Hồi ức của mưa – Hikaru Tokoori

Hồi ức của mưa



Có những ngày mưa,mưa rơi hoài,rơi mãi.Như cái ngày ấy cách đây 3 năm.Tôi đang chuẩn bị “bữa tối”,như thường lệ,trời mưa thì chỉ có mì ăn liền và thuốc lá.

Một ngọn gió lạnh thổi qua,những hạt mưa khờ dại lất phất rơi vào căn phòng nhỏ ngăn nắp.Đặt gói mì đang xé dở xuống,tôi tiến lại gần cửa sổ để đóng nó lại thì phát hiện cậu ấy đã ngồi đó từ lúc nào,bên ngoài bức tường nhà tôi.Cậu ngồi đó,mặc cho mưa ôm lấy,mặc cho mình đã ướt mèm từ đầu đến chân.Ngồi dựa lưng vào tường,mắt nhìn xa xăm vào làn mưa lạnh,cậu đang mộng mơ…

_Có muốn vào trú mưa một lát không?

Cậu ngẩng đầu lên.Chúng tôi nhìn thấy nhau qua khung cửa sổ thấp.Đó là một gương mặt thanh tú nhưng thờ ơ và tái đi vì lạnh.Tôi chỉ nghe tiếng trả lời khe khẽ

_Cảm ơn anh

Tôi mở cửa.Cậu ta bước vào đảo mắt nhìn căn nhà hay đúng hơn là một căn phòng nằm trên con đường trông như các hẻm phố cổ kính của Anh,với lối kiến trúc bài trí tương tự.aos dác tìm chiếc khăn bông,tôi bảo

_Có thể sẽ mưa lâu đấy,cậu có muốn dùng bữa tối với tôi không?Nói trước là chỉ có mì gói thôi đấy

Cậu ta nhìn tôi rồi dịu dàng gật đầu đồng ý.Đối với một kẻ tôn sùng chủ nghĩa độc thân như tôi dễ tiếp nhận một người mới vào cõi riêng của mình dù chỉ một ngày cũng là điều lạ.Tôi bảo cậu tắm rửa và thay quần áo.Tiếng nước xả từ vòi hoa sen cùng với tiếng mưa làm tôi thoáng xao xuyến.Tại sao lại có một cậu thanh niên,trời mưa không về nhà hay tìm chỗ trú mà lại ngồi dưới cửa sổ nhà tôi?Cứ như một câu chuyện cổ tích lồng vào khúc nhạc mưa dai dẳng…

Mùi thơm bốc lên nghi ngút từ tô mì làm cậu thanh niên lúng túng

_Trông cậu cứ như chưa bao giờ ăn mì gói ấy

_Cũng có,nhưng lâu rồi nên thấy mùi vị của nó lạ quá,dùng đũa cũng không quen tay…

Tôi phì cười,cậu ta cứ như người cõi tiên.Thây tôi,cậu ta khẽ cười đáp lại,hỏi

_Tôi có vẻ ngốc quá phải không?

_Không đâu!Chỉ là tôi thấy cậu rất dễ thương thôi!Nếu cậu không phiền thì tôi giúp cậu ăn nhé!Cậu bé tên gì?

_Subaru.Còn anh?

_Seishiro

Tôi gắp mì giúp cậu ấy.Subaru ngoan ngoãn ăn như một đứa trẻ.Mưa vẫn rả rích rơi ngoài khung cửa sổ.Tôi đang làm gì thế ày,một ông bố ư?

Sau bữa ăn,trong khi tôi lúi húi dọn bếp,Subaru ngồi trên giường,lại nhìn khắp phòng.Đây là lần thứ hai

_Nhà lạ lắm à?Tôi lại thích kiểu này

_Không đâu tôi cũng thích có một ngôi nhà giống anh Seishiro vậy!Kiến trúc cũ của Anh,1 tầng,cửa sổ thấp,trông ra phố…rất tuyệt!

_Vì thế mà hồi chiều cậu ngồi ngaoif dầm mưa sao?

_Cũng không hẳn…Đúng hơn là tôi không có chỗ nào để về.Nhìn ngôi nhà,tôi thấy thích và thầm nghĩ nếu nó là của mình tôi sẽ gồi vị trí này bên cửa sổ để ngắm mưa và để…_Subaru chợt im lặng,đôi mắt dại đi như mơ về một cõi xa xăm nào đó

_Cậu biết không Subaru,lúc thấy cậu ở đó tôi đã nghĩ “A,cậu thanh niên này đang mơ mộng” tự dưng tôi rất muốn biết cậu đang mơ về chốn nào đấy!

Subaru nhìn tôi,hơi ngạc nhiên rồi cười.Thật ra cứ như một phép màu,tôi thử đoán xem cậu ta đang nghĩ gì khi ấy

“Cơn mưa…từ đâu tới?”

Tôi đã tự cho là mình đúng.Ngoại hình,cử chỉ,mọi biểu cảm trên gương mặt đều không giống những người tôi đã gặp,cậu ta là ai,từ đâu tới tôi cũng chẳng rõ

_Seishiro,có phải anh đang thắc mắc về tôi lắm phải không?Cứ hỏi nếu muốn,tôi không phiền đâu

_Uh…cũng không phải là “rất thắc mắc” nhưng nếu cậu không phiền thì tôi cũng không ngại hỏi đâu nhé!Subaru,cậu làm gì,hay còn đi học?

