Hắn ” dở hơi ” lạnh lùng

Hắn ” Đồ Lạnh Lùng ”
NP: viết tắt có nghĩa là Như Phương
Đã một tuần tôi làm osin cho hắn
Hắn vẫn thế
Mặt lạnh như tiền
Ko biểu lộ tí cảm xúc gì
Hắn vẫn thế
Đua xe (luôn lôi tôi theo, sợ chết được *______*)
Đánh bài (he he ^_______^ tôi là thần mai mắn của hắn đế)
Đại loại những trò của giới thượng lưu, mà tôi ko biết tuy tôi cũng là một đứa thuộc thế giới ấy
Hắn vẫn thế
Quá đỉnh trong mắt mọi người
Là một hotboy của trường
Học thì khỏi nói, giởi như hắn ăn chơi vậy

Còn tôi
Vẫn là một con nhỏ hỏng biết gì cứ như một đứa trẻ vậy
Chap1
-honey
-dạ-tiếng tôi vang lên trong điện thoại đáp lại hắn
-đến chưa
-rồi
Hắn lại cúp khi nghe tôi nói “rồi” o___O
Sau hơn 10’ tôi nghe tiếng xe máy từ xa phóng lại
Hắn nhanh hơn tôi tưởng
Lần này thắng chắc, đã bảo mà ^_______^ tôi là thần may mắn
-honey, lên xe
-sao
Chưa kịp nói gì hắn đã kéo tôi lên xe O________o thô bạo quá
-gặp cớm hả
-uh
Chuyện thường thôi
Tôi huyên thuyên một hồi
Hắn vẫn lái xe và làm người nghe bất đắc dĩ
-đói bụng rồi
Từ nãy giờ chỉ toàn tôi nói mà
Hắn cuời, cười sự ngô nghê của tôi
Tôi giận tím người >.< hắn coi tôi như con miu ở nhà -dừng Hắn vẫn chạy Hic hic Tốc độc kinh khủng Tóc tôi bay lên luôn Kitsssssssssssssssssssssssssssssss Người tôi bị giật lại -sao dừng lại -ko phải muốn ăn sao -chỗ này Tôi chỉ tay vô cái quán bên đường Hẵn vẫy tay kêu món -cho hai tô mì quảng Gọi xong hắn đi vòng ra đằng sau, để lại tôi một mình Hic hic Lỡ gặp lưu manh thì chết Ngồi được một tí thì tôi đụng lưu manh thiệt Tụi nó thấy tôi xinh và hiền nên làm tới he he ^_____^ -em có làm da xinh quá -cho tụi anh sờ thở đi Tôi đứng lên chống tay -thử đụng tôi coi -dữ thế ko có ai thik đâu Vừa nói gã vừa lấy tay định vuốt mặt tôi He he Tôi đâu có vừa Đây là lúc áp dụng những cái mà tôi đã học Tụi này chỉ có 3 người đối với tôi hạ chúng là chuyện thường -hoan hô, đại tẩu giỏi quá Từ trong hắn đi ra cùng với một người chắc cỡ hắn, nhưng bộ đồ thì dơ phải nói -đại tẩu dùng món võ gì mà trông lạ thế -võ cổ truyền Hắn và người đó ngồi xuống Hắn vẫn chưa nói gì -mày ko đi làm hả Bây giờ mới lên tiếng, nhưng lại chọc ngay họng người ta -dạ Vừa nói anh ta chạy tới lau bàn, bưng mì -thì ra là bồi Vừa nói tôi vừa cười Hắn nói: -có vậy mà cũng cười -tôi chưa thấy bồi nào dơ như vậy Hắn cười -anh Phương cười Hắn ko nói gì ăn tiếp Anh bồi nhìn tôi khó hiểu -anh quen, anh bồi hả -nó tên Linh Tôi "à" lên một tiếng như hiểu rõ Hắn mà Lính nhung nhúc He he Đi đâu tôi cũng gặp lính của hắn cả Giàu có, nghèo có Nhưng ai cũng vui vẻ, hòa thuận với nhau cả -anh bồi -tẩu đừng gọi em là bồi -vậy gọi sao -cứ gọi em là Linh được rồi -Linh, Linh tên hay quá, tôi cứ tưởng tên này dành cho con gái thôi Linh nhìn tôi ngượng đỏ mặt Còn tôi thì vui lắm, vì gặp được một người con trai tên Linh Hắn ko nói gì Nhưng tôi biết hắn đang cười tôi thầm trong bụng -honey của tôi còn trong sáng, trẻ con lắm Vừa nói hắn vừa nhìn tôi cười Tôi nói: -đừng nói Phong như vậy -chứ muốn sao Nhìn hắn cười tôi tức lắm Phụng phịu ko buồn ăn Hắn vẫn thế kinh tôi mà Lần đầu gặp, hắn đã chẳng xem tôi là gì rồi *** Lần đầu gặp -Phong con ngồi ngay ngắm lại coi? -yes, madam -con ra dáng người lớn cho bố nhờ đi
-yes, madam
Bố của tôi ko buồn nói nữa
Ông đã quá mệt với cô con gái cứ như trẻ con của mình
Ông đứng lên khi thấy người mình gặp đã đến
-Phong con đứng lên chào bác đi
-dạ
-aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaassssssssssssss
Tiếng hét thất thanh đó là của tôi. Lê Ngọc Phong con gái duy nhất của chủ tịch tập đoàn họ Lê đang học lớp 11 tại trường Đông Á
-con trai, ba
Tôi níu tay bố như muốn biết câu trả lời
-con bình tĩnh đi, đây là cậu Phương người có hôn ước với con
-thì ra là vậy, người quen-tôi nói như đính chính
Ngồi một lúc thì hắn lên tiếng
-ba cho con được dẫn Phong đi dạo một chút ko ạ
-à nếu vậy con hỏi bác Lê thử coi
Bố của hắn lên tiếng
——–
Còn tôi thì rất thik được ra ngoài rồi
-chúng ta đi đâu đây
Chưa kịp nói gì, hắn đã đưa cho tôi 1 cái mũ bảo hiểm
-đội lên đi
Ko hiểu sao cái mặt lạnh như tiền của hắn làm tôi phải tuân theo
Hắn phóng như điên, để rồi đến một nơi, kỉ ho cò gáy
Nhưng khi đi sâu vô thì thấy rất nhiều người
Họ reo hò, khi thấy hắn tới
Tôi nghĩ vậy đó, vì nghĩ trông mặt hắn ngầu vậy mà
-đại tỉ mời xuống xe
Tôi ko để ý lắm với cách gọi của một người theo tôi là bạn hắn, nhưng lại có vẻ khúm núm trước hắn
-cám ơn
Một lũ con gái vậy quanh hắn
Hắn dẫn tay tôi ^____^ tay kia mở đường đi tới một nơi *___* đuơng nhiên là tôi ko biết
-nhanh lên honey
Đấy đấy
Đấy là lần đầu tiên hắn gọi tôi là honey đó *__________*
-đại ca sao trễ thế
-bận kiến đại tỉ cho tụi bay
Tiếng cười vang lên khi hắn nói câu đó
Có một tiềng nói vang lên
-vậy tìm được chưa
Hắn đẩy tôi lên
-honey, chào mọi người đi cưng
-ai vậy
-đàn em
Bất ngờ, hắn bảo những người trước mặt tôi là đàn em của hắn
-cha, anh có nhiều em quá, tôi có thể sai họ được ko
Tôi nói như phát hiện ra điều gì đó
-cứ thoải mái
Vừa lúc đó
-đại ca, đua rồi
Hắn đội mũ lên
Trông cực ngầu luôn nhá
-anh đi đâu vậy
-đua
-đua gì?
-xe
-hay quá cho tôi thử đi
Hắn ko nói gì, chỉ nói gì đó với một người theo tôi là em của hắn
Nói xong hắn bỏ đi
Hic hic *___________________*
Vừa lúc đó, cái người ban nãy hắn nói chuyện bảo tôi theo người đó
Người này ko bảnh bằng hắn, ko đi xe cóng như hắn, ko cao bằng hắn, ko lạnh lùng bằng hắn………..nhưng dễ thương hơn hắn
-anh tên gì?
-chị gọi em là Thành cho thân ạ
-vậy chúng ta đang đi đâu
-đích
-sao phải đến đó
-đại ca chờ chỗ đó
Nói xong anh ta phóng đi, tốc độc ko bằng hắn

Đến nơi Thành bỏ tôi xuống một nơi được gọi là đích
Rất nhiều người
Có cả băng rôn cỗ vũ
À, có rất nhiều cái đề tên hắn
“Phương, vua tốc độ cố lên”
“Phương, em yêu anh”
Trời cái đó là của một đám con gái
Ăn mặc khỏi phải nói
-đại tẩu uống chút nước
Tôi cầm lấy chai nước, đưa lên miệng tu
Cùng lúc đó, có vài cô gái chạy đến chỗ tôi và Thành đang đứng
-anh Thành, hôm nay anh Phương đi mấy pha
-anh cũng ko biết
Một cô gái nhìn tôi chằm chằm hỏi
-cô ta là ai vậy
-đại tẩu
Hả Hả Hả Hả Hả Hả…………………
Mấy cô gái đi vòng vòng quanh tôi
-vòng 1 ok-một cô gái lên tiếng
-vòng 2 quá chuẩn
-vòng 3 tuyệt
-chiều cao được
-mặt mũi
Nói tới đó
Mấy cô gái xúm lại Thành và hỏi
-cô ta là ai mà tuyệt vậy anh
-đại tẩu
Có vẻ nhưng mấy cô gái đó thấy rõ sự khác biệt
Nhưng cũng có người ko chịu thừa nhận mà lên tiếng
-chỉ được cái vẻ bề ngoài, ko biết cái bên trong có ra ngô khoai gì ko, thì ko biết chừng
Nói xong cô ta ngúyt tôi một cái rồi bỏ đi
-đứng lại
-cô cần gì?
-chỉ là thấy ai ko bằng người ta nên định đạm đổ thôi
-cô ý nói gì
Cô gái đó vung tay, nhưng tôi kịp xoay người bẻ tay cô ta
Khuôn mặt cô ta lộ rõ vẻ đau đớn
-đại tẩu em biết lỗi rồi ạ
Tôi buông tay cô gái ra, nhưng cô ta đâu phải hạng vừa
Tôi vừa buông là cô ta dơ bàn tay mình lên cào tay tôi
Do quán tính, tay tôi chỉ bị chảy chút máu
Nhưng nó đủ làm tôi khóc
Vì tôi sợ máu
-đại tẩu, để em băng lại cho
-ko cần
Tôi nói rồi rụt tay lại
Vừa lúc đó, thì tiếng hò vang lớn dần
Đoàn xe đua đến gần, nhưng tôi chỉ lo cho cái tay mình mà ko để ý gì mấy
-đại tẩu, đại ca về nhất
Tôi òa khóc, ko ai lo gì cho cái tay của tôi cả
-đúng là trẻ con
Vừa nói hắn vừa dơ tay tôi lên xem xét
-anh ở đâu ra vậy
-trên đó
Hắn chỉ tay lên trời, nói với vẻ kinh tôi ra mặt
-anh điên à
Hắn ko nói gì, im lặng, và sát trùng vết thương cho tôi
-nè-tôi kều tay hắn
-gi`?
-Phong đứng thứ mấy
-vẫn như cũ
Hic hic “vẫn như cũ” nghe mà đau lòng, hắn luôn coi tôi ở một vị trí nào đó trong lòng hắn, một vị trí nào đó mà chi dù tôi có cố gắng cũng nhận cái vị trí đó, ko bao giờ thay đổi
Hắn vẫn luôn thế “lạnh lùng”
“Trích nhật kí của gió”

Content Protection by DMCA.com