng hồ hơn nữa. Đông Hà Nội ren rét, giữa những vòng hồ có những cái nắm tay và một người rớt lại.





“Bão này, Lam và mình…”

“Ừ, mình biết. Hôm qua mình ngồi ở Highland ven hồ.”

“Thế cậu đã thấy những gì?”

“Nào, nói đi chứ, sao im lặng vậy!”

“Thế cậu nghĩ mình không có mắt à.”

“Hình như… cậu và Lam chỉ là bạn của nhau thôi, phải không. Mình không làm gì có lỗi với cậu chứ.”

“Ừ, chỉ là bạn thôi… làm gì có lỗi.”

™˜



“Ngoài Bão có vẻ chẳng ai dùng beefsteak bằng một tay.”

“Trước đây mình với Hải đi ăn bao giờ cũng bị người ta chú ý. Hai thằng con trai suốt buổi chỉ ăn bằng một tay, tay còn lại lúc nào cũng để dưới bàn.”

Nói rồi Bão lại cười khe khẽ. – “Hải chắc là yêu Lam lắm…”

“…thói quen dùng bữa như thế thường gây cảm giác khó gần, người đối diện sẽ không thấy thoải mái. Nhưng cái gì thành thói quen thì khó bỏ.”

Anh cười nhạt. – “Đi với Lam, Hải bỏ ngay thói quen ấy còn gì.”


“Beefsteak ở đây cứ nhạt thế nào!” – Lam chun mũi.

“Thiếu tình yêu của người làm ra nó.”

“Phải không Lam.”

Bão nói rồi khẽ vươn người vỗ nhẹ nhẹ lên vai Lam. – “Bọn Lam phải thật hạnh phúc đấy.”


“Hải là một người rất khó. Yêu Hải thì kiên nhẫn một chút, từ từ thôi.”

“Bọn mình sống cùng nên mình hiểu.”

“Lam nghe và nhớ những điều mình nói, mình không thể cứ ở bên để nhắc Lam hoài.”

“Bây giờ mình lòng vòng ở Hà Nội, khi nào Hải và Lam trục trặc mình lại nói với Hải cái này cái kia.”

“Có thể một ngày mình đi xa Hà Nội, sẽ chẳng ai giúp Lam nữa.”

“Những chuyện nhỏ bé nhưng nhiều khi lại gây nên đổ vỡ. Đôi khi một chút khéo léo, mọi thứ sẽ trơn tru, vừa vặn hơn.”


“Ừ, Lam, hôm nay Lam có thể không nói gì cả, chỉ nghe thế này thôi.”

“Mình gọi Lam đến đây không phải để giáo điều. Vậy nhưng mình chỉ là mong Hải và Lam có được hạnh phúc trọn vẹn.”

“Bão, …”

“Mình tệ quá.”


“Mình với Lam làm một vòng hồ đi.”

“Mình muốn trở lại cái cảm giác lần đầu tiên ba chúng ta biết nhau.”

“Hà Nội chuyển mùa, đi long rong mà không có người yêu cùng thì lòng nhạt như nước ốc.”

“Mình với Hải vẫn hay đi thế này…”

“… là Hải của cái ngày trước khi yêu Lam ấy.”

Hà Nội của những ngày chuyển mùa cho người ta sự tỉnh táo và bạo dạn đến lạ.

“Bão biết không, một ngày như này này, trời Hà Nội lạnh ẩm, mưa phùn nhè nhẹ….”

“…bọn Lam đã có một nụ hôn.” – Bão cắt lời cô.

“Hải kể với Bão à.”

“Không, hôm ấy mình ngồi ở Highland ven hồ.”

Bão khẽ thở một hơi dài. Làn khói mỏng tràn từ khoé môi, bay lên, để lại một vệt mờ trong cái lạnh buốt vào da thịt.

“Trông hai người thật đẹp.”


Hà Nội lần ấy như làm bằng sáp, lành lạnh, mộc mộc và một đôi đang yêu nhau bên hồ, không ô, không mũ. Mưa phùn bám lên mớ tóc loăn xoăn của người con gái. Chàng trai nghiêng đầu, hai tay ôm lấy gương mặt sứ. Cô gái nhón chân thả mình trong một nỗi dịu vợi. Xa xa sau lần kính, một con người khẽ khép mắt cầu Chúa cho những hạnh phúc trọn vẹn.



“Chắc mình sẽ vào Sài Gòn.”

Lam cười khẩy “Hà Nội này hết giữ được chân Bão rồi.”

“Có lẽ thế.”

“Mà không. Mình đùa.”

“Yêu cầu công việc thôi.”

“Mình đi rồi Lam và Hải yêu nhau cho thật trọn vẹn đấy.”

“Mình đi rồi Hà Nội thì vẫn mãi ở đây này.” – Bão chỉ vào ngực áo.

“Chỉ có một điều mình chưa yên…”

“…Lam và Hải, ai cũng mang những cái tôi lớn, như thế dễ làm đổ tình yêu lắm.”

Thảng hoặc Bão dừng lại, bước lên trước Lam, xoay người đặt hai tay lên vai cô, ngập ngừng. – “Mình bao giờ cũng mong Hải… và Lam được hạnh phúc.”





Thoáng hoang mang trong Lam lớn dần. Cô đang đi dọc ven hồ, cạnh bạn thân của người yêu vào một ngày Hà Nội chuyển mùa. Lòng cô như lẫn vào trong gió. Có một điều gì hệt như là mất mát sau tất cả những lời Bão nói. Cô và Bão mới thật sự là những kẻ gặp nhau đầu tiên. Hạnh phúc của cô với Hải sao quan trọng như thế. Cái sự lặng lẽ vẫn là điều thường trực ở Bão lúc này trở nên quá nặng nề. Câu chuyện của đôi bạn trẻ chừng như một cuộc gửi gắm. Là Bão đang vun vén cho tình yêu của những người bạn hay cho hạnh phúc của chính bản thân anh. Lẽ nào Bão, trong suốt hai năm qua, cũng đã dành những tình cảm cho Lam?! Lam giận mình quá. Thời gian qua cô đã thờ ơ để không kịp nhận ra những tình cảm lớn lao của Bão. Cô có lỗi không khi khối tim có những hoạch định của riêng nó. Cuộc sống này thật ra ai cũng có sẵn chỗ và chỗ của cô là ở bên Hải. Suy nghĩ thế, theo một nghĩa nào đó cô vẫn thấy lòng chông chênh.


“Lam này, Hải rất hay làm việc khuya với máy tính.”

“Khoảng vài tuần Lam ghé sang nhà xem cậu ấy còn thuốc nhỏ mắt không, nhắc Hải chỉ dùng loại dung dịch nước mắt nhân tạo, không nên dùng thuốc nhỏ mắt có chứa hoạt chất. Cậu ấy nhỏ mắt rất thường xuyên, thuốc nhỏ mắt chứa hoạt chất dùng nhiều không tốt cho đồng tử.”

“Mà thôi, Lam mua sang cho Hải luôn càng tốt. Như thế hai người lại càng khắn khít hơn.”


Bão nói với Lam những điều này bao giờ cũng với một nụ cười nhẹ trên môi, như thể anh đang rất mãn nguyện với những hạnh phúc lớn lao của chính mình.

“Nếu được Lam nên thường xuyên đi ăn cùng Hải. Cậu ấy mà không ai ăn cùng là hay bỏ bữa lắm.”

“Quan tâm đến Hải nhiều hơn một chút.”

“Không còn mình ở Hà Nội, Lam vất vả quá.”

“Có gì đâu, sao hôm nay nói cuyện lại hay cười thế nhỉ. Những công việc đó… cảm ơn Bão trước giờ đã làm giúp Lam.”


“Người ta sẽ cười khi thấy mãn nguyện phải không Lam.”

“Yêu những ngày yêu trọn vẹn. Nhớ lời mình, đừng để Hải và cả Lam phải buồn.”

“Hải rất thích chụp ảnh, lúc nào Lam sang nhà thấy cậu ấy đang chụp ảnh thì đừng quấy rầy. Tư duy của Hải đôi khi rất khác. Một tách café đang uống dở, một cây bút viết gần hết mực, một lúc ngồi trồng cây, một chiếc lá trên ban công, tất cả với Hải đều là những bức ảnh. Ý nghĩa của chúng đôi khi chẳng ai hiểu.”

“Thế cho nên khi Lam chưa hiểu tư duy của Hải thì đừng nói những lời bông đùa.”

“Thỉnh thoảng lôi Hải đi đâu đó ra ngoại ô. Hải không phải là chân đi, sống mãi trong phố sẽ thấy người thối rửa ra mất.”

“Mà như thế, bọn Lam lại càng hay.”


“Chúng ta đều là những người đã trưởng thành…”

“… nhưng tuổi trẻ bao giờ cũng vất vả”

“Lam nên biết quý những điều đang có. Hạnh phúc là phải có những chờ đợi, giữ gìn như thế mới xứng đáng để đón nhận hạnh phúc.”

“Khi những cái tôi đụng nhau và mâu thuẫn…”

“… Lam hãy nghĩ đến những điều hôm nay mình nói. Hạnh phúc là phải biết chờ đợi, giữ gìn.”





Tất cả những điều Bão muốn nói với Lam sau cũng đã thực hiện. Ngay lúc này anh muốn vòng vèo đâu đó, thả mình vào Hà Nội, thở hơi thở của Thủ đô để thấy mình vốn dĩ thuộc về nơi này. Vào Sài Gòn anh sẽ chẳng bao giờ được choàng khăn, mặt áo măng tô đi dọc phố. Giữa Sài Gòn huyên náo cái sự êm êm của Hà Nội chuyển mùa là nỗi nhớ quay quắt. Tình yêu lớn lao của đời mình vừa thu xếp xong, đây là lúc anh muốn ngồi lại với phố.

Chưa bao giờ anh muốn đi xa Hà Nội, ngay cả lúc này. Hà Nội có những ngày lớn lên, có những kỷ niệm và hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc là khi người mình yêu được hạnh phúc. Công việc chỉ là cái cớ. Khi anh vẫn giữ thói quen ngồi Highland ven hồ và Hải với Lam vẫn cứ nắm tay nhau làm những vòng hồ thì Hà Nội này không còn chỗ cho anh nữa. Tình yêu trong anh không nhiều bao dung để anh cứ nhìn Hải yêu Lam và thầm cầu Chúa cho hạnh phúc của họ. Lý trí không đủ để giữ anh tỉnh táo. Có lẽ Lam nói đúng ra đi là để trốn chạy nhưng xét cho cùng thì ra đi cũng là mang lại hạnh phúc. Một hạnh phúc trọn vẹn.

™˜



Ga Nội Bài một ngày cuối thu.

“Bão này, cậu là là chân đi từ bao giờ thế.” – Hải cất tiếng nói trầm ấm.

“Đi xa Hà Nội định khi nào thì về?”

“Mình cũng không biết, bao giờ hết yêu sẽ về.”

“Đùa thôi, là yêu công việc ấy.”

“Khi nào về, dắt theo cho Lam một cô bạn miền Nam nhá.” – Lam cất tiếng nói mỏng mảnh, tròng trành qua làn khí lạnh ẩm.

“Chắc không đâu Lam.”

“Hải, mình ôm cậu một cái nào!”

Bão và Hải ôm chặt lấy nhau, anh đập đập vào lưng Hải, mắt mềm đi vì ận nước. – “Giữ gìn hạnh phúc!”




Tiếng nói âm vang báo giờ vào khu cách li. Bão lặng lẽ kéo hành lý đi về phía bức tường kính, bất chợt anh quay lại như quên một điều gì. Anh tiến đến, khẽ cúi xuống buộc lại dây giày đang bung ra của Hải và nói bằng một giọng Bắc nhè nhẹ: “Đường Hà Nội những ngày này rất trơn, cậu đi đứng cẩn thận, để dây giày bung ra thế này dễ ngã lắm.”



Lam chứng kiến tất cả những điều vừa diễn ra với một nỗi cô đơn kinh khiếp. Giữa ga Nội Bài, cô đứng như một bức tượng sáp. Sau hành động của Bão cô thấy mắt mình mờ đi, cô muốn vung tay tự đánh vào mình thật đau.

Người cô yêu yêu cô nhưng hằng ngày anh ấy thở trong một tình yêu khác. Giống như không khí, đôi khi người ta không ý thức mình đang thở, nhưng mất không khí rồi sẽ thấy ngạt.


Giữa hai người họ, cô đứng ở đâu. Làn không khí cô mang tới có làm anh tiếp tục thở, hay anh sẽ thấy mình ngạt sau sự ra đi của một-người-bạn. Lam cô đơn, trong phút chốc, cô chẳng còn mang một ý nghĩa nào nữa, cô xuất hiện giống một nhân-vật-nữ-số-hai, chuyên phá bĩnh, gây rối vì yêu vai nam chính, dù sự thật cô là nhân-vật-nữ-duy-nhất. Nếu không có cô có lẽ họ vẫn mãi có thể là-những-người-bạn, sống cùng, đi café, làm những vòng hồ và chẳng bao giờ thấy cần một cô gái. Chẳng phải cô đã là người bắt đầu trước. Còn anh là mẫu người hiếm khi ý thức mình đang thở, vì một mùi vị mới mẻ, anh bị cuốn hút nhưng bản chất của sự thở là không khí, không phải mùi vị. Ai dám bảo rằng anh sẽ vẫn thấy mình vừa vặn với cuộc sống khi thoát khỏi cái hệ quy chiếu sống đã thành nếp. Rồi anh sẽ toàn tâm toàn ý với cô hay anh thấy cuộc sống hằng ngày của mình trống trống, mất mất. Có thể anh và cô vẫn yêu và vẫn đèo nhau đi phố, hẹn hò, long rong nhưng đêm về làm việc với máy tính, anh thấy mắt mình khô đi nhưng loại thuốc nhỏ mà cô mua không phải loại anh vẫn quen dùng. Bữa sáng, bữa trưa, bữa tối, 3 bữa 1 ngày, 7 ngày 1 tuần, 4 tuần 1 tháng, 12 tháng 1 năm và nhiều năm nữa liệu cô có thể lúc nào cũng dùng bữa cùng anh. Nhưng Bão có thể.

Cô đã gián tiếp gạt Bão khỏi cuộc sống của Hải và liệu cô có làm được cho anh những gì Bão đã làm. Với những ngày tới liệu Hải sẽ vẫn thoải mái, vui vẻ với một cuộc sống không-có-Bão, hay sau nhiều cố gắng anh vẫn thấy đâu đó chông chênh, dù không hiểu rõ vì sao nhưng cơ hồ một nỗi chông chênh là quá rõ ràng trong anh. Nói trắng ra cô thấy mất đi niềm tin vào tình cảm của chính mình vì cô biết trên đời này sẽ chẳng ai có thể yêu anh nhiều hơn tình yêu của Bão. Cô thương Bão và thương chính bản thân mình.





Bóng Bão khuất dần sau bức tường kính, Hải nắm tay Lam bước khỏi ga Nội Bài. Cô lồng những ngón tay mình trong tay Hải. Đi bên anh, cô và anh mỗi người nhìn về một hướng. Họ bước dọc theo sân ga, gió thổi bạt vào hồng hộc, chemise của Hải vạc bay lên từng chặp. Anh đưa tay vẫy, một chiếc taxi trờ tới. Sau những tiếng đóng cửa vô cảm, chiếc ôtô vàng vọt chạy thẳng vào trong gió của một ngày cuối thu, Hà Nội!















Bão

viết những ngày cuối 2008 (20h45, 1/1/2009)

[Nguyễn Vĩnh Thông]

Content Protection by DMCA.com