Hành Trình Trở Thành 1 Dâm Nữ – Tự Truyện Cực Đỉnh 2018

Chương 3 – Con chó ngoan

Hiện tại

Lang thang vô định trên dòng phố đông nghẹt Thủ Đức, đúng thật là nhiều xe, nhiều người, mà lại cái cảm giác mà cô đơn kia mang lại, cùng với cái thứ thất vọng đến não cả người từ thằng đần “boss” kia, tất cả gom lại làm cho tâm trạng Lưu Ly như một mớ hỗn hợp thập cẩm còn hơn cám cho heo ăn. Hừ, vậy mà dám tự nhận mình biết chơi SM, làm “boss” thất vọng đến như vậy, ngay cả cái cơ bản là khống chế tâm lý slave, cậu ta còn chưa thể làm được. Mà đấy là cô còn ngoan ngoãn hợp tác không phản kháng, biết thế cô gồng lên đạp anh ta một phát xuống giường rồi để anh ta phát cáu lên đè cô ra hiếp dâm, may ra có lẽ cô sẽ có hứng thú thêm chút xíu. “Boss” vô lực như vậy mà cũng dám nhận là boss, nhục mặt cho cả trường phái SM nói riêng và BDSM nói chung, về học cho kỹ lại rồi hẵng nhận nhằng là boss nhé. Mồm thì chửi bạo thế chứ bản thân cô, Lưu Ly cũng có biết tí tẹo gì về SM đâu mà chửi người ta, đúng là tự vả mồm mình mà.

Không đủ, thật sự vẫn chưa đủ, mình cần thật nhiều, thật thật thật nhiều hơn nữa!

Hững hờ rút điện thoại ra khỏi chiếc túi xách trắng nhỏ đeo chéo người, Lưu Ly mở Zalo lên để lướt một loạt những cái nick đang online, những người Lưu Ly muốn hẹn để có thể qua kèo vào đêm nay để đền bù lại cho cô bé của cô bị gã “boss” thất bại lúc nãy đều offline cả. Thật đáng chán, Lưu Ly bực tức xả giận gửi những tin nhắn offline cho những người cô muốn hẹn, rồi lại cất điện thoại vào túi xách lại. Tin nhắn cũng chỉ ngắn gọn:

“Gặp k”
“Đêm nay”
“Qua đón em”

Lại bước đi lững thững trên con đường Xa lộ Đại Hàn, lướt ngang qua Lotteria bên đường, nhìn những cặp đôi nắm tay nhau đi vào xem phim, đi chơi, đi ăn, Lưu Ly lại khẽ thở dài, cô nhớ về những lần đi chơi của mình và Vũ Long. Anh cứ muốn cô đi chơi hẹn hò với người khác như người yêu, nhưng người cô muốn xem phim cùng chỉ có mình Vũ Long, họa chăng có muốn rõ một tí cuckold thì sẽ có cả Vũ Long cùng partner cùng vào rạp mà chăm sóc cho Lưu Ly. Rẽ nhẹ vào một con đường nhỏ, lại tiếp tục rẽ vào những con hẻm nhỏ hơn, cuối đường chính là khu chung cư của nơi cô hiện đang sống. Cười nhẹ với hai ông bác đang ngồi uống nước ngoài cổng – một ông bảo vệ cùng với một chú đóng chốt dân phòng gần ngay đó – cả hai ông cũng cười khà khà lại chào Lưu Ly, cô bé cá tính chắc mới đi đâu chơi về, mà về sớm quá thế, chỉ mới hơn 9h tối thôi mà, về đúng cái giờ người ta mới bắt đầu rậm rịch chuẩn bị đi chơi.
Lạch bạch leo lên tầng 3, giẫm đạp từng bậc cầu thang như để xả bớt khói trong người, Lưu Ly hậm hực đi đến căn phòng của mình thuê nằm ở cuối hành lang. Nguyên cả dãy tối thui không có lấy một tia sáng nào hắt ra từ trong phòng của những căn phòng hàng xóm, tối tăm cả dãy thế này thì chắc là đi chơi cả rồi, vì hôm nay là tối thứ Bảy, tối cuối tuần đầu tiên mà, ai cũng phải xả ra để bớt căng thẳng cho công việc trong tuần chứ. Lọc xọc đút chìa khóa vào ổ inox chống cắt, Lưu Ly mở cửa phòng bước vào không gian bé nhỏ nhưng ấm cúng của mình. Vì ở một mình, mà cảm giác cô đơn cứ mãi mang lại, nên cô bài trí căn phòng của mình để mang lại nhiều cảm giác ấm áp hơn. Trên tường dán đầy những poster cô yêu thích, có khi cũng là bức họa cô mới phác thảo. Góc phòng là cây đàn organ để cô ngâm nga mỗi khi buồn khi chán. Bàn trang điểm cùng bàn học với những dụng cụ hình thù dễ thương. Góc bếp nhỏ nhưng sạch sẽ cũng với những hũ đựng gia vị ngộ nghĩnh cô cẩn mẩn chọn khi đi siêu thị mua sắm. Trong phòng tắm có hương thơm thoang thoảng bay ra, hương đến từ sữa tắm rồi dầu gội, dầu xả, sữa rửa mặt, và cho đến cả bột giặt để giặt đồ, nước xả vải, tất cả mọi thứ đều được Lưu Ly chọn rất kỹ trong hàng loạt sản phẩm la liệt trên kệ siêu thị.
Nhưng chừng đấy cũng chẳng bù lại được cảm giác chán đến cùng cực mà cô đang cảm thấy lúc này, chỉ vừa mới rời căn phòng ấm áp này không lâu, còn cứ ngỡ là đêm nay sẽ chẳng quay lại đây nữa cơ. Hững hờ chốt kỹ lại cánh cửa ra vào, cởi đôi giày ra để có thể mau chóng thả mình lên chiếc giường êm ái đang đợi. Có một điều là Lưu Ly không thích dẫn trai về căn phòng mình ở để chịch đâu, chỉ có người yêu của cô mới có đặc quyền đó thôi, chỉ duy nhất người yêu của Lưu Ly mới được bước vào căn phòng này.

