Khi Đời Em Có Chị

-Đừng thèm chơi với nó
-Đúng rồi, nhà nó nghèo lắm . Nó lại không có ba. Nó là đứa con hoang
-Lêu lêu, không có ba
Em tức mình nhảy vào đánh chúng nó, nhưng vì ốm yếu hơn nên lại bị bọn nó đánh te tua. Em đi về nhà với gương mặt bầm tím . Mẹ nhìn em thở dài rồi dắt tay em vào nhà tắm . Mới tám tuổi nhưng em hiểu thế nào là con hoang. Em cũng muốn có ba lắm chứ, nhưng mỗi khi hỏi thì mẹ chỉ ôm em vào lòng và nói
-Khiết Linh có mẹ không đủ sao?
Không muốn mẹ buồn nên em ôm chặt mẹ rồi khi thấy nước mắt mẹ rơi, nước mắt em cũng tự nhiên rơi xuống . Em lau nước mắt cho mẹ rồi nói
-Khiết Linh chỉ cần có mẹ thôi. Khiết Linh nhất định không để người ta khinh dễ . Nhất định sẽ kiếm ra thật nhiều tiên để nuôi mẹ
Mẹ hôn lên má em
-Chỉ cần Khiết Linh đừng để ai đánh lên gương mặt xinh đẹp này là mẹ vui rồi
Đúng như những gì em nói với mẹ . Từ ngày đó trở đi, em chưa bao giờ nhắc đến chữ “cha”. Em cũng không để ai đụng đến gương mặt em. Em không cần bạn bè nhất là những đứa trong xóm . Em cố gắng dành thời gian của mình có giúp mẹ công việc nhà và ra sức học . 11 năm liền em đều là học sinh giỏi . Những người ngày xưa khinh dễ mẹ con em cũng bắt đầu có cái nhìn khác khi em liên tục là người thay trường đi thi học sinh giỏi . Mẹ rất hãnh diện về em vì em thấy được đôi mắt mẹ không còn buồn nữa .
Ước mơ của em không ngừng ỡ đó . Em muốn vươn cao hơn. Em muốn ra nước ngoài du học đễ có thể kiếm thêm nhiều tiền . Khi có cơ hội, em nắm chặt lấy nó . Em luôn là người biết mình nên làm gì . Sau khi học xong trung học, em được nhận một học bổng ra nước ngoài . Em vui mừng chạy về khoe với mẹ . Mẹ mỉm cười vuốt tóc em
-Con của mẹ giỏi lắm
Đã lâu rồi em không khóc nhưng không hiểu sao bây giờ lại khóc trước mặt mẹ . Mẹ lau nước mắt cho em rồi nói
-Cứ đi làm những gì con thích . Đừng lo lắng cho mẹ
Em ôm chặt lấy mẹ
-Con nhất định sẽ thành công. Con sẽ cho mẹ một cuộc sống tốt nhất . Mẹ hãy chờ con mẹ nhé
Mẹ gật đầu . Đôi mắt vẫn luôn lấp lánh niềm vui.
Còn vài ngày nữa là em phải lên đường sang Mỹ nên mẹ hay đi mua nhiều thứ cho em. Em đã nói với mẹ không cần làm mua nhiều nhưng mẹ cứ sợ con của mẹ thiếu thốn .
Đêm nay, cũng như thường lệ, em đem cây đàn của mình ra ngồi đàn dưới ánh trăng. Em đàn không biết bao lâu thì Thanh đi đến bên cạnh em. Đặt gói quà xuống trước mặt em, Thanh nói
-Tặng cho em
Em ngừng đàn và nhìn món quà . Sau đó em ngước lên nhìn Thanh. Thanh lớn hơn em hai tuổi . Tuy gia đình Thanh giàu có, nhưng Thanh học rất giỏi lại không có kênh kiệu nên dù không muốn gần gủi, em vẫn không ghét Thanh . Trong xóm, chỉ có Thanh là tốt với em. Mặc dầu em hay xua đuổi nhưng Thanh vẫn luôn dịu dàng và nhẫn nại với em.
-Tại sao phải tốt với em như vậy ? Bao nhiêu năm rồi, Thanh không mệt sao?
Thanh mỉm cười nhìn em
-Tốt với một người không cần phải có quá nhiều lý do. Khi mình yêu thích một ai đó, dù làm bao nhiêu việc cũng sẽ không thấy mệt
Em trơ mắt nhìn Thanh. Nếu không nghe lầm thì Thanh vừa mới nói rằng Thanh yêu thích em. Thấy gương mặt ngố của em, Thanh bật cười thành tiếng rồi nói tiếp
-Thanh hiểu em và Thanh không thể ỡ bên nhau. Thanh chỉ mong em sống tốt và thực hiện được ước mơ của mình . Mẹ em ỡ đây, Thanh sẽ chăm sóc giúp em. Tuy em không là của Thanh thì hãy mãi là người đầu tiên Thanh yêu
Thanh vừa nói xong thì môi Thanh đã chạm vào môi em. Em vẫn chưa hoảng hồn nên không đẩy Thanh ra. Giứt khỏi nụ hôn, Thanh xoa má em rồi quay lưng bỏ đi. Nhìn dáng Thanh khuất sau chậu hoa hồng, em thì thầm
-Thanh cũng hãy sống thật tốt và hạnh phúc Thanh nhé
******
Ngồi trên máy bay mà em vẫn nghĩ rằng mình đang nằm mơ. Em cắn chặt môi mình ngăn cho nước mắt rơi. Em không thể khóc . Không có mẹ ôm vào lòng nữa rồi, em cần phải cứng rắng hơn nữa. Tuy nói vậy nhưng khi nghĩ đến mẹ em lại lặng yên để nước mắt mình rơi xuống
“Mẹ ơi, cho Khiết Linh khóc một lần nữa mẹ nhé, một lần nữa rồi Khiết Linh của mẹ sẽ mạnh mẽ hơn”.
Cuộc sống ỡ nước ngoài không phải như thiên đàng mà người ta thường hay so sánh . Ngoài đi học ra, em phải đi làm thêm ỡ những tiệm phở để có thêm chút tiền trang trãi. Em biết mẹ không thể lo cho em đươc như những gia đình khác, nên em phải tự lo cho chính mình . Căn hộ của em đang ỡ còn có thêm 5 người nữa .Tất cả đều là học sinh du học nhưng tụi nó không cần phải cực như em. Dầu vậy, điểm của em vẫn luôn đứng đầu .
Tụi nó thường xuyên gọi về thăm nhà . Còn em chỉ gọi mẹ được một hoặc hai lần mỗi tháng . Những lần gọi về, lúc nào cũng khó khăn vì mẹ phải đi qua nhà hàng xóm để nghe. Mẹ không muốn em tốn tiền lại sợ phiền người khác nên không cho gọi về nhiều nữa. Thế là em đành phải viết thư tay. Em cũng thích như vậy hơn vì nhờ vậy em dễ dàng tâm sự với mẹ .
Công việc ỡ tiệm phở vừa cực mà lai không có nhiều tiền nên khi nghe con bạn giới thiệu việc làm khác, em liền nhanh tay chụp lấy cơ hội . Làm ỡ đây lương cao hơn bên tiệm phở mà làm việc cũng thanh thản hơn. Những lúc rãnh rổi, bà chủ cũng cho em em bài vỡ ra học .
Cuộc sống của em tưởng chừng như thế bình lặng cho đến khi chị bước vào . Em gặp lại chị trong một dịp hết sức tình cờ . Nhưng đôi lúc ngẫm nghĩ lại em chợt nghi ngờ mọi thứ điều do chị sắp đặt .
Như thường lệ, sau khi làm việc xong thì cũng đã 9 giờ tối nên em đi ra trạm để đón xe buýt . Em vừa leo lên định đi lại ngồi lên chiếc ghế quen thuộc của mình thì ngạc nhiên khi thấy đã có người ngồi ỡ đó . Em nhìn thoáng qua người đó rồi đi đến chiếc ghế cuối cùng và ngồi xuống . Em lấy walkman của mình ra và nghe nhạc . Em yêu thích những giây phút này . Chỉ có em và thế thới của riêng em. Mọi vật và người xung quanh giờ đây chỉ là những hình bóng mờ nhạt . Em nhắm mắt lại và thiếp đi lúc nào không hay. Cho đến khi tỉnh dậy mới biết mình đang dựa đầu lên vai ai đó . Em bối rối nói lời xin lỗi rồi xuống xe buýt . Nhìn quanh em biết rằng mình đã ngồi quá lâu và xe cũng đã đi qua trạm em cần phải xuống . Thở dài, em bắt đầu đi bộ . Khi nghe tiếng bước chân bên cạnh, nhìn sang thì em thấy chị . Rồi nghe nghe chị nói trong điện thoại bằng tiếng việt
-Xin lổi mẹ, con không thể về nhà ngày mai được .
-Con biết rồi . Chào mẹ
Chị thở dài rồi bấm số khác
-Đến đón mình . Trạm xe buýt ỡ Washington street.
Em có nhiều thắc mắc muốn hỏi nhưng cảm thấy không tốt nên tiếp tục bước đi. Chợt em nghe chị gọi
-Đứng lại
Em quay lại rồi chỉ vào mình . Chị gật đầu ngoắt em lại . Khi em đến bên chị, chị đưa lá thư cho em và nói
-Ngoài tôi và em ỡ đây, em nghĩ tôi sẽ gọi ai? Cái này của em nè, thư tình thì phải cất cho kỹ chứ
Em mỡ tròn mắt nhìn chị . Không hiểu sao chị lại có lá thư này của em. Em cũng định đính chính cho chị biết rằng đây là thư của mẹ gỡi cho em chứ không phải thư tình nhưng không hiểu sao em lại im lặng . Chị tiếp tục nói
-Trong lúc em ngủ, em đã thức dậy rồi đưa nó cho tôi và kêu tôi đọc đi. Sau đó em tiếp tục nằm trên vai tôi và ngủ . Em cũng ỡ dơ thật đó, chảy nước miếng ướt cả vai tôi
Em cảm thấy thật xấu hổ vì cái tật ngủ mớ của mình . Ngày xưa mẹ cũng hay kể rằng em thường hay thức dậy lúc nữa đêm, làm vài chuyện rồi lại mới nằm xuống ngủ tiếp . Nhưng từ ngày qua Mỹ thì đã không còn nữa vì những người bạn ỡ chung với em không ai thấy em ngủ mớ cả .
-Xin lỗi chị
Chị khoát tay, ánh mắt lạnh lùng nói
-Không gì . Tôi không có đọc nên em đừng lo. Lần sau tôi sẽ đọc và cất nó đi.
Lần sau? sẽ có lần sau ư? Em chưa kịp nói gì thì có một chiếc xe thật sang trọng dừng lại bên chị . Chị bước vào rồi chiếc xe chạy đi. Em chỉ kịp đứng nhìn cho đến khi chiếc xe mất hút .
Tính chị là như vậy . Lần đầu tiên gặp chị ỡ nhà chị, em đã biết chị không dễ gần . Em là bạn học của Dung em gái chị nên hay theo Dung về nhà chơi. Dung chỉ mới ỡ với chung với em một năm đây thôi khi hai người bạn dọn đi. Tuy ỡ chung nhưng Dung cũng hay về ỡ với gia đình chứ không ỡ thường xuyên. Em và Dung gặp nhau liền trở nên thân vì tính tình dễ hòa hợp . Lúc đầu, Dung có kễ cho em nghe về chị nhưng em không quá nghĩ ngợi . Dung hỏi em
-Chị của Dung là người đồng tính, Linh có sợ không?
Em lắc đầu . Đồng tính cũng là người, có gì phải sợ . Đến khi gặp chị, em hiểu vì sao chị lại có nhiều người yêu mến chị như vậy . Chị vừa đẹp, lại giỏi nữa, nhưng có một điều chị lạnh lùng quá . Cái lạnh lùng đó làm em cảm thấy có phần khó gần gũi .
Em thôi không cho mình nghĩ về chị nữa . Em mỉm cười cất lá thư vào ba lô rồi tiếp tục bước đi. Vì trời đã khuya mà lại vắng người nên em cảm thấy sợ hãi . N hưng càng sợ hãi hơn khi em nghe có tiếng xe gắn máy từ rất xa đang đi lại về hướng của em. Em ôm chặt ba lô rồi bắt đầu chạy . Em chạy thật nhanh mong rằng sẽ đến nhà mau hơn. Em chạy không biết bao lâu thì dừng lại thở vì mệt rồi em nghe tiếng xe gắn máy dừng lại bên em. Tiếng chị vang lên
-Lên xe đi
Em còn chần chờ thì chị đưa chiếc nón bảo hiểm cho em. Không hiểu sao em đi lại để chị đội nón cho em rồi ngồi lên sau. Chi cầm hai tay em đặt vào eo mình rồi cho xe chạy . Chị không đưa em về nhà nhưng lại đưa em ra biển .
Biển về đêm làm em cảm thấy sợ hãi . Em không thấy được gì ngoài bọt trắng của sóng biển và ánh đèn . Tiếng gió hòa tiếng sóng như một bản nhạc buồn làm lòng người hoang mang. Em biết chị yêu thích biển qua lời kễ của Dung, nhưng em không hiểu sao chị lại đưa em ra đây. Em ôm vai mình vì lạnh . Thấy vậy, chị cởi áo khoát bên ngoài rồi khoát vào cho em
-Không cần đâu. Em không sao
Chị nhếch môi
-Lạnh tím cả môi rồi còn tỏ ra mạnh mẽ
Em ghét cách nói này của chị nhưng không thể nói gì . Cái áo ấm chó hương thơm của chị làm em cảm thấy dễ chịu .
Chị lại tiêp’ tục im lặng, em cũng không nói gì . Không biết bao lâu thì chị lên tiếng
-Sao em không hỏi tôi vì sao lại ngồi chung một chuyến xe buýt với em và tại sao lại đưa em đến đây
Em nhún vai làm như không quan tam. Chị dùng đôi bàn tay lạnh ngắt của mình đặt trên má em làm em rùng mình
-Lạnh
Chị bật cười
-Cũng biết lạnh rồi sao
Em bỉu môi không đáp . Chị đi lại ngồi xuống bên cạnh và ôm em. Em cố đẩy ra nhưng chị nói
-Tôi lạnh . Em thật ác đó . Tôi đã nhường áo ấm cho em rồi thì em cũng phải để tôi ôm cho bớt lạnh chứ
Em thôi dẫy dụa và để yên cho chị ôm.
-Sao mỗi lần ỡ bên em tôi mới tìm lại được cảm giác bình yên như thế này . Em đã làm gì tôi ?
Em nghe tim mình đập loạn nhịp . Giờ em mới nhớ lại chị yêu thích phụ nữ . Em nói nhanh
-Em không phải là đồng tính
Chị bật cười thật lớn rồi nói
-Thì đã sao
Em gỡ tay chị ra nhưng chị vẫn ôm chặt lấy em
-Chị đừng có đùa nữa . Em muốn về
Chị thả tay ra rồi nhìn em. Đôi mắt thật buồn làm em cảm thấy như mình có lỗi . Cảm giác bực bội len vào hồn em liền quát
-Chị đừng có nhìn em như vậy . Em muốn về nhà
Chị đứng dậy bỏ đi lại xe. Em đá mạnh hồn đá dưới chân rồi đi theo. Em trả áo lại cho chị nhưng chị lắc đầu . Lấy lại ánh mắt lạnh lùng vốn có chị nói
-Về
Ngồi đằng sau em không dám ôm chị còn chị thì phóng xe thật nhanh. Em chợt giật mình ôm chầm lấy chị . Ngừng trước nhà, chị nói với em
-Nghĩ làm ỡ đó đi
Em nhíu mày
-Tại sao em phải nghĩ .
Chị đưa cho em bao thư rồi nói tiếp
-Tôi không thích em làm ỡ đó . Tôi không thích mấy gã đàn ông đó nhìn em như mèo thấy mở . Hãy mau nghĩ ỡ đó đi
Em vứt chiếc áo lên người chị rồi bỏ vào trong, không quên nói
-Em không phải là người đàn bà của chị nên đừng dùng cách đó mà đối xử với em
Chị bước xuống xe kéo tay em lại . Đặt bao thư vào đó, chị rít giọng
-Giữ lấy nó và ngày mai tôi sẽ gọi qua xin nghĩ giùm cho em
Em bướng bỉnh định cãi lại nhưng đôi môi đã bị môi chị giữ chặt . Em bực tức cắn mạnh lên môi chị và cảm nhận được mùi tanh nơi miệng . Chị giứt khỏi nụ hôn rồi nhìn em. Ánh mắt không lạnh nhưng duy nhất nổi thất vọng hiện lên trong đó . Em hoảng hốt định đưa tay sờ đến, nhưng chị lắc đầu
-Đừng chạm vào nó . Em vào nhà nghĩ đi. Mai còn phải đi học
Em đứng yên một chổ, chị kẹo em vào lòng
-Xin lỗi em, về tất cả .
Chị đẩy em vào trong và đợi cho đến khi cánh cửa đóng lại thì mới cho xe chạy đi. Em vẫn chưa hoàng hồn với những gì vừa xảy ra thì Dung đã đứng trước mặt em
-Mỗi người có mỗi cách quan tâm khác nhau. Chị hai tuy lạnh lùng nhưng khi chị ấy yêu ai, sẽ để người đó là quan trọng nhất . Chúng ta đi ngủ thôi
Em nhìn Dung. Bất giác em hỏi
-Dung nói chị ấy yêu mình ?
Dung cười hiền
-Linh không nhận ra sao? Mỗi lần Linh qua nhà Dung, Linh không thấy được ánh mắt chị ấy nhìn Linh sao? Công việc mới của Linh, nếu không có chị ấy dàn xếp, những gã đàn ông đó sẽ để yên cho Linh à ?
Em cắn môi
-Sao lại là mình ? Mình chẳng có gì để chị ấy yêu cả
Dung cầm tay em
-Yêu thích một người không phải vì người đó có gì mà do con tim mình cảm thấy đủ khi ỡ bên cạnh họ . Chị ấy nói với mình như vậy đó vì mình cũng có hỏi vì sao chị ấy lại yêu Linh
Em cảm thấy mệt vì dường như tìm mình không chịu nỗi những việc vừa xảy ra. Chị làm cho em không biết chị đang nghĩ gì và muốn gì . Đôi lúc lại yêu thương quan tâm đến em làm em cảm thấy hạnh phúc như có thêm một người chị . Đôi lúc lại tỏ vẻ lạnh lùng như không hề quen biết em.
-Linh cảm thấy mệt . Linh có cảm giác chị ấy không yêu Linh. Dường như quá khứ vẫn con ám ảnh chị ấy
Dung lắc đầu
-Linh sai rồi . Chị hai của Dung tuy yêu chị ấy nhưng chị ấy đã là quá khứ . Chị hai của Dung không phải là một người tùy tiện như vậy . Chị ấy có rất nhiều người đeo đuổi nên nếu muốn dùng ai đó để quên quá khứ thì cũng sẽ không dùng đến Linh. Chị ấy thật sự là yêu Linh đó
Dung thở nhẹ rồi nói tiếp
-Dung biết cách chị hai bày tỏ tình cảm của chị với Linh làm Linh cảm thấy sợ sệt, nhưng hãy tin Dung, chị hai sẽ đem hạnh phúc đến cho Linh. Thôi Dung đi ngủ đây. Linh cũng hãy ngủ sớm đi

Content Protection by DMCA.com