Subaru im lặng,vẻ mặt chùng xuống rồi tiến lại gần cửa sổ.Phố vắng lạnh tanh.Mưa vẫn rơi đều trong màn đem tăm tối.Một ánh lửa nhỏ lập lòe trên tay thật ấm,tôi lại hút thuốc

_Nếu…tôi nói tôi là kỹ nam anh có tin không?

_Kỹ…nam?

_Ừ,Không phải kỹ nữ mà là kỹ nam.Giống như thời Mạc phủ xưa,giới võ sĩ và tăng lữ vẫn quan niệm nữ sắc là nguồn gốc của tai họa còn tình yêu nam giới mới là tình yêu đích thức (from Kaze Hikaru).Kỹ nam thậm chí còn đắt hơn kỹ nữ.Chuyện thường của người Nhật mà

_Nhưng đây là thế kỷ 21,làm gì có nơi nào tồn tại chuyện đó nữa

_Có đấy!Ở cái nơi mà tôi gọi là “tận cùng xã hội”,mọi thứ xấu xa vốn dĩ không bao giờ mất đi.Tôi là một trong nhưng “sinh vật” được sinh ra để bị dày vò chà đạp.Ừ…đã rất lâu tôi không nghe ai gọi tên mình,cả cái họ cũng quên rồi…hay vốn không có cũng nên.Seishiro…nếu tôi nói vậy anh có tin không?

Tự dưng tôi thấy điếu thuốc trong tay ngắn đi nhanh hơn mọi lần.Cuộc đời tần nhẫn.Tôi chợt nhớ đến giây phút đầu tiên bắt gặp ánh mắt ấy,một đôi mắt đẹp nhưng thờ ơ,buồn bã dưới cơn mưa dài…

_Có,tôi tin

_Một người bí ẩn mới gặp lần đầu?

_Không!Một cậu thanh niên ngồi dưới cửa sổ nhà tôi trong mưa,đến ăn mì cũng thấy lạ

_Seishiro,trong vô sỗ những người đàn ông mà tôi từng gặp,anh là người tốt nhất đấy.Tôi chưa bao giờ nói với bất cứ ai về mình.Cuộc đời tôi là một vũng bùn dơ bẩn chỉ có đau thương và tội lỗi…

_Sao cậu không từ bỏ nó đi?

Subaru mở cửa sổ.Gió thổi,mưa tạt vào làm ướt vai áo,cậu chỉ cười buồn bã,hỏi vẩn vơ

_Cơn mưa…từ đâu tới?

Có gì đó dâng trào trong lòng tôi,cảm giác này thật lạ lùng,ngọt và mang âm hưởng dịu dàng của cơn mưa

_Seishiro,nếu tôi nói nãy giờ chỉ là đùa anh có tin không?

Tan vỡ.

Tôi không trả lời,chỉ lẳng lặng lấy chăn và gối rồi leo lên ghế sofa.Tôi đang giận chăng,một người như tôi có thể giận hay sao?Subaru nhìn theo tôi,sau đó trở về giường đắp chăn kín mít.Không gian im tĩnh,lạnh giá,bên ngoài,mưa vẫn thở than.Tôi có thể cảm nhận hơi thở đều và nhẹ của Subaru cũng như mùi hương giống mùi cỏ hong áo phảng phất từ mái tóc cậu,thật dễ chịu.Những tình cảm lạ đan xen nhau làm tôi bối rối

_Seishiro,tôi nói thật đấy…tất cả đều là thật

Subaru đang nói về chuyện lúc nãy?

_Thật và giả vốn chẳng có gì khác nhau.Nếu anh nói anh là kẻ xấu tôi cũng không tin,dù đó là sự thật đi nữa.Tôi là như vậy đấy.Từ lúc 4 tuổi bị xem nhưnô lệ.Năm 15 tuổi lọt vào tay bọn buôn người,ngày nào cũng bị hành hạ…Bỏ trốn thì bị đánh đến thừa sống thiếu chết nhưng tôi không bỏ cuộc…có lần tên chủ nói với tôi

“Tấm thân ô uế này thì không nơi nào tiếp nhận mày đâu!Đến tư cách làm người cũng không có,mày chỉ là một thằng kỹ nam thôi”

Tôi cam chịu đến tận bây giờ dù bị đối xử không khác một con chó…ăn bằng hìa bằng đũa cũng không được…thật ngu ngốc!

Giọng Subaru rất nhỏ,nhỏ lắm,từng lời từng chũ như bị cuốn nhanh vào bóng tối.Muốn hút thuốc quá,lòng tôi thắt lại,quặn đau.Tôi vẫn im lặng,không thốt nên lời,có gì đó nghèn nghẹn ở cổ họng

_Seishiro…nếu tôi nói tôi rất mến anh…anh có tin không?

Không khí lạnh và đèn đường lúc mờ lúc tỏ.Tiếng mưa hay tiếng thì thầm khe khẽ của Subaru làm ù tai tôi.Im lặng và vờ như đã ngủ,tôi chỉ có thể làm thế này.Phải chăng đây chỉ là một cơn mơ thoáng qua giấc ngủ của tôi trong cơn mưa chiều thu lạnh giá.Một cậu thnah niên với câu chuyện kỳ lạ ngồi trước nhà tôi,cậu ta cần gì?

Tôi nhận ra khi nói chuyện với Subaru tôi đã không cười một cahcs hờ hững như trước.Tôi bị cuốn hút bởi cậu ta nhưng…

Content Protection by DMCA.com