Vũ Long à, em nhớ anh!

Mở Zalo lên tìm nick Vũ Long, Lưu Ly đặt biệt danh cho anh là Chó ngoan và chẳng cần anh tự nghĩ dài dòng, cô yêu cầu anh đặt lại biệt danh của cô là Nữ hoàng.

Nữ hoàng: “Em về lại phòng rồi, cái sừng định cắm cho anh tối nay thật đáng thất vọng quá đi ”

Không lâu sau nick Chó ngoan hiện màu xanh và đang trả lời:

Chó ngoan: “Sao lại thế vậy nữ hoàng của anh?”
Nữ hoàng: “Em không thể ngờ là nó lại nhanh đến thế, em đến giờ vẫn còn không tin là mình đang không còn ở nhà nghỉ đấy”
Chó ngoan: “Ứ, đền bù cho anh đi, em tìm người khác thử?”
Nữ hoàng: “Cảm giác thật chán chường, tí em sẽ xóa luôn cái clip quay được lúc nãy, nhìn lại chắc em cáu mà tức chết mất!”
Chó ngoan: “Gâu… Đền cho anh!”
Nữ hoàng: “Câm mồm, anh có quyền đòi hỏi sao? ”
Chó ngoan: “Dạ con xin lỗi chủ nhân ạ…”
Nữ hoàng: “Em đi tắm lại đây, thằng đó chẳng biết nghĩ gì mà lại dám tự nhận mình là boss cơ đấy, thất bại của tạo hóa mà!”

Một lần nữa cũng dòng nước ấm lại xối thẳng lên người mình, Lưu Ly cảm thấy phần nào thoải mái trở lại, bất chợt suy nghĩ về massage yoni nảy lên trong đầu, hừm, bây giờ cô cần được thư giãn, thằng thất bại đó, suy cho cùng cũng chỉ là do Lưu Ly chọn lựa chưa kỹ càng mà thôi. Chỉ là cô thèm quá, cảm giác được một con cặc dũng mãnh lao đến lấp đầy cái lồn của mình và đưa đẩy ma sát liên tục, ai mà chẳng muốn chứ. Chó ngoan của cô còn muốn đêm nào lồn của cô cũng được lấp đầy, anh cứ muốn cô threesome foursome cả mớ some, được sao không bảo gangbang luôn đi, hứ. Và nếu được thì địt cả ngày luôn, cảm giác ấy thật tuyệt vời, con Chó ngoan của cô bảo vậy đấy, đúng là một con chó mang tư tưởng cũng của một con chó mà.
Ngày mai là Chủ Nhật rồi, cô lại muốn thả lỏng mình cả ngày, chẳng muốn đi chịch choạc gì nữa, thằng nhóc “boss” vừa nãy làm cô thất vọng khó tả, làm mất toi luôn cảm giác thư giãn cho một ngày cuối tuần của cô. Hừ, đã thế thì, cô phải tự quy ước cho bản thân mình mới được, kể từ khi add nick Zalo nói chuyện cho đến khi quyết định hẹn địt nhau, thời gian ít nhất không được dưới 1 tháng, khốn kiếp! Hắn cũng không phải người đầu tiên làm Lưu Ly thất vọng, những người mà Lưu Ly chọn vội vã, tất cả đều mang đến cho cô cảm giác khốn nạn khó tả, chắc địt cái cho xong cho ra rồi về, khốn nạn!
Chán nản, Lưu Ly lại vào diễn đàn LauXanh lướt lướt, cô cảm thấy đây mới là nơi dành cho mình. Từ nhỏ cô đã ít tiếp xúc với con trai vì những hồi ức chẳng hay, đến khi vào đi học thì muốn lại gần con trai hơn để nối liền khoảng cách, cũng chẳng thể, vào đại học chọn ngay cái trường mà nghe đồn 2 năm trước toàn trường chỉ có 2 đứa con gái, nhưng cũng thế chẳng khá hơn, Lưu Ly quá mờ nhạt, và giờ hiện đại rồi nên con gái chọn vào trường này cũng nhiều, thế là Lưu Ly lại bị bơ không thương không tiếc, như cả quãng đời trước đó.
Chán đến cả nản, dâm đến tầm này như cô, nói cô đến năm 20 tuổi mới mất trinh chắc chẳng ai tin, là con Chó ngoan của cô “chiếm đoạt” lần đầu của mình. Lạ kỳ một nỗi, chẳng có máu, chẳng có vết rách màng trinh, có khi lại chẳng có cả màng trinh, cô cũng chẳng biết nữa. Hồi ức của cô lại ùa về…

Content Protection by DMCA.com