Lẽ Nào Em Không Biết

Loading...

Gia đình trí thức
-”Ba đôi thông…”
-”Chết mình nè, tứ quý năm…”
-”Haha…tứ quý K, xin mời các bậc tiền bối đưa tiền đây…”
Phong cười sung sướng.
Những tháng ngày này với cậu phải nói rất nhàn rỗi, sinh hoạt cực chuẩn.
Sáng 5h30 dậy, thể dục, ăn sáng.
Sau đó ngồi vào chiếu bài với thầy u.
Trưa ăn cơm.
Chiều thì mọi người cùng nhau xem phim hoặc chơi thể thao.
Tối đánh vài ván bài nữa cho tiêu cơm, rồi đi ngủ.
Đúng là gia đình “trí thức”!
-”Con trai mẹ giỏi quá, ăn hết rồi nè….”
-”Gớm, giỏi đếch gì, bài đỏ thôi…”
Ba cậu chèn vào.
-”Rồi rồi, thầy u cứ đưa tiền đây là được, nể tình thầy u già rồi, con chia ván mới nhé…”
-”Thôi, đánh tiến lên chán lắm, chơi tấn đi con…”
-”Cũng được…”
-”Phong này, mau mau kiếm người yêu đi, về chơi cho đỡ buồn, đánh bài ba chán chết…”
-”Ý mẹ con là chán con rồi đấy…”
-”Mình này, đừng có chia rẽ tình cảm…mẹ bảo này, mẹ bao giờ cũng yêu con nhất, con đừng có nghe địch nó lừa…”
-”Được rồi, con biết rồi, thầy u bốc bài đi kìa…”
….
-”Q rô…”
-”2 chủ…”
-”Á, mình ngu quá, em còn ba con hai chưa đi, thôi nè, biếu mình một thể…”
-”Được, thì ba chủ…”
-”Ơ, thầy cầm hộ con luôn đôi 3 thối, ủ từ nãy tới giờ…”
-”Mình ăn gì mà ngu thế, đỡ bài như dở hơi ý, mà thôi, mình ngu từ khi tán em, em biết mà…”
….
Tiếng chuông điện thoại reo.
Là một giọng nói, rất quen thuộc…Hai tuần nay, cô biệt tăm biệt tích, cậu tưởng cô chán ghét cậu rồi cơ.
Giờ nghe, mới thấy đã nhớ cô như nào…
-”Thầy u chơi với nhau nhé, con ra ngoài có chút việc.”
-”Có về ăn cơm không con?”
-”Con không biết, con nhắn tin sau…”
-”Ừ, lấy xe mà đi cho an toàn con ạ…”
Ba Phong đưa chìa khóa cho cậu. Một lúc, con trai đi rồi, bị bà xã kéo vào, bà xã viết ra tời giấy chữ gì đó, rồi đưa cho ông xã:
-”Mình, chữ này nghĩa là gì?”
Ông xã xem xét “MyMoon”, suy luận mãi rồi hỏi:
-”Mình tự dưng lấy ở đâu thế?”
-”Em vừa xem trộm, cuộc gọi tới của con trai đấy, nó hiển thị lên…”
-”Hình như tiếng anh ý sao? Tôi không biết, tôi mù tịt mà…”
Mẹ Phong thở dài…
-”Ừ, nhiều khi em cũng không hiểu sao mình đần như thế mà làm ăn lại giàu thế được, mình có phi pháp gì không vậy?”
Ba Phong ức điên, mà sợ vợ, vẫn phải nhẹ giọng:
-”Không mình ạ, đâu phải cứ biết tiếng anh mới giàu được, mà tôi không đần lắm đâu, không thì làm sao thằng Phong nó thông minh như thế được…”
-”Gớm, nó thông minh theo gen của em thôi…”
-”Ừ, ừ…đi ngủ đi…”
-”Mình hâm à, 6 rưỡi sáng, ngủ cái gì mà ngủ?”
-”Tôi buồn ngủ rồi…đi thôi…”
…………………
…………………
Vũ Phong chui qua lỗ chó, nhìn lên cây xoài, mặt ngắn tũn.
-”Hà Nguyệt Dương, cậu ăn phải bả gì mà lại trèo lên đấy?”
Dương sợ độ cao, mắt đã hơi đỏ rồi…
-”Phong ơi, cứu tôi với, nhanh lên…”
-”Lên được mà không xuống được à?”
Hà Dương thanh minh.
-”Không phải cậu ạ, tôi trèo từ cửa sổ ra đấy…”
Phong nhìn sang phía cửa sổ, tự dưng lạnh toát cả người, giọng cậu kèm theo giận dữ:
-”Cậu điên hả, nhỡ mà ngã thì còn là người nữa không, ngu như một con lợn…”
-”Thì có ngã đâu mà, nhanh lên, giúp tôi xuống với, tôi có việc gấp…”
-”Tôi giúp cậu thì cậu cho tôi cái gì?”
-”Cái gì cũng được, nhanh lên đi Phong, tôi mệt quá, tôi sợ nữa…”
-”Cậu mà cũng biết sợ hả?”
Phong cười, đoạn vừa trèo lên cây, vừa trêu:
-”Nguyệt ơi lần sau dự định trèo cây thì đừng mặc váy nhé, tôi nóng hết cả người rồi đây này…”
Hà Nguyệt Dương nhìn xuống, đỏ bừng cả mặt, hận chỉ muốn ném chết cậu ta.
….
-”Trèo lên lưng tôi…”
Có người ngượng, mà việc gấp, đành phải tụt dần để xuống lưng cậu.
Cái động tác cô trèo, nó vụng vụng về về. Cái váy của cô, nó cứ bồng bềnh bồng bềnh, khiến ai đó chỉ muốn chảy máu mũi…
-”Được rồi…”
-”Bám chắc vào nhé!”
-”Ừ…”
-”Được, giờ tôi sẽ nhảy xuống, chúng ta cùng chết!”
-”ĐIÊN À!”
Phong cười.
-”Làm gì mà nóng tính thế, sợ chết thế hả?”
-”Mau xuống đi…”
-”Ừa, xuống đây…”
Trong lúc cậu trèo dần xuống, ngửi thấy mùi bạc hà nhè nhẹ, chỉ là vô thức thôi, mũi cô hơi ghé vào cổ cậu, khẽ khàng ngửi…Đầu óc bỗng dưng trống rỗng. Cảm nhận được hơi thở của cô, cả người cậu run rẩy…
-”Hà Nguyệt Dương, để cái mặt cậu ra xa một tý, nếu không muốn rơi tự do…”
-”Ừa…không cố ý mà…”
Sau khi chui ra khỏi vườn, Phong chở cô tới trường luôn, cậu cũng đoán được phần nào, cả kì thi tỉnh năm ngoái, cả kì thi vào 10 chuyên, cả bộ truyện của hai người …
-”Tôi được miễn thi tốt nghiệp nhưng tôi vẫn cứ thi, cho vui ấy mà…”
-”Mới cả hôm nay là ba tôi đi chơi không để ý tôi ở nhà nên khóa cửa…”
Nguyệt Dương bào chữa.
Lớp trưởng cười, ừ một cái rất nhẹ.
Nguyệt nói thế nào, kể cả đúng, kể cả sai, cậu luôn lựa chọn tin tưởng theo lời cô, bởi vì, cậu biết, chắc chắn cô có điều khó xử…
Chiến lược B
-”Thi thế nào?”
-”Cũng được…”
Cô nhìn lớp trưởng, có khác gì bảo mẫu không?
Trưa mang đồ cho cô ăn tạm, mang sữa tẩm bổ.
Bây giờ vừa tan tầm đã có mặt, đứng ngoài cổng trường chờ sĩ tử chắc là có mỗi một “phụ huynh” trẻ như này.
-”Hôm nay thi 3 môn rồi thì mai còn Toán nữa thôi phải không?”
-”Ừ, Toán thì không lo…”
-”Lên xe đi…”
-”Thôi làm phiền Phong quá, tôi bắt xe buýt về nhà cũng được…”
-”Xong cậu định chui qua lỗ chó và trèo lên cây xoài chui vào cửa sổ hả…”
Cậu hỏi, rất đểu.
-”Không, tôi bắt xe về bà ngoại…”
-”Điên hả, không phải họ hàng nhà cậu đều ở Kim Bảng hết sao? Họ nội thì mãi ở Hà Tây?”
-”Ừ, tối nay tôi về đấy!”
-”Mai phải dậy từ 5h đấy…”
-”Không sao, tôi bảo cậu tôi đèo đi…”
Tính toán một lúc, Phong nói:
-”Mà lúc cậu trên cây xoài, cậu hứa tôi muốn gì cũng được mà?”
Hà Dương ngây ngô.
-”Thế cậu muốn sao?”
-”Về nhà tôi đi…”
-”Thôi…”
-”Thế cậu không sợ ba cậu biết à, nếu cậu về nhà ngoại ý?”
Nguyệt Dương giật mình, cậu cái gì cũng không hỏi, tại sao lại biết, tại sao lại nói trúng tim đen của cô?
Hà Nguyệt Dương còn đang bần thần, có người đã chớp nhoáng thời cơ:
-”Được, cậu ra bắt xe buýt luôn đi, tôi về nhà lên facebook làm cái tin hotgirl nhờ chị gái đi thi tốt nghiệp hộ…”
Ai đó tái xanh mặt mày.
-”Phong, đứng lại…mọi chuyện không như cậu nghĩ đâu, đừng làm thế…”
-”…”
-”Đứng lại…Phong…”
-”…”
-”Ê…”


Vậy là con bò đội nón Hà Nguyệt Dương bị con cáo nào đó lừa về “chuồng”, chẳng mất tý công sức nào cả.
……
……
-”Thầy u, Nguyệt Dương, bạn con, con nói qua điện thoại rồi…”
Bà xã thì thầm ông xã:”Xinh quá mình ạ”, rồi quay ra tay bắt mặt mừng:
-”À, biết biết, lần nào đi họp phụ huynh chả nghe danh, nổi tiếng học giỏi …”
-”Con chào hai bác…”
Ông xã cũng chào hỏi:
-”Con của giáo sư Hà Quốc Trung phải không, hồi bé chở Phong đi học có gặp qua chị em con và ba, chắc không nhớ bác đâu…nhanh thật, mới vậy mà đã lớn thế này…”
-”Dạ…”
-”Ra đây rửa chân tay rồi vào ăn cơm con…”
-”Dạ…”
……
……
-”Cơm nhà bác thế nào con, có hợp khẩu vị không?”
-”Dạ ngon lắm ạ”
-”Ăn thêm thịt vào con…”
-”Ăn cá này”
-”Chắc con lười ăn phải không, mà người ốm ốm thế?”
Người ốm thì đúng, thời gian gần đây, luyện thi điên cuồng. Nhưng cái từ “lười ăn” mà ba dùng khiến Vũ Phong sặc cả cơm, cậu nói tỉnh bơ:
-”Nó vẫn chưa chết vì ăn là may rồi…”
-”Thằng này, cứ trêu bạn…”
….
Chuyện là, bà xã ông xã nhà cao cửa rộng, nhưng lại hiếm muộn, mãi mới có một mụn con.
Thế nào mà thời gian nó trôi nhanh quá, chẳng mấy chốc nó đã 18 tuổi.
Bà xã cả một năm cúng đông cúng bắc, mời thầy phương tây phương nam, tất cả chỉ mong sao nó chỉ đỗ được trường cao đằng trong thị xã, hoặc trượt hết cũng được, ở nhà làm ăn với ông xã.
Có ngờ đâu, nó đỗ Quốc Gia, rồi đại học người ta tuyển thẳng, lại còn nhăm nhe nộp hồ sơ sang Pháp.
Bà xã, ông xã buồn lắm, thành tâm như vậy rồi mà…
Ông bà cảm thấy những ngày sau này thật khó sống, cho nên, chiến lược A là thương lượng, nói với thằng quý tử, “xin nó”, rằng thì là, năm sau con học ở đâu, gia đình chuyển nhà theo đó.
Mà thằng quý tử, nhất định không đồng ý.
Ông bà đành chuyển chiến lược B. Thấy bé gái nhà nào đến tuổi cập kê là lập tức dụ dỗ. Khẩu hiệu chính là:”Mi đi đâu thì đi, kiếm vợ đẻ cho bọn ta mụn cháu trước đã!”
Bà xã e hèm…
-”Nguyệt Dương này, con thấy Phong nhà bác như nào?”
-”Dạ?”
Nguyệt Dương ngẩn ngơ.
-”Ý bác là con thấy nó có đẹp trai không?”
Sáu con mắt hướng về cô bé tội nghiệp.
-”Dạ, có ạ…”
Cô nói nhỏ.
-”Ừ, đẹp nhỉ, không phải con bác bác khen đâu, mà quả thật hiếm có người đẹp trai như nó…”
Ai đó ngồi phía đối diện, đỏ bừng. Ai đó vâng vâng dạ dạ.
-”Thế ở trên lớp nó học tốt chứ?”
-”Dạ, giỏi nhất lớp ạ…”
-”Ừ, bác cũng nghe nói, mà không những thế đâu, Phong nhà bác tâm lí lắm, tính tình hiền hòa tốt bụng…”
-”Dạ…”
-”Con đừng nghe mấy lời đồn ở trường nó là bóng, đó là do mấy đứa mất dậy ghen ăn tức ở hãm hại nó thôi…”
Hà Nguyệt Dương cảm thấy có gì đó nghèn nghẹn. Nếu mà bác biết…bác biết…bác đang nói chuyện với chính cái đứa mất dậy ghen ăn tức ở đó, thì…đời cô…XONG!
-”Bác thì bác dễ tính lắm, bác trai cũng dễ tính, gia đình ta thoải mái….”
-”Dạ”
-”Ừ, bác nói thế thôi, con cứ từ từ suy nghĩ…”
Vũ Phong tới điên cả người, mọi khi, mấy đứa đâu đâu lanh lanh thì cứ “Về làm con dâu bác nhé”, hôm nay gặp con ngu trước mặt thì mẹ cậu lại gợi a gợi ý.
Cậu đành tiếp lời:
-”Có nhiều người tưởng rằng thông minh nhưng mà thực ra không phải vậy đâu u ạ…u nói cái gì thì nói cho rõ ràng ra…”
-”Cậu xỉa xói cái gì thế?”
Dương hỏi.
Bà xã đành dàn hòa:
-”Ai ngu thì ngu chứ Nguyệt Dương bao nhiêu năm mẹ đi họp phụ huynh, năm nào cô giáo chả khen hết lời, nhỉ?”
-”Dạ…”
Lời thỉnh cầu của Hà Nguyệt Anh
-”Mình mình, ra đây…”
-”Sao mình?”
-”Em cho người làm nghỉ hết rồi, đi…”
-”Đi đâu?”
-”Đi ra khách sạn chứ đi đâu?”
-”Sao lại ra đó?”
-”Mình ngu thế?”
-”Thế còn hai đứa nó…ở nhà một mình hả? Nhỡ xảy ra chuyện gì…”
Bà xã bực cả mình:
-”Chính vì xảy ra chuyện gì nên mới phải đi đấy…Không muốn có cháu à, đi nhanh…”
-”Ừ, nhưng mà…”
-”Nhưng gì, ba làm giáo sư Toán nổi tiếng, mẹ là giám đốc điều hành, con nhà gia giáo thế kiếm đâu ra?”
-”…”
-”Này nhé, chỗ bé cần bé, chỗ to cần to, mai sau sinh đẻ cũng thuận tiện, mặt mũi thì xinh xắn, da dẻ thì trắng mịn…”
-”…”
-”Hay mình chê nó thấp? Không phải đâu, đứng với Phong nhà mình thế thôi, vì con mình cao mà, ít con bé cũng phải mét sáu trở lên…”
-”…”
-”IQ nó em nghe bảo 154, IQ con mình 157, mai sau cháu mình chắc chắn cũng phải có IQ 155,5 trở lên…nhanh, đi thôi…”
-”…”
-”Em là em chưa thấy hài lòng như này bao giờ đâu…”
Bà xã nói một hồi, ông xã mới có cơ hội chen ngang:
-”Nhưng, nhưng nhỡ con mình không thích thì sao?”
Bà xã bĩu môi:
-”Gớm có mà, nó chả sướng điên lên…”
-”Sao mình biết?”
-”Em đẻ ra nó em lại không biết, mắt nó nhìn bé Dương, sáng như sao, mà mình không để ý à, mọi khi em dụ đứa nào nó cũng càu nhàu, hôm nay lại im thin thít…”
…..
Hai vợ chồng già, vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã ra tới khách sạn năm sao lớn nhất thị xã.
……
-”Mẹ tôi mua cho cậu này…”
Hà Dương ngó, là bộ đồ ngủ, thầm cảm kích ba mẹ Phong, thực cũng chu đáo như Phong vậy.
-”Đi tắm đi!”
-”Hai bác đâu rồi?”
-”Đi chơi rồi…phòng của cậu ở tầng ba, rẽ trái nhé!”
-”Ừ, cảm ơn!”
Trời đất, bộ đồ ngủ mẹ Phong mua, đúng là phát huy hết công dụng cho mùa hè, mặc rất là…mát mà!!!
Cô phải choàng thêm cái khăn tắm, mới dám lên phòng.
Nhà cậu cũng lạ ghê, phòng cho khách mà cứ như có người ở lâu ngày vậy, rất ấm cúng, và còn mùi hương, quen tới tận não.
Căn phòng này được sơn màu xanh dương, rất giống phòng của cô. Quanh phòng bày nhiều tranh, có thể nhận ra đó là nét vẽ của cậu. Trong số những bức tranh đó, có một bức rất nhỏ, trông không có gì nổi bật, nhưng lại được dán gần đầu giường.
Nguyệt Dương nhìn bức vẽ đó rất lâu, thấy rất quen, chẳng phải đó là Nguyệt Anh ư? Phong vẽ muội ấy thực sự rất đẹp, nụ cười trông thật trong trẻo…
Một bàn tay nhẹ nhàng bịt mắt, cự li của người ấy…với cô, cũng rất gần.
Tim đập, người run rẩy. Phải, cô thừa nhận. Với một người mình thích, nếu không thấy gì chắc cô bị mắc chứng vô cảm…
-”Phong, đừng đùa nữa…”
Giọng Hà Nguyệt Dương, chưa bao giờ nhỏ tới thế, chưa bao giờ hiền dịu tới vậy…
-”Sao lại mò vào phòng tôi thế này?”
-”Ơ, cậu bảo tôi lên tầng ba rẽ trái mà?”
-”Đâu, tôi bảo lên tầng ba rẽ phải, cậu nghe nhầm rồi, muốn tìm hiểu cuộc sống riêng tư tôi thì cứ nói, đừng ngại…”
Hà Dương đỏ bừng:
-”Không phải mà…thôi, tôi về phòng…”
Cậu không hề cố ý đâu, chỉ là muốn giữ cô ở lại, chỉ là thay vì nắm tay cô lại vô tình nắm lấy chiếc khăn của cô…chỉ là, bây giờ…cô trong bộ đồ ngủ của mẹ cậu…toàn bộ…toàn bộ…đã ở trước mặt cậu!!!
Hà Dương chỉ muốn độn thổ, trong khi đó, có người cũng không thể chịu đựng được, chỉ để lại một câu:
-”Hôm nay cậu ngủ đây đi, phòng kia bừa…”
Rồi nhanh chóng rời khỏi.
…..
Nghe nói, sáng hôm sau, Vũ Phong dậy sớm, làm hai bát mì trứng, ngon tới nỗi trương phềnh, vừa mặn vừa ngọt, vậy mà Hà Nguyệt Dương cũng vui vẻ ăn hết.
Kết quả kì thi tốt nghiệp năm ấy, Hà Nguyệt Anh nhận giấy báo điểm, tuy không được thủ khoa, nhưng mà với tổng điểm 37,25 cũng đủ làm các fan nức lòng về thần tượng.
Cả Hà Nguyệt Dương và Vũ Huỳnh Phong, không lâu sau đó cùng nhận được giấy báo trúng tuyển của ENS, với học bổng toàn phần.
…………..
…………..
Ngày 21 tháng 08 năm đó…
8h tối
Nhà vệ sinh nữ, Media Plaza.
Có tiếng khóc lóc thảm thiết…
-”Tỷ, tỷ ơi muội chết mất…”
Hà Nguyệt Dương, một phần thương em, cũng chẳng kìm nổi nước mắt…nhưng một phần trong cô thực sự phẫn nộ:
-”Ta không thể hiểu nổi mi nữa”
-”Muội cũng không biết lúc đó muội làm sao nữa…”
-”Mi…giờ mi tính sao?”
-”Ba mà biết em chết chắc…”
-”Ừ, cái này sao lúc mi làm mi không nghĩ tới hậu quả…”
-”Mà không chỉ vậy, tất cả mọi thứ muội gây dựng đều sẽ tan tành mây khói…mọi người sẽ rời xa muội…tỷ tỷ, cứu muội, cứu muội đi….”
Nguyệt Anh van nài, Nguyệt Dương sững sờ:
-”Mi bảo ta cứu mi, cứu làm sao đây?”
-”Vẫn như những lần trước…tỷ…Nguyệt Dương à, giờ đó là cách duy nhất rồi, xin cứu muội đi…tỷ không làm trong ngành giải trí, vả lại, ba có biết cũng chẳng mắng tỷ…”
Hà Nguyệt Dương nuốt nước mắt, hỏi muội muội một câu rất bình thản:
-”Hà Nguyệt Anh, là mi muốn ta – một lần nữa, lại thay mi phải không?”
-”Đúng, tỷ…xin tỷ…tỷ tốt nhất….”
-”Vậy còn ta? Ta thay mi bảo vệ tương lai của mi…vậy ai sẽ bảo vệ tương lai của ta?”
-”Tỷ, tỷ trước giờ vốn sống thoải mái, mọi người yêu quý, thêm chuyện này cũng chẳng sao đâu…cầu xin mà…”
-”Hà Anh, chuyện này thực quá ngoài sức ta rồi, ba đã từng nói, nếu ta có mười ngàn, thì vẫn nên giữ lại một ngàn cho mình…trước đây, ta chưa bao giờ nghĩ tới, nhưng hôm nay, quả thật, ta nhất định phải giữ lại một ngàn này…”
-”Nghĩ lại đi tỷ…xin đó…”
Hà Nguyệt Dương thừa nhận, cô ích kỉ.
Hà Nguyệt Dương thừa nhận, cô là người chị không tốt.
Mặc cho em gái hét gọi, cô không hề quay lại.
Cô thừa nhận, cái “một ngàn” này, quá quan trọng với cô, cô không muốn cho…
Bước khỏi cánh cửa nhà vệ sinh, lòng cô trĩu nặng.
Một bước, hai bước, ba bước…
…..
Rồi cô thấy hối hận…ừ thì cô không cho Nguyệt Anh, nhưng tại sao lại bỏ đi như vậy? Chí ít, cũng nên ở lại cùng muội ấy, nghĩ cách giải quyết.
Nhanh chóng chạy về nơi ấy …
Giây phút đó, Hà Nguyệt Dương tái mét, cả người lạnh toát.
Nếu cô chậm một bước, cả đời này, e rằng sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình.
Muội muội bé nhỏ của cô, nó đang đếm từng viên thuốc màu trắng, nuốt lần lượt, từng viên, từng viên…
-”Mi điên rồi…”
-”Trả muội, tỷ quan tâm làm gì…bây giờ muội đã mất tất cả rồi”
-”Mọi thứ có thể làm lại, mi đừng thế…”
-”Được, tỷ thích thì tỷ giữ đi, trên đời không thiếu gì cách, tưởng không có mấy viên thuốc này là muội không giải thoát được ư? Đó, của tỷ, cầm lấy…”
-”Đứng lại, Nguyệt Anh, đừng làm liều…”
-”…”
-”Mi không được chết”
-”…”
-”Hà Nguyệt Anh, nghe ta nói…”
-”…”
-”Được rồi, Hà Nguyệt Anh, ta đồng ý, từ giờ, mi hãy sống một cuộc sống cho tốt vào!!!”
Ngày chia ly năm đó
Nhiều ngày trước…
Ngày mà cả Vũ Phong và Nguyệt Dương nhận được kết quả trúng tuyển ENS.
Đó là ngày mà Hà Nguyệt Anh có hai cảm giác.
Cảm giác đầu tiên, khi nhận được tin đó, là rơi thẳng xuống địa ngục.
Cảm giác thứ hai, sau khi nhắn tin cho Vũ Phong, chúc mừng, hỏi han, nhận được tin anh ấy nói, anh sẽ không đi Pháp, cô lại thấy, mình như được ai đưa lên thiên đường…
-”Tỷ tỷ, tỷ có đi Pháp không thế?”
-”Tất nhiên rồi, cơ hội lớn như vậy…”
-”Buồn quá, nhưng thôi, muội và anh Phong sẽ ở nhà đợi tỷ.”
Hà Nguyệt Dương giật nảy mình.
-”Mi bảo sao?”
-”À, anh Phong ý, anh ấy quyết định ở lại…có lẽ do nhớ muội quá chăng, không muốn đi…”
-”Vậy à…”
Nguyệt Dương lắp bắp. Nguyệt Anh sung sướng về phòng…
-”Trời ơi, hôm nay tuyệt quá đi mất…thích quá đi mất…”
Hà Nguyệt Dương cũng không hiểu nổi chính mình. Cô đã hứa, nếu mai sau họ tiến tới, cô sẽ bên cạnh, làm tỷ tỷ tốt, làm chị vợ tốt, hết mực ủng hộ…
Vậy mà chỉ với một tin cậu ấy sẽ không đi nữa, lại khiến cô thấy hụt hẫng như thế???
-”Nhỡ thế thì sao…tôi không biết nấu cơm, hàng ngày cậu nấu cho tôi ăn nhé!”
-”Thôi vậy thế tôi nấu cho cậu ăn, nhưng tôi chỉ biết nấu mì thôi…”
-”Dễ lắm, chỉ cần đổ xà phòng vào ngâm sau đó mang ra nhúng một lần xả là xong…Sang đó dậy cậu, hai đứa mình cùng làm…”
-”Bao giờ đi thực tập, tôi mua máy giặt, mua cả máy rửa bát nữa, cậu không phải làm gì hết…”
Những lời Phong nói, cứ vấn vương mãi, thắc mắc, thắc mắc…tới khi chuông điện thoại kêu…
-”Nguyệt, tôi đang ở dưới cổng, ra ngoài với tôi một lát…”
-”Đợi tý”
Thay chiếc váy, gặp Hà Anh ngoài cửa, nó hỏi:
-”Tỷ đi đâu?”
-”Phong nói ra ngoài gặp…”
Trái với lo sợ của cô, muội muội cười rất vui vẻ:
-”Thế đi mau đi, đằng nào hai người cũng sắp không được gặp nhau nữa rồi…”
-”Ừ, vậy ta đi đây…”
……
……
Cậu lại đưa cô tới con đường đầy hoa đợt đó…
Cô ngồi sau xe cậu, khoảng cách rất gần. Hương hoa ven đường rất thơm, nhưng không thơm bằng mùi lyly từ cô…Một khoảng lặng, cậu hỏi:
-”Nguyệt đi Pháp không?”
-”Tôi…tôi…”
-”Nguyệt có thích đi không?”
-”Tôi…”
-”Nguyệt rất thích phải không?”
-”Ừ…”
-”Vậy đi đi…”
Cảm giác hơi chạnh lòng…nếu là Hà Anh đi Pháp, hoặc cái bạn Nguyệt mà cậu ấy thích đi, liệu cậu ấy có thể nói vô tình như vậy không?
Cô là gì của cậu chứ? Sao lại so sánh khập khiễng như vậy…cô đáp, rất nhỏ:
-”Ừ…”
Lòng ai đó trĩu nặng, cậu tự nhủ với bản thân, cậu làm thế này là đúng, đó là ước mơ, là tương lai của cô, không thể vì cậu mà…
-”Vì sao Phong không đi?”
Lấy hết sức can đảm, Nguyệt Dương hỏi.
-”…”
-”Vì ba mẹ Phong không cho đi?”
-”Thầy u tôi tuy rất là yêu tôi, nhưng không bao giờ ép tôi làm việc gì cả…”
-”Vậy thì vì sao?”
-”…”
-”Nếu Phong không muốn nói thì thôi…”
-”Không phải tôi không muốn nói …thế này đi, bao giờ Nguyệt về nước, tôi sẽ nói, được không?”
-”Chuyện đó có làm Phong đau lòng không?”
-”Có đau…”
-”Thế thì nên quên đi…”
-”Ừ, sang đấy học hành cho tốt vào nhé!”
-”Sẽ cố…”
-”Đừng yêu đương sớm nhé, đàn ông Tây không chung tình đâu…”
-”Biết làm sao mà cậu phán như thánh thế?”
-”Tôi biết…”
………………….
………………….
21/08…
Ngày Hà Dương đi, ba mẹ vì sợ ra sân bay khóc lóc, nên chỉ làm cơm ở nhà.
Hôm đi tiễn chỉ có chú lái xe, Nguyệt Anh và Vũ Phong.
Xe xuất phát từ thị xã là 5 giờ chiều. Tối nay Nguyệt Anh sẽ có một tiết mục lớn ở Media Plaza, họ tới đó, sau đấy 10 giờ cùng nhau ra sân bay, tiễn Hà Dương chuyến 12 giờ đêm.
….
Ánh đèn sân khấu chói lóa, ai đó say đắm nhìn người con gái trong trang phục lộng lẫy, cất tiếng hát đầy trong trẻo.
Người bên cạnh cậu e dè:
-”Nguyệt Anh hát hay phải không? Trông cũng rất nổi bật…”
Phong chỉ cười.
-”Phong này, hình như Nguyệt Anh thích cậu đấy, cậu đối với em ấy như nào?”
Lần này, cậu quay sang, thì thầm:
-”Mùi nước hoa hồng trên người em rất thơm, em gái ạ!!!”
Hà Nguyệt Anh chết đứng! Vũ Huỳnh Phong, anh ấy biết từ bao giờ?
Tại sao anh biết, là cô? Tại sao anh biết, người trên sân khấu là tỷ…
Cái bí mật mà cô nghĩ trên đời chỉ có cô và Dương???
13 tuổi, cô ham hố thi Tìm kiếm Tài Năng trẻ, may mắn qua được vài vòng đầu.
Nhưng cô biết, sức mình có hạn, những nốt cao cô không thể nào lên được, nên đã cầu xin Dương biểu diễn thay.
Từ đó tới nay đều vậy, bình thường sẽ là cô hát, nhưng nếu chương trình mang tầm cỡ lớn, cần phô giọng, Dương sẽ hát thay cô…
Bây giờ Dương đi, nên cô nhận show hoành tráng như này một lần cuối cùng, để khẳng định lại tên tuổi, còn tương lai, chủ yếu là tập trung diễn xuất và biểu diễn ở tụ điểm nhỏ thôi.
Là mùi nước hoa hồng này ư? Chính bản thân cô cũng không biết, cô và Hà Dương, lại có mùi khác nhau…vậy mà, anh lại biết???
Phần biểu diễn kết thúc, phía dưới vỗ tay nhiệt liệt, Hà Dương đi xuống, Hà Anh lặng lẽ rời khỏi khán phòng.
Cô không hề hay biết rằng, cánh cửa ấy, lại mở ra màn đêm đen tối tới thế.
Phóng viên ở đâu đông như kiến lửa, mỗi người một câu…
-”Hà Nguyệt Anh, clip sex đang được phát tán trên mạng, có phải của em không?”
-”Đó có phải quản lý của em không?”
-”Còn có vài bức ảnh chụp em sử dụng thuốc cấm, tất cả là thật chứ???”
-”Việc làm của quản lý của em là hồi nào, nếu là những năm trước, hắn có thể bị kiệm vì xâm phạm tình dục trẻ vị thành niên…”
-”Là em bị bắt em hay tự nguyện???”
-”Clip ghi em tham gia đua xe, là thật hay giả???”
…..
…..
Hà Nguyệt Anh hoang mang cực độ, cô cố bình tĩnh:
-”Tôi không biết gì cả, tôi là chị gái sinh đôi với Nguyệt Anh, em ấy ở trong kia, các người vào đó mà hỏi…”
Đoạn, cô vụt chạy, đám phóng viên cũng chen nhau vào khán phòng.
Điện thoại reo, Nguyệt Dương nghe giọng Nguyệt Anh thảng thốt.
-”Tỷ, xảy ra chuyện lớn rồi, bây giờ tỷ thoát ngay ra khỏi phòng đó bằng cửa sau đi…rồi hẹn tỷ ở nhà vệ sinh nữ phía Nam tầng 20…”
Nguyệt Dương hốt hoảng, bảo Phong ở lại chặn phóng viên, rồi đi tìm em gái…
………………
………….
………….
Bốn mươi phút sau, có hai cô gái bình tĩnh bước trở lại khán phòng…là hai chị em nhà họ, trông giống nhau như hai giọt nước.
Hà Nguyệt Dương cầm mic.
-”Xin chào các anh chị phóng viên, em là Hà Nguyệt Dương, chị gái của Hà Nguyệt Anh…”
Nhưng đám phóng viên thực không có tâm sức để ý tới cô, tất cả mũi dao đều hướng về phía em gái, mỗi người một câu, Hà Nguyệt Anh sợ hãi, khóc lóc không ngừng…
Hà Nguyệt Dương nín thở, chậm rãi nói:
-”Xin mọi người đừng hỏi em ấy, em ấy không biết gì cả, tất cả, clip sex, chơi thuốc cấm, tham gia đua xe, là của em…”
Không dễ gì để lừa người khác, nhất là những người luôn muốn kiếm tiền từ cái tin hotgirl sa đọa này…
-”Tại sao lúc đó gặp em ngoài khán phòng em lại bảo em không biết gì rồi chạy đi?”
-”Lúc đó em hơi hoảng loạn…”
-”Làm sao chúng tôi tin được em?”
Hà Nguyệt Dương bình tĩnh giải thích.
-”Trong clip sex và cả ảnh chơi thuốc, chắc mọi người đều biết nhân vật nữ đó có một nốt ruồi son…chúng em tuy giống nhau mọi mặt, nhưng riêng nốt ruồi đó là khác nhau, các anh chị có cần nhìn không?”
Hà Nguyệt Dương tuy mạnh miệng nhưng cũng toát cả mồ hôi, thật may nốt ruồi của Nguyệt Anh ở chỗ rất riêng tư, nên nơi đông người như này, cũng không ai dám đòi kiểm tra.
-”Nguyệt Anh sợ tốc độ, căn bản cũng không thể nào đua xe…”
….
-”Nhỡ em nhận tội thay em gái mình thì sao?”
-”Em hỏi các anh chị, nếu các anh chị có anh chị em, nhất là với các chị phóng viên ở đây, các chị có ngu xuẩn tới mức đánh đổi danh tiết, tương lai của mình, chỉ vì một đứa em gái không?”
Tất cả yên lặng. Quả thật, có ai trên đời dại dột thế không???
-” Hà Nguyệt Anh mua chuộc em?”
Một người hỏi.
-”Mua chuộc cái gì? Ai nói cho em biết Hà Nguyệt Anh có thể dùng cái gì mua chuộc em?”
-”Em chỉ đơn giản nghĩ, có gan làm có gan chịu…không nên tổn hại tới người khác…”
-”Vậy tại sao lại là quản lý của Hà Anh?”
-”Đơn giản vì em muốn nổi tiếng, em và quản lý của nó đã…với nhau từ nhiều năm trước,…anh ta hứa, sẽ cho em đóng phim, nhưng hết lần này tới lần khác lợi dụng em…”
……….
……….
Hà Nguyệt Anh khép nép đằng sau, Hà Nguyệt Dương trả lời trơn tru từng câu hỏi, cho tới khi, chẳng ai moi móc thêm được bất cứ một điều gì cả…
Mọi người lần lượt tản về.
Hà Nguyệt Anh ghé tai Hà Dương, khẽ nói:
-”Tỷ tỷ, cha mẹ cho muội một mạng, tỷ hôm nay cho muội một mạng nữa…”
-”Nguyệt Anh, rốt cuộc ta vẫn không hiểu…”
-”Tỷ không hiểu gì?”
-”Ta vẫn luôn nghĩ mi thích Phong, vậy tại sao?”
Hà Anh nắm lấy tay Hà Dương, đôi mắt u buồn…
-”Chuyện đó, là muội bị hắn gài, muội thề, chỉ có duy nhất một lần, lúc đó muội không còn tỉnh táo…Anh Phong vẫn là tình yêu của đời muội, xin tỷ, đừng bao giờ nói với anh ấy…cầu xin tỷ…nếu anh ấy mà biết, muội sống còn đáng sợ hơn chết…”
-”Được rồi, nó sẽ không bao giờ biết gì cả…”
Hà Nguyệt Anh ôm chị gái vào lòng, thở phào nhẹ nhõm…
-”Tỷ, luôn yêu tỷ, mai sau nhất định đền đáp!!!”
-”Không cần, Nguyệt Anh, mọi thứ ta đều cho mi cả rồi, từ hôm nay hãy cố sống cho tốt…”
-”Muội biết, cảm ơn, tỷ ra sân bay với Phong nhé …muội phải đi tìm tên quản lý tính sổ…à muội cũng phải đi tẩy nốt ruồi đó…”
-”Chọn chỗ nào làm cho tốt, đừng để bị nhiễm trùng, thằng quản lí đó thì đừng đi một mình, nguy hiểm…”
-”Tỷ đừng buồn nhé!”
-”Không sao, mi đi đi…”
Hà Nguyệt Anh vội vã rời khỏi, Hà Nguyệt Dương lúc này mới giật mình; cô đã quên mất rằng Phong cũng có mặt trong khán phòng này, cậu đứng phía dưới, cách cô rất xa, nhưng cô có thể cảm nhận được, cái bầu không khí lạnh tới thấu xương…
….
-”Đi theo tôi…”
-”Đau, Phong, tôi không muốn…”
-”Cậu không biết lái xe, đua cái gì chứ?”
-”Tôi chỉ ngồi bên cạnh anh ấy mà, tôi đâu có lái…”
Có người hầm hầm giận giữ, những clip đó, quá mờ, bức ảnh đó, cô gái chơi thuốc hờ hững lẳng lơ, cậu thực sự không thể phân biệt được ai với ai…
Cơn ghen tuông cũng làm lí trí người ta mờ đi…
Một người cứ lôi, còn một người lê bò dưới đất, nhất định không chịu.
Cô không thể, cô không muốn đối diện với cậu, cô không tài nào nhìn
vào ánh mắt cậu, cô sợ cô sẽ mềm nhũn mất, cô sợ, cô không thể bảo vệ được em gái mình…
Chưa bao giờ cô thấy cậu hung hãn tới thế, cô có bướng, cũng chẳng được gì. Cậu vác cô trên vai, chỉ một tay, nhẹ nhàng như nhấc một đứa trẻ…
-”Phong, thả tôi ra, tôi phải ra sân bay…”
-”Không giải thích rõ ràng thì đừng có đi…”
-”Đừng mà Phong…”
-”Xin cậu…”
Mặc cho cô kêu gào, cậu từng bước, từng bước tiến tới phía cầu thang thoát hiểm…Cả không gian này, chỉ còn cô với cậu.
-”Nguyệt, nói đi, không phải là cậu…”
Tiếng cậu nghe sao bi thương, ánh mắt cậu, sao buồn bã…
-”Chỉ cần Nguyệt nói, tôi sẽ tin…”
Cô chẳng dám nhìn cậu, hình ảnh Hà Anh nuốt từng viên thuốc trắng lại hiện về…Cô biết làm sao?
-”Nguyệt, cầu xin cậu, cho tôi biết sự thật…”
Giọng cậu sao da diết, lòng cô sao như đang rỉ máu…
Vũ Huỳnh Phong…Hà Nguyệt Anh…
Hà Nguyệt Anh…Vũ Huỳnh Phong…
Vũ Huỳnh Phong…Hà Nguyệt Anh…
Bọn họ, với cô, đều rất quan trọng!!!
Nhưng rốt cuộc, Hà Nguyệt Dương vẫn chọn em gái.
-”Là tôi…Phong…”
-”Cậu nói láo”
-”Có những sự thực, rất khó tin…nếu cậu muốn kiểu tra, tôi có thể cởi đồ cho cậu xem nốt ruồi đó!”
Cả người cậu như muốn phát rồ, câu hỏi đầy đau đớn:
-”Tại sao lại là hắn, cậu hám danh tới thế sao?”
-”Cũng không hẳn, anh ấy đem lại cho tôi rất nhiều cảm xúc mới lạ…”
Cô nói nghe sao bình thản, nghe sao lạnh lẽo…trái tim cậu, nghe sao nhức nhối.
Cơn giận bao trùm toàn bộ lý trí…
Cả người cô bị đẩy ép sát vào tường, khóe môi bị bao phủ bởi toàn bộ sự uất ức của cậu…cậu cứ thế, xâm chiếm từng ngõ ngách. Thứ cậu trân trọng, khao khát bao năm qua…cớ sao, một người khác lại dễ dàng có tới vậy???
Từng hơi thở của cô cũng bị cậu cướp mất, bàn tay cô tức giận đánh lên lưng cậu, lại bị cậu túm chặt…
Một hồi dây dưa, để lại trên khóe môi đỏ mọng ấy, rất nhiều, rất nhiều vết cắn, cậu mới dừng lại, hơi thở gấp gáp:
-”Sao, có mới mẻ hơn thằng quản lý đó không?”
Hà Nguyệt Dương lúc này, trong đầu cũng chỉ còn toàn ức giận, mà thứ cô giỏi nhất, đó chính là chọc tức cậu…
-”Haha…cũng tạm được, nhưng còn non kém lắm, về luyện tập nhiều nhiều vào…”
Đúng là cô rất giỏi. Câu nói đó của cô, đã đưa máu nóng của cậu lên tới đỉnh điểm!
Cô biết chọc cậu? Vậy cô nghĩ, cậu không biết đáp trả ư???
Không còn thái độ e dè, bảo vệ, yêu chiều như bao năm qua nữa…Thay vào đó là cánh môi liên tiếp bao phủ trên khuôn mặt, đôi gò má, chóp mũi, nơi cổ cao trắng ngần…
Dường như chỉ thế thôi vẫn chưa thỏa mãn…Ai đó ngày một tham lam, ngày một mất kiểm soát, nụ hôn tiến ngày một sâu, trên xương quai xanh của cô…dần dần, dần dần xuống nơi mềm mại ấy…
-”Thuê phòng đi!”
Tiếng Hà Nguyệt Dương làm Vũ Phong sững sờ…Cô cười, gương mặt không chút biểu cảm:
-”Bây giờ mới là 9 rưỡi, trong một tiếng, tôi sẽ dậy cậu thành đàn ông…”
-”…”
-”Coi như là món quà tôi dành tặng cậu trước khi lên đường…”
-”…”
-”Yên tâm, cậu hay chửi tôi ngốc, nhưng việc này, chắc chắn tôi thành thạo hơn cậu…”
-”…”
-”HÀ…NGUYỆT…DƯƠNG???”
-”Tin tôi đi, cậu chắc chắn sẽ thỏa mãn, chuyện đó…tôi là người từng trải mà, kinh nghiệm đầy mình…”
-”CÂM CHO TÔI!”
-”Còn giả ngây giả ngô cái gì? Chẳng phải cậu muốn sao…? Cậu thấy tôi dễ dãi, chơi bời, cậu cũng muốn sao? Được, hôm nay tôi sẽ chiều cậu…”
-”CẬU IM MIỆNG!!!”
-”Có gì mà phải xấu hổ, nhu cầu sinh lý thôi mà, chuyện hết sức bình thường…đi nào, hay tôi thuê phòng cho chúng ta nhé???”
Từng lời, từng lời cô như vết dao cứa từng lớp trong tim cậu…đây là người con gái cậu yêu thầm suốt hơn 14 năm qua sao???
Đây là người con gái cậu đã yêu ngay từ giây phút đầu tiên gặp mặt sao???
Đây là người con gái, cậu nhất định phải khiêng về làm vợ sao???
Đây là Nguyệt – là Nguyệt sao???
-”Đi thôi Phong…kẻo tôi muộn chuyến bay giờ, nào, đi nào…”
Cử chỉ điệu bộ lả lướt cô, như mồi lửa đốt cháy tất cả…
Cô và cậu, đều điên. Tay cậu đặt trên má cô, vuốt ve khe khẽ, rồi nhanh chóng bóp chặt:
-”Hà Nguyệt Dương, nghe cho rõ này, hôm nay đi thì đừng bao giờ quay về nữa!”
-”…”
-”Đất nước này, không cần một đứa con gái như cậu! Và cậu, từ giờ cho tới cuối đời, cũng đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!!!”
-”Cậu tưởng tôi thích gặp cậu chắc?”
-”Ừ, tôi biết, mẫu người cậu thích phải là mấy anh từng trải, kinh nghiệm tình trường phong phú…”
-”Đúng đó, cậu hiểu tôi ghê…”
Máu ghen lại bừng bừng phát, cậu không còn giữ nổi một chút bình tĩnh nào.
-”Nếu tôi là cậu, có khi tôi xấu hổ chết quách đi cho rồi…haha…Nguyệt Dương, tôi quên mất, da mặt cậu rất dày, dây thần kinh xấu hổ cũng bị đứt rồi…thôi, cậu ra sân bay mau đi, mau mau cút xéo cho chỗ này nó được sạch sẽ đi…”
-”…”
-”Tôi xin lỗi, chắc tôi cũng chẳng đi tiễn cậu được đâu, nhìn thấy cậu làm tôi phát buồn nôn…”
-”…”

Tiếng bước chân của cậu ngày một xa, thì tiếng khóc của cô ngày một to…
21 tháng 8 năm đó, là ngày đầu tiên, mà Hà Nguyệt Dương cảm nhận được, thế nào là đau tới tái tê, đau tới từng lớp da thịt…
Trước lúc lên máy bay, ba có nhắn cho cô:”Nguyệt Dương, vậy là đã cho cả mười ngàn rồi, có lẽ ba nói nhiều thì vẫn vậy, tốt hơn hết, con tự trải nghiệm, tự trả giá, con sẽ thấy thấm…”
Ba nói rất đúng, cái giá này, cô thực sự thấy nó rất đắt…nhưng ba có biết, dù cái giá nào cô trả, nếu đổi lại được mạng sống cho Nguyệt Anh, cô cũng sẽ cam tâm…
11 giờ.
Có người lẻ loi xách hành lý, một mình rời xa quê hương.
12 giờ 15.
Có người lặng lẽ ngước nhìn.
Sân bay này, đông đúc là thế…
Thế giới này, rộng lớn là vậy…
Mà sao, cậu cảm thấy cô đơn…Mà sao, cậu cảm thấy như mình mất tất cả…
…..
“Đau lắm….”
“Nín đi rồi tớ cho đằng ấy cái này…”
….
“Cậu…nhầm lớp rồi…”
“Thằng kia, hôm nay không giết mày không phải là bà…”
“Tỷ, thả muội ra…chó Wind kia, đừng có mà đắc chí, ta tới đây…”
….
“Ai bảo cậu là tôi dốt phương hướng…tôi cực kì giỏi, chẳng qua tôi không để ý thôi…”
“Này, người ta bảo nam nhân tốt ý, thì không chỉ tốt với một mình vợ đâu, mà lo cho cả gia đình vợ nữa đấy, thế cho nên là, mai sau cậu hàng đêm matxa cho vợ, giả sử chị vợ mà có sang chơi, cũng nên hầu hạ tận tình…”
“Phong ơi, Phong cười lên Dương xem nào, Phong cười đẹp trai lắm…”
“Hoàng Thượng…Hoàng Thượng… có mỗi một con chim yêu quý…”
“Tôi thấy cậu làm thế cũng đúng, dù sao thì chúng ta cũng không nên suốt ngày đối địch nhau, cũng sắp lớn rồi, cậu muốn làm hòa cũng phải thôi, tôi cũng sẽ tốt với cậu như cậu tốt với tôi…”
….
“Phong, mượn vở Sinh, Anh!”
“Phong, mượn vở Sử, vở Địa!”
“Phong, mượn vở Công nghệ, Văn!”
….
“Phong ơi, Phong ơi, tôi bảo Phong này, sắp thi cuối kì rồi, chúng mình nên giúp đỡ nhau…”
….
“Chính ra Phong rất thông minh đấy, giỏi nữa…thảo nào nhiều người thích…”
….
“Phong ơi, cứu tôi với, nhanh lên…”
….
….
Chiếc máy bay lẫn vào bầu trời đêm đầy sao…
Chiếc máy bay đó, đang chở Moon…
Chiếc máy bay đó, đã mang tuổi thanh xuân của Wind đi…
Học đường hoàn.
Có những nỗi nhớ
-”Tỷ, tới đâu rồi?”
-”Ta vừa mới xuống máy bay…”
-”Nếu nhà tỷ chưa dọn kịp thì tới chỗ muội mà ở, để muội bảo quản lý đưa chìa khóa cho tỷ…”
-”Ừ, để ta về xem thế nào đã…”
-”Xe của tỷ còn đang bảo dưỡng, muội cho sơn màu xanh dương theo ý tỷ rồi đó, tý họ sẽ mang tới!”
-”Được, cảm ơn muội…”
Hà Nguyệt Dương vẫy một cái taxi gần mình, tim chợt thấy nhói…
Vì scandal năm ấy…
Vì lời nói vô tình của ai đó…
Vì những đau đớn, xót xa…
5 năm…cả một quãng đường đơn độc.
Ở ENS có chút khác biệt, học sinh 17 tuổi học L3 (năm cuối cùng bậc đại học ở Pháp) là chuyện bình thường. Ngay từ ngày đầu sang, Hà Nguyệt Dương với bảng thành tích dày đặc cùng thể hiện khá tốt, cũng được đặc cách học L3.
Hai năm tiếp lần lượt học M1, M2, thuận lợi lấy bằng thạc sĩ.
Rồi sau đó, sống cuộc sống của nghiên cứu sinh, rốt cuộc sau hai năm, lấy bằng PhD.
Sự nghiệp cứ thế thuận buồm xuôi gió, nhưng quả thật, chưa bao giờ cô cảm thấy hạnh phúc.
Có những nỗi nhớ, nó diết da.
Có những khát khao, mong trở lại quá khứ…
Có những ngọt ngào trong từng giấc mơ, để rồi khi thức giấc, nước mắt lại tràn trề…
Có những cảm xúc, không thể nói lên lời.
Vì hèn nhát, vì đau lòng, vì lo sợ…chưa một lần dám về nước…
5 năm trôi qua…
Cậu còn nhớ cô?
Cậu còn giận cô? Ghét cô? Họ còn có thể làm bạn?
Cậu bây giờ như nào???
….
Dừng lại ở chung cư MW, bấm thang máy lên tầng 17.
Căn phòng trước mặt hoàn toàn trái với tưởng tượng của cô.
Ngày ở Pháp, cô có gửi chút tiền về nhờ ba mua trả góp hộ một phòng tại chung cư đang xây dựng, chỉ nghĩ là mua để sau này về có nơi ở, không ngờ ba cô cho tu sửa từng tý một, trang hoàng cẩn thận từ viên gạch lát.
Phòng bếp hồng nhạt ấm cũng, phòng ngủ vẫn màu xanh dương mà cô yêu thích, phòng khách bày sẵn một chiếc tivi màn hình phẳng.
Hà Nguyệt Dương ấn dãy số quen thuộc.
-”Ba…”
-”Ừ, về tới nơi chưa con?”
-”Con tới rồi…”
-”Ừ, ta đặt mật khẩu là ngày sinh của con…”
-”Vâng…”
-”Ừ, hai tháng nữa ba mẹ mới về nước được, lúc đó gia đình chúng ta gặp mặt…đừng buồn nhé”
-”Không ạ, con cũng cần thời gian để ổn định công việc, ba mẹ đi chơi vui vẻ…”
-”Ừ…”
-”Ba…”
-”Sao con?”
-”Cảm ơn ba!”
-”Gớm cái nhà cô, tắm giặt rồi đi nghỉ đi con…”
-”Dạ!”
Dọn dẹp một hồi, nấu một bát mì, Hà Nguyệt Dương bỗng mỉm cười. Không biết năm đầu, cô vì sao mà sống qua nổi?
Hồi đó, nhận được điện thoại của Hà Nguyệt Anh, cô lập tức chuyển về Việt Nam 27000 euro, đó là toàn bộ số tiền học bổng năm nhất. Cô cũng không nhớ rõ mình đã làm bao nhiêu công việc tất cả, xoay sở ra sao?
Hàng ngày, còn phải gọi điện về nước, van xin ba cô tha cho em gái, cho nó tiếp tục hoạt động nghệ thuật.
Hồi đó, mỗi lần ăn mì, cô thấy ngon vô cùng…
Những năm sau, cuộc sống tất nhiên không vất vả như thế, nhưng hình như nhàn rỗi sinh ra lắm chuyện, nhàn rỗi khiến con người ta nghĩ nhiều hơn, buồn nhiều hơn…
Cầm chiếc điện thoại, cô lưỡng lự hồi lâu.
Cuối cùng, không kìm nổi tò mò, cũng vào /p>
Mỗi lần Nguyệt Anh sang Pháp với cô, đều kể rất nhiều chuyện, Phong và Anh từng hẹn hò suốt ba năm, lần cầm tay đầu tiên, cái ôm đầu tiên, chiếc hôn đầu tiên…nó đều kể cô nghe, tâm trạng cực kì hạnh phúc.
Mỗi lần, mỗi lần Nguyệt Dương đều cười thật tươi, chỉ là người ta thấy, mỗi lần em gái bay về nước, cô đều đóng cửa ở lỳ trong phòng suốt mấy ngày trời.
Qua lời Hà Anh, cô cũng biết, Phong hiện giờ rất nổi tiếng. Ngày bên đó, cô chưa từng dám tìm hiểu một chút nào về cậu, cô sợ cô sẽ không chịu nổi, nhưng bây giờ, đằng nào cũng sẽ phải đối mặt, biết thêm chút thông tin cũng tốt…
Nhẹ click vào kết quả tìm kiếm đầu tiên, Hà Nguyệt Dương chăm chú đọc từng chữ…
….
Wind (tên thật là Vũ Huỳnh Phong), là một diễn viên, ca sĩ, nhạc sĩ, MC, người mẫu nổi tiếng.
Wind xuất hiện trước công chúng lần đầu tiên trong clip ca nhạc của Hà Nguyệt Anh, clip đã nhanh chóng thu hút được 10 triệu lượt view chỉ trong 2 tuần. Wind khi đó nhận được rất nhiều sự quan tâm của các bạn trẻ.
Lúc đó, anh đã từng gặp phải scandal lợi dụng Hà Nguyệt Anh để nổi tiếng.
Tuy nhiên, khi ca khúc Lẽ nào em không biết – do chính Wind sáng tác và thể hiện, được phát hành, lập tức đánh bay mọi điều không hay.
Hàng loạt các ca khúc sau đó Chờ em, Only you, Không thể quên…nhanh chóng đứng đầu các bảng xếp hạng.
Wind cũng lấn sân sang các hoạt động nghệ thuật khác, như phim ảnh, MC, người mẫu. Mỗi lĩnh vực anh tham gia, đều đạt thành quả nhất định và đặc biệt thu hút rất nhiều người xem.
Rất tiếc, sự nghiệp nghệ thuật của Wind chỉ gói gọn trong hai năm. Bắt đầu từ tháng tám ba năm trước, anh đã thành lập công ty giải trí MW, lúc đầu gồm anh và hai người bạn nữa, nghệ sĩ đầu tiên mà công ty làm đại diện là diễn viên Hà Nguyệt Anh, cho tới giờ, đã thành công ty quy mô lớn, rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng hiện nay hoặc trực thuộc, hoặc cũng đã từng được đào tạo ở MW.
Có lẽ trong showbiz, Wind là nghệ sĩ hiếm hoi có IQ 157, cộng với giải Nhất Toán Quốc Gia khi còn học trung học phổ thông. Một lý lịch sạch đẹp khiến cho Wind tuy không hoạt động đã lâu nhưng luôn là tiêu điểm của dư luận, là nghệ sĩ sở hữu lượng fan đông đảo nhất từ trước tới nay.
….
….
Vào fansite riêng của Phong, vô số ảnh đẹp. Cậu ấy, quả thật đã thay đổi rất nhiều, nước da sậm hơn, gương mặt góc cạnh hơn, cả người cậu toát lên một nét đẹp nam tính hoàn hảo…
Đặt từng con hạc giấy cẩn thận vào chiếc túi xách nhỏ, Hà Dương bỗng trầm lặng.
Thì ra đã lâu như vậy rồi.
Đã lâu rồi cô không nhìn thấy khuôn mặt ấy, không còn nghe giọng nói ấy, không còn được ai gọi Nguyệt ơi Nguyệt ơi… da diết tới thế…
Những năm tháng của cậu bận rộn, đẹp đẽ là vậy, một người bé nhỏ như cô, Phong chắc không nhớ nổi…
….
….
-”Tỷ tỷ, chuyện muội và anh Phong hẹn hò ý…”
-”Ừ, sao?”
-”Tỷ đừng nói cho ai nhé!”
-”Ta có đọc tin tức, hình như có vài báo biết chuyện đó…”
-”Không sao, muội phủ nhận hết rồi”
-”Ừ, mi yên tâm, giờ hai người nổi tiếng, ta biết!”
-”Với lại bọn muội vừa chia tay tháng trước, quên chưa kể cho tỷ, tỷ có gặp lại anh ấy cũng đừng nói gì nhé!”
-”Được rồi…”
-”À tỷ này, đừng quên tối nay đi dự lễ thành hôn của Hiếu và Nghĩa nhé…”
-”Ta biết, ta về nước sớm cũng vì thế mà!”
-”Vâng, tỷ đi sớm một tý nhé, tầm 6 giờ có mặt nhé”
-”Ừ, 5 giờ ta sẽ đi…”
Hà Nguyệt Anh thở phào nhẹ nhõm, nghe tiếng ai đó đằng sau mình, cô bỗng dưng vui vẻ hẳn…
-”Anh Phong, sao anh tới đây?”
-”Tìm em chứ sao…tốt đẹp cả chứ?”
-”Tất nhiên là tốt đẹp, mời anh đi ăn cơm nha!”
-”Ok, nhưng trước đó cùng anh tới một nơi…”
-”Đi đâu?”
Phong cười, kéo Hà Anh, nói đầy bí hiểm:
-”Đi rồi em sẽ biết!”
….
Họ dừng lại ở một sân vận động cách đó không xa, phía trước là một vật thể rất to, được bao phủ vải đen huyền…
-”Quà cho em!”
Hà Anh hồi hộp mở tấm vải, cô không thể tin nổi vào mắt mình, là một chiếc Ferrari màu đỏ cực kì nổi bật, cô là fan cuồng của dòng xe này, vật thể trước mặt, cũng là thứ cô muốn bổ sung vào bộ sưu tập của mình…
-”Anh…anh…”
Khóe mắt cô rơm rớm.
-”Thích không?”
-”Em thích…nhưng…”
-”Không nhưng gì cả…em còn nhớ chứ, năm đó, cả gia đình anh gặp đại họa, nếu không có số tiền của em, anh cũng không thể giữ được lại ngôi nhà yêu quý cho ba mẹ…”
Phong cảm động nhớ lại.
-”Giúp được anh là em vui rồi, anh đừng nghĩ nhiều như vậy…”
-”Anh biết, em là cô gái tốt bụng và lương thiện nhất trên đời, nhưng anh cũng biết, hồi đó, em mới vào nghề chưa được bao lâu, lấy đâu ra lắm tiền như thế, chắc em phải khổ cực vất vả lắm…”
Hà Anh ấp úng:
-”Vì anh…em có thể làm bất cứ thứ gì…”
Bàn tay anh nhẹ lau đi nước mắt trên mặt cô.
-”Được rồi, nhận quà nhé!”
Mấy năm nay anh đều muốn trả lại cô số tiền đó, nhưng cô nhất định không chịu. Lần này mua chiếc xe cô yêu thích, rất mong cô sẽ nhận, anh cũng vì thế mà đỡ cảm thấy mắc nợ.
-”Nếu đó là việc anh muốn…”
-”Được rồi, đi ăn cơm thôi”
-”Xe này, em tạm thời chưa muốn lái…”
-”Vậy lên xe anh, anh cho người mang về”
Anh tươi cười chiều theo nguyện vọng của cô. Cô vòng lên, khoác lấy cánh tay anh. Cô nhớ không nhầm, từ rất lâu rồi, anh đã luôn chiều chuộng cô như vậy. Nhưng cô vẫn muốn hơn thế!
Cái chiều chuộng của anh với cô, người ngoài nhìn vào, kiểu gì cũng rất ghen tỵ. Chỉ có cô, trong lòng rõ hơn ai hết…
Scandal hai người hẹn hò.
Là cô tung ra.
Phóng viên hỏi, anh giữ yên lặng. Anh gọi cho cô, nói cô tự mình phủ nhận. Cô hỏi tại sao? Anh nói cô là con gái, anh không muốn cô bị thiệt thòi, dị nghị, anh còn cho phép cô trả lời rằng anh tán tỉnh, ngỏ lời, nhưng cô không đồng ý.
Thời gian trôi, cô giờ đã ở trên đỉnh cao sự nghiệp; nhưng có duy nhất một thứ, cô thừa nhận, cô thèm khát…
Dù sao, không sớm thì muộn, cô cũng sẽ bước vào trái tim anh mà thôi, cô nhất định không từ bỏ!
…..
Hai người rẽ vào quán ăn quen thuộc.
Giọng cô nũng nịu:
-”Em muốn gọi cơm sườn chua ngọt…”
-”Mọi khi toàn ăn rau mà em bé, hôm nay không cần giữ dáng hả?”
-”Không, nhưng em muốn hỏi…nếu em béo anh Phong có còn quan tâm em nữa không?”
Phong nhìn sang, búng tai đứa ngồi cạnh.
-”Em có thấy ông anh trai nào bỏ rơi em gái chỉ vì nó béo chưa?”
Lời nói ngọt ngào mà như nhát dao cứa, em gái, em gái, em gái…cô dị ứng với cái từ đó. Cố giữ bình tĩnh, Nguyệt Anh hỏi:
-”Anh này, tối nay anh có đi dự lễ thành hôn của Hiếu không?”
-”Hỏi thừa thế?”
Phong cười.
Cô lúng túng:
-”Tối nay chị ấy cũng tới…ý em là Hà Dương, chị ấy mới về nước!”
Phong cầm ly vang, cái vẻ nhấp môi, uống rượu của anh nó rất bình thản, nhưng khó mà nhận ra, lòng anh đang rối bời như nào…
-”Xem ra anh không còn thấy khó xử nữa…”
Anh nói, chậm rãi.
-”Cũng không có gì, hồi đó, chỉ là lúc trước khi đi, có hơi nặng lời với Dương, sau đó em cũng biết, cậu ấy ngắt điện thoại, cũng không thể liên lạc bằng facebook, gmail…”
-”Thư của anh, em có chuyển cho chị ấy, em thề..em cũng không biết vì sao chị lại không liên lạc với anh…”
-”Tất nhiên anh tin em, có lẽ Dương vẫn giận anh lắm…”
-”Anh có giận chị không?”
Hà Anh hỏi, rất khẽ.
-”Có gì đáng để
giận…”
Câu trả lời của anh khiến cô rất hài lòng…
-”Vậy thì tốt, số Dương cũng có phúc, hình như chị ấy lại thay người yêu mới…”
-”Ừ…”
…………
…………
Lượn qua một vòng, Hà Dương khẽ mỉm cười. Quả là muội muội yêu quý, cô khá hài lòng với chiếc xe mới này. Cũng nhờ nó mà cô nghiễm nhiên có bằng lái. Tự nhiên thấy, em gái mình lớn thật rồi, tự hào về nó quá!
Hà Nội mùa thu, mùi hoa sữa thơm ngạt ngào. Cái cảm giác hạnh phúc này, chắc chỉ có người con xa quê mới cảm nhận rõ.
Từng cơn gió mát tới dịu lòng người, đoạn đường gần hội trường kết hôn của tỷ tỷ đông tới nghẹt người. Phải rồi, tỷ ấy cũng làm trong ngành giải trí, quen biết nhiều là chuyện đương nhiên.
Kitssssssss….
Chiếc xe đằng trước phanh gấp đột ngột khiến cô trở tay không kịp, ngó lại đằng sau, xe đáng thương của mình cũng bị “hôn đít ngọt ngào” bởi con Lamborghini Aventador đầy hiên ngang.
‘Hix…chị mới lái em chưa đầy một giờ, sao em nỡ bị thương khiến lòng chị xót xa…’. Nguyệt Dương đành ngậm ngùi xuống xem xét.
Thấy cửa kính xe bên dưới từ từ mở, cô nhẹ nhàng đi tới, lịch sự hỏi han:
-”Anh có sao không, xin lỗi nhé, tại xe trước phanh gấp quá…”
Người lái xe trông rất hầm hố, cả người anh ta đầy rẫy những hình xăm, cứ nghĩ sẽ có tranh chấp, ai ngờ nhìn thấy cô, anh ta lắp bắp:
-”Chị Nguyệt Anh, em tưởng chị bận quay phim sẽ tới muộn?”
Hà Dương phì cười, từ lúc về nước tới giờ anh ta không phải là người duy nhất nhầm lẫn, xem ra cũng là người quen của muội muội, cô giải thích:
-”Chào bạn, mình là Nguyệt Dương, chị gái sinh đôi của Nguyệt Anh…”
-”A, em cũng nghe qua…”
Người đối diện cô vẫn chưa hết há hốc, nhanh chóng quay về phía sau gọi với:
-”Anh Phong, anh Phong, chị gái của chị Nguyệt Anh này, giống chị Nguyệt Anh như đúc luôn…”
Giây phút nghe thấy cái tên ấy, cả người Hà Nguyệt Dương cứng đờ.
Cô đã chuẩn bị tinh thần, hôm nay có thể sẽ gặp cậu, nhưng không ngờ, lại trong hoàn cảnh này. Cậu mặc bộ vest màu đen lịch lãm, cả người hơi ngả vào ghế, khuôn mặt anh tuấn, trông cậu ngoài đời, còn đẹp hơn trong ảnh rất nhiều…
-”Anh Phong, anh Phong…”
Hà Dương đưa tay lên miệng, khẽ suỵt người lái xe.
-”Để cậu ấy ngủ!”
-”Chị biết anh Phong ạ?”
Cảm thấy có gì đó nghèn nghẹn. Mà tại sao cô phải nghẹn, cô là cái gì? Cùng lắm cũng chỉ là một người bạn học chung lớp, là chị gái người yêu cũ, là đứa con gái khốn nạn cậu không bao giờ muốn gặp… cậu đâu nhất thiết phải nói cho mọi người?
Hà Dương cười, đáp:
-”Ừ…”
Lái xe nghĩ ngợi, rồi vò đầu bứt tai.
-”Trời, mà em ngu quá, chị Nguyệt Anh với anh Phong thân vậy, kiểu gì hai người chả quen nhau…em đánh thức anh ấy nhé!”
-”Thôi, bạn có sao không, xe ổn chứ?”
-”Dạ không ạ…Em đâm vào chị mà, ngại quá”
-”Ừ, thế thì tốt, mình đi trước nhé!”
Ai đó khẽ quay người, giọt nước mắt lặng lẽ rơi…
Có người trong xe, nhìn theo, ánh mắt u buồn…
Nếu Wind muốn, Moon sẽ đi
Hà Nguyệt Dương tìm chỗ đậu xe thích hợp, tiến tới hội trường hôn lễ. Cảm thấy vẫn sớm, cô ghé qua phòng nhỏ bên cạnh.
-”Các ngươi mù màu cả à, ta đã nói complê màu lông chuột, chứ không phải lông chó như này hiểu chưa?”
-”Cả cà vạt nữa, cà vạt gì mà toàn đỏ choe đỏ choét thế này, đeo lên như con vẹt ý, phải nhã nhặn…”
Nhân viên lắp bắp.
-”Nhưng hôm trước anh mới bảo là…”
Hiếu cáu nhặng xì ngậu:
-”Anh anh cái l…”
-”Vâng, chị, hôm trước chị mới bảo là chọn màu sắc tươi …”
-”Con này cãi à, bà bảo chọn màu sắc tươi chứ bà bảo mày chọn màu này à…mau chuẩn bị hết lại đi, không bà cho thôi việc cả lũ…”
-”Cả cái con kia nữa, bà đã bảo hoa cưới là phải đúng 27 bông hồng, kỉ niệm ngày bà mới Nghĩa quen nhau, mày bó 26 bông là sao? LÀ SAO?”
-”100 cái bánh cheessecake của bà, sao lại thành 100 cái donut thế này…”
-”Ngoài cổng sao bà thấy chữ Hiếu thấp hơn chữ Nghĩa vài milimet là sao? Chưa cưới chúng bay đã rủa vợ chồng bà hả, mau, mau sửa lại cho bằng nhau…”
….
Có người đứng ngoài cửa, ôm bụng cười nắc nẻ. Đúng, đây đúng là tỷ tỷ của cô rồi, không sai đi đâu được.
Hiếu đang bực mình, nhìn ra càng điên, chỉ thẳng tay vào mặt con bé láo toét:
-”Con ranh kia, mày cũng biết đường về cơ à? Năm năm trời cắt đứt liên lạc, con khốn nạn mày tưởng mày là Vip hả, sao mày không chết luôn bên đó đi…”
Hà Dương phụng phịu:
-”Thôi mà, nguôi giận nguôi giận, muội biết tội rồi, muội xin, muội xin…”
-”Xin xin cái con khỉ, bảo vệ đâu, lôi con này ném ra ngoài cho bà…”
-”Tỷ tỷ xinh đẹp dịu hiền, nỡ lòng nào, tỷ cũng biết ngày ấy scandal ầm ĩ, muội nào dám nhìn mặt ai…”
-”Do trấu cái đ… gì? Mày coi bà là loại người gì hả???”
-”Tỷ đừng giận nữa mà, tức nhiều hại long thể, sắp cưới tới nơi rồi, nhan sắc là quan trọng nhất…”
-”Tránh ra…”
-”Thôi mà.”
-”Tránh…”

Tỷ tỷ đúng là, giận dai như đỉa…Nguyệt Dương đành chuyển phương án hai:
-”Thôi được, chúc tỷ hạnh phúc, muội về đây…”
Hiếu tức, quát:
-”Con điên kia, đứng lại…”
Đoạn hất hàm:
-”Vào phòng kia thay, mặc bộ đó vào!”
Hà Dương mừng huýnh:
-”Vâng, vâng, tuân lệnh, tuân lệnh…”
….
Đứng trước gương, Hà Nguyệt Dương cũng không nhận ra chính bản thân mình nữa, váy tím bồng bềnh, tóc được búi lệch trông vô cùng duyên dáng, khuông mặt ửng hồng bởi lớp phấn mỏng…
-”Xinh quá, muội muội của ta đẹp quá…”
Hiếu lúc này mới nguôi ngoai một chút.
-”Không, tỷ tỷ hôm nay là người đẹp nhất, quyến rũ nhất!”
-”Cái đấy ai chẳng biết, nhưng ta đẹp mười phần thì muội cũng phải được bảy tám phần nha…yêu quá…mau, mau ra làm tôn đội hình phù dâu cho ta đi!!!”
Hà Nguyệt Dương cầm ấm trà. Tỷ tỷ chỉ tổ chức tiệc ngọt. Nhiệm vụ của cô rất đơn giản, đi lại các bàn, thấy khách tới thì tiếp trà, trong lòng chất chứa chút lo sợ, hôm nay chắc chắn gặp lại nhiều bạn bè, scandal năm đó, liệu mọi người có khinh bỉ cô?
Thật may, toàn bạn tốt, không những cho chuyện cũ vào dĩ vãng, họ gặp lại, tay bắt mặt mừng, tám chuyện rộn ràng, một thời trẻ trâu đùa nghịch được các nàng thi nhau khai quật. Đã lâu lắm rồi, cô mới có cảm giác ấm cúng tới thế.
-”Tỷ tỷ!!!”
Nguyệt Dương tươi cười ngoảnh lại phía giọng nói thân thương ấy…muội muội yêu quý vừa tới, còn có cả người đó, họ khoác tay nhau, rất tình cảm. Cậu ấy và Nguyệt Anh, thật giống hoàng tử và công chúa, đẹp đôi tới hoàn hảo!
Cố nín thở, cô bưng trà, thực hiện nhiệm vụ của mình, dù sao không sớm thì muộn, cũng sẽ gặp mặt.
-”Uống đi muội…”
-”Cảm ơn tỷ nhé, trà gì đó? Thơm quá!”
-”Ta không biết, tỷ tỷ chọn, chắc chắn là loại thượng hạng rồi…”
Nguyệt Dương đưa tách trà, hướng về phía bên cạnh. Khoảng cách của cô và Phong, gần tới nỗi, cô cứ nghĩ là mơ…
Cậu chắc chẳng thể nào biết, mùi hương bạc hà này vấn vương mãi trong tim…
Cậu chắc chẳng thể nào biết, tiếng gọi Nguyệt thân thương đó, cô thèm nghe tới khủng khiếp.
Cậu chắc chẳng thể nào biết, từng kí ức chiếm trọn trái tim cô. Cái cảm giác tay cậu xoa mồ hôi trên trán, dịu dàng búi tóc, điệu bộ tức giận mỗi lần cô bị ngã, sự ân cần trong mỗi thìa cơm cậu xúc, cái mát lạnh khi từng lớp sơn móng tay chạm vào, những trái cóc trái ổi giòn tan cậu mua mỗi ngày, nụ hôn đầy nước mắt ngày chia xa…Tất cả, tất cả gói thành nỗi nhớ, một nỗi nhớ ma quỷ, hành hạ cô từng giờ, từng phút…
Gương mặt này, xuất hiện không biết bao lần trong những bức vẽ của cô? Ánh mắt này, cô còn nhớ rằng nó rất ấm áp, hiện giờ, sao như băng như đá???
Đã lâu lắm cô mới nghe tiếng tim mình đập nhanh tới vậy, kiềm nén những cảm xúc, lời cô nhẹ nhàng:
-”Mời cậu dùng trà…”
-”Cảm ơn!”
Cậu đáp cô lịch sự, rồi quay sang trò chuyện vui vẻ với mọi người.
Một luồng khí lạnh bao phủ, cảm thấy mình thật thừa thãi, ai đó lặng lẽ bước đi…
-”Nguyệt Dương, Hà Nguyệt Dương…”
-”Nguyệt Dương…Phải cậu không?”
Việt An nhìn thấy bạn, mừng rỡ gọi.
-”Phải, là mình”
-”Thật không? Tôi đang tỉnh hay đang mơ thế này?”
-”Đang tỉnh…”
Hà Dương phì cười.
-”Trời ơi bạn làm gì mà không liên lạc được thế? Làm người ta mong muốn chết…”
-”Ừa, thì cũng phải đóng cửa luyện công chứ…”
-”Cũng phải, mà bạn luyện ghê quá nha, nghe nói lấy bằng tiến sĩ rồi hả, chẳng bù cho mình, giờ mới bắt đầu học thạc sĩ thôi…”
-”Mỹ khác Pháp khác mà…”
-”Ừ, mấy năm qua bạn sống như nào…ngồi xuống đây…”
Hà Dương lúng túng:
-”Mình, mình còn phải đi tiếp trà…”
-”Ơ thế mình đi với bạn, rồi cùng nói chuyện…”
-”Ừ…”
Đôi trai gái cười nói rúc rích, hàn huyên đủ thứ.
Phía xa xa, có ánh mắt đầy những tia đỏ dán chặt lấy họ…
….
….
-”Mời bạn dùng trà!”
Việt An cẩn thận rót cho khách, quay sang người bên cạnh, hớn hở:
-”Dương này, cậu định tiếp theo như nào?”
-”À, mình nhận được lời mời của Viện Toán, chắc sẽ làm việc ở đó!”
-”Viện Toán chỗ Hoàng Quốc Việt hả?”
-”Ừ, đúng rồi, nhưng sắp tới mình làm việc ở thư viện Tạ Quang Bửu, tầng 7, chỗ trường Bách Khoa ý, cậu biết không?”
-”À, biết biết, đợt về nước có tới đó hội thảo một lần, cũng không ngờ Viện Toán mình lại có trụ sở ở đó nữa, phòng ốc ở đó khá là đẹp…”
-”Rảnh rỗi thì tới chơi, bao giờ thì cậu quay về Mỹ?”
-”Cuối tháng 9, mà này, trường mình đang tuyển researcher đó, cậu có bằng của ENS, chắc chắn đậu luôn, có ý định đi không? Nếu có thì liên lạc với mình, mình giúp vài thủ tục…”
Trường của Việt An rank 25, Hà Dương nghe vậy quả thật thấy cơ hội quá lớn, cô lưỡng lự:
-”Bao giờ là hạn cuối hồ sơ?”
-”Một tháng nữa…”
-”Ừ, 25 này nếu ở lại sẽ là ngày mình sẽ lên Viện Toán kí hợp đồng, vậy thì tối 24 mình báo cậu được không?”
-”Ừ, okie, okie, suy nghĩ kĩ vào nhé!”
-”Nhất định…”
Đoạn An trêu, thì thầm tai cô:
-”Ơ me ri cần gheo căm iu…”
Hà Dương cười nắc nẻ, gương mặt ửng hồng.
……
Sau hàng trăm hàng tỷ lời phát biểu, chúc phúc, ăn uống…các khách mời còn được tham dự trò chơi do chính Hiếu và Nghĩa thiết kế.
Phổ biến luật chơi xong xuôi, nàng Hiếu chọn ra được 7 anh chàng cao to đẹp trai nhất hội trường, bắt ép lên tham dự.
Nàng lần lượt bốc thăm tên của người nữ đi kèm giao cho các anh.
-”Nào, nào, bây giờ các bạn hãy đọc tên của bạn nữ chơi cùng mình đi…”
Nguyên Bảo mở tờ giấy, giọng to rõ ràng:”Mai Hạnh”
Việt An:”Nguyệt Anh”
Hotboy mới nổi Việt Đức:”Lan Anh”
Nàng dâu mới hơi chau mày, rõ ràng là nàng đã cố ý nhét tên con muội muội cho hotboy mới nổi này, muốn thành bà mai cho bọn nó, vậy tại sao nó lại gọi tên cái đứa quái nào thế?
……
……
Người cuối cùng, Vũ Huỳnh Phong, anh mở tờ giấy, giọng điệu bình thản: “Hà Nguyệt Dương”.
Ánh mắt Hà Nguyệt Anh hơi trùng xuống, nhưng cô mau chóng lấy lại tinh thần, vui vẻ cười đùa.
Hiếu thì rỉ tai Nghĩa:”Em đ… hiểu gì hết, chả nhẽ em lại nhầm được hả???”
Nghĩa an ủi vợ:”Thôi, mình thích gán ghép để sau, giờ đã lỡ thế rồi, cứ chơi đã…”
Trò thứ nhất, các cặp đôi đặt ba quả bóng tenis vào giữa hai người, không được dùng tay, di chuyển từ đầu tới cuối hội trường, rơi quả nào là phải làm lại từ đầu. Khi mang được cả ba quả về, sẽ nhận được 1 bông hồng. Trong 15 phút, cặp nào có nhiều hoa nhất sẽ thắng.
Hà Nguyệt Dương từng bước tiến tới gần “bạn chơi” của mình, đầu óc cực kì căng thẳng. “Hey” một tiếng chào, mà cậu ấy không hề nói gì.
Thường thì thi đấu đồng đội, phải có hò zô, bàn bạc, thảo luận mới hiệu quả. Các cặp ở đây cặp nào cũng rôm rả, chỉ có cặp số 7, chẳng thèm nói với nhau nửa lời.
Người con trai cúi xuống, nhẹ nhàng tháo đôi dép cao gót, đặt chân người con gái lên chân mình. Ba quả bóng, một quả giữ bằng môi anh và trán cô, một quả gần xương quai xanh, quả cuối cùng ở bụng.
Giây phút người ấy vòng tay ra phía sau, ép chặt lấy mình, trái tim Hà Nguyệt Dương như muốn vỡ òa…
Cô nghe có tiếng bóng rơi lụp bụp từ các đội khác, lại nhìn Phong, không hổ danh IQ 157, quả thật rất thông minh. Khác biệt ở chỗ, cô hoàn toàn đứng trên chân Phong, chỉ mình cậu ấy di chuyển, độ rung ít hơn, khoảng cách hai người cũng khá sát, bóng chạy đằng trời.
Kết thúc phần một, đội cô chiến thắng áp đảo, nhưng cái giá phải trả khá là đắt, Hà Nguyệt Dương trong gần 15 phút mặt mày đỏ bừng, tưởng chừng không thể thở được.

-”Nào nào, bắt đầu trò thứ hai, các chàng bịt mắt hết chưa? Được rồi, tốt tốt… các nàng ngồi trên lưng các chàng mau!!!”
-”Xong hết chưa…được rồi, Okie, bây giờ đội nào mở miệng đội đó thua ngay lập tức!”
-”Rồi, bây giờ nàng ám chỉ thế nào thì tùy, miễn là chàng đi được về đích và trên đường đi phải lấy được hết tất cả các túi quà”
Cái khó của trò chơi này là mọi người chưa được bàn bạc với nhau, chưa nói ám hiệu nào đi như nào, cho nên là, bây giờ mới bắt đầu thử.
Hà Dương cũng không biết làm sao, cô thử liều, tay mình chạm vào tai trái của Phong, không thể ngờ, cậu ấy rẽ trái thật. Kí hiệu tương tự của cô là đặt tay vào tai phải và, tay cô xoa xoa tay cậu hướng từ trên xuống, Phong ngay lập tức ngồi xuống cho cô lấy quà…

Kết thúc các phần thi, đội số 7 thắng chung cuộc.
Hiếu đưa phần thưởng là vé xem phim cho muội muội, trêu:
-” Mịa, hai đứa này học chung bao nhiêu năm, hiểu ý nhau… lợi quá còn gì… còn anh Phong nhé, anh dở cái trò gì thì anh tự biết nhé… ”
Hà Nguyệt Dươn
g ngượng, má ửng hồng, đôi mắt tò mò nhìn Phong. Cô thấy mặt lớp trưởng cũng hơi đỏ, cậu ngoảnh qua chỗ khác, Dương lí nhí.
-” Vé xem phim…”
-” Tôi không cần !”
Đoạn, ai đó lạnh lùng bỏ đi. Có người nhìn theo bóng dáng ấy, trong lòng nhói đau…
………
………
Thứ Tư của tuần đầu tiên sau khi về nước, Việt An tới đón Hà Dương, hai người cùng nhau về Hạ Long tham dự Hội Nghị Nghiên Cứu Khoa học. Đây là lần đầu tiên cô tham dự một hội nghị trong nước, lần này đi cùng An cũng tốt, đỡ bỡ ngỡ.
Ban tổ chức khá là chu đáo, các “đại biểu” đều được bố trí nghỉ tại phòng năm sao, có view hướng ra biển.
Nghỉ ngơi tắm rửa, cô mở cửa ban công, khí trời ở đây, trong lành tinh khiết, thật là dễ chịu.
Đảo mắt một vòng, thấy dáng người quen thuộc, Hà Dương vò đầu bứt tai, sao lúc nào cũng có thể thấy cậu ấy là sao???
“Ding dong…ding dong…”
Vừa hay chuông cửa kêu.
-”An?”
-”Ừ, ngày mai mình trình bày kết quả nghiên cứu của mình, cậu có muốn nghe trước không? Nhân tiện có gì góp ý cho mình với!!!”
-”Ừ, nghe hay đấy…vào đây, hay ngồi ban công cho mát nhé?”
-”Okie!”
Hai người chăm chú làm việc.
Tầm hai mươi phút…
“Ding dong…ding dong…”
-”Chào anh chị, em là phục vụ khách sạn, nghe nói anh chị gọi nước?”
-”Không bạn ạ, cảm ơn…”
….
Mười phút sau…
“Ding dong…ding dong…”
-”Chào anh chị, em là phục vụ khách sạn, nghe nói anh chị gọi piza?”
-”Không bạn ạ, cảm ơn…”
….
Mười phút sau…
“Ding dong…ding dong…”
-”Chào anh chị, em là phục vụ khách sạn, nghe nói anh chị gọi cơm chiên?”
-”Không bạn ạ, cảm ơn…”
….
Mười phút sau…
“Ding dong…ding dong…”
-”Chào anh chị, em là phục vụ khách sạn, nghe nói anh chị cần xà phòng?”
-”Không bạn ạ, cảm ơn…”
….
….
….
Một cơ số không nhỏ lần “được” khách sạn quan tâm, Việt An phát khùng:
-”Chúng tôi không gọi gì cả, các người làm ơn dừng lại đi!”
Họ dừng lại thật, chỉ có điều, hai chục phút sau, lại có bé gái xinh đẹp ấn chuông, giọng nói nũng nịu:
-”Cô chú mua hoa cho con đi…”
Hà Dương bắt đầu nghi ngờ:
-”Được, cô sẽ trả cao, nhưng con phải khai ra ai sai con làm việc này?”
-”Không ai sai ạ, nhà con nghèo lắm, cô mua hoa cho con đi…”
Thuyết phục đủ kiểu, mà con bé rất ương, cô đành mua vài bông hoa cho nó. Tiếp theo, trẻ con đứa bán kẹo, đứa bán dừa, đứa bán vỏ sò…liên tục gọi cửa, mà không tài nào khai thác được gì.
Rốt cuộc, là kẻ nào xấu tính?
Việt An chịu thua, tự quay về phòng mình, từ lúc đó, Hà Dương mới được yên tĩnh.
Buổi chiều ngày thứ hai ở Hạ Long, mọi người rủ nhau đi thăm thú, Hà Dương thấy đau đầu nên quyết định nghỉ lại khách sạn.
Nằm mãi không ngủ được, chán, lại dậy đi dạo.
Quanh khu nghỉ dưỡng có bể bơi rất đẹp, không ngần ngại, ai đó xuống lượn vài vòng.
Thời gian trôi, mọi thứ đều có thể thay đổi.
Từ năm thứ hai, có tiền học bổng, không phải đi làm, cô lại thấy cô đơn ghê gớm, đăng kí tất cả các câu lạc bộ thể thao của trường, nhờ đó mà sau bốn năm, từ một đứa xuống bể bơi chỉ dám đứng ở vạch gần, nay đùa nghịch trong nước hàng giờ liền là chuyện bình thường.
Cô còn có một sở thích đặc biệt, là lặn. Thường thì cô chỉ có thể nín thở một lát, nhưng cảm giác rất tuyệt, dường như mọi muộn phiền đều tan biến.
Hà Dương nhắm mắt, thả lỏng cơ thể, từ từ chìm xuống.

Bàn tay ai đó nhẹ đặt trên bụng, vội vàng kéo cả người cô vào lòng.
Mùi hương này, sao thân quen? Và cô lại nghe tiếng gọi ấy…
-”Nguyệt…Nguyệt…Nguyệt ơi…”
-”Không sao đâu, cậu sẽ không sao…”
Một mảnh kí ức ùa về, cô nhớ ngày hôm đó…người ấy cũng gọi cô tha thiết như thế, cô nhớ, cô đã rất muốn mở mắt, mà thật khó khăn…
Cô nhớ, khuôn mặt cậu hoảng loạn…
Cô nhớ, cậu đã khóc…vì cô.
Và một lần nữa, mọi thứ lại hiện ra trước mắt, không phải quá khứ, cũng chẳng phải giấc mơ…Cô ở trong lòng cậu, rất gần, rất gần…
-”Tôi chỉ định lặn một chút…Tôi không sao…”
Tiếng cô thì thầm, cô nghe tiếng thở phào của cậu…
Giây phút đó, bỗng dưng cô tham lam, muốn được cậu ôm chặt vào lòng như ngày đó, muốn cậu hết giận cô, muốn được trò chuyện với cậu, muốn trở lại làm bạn tốt…’Moon thực sự rất rất rất nhớ Wind’
Thế nhưng, cậu ghét cô thật rồi…cực kì ghét. Cậu đặt ai đó lên chiếc ghế gần đó, vứt chiếc khăn tắm thẳng vào cô, rồi xoay người.
-”Phong à, xin lỗi…”
Giọng Moon rất nhỏ, nhưng có lẽ Wind nghe thấy.
Cậu ấy hơi chững lại, nhưng rồi tiếp tục bước đi…
Phong từng nói…cả cuộc đời này, cô đừng xuất hiện trước mặt cậu.
Hà Nguyệt Dương hôm đó đã suy nghĩ rất nhiều, nếu đây thực sự là thứ cậu muốn, cô nhất định giúp cậu hoàn thành tâm nguyện.
Lúc sau, có người bắt taxi thẳng về Hà Nội, chuẩn bị hồ sơ gửi sang Mỹ.
Những tháng ngày của Wind
-”HÀ…NGUYỆT…DƯƠNG???”
-”Tin tôi đi, cậu chắc chắn sẽ thỏa mãn, chuyện đó…tôi là người từng trải mà, kinh nghiệm đầy mình…”
-”CÂM CHO TÔI!”
-”Còn giả ngây giả ngô cái gì? Chẳng phải cậu muốn sao…? Cậu thấy tôi dễ dãi, chơi bời, cậu cũng muốn sao? Được, hôm nay tôi sẽ chiều cậu…”
-”CẬU IM MIỆNG!!!”
-”Có gì mà phải xấu hổ, nhu cầu sinh lý thôi mà, chuyện hết sức bình thường…đi nào, hay tôi thuê phòng cho chúng ta nhé???”
….
-”Hà Nguyệt Dương, nghe cho rõ này, hôm nay đi thì đừng bao giờ quay về nữa!”
-”Đất nước này, không cần một đứa con gái như cậu! Và cậu, từ giờ cho tới cuối đời, cũng đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!!!”
-”Nếu tôi là cậu, có khi tôi xấu hổ chết quách đi cho rồi…haha…Nguyệt Dương, tôi quên mất, da mặt cậu rất dày, dây thần kinh xấu hổ cũng bị đứt rồi…thôi, cậu ra sân bay mau đi, mau mau cút xéo cho chỗ này nó được sạch sẽ đi…”
-”Tôi xin lỗi, chắc tôi cũng chẳng đi tiễn cậu được đâu, nhìn thấy cậu làm tôi phát buồn nôn…”
-”…”
Vũ Phong giật mình thức giấc. Cơn ác mộng đó, thật khủng khiếp. Mỗi lần tỉnh dậy, anh đều trong trạng thái căng thẳng cực độ.
Bác sĩ cho anh thuốc an thần, anh ngủ ngon hơn. Nhưng anh lại muốn gặp bóng dáng ấy, dù chỉ là trong mơ, rốt cuộc, thuốc để một xó.
Mười bốn năm, cô chưa từng đi xa như thế, chưa từng xa anh như thế…
Ngày đầu tiên cô đi, anh còn hận lắm, ghét lắm, tự thề với chính mình, cả đời cũng không gặp lại đứa con gái làm mình đau lòng như thế, cả đời cũng không.
Ngày thứ hai, anh mang ném toàn bộ đồ vật kỉ niệm giữa hai người…
Ngày thứ năm, có bà mẹ thấy con trai chạy xuống nhà hỏi:”U đổ rác rồi hả?”. Bà vừa gật đầu, đã thấy nó vội vã lao ra xe rác ngoài ngõ, lục bới điên khùng. Sau khi tìm được thứ cần tìm, nó ngồi ngoài đó, tối mới vào nhà.
Ngày thứ bảy, anh thấy mình ngu xuẩn. Tại sao phải nhớ về một người mà không hề quan tâm gì tới mình, tại sao phải nhớ loại con gái đó? Anh thấy mình bất hiếu, gia đình thì đang khó khăn, mà anh lại như vậy…
Ngày thứ mười, để trả nợ cho ba, không còn cách nào khác, anh chính thức bước chân vào showbiz, lấy sự nghiệp, phụng dưỡng ba mẹ làm lẽ sống.


Ngày thứ hai trăm bảy tư, có fan hỏi anh rằng…những bài hát anh viết, là cho người ấy phải không??? Anh cười, nhưng trong lòng thấy trống rỗng vô cùng. Tự xem lại album của chính mình, một phút ngây người…thì ra anh nhớ cô tới như vậy.
Thì ra, Moon đã ám ảnh Wind tới thế!
Vào facebook, hít thở, anh hồi hộp gửi từng từ: “Moon, I miss you…”
Ngày thứ ba trăm cô đi, anh không nhận được bất kì hồi âm nào. Thử lại bằng các phương tiện liên lạc khác đều vô vọng.
Một cảm giác rất khó chịu. Anh nhắn tin cho Nguyệt Anh, lần đầu hỏi số điện thoại mới của cô. Câu trả lời khiến anh đầy cay đắng.
Cô đi tới chân trời mới, bỏ lại mọi thứ…trong đó có anh!
Nguyệt, Nguyệt Dương, Hà Nguyệt Dương!!!
Cô là cái thá gì chứ?
Cô nghĩ cô làm thế, anh sẽ day dứt, sẽ vấn vương cô ư? Cô nhầm rồi…cô cứ nằm mơ đi…
Tức, bực, giận!!!
Nhưng biết làm sao đây? Trái tim anh vốn đã chẳng lí trí tới thế!
Ngày thứ bốn trăm, anh nhớ cô tới cồn cào, vứt bỏ cái gọi là lòng tự trọng, viết bức thư đầu tiên cho cô.
Wind nói Wind rất hối hận, Wind xin lỗi Moon, làm ơn liên lạc lại với Wind.
Bức thư đầu, không hồi âm.
Anh kiên trì viết bức thư thứ hai, thứ ba…thứ một trăm…
Mỗi một lần, Hà Anh trở về từ Pháp, là một lần anh hồi hộp, lại là một lần thất vọng. Bao năm qua, không biết anh đã được nghe bao nhiêu trang tình trường lãng mạn của cô rồi? Bao năm qua, cô có thời gian đùa vui như thế, sao thời gian viết cho anh chỉ một hai dòng, hoặc một cú điện thoại, cũng không có?
Anh biết anh sai, anh biết anh lúc nóng giận đã không giữ được mình…nhưng cô, có cần thiết phải vô tình như thế?
Ngày thứ chín trăm, Hà Anh tung ra bộ ảnh nude, mục đích kêu gọi mọi người bảo vệ môi trường. Vũ Phong thừa nhận, anh có chút hồi hộp, chút hi vọng. Nhưng khi lật những trang báo, cơ thể trắng nuột nà không vết tích hiện lên, lại một lần hồi tưởng quá khứ, trái tim…lại một lần đau…
Ngày thứ một ngàn, anh gặp Nguyệt Anh, khóe mắt ướt đẫm, gặng hỏi mãi em ấy mới nức nở:
-”Em thương Dương quá anh à…”
-”Sao vậy, có gì bình tĩnh nào.”
-”Dương, Dương, chị ấy mới chia tay bạn trai…là anh người Mỹ đó…”
Đây không phải lần đầu tiên anh được nghe về chuyện tình cảm phong lưu của cô, thở dài chán nản, Phong nói:
-”Thôi đừng buồn, chuyện bình thường mà…”
-”Nhưng mà…”
-”Nhưng mà sao?”
-”Chị ấy có bầu rồi…giờ không biết phải làm sao?”
Nguyệt Anh khóc lóc kể lể…Ai đó thấy lồng ngực sao chua xót, mặc dù đã cố quên cô, nhưng cái tin này, sao như sét đánh ngang tai???
Hà Nguyệt Dương!!! Hà Nguyệt Dương!!!
Đêm đó, có người uống say tới mức quên trời đất…
Hà Nguyệt Dương thật giỏi!
Cô có biết, anh thèm khát một ngày trở lại quá khứ tới nhường nào…Thèm được đèo cô đi trên cánh đồng hoa ấy, thèm được nhìn thấy nụ cười của cô mỗi lần ăn một thứ gì đó ngon miệng, thèm câu cô gọi nũng nịu Phong ơi Phong ơi mỗi lần có việc nhờ vả…
Cô có biết, khi từng bức thư gửi đi, anh đã hi vọng như nào…
Anh nhớ, cái lần cô điên điên loạn loạn vì bị anh lừa đi trao giải.
Anh nhớ, cái dáng cô ngủ mỗi buổi trưa học đội tuyển.
Anh nhớ, gương mặt bừng bừng tức giận của cô khi bị anh hôn trộm.
Anh nhớ cái điệu bộ tủi thân khi anh chê cô hôi.
Anh nhớ…
Vậy mà…
Cô có thể thay người yêu như thay áo…nhưng người cô chọn, nhất định không phải là anh!
Hà Nguyệt Dương thật giỏi!!! Hà Nguyệt Dương thật vô tình!!!
Ngày thứ một ngàn lẻ một, Vũ Huỳnh Phong quyết định từ bỏ, làm lại cuộc đời, sống một cuộc sống mới thật tốt.
Ngày thứ một ngàn không trăm ba mươi, anh chuẩn bị về quê thì gặp ngay thầy u ngoài cổng.
Thầy u lúc nào cũng thế, gặp anh là quấn quít xót xa…Anh xách con gà u mang, nghe u thở dài:
-”Ba mẹ đợt này đi thăm con của một người bạn nên rẽ qua chỗ con luôn…con đỡ phải về…”
Thầy anh bảo:
-”Ừ, nghĩ vẫn thương quá mình ạ.”
-”Vâng, em cũng buồn, khổ thân con bé, sao lại dại dột thế chứ, bọn trẻ bây giờ thật khốn nạn…làm mà không có trách nhiệm gì hết…”
Hóa ra người thầy u thăm hôm nay là một cô bé, chỉ vì trót lầm lỡ, sợ gia đình, đi làm tiểu phẫu ở một trung tâm rẻ tiền. Rồi chẳng may bị nhiễm trùng nặng, giờ đưa đi các bệnh viện lớn mà không ăn thua, cô bé thì ngày càng suy nhược, không biết cầm cự được bao lâu nữa…
Đoạn sau thầy u kể gì, Vũ Phong căn bản không nghe thấy.
Lòng anh như kiến đốt, rốt cuộc, nhấn điện thoại.
“Dương vẫn còn giữ đứa trẻ chứ?”
Ở đầu dây bên kia, Hà Anh có hơi ngập ngừng, sau đó đáp vâng nhẹ nhàng, nói tuần tới sẽ sang thăm chị.
Trằn trọc cả một đêm, tờ mờ sáng, Vũ Phong lấy giấy, viết vào đó vài dòng, nhờ Hà Anh chuyển cho Nguyệt.
‘Moon, đừng bỏ đứa trẻ, về đi, Wind sẽ luôn ở bên!’

Ngày thứ một ngàn không trăm ba mươi bảy, em gái cô mang đến cho anh một tin vô cùng sốt dẻo. Cô đã bỏ đứa bé, vẫn rất khỏe mạnh, và đang quen với một anh người Canada.
Có người như chết đứng…
Trái tim anh, chính thức khép cửa với cô!!!
Năm tháng trôi đi…yên bình một cách lạnh lẽo.
Cho tới ngày thứ một ngàn tám trăm lẻ bảy…thế giới của anh lại một lần xáo trộn.
-”Tối nay chị ấy cũng tới…ý em là Hà Dương, chị ấy mới về nước!”
Bữa cơm hôm đó, không hiểu sao anh thấy mọi thứ đều thật đắng.
Về văn phòng, cả buổi anh cũng không thể tập trung. Cuối cùng, quyết định tới dự lễ thành hôn sớm hơn một chút.
Ngồi trên xe, đầu óc miên man…
Kitssssssssssss
Tiếng phanh gấp làm Vũ Phong bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.
-”Anh có sao không, em xin lỗi, tại xe đằng trước dừng đột ngột quá!”
-”Không sao…”
-”Để em xuống giải quyết!”
Phong nhìn lái xe của mình, lại nhìn qua cửa kính phía trước, có người con gái mặc áo phông hình con thỏ, chân váy dài màu xanh đang bước tới…
Là cô!
Cô vẫn vậy, vẫn thích để tóc xõa, chỉ là, bây giờ có hơi xoăn một chút.
Cô vẫn đẹp là thế, chỉ là, dáng đi có nhẹ nhàng, duyên dáng hơn rất nhiều.
Anh nghĩ, họ sẽ gặp lại, chỉ là, không nghĩ bây giờ, trong tình huống này.
Anh nghĩ, nếu có gặp lại, anh cũng sẽ tỏ ra bình thản, chỉ là, không hiểu sao tim lại rộn ràng như thế?
Anh nghĩ, nghĩ, nghĩ…nghĩ rất nhiều…
Chỉ là, khi bàn tay trắng xinh của cô vẫy vẫy, khi lái xe của anh hỏi thăm, khi giọng nói nhỏ nhẹ ngọt ngào của cô cất lên, khi mùi lyly thoang thoảng quanh anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng…
Khẽ nhắm mắt…đó là cách anh chọn, để đối mặt với cô.
-”Để cậu ấy ngủ!”
Cô nói, là cô quan tâm tới anh, hay là cô không muốn gặp anh?
Rồi cô lặng lẽ rời bước…cô biết lái xe từ bao giờ? Bao năm qua, cuộc sống của cô như nào???
….
Phong đợi Nguyệt Anh rồi mới vào. Anh biết, sẽ đối mặt với cô, trong bữa tiệc này.
Mà không ngờ, cái dáng nhỏ bé trong bộ váy tím lộng lẫy ấy tiến lại, cảm giác như toàn bộ khí trong lồng ngực từ từ bị rút đi.
Khó khăn lắm mới nói với cô được hai tiếng cảm ơn.
Khó khăn lắm mới nén nhịn cơn ghen khi thấy cô và thằng đó chuyện trò.
Khó khăn lắm mới không phát khùng khi cô có ý định đăng kí nghiên cứu ở Mỹ.
Nghe cô nói với bạn bè, hiện giờ cô độc thân, không hiểu sao lòng anh có chút vui vẻ.
Thấy người bên cạnh bốc được tên cô trong trò chơi, không kìm nổi mà giở thủ đoạn. Rốt cuộc bao năm, được ôm cô trong lòng, cảm xúc vẫn vẹn nguyên, mùi hương từ cô sao tinh khiết, cái cảm giác hạnh phúc, nhẹ nhõm tới kì lạ…
Anh tự hỏi, anh là gì?
Là cái thứ ngu xuẩn gì mà luôn bị cô xoay như chong chóng…
Mà cô đâu có xoay anh?
Cô đã từng nói yêu anh chưa? Chưa!
Cô đã từng thề hẹn với anh chưa? Chưa!
Cô và anh, chẳng liên quan, cô yêu ai, cô độc thân, chuyện này chuyện kia, cô về nước, cô định đi Mỹ…cần gì phải nói cho anh???
Là tại anh…
Là tại hình bóng của cô, có đuổi như nào, cũng không đi khỏi trái tim anh.
Bữa tiệc cưới hôm đó, Hiếu nhất định bắt Phong góp một tiết mục.
Tiếng nhạc vang lên cùng giọng hát trầm ấm của anh…
“Oceans apart day after day
And I slowly go insane
I hear your voice on the line
But it doesn’t stop the pain
If I see you next to never
How can we say forever?
Wherever you
go, whatever you do
I will be right here waiting for you…
Whatever it takes, or how my heart breaks
I will be right here waiting for you…”
‘Bất kể điều gì xảy ra, bất kể trái tim anh đau đớn tới nhường nào…anh vẫn ở đây…đợi em…Hà Nguyệt Dương, liệu em có biết, bài hát này, thực ra là hát tặng em???”
Nước mắt cô khẽ chảy, giây phút đó, anh chỉ muốn lao tới…mà cô đã nhận khăn giấy từ tay ai.
Cô trở về, thực sự đã trở về…
Không biết là duyên hay phận, cô lại mua nhà đúng vào chung cư anh mới cho xây dựng. Như một người mất lí trí, anh lập tức chuyển đồ từ biệt thự tới căn hộ cạnh cô.
Ngày qua ngày, mong muốn được gặp cô cứ tăng dần…Có lúc, lại nghĩ mình thật hèn, cô không thèm trả lời thư, không thèm liên lạc, sao mặt anh dày???
Nghĩ suy nghĩ suy…cho tới khi cô lên xe của kẻ khác, chẳng kịp nghĩ, cũng theo cô tới tận đây.
Anh thừa nhận, anh chơi xấu cô và hắn.
Anh thừa nhận, anh là kẻ bám đuôi mặt dày nhất.
Nhìn cô bất động dưới bể bơi, cả sống lưng lạnh toát. Kí ức ùa về, nỗi sợ năm đó cũng ùa về.
Khi cô nói, cô chỉ lặn, anh thở phào, mà không hiểu sao lại thấy rất tức giận. Bao năm rồi, cô đã thay đổi…bao năm của cô, chẳng hề có anh…
Nghe lời xin lỗi đó, tự dưng anh thấy đắng. Lòng tự ái trỗi dậy…Xin lỗi vì cái gì? Cô thấy anh cứu cô, nghĩ anh còn yêu cô, xin lỗi vì không đáp lại được tình cảm của anh???
Phong đã bỏ đi…đầy cương quyết.
Đêm đó, có người nốc từng ly rượu, chỉ muốn quên đi tất cả.
Mà càng uống, càng nhớ rõ…
Mệt mỏi…thương yêu…khát khao…
Muốn bỏ lại tất cả, chỉ muốn được gặp cô!
-”Chị ấy đã trả phòng rồi ạ!”
Tiếng nhân viên lễ tân khiến Vũ Phong cứng đờ.
-”Cô ấy có nói đi đâu không?”
-”Hình như chị ấy bảo về Hà Nội ạ…”
Lễ tân chưa dứt lời, đã thấy chàng trai đó nhanh chóng rời khỏi. Chiếc xe Lamborghini Aventador phóng như điên dại trong đêm.
1h sáng.
Hà Nguyệt Dương nửa tỉnh nửa mơ. Tiếng chuông nhấn liên hồi, cô trở dậy, mắt mũi tèm nhem ra mở cửa.
Còn chưa kịp phản ứng, đã bị một vòng tay nào đó siết chặt, chặt tới nỗi, hô hấp cũng khó khăn. Mùi hương bạc hà nhè nhẹ, giọng nói quen thuộc, nghe sao da diết…
-”Nguyệt!”
Tôi thì chẳng nhớ cậu chút nào
Nghe tiếng gọi ấy, trái tim Hà Nguyệt Dương như muốn vỡ òa, sống mũi cay xè. Cô biết, việc đang xảy ra chẳng đúng chút nào, mà cái vòng tay này, như thuốc mê loại nặng, trong chốc lát, cô không có khả năng chống cự.
-”Nguyệt!”
-”Nguyệt…Nguyệt à…Nguyệt à…”
Cái từ này, bao năm cô vẫn luôn thèm khát được nghe…giờ phút cậu ấy thì thầm vào tai, không kìm được mà rơi nước mắt.
Phong càng siết chặt cô hơn. Cả người cô ở gần anh quá, anh cứ nghĩ là mơ, nhẹ nhàng cúi xuống, bờ môi chạm lên má cô, nơi giọt nước đang rơi.
Trao một nụ hôn dịu dàng trên trán, ai đó không tự chủ được, lần mò xuống đôi môi đỏ mọng…Nguyệt Dương cả người sợ hãi…
-”Phong, đừng!”
Có người đau lòng muốn chết, thừa hiểu cô, anh đành cười nhạt:
-”Hà Nguyệt Dương, tôi đùa tý thôi, chào mừng cậu trở lại!!!”
-”Cậu…cậu…???”
-”Có gì đâu, cậu ở Châu Âu bao năm mà vẫn cổ hủ thế?”
Ừ thì ở nơi xứ người cô cùng bạn bè trao nhau những cái ôm hay thơm nhẹ là hành động hết sức bình thường, nhưng Phong có biết, cậu ấy là một phạm trù khác?
-”Ngây ngốc gì vậy, hay thấy tôi đẹp trai quá, quyến rũ quá nên không chịu nổi rồi?”
Bị nói trúng tim đen, ai đó đỏ bừng, thoát khỏi người đối diện, vừa quay vào nhà, cô vừa hỏi:
-”Khuya thế này tới đây làm gì? Không phải cậu đang ở Hạ Long sao?”
-”Đó là chuyện của tiếng rưỡi trước…”
Hà Nguyệt Dương nao lòng, lúc nãy cô còn ngửi thấy mùi rượu từ người cậu, có việc gì mà nửa đêm nửa hôm phải đi gấp như vậy???
Phong tránh cái nhìn đầy nghi hoặc của cô, anh hỏi:
-”Có gì ăn không? Tôi đói quá!!!”
Cô định thắc mắc, chất vấn… nhưng nhìn Phong mặt mũi nhợt nhạt, lại thôi.
-”Ngồi ở phòng khách chờ tôi!”
-”Ừ…”
Nói là ừ chứ làm sao mà Wind có thể nhẫn nại ngồi phòng khách? Đợi cô vào một lúc, anh cũng rón rén chạy lại, dựa người vào tường, thỏa ý ngắm nhìn.
Cô vẫn thế, lớn tướng còn thích mặc váy ngủ Kitty, thùng thà thùng thình chạy trong bếp, trông rất đáng yêu, có người ức không thể xông vào cắn cho một trận. Cô trần thịt gà, trứng với giò rán sơ rồi xắt sợi, cuốn mấy miếng chả lá lốt…là cô nhớ anh thích ăn chả lá lốt? Hay chỉ đơn giản là trùng hợp?
Hành lá, rau mùi được băm rất chuyên nghiệp, tất cả đặt lên bát mì vàng ruộm, chan nước dùng thơm phức.
Đây là Hà Nguyệt Dương vụng thối vụng nát ư???

-”Ngon lắm, ngon tới bất ngờ!”
Nhìn Phong ăn ngấu nghiến, Dương không giấu nổi tự hào, buột miệng:
-”Ừ, hồi đó các khách hàng đều khen món này ngon…”
Vũ Phong giật nảy mình, ngước lên nhìn cô. Hà Dương vội chữa:
-”À, có đợt đi làm tình nguyện để quyên tiền cho người khó khăn ý mà…”
Anh cúi xuống, tiếp tục thưởng thức…cho tới khi nước cái hết sạch mới dựa người vào sofa, thở một cái thật nhẹ nhõm.
-”Tôi đang mơ hả?”
Dương cười.
-”Cậu đang tỉnh…”
-”Ừ, vậy thì tốt!”
Anh khẽ nhắm mắt, cô hơi lúng túng:
-”Phong này…”
-”Sao?”
-”Chuyện năm năm trước…”
-”Đừng nhắc lại!”
-”Tôi vẫn muốn xin lỗi, khi đó tôi hơi quá lời!”
‘Cái em xin lỗi chỉ là chuyện đó thôi ư? Còn bao nhiêu thư từ của tôi, em không thèm đoái hoài thì sao? Sự khinh bỉ em dành cho tôi là như thế nào?’
Vũ Huỳnh Phong hận, chỉ muốn đè Hà Nguyệt Dương ra tra hỏi từng ân oán một.
Chỉ có điều, cái giây phút này nó hạnh phúc quá, anh không nỡ phá hỏng. Anh nhìn cô, chậm rãi nói.
-”Còn một chuyện, nhiều năm qua tôi vẫn nợ cậu lời giải thích…”
-”Ừ!”
-”Ngày đó, hứa hẹn đi Pháp với cậu, cùng nhau nấu cơm, giặt giũ…không phải tôi muốn nuốt lời, mà là do, ba tôi bị chú tôi lợi dụng, ba tôi tin người quá, rồi bị lừa, cả nhà tôi lúc đó khốn đốn, ba tôi cũng vì thế mà ốm liên miên, tôi lại là con một…”
Thực ra cô đã biết từ lâu.
Ngày nhận được tin từ Nguyệt Anh, Nguyệt Dương khóc hết nước mắt.
Khóc vì thương Wind. Khóc vì mình quá đáng, sao lúc ra đi còn nặng lời với cậu, còn ngoan cố.
Bây giờ nghe lại, dẫu biết là chuyện xa xưa, nhưng vẫn đau lòng.
-”Nhưng xem ra cuộc sống của cậu không có tôi rất là tốt, sự nghiệp tình cảm đều nở hoa tột độ…”
Hà Dương tạm thời không hiểu ẩn ý trong câu nói của Phong, chỉ gật đầu.
-”Cũng may đợt đó nhờ vào tiền của Hà Anh, cộng với trời thương, làm ăn được, nợ nần cũng trả hết…”
Ai đó kể chuyện, đầu dựa vào ghế, chăm chú nhìn cô. Ánh mắt anh chợt dừng ở đôi bàn tay, vội vàng cầm lên, xót xa hỏi:
-”Nguyệt, sao tay lại toàn chai sạn và sẹo thế này? Chẳng phải cậu được hưởng mức học bổng rất cao sao? Mấy năm đó cậu sống như nào? Hay là đem tiền cho ai mà tự mình chịu khổ rồi???”
Nói tới đây, cả người anh lại nóng bừng vì ghen tuông. Nhớ lại thì cô có rất nhiều bạn trai, đủ mọi thể loại, việc bao nuôi cũng không phải là không có khả năng.
Nguyệt Dương khẽ cười. Con gái rượu của giáo sư Hà Quốc Trung, được ba nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Bỗng dưng ra nước ngoài, vì để mưu sinh mà phải làm tới ba bốn công việc một lúc. Cộng thêm cái tính vụng về từ xưa, đôi tay xinh đẹp, cô cũng chẳng nhớ nổi bao lần bị chày xước, chảy máu, bao đêm mất ngủ vì đau nhức…
Nhưng cô chưa bao giờ hối hận.
Chỉ cần nghĩ, số tiền đó, giúp được người ấy rất nhiều, cô lại thấy ấm lòng. Nghe Nguyệt Anh kể Phong đã sung sướng bao nhiêu khi thương lượng giữ được nhà, khóe mắt cô rưng rưng vì hạnh phúc.
Wind cũng chẳng cần phải biết.
-”Không tệ, mấy năm qua tôi quả thật sướng như tiên luôn, nước Pháp cũng rất đẹp, tay chai sạn là do tôi chơi thể thao nhiều…”
Anh nghe cô, cũng phải, thảo nào đợt trước thấy cô bơi tốt vậy, còn lặn nữa. Cuộc sống của cô thật tốt, chẳng bù anh, vì cô mà khốn đốn như nào…Có người tự cười chính bản thân mình.

Chuyện trò một lúc, Hà Nguyệt Dương nhìn đồng hồ, quay sang gọi:
-”3 giờ sáng rồi đấy!”
Có người méo mặt, định đuổi khách đây mà. Cô cũng chưa biết anh hiện tại đang sống nhà ngay cạnh cô thì phải, lại đành giở thói ranh ma:
-”Tôi để quên chìa khóa nhà ở Hạ Long rồi, cho tôi tá túc tý, hứa sáng mai sẽ lập tức về!”
Thấy điệu bộ rất thật thà của bạn, Hà Dương quên béng rằng cậu ta cũng từng làm diễn viên, cô đầy thông cảm.
-”Ừ, nhưng nhà tôi hơi chặt, có mỗi một phòng ngủ, cậu ngủ tạm đây nhé…nếu cậu mệt thì vào phòng tôi cũng được, tôi ngủ đây…”
-”Tôi thế nào cũng được, nói chuyện một lát đã…”
-”Ừ…”

Có hai con người, mỗi người nằm thượt ở một góc sofa…
-”Phong này, hồi đó nhớ không nhầm thì có ai bảo cả đời không gặp tôi nhỉ?”
-”Là tôi nói đấy? Sao?”
Hà Dương cười tủm.
-”Không sao.”
-”Nói chung là cậu rất khốn nạn!”
Cô ức, vứt cái gối đang ôm vào mặt cậu.
-”Cậu khốn nạn thì có!”
-”Được, hai chúng ta đều khốn nạn!”
….
-”Nguyệt à, bao năm qua tôi vẫn có một điều không nguôi ngoai, tự thấy mình rất đần!”
-”Sao?”
-”Cái ngày Nguyệt đi, mời mọc tôi như vậy, thế mà tôi lại từ chối…”
Nguyệt Dương khẽ cười, thực ra vì tin tưởng rằng hiểu Phong, nên cô mới dám liều mình như thế, chứ không thì…hixhix…
-”Biết thế ngày đó ăn xừ cậu cho xong!”
-”Ặc, cậu nói bậy bạ gì thế?”
-”Có gì phải ngại, nhu cầu sinh lý của con người thôi mà…”
Anh nhại lại câu nói của Nguyệt, ngẩng lên thấy cô xấu hổ giấu mặt vào gối, đáng yêu vô cùng.

-”Nguyệt!”
-”Hử?”
Anh hơi ngập ngừng.
-”Có bao giờ nhớ tôi không? Năm năm, dù chỉ một lần???”
Hà Nguyệt Dương chần chừ, sau đó cười phá lên:
-”Nhớ, nhớ chứ, ở Pháp, chẳng ai mua đồ ăn vặt cho tôi, chẳng ai cho tôi chép bài cả…”
Không phải câu trả lời anh mong muốn, nhưng thôi cũng tạm.
-”Tôi thì chẳng nhớ cậu chút nào!”
Câu nói của Phong khiến cô hơi buồn, nghĩ lại, cô cũng có là gì đâu…

-”Làm diễn viên cực không Phong? Thấy Nguyệt Anh kêu cực…”
-”Cũng bình thường.”
-”Sao cậu lại dừng sự nghiệp?”
-”Hồi đó là tình thế ép buộc thôi, con trai làm nghệ sĩ mua vui, rất mất mặt…”
-”Ặc, chỉ có cậu mới có suy nghĩ cổ quái tới vậy, bao nhiêu fan mà…”
-”Tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả số fan ấy để lấy một người, chỉ cần người đó ngưỡng mộ tôi, là đủ…”
-”Còn có cả người không ngưỡng mộ cậu cơ à? Tôi tò mò quá!”
Vũ Phong lườm Hà Dương, tò mò cái đầu cô. Bao năm vẫn ngu như một con bò đội nón!
….
-”Nguyệt, sao 5 năm đã lấy được bằng tiến sĩ, học kiểu gì mà nhanh vậy?”
-”À không phải đâu, ở trường tôi cho học L3 luôn mà, sau đó, tôi học 2 năm thạc sĩ, 2 năm làm PhD…”
-”Nguyệt rất giỏi!”
‘Học cũng giỏi mà tán trai cũng giỏi…’ Nghĩ tới bộ sưu tập người yêu Anh Pháp Mỹ Canada đủ thể loại của cô, cộng thêm một thằng đần người Việt Nam là anh, ngu xuẩn đợi chờ bao nhiêu năm, có người lại ức.
-”Ừ, cũng bình thường…”
-”Khiêm tốn thế?”
-”Sống là phải biết khiêm tốn…”
Hà Dương cười đùa, Vũ Phong vẫn chưa hết bực!


-”Nguyệt!”
-”Nguyệt ơi!”
-”Ê?”
-”Nguyệt Dương ngu như lợn ơi…”
Gọi mãi không thấy Nguyệt trả lời, anh chồm dậy, phía kia sofa, có người đang ngủ ngon lành, nhìn vào khuôn mặt ấy, thấy như có cơn gió thu thổi qua người, dễ chịu tới diệu kì.
Dịu dàng bế cô vào giường. Thực ra tấm lòng quân tử mách bảo, bế vào rồi sẽ đi ra phòng khách luôn. Nhưng lúc kéo chăn lên cho cô, tấm lòng quân tử lại bảo, thôi thơm một cái mới đi…
Thơm xong chục phát mắt mũi miệng, tận hưởng mùi hoa lyly đầy tinh khiết…rốt cuộc, tấm lòng tiểu nhân trỗi dậy, đè bẹp tấm lòng quân tử. Ai đó không biết xấu hổ mà chui vào chăn, kéo người ấy vào trong lòng mình.
Ngày hôm đó, Wind và Moon, giấc ngủ của họ chưa bao giờ bình yên tới vậy!!!
Để rồi, sáng hôm sau, khi Star nhấn ngày sinh của mình, tự mở cửa nhà chị gái…chứng kiến toàn bộ cảnh đau lòng.
Cố nén mọi giận giữ uất ức, Star quay người, khép cửa, rồi mới ấn chuông inh ỏi.
Vũ Phong thức giấc, nhìn người con gái trong vòng tay mình, ánh mắt trìu mến.
Ở mỗi con người, có những thứ, sẽ mãi không bao giờ thay đổi.
Đối với Hà Nguyệt Dương, chính là tính ngủ nướng của cô. Buổi tối, Nguyệt có thể thức rất khuya, nhưng sáng mà không có việc gì, hét loa cạnh tai may mới lôi được dậy. Cái thời cắp sách tới trường, cô từng có biệt danh, thấy trống mới thấy mặt…
Nghĩ về quá khứ, lòng lại thấy ngọt ngào!
Wind kéo lại chiếc chăn, khẽ cắn vào vành tai Moon, cười thỏa mãn…mãi mới chịu ra mở cửa.
Đợi một lúc lâu, Hà Nguyệt Anh nghẹn phát điên. Mà không ngờ rằng, người đón mình, lại là a
nh…Cô nở nụ cười hiền hậu:
-”Anh Phong…”
-”Ừ, vào nhà đi em!”
Câu anh nói, nó tự nhiên tới xót xa. Đây đâu phải nhà của anh? Anh mời cô như thể…
-”Chị Dương…?”
Cô cố gắng thắc mắc một cách bình thản nhất, cô thấy anh “Suỵt…”, ra lệnh cho cô bé giọng.
-”Chị em đang ngủ trong kia…”
Hà Nguyệt Anh như phát hỏa, cắn môi, ấp úng:
-”Em mua đồ làm lẩu…chúng ta gọi chị ấy dậy, anh cũng ở đây ăn cùng luôn nhé…”
Phong nhẹ nhàng kéo cửa phòng ngủ của chị, đỡ lấy đồ trong tay cô, tươi cười:
-”Để cậu ấy ngủ thêm, có gì anh giúp em…”
Năm năm rồi!
Hà Nguyệt Anh chưa bao giờ thấy nụ cười Vũ Huỳnh Phong tươi rói rạng ngời tới thế! Khuôn mặt tỏa nắng này, quả thật đẹp tới mê người…tiếc là, trong lòng cô giờ như có vạn mũi dao găm!!!
Ánh nắng buổi trưa chói chang chiếu qua khung cửa sổ, Hà Nguyệt Dương khoan khoái mở mắt, ngơ ngác nhìn xung quanh…Chẳng biết là mình vào giường từ bao giờ?
Nhớ lại chuyện hôm qua, có lẽ Phong đã về rồi. Tự nhiên thấy lòng hơi trống trải, cậu ấy cũng hay thật, đi không chào lấy một tiếng!
Vặn vẹo chán chê mới ra được khỏi giường, mùi thức ăn ngào ngạt khiêu khích…nhà mình xuất hiện cô Tấm từ bao giờ vậy? Hà Dương tò mò xuống bếp.
Đập trước mắt Moon, không phải chỉ một cô Tấm, mà là vợ chồng nhà Tấm!
-“Cho tiêu chưa em bé?”
-“Dạ cho rồi…”
-“Ngoan lắm!”
-“Băm hộ em ít sả đi!”
-“Được…”
Người ấy, đứng cạnh muội muội, nét mặt rạng rỡ vô cùng. Bây giờ cô mới hiểu câu nói, chỉ khi ở bên cạnh người mình yêu thương nhất, con người mới có thể vui vẻ tới vậy, xem ra, bọn họ chia tay chắc cũng là giận dỗi vu vơ thôi…Ai đó cảm thấy mình đúng là thành phần thừa thãi.
Lặng lẽ quay đi, tự cười chính bản thân.
-“Dương, dậy rồi à?”
Hà Dương giật mình, cả tối qua nghe cậu gọi Nguyệt thật thân thương, hôm nay cậu gọi là Dương thấy sao xa lạ. Giờ cô mới để ý, Nguyệt – là cái từ Phong dùng khi chỉ có hai người.
Hà Nguyệt Anh nhìn chị gái, vui vẻ vẫy gọi.
Lại nhìn sang Vũ Phong. Thấy Hà Dương, ánh mắt anh ấm áp lạ thường. Bỏ dở chỗ sả đang băm, chạy vội ra phòng khách rồi nhanh chóng tới chỗ chị.
Tỷ còn chưa kịp phản ứng, anh đã cúi xuống, bàn tay trìu mến nhấc chân, dịu dàng xỏ dép vào. Có người cố gắng hít một hơi thật sâu… ai nói cho cô biết, tử vi là gì? Thuật xem tướng là gì? Tại sao sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm, khuôn mặt giống tới từng chi tiết, mà số phận lại khác nhau tới vậy?
Cô thấy Dương nhìn qua phía mình, khuôn mặt hiện rõ nét băn khoăn. Với ba mẹ cô, đó luôn là sự lo lắng, quan tâm tới cảm xúc của cô. Nhưng với cô, đó chính là sự thương hại khốn nạn mà chị ấy dành cho mình. Hà Nguyệt Anh cười khúc khích:
-“Đó, đó, anh xem, chị em lớn rồi mà như con nít ý, dép còn chưa đi…Sau này anh phải chăm sóc cho cả chị ấy nữa nhé!”
Hà Nguyệt Dương sống mũi cay cay. Có đứa em nào tốt như Nguyệt Anh nhà cô? Còn nhờ người yêu chăm sóc cho cả chị gái.
Và, có con chị nào đốn mạt như cô…đầu óc toàn hình bóng của em rể tương lai???

Ăn uống xong xuôi, Hà Dương vừa tiễn Phong, quay vào bếp hét lên kinh hãi:
-“NGUYỆT ANH…Nguyệt Anh…”
-“Nguyệt Anh ơi…”
-“Tỉnh lại đi!”
-“Mi làm sao vậy…”
Nước mắt giàn giụa, toan gọi xe cấp cứu thì đứa em gái bé nhỏ từ từ hé mắt:
-“Đừng lo Dương, muội không sao…”
Sợ tới run rẩy, Dương lắp bắp:
-“Không được rồi, mi yếu lắm, ta đưa mi đi bệnh viện…”
Hà Anh nhất định không chịu, bảo chị gái dìu vào giường, khó nhọc nói:
-“Có…có…thuốc…trong…túi…muội…”
-“Được, đợi ta…”

-“Vỉ màu trắng hay đỏ…”
-“Cả…mỗi thứ hai viên…”
Hà Dương đỡ em gái uống thuốc, rồi dịu dàng xoa bóp chân tay.
Một lát, thấy nó khá hơn, Hà Dương nhẹ người, cúi xuống nịnh nọt:
-“Ngoan, tý nữa đi khám nhé!”
Khóe mắt Hà Anh rơm rớm, ôm chầm lấy chị gái:
-“Là tại muội, tất cả là tại muội…”
-“Bình tĩnh nào, có gì nói chúng ta sẽ từ từ giải quyết…rốt cuộc mi bị làm sao?”
-“Muội…muội…là do…”
-“Mi không tin ta thì còn tin ai?”
-“Là do lần trước xảy thai…sức khỏe chưa ổn định, hay bị ngất…”
Hà Dương há hốc, không kèm được tức giận:
-“CÁI GÌ? Chuyện tày trời như thế mà mi không nói cho ta? Là thằng nào, thằng nào bắt nạt mi…”
-“Là..là…anh…”
-“Phong?”
Nhìn em gái sợ sệt gật đầu, lòng Hà Dương như có tảng đá nặng. Tuy nhiên, hẹn hò suốt mấy năm, chuyện ấy…cũng là bình thường.
-“Muội và anh ấy chia tay cũng vì chuyện này, anh ấy rất coi trọng đứa trẻ, mà muội không nghe lời anh ấy, ở nhà tĩnh dưỡng, cứ nhận show đều đều, cứ nghĩ mình khỏe…ai ngờ…anh ấy giận lắm…”
Hà Anh tức tưởi kể lại.
-“Mi ngu vậy, để ta cho nó một trận, là chuyện không may thôi mà, đi, chúng ta cùng tìm nó nói cho ra nhẽ…”
-“Không được, xin tỷ, chuyện này là muội có lỗi, ngàn lần xin đừng nói lại với anh ấy…muội không muốn trong mắt anh ấy, muội là đứa kể lể…xin đấy…tỷ cũng đừng vì chuyện này mà ghét anh ấy, muội mong hai người vẫn luôn là bạn tốt…”
Hà Nguyệt Dương đau lòng nhìn em gái, nó lớn thật rồi, cái gì cũng nghĩ cho người khác…
-“Mi tính sao?”
-“Sáng nay…muội thấy Phong ở đây…lúc muội đến…”
-“À, hôm qua nó tới thăm ta, quên chìa khóa nên ta cho nó tá túc ngoài phòng khách…”
Hà Nguyệt Anh thở phào. Trên thế gian này, ai nói thì cô không tin, chứ Hà Nguyệt Dương nói, chắc chắn là sự thật 100%, xem ra người tranh thủ cơ hội là anh. Cô chậm rãi:
-“Từ ngày ấy, Phong hận muội lắm, trước mặt muội luôn cố thân cận với những người khác để trêu tức…muội chỉ sợ anh ấy dùng tỷ trả thù muội…sợ tỷ đau lòng…”
-“Mi yên tâm, như thế chứng tỏ lòng nó vẫn có mi…ta là chị gái ruột của mi, nó chắc không làm thế đâu, cứ đợi một thời gian, ta tin bọn mi sẽ trở lại như xưa thôi…”
Hà Anh mệt, thiếp đi trong lòng chị gái…
Hà Nguyệt Dương! Cô ganh tỵ, cô thèm muốn được như tỷ!
Cô biết, cô sinh ra đã ngu dốt, tỷ sinh ra đã thông minh tuyệt đỉnh. Ông trời ưu ái biết bao, khi tình yêu của mọi người, dành cho tỷ, luôn nhỉnh hơn cho cô.
Hoàn hảo như tỷ, vậy mà cũng có điểm yếu. Chỉ cần cô cầu xin, dùng chút tiểu xảo, tỷ ấy không có khả năng kháng cự. Cũng chính vì thế, Hà Nguyệt Anh không dám trở mặt trực tiếp, bởi cô biết, nếu mất đi tình yêu thương của Hà Nguyệt Dương, nếu chọc giận tỷ ấy, căn bản mười cô cộng lại cũng chẳng thể đấu nổi…
Và lại, chỉ khi Dương trở về, mới cho cô cảm giác được thành trẻ con, được nũng nịu như vậy!
-“Sao cậu lại ở đây?”
Hà Dương ngơ lần hai, câu này cô hỏi cậu mới phải.
-“Nhà tôi đây mà…cậu…chẳng phải lúc sáng cậu vừa ở nhà tôi hay sao, quên rồi à?”
Phong gật gù, lại bảo:
-“Ừ nhỉ, trời, không ngờ chúng ta lại ở gần nhau như vậy…”
Đoạn, ánh mắt cậu nghi hoặc:
-“Hay là cậu cố ý?”
Hà Dương đỏ bừng:
-“Ặc, cái người này, tôi thề, là ba tôi chọn đó…mà cậu điêu toa cơ, chung cư toàn cửa dùng mật khẩu, cậu bảo quên chìa khóa là sao?”
-“Ơ tôi nói thế à?”
-“Ừ!”
-“Ơ thế chắc tôi nói mơ đấy!”
Chưa kịp lườm thì đối phương đã vượt rào, nhảy tót qua nhà cô. Phủi phủi tay, Phong hỏi:
-“Có chuyện gì mà ưu tư thế hả, tôi đứng đây từ nãy thấy cậu như con ngu ý!”
-“Cậu không chửi tôi không chịu được hả?”
-“Ừ, không chửi cậu thấy rất ngứa mồm!”
Hà Dương bó tay chấm com với kiểu lí luận của tên này…người ấy gần cô quá, mùi bạc hà thoang thoảng trong gió, cảm thấy thư thái quá, cô trầm ngâm:
-“Tôi nhé, vừa xem một bộ phim. Nhân vật chính là Dâu Tây. Dâu Tây thích Cacao nhiều lắm, mà Cacao lại yêu Cam Vắt, từng hẹn hò và có em bé với Cam Vắt, mà vì Cam Vắt xảy thai, nên Cacao bỏ Cam Vắt. Nhưng mà họ vẫn rất thương nhau. Cam Vắt với Dâu Tây lại rất thân. Dâu Tây lúc nào cũng chỉ mong làm bạn tốt với Cacao thôi, nhưng mà Cacao cứ ở gần, Dâu Tây tim đập chân run, rất là khó sống, cậu bảo Dâu Tây có nên rời xa thế giới của Cam Vắt và Cacao không?”
Nguyệt nói một hồi, anh nghe mà há hốc, đếch hiểu chi cả…
-“Cậu bình tĩnh nói lại từng từ cho tôi nghe xem nào?”
Cô kiên nhẫn giảng giải lần nữa, lúc này anh mới ngộ ra, đăm chiêu suy nghĩ.
-“Tôi nghĩ tốt nhất Dâu Tây nên đối mặt, nhưng nghĩ là một chuyện, tình cảm thì khó nói lắm, thôi thì biên kịch đó nên để Dâu Tây tới chân trời mới, quên đi thằng Cacao, yêu thằng Sôcôla nào đó, rồi mấy năm sau về sẽ hết khó xử…Dâu Tây có ở lại thì cũng đau khổ, vì Cacao yêu Cam Vắt như vậy thì Dâu Tây chỉ bị tổn thương thôi…”
Nghe đáp án của Wind, không hiểu sao Moon thấy hơi đau lòng.
-“Ừ…cậu nói rất được…”
-“Tôi cũng kể cho Nguyệt một câu chuyện nhé!”
-“Ừ!”
-“Nhân vật chính cứ tạm gọi tên là Cacao đi, nữ chính cũng cho tên là Dâu Tây luôn đi. Cacao yêu Dâu Tây từ lần đầu gặp mặt, nói chung yêu nhiều lắm. Dâu Tây thay bạn trai như thay áo, còn từng mang em bé của người khác. Dâu Tây dù yêu cả thế giới, cũng không bao giờ chấp nhận Cacao, vậy mà Cacao vẫn lì lợm theo Dâu Tây, Cacao có ngốc không? Liệu có bao giờ Dâu Tây quay lại nhìn Cacao không?”
Cô nhất định phải có được Vũ Huỳnh Phong, nhưng cũng nhất định sẽ giữ lá chắn vững chãi nhất đời mình…Hà Nguyệt Dương!


Định bắt em gái nghỉ ngơi mấy ngày mà nó không chịu, Nguyệt Dương đành trở dậy, nấu ít cháo, bón cho muội muội rồi giúp nó sửa soạn đồ đạc.
-“Tỷ tỷ, yêu tỷ, đi làm đây!”
-“Cẩn thận nhé, ta đưa mi đi nhé!”
-“Không cần đâu, xe mới anh Phong mua cho muội, đi rất thoải mái…”
-“Ừ, vậy mi đi đi kẻo muộn, có gì thì gọi ta là được!!!”
….
Hà Nguyệt Dương thở dài, thẫn thờ bước ra ban công. Trời bắt đầu tối, cái nghề của nó cũng thật vất vả, làm việc chẳng có giờ giấc gì…Nghĩ thật xót ruột, mà xót ruột bao nhiêu, lại giận Phong bấy nhiêu.
Nghĩ kĩ thêm một tý, thấy mình hơi vô lý, cậu ấy vẫn mua xe cho Hà Anh, vẫn đối xử tốt với chị gái của nó…thêm nữa, nếu đặt vào địa vị của Phong, khi mất đi một đứa con, chắc chắn cậu ấy cũng rất đau lòng.
Cứ tưởng cô một mình chân trời xa buồn tủi khổ cực lắm…có ngỡ đâu, hai người cô vô cùng thương yêu, họ cũng trải qua nhiều đau đớn như vậy!
-“Ơ kìa, ai thế này nhỉ?”
Một giọng nói rất quen, Hà Dương quay người.
Vũ Phong – cậu ấy đang đứng ở ban công nhà bên cạnh, mặc chiếc quần ngố màu ghi, áo phông mỏng không che được cơ bắp rắn rỏi…
Anh hồi hộp nhìn cô, đã nói ý tới như vậy, chỉ cần người trí tuệ bình thường chắc chắn hiểu…
Lần đầu tiên, sau khi cô về nước, anh lấy hết can đảm dò hỏi.
-“Tôi chẳng biết nữa, đối với tâm lí phụ nữ yêu nhiều người tôi quả thật không hiểu họ cho lắm…”
Ai đó mặt như đít nồi cháy, Hà Nguyệt Dương, đi năm năm về cô cũng có thêm tài giả nai ghê gớm thật!!!
….

Sáng sớm 25, Vũ Phong bấm chuông nhà Hà Dương, mãi chẳng thấy ai trả lời, đành tự ý nhấn ngày sinh của cô, xông thẳng vào phòng ngủ gọi con nhợn đó dậy:
-“Nguyệt, Nguyệt, dậy đi…”
Nguyệt Dương oằn oại mãi, bực mình:
-“Có gì mà sớm thế? Thôi đi, tôi phải ngủ…”
Wind cương quyết giật chăn, bế Moon quẳng ra giữa phòng.
Bất chấp sàn nhà lạnh lẽo, Moon tiếp tục nằm xuống, nửa tỉnh nửa mơ, hỏi.
-“Cậu làm gì ở đây?”
-“Dậy đi, cậu như lợn thế, dậy tôi đưa đi kí hợp đồng với Viện Toán! Nhanh lên không muộn…”
-“Không phải đi nữa…tôi nộp hồ sơ research bên Mỹ rồi…gọi điện từ chối Viện Toán rồi…”
Ai đó trả lời theo vô thức, ai đó ức phát điên, đá cho cái đứa trước mặt một phát rồi bỏ đi.
SẦM.
Tiếng cửa đóng inh tai nhức óc cuối cùng cũng đánh thức được Moon. Ngơ ngơ ngác ngác dần nhớ lại chuyện vừa rồi. Là cậu ấy sao? Sao lại vào được nhà cô? Sao tức giận thế???
Sau chuyện đó, mấy tuần liền Hà Dương cũng không thấy mặt Vũ Phong. Đôi lúc nghĩ đó là việc tốt, vẫn biết, cậu ấy cùng lắm chỉ coi cô là bạn tốt, là chị vợ, nhưng đôi lúc lại thấy hơi buồn!
……
……
Có người dỗi hờn một thời gian, chẳng thấy ai sang dỗ dành, giải thích, ấm ức lắm.
Quyết cứng đầu tới cùng!
Quyết tâm cao hơn ngọn cỏ, tới một ngày, nhớ quá, đành lang thang ở ban công, định thấy người thì bắt chuyện.
Mà chẳng ngờ, lại vô tình nghe thấy ai đó tám điện thoại.
-“Không có gì, An khách sáo quá, là vé xem phim mình và Phong chơi thắng lần trước ở đám cưới Hiếu tỷ tỷ ý, mà Phong không cần, bỏ đi cũng tiếc…”
-“…”
-“Được, hẹn gặp 7 giờ nhé…hả, cậu đón mình á, không cần đâu…ừ, thôi thế cũng được…đi cả công viên nước nữa á…thế hơi nhiều…ừ, đi ăn ốc hay hơn đấy…”
Có người nóng phừng phừng, hận chỉ muốn nhảy sang bóp chết đứa nhà bên!!!

Loading...
Content Protection by DMCA.com