Lẽ Nào Em Không Biết

Chúng tôi là chị em sinh đôi
-”Chị ơi, nhanh lên nhanh lên…”
-”Anh Phong, đợi em với!”
Tiếng Hà Anh réo rắt khẩn thiết gọi chị gái, rồi lại chạy thật nhanh sánh đôi với người trong mộng.
Đâu phải Hà Dương không muốn nhanh, chỉ bởi vì cứ ngỡ hôm nay vừa là chủ nhật, vừa là sinh nhật mình, nên tối qua cô đã thức tới 5h sáng để đọc thâu một cuốn truyện.
Định bụng hôm nay sẽ ngủ xuyên ngày luôn. Ai dè, lại phải làm quản sự cho cô em gái nhỏ này.
Thị xã này có ai là không biết hai cô con gái sinh đôi đẹp như hoa của Giáo Sư Hà Quốc Trung?
Hà Nguyệt Anh thì nổi tiếng không phải bàn rồi, với giọng ca thánh thót trong trẻo, năm ngoái, mới tròn 13 tuổi, cô đã lọt top 3 cuộc thi Tìm kiếm tài năng trẻ.

le_nao_em_khong_biet

Cái tên Hà Nguyệt Dương tuy không vang như em gái mình, nhưng chí ít, với chỉ số IQ 154, nhiều năm liền trong top 3 Olympic Toán khu vực miền Bắc, học trò cưng của thầy cô, con cưng của bố mẹ cũng làm cô không hề tự ti khi bị người ta so đo với Hà Anh.
Ba mẹ nào cũng nói, họ yêu các con như nhau, họ luôn cố gắng thể hiện điều đó, nhưng ở lâu, làm sao giấu được?
Chỉ cần nhìn ánh mắt họ, Hà Anh liền biết. Họ chưa bao giờ phàn nàn về Dương, dù chị ấy có đọc truyện hay xem phim thâu đêm, dù chị ấy có đi chơi tới 11h, nhưng với cô, mọi chuyện khắt khe hơn nhiều!
Lần này sinh nhật, 14 tuổi, cô thấy mình lớn lắm rồi, nhưng với ba mẹ, xin đi chơi với một cậu bạn trai là chuyện gì ấy rất chi to tát. Chính vì vậy, cô phải dùng mọi thủ đoạn kéo chị gái đang co ro kêu gào, chỉ cần chị ấy xin đi, ba mẹ tất nhiên đồng ý.
Hà Anh mặt váy sát thân màu đỏ nổi bật, Hà Dương chọn cho mình một chiếc áo sơ mi trắng kèm chân váy xanh, đó là phong cách riêng, cũng là điểm khiến người ngoài dễ phân biệt họ.
Hà Anh hướng ngoại, thích màu sắc sặc sỡ thì Hà Dương lại thích sự đơn giản, tinh tế. Nhưng nếu họ cùng mặc đồng phục trường, để cùng một kiểu tóc, chắc chắn trên đời chẳng ai có thể nhận ra, ngoại trừ ba mẹ, bởi vì thực sự, họ giống nhau như hai giọt nước!
Họ đến một công viên gần trung tâm thị xã, Phong dải bạt mang theo, Dương cũng chuẩn bị sắp xếp đồ ăn, Hà Anh thì nhí nhảnh khám phá xung quanh, hứng chí nằng nặc đòi Phong đi theo.
Lúc này chỉ còn lại một mình Dương, cô bất giác thở dài, tự nghĩ mình như mẹ của hai đứa trẻ này vậy? Phong, Dương, Anh học cùng nhau từ ngày mẫu giáo, nhưng Dương và Anh được giáo sư Hà Trung cho đi học sớm một năm, nên Hà Anh gọi Phong là anh.
Đồ mẹ chuẩn bị rất ngon, họ ăn tới no căng, cả ba cùng nằm thườn trên cỏ, đùa nghịch…
-”Anh Phong à, năm sau chị Dương em định thi chuyên Biên Hòa đấy!”
Hà Anh hứng chí khoe, con bé này, chuyện gì nó cũng có thể khoe ‘anh Phong’ của nó được. Kể cả cô là chị ruột, nhưng cũng chẳng thể sánh bằng…
Từ nhỏ tới giờ, cả ba cùng học trường quốc tế liên thông. Môi trường rất tốt, nhưng sang năm vào cấp 3, cô thực không muốn tiếp tục.
Lý do thực sự …bảo cô xấu tính cũng được, ích kỉ cũng được, nhưng trong lòng, quả thật không muốn thêm một giây phút nào cứ phải sống cùng với hai con người này nữa, thực sự không muốn lúc nào cũng làm người thừa thãi, cô muốn, từ năm sau, sẽ là cuộc sống của riêng mình!
-”Tiếc quá, năm sau chỉ có hai anh em mình học cùng nhau thôi, chị Dương đi nơi khác rồi…”
-”Đã thi đâu, chắc gì đỗ”
Dương khiêm tốn.
-”Chị mà không đỗ thì ai đỗ?”
Phong cũng chen vào, rất bình thản.
-”Thực ra anh quên chưa nói với em, anh cũng nộp đơn dự tuyển vào chuyên Toán của Biên Hòa rồi…”
-”HẢ???”
Hai chị em gái tý sốc. Hà Anh sốc vì anh chị yêu quý bỏ rơi mình, cô lập tức đòi thi chuyên. Hà Dương còn sốc hơn, tưởng trốn tránh được, ai dè cuối cùng…vẫn là thế.
Cuối buổi, tiễn hai chị em về, cũng là lúc Phong đưa quà cho họ. Mọi năm thì chỉ đưa trên lớp, năm nay được đi chơi nên khác hẳn. Hà Anh nhận được con gấu bông to bự mà cô hằng ao ước.
Hà Dương nghĩ mà thấy tội cho cậu ta, chơi với Hà Anh, nhưng em ấy lại có chị gái sinh đôi là cô, đâm ra năm nào cũng phải mất thêm khoản tiền mua quà sinh nhật cho cô.
Phong đưa cho Dương, một gói giấy nhỏ xíu…Hà Anh quắc mắt:
-”Ặc, anh sao tặng quà chị ấy bèo thế?”
-”Thì dồn tiền mua hết quà cho em rồi còn gì?”
Tránh khó xử, Hà Dương dàn hòa:
-”Thôi thôi, có là tốt rồi, mình cảm ơn!”
Về tới nhà, Hà Dương hồi hộp mở, cô sững lại…quả là “người yêu” khác với “chị gái người yêu”, cô được Phong tặng, đơn giản là một con hạc giấy!
Phong cũng chưa bao giờ thừa nhận thích hay yêu Nguyệt Anh, nhưng người làm chị như cô chẳng nhẽ không hiểu, làm gì có thứ tình bạn trong sáng nào giữa nam và nữ, ngày nào cũng kè kè bên nhau?
Từ hôm ấy, Nguyệt Anh cũng ra sức học tập, biết mình chẳng thể đỗ chuyên Toán như anh chị nên đành phải ghi danh chuyên Anh. Cô từ trước xác định tương lai sẽ thành người nổi tiếng, đâm ra mấy chuyện học hành không bao giờ để ý, bây giờ, quả là vất vả.
Hà Dương dù có cố hết lòng, dậy bảo từng chút, giải thích từng tý, thì cô em gái vẫn mơ mơ màng màng, cuối cùng, một đêm cô đang gặm nhấm bộ phim yêu thích thì Hà Anh gõ cửa. Một hồi suy nghĩ, Hà Dương quyết định đồng ý.
Những ngày hè oi ả tháng 6 rồi cũng qua đi, thời khắc mà tất cả các học sinh lớp 10 chờ đợi là đây, kết quả tuyển sinh đã về.
Không nằm ngoài dự đoán, Vũ Huỳnh Phong thủ khoa khối chuyên Toán.
Nằm ngoài dự đoán, mặc dù điểm Anh chuyên có hơi thấp: 7 điểm nhưng điểm Toán chung: 10; Văn chung: 9 đã giúp cho Hà Nguyệt Anh thủ khoa khối chuyên Anh.
Ngoài dự đoán hơn nữa, thần đồng trong mắt các thầy cô, Hà Nguyệt Dương suýt trượt.
Chưa từng thấy một thí sinh nào có thể làm toán chuyên 10 nhưng thi toán chung lại có 3 điểm, văn chung thì 3.5. Cũng may môn chuyên nhân hệ số đôi, tổng Dương được 26.5; vừa hay đủ điểm vào lớp Toán 2.
Sắc mặt giáo sư Hà Trung khó coi hơn bao giờ hết, giọng nói như muốn chém người ta:
-”Con Dương lên phòng ta!”
Hà Anh sợ tới xanh mặt, từ bé ba chưa bao giờ có thái độ như thế với chị. Hà Dương bình thản, vào tới phòng, gặp ba, tự khắc biết điều quỳ xuống.
-”Con làm ba mất mặt, con xin lỗi”
-”Lỗi của con là gì?”
-”Dạ, lỗi của con là quá chủ quan, đi thi bất cẩn nên làm bài không tốt!”
Giáo sư Trung cười lớn, con bé này, ta đẻ ra chúng mày mà lại làm trò mèo trước mặt ta?
-”Đấy không phải lỗi, ngồi ở đây quỳ tới khi khai ra thì đứng dậy!”
Tuy biết con cả ngoan cố, nhưng ông chưa từng thấy đứa nào lì lợm tới vậy, nếu như là Hà Anh, chỉ cần lườm thôi đã khiến nó van xin rối rít, nhưng Hà Dương thì không…nó thi gan, quỳ tới tối với ông.
Ông biết, nó có thể thi gan tới sáng mai; đành đi tới, nhẹ nhàng khuyên bảo:
-”Ba không thích những người gian dối.
Cuộc chơi mới thực sự bắt đầu
– “Ba, con không có gian dối gì cả…”
-”Không gian dối? Hai đứa tráo nhau đi thi là gì đấy? Hành động xảo trá như con nhà không có giáo dục? Lừa dối gia đình, nhà trường, bạn bè…”
-”Ba, không có mà, nếu thật như vậy làm sao có thể Toán chuyên 10 chứ, ba thừa biết Nguyệt Anh không có khả năng…điểm hai môn chung của con thấp là do hôm đó con bị mệt không cẩn thận thôi ạ”
-”Một con nhóc 14 tuổi mà cũng biết tính toán ghê gớm nhỉ? Xem ra chuẩn bị hết rồi…Ta đâu có nói các con tráo cả 3 môn thi…”
-”Sự việc không như ba nghĩ đâu…”
-”NGUYỆT ANH!!!”
Tiếng quát của Giáo Sư Trung vang cả nhà, Hà Anh run rẩy đi lên…
-”Ba gọi con ạ?”
-”Đợt này rất tốt, làm ba nở mày nở mặt…”
Hà Anh chưa kịp vui thì giọng ông đã trầm ấm:
-”Con về phòng lấy đề Toán chung ra đây giải rồi giảng lại cho cái đứa bôi do trát trấu vào mặt ba đi… ”
Hà Anh toát mồ hôi hột, cuống quýt:
-”Con…con…lâu con quên rồi…”
-”Là quên hay căn bản là không làm nổi?”
Chỉ thấy cái lườm của ba thôi, đứa con bé nhà họ Hà đã toát mồ hôi lạnh, không kiềm được nước mắt lã chã, cúi đầu nhận tội.
Hà Dương nhìn em gái thở dài, cứ chối đi thì ba làm gì được? Con bé này, phí công cô…nhìn nó sướt mướt thấy thương, Dương cất tiếng:
-”Là con, là chủ ý của con, không liên quan gì tới nó cả, con ép nó ba ạ!”
Hà Anh muốn lắm, muốn cũng có gan mở to miệng nói với ba câu ‘Là chủ ý của con, không liên quan tới chị…’ …cảm thấy mình thật nhát, nhưng biết làm sao, cô rất, rất sợ ba.
-”Chủ ý của ai ta không biết, nhưng con là chị, thân lại không làm gương, nên chịu phạt như nào?”
-”Con nguyện không ăn cơm”
-”Không ăn cơm? Không ăn cơm để ốm ta lại tốn tiền thuốc hả?”
-”Con…con…”
-”Con Hà Anh chép 100 lần lời giải để Toán chung, không biết thì hỏi chị; còn Hà Dương, dọn nhà vệ sinh 5 tuần…”
-”Ba, con đã bảo chủ ý của con rồi mà, liên quan gì mà phạt nó, ba rất là không phân minh…”
Giáo Sư bật cười, cái lý sự của tuổi 14, đứa nào vẽ ra cái trò mèo đó, ông lại không biết?
Coi như bị chúng lừa, ông từ tốn giải thích:
-”Ta biết con là bị chị ép, nhưng ta muốn phạt để con nhớ, không phải ai sai khiến mình mình cũng làm theo… ”
-”Còn con, làm như thế là hại em chứ không phải giúp…Hai đứa biết chưa”
-”Con biết rồi!” -”Con biết rồi…”
Buổi tối, Hà Anh lấm lét mò sang phòng chị gái:
-”Em xin lỗi…”
-”Không sao, mai ta đút tiền cho bác giúp việc, bảo bác ấy dọn hộ thôi, mi cứ yên tâm…”
Bị mắng một trận mà chị ấy vẫn bình thản xem phim như vậy, còn tính gian lận ba…khí chất này, cô quả không sánh bằng.
….
Ngày khai giảng
Nhìn thấy Phong đứng đợi trước cửa, Dương mới thực sự hiểu.
Lý do vì sao mà ba nói cho chú giúp việc chở đi, Hà Anh lại cương quyết không chịu, nó nhất định xin cô nói với ba nào là năm nay bọn con lớn rồi, nào là đi học có người đưa kẻ rước sợ không hòa đồng với bạn bè.
Nằn nỉ mãi, cuối cùng ba mua cho hai đứa hai chiếc xe đạp điện mới cứng.
Và giờ cô cũng mới biết vì sao tối qua nó “quên” không nạp điện.
Phong chở Anh, Dương lầm lũi chạy đằng sau…quả thật cô thấy thương cho cái thân phận người thừa này, nhận lời với nó, cố làm Toán chuyên tốt cho ba đỡ nghi, trong lòng vẫn tin chắc trượt, xin quay lại trường quốc tế.
Có ngờ đâu, hai việc cô dự liệu hỏng hết.
Học sinh lớp 10 luôn là tâm điểm của cả trường.
Cuối buổi lễ khai giảng, nhà trường phát phần thưởng cho thủ khoa. Năm nay không khí sôi động hẳn, trên sân khấu chẳng phải hotteen Hà Anh, người lot top 3 Tìm kiếm tài năng trẻ hay sao? Trên đời sao có người hoàn hảo đến thế?
Cả người đứng cạnh cô ấy? Thủ khoa khối chuyên Toán, đẹp trai tới mức choáng váng?
Rất nhanh, Phong- Anh trở thành tâm điểm chú ý, kết được rất nhiều bạn…Hà Dương trong khi đó vẫn ôm điện thoại đọc truyện, cảm thấy thế sự xung quanh thực không gì hấp dẫn bằng.

Buổi học đầu tiên Dương nghỉ. Năm nào buổi đầu tiên cô cũng nghỉ cả, vì cô biết đó chỉ là buổi tập trung lớp, gặp mặt, dặn dò…chẳng mấy quan trọng, chi bằng ở nhà xem phim.
Buổi thứ hai, lững thững tới trường, dò vào sơ đồ lớp, cũng may, cô được xếp ngồi đầu bàn gần cuối.
Vừa đặt chiếc cặp xuống đã ngửi thấy bùi bạc hà nhè nhẹ, lúc đầu định cho qua, nhưng mùi đó quen quá, lạ quá, Dương đưa mắt lượn một vòng, rốt cuộc chết sững, Vũ Huỳnh Phong, cậu ta làm gì ở đây? Chẳng phải cậu ta học Toán 1 ư?
-”Cậu…nhầm lớp rồi…”
Phong nhìn Dương, cái con người hôm qua còn chẳng thèm đi, kết luận rất chi bừa bãi…
-”Sao dám chắc là tôi nhầm lớp mà không phải là cậu?”
Hà Dương hốt hoảng, 7h kém 10, thôi chết toi, có khi cô nhầm thật, vội vàng cầm cặp sách chạy. Cô nhớ là một lớp Toán tầng 1, một lớp tầng 3 mà? Lẽ nào xem nhiều phim quá loạn rồi?
Hùng hục chạy lên tầng 3, bên trên cánh cửa biển xanh trắng: Toán 1. Hả? vậy lớp cô ở đâu? Lại nhanh chóng xuống tầng 1, cẩn thận đi tìm, vẫn địa điểm này mà, lớp lúc nãy cô vào đây mà?
Nhìn biển: Toán 2 rõ ràng, cô tự tin bước vào, thở hồng hộc, quay xuống bàn dưới tốt bụng nhắc nhở:
-”Tôi nghĩ cậu mới là người nhầm…”
Vừa hay thầy dậy Toán bước vào, Phong thối, kiểu này mi không kịp về lớp là cái chắc, haha…
-”Lớp trưởng đâu, cho thầy xin danh sách…”
Cô nghe tiếng ghế cạch, cậu ta điềm tĩnh đi lên, chết, thôi làm phúc một lần vậy! Hà Dương kéo tay Phong, làm bộ xua xua, nháy mắt đầy ẩn ý.
-”Cậu sao vậy?”
Cả lớp cũng nhìn cô bằng ánh mắt kì dị…
-”Lưu luyến tớ thế sao? Tớ chỉ đi lên nộp danh sách cho thầy rồi lại về với ấy ngay…”
Mọi người cười ầm, cô ngại đỏ mặt, được, chị đây tốt thì mày không nhận, sau làm sao đừng có trách!
Thầy nhận danh sách, bắt đầu điểm danh, đúng là danh sách lớp Dương…chẳng nhẽ, cậu ta thực sự học lớp cô? Không thể nào???
Tiết học nhanh chóng trôi qua, lúc này, Hà Dương có quay lại, nhìn Vũ Phong bằng ánh đầy thắc mắc, nhưng lại quay lên, xem như không phải phận sự của mình.
-”Tôi xin chuyển lớp…”
Cũng không biết người bên trên có nghe thấy không, cậu nói thêm:
-”Cậu đoán là vì sao?”
Không có tiếng trả lời…Phong bực mình bước tới, lấy tay che màn hình điện thoại, cáu bẳn:
-”Tôi đang nói chuyện với cậu đấy…”
-”Hả?”
-”Thôi, bỏ đi…”
Hà Dương thấy bộ mặt tức tối của lớp trưởng đang đi ra ngoài mới từ từ nói:
-”Theo phân tích của tôi, có hai lý do chính dẫn tới vấn đề. Thứ nhất, vì tự ti vào bản thân, cậu sợ học Toán 1 không theo kịp. Thứ hai, lớp Toán 2 ngay sát Anh 1…”
Cô lại tiếp tục vùi mình vào diễn biến truyện, Phong nhìn Dương, vãi cho cái IQ 154, thở dài ra ngoài.
….
Giờ Anh
-”Duong, next please…”
Hôm nay là buổi đầu tiên, cô giáo phát cho mỗi đứa tờ photo, ôn lại kiến thức và giao lưu là chính, tất nhiên Hà Dương với những thứ không có ích thì tâm niệm vẫn là làm việc khác còn hơn. Bây giờ bị gọi mới đớ người.
Trong lớp căn bản chưa làm quen với ai, đành quay lại cầu cứu người bạn cũ…Cậu ta dơ ra năm ngón tay; cô vội vàng mở mục 5, lướt qua đề bài:”sing out loud” <hát to>; bắt đầu hắng giọng, ngân nga trong trẻo:
-”Jingle bells, jingle bells, jingle all the way
-Oh! what fun it is to ride, in a one-horse open sleigh.
-Jingle bells, jingle bells, jingle all the way….”
Mọi người lúc đầu còn ngơ ngác, sau thì nín nhịn, sau dần một đứa không thể chịu được, bật cười, sau là hiệu ứng của những đứa khác, cười rộn ràng…
Hà Dương vẫn chưa hiểu.
Cô Điệp cười tới mức quên phạt cái đứa không chú ý trong bài giảng. Cô giáo lấy lại nghiêm trang, tiếp tục …
-”Sit down, Phong, next please…”
Lúc này Hà Dương mới hiểu, thì ra là đọc mục 2, câu 5, chết tiệt!
Vậy là chưa hết buổi đầu tiên, Hà Nguyệt Dương cũng được nổi tiếng không kém cô em, tiếc là cái nổi này…không được vinh dự cho lắm.
Trong đầu người chị nảy lên những hận thù nho nhỏ…’Vũ Huỳnh Phong…tôi mặc kệ sau này cậu có là em rể tôi hay không?…Hãy đợi đấy!!!’
Ai là chị ? Ai là em ?
Buổi chiều, học chuyên.
Hà Dương hớt hải, chỉ vì buổi trưa nay trên mạng phát hành How I Met Your Mother tập mới nhất mà cô cố kiết xem xong mới đi, tới lớp cũng may vẫn còn một chỗ trống, tiếc là người bên cạnh, không ai khác, chính là kẻ thù mới xác lập ban sáng.
Nhưng có sao? Vẫn trưng bộ mặt bình thản, vô tư ngồi vào chỗ.
Đối với bọn họ thì đó luôn là những buổi học thú vị nhất trong tuần. Khác với ban sáng, học chuyên thì Toán 1và Toán 2 ghép thành lớp lớn.
Mỗi lớp ngồi một dãy, rất phân biệt giai cấp.
Xưa nay, tuy không chiến tranh ra mặt, nhưng hầu như giữa các lớp của cùng khối chuyên, luôn có chiến tranh ngầm, hai lớp Toán nào có ngoại lệ?
Về thành tích, năm nào Toán 2 cũng thua bét dí, nhưng về phong trào, hoạt động thì Toán 1 xách dép.
Năm nay tình hình có vẻ đổi mới, gần một tiếng rồi mà bài nào bên Toán 2 cũng có người dơ tay, bọn Toán 1 thầm cầu thầy cho bài thật khó, xem dãy bên kia chúng cầm cự tới bao giờ?
Quả thật, càng về sau, mức độ bài càng khó, số người làm được cũng ít dần, tiếc là ở Toán 2, dãy bàn thứ 3, có hai đứa ngồi cạnh nhau, chúng vẫn chiến đấu tới cùng…thành ra tỷ số vẫn là hòa.
Thầy rốt cuộc cũng cho một bài quyết định, bất đẳng thức, khá là khó nhai.
20 phút, hai bên vẫn yên lặng.
Hà Dương toát mồ hôi, nhưng cũng rất hứng, hiếm khi gặp bài nào hay vậy.
Phút thứ 30, trong đầu Vũ Phong lóe lên tia sáng, viết viết ra nháp, xong lại thấy có gì không đúng, nhưng không phát hiện được, đành đưa sang cô bạn bên cạnh:
-”Xem cái này xem…”
Bình thường thì cô sẽ quyết tới cùng, nhưng nhìn liếc qua lời giải của cậu ta khá là ngắn, có chút nghi hoặc, Dương cầm lên, xem xem cẩn thận, khóe môi khẽ nhếch.
-”Nào, ai làm ra chưa nào?”
Tiếng thầy, cả lớp vẫn lặng yên. Phong còn ngập ngừng.
Hà Dương nhanh nhảu:
-”Kìa dơ tay đi kìa, cậu phải làm nở mày nở mặt cho Toán 2 chứ…”
Được sự động viên của bạn, Vũ Phong không chần chừ, lên bảng trình bày dưới con mắt ngưỡng mộ của bao bạn bè, Toán 2 được thể rất vênh váo.
Thầy nhìn một lúc, cất giọng:
-”Có ai thấy vấn đề gì không?”
Ai cũng thấy lời giải của cậu ta rất hay, rất sáng sủa, chỉ có cô nữ bàn 3 bình tĩnh lên tiếng:
-”Thưa thầy ở bước thứ ba bạn dùng Cauchy nhưng bị ngược dấu.”
-”Tốt, chính xác”
Toán 1 được thể cười khinh bỉ, Vũ Phong hận không có lỗ chui.
-”Các em ai có lời giải?”
Cũng may lúc cậu ta lên bảng, Hà Dương thế nào lại nghĩ ra, lên gỡ lại danh dự cho lớp mình.
Cuối buổi, Phong còn ngồi lặng thinh.
Cô bạn khoác ba lô đi qua, xoa xoa đầu cậu, đúng cái kiểu chủ vỗ đầu chó vậy; đoạn, tỉnh bơ đi về.
-”Đứng lại!”
-”Tôi bảo cậu đứng lại…”
Cánh tay bị ai đó kéo, Hà Dương hơi nhíu mày.
-”Cậu trả thù tôi vụ lúc sáng à? Lúc đó tôi đâu có cố ý, tôi dơ tay ý bảo cậu đang ở câu 5; tôi cứ nghĩ cậu ít ra cũng biết đang ở mục nào…”
-”Cậu nói gì vậy, tôi không hiểu? ”
-”Đừng có trả vờ…”
-”Trả vờ gì cơ, lúc nãy á? Là cậu dơ tay lên bảng mà? Liên quan gì tới tôi? Đến thiên tài còn có lúc nhầm, ngộ nhận tý thì sao đâu…cậu nghiêm trọng thế?”
-”Cậu đợi đấy…”
Mẹ kiếp, tên này, bao năm nay quen biết, luôn chung sống hòa bình, mà giờ lại thế này? Lẽ nào do bao năm, có Hà Anh bên cạnh, nên họ mới hòa bình được tới thế? Lẽ nào là giả tạo?
Chợt nhìn bạn học nữ đằng trước, Hà Dương cười mỉm, tiến lên nói thì thầm: “Cậu ơi cái cậu dưới kia thích cậu nhưng không dám nói”
Bạn nữ quay lại nhìn Phong bằng ánh mắt thẹn thùng, Dương bỏ về trước, hại cậu ta giải thích tới chóng mặt, cũng may mà lớp Hà Anh vừa tan, ra mặt đòi lại bạn trai, không thì khốn.
-”Anh Phong, về thôi…”
-”Ừ!”
-”Trưa anh ở trường có mệt không?”
-”Không, vui mà …”
Nhà Phong xa nên trưa phải ở lại, Hà Anh hận nhà mình lại cách trường có 2 cây số.
Lúc chiều chở Hà Anh đi học, nên giờ Hà Dương theo thói quen đứng đợi em gái.
Đợi mãi, nó mới lê ra cổng trường, Hà Dương chợt thấy mình ngu, đợi làm chi, nó có người rước kia rồi mà, haizz…
-”Ê, làm gì mà đi nhanh thế, không đợi bọn tôi à?”
-”Tôi để hai người tâm sự còn gì?”
Hà Anh dường như quen rồi, cười nói:
-”Chị em tâm lý vậy đó…”
-”Vẫn còn sớm, ba người chúng ta đi ăn bánh gối đi!”
-”Tôi phải về trước, hai người đi đi…”
Hà Dương nhìn sang cô em đang lo lắng:
-”Yên tâm, ta sẽ bảo với ba là mi ở lại tập văn nghệ”
Hà Anh cười sung sướng:
-”Đi anh đi, thèm quá…”
Sắc mặt Phong xẹt qua một tia điện, nhưng vẫn bình thản:
-”Đi, chở Hà Anh của anh đi ăn nào…”
Nhìn hai con người ríu rít rẽ sang đường, tự dưng cô thấy quãng đường về nhà yên tĩnh đến lạ.
….
Cuộc sống của bọn họ cứ thế mà trôi, giữa cậu và cô em, tình cảm ngọt ngào, giữa cậu và cô chị, chiến tranh ngầm không dứt.
Lần đi tập văn nghệ đoàn trường, chỉ vì muốn hỏi han tình hình của anh Phong, Hà Anh đã làm quen với bạn Toán 1, lân là hỏi mới phát sốc, anh ấy học Toán 2, vậy là cùng lớp chị.
Sao chị không nói gì? Sao anh cũng không nói gì?
Lẽ nào…chị cũng thích anh, muốn giấu cô?
Nghĩ tới đây, lòng Hà Anh dâng lên một nỗi lo…
Vào phòng chị, tỏ vẻ nhăn nhó, cô la trời:
-”Mai lớp em kiểm tra Toán 1 tiết.”
-”Thế thì sao?”
Hà Dương vừa ăn ngô cay, mắt vẫn dán vào màn hình.
-”Tỷ biết mà, tỷ còn hỏi, giúp em đi mà…”
-”Haizz…muội cứ vậy, ít ra phải học tý chứ, đâu phải lần nào ta cũng giúp được”
-”Đi mà, nốt lần này thôi, mai chỉ cần tỷ giúp muội làm bài, sau đó các tiết sau có thể xin nghỉ ốm, còn muội sẽ đi học thay tỷ, ngồi ngoan ngoãn 5 tiết.”
Giao dịch khá là lợi lộc, ngày mai cô cũng toàn môn phụ, theo như lời Hà Anh nói, cô chỉ cần vác mặt tới trường 45 phút buổi sáng, làm hộ nó bài thi, sau đó thì được về nhà luôn ư?
Sướng, đồng ý ngay tức khắc.
Hà Anh là muốn thăm dò ý chị, xem có phải cố tình giấu diếm không, thấy chị toe toét gật đầu, cô vui vui.
Bình thường chỉ thứ 2 bọn cô mới phải mặc đồng phục; mặc vào thì chẳng khác gì bản sao. Nhưng hôm nay là thứ 5, hai đứa đành phải đổi áo quần.
Ra tới cửa, gặp anh – từ ngày khai giảng thì cái xe của Hà Anh luôn hỏng, Phong cũng không hỏi nhiều, ngày nào cũng tới đón; lòng Hà Anh không kiềm được, đành lên tiếng:
-”Ê, Phong à, hôm nay tớ đau chân, cậu đèo tớ nhé, Hà Anh đi xe tớ…”
Dương ngớ người, giờ mới phát hiện, mình đang là Hà Anh, đang định phóng đi thì Phong quay sang nói với Dương giả- tức Hà Anh:
-”Xin lỗi cậu, chân đau thì chẳng liên quan, cậu đi xe đạp điện mà, tớ chỉ thích đèo Hà Anh thôi…”
Hà Anh hơi thất vọng, nhưng thấy ấm áp, thì ra trong lòng anh ý, lúc nào cũng có mình; đành giật xe từ tay Hà Dương, tỏ dáng dấp người chị:
-”Thôi, mi ra Phong đèo đi, ta tự đi được, hai người tình cảm quá cơ…”
Hà Dương cứng lưỡi, thôi thì vì cái lợi lộc nghỉ 4 tiết cuối đành quay im lặng làm ngơ vậy.
Ngồi sau lưng cậu ta, cái mùi bạc hà thật đáng ghét.
Bỗng dưng, xe đi chậm lạ thường, cô em bên cạnh quan tâm:
-”Xe hết điện à cậu?”
-”Ừ, tối qua tớ quên không sạc…”
-”Thế để tớ nai Hà Anh cho”
-”Không cần đâu, tớ thích đi với em ấy, vẫn còn sớm mà, Hà Anh em sợ muộn không?”
Lại một câu nói khiến Hà Anh thấy ấm lòng.
Ọe, anh em, nghe buồn nôn…Dương đành thở dài:
-”Em đi với anh hay với chị cũng được…”
-”Thế thôi, em đi với anh, Dương cậu cứ đi trước đi, không phải đợi bọn mình! ”
Dương giả hạ tốc độ cho bằng bọn họ, dù sao vẫn là sáng sớm, tiết trời khá dễ chịu.
-”Hà Anh!”
Hà Anh theo phản xạ quay sang, sau đó lập tức nhận thức quay đi. Dương cố đè nén, dạ một tiếng rất ngoan.
-”Em ốm à, hôm nay không thấy em nói gì cả, thường ngày nói nhiều lắm cơ mà…”
Chương 4: Ai Cao Tay Hơn
-”Dạ, em hơi nhức đầu ạ.”
Phong bỗng dừng xe, quay lại khẽ sờ lên trán Dương, thở nhẹ:
-”Không sao, em không sốt”
Hà Anh nóng cả mắt, nhưng nghĩ những hành động yêu thương ấy là dành cho cô nên cũng được an ủi.
-”Vâng, em có nói em sốt đâu…”
-”Anh chỉ lo cho em thôi…”
Dương :’Ọe, mẹ ơi con nôn hết đây…’
Nghĩ lại, thực ra có người lo lắng cho mình cảm giác cũng hay đấy, em gái cô thật có phúc nha.
….
Cả buổi học, ngồi bên trên Phong, Hà Anh sung sướng vô kể, nhưng cái lớp Toán 2 này, khá là nhiều nữ, anh cũng được hâm mộ quá, điều đó làm cô không vui cho lắm.
Phải nói đây là buổi học ngắn nhất từ hồi đầu năm trở lại.
Bao nhiêu năm học chung, cô vẫn ngồi giữa anh và chị, tiếc là cấp 3 đùng một phát hai con người dở hơi lại đòi thi chuyên, hại cô không được cái niềm vui đó.
-”Em gái cậu đâu… ”
Hà Anh muốn lắm, nói ra câu, em đây, em ngay trước mặt anh đây mà, tiếc là cô còn muốn nhân hôm nay, hỏi anh một chuyện, một chuyện mà trước kia, dù thái độ cô có rõ ràng nhưng vẫn không dám mở lời.
-”Nó ốm về trước rồi, chắc tôi đành đi nhờ cậu thôi.”
-”Ừ, thế ta về thôi…”
-”Phong này”
-”Sao cậu?”
-”Hôm qua nghe Hà Anh kể nó được một bạn trai ở lớp tỏ tình”
-”Ừ, em ấy nổi bật thế, nhiều người thích là đương nhiên…”
-”Thế còn cậu?”
-”Tôi rất quý em ấy…”
Hà Anh không dám hỏi thêm, chỉ sợ nghe được đáp án đau lòng, thôi thì cứ làm người anh quý trước vậy, rồi một ngày, cô hi vọng từ đó chuyển thành “yêu”.
**********************
Hỏi trên đời mùi mà Hà Dương dị ứng nhất là gì? Cô không ngần ngại trả lời, là mùi bạc hà của thằng bàn dưới.
Hỏi trên đời mùi mà Vũ Phong dị ứng nhất là gì? Cậu không ngần ngại trả lời, là mùi ly ly của con bàn trên.
Người Hà Anh có mùi hoa hồng đậm đà, quyết rũ, còn Hà Dương lại có mùi của ly ly sớm tinh mơ, tươi mát tới phát ghét.
Ghét tới mức, trong giờ học, cứ mỗi lần Dương dựa vào bàn học là Phong bực hết cả mình, cáu kỉnh.
Thế rồi, điên tới mức không kiềm được, cậu ta lấy một tờ giấy nhớ, viết lên đó vài dòng chữ, lấm lét dán lên lưng bạn học.
Ra chơi, cũng không thể ngồi đọc truyện mãi được, Hà Dương tuy cảm thấy đó là việc vui thú nhất trên đời, nhưng ít ra cũng phải ra làm quen, thân thiết với một vài đứa, kéo bè kết đảng, sau này có tội còn có đồng minh.
Chiến dịch đó cô áp dụng được vài tuần rồi, thành quả giờ cũng là có rất nhiều bạn thân!
Hôm nay, không hiểu sao đi tới đâu cũng được mọi người nhìn bằng con mắt rất ư là trìu mến, chẳng nhẽ cô được yêu quý tới thế?
Dưới sự nháy mắt ngầm của thằng ngồi bàn cuối cùng – cũng chính là thằng lớp trưởng, tất cả chỉ dám nhìn, dám thương mà không dám nói!
Nhận được tin nhắn của ba, nói ba mẹ đi hâm nóng tình cảm, trưa không về ăn cơm, cô cũng chưa vội suy xét về thái độ yêu thương của bạn bè, sang lớp bên cạnh bảo Hà Anh.
-”Ơ, ba cũng nhắn em thế…”
-”Ừ, biết rồi thì thôi”
-”Chị ơi…hay là mình bảo bác giúp việc mang cơm tới trường ăn đi…”
Hà Dương nhìn Hà Anh, lại dại trai rồi…
-”Trưa nắng thế này, muội cứ bắt tội bác ý… ”
-”Ặc, tỷ cũng bắt bác ý dọn nhà vệ sinh mà”
-”Chuyện đó khác, nếu ta không bị phạt thì việc đó cũng là của bác ý mà, đằng này bác còn được thêm tiền.”
-”Thôi, xin tỷ…tỷ xem, trưa tỷ ở lại, vừa có thời gian đọc truyện nhé, thời gian đi đường tỷ đọc được mấy chap liền ý chứ?”
-”…”
Hà Dương nghĩ ngợi, con bé nói cũng có lý…
-”Đi mà…đi mà…làm ơn,,,, mai sau có thành, con chúng em xin nhận tỷ làm mẹ đỡ đầu”
Mẹ, con thằng Phong đó ư? Chắc chắn sẽ đáng ghét như nó rồi, ai thèm?
-”Đi mà…năn nỉ…”
-”Thôi được, ta về lớp đây…”
Dương chưa kịp đi, Hà Anh đã gọi lại, giật lấy tờ giấy sau lưng cô:
-”Tỷ, đứa nào láo toét thế này…trời đất…chữ này…chẳng phải của…”
Hà Anh đau lòng, chồng tương lai và chị gái không hòa hợp, cô biết làm sao?
Đại loại nội dung tờ giấy là:
“My name is Ha Nguyet Duong. I am a lonely blond dog…Please kiss me…”
<Tôi tên là Hà Nguyệt Dương. Tôi là một con chó tóc vàng hoe cô đơn…Làm ơn hãy hôn tôi…>
Hà Dương giận tím mặt tím mày…
Nhưng không sao, chơi với bà hả con, đợi đấy!
-”Nguyệt Anh, dán lại cho tỷ, nhanh!”
-”Hả, tỷ có sốt không thế…”
-”Bảo muội dán lại thì muội cứ dán đi…làm gì phải xoắn…”
Hà Anh sững sờ không hiểu, nhưng tỷ đã dặn, sao dám cãi.
Hà Dương hùng dũng bước về lớp, vẻ mặt thản nhiên ngây thơ, còn cười toe toét với các bạn, Phong bên dưới tha hồ đắc chí.
Mấy đứa bạn thân của cô thì thấy tội nghiệp thay, nhưng ai mà dám gây thù với lớp trưởng.
Giờ Địa Lý.
Theo thói quen, mọi khi cô giấu điện thoại dưới gầm bàn đọc truyện, nhưng hôm nay thì khác, dơ tay lên phát biểu rất hăng hái.
-”Em nào xung phong lên vẽ lại bản đồ cho lớp…”
Việc vẽ bản đồ trên giấy đã ngại, giờ ông thầy quái gở còn bắt vẽ bảng phấn, chẳng đứa nào chịu, vậy mà bên dưới Hà Dương nhiệt tình:
-”Em, em…thầy để em…”
Vũ Phong khá là đơ, không hiểu là con bàn trên ăn phải bùa gì nữa…đến khi cậu hiểu ra, tất cả đã quá muộn, cô ta đang cầm thước và phấn, thầy giáo đứng ngay bên dưới, vẻ mặt hơi nhăn lại.
Thầy tới gần cô học trò ngoan, giật một phát tờ giấy nhớ, giọng nghiêm trọng:
-”Là ai làm?”
Cả lớp im phắc, Hà Dương quay lại nhìn Phong, nở nụ cười gian trá.
-”Sao các em lên cấp ba rồi mà còn nghịch ngợm thế hả? Nếu là nữ, thật đáng xẩu hổ, là nam, càng không chấp nhận được, sao có thể đối xử với bạn gái như này…”
-”Còn là người thì mau nhận tội, bằng không tôi tra ra, người đấy khó mà sống sót!”
Bàn cuối cùng, Vũ Phong từ từ đứng lên.
-”Là em hả, lớp trưởng mà không làm gương…Tôi không thể tưởng tượng nổi…”
Vũ Phong bị thầy chỉ trích một hồi, sau cùng thầy cho cậu ta hai sự lựa chọn.
Một là về làm một cái biển, ghi dòng chữ:
“My name is Vu Huynh Phong. I am a BD dog”
<Tôi tên là Vũ Huỳnh Phong. Tôi là một con chó bê đê>
Đeo trong vòng 1 ngày.
Hai là dọn hố xí một tuần.
Cả hai việc đều không vinh dự chi, nhưng lớp trưởng đã dũng cảm chọn việc thứ hai.
….
Buổi trưa, bác giúp việc mang cơm, Hà Dương thân làm chị, tất nhiên ra cổng trường lấy.
Bác hôm nay mang ba hộp cơm, IQ của cô mách bảo, một trong ba hộp này là của kẻ thù.
Tuy buổi sáng hắn đã lĩnh một bài học, nhưng cô không nghĩ nên dừng lại, phải cho hắn chừa thực sự.
Cũng không khó để biết hộp cơm nào của Phong. Ngoài việc hai cái hộp hình Kitty chị em cô hay dùng, thì hộp thứ ba, có nhiều chả lá lốt hơn hai hộp còn lại, đó là món hắn thích ăn mà.
Nghe con em lải nhải nhiều, giờ cô cũng thuộc cả sở thích của hắn luôn.
Lập tức chọn một chỗ kín đáo, đem chả, trứng, rau liếm qua liếm lại, sau đó còn nhổ tý bòn bọt trộn vào cơm.
-”Chị Dương, lại đây.”
Phong và Anh đã đợi cô ở căng tin trường, ba ly nước cũng được gọi sẵn.
Nhanh chóng đỡ cơm từ tay Dương, Hà Anh ngọt ngào:
-”Anh Phong, của anh này, ăn thôi…”
-”Oa, ngon quá, cảm ơn nhé!”
Hà Dương với Vũ Phong, dù có tức giận tới mấy, trước mặt Hà Anh vẫn là đình chiến.
Ba người bắt đầu ăn, khóe môi Dương khẽ nhếch, lòng không kiềm được sung sướng, đợi giây phút tên đó nôn ọe…
Tiếc là cậu ta ăn rất ngon lành, còn khen ngợi chứ, thật có chút thất vọng.
Đoạn cô với ly nước dâu tây, hút chụt chụt, thì lại để ý cậu ta nhìn mình, ánh mắt cười thâm hiểm…lẽ nào hắn bỏ độc trong ly…không phải chứ, vẫn rất ngon mà!!!
Hà Anh nói chuyện với Hà Dương, Hà Anh nói chuyện với Phong, tuyệt nhiên anh chị không nói gì với nhau cả, căng thẳng quá, căng thẳng quá!
…..
Chuyện mà Hà Dương không biết.
Tan học, con bàn trên nhận điện thoại rồi chạy biến…
Cậu nhất định phải đuổi theo, dần cho nó một trận.
Ai ngờ, phát hiện nó nhận ba hộp cơm từ tay bác giúp việc lại lén lén lút lút đi vào chỗ khuất. Vũ Phong nín thở bám theo.
Ặc, hành động của nó là gì kia?
-”Anh Phong, làm gì đấy, hôm nay em được ở lại, ăn trưa với bọn em nhé…”
Vũ Phong dường như đã hiểu, dắt Hà Anh ra căng tin đợi, đồng thời cũng bảo mình đi lấy nước.
Anh uống ca cao, Hà Anh uống nước cam, Hà Dương uống nước ép dâu tây, trước nay vẫn vậy.
Phong nhìn ly dâu tây đỏ mọng, không thương tiếc nhổ một phát, sau đó lại dùng thìa khuấy đều…trông vẫn rất là ngon lành.
Ha…ha…ha…
Hà Nguyệt Dương, vẫn chưa kết thúc đâu!!!
Dương thích Phong – cái này ai cũng biết !
-”Chị Dương ơi chị Dương….chị Dương yêu quý ơi…”
-”Màu mè…Quần áo trong tủ, mi đi nhanh đi cho ta yên…”
Ha, không phí công cô down 2G phim. Biết ngay mà, cả tuần mới có một buổi học tự chọn, do lớp trưởng quản. Mục đích của buổi học là giúp học sinh có những vấn đề gì thắc mắc thì trao đổi với bạn bè.
Đó, cái buổi vô nghĩa thế mà cũng điểm danh…haizzz…Nhưng ông trời quả thật công bằng, ban cho cô tiểu muội muội, cô chẳng cần nói nó cũng tự xin đi ý chứ…haizzz…dại trai, dại trai là chỉ có chết…
Lần nào nàng ta xem phim cũng vậy, bim bim, nước ngọt, thịt bò khô vung vẩy cả nhà….lúc khóc lúc cười, rất chi là đồng cảm với số phận nhân vật.
Quả là một câu chuyện buồn, nam chính ung thư, không tỏ tình với nữ chính mà ghép cô ta với người khác; nữ chính biết nam chính bị bệnh, trả vờ không biết, trả vờ yêu người khác, âm thầm làm cho nam chính thoải mái…
Cuối cùng, nam chính yên tâm nhắm mắt, ngày hôm sau, nữ chính cũng chết theo…
Hà Nguyệt Dương, công nhận là một người mạnh mẽ, nhưng cứ động tới các lĩnh vực “nghệ thuật” là cảm xúc thăng ầm ầm, thế mới nói, em cô dại trai thì cô dại phim, dại truyện…
Dương còn đang tâm trạng, Hà Anh đã về từ lúc nào, mang theo bộ mặt hớn hở…
-”Mày bắt được vàng hả em?”
-”Không, hơn cả vàng…hí hí…”
Nguyệt Anh vừa kéo ghế, miệng vẫn ca hát.
-”Mặc áo ai thế kia?”
-”Áo anh Phong…”
-”Sao mặc áo nó?”
-”Thì là…thì là…hôm nay muội ngồi bàn tỷ ý, định tựa lưng tý; không biết thằng chó chết nào dán keo, làm muội dính chặt vào bàn anh Phong, không gỡ nổi…”
‘Còn thằng chó chết nào nữa??? ‘ Dương nghĩ thầm, lại hỏi:
-”Ặc, chuyện như vậy mà cũng vui được hả?”
-”Đó là khúc đầu thôi, khúc sau nha, rốt cuộc không thể gỡ được, cuối buổi anh Phong phải đi tìm kéo cắt áo…”
-”HẢ…hắn đã…thấy chưa, muội dại lắm…”
-”Thấy gì đâu, chỉ là cắt cái đoạn dính vào thôi, muội có mặc áo mỏng bên trong mà…”
-”Có nghĩa là…cái áo vàng yêu thích của tôi…bị anh chị HÃM HẠI à?”
-”Tỷ, vạn bất đắc dĩ thôi mà, hôm nào muội đền…sau đó, anh Phong đưa muội khoác tạm áo thể dục của anh ấy đi về…trời ơi, thơm quá đi mất…muội về phòng đây, san sẻ tý niềm vui với tỷ thôi…”
Mịa nhà nó, vui vẻ quái gì? Thằng cha dính keo bẫy cô, mà em gái cô lại vào tròng, hắn lại còn được thể lợi dụng động chạm tiểu muội muội…
Răng nghiến ken két, Hà Dương cảm thấy, cục hận này, cô có nuốt như nào cũng không trôi!!!
…..
Sáng thứ hai, chào cờ!
Nhiệm vụ trực tuần rất đơn giản, đi làm sao đỏ theo dõi các lớp, tổng kết sổ đầu bài; tới thứ hai tuần kế đó thì lớp trưởng lên tổng kết, xếp loại thành tích các lớp.
Tuần trước tới phiên 10 Toán 2.
Thảo nào hôm nay trông Phong lớp trưởng bảnh bao hẳn. Quần áo đồng phục sơ vin đàng hoàng, cà vạt kẻ sọc, đầu tóc bóng lộn. Bọn con gái cứ phải là mắt đưa mắt liếc, chỉ có một người than dài…nhìn ngứa cả đ…
-”Phong…”
Giọng Dương run rẩy.
-”Gì vậy?”
-”Hôm nay cậu đẹp trai lắm…quen biết bao nhiêu năm, hôm nay mình mới thấy được hết sự phong độ của cậu, thảo nào được nhiều người tỏ tình thế!”
-”Cái này đó là hiển nhiên rồi, chỉ trách cậu có mắt mà không thấy Thái Sơn thôi…”
Lớp trưởng sướng.
Hà Dương cúi đầu, gương mặt bẽn lẽn ửng hồng.
Bàn tay cô bất giác đưa lên gương mặt điển trai, mân mê qua lại, người nào đó lồng ngực phập phồng, không thể kiềm chế nổi, đứng như chết lặng.
Chợt, như nhận ra mình hơi quá đà, Dương rút tay, lí nhí:
-”Mình xin lỗi…”
Lần đầu tiên có người dám bạo dạn như vậy, tim Phong cũng lạc mất một nhịp, cậu cầm tay Dương, cẩn trọng hỏi:
-”Cái này…là như thế nào?”
-”Như thế nào…tùy cậu nghĩ…”
-”Có thể hiểu là cậu thích tôi không?”
Hà Dương mím môi, mặt như cà chua đỏ cuối mùa, thì thầm:
-”Chào cờ xong, căng tin, chúng ta nói tiếp”
Đoạn, cô thẹn thùng chạy đi.
Vũ Phong ngẩn ngơ theo bóng dáng ấy, cảm thấy trời hôm nay nắng sao mà đẹp tới thế.
….
Bước lên bục báo cáo, Phong chậm rãi, giọng đọc giữ đúng tư cách nhà lãnh đạo.
Ở dưới một hai tiếng xì xào, to dần to dần…
Thực ra con gái hâm mộ vẻ đẹp của cậu, chuyện đó là quá quen thuộc rồi, cậu cũng chẳng quan tâm nhiều.
Mà lúc sau, nghe có vẻ đám con trai cũng quan tâm.
Sau nữa, thầy cô ở hàng ghế trên cũng nhìn lên. Mọi người đều có chung một khuôn mặt, mà cái biểu cảm này sao quen thế nhỉ?
Đúng rồi, là khuôn mặt mím môi, đỏ bừng như cà chua, tay che miệng, rất giống Hà Dương lúc nãy.
Sức quyến rũ của mình lan rộng sang cả giới tính khác, tuổi tác khác, điều này khiến cậu có chút xấu hổ!
Hoàn thành nhiệm vụ, giao lại míc cho thầy tổng phụ trách, giọng thầy trầm ầm:
-”Cảm ơn tập thể 10 Toán 2 đã làm rất tốt nhiệm vụ trực tuần, à, còn thêm một việc nữa, có người báo nhà vệ sinh trường mình gương mới hỏng, nhờ bạn Phong vào đấy kiểm tra lại rồi báo cáo cho thầy!”
-”Dạ”
Một câu nói khơi mào, cái miệng khẽ nhếch của thầy như mồi pháo làm cả trường ầm ĩ…Cậu tò mò hơn bao giờ hết, nhưng vẫn nghe lời thầy đi làm nhiệm vụ trước, sau đó mới hòa vào cuộc vui kia sau.
7h 30 phút sáng…
Nhà vệ sinh nam, trường chuyên Biên Hòa.
Không có gương hỏng, chỉ có ai đó nhìn thấy chính mình, hai bên má, mỗi bên 3 vạch đen, thêm 1 vạch chính giữa chạy từ đỉnh đầu xuống mũi…UẤT…HẬN!!!
Đối phương chơi quá đẹp, không bằng chứng xác đáng. Muốn tố cáo ít ra cũng phải trả lời được câu, vì sao bạn ấy bôi được nhọ xoong lên mặt em? Mà trả lời câu đó, căn bản Phong không đủ dũng khí!!!
-”HÀ NGUYỆT DƯƠNG!!! TÔI GIẾT CẬU!!!”
Tiếng hét vang vọng đất trời.
Trong mấy thành phần đang giải quyết nỗi buồn, khổ thân một bạn bị quả giật mình kinh điển khiến cầu không trúng đích…căm giận ra tìm thủ phạm thì nó đã biến mất từ lúc nào!
….
Nhớ ra “lời hẹn thề” căng tin, cậu trực sẵn ở đó.
Tới giờ học, không thấy tên nghịch tặc, đi lên lớp, nó đang ung dung đọc truyện.
-”RẦM…”
Tiếng tay đập mạnh vào bàn.
Dương ngước lên, nhìn cậu…rất chi là âu yếm…
-”Lớp trưởng rửa mặt mèo rồi hả?”
Xung quanh bắt đầu chỉ trỏ, tủm tỉm…
-”Cậu…cậu…”
-”Thầy vào, thầy vào…”
Hậm hực về chỗ, một lúc lại hậm hực với giọng lên bàn trên:
-”Cứ đợi dấy!”
Huỵch!
Người bàn trên bất ngờ dựa rất mạnh, làm vết bút của người bàn dưới lăn từ đầu tới cuối trang, nhìn thành quả của mình, không hề hối hận, trái lại còn đắc chí:
-”Tại hạ lúc nào cũng nghênh đón!”

Bắt đầu từ hôm đó, chuyện bí mật lưu truyền trong nội bộ trường chuyên Biên Hòa.
Bao giờ người đi truyền tin cũng nói câu mở đầu với người nhận tin nhằm đánh giá độ tin cậy của đối phương:
-”Tôi nói cho cậu nhưng cậu hứa phải giữ bí mật, cấm nói ai!”
-”Ừ, tôi thề có trời cao chứng giám!”
Trời cao chứng giám cho bao nhiêu lời thề?
Chưa đầy hai ngày, bí mật lan hết từ khối Toán sang khối Văn, Văn sang Địa, Địa sang Lý, Lý sang Anh….tóm lại phát tán diện rộng!
-”Tỷ, tỷ muội với nhau sao tỷ giấu muội lâu thế?”
Hà Anh hỏi, bọng nước ở mắt như chực phun ra.
-”Ta giấu muội cái gì?”
-”Muội biết hết rồi!”
-”Biết cài gì, rõ ràng ra xem…”
-”Tỷ thích anh Phong!”
-”HẢ, đứa nào bảo thế?”
-”Cần gì đứa nào bảo, cả trường đều biết, tỷ thích anh ấy, rồi tỷ sợ anh ấy đẹp trai, khiến các bạn khác để ý, nên tỷ bôi nhọ xoong lên mặt anh ấy, mục đích là muốn giữ anh ấy cho riêng mình, thế mà trước đây hỏi tỷ còn trả vờ…muội, muội thật không ngờ!!!”
Tin đồn cao cấp
-”Mịa…đứa nào, cả trường là những đứa nào???”
-”LÀ CẢ TRƯỜNG ĐÓ!!!”
-”Làm gì mà gào lên như hùm vậy? ĐIÊN À?”
-”ĐIÊN ĐẤY! Sắp phát tiết rồi…”
Hà Dương nhìn cô em gái, con bé này, cứ đụng tới từ Phong là nó lại dở chứng như con điên…bực mình, cô quát:
-”Kiểu gì đấy? Ừ đó, tao thích thằng Phong đó, nói cho mi biết, tao thích nó từ hồi mẫu giáo cơ, cái thời kì đi ị còn cởi chuồng đấy, tao đã chết mê chết mệt rồi, sướng chưa?”
-”Chị…không nói nổi…”
SẦM!
Phòng hai đứa nằm tầng ba, đối diện nhau. Hà Anh ngúng nguẩy đóng cửa tự kỉ…
Hà Dương biết, lúc em gái mình khóa trái phòng khóc lóc, thân làm chị, tốt nhất là…cứ để cho nó khóc!
Không khí cơm tối nhà giáo sư Trung cũng không vì thế mà tụt giảm. Mọi người vẫn nói chuyện cười đùa, Hà Dương và ba mẹ tám đủ thứ, nào là đội tuyển quốc tế, nào là công ty mẹ cổ phiếu mới tăng, nào là cái cô dẫn chương trình trong tivi có hai nốt ruồi…
Nguyệt Anh xếp đũa rồi xin phép ba mẹ về phòng, cũng chẳng ai nói gì.
Tối, bác giúp việc đem cơm lên, dỗ dành.
-”Nào, ăn đi cháu, không ăn đói da dẻ xấu ra…”
Nguyệt Anh đang rấm rứt, như gặp được đồng minh.
-”Chỉ có bác là quan tâm tới cháu thôi, cả nhà chẳng ai để ý cả, mọi người đều quý chị Dương, chị ấy chỉ cần lạnh mặt một tý là ba mẹ hỏi thăm tới tấp, đằng này… ba mẹ ghét cháu…”
Bác Vân thở dài, nào phải ba mẹ cô không thương cô. Thử hỏi một đứa con từ khi sinh ra tới khi lớn lên chỉ khoảng dăm ba lần buồn bã với một đứa kiến chưa cắn tới chân đã rơm rớm thì thái độ ba mẹ giống nhau được sao?
-”Thôi ăn đi cháu, ba mẹ nào chả thương con, đừng nghĩ linh tinh…ba mẹ là chiều cháu lắm rồi đấy!”
-”Cháu chẳng thấy chiều tý nào cả”
-”Khi nào lớn cháu sẽ hiểu!”
-”Cháu lớn rồi đây mà cháu chẳng hiểu nổi…”

Cốc cốc cốc…
3 tiếng 25 phút!
Hà Dương ngó đồng hồ, xem ra lần này dỗi lâu hơn, đúng là liên quan tới Phong có khác.
-”Cứ vào…”
-”Chị!”
-”Ừ!”
-”Em nói thẳng nhé!”
-”Ừ!”
-”Chị từng bảo, em thích cái gì chị cũng cho đúng không?”
Dương vừa cắn bỏng ngô, mắt vẫn dán vào laptop.
-”Ừ!”
-”Chị nhường anh Phong cho em!”
-”Ừ!”
Hà Anh há hốc.
-”Sao có thể thế, chị cũng thích anh ấy cơ mà?”
-”Thế mi muốn sao? Nó có phải chủ sở hữu của tao đâu?”
Chị nói cũng đúng, Hà Anh suy nghĩ một hồi, rồi lại tiếp tục:
-”Vậy thì chị đừng thích anh ấy nữa…”
-”Ừ!”
Hix…dễ dàng quá mức tưởng tượng, cô cứ nghĩ phải năn nỉ ỉ ôi cơ…tình cảm kiểu gì vậy? Lẽ nào …
-”Chị…lẽ nào….lẽ nào…”
-”Lẽ nào sao?”
-”Lẽ nào tin đồn là giả, chị không thích anh Phong à?”
-”Mi ngu lắm!”
Bị chửi là ngu mà gương mặt Hà Anh rạng rỡ hẳn ra, cuối cùng gánh nặng cũng được trút bỏ.
-”Tỷ, yêu tỷ nhất, thế mà không nói sớm…”
-”Ngay từ đầu mi đã không tin, nói vô ích!”
-”Mẹ, thằng chó chết, thằng hèn hạ nào tung cái tin đấy, muội mà biết muội giết nó!”
‘Còn thằng hèn hạ nào vào đây nữa’…Tiểu muội muội, quá ngây thơ rồi, tuy nhiên, để giữ thế giới mộng mơ cho muội, vả lại nếu kể ra, có khi muội lại bênh nó chứ chẳng bênh cô, đành bồ hòn làm ngọt, haizz!
-”Tỷ tính sao?”
-”Sao trăng gì…cây ngay đâu sợ chết đứng!”
-”Hi, em về phòng đây…”
-”Từ đã, lần sau mi đừng như thế…”
-”Sao cơ?”
-”Cứ giả sử như ta hoặc một đứa nào, thực sự thích Phong đi, thì mi hãy cố nhịn nhục đợi tới lúc nó công bố nó yêu ai, lúc đấy hãng khóc một thể, tiết kiệm nước mắt!”
-”Suy nghĩ được thế thì muội đã là Nguyệt Dương!”
….
Sáng.
Vẫn như mọi khi thôi, xe Hà Anh vẫn hỏng, và Phong vẫn qua đèo cô.
Nhìn cái mặt công tử bột mà Hà Dương thấy hãm cả một ngày tốt lành, khổ nỗi, cô đi nhanh thì hắn đi nhanh, đi chậm thì hắn cũng đi chậm.
Vâng, người ta nói đôi bạn thân, họ là “ba bạn thân”…sớm chiều cùng nhau đi học.
Lại một tin đồn khác lan truyền…
Cấu trúc ngữ pháp không hề thay đổi. Bắt đầu bằng cụm từ: “Này, tôi nói cậu nghe nhé, nhưng cấm nói với ai!” sau đó tới tin đồn.
Tin từ người thứ nhất:
-”Hôm nay tôi thấy lớp trưởng 10 Toán 2 đèo Hà Anh 10 Anh 1 đi học đấy, Dương đi cạnh.” -”Ừ, hôm nào chả thế, có gì lạ!”
Tin vòng qua người thứ ba:
-”Eo, kể cho mà nghe, hôm nào Hà Dương cũng lẽo đẽo đằng sau xe của Phong đấy, trông đau khổ lắm, mà Phong đèo em gái sinh đôi của cậu ta”
Tin bắn tới người thứ n và lan tỏa như bão cấp cao, thành dưa buôn đắt giá nhất căng tin Biên Hòa: Chuyện tình tay ba!
-”Nghe nói thực ra họ học với nhau từ mẫu giáo, Dương ôm mối tình đơn phương với Phong gần chục năm rồi, khổ nỗi lớp trưởng lại thích em gái cậu ấy”
-”Ừ, mình còn nghe nói đêm đêm bạn ấy thường ôm gối khóc lóc thảm thiết lắm:”Mình và em ấy có khác điểm nào đâu, sao cậu lại chọn em ấy?”…”
-”Cũng không trách được, Hà Anh vừa tài năng, vừa thủ khoa, đẳng cấp như thế, Hà Dương ở cùng một nhà chắc thiệt thòi lắm…”
-”Ừ, chị em gái vì thế mà cãi nhau đấy!”
-”Sao bạn biết?”
-”Nhà mình ngay sát vách mà!”
….
Hút cốc nước dâu chùn chụt, Hà Dương cười khẩy, vãi cả sát vách!!!
-”Tôi mời!”
Việt An đặt cốc dâu tây ép xuống bàn, mặt vẫn còn căng thẳng, Dương nhìn cậu ta, chắc lại muốn xin chữ kí đây mà?
-”Tôi không phải Hà Anh, nhưng thôi, đưa giấy đây, tôi về lấy chữ kí cho!”
-”Không phải, tôi…tôi biết cậu là Hà Dương…”
Miệng ngậm ống hút, mắt tròn ngây thơ tò mò…
-”Tôi, từ hôm học chuyên đầu tiên đã ấn tượng với cậu, cậu rất thông minh…nhưng tôi sợ, không dám làm quen. Mấy hôm nay nghe nói cậu gặp chuyện buồn, tôi không nỡ trông thấy cậu cô đơn một mình…”
Hà Dương bị hắn làm cho ngây ngốc.
-”Có tôi ở đây, đừng nín nhịn trong lòng, có khóc thì cứ khóc thoải mái đi, rồi mọi thứ sẽ ổn, đừng mộng tưởng tới những gì không phải của mình nữa…còn nhiều người tốt mà…tiếc chi cái đứa làm bất đẳng thức còn ngược dấu!!!”
Khụ…khụ…khụ…
Cậu bạn này – đúng là một thành phần thú vị của xã hội.
Khẽ xua tay ra hiệu mình không sao, Dương dở bộ mặt nghiêm chỉnh:
-”Được, tôi sẽ cân nhắc những điều cậu nói!”
-”Quên mất, mình tên An, học Toán 1″
Cậu ta giật lấy tay cô, viết từng con số lên lòng bàn tay:
-”Tôi sẽ không hỏi số của cậu vì tôi muốn cậu tự nguyện! Đây là số của tôi, nếu cậu thấy tôi đủ tư cách làm bạn với cậu hoặc buồn phiền thì nhắn tin nhé!”
-”Okie…”
Nhìn dáng chạy cute baby đó, cô không khỏi mỉm cười!
….
-”Làm gì đấy?”
-”Bạn Hà Nguyệt Dương, bạn trễ 5 phút!”
Mịa, như chó giữ cửa thế này???
-”Trời, thầy đã vào đâu mà cứ lắm chuyện, tránh ra!”
Thái độ rất khó chịu, mà lớp trưởng thấy còn khó chịu hơn.
-”Vừa đi đâu?”
-”Đi đâu hỏi làm chi? Liên quan gì?”
-”Thằng đấy là thằng nào?”
-”Thằng nào là thằng nào…”
-”Này, NGUYỆT, tôi không có thời gian đùa với cậu!”
Không kịp để cô đáp trả, Vũ Phong cầm chặt tay, dùng lưỡi liếm một đường…
-”Eo ôi kinh thế, cậu điên à?”
-”Kinh sao bằng đứa nào liếm chả liếm trứng liếm rau của tôi?”
Dương tái mặt, chả nhẽ hắn ta biết.
-”Ặc, sao cậu còn kêu ngon…ăn ngon…”
Lớp trưởng hậm hực dùng đầu ngón cái, kì cọ lên bút tích kẻ lạ mặt.
-”Cậu làm thế có ý gì?”
-”Cậu nói xem, tôi làm thế này có ý gì? Cơm trộn nước dãi của cậu, tôi ăn vẫn ngon là ý gì?”
IQ của bạn Dương
Hà Dương trầm ngâm.
-”Sao, thông minh lắm cơ mà? Không đoán ra à?”
-”Gớm, làm gì mà tôi không biết, cậu ăn cơm ngon vì cậu bệnh hoạn. Cậu xóa số điện thoại vì cậu sợ tôi hẹn hò được người mới, tin đồn bị dập tắt, cậu không trả thù được…nói cho cậu biết, hèn lắm, nói thêm cho cậu biết, tôi đã thuộc lòng số điện thoại ấy rồi, trong tim tôi, trong đầu tôi đây này, VÔ ÍCH!”
-”Cậu cứ thử hẹn hò với thằng đó xem, tôi thách”. Phong hắng giọng.
Dương nóng mặt.
-”Mẹ kiếp, việc gì phải thử, thật chứ thử gì…”
Hai bạn trẻ vào lớp, khí thế hừng hực!
….
Cách tốt nhất đê dập tắt một tin đồn mà mình không thích là gì?
Là tạo ra một tin đồn khác có đủ sức hủy diệt tin đồn cũ.
Nhưng lẽ nào, phải hi sinh thân mình ư, thực sự phải hẹn hò với tên đó để xóa đi cái tiếng yêu đơn phương?
Nghĩ suy, nghĩ suy, nghĩ suy…
Cuối cùng cũng nghĩ ra cách…
Ra chơi…
Bọn con gái túm tụm bán dưa.
Sau khi đủ thứ chuyện được nói, Hà Dương làm ra vẻ mặt ngây thơ nhất có thể.
-”Này, các bà cho tôi hỏi cái này được không?”
-”Hỏi đi…” “Hỏi đi…”
Đám đông bắt đầu chú ý tới mình, cô dùng chiêu tiếp theo, ấp a ấp úng.
-”Mà thôi, ngại lắm…”
-”Có gì mà ngại, bạn bè với nhau, ngại ngùng chi?”
Một bên càng tò mò thì bên kia thì càng lấp la lấp lửng…
Căn đúng thời cơ chín muồi, khi mà sự háo hức lên tới cực điểm, cô nàng thẹn thùng nói:
-”Các bà biết bạn An lớp Toán 1 không? Các bà thấy bạn ấy sao?”
Vài người ậm à ậm ừ, vài người bắt đầu nhìn bằng con mắt nghi hoặc.
-”Tôi không có ý gì đâu, hỏi bâng quơ thôi mà…”
Hoa a lên một tiếng, như phát hiện điều gì rất to lớn:
-”Nói mau, bà để ý hắn phải không, không có ý mà lại tự dưng hỏi…. ”
-”Đúng, đúng, Dương, bà mau khai ra đi, còn được khoan hồng…”
-”Không có mà, thề đấy, không có thật!”
Hà Dương rõ hơn ai hết, cái vấn đề nào mình càng chối thì người ta càng nghi!
Dọa nạt đủ kiểu mà không moi được tý tin tức nào, cuối cùng hội bà Tám phai cử Loan bà già, có vẻ thân tình với Dương nhất, đi khai thác tin tức.
Tan học…
-”Dương, đợi tôi với!”
-”Sao vậy bà?”
-”Có gì cứ tâm sự thật, tôi giúp cho…”
-”Ừ”
-”Nói đi mà…đi mà…”
-”Thật là …”
-”Nói đi…”
Vẻ mặt của Dương đã ửng đỏ lên, làm như xấu hổ lắm.
-”Thôi được, tôi quý bà nhất đấy, nhưng mình bà biết thôi nhé, nói cho ai là tôi giận đấy!”
-”Ừ, mình tôi biết, tôi thề có bóng đèn!”
-”Chuyện là…xxoo…ooxx….đó, như thế….như thế…bà bảo tôi phải làm sao…bla…bla…”
Quả là IQ 154!
Không ngoài dự đoán, chỉ ngay sáng hôm sau, Hà Dương từ thứ nữ trong cuộc đấu tranh chị em đã được đổi đời lên “nữ chính” của câu chuyện tình đầy lãng mạn.
Nào là từ một bài bất đằng thức đã khiến chàng đổ rập một cái trước nàng, chàng lãng mạn viết số điện thoại vào lòng bàn tay nàng, thứ bảy hàng tuần đều tới đèo nàng đi ăn, thi thoảng lại xuất hiện bất ngờ trước cửa nhà với bông hồng đỏ thẫm,…v…v…
Phản ứng của người trong cuộc. Hà Nguyệt Dương: sướng phát điên! Lại Việt An: Tuy câu chuyện có vài phần hư cấu nhưng không sao, tôi thích thế!
Phản ứng của quần chúng: Khối mười năm nay rất máu, chân ướt chân ráo vào trường mà đã xì căng đồ yêu đương loạn xạ. Nhưng có chuyện hay, tội gì không hóng hớt!
Phản ứng của Hà Nguyệt Anh.
-”Tỷ với thằng An lớp Toán 1? Là thật hả?”
-”Mi cho là thật hay giả?”
-”Không care, tỷ nói thế nào tin như thế!”
-”Mi thấy sao?”
-”Tỷ vui em cũng vui…”
-”Ý ta không phải ý đó!”
-”À, tất nhiên tỷ không bị đồn thích anh Phong là em vui rồi, tỷ thích An không?”
-”Tao không ghét!”
Phản ứng của Vũ Huỳnh Phong: Là không có phản ứng gì cả! Nghe nói, khi tin đó tới tai, cậu ấy còn phán một câu rất thánh:
-”Rất tốt! Rất được! Khá lắm!”
Rất bình thản, thật đó! Bình thản lắm!
Chỉ là, con bàn trên mà chưa chép kịp bài có quay ngang quay ngửa thì chắc chắn nhận được một cái lườm nguýt.
Con bàn trên mà có dựa lưng một tý thì cái thước dài của thằng bàn dưới sẽ không nương tay!
Có loại con gái nào lì lợm tới mức bị ăn đánh mà vẫn cố tình dựa không? Tiếng vụt cứ tanh tách, rõ ràng là nó có đau…rõ ràng là thế, vậy mà người nó chỉ hơi rung thôi, rồi lại quay xuống cười, rất khiêu khích!!!
Họ thi gan, cuối cùng cậu thua, cậu không vụt nữa, nó dựa thì dựa!
Nhân lúc con bàn trên đi chơi, thằng bàn dưới dò dẫm điện thoại, lén lút xem trộm, khổ nỗi hình như nó xóa hết tin nhắn rồi, nên cậu chẳng khai thác được gì cả, chỉ là…bực mình xóa hết truyện của nó!
Con bàn trên biết vậy, nó vẫn cười đùa, nó là thế đấy, dù hoàn cảnh nào nó cũng cười được, làm người ta không biết nó tức để hả dạ!
Học chuyên, mỗi lớp một dãy là đúng rồi! Thế mà hôm nay, có thằng định vượt rào, may mà cậu tới sớm.
-”Xin lỗi bạn, mình là lớp trưởng Toán 2, mời bạn về vị trí, dãy này là chỗ ngồi của lớp mình!”
-”Ừ, mình biết, cho mình sang đây ngồi hôm nay thôi nhé!”
-”Không được!”
-”Đi, anh em tốt với nhau.”
-”TÔI ĐÃ NÓI LÀ KHÔNG ĐƯỢC!”
Ai đó đành ngậm ngùi quay về dãy của mình, ai đó ngồi xuống cũng bực mình không kém!
Hà Dương vẫn đi học muộn – chuyện bình thường như cơm bữa! Toán 2 khác với Toán 1, sĩ số đông gần như gấp rưỡi, cũng là điều dễ hiểu, lớp chuyên số 1 bao giờ cũng chất lượng hơn, chú trọng bài bản, trong khi chúng nó kháo nhau, lớp chuyên thứ 2 chỉ là hình thức tăng thêm tiền học phí! Cái này cũng chỉ là lời đồn nha!
Hiển nhiên, đi học muộn thì chỗ ngồi là không được chọn rồi, dãy của Toán 2, chỉ còn chỗ bàn ba cạnh lớp trưởng với cái mặt lạnh tanh lạnh ngắt, cô nàng buồn bực lắm.
Nhưng bên kia, bên kia chiến tuyến, một bàn tay, một nụ cười như nắng ban mai đang vẫy gọi.
Hà Dương không ngần ngại mà tiến tới nụ cười!
-”Đồ phản quốc!”
Vũ Phong nói!
-”Thôi mà, lớp trưởng phải thông cảm chứ, so với người tình, tổ quốc là cái chi?”
Dân tình nói!
-”Cậu làm bài về nhà chưa?” -”Tớ làm rồi.” -”Eo siêu thế, xem nào”-”Cách của cậu rất hay” -”Cách của cậu cũng hay mà”-”Cậu dùng diện tích chứng minh bài này á? Siêu vãi…”-”Ừ, dùng gì chả thế, ra là được…”
Đôi bạn trẻ nói!
-”Màu mè!”
Lớp trưởng Toán 2 lầm bẩm!
……
Thấm thoát đã hết kì một, luật đã thành văn, thi cử xong là phải đập phá.
Theo thông lệ, các khối thường tổ chức đi chơi với nhau!
Không hiểu sao, năm nay hai lớp trưởng khối Toán đàm đạo kiểu gì mà lớp Toán 1 sẽ đi ghép với Anh 2, còn Toán 2 lại ghép đi chơi với Anh 1.
Người ta đoán rằng…
Lớp trưởng Nguyên Bảo Toán 1 theo đuổi công khai Mai Hạnh Anh 2, quá rõ ràng!
Vũ Phong của Toán 2 và bí thư Hà Anh của Anh 1, có cái gì…người ta biết mà như không biết.
Mấy nhà lãnh đạo là thế đấy, mới có chức bé tý bé teo ở trường mà đã lợi dụng, bảo xã hội tiến bộ sao đây
Chương 8: Trúng tiếng sét ái tình của ác nam
-”Tỷ, bộ nào đẹp?”
-”Bộ nào muội mặc cũng đẹp, muội dáng người mẫu mà!!!”
-”Tỷ khen muội cũng là tự khen chính mình đấy!”
-”Ừa…”
-”Tỷ không chuẩn bị à?”
-”Xong rồi!”
-”Nhanh vậy, lần này, không biết sao lớp tỷ lại đi với lớp em nhỉ?”
-”Tỷ lạy muội, muội hỏi tới gần chục lần rồi đấy, để tỷ trả lời chốt điểm nhé. Vì Vũ Phong thích người nào đó lớp Anh 1, nên thay vì đi với Toán 1 như mọi năm nên đã thay đổi kế hoạch, vì Vũ Phong thích người nào đó lớp Anh 1,… Vì Vũ Phong thích người nào đó lớp Anh 1….”
Hà Dương nói một hồi, lặp lại đúng 15 lần.
-”Nghe vẫn thấy sướng tỷ ạ! Ha ha…”
-”Ặc!”
….
Hotteen trên xe, ai chả muốn ngồi cạnh, tiếc là cô ấy lại chọn ngay chỗ Vũ Phong. Cả hai nói chuyện khá vui vẻ, bao nam sinh ghen tỵ.
Hàng ghế dưới cùng, là con bé ham truyện.
Chả biết có phải do đường sóc hay không, bạn lớp trưởng Anh 1 lại dựa vai bạn Dương ngủ ngon lành.
Nghe Hà Anh kể, lớp trưởng lớp nó, tuy mang hình hài nam nhân vạm vỡ, nhưng thực chất, tâm hồn, bản chất, còn yếu đuối hơn cả nữ nhân, bao chuyện hài hước cũng vì thế mà ra.
Hôm nay tiếp xúc, bạn Dương mới thấy đúng thực, vì vậy, không những không khó chịu, mà thi thoảng lại còn ngồi thẳng dậy cho nữ nhân kia được dựa dẫm thoải mái, đằng nào cũng là “nền bà con gái” với nhau.
Cũng vì vậy, chuyến đi chơi này, thủ quỹ là bí thư lớp Anh 1, lớp trưởng Toán 2 chịu trách nhiệm quán xuyến hoạt động chung.
Trách nhiệm cao cả là vậy, cho nên, cứ thi thoảng cậu ta “phải” ngó xuống bên dưới…Mỗi lần quay lên lại thấy không vui, rốt cuộc không nín nhịn được, quay lên lẩm bẩm:
-”Đời đâu có loại người, đi học thì theo một thằng, đi chơi cho một thằng dựa, con gái con nứa…”
-”Anh Phong, anh nói gì cơ?” Hà Anh thắc mắc.
-”Không, không có gì…”
******************
Du lịch kiểu núi rừng này rất rẻ; nếu như đi biển, mỗi phòng cùng lắm ở được tầm bốn người. Nhưng đi bản, chỉ cần thuê một cái nhà sàn cỡ đại có thể chứa tới năm chục người, ở đây tục lệ là thế, tới giờ ngủ, du khách tự lấy chăn và nệm trải ra nhà sàn, thích chỗ nào an giấc chỗ đó, la liệt như sâu bọ….nhưng ấy mới chính là cái hay.
Xuống xe, mọi người còn mải sắp xếp đồ đặc thì lớp trưởng Toán 2 đã cùng thằng bạn chí cốt chạy biến ra bụi chuối.
-”Ông chắc không thế?”
Phong thì thầm.
-”Tôi chắc trăm phần trăm, đợt thằng anh tôi dọa, tôi sợ tè cả ra quần”
-”Đâu đưa đây…”
-”Ông cố lên, nhất định phải phục thù vụ mặt mèo.”
Tuấn an ủi.
-”Anh em tốt, chỉ có ông là hiểu, haizz…ở ngọn núi phía sau phải không?”
-”Ừ, nhưng nó thông minh thế, ông nghĩ cách dụ rắn ra khỏi hang chưa?”
-”Yên tâm…ông cứ thế này…thế…”
Tuấn bái phục, Phong chỉ nhếch mép, cái kiểu, mày chết rồi con ạ!!!
…..
Cơm nước xong xuôi, đúng theo kế hoạch. Tuấn đút lót mấy đứa, rủ Hà Anh đi chơi thật lâu, lại lấy cớ điện thoại hết pin để mượn máy cô.
Xong xuôi, ba tiếng sau, quay vào nhà sàn, chạy hớt hải gọi Hà Dương:
-”Dương ơi không xong rồi…”
-”Sao vậy?”
-”Hà Anh…Hà Anh…”
-”Nó làm sao?”
-”Hà Anh vào cái hang ở giữa núi Ngọc, mãi không ra, mọi người tìm mãi không được…”
-”Tự dưng nó vào đấy làm gì?”
-”Nghe nói ở đó thiêng lắm, vào đấy cầu được ước thấy, Hà Anh vào cầu mai sau sẽ thành diễn viên nổi tiếng, dặn bọn tớ đứng ngoài, đợi mãi không thấy, vào tìm cũng không được nên đành về gọi người…”
-”Điên à, không tìm thì cũng phải một người ở đấy canh chừng chứ, nhỡ nó làm sao thì sao, mọi người về hết á?”
-”Xin lỗi…tại mọi người cuống quá…”
Gọi cho em không được, Hà Dương không kịp nói thêm, vội vàng chạy ngay ra con đường đi tắt lên núi. Tuấn đi sau, gọi với gọi vọng:
-”Đừng đi, nguy hiểm lắm, giờ lên tới nơi cũng tối rồi, đợi tớ gọi người cùng đi…”
-”Không cần, tôi đi trước, cậu gọi người theo sau…”
Hà Dương mặt tái mét, chân tay luống cuống, chỉ biết đâm về phía trước, thật nhanh.
Vừa chạy cô vừa gọi thất thanh, vang lại chỉ có tiếng núi rừng, chẳng thấy giọng em gái, ngày càng sợ, mắt đỏ hoe.
Hơn một tiếng sau, cũng tới được cái hang ở giữa núi, trong đó tối om, người bình thường còn sợ nữa là một cô bé.
Mở đèn ở đuôi điện thoại, bình tĩnh bước vào.
-”Hà Anh, Nguyệt Anh…”
-”Muội ở đâu?”
-”Nguyệt Anh, trả lời mau…”
-”Muội bị ngã ở chỗ nào rồi, lên tiếng đi…”
-”Đừng sợ, tỷ tới đây…”
Bỗng có ánh lửa nhỏ bừng sáng, từ đâu tiếng cười hắc ám vang lên, bóng áo trắng cùng bộ tóc dài dài lập lờ…cảnh tượng điển hình của dòng phim kinh dị, giờ đây, xuất hiện giữa nơi núi đồi hoang vắng này, không làm con người ta sợ chết mới lạ.
Khi tiếng cười vừa dứt, tiếng Asaaaaaaaaaaaa vang vọng cả bản làng. Cô bé đáng thương từ từ ngã xuống.
-”Dương, Dương, tỉnh lại, là tôi mà…”
-”Dương ơi, Phong đây!”
-”Tôi không tin, cái loại nhà cậu mà cũng sợ ma tới ngất ư?”
Nghĩ vậy Phong liền tát một phát thật mạnh, không động tĩnh.
Cậu cù nách, cù chân, không động tĩnh.
Mặt Phong méo xệch, cắt không còn một giọt máu, như chính cậu là người bị ma dọa.
Hoảng hốt cõng bạn trên vai, nhanh chóng xuống núi.
-”Nguyệt Dương, tỉnh lại chưa?”
-”Nguyệt ơi tôi xin lỗi, tỉnh lại đi mà…”
Người trên lưng vẫn yên lặng.
-”Đừng làm sao nhé, cậu làm sao thì tôi buồn lắm…”
-”Tôi sẽ không bao giờ trêu cậu nữa, cậu đừng chết nhé…”
-”Tôi không nghĩ cậu lại yếu tim như vậy?”
Cứ như thế, người cõng người, hai tiếng sau, cũng xuống tới chân núi. Chạy tần ấy thời gian, Phong gần như kiệt sức, đặt nhẹ Hà Dương xuống bậc gần đó, vừa thở dốc vừa trìu mến:
-”Nghỉ chút thôi, một phút thôi, rồi tôi đưa cậu tới bản tìm thầy thuốc, yên tâm, Nguyệt, có tôi ở đây!”
Lúc ngẩng mặt lên, cậu tý chết sốc. Bạn cậu đâu rồi?
Ngó quanh, bóng dáng bé nhỏ đang đường hoàng đi đằng trước, còn vẫy tay cười cười!
Phong vui vẻ đuổi Dương, hăng hái hỏi:
-”Cậu tỉnh rồi à?”
-”Không ngất thì có được gọi là tỉnh không?”
-”Cậu…cậu…là có ý gì?”
-”Cám ơn đã đưa tôi xuống núi, vốn còn đang ngại…”
Hà Dương nhìn Phong, nháy mắt.
Vũ Huỳnh Phong sau khi máu lên não kịp, mới nhận ra, mình bị lừa, không can tâm, cố hỏi:
-”Sao cậu biết? Tôi đóng đạt thế cơ mà…”
-”Chẳng có con ma nào hôi như thế!”
Phong tự ngửi mình, đúng thật, vừa nãy cõng Hà Dương, mồ hôi đổ nhiều, cậu ngại, chạy về nhà sàn trước.
Dươn đủng đỉnh đằng sau…
….
Một mình, tự dưng lại nảy sinh suy nghĩ lạ.
Cái cảm giác lúc ở trên lưng cậu ta là gì?
Cái mùi bạc hà đáng nguyền rủa, nhưng lại thích thích ngửi.
Nguyệt, chưa ai gọi cô là Nguyệt cả, nhưng mà nghe rất lọt tai, rất thân thương…
Cái thằng cha dám dọa ma mình, nhưng lại không thấy ghét. Chả nhẽ giống truyện ngôn tình, cô là bị mùi hương của ác nam mê hoặc rồi sao???
Chuyện này còn đau đầu hơn cả hình học phẳng và bất đẳng thức!
Nghĩ nhiều, nghĩ nhiều, nghĩ tới độ cơm tối toàn đặc sản: lợn mán, thịt chua, măng rừng… mà cũng không nuốt trôi.
Đêm ngủ, trằn trọc.
Không được, nhất định cô phải làm gì đó, phải trả thù lại hắn, phải tiếp tục cuộc chiến này, không thì cảm giác này khiến cô điên mất!
Múc một ca nước, rón rén, rón rén, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng…
Hỏi tối thế, làm sao cô phân biệt được kẻ thù của mình? Dễ thôi, cái mùi đáng chết từ hắn, ám ảnh tới tận não, làm sao lại không biết!!!
…..
-”Trời ơi bà con ơi, lớp trưởng tè dầm…”
-”Trời đất!!!”
-”Mọi người nghe tôi nói đã, chắc chắn có đứa chơi ác, tôi thề…tôi xin thề, không phải…”
-”Đúng rồi, lớp trưởng không tè dầm, chúng mày trật tự, là có đứa đêm đổ nước đúng vào chỗ ấy ấy của lớp trưởng…”
Hoa phân trần hộ Phong mà giọng điệu mỉa mai khiến cả lớp cười vỡ bụng. Hà Dương lặng lẽ tới, đưa cho cậu ta một miếng hình vuông vuông màu hồng:
-”Nè, dùng đi…”
Mặt Vũ Huỳnh Phong không khác đít nồi cháy là mấy!!!
…..
Chìm đắm trong dòng suy nghĩ tưởng tượng, Dương cười sung sướng, không ngờ, tay cầm ca nước đã bị ai đó nắm chặt.
Sau đó, cả miệng cũng bị bịt kín luôn.
Á, trời đất ơi, cô bị bắt cóc!
Kẻ đó đưa Dương tới chỗ để đồ, dừng lại một lúc, sau lại lôi đi.
Khẽ khẽ đẩy cửa nhà sàn, dắt cô bạn ngồi xuống những bậc gỗ.
-”Ra đây làm gì, có gì mai tính sổ một thể đi?”. Dương thắc mắc.
-”Suỵt, nhỏ thôi…”
Trăng ở bản thật sáng, gió thật mát, cậu đưa cô thanh nứa:
-”Ăn đi!”
-”Hả, điên à, tôi đã đổ được nước vào quần cậu đâu, tha cho tôi…”
Mặt Phong hầm hập, mịa nhà nó, may mà cậu vẫn còn thức!
-”Cơm lam đấy, sao mà cậu lạc hậu thế, không biết à?”
Trí khôn của Hà Nguyệt Dương
Hà Dương nhìn vật trên tay Phong, ngạc nhiên:
-”Cơm á, sao lạ thế? Mà thôi, tôi không ăn đâu…”
-”Sợ tôi bỏ độc à?”
-”Cũng có khả năng ấy lắm chứ!”
Vẫn còn kiêu, ai ngờ bụng đã réo thành tiếng, Dương ngượng chín mặt.
Phong vừa dơ thanh cơm ra giễu, vừa độc diễn:
-”Những hạt lúa được trồng trên núi, hạt to, chắc khỏe. Người ta mang về, sát lất gạo, rồi ngâm gạo qua đêm nhé. Sau đó trộn với dừa cơm, vừng, đem đổ vào ống nứa, nấu với nước dừa tươi cho tới khi thơm phức…”
Dương nuốt nước bọt, Phong càng kích:
-”Hạt cơm vừa bùi, chấm muối vừng, ăn vào…ngon ơi là ngon…”
Không thể chịu được, Dương giành:
-”Đưa đây!”
-”Không sợ tôi bỏ độc à?”
-”Thôi, sợ gì, thà chết vì độc chứ không chết vì đói, không ăn chắc đêm nay tôi không ngủ được mất!”
Hà Dương giật thanh nứa, dùng tay moi moi từng hạt cơm, lớp trưởng bật cười, giật lấy từ tay bạn, móc trong túi con dao nhỏ, cậu khẽ tách rồi lấy ra.
-”Xòe tay ra!”
-”Làm gì?”
Phong không nói, cậu chỉ bắt lấy tay bạn, thành thục đổ túi vừng lạc ra.
Hà Dương cầm một miếng cơm, chấm chấm.
Ngon thật, ngon chết mất.
Hết thanh thứ nhất, Dương hỏi:
-”Còn không?”
Phong cười, lôi cái túi để trên bậc cầu thanh xuống.
-”Đầy, tha hồ mà ăn nhé …”
Hai bạn trẻ ngồi tìn tĩn ăn hết cả túi.
Cái bụng hai đứa không khác cái trống là mấy.
Đột nhiên, lớp trưởng cầm cổ tay, tim Dương loạn một nhịp, lầm bẩm:
-”Cậu…cậu…định làm gì?”
Cậu ta liếm qua liếm lại, cười hề hề:
-”Ăn hết chỗ vừng, tiếc…hehe…sao, cậu nghĩ tôi định làm gì?”
-”Không có gì…mà sao cậu để dành nhiều cơm lam thế?”
Phong nhìn Dương, lại quay đi:
-”Tôi định để đêm đói ăn thôi, cái đấy là tôi mua ăn ba đêm đó, hôm nay cậu ăn hết phần hai đêm kia của tôi rồi…”
-”Ặc, cậu mời tôi mà…thôi được, mai tôi mua trả…”
-”Trăng đẹp thật…”. Phong nói to.
-”Ừ…rất to tròn…”
Dương đồng tình.
Cậu vừa đi bộ xuống bậc cầu thang, vừa nói rất khẽ:
-”Nguyệt đẹp như trăng vậy!”
Khẽ tới nỗi, có lẽ chỉ mình cậu và trăng nghe thấy, Dương hỏi:
-”Hả, Cậu bảo gì cơ?”
-”Không có gì, tôi bảo cậu rất ngu! Hà Nguyệt Dương, cậu là đứa con gái ngu nhất trên đời, vừa xấu vừa ngu, vừa đểu cáng!”
Phong hét!
Mịa kiếp, chửi bà hả con?
Cũng may, bao nhiêu thổn thức, cũng vì câu chửi này, mà hận thù trong lòng Hà Dương lại trỗi dậy, khí thế phừng phừng, thoát khỏi kiếp nạn bị cậu ta ám ảnh …
Dương chạy xuống cầu thang, tay cầm dép, miệng nghiến răng:
-”Cậu đứng lại, khốn nạn thật…”
Phong vừa chạy, vừa làm mặt quỷ.
-”Lêu lêu…lạch bạch thế mà đuổi được tôi á?”
Người cứ chạy, người cứ đuổi, lớp trưởng còn khiêu khích:
-”Hà Nguyệt Dương, nếu cậu đuổi được tôi trước khi tới Suối Tơ Hồng nhất định tôi sẽ giả làm chó sủa ba tiếng trước mặt cả lớp…”
Nguyệt Dương có biết Suối Tơ Hồng là cái đếch gì, ở đâu đâu? Chỉ có lời hứa hẹn khiến cô phấn khích cực độ, cố gắng chạy thật nhanh…nhất định, nhất đinh, ngày mai cả lớp sẽ được nghe cậu sủa!!!
Tầm hai chục phút, Vũ Phong bỗng dừng lại, Dương sung sướng, chạy tới tóm cổ:
-”Ê, bắt được rồi…”
Đợi cô bạn cười ngoác miệng xong, Phong hất hàm:
-”Trước mặt là Suối Tơ Hồng rồi!”
Nhìn vẻ mặt bạn Dương tiu ngỉu, bạn Phong cười, hỏi:
-”Đẹp không?”
Dương lúc này mới để ý, cảnh vật ở đây, như cõi tiên vậy…thác nước trắng xóa, chảy róc rách, suối nước trong vắt, nhìn rõ từng đàn cá bơi lượn…
-”Đẹp, chạy tới đây cũng đáng!”
-”Cậu thích không?”
-”Cậu hỏi tôi thích không làm gì? Mai dẫn Hà Anh ra đây chơi, nó thích lắm đấy!”
Phong gật đầu, đoạn vẫy tay Dương:
-”Cậu ra đây một tý, ngồi gần đây có cái này hay lắm!!!”
Hà Dương tò mò, lẽo đẽo đi theo lớp trưởng tới gần bờ suối. Phong giật tay cô, rồi cắn một phát rất mạnh vào ngón trỏ, một giọt máu đỏ chảy ra. Cô cũng thấy tay cậu ta chảy máu từ bao giờ…
-”Á, đau, cậu làm gì đấy?”
Cậu ta không nói gì, dí hai ngón trỏ với nhau rồi cùng nhúng xuống dòng nước. Xong xuôi, mặt cậu ta đỏ bừng, rời khỏi.
-”Vũ Huỳnh Phong, đứng lại cho tôi, cậu vừa làm gì hả, ai muốn kết duyên với cậu hả!”
Bị một chiếc dép ném trúng đầu, cậu quay lai, ánh mắt đăm chiêu:
-”Hả, kết duyên gì cơ???”
Dương tức tím tái mặt mày.
-”Cậu …vừa…đấy còn gì…”
Lớp trưởng cười lớn.
-”Cười cái gì mà cười…”
-”Xem ít phim thôi, tưởng bở, hay là, cậu đã có ý với tôi, nên rất mong…”
-”Im đi, thế cậu giải thích sao về hành động vừa nãy…”
Phong vừa đi vừa từ tốn:
-”Cái suối đấy ý, nếu người con trai lấy máu ở ngón trỏ của người con gái, hòa cùng rồi nhúng xuống dòng nước, người con trai sẽ được thừa hưởng hết sự thông minh của người con gái…”
Dương bực:
-”Mẹ kiếp, cậu lấy trí thông minh của tôi làm gì, cậu cũng thông minh lắm rồi còn gì?”
Lần đầu tiên được Nguyệt Dương “nhỡ mồm” khen mình thông minh, lòng Vũ Phong như có trăm đóa hoa đua nở, chậm rãi giải thích:
-”À, huy chương vàng toán quốc tế ý, là khát vọng của đời tôi, nhất định tôi phải giành được, mà chỉ có trí thông minh của tôi thì vẫn chưa đủ.”
-” Nhưng mà tôi cho cậu trí thông minh, thì tôi ngu đi hả…”
-”Không, tôi chỉ thông minh thêm thôi chứ cậu không bị ngu đi…”
Hà Dương tạm thời hạ hỏa:
-”Thế có cách nào người con gái lấy được sự thông minh của người con trai không? ”
-”Có, nhưng ở Suối khác, phải đi ngược lại cách đây mấy cây số cơ, sao, cậu cần không, mình đi?”
Cô cố nhịn cười:
-”Thôi, tôi thấy mình đã thông minh lắm rồi, còn cậu, tôi ăn cơm của cậu, cậu lấy trí thông minh của tôi, không ai nợ ai nhé, mai tôi cũng không phải mua cơm trả nữa, từ giờ, có trí khôn của tôi rồi, cậu cố mà sử dụng đúng nơi đúng chỗ…”
-”Ừ, tại hạ nhất định ghi nhớ!”
Hà Dương tung tăng đằng trước về nhà sàn, nụ cười thâm hiểm: “Tưởng thế nào, lớn rồi mà còn mê tín, hehe, chắc học nhiều nên ảo tưởng rồi, khổ thân…”
Vũ Phong theo sau, nhìn bóng dáng cô nàng, người ta nói những người có chỉ số IQ cao thường ngu tới bất ngờ, có lẽ đúng!
“Nguyệt, đồ ngốc!!!”
…………………………
Sáng hôm sau, hai lớp tập trung đi chơi rừng Trúc.
Họ đi từ sáng sớm.
Rừng trúc rất đẹp, mỗi lần gió thổi, như có trăm bản nhạc cùng hòa tấu.
-”Tỷ, tay tỷ sao thế kia?”
-”Tại thằng cha khốn nạn khát huy chương vàng chứ còn sao?”
Dương buột miệng.
-”Hả?” Hà Anh ngạc nhiên.
-”Không có gì, tỷ không để ý, muội hỏi gì cơ?”
-”Muội hỏi tay tỷ sao thế?”
-”À, tỷ không cẩn thận để xước thôi…”
Hà Anh quay lại, cố đợi anh Phong, nhìn tay anh, cũng bị y hệt tay tỷ. Cô biết, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, bởi tối qua, cô đã kê nệm của mình rất gần nệm anh, còn tỷ thì nằm tận góc bên kia, nhưng lòng vẫn hơi khó chịu.
Buổi trưa, họ trải chiếu, làm bữa liên hoan đồ nướng trên rừng, chạy đuổi cười đùa, vui tới phát mệt.
Vũ Phong nổi tiếng đẹp trai thì ai cũng biết, nhưng sự thân thiện dễ thương vui tính của cậu ta, hôm nay, bọn con gái lớp Anh 1 mới thấy được.
Mặc dù, xung quanh cậu ta có vài lời đồn thổi, nhưng chuyến đi này cho thấy, giữa cậu ta và Hà Anh, cũng không có cái gì quá bất thường.
Mà kể cả có bất thường, thì đã cưới đâu mà sợ!!!
Phương châm là thế, đâm ra cả quãng đường, lớp trưởng Toán 2 luôn “được làm phiền” không thương tiếc!
Gọi là cùng nhau đi về, nhưng có lẽ chỗ Phong vẫn có nhiều người hơn.
Chỗ Hà Anh cũng vậy, đám con trai đi theo nói chuyện cũng không phải là ít.
Đám con gái chết tiệt…
Bực, Hà Anh chạy nhanh lên đằng trước, định bụng đuổi theo anh, chẳng may, mắt chỉ để trên người Phong, đâm ra, vấp mạnh, người theo quán tính ngã dúi dụi.
Hà Dương theo phản xạ giữ lấy em, kết cục cả hai tỷ muội lăn xuống hố.
Chiếc hố không sâu, bạn học lo lắng đỡ hai người dậy. Phong nghe tiếng động cũng đi tới.
Hà Anh đã nước mắt ngắn dài:
-”Anh Phong…”
-”Em có sao không?”
Cô mếu máo:
-”Chân bị đau, em sợ không đi được…”
Phong nhìn xuống, quả thật chân Hà Anh bị sưng tím rất to. Đảo mắt sang Dương, vệt máu chảy dài khiến cậu sợ toát mồ hôi:
-”DƯƠNG!”
Cô xua tay:
-”Tôi không sao, nhờ cậu đưa Hà Anh về với…”
Phong nhìn Dương tươi cười đang bám vào mấy bạn học đi lên, lại nhìn Hà Anh đang khổ sở khóc lóc…
Nụ cười của Vũ Phong
Lớp trưởng Anh 1 – Hiếu vội vàng lấy khăn tay, cậu ta xoa xoa rồi buộc cho Dương, cô nàng toe toét.
-”Có cần đằng này tha về không?”
Hiếu lên tiếng.
Dương lắc đầu, cậu ta ngúng nguẩy, thầm thì:
-”Muội ngại gì chớ, coi như cảm ơn muội lúc trên xe cho ta dựa đi…”
Cái giọng nói thỏn thẻn phát ra từ đấng nam nhi to cao này, khiến cô không nhịn được mà cười khúc khích, rốt cuộc mặc kệ cho “tỷ tỷ” mang về.
Trong khi đó, bạn Phong đã cõng em Hà Anh theo sau, ánh mắt đầy u uất!
-”Nặng không anh?”
-”Em thì được bao nhiêu cân mà nặng…”
Tim Hà Anh gần như muốn rớt ra ngoài, hạnh phúc, hạnh phúc quá!!!
-”Tiên sư cha nhà mày….”
Giọng Hiếu the thé, Hà Dương đang buôn dưa lê nghe tiếng hét cùng bộ dạng loạng choạng của “tỷ tỷ” cũng giật mình.
-”Sao vậy tỷ?”
-”Mẹ nhà nó, thằng lớp trưởng lớp muội, nó…nó…nó…”
-”Nó dám làm gì?”
Dương sốt ruột.
Hiếu rơm rớm:
-”Nó ngáng chân ta…may mà ta có bản lĩnh, không thì tỷ muội ta răng cũng không còn!”
Nguyện Dương nghiến răng ken két, đằng trước, là ai đó đang quay lại, nháy mắt, nhe nhe nhởn nhởn rất trêu ngươi.
Đột nhiên, Hiếu thả cô xuống, thở gấp gáp. Dương lo sợ cuống quýt hỏi thăm.
-”Tỷ tỷ sao vậy…tỷ tỷ…”
-”Muội muội…ta không qua khỏi rồi…”
-”Tỷ sao thế, để muội gọi các bạn nhé, bình tĩnh, hít sâu vào…”
-”Ta…ta không thể, ta…muội à, hình như, hình như ta trúng tiếng sét ái tình rồi…”
Dương tý sặc.
-”Hả?”
-”Cái người vừa mới ngáng chúng ta ý, tại sao ta lại không phát hiện ra sớm, nụ cười của hắn đẹp tới mê hồn…muội, muội nói xem, có phải hắn để ý tới ta nên mới ngáng chân ta không?”
Nếu không vì “tỷ muội tình thân”, hôm nay nhất định Hà Nguyệt Dương sẽ gật đầu lia lịa, để cho tên Phong chết không chỗ chui luôn, mỗi tội, cô khá là có cảm tình với Hiếu, đành an ủi:
-”Tỷ, con người đó chỉ được cái vẻ bề ngoài thôi, lòng dạ thâm độc ác hiểm, tỷ đừng có dại…”
-”Lên lưng đi…”
Dương ngoan ngoãn nghe theo, ai ngờ bị Hiếu cõng chạy một mạch, gần tới bìa rừng mới đe dọa:
-”Muội muội, bây giờ muội nói thật hoặc ta sẽ vứt muội xuống”
-”Tỷ sao vậy, ngộ tình à? Có gì bình tĩnh nói…”
-”Lời muội nói vừa nãy là vì muội thích hắn, không muốn ta cướp đi phải không? Khai…”
-”Muội hận còn không hết! Xin thề!”
Hiếu nghe giọng điệu quả quyết, tạm thời tha, vừa cõng cô về, vừa tính toán:
-”Hình như Hà Anh nhà muội thích hắn thì phải, mà đẹp trai như thế, không nhiều người thích mới lạ, muội xem, liệu ta có cơ hội không?”
-”…”
-”Muội à, giữa muội muội ruột và ta, muội chọn đứng về phía ai???”
-”….”
-”Tất nhiên chắc là muội ruột của muội rồi, nhưng mà ta chẳng quen ai lớp muội cả, hay muội cứ giúp cả hai đi, ta sẽ trả công xứng đáng…”
-”…”
Cả đoạn đường tới lúc về nhà sàn, Hà Nguyệt Dương nghẹn cả cổ, không thốt lên lời…
Hiếu thì cứ bám riết cô nàng, nhờ quân sư tình yêu, gấp rút tỏ tình, đánh nhanh thắng nhanh. Ngay cả bữa cơm cũng không được tha.
-”Ăn cái này đi, thịt gà rừng ngon lắm…”
-”Cả thịt lợn nè… ”
-”Xôi gấc nè…”
Đang gắp dở cọng su su xào sang bát Dương, đôi đũa lại bị đũa ai đó chặn lại.
-”Đủ rồi, còn phải để cho người khác ăn nữa chứ!”
Hiếu nhìn Phong, mặt đỏ như cà chua chín, thẹn thùng sung sướng, chả nhẽ, chả nhẽ, bạn ấy, bạn ấy thực sự quan tâm…
Sự vui mừng ấy làm cậu ta cả tối bám Nguyệt Dương dữ tợn, năn nỉ ỉ ôi:
-”Muội, hình như Phong để ý tới ta đấy…”
-”Muội muội, từ giờ ở lớp, muội phải để ý nhất cử nhất động rồi báo tin cho ta…”
-”Đừng để đứa nào động vào Phong huynh của ta…”
-”Muội, muội bảo ta có nên viết thư tỏ tình không…”
Đứa đằng trước cứ chạy tập tễnh, đứa đằng sau mè nheo không chịu rời, bất ngờ nhìn phía trên nhà sàn, người ấy đang nhìn cậu ta với ánh mắt phừng phừng, làm cậu ta thẹn muốn chết…
-”Anh Phong…”
-”Hà Anh, chưa ngủ à?”
-”Em chưa …cảnh ở bản đẹp quá!”
Hà Anh hơi co ro, Phong liếc nhìn, đưa chiếc áo khoác mỏng của mình cho cô, dặn dò:
-”Mặc vào không cảm lạnh, ra ngoài mà phong phanh thế…”
Anh vẫn luôn quan tâm tới cô như vậy, từ bé họ đã chơi thân, nhưng mỗi lần nhận được sự quan tâm, cô đều không thể không xao xuyến.
-”Chị Dương lại mắc nợ gì nàng Hiếu thế kia, hix…”
Cô nhìn hai người chạy đuổi dưới sân, không nhịn được mà thốt lên. Phong nghe vậy sửng sốt:
-”Em vừa bảo gì cơ?….nàng…nàng Hiếu…cậu ta…?”
-”Ơ, Hiếu là….Anh không biết à?”
Hà Anh không nói cụ thể, nhưng cái nháy mắt của cô cũng khiến Phong hiểu. Cậu nở nụ cười tươi nhất từ trước tới giờ, làm tan chảy không chỉ trái tim của người đối diện mà còn của ai đó đang nhìn lén dưới kia.
-”Dương, đứng lại, đứng lại ta bảo…”
Giọng Hiếu càng ngày càng bé:
-”Bắt được muội rồi, nói cho muội biết, cậu ấy vừa nhìn ta cười đấy…cậu ấy đứng cạnh muội của muội mà ánh mắt chỉ dán lên ta thôi, Dương à, muội nghĩ kĩ đi, chúng ta sinh ra là để dành cho nhau rồi…”
Nguyệt Dương: ‘Vũ Phong, tôi hận, tôi hận’!!!
****************
Thứ hai, một học kì mới bắt đầu…
Phong vẫn qua chở Hà Anh đi học, hôm nay lại không thấy của nợ đáng ghét kia đâu, cậu hỏi hững hờ:
-”Dương lại ngủ dậy muộn à?”
Hà Anh mặt ỉu xìu:
-”Không phải, hôm đi chơi chị ấy bị ngã đấy, không để ý bị nhiễm trùng, giờ về nhà chân sưng mủ phù lên rồi, không đi được, chị ấy nghỉ luôn, ba mẹ em cũng không nói gì cả… ”
Nói tới đây, tự nhiên cô ấm ức:
-”Em mà bị thế có sai mười người khiêng thì vẫn phải đi học…”
-”Thế là ba mẹ em quan tâm tới em hơn còn gì”
Phong an ủi. Hà Anh cũng nguôi ngoai!!!
Tuyệt vời, quá tuyệt vời!
Hà Dương tập tễnh ra khép cửa phòng, nhét đĩa phim tình cảm lãng mạn vừa ra vào ổ đĩa, kết nối máy chiếu, đoạn bò lên giường, vừa đắp chăn vừa thưởng thức.
Đối với cô, không có thứ hạnh phúc nào hơn thứ hạnh phúc này…
Đúng là phim đoạt giải, chưa tới một tiếng đã làm cô tốn cả hộp khăn giấy, nữ nhân vật chính số phận khắc khổ, mà nam nhân vật chính lại lạnh lùng quá, đúng là ngược tâm, ngược tâm mà…
Đúng đoạn nam nhân vật chính xuất hiện, hành hạ nữ nhân vật chính thì Dương nhìn thấy khuôn mặt mình căm hận nhất trên đời…cô cố gắng chớp mắt liên hồi, vẫn không đổi, vẫn là hắn…chẳng nhẽ cô bị ám ảnh tới vậy???
-”Bạn Hà Nguyệt Dương, bạn trốn học ở nhà xem phim thế này à, đổ đốn quá…”
Cô giật bắn.
Bật điện, nhìn đồng hồ, mới 9 giờ, cậu ta làm gì ở đây?
-”Tôi thay mặt lớp tới thăm cậu…”
Phong dơ dơ túi thịt bò khô, có ai đi thăm người ốm mà mang thịt bò khô bao giờ? Nhưng mà Dương lại rất thích…vừa hay cô hết đồ ăn vặt, mà ngại đi bộ xuống nhà.
-”Được rồi, để thịt bò khô ở lại, người về …”

Content Protection by DMCA.com