Ma Ngãi Bất Trị

Phần 1 : Thầy Tam Hổ và Thần Ngãi Ngàn Năm

Tập 1

Chiếc Honda chậm rãi dừng lại trước căn nhà . Người đàn ông cầm lái quay lại nói với người ngồi đằng sau :

– Tới địa chỉ mà bà cần tìm rồi ạ !

Người đàn bà dáng điệu mệt mỏi , hai tay mày mò cởi chiếc nón bảo hiểm trao cho người tài xế ; tháo cặp kính đen to bóng bảy , cùng chiếc khẩu trang bỏ vào túi xách đang đeo khệ nệ trên vai rồi thoát xuống xe .

Dưới ánh nắng chiếu gay gắt như cơn mưa lửa của buổi trưa chốn cao nguyên , nét bần thần sau nửa ngày vất vả tìm kiếm vẫn còn đọng trên gương mặt lấm tấm mồ hôi của người đàn bà trung niên ấy .

ma_ngai_bat_tri

Bà tên thật là Trương Mỹ Thanh , sống tại Thành Phố Hồ Chí Minh . Hàng xóm chung quanh hay so sánh vui rằng : Bà Thanh có quan hệ ruột thịt xa gần với bà Trương Mỹ Lan ; cũng thuộc dòng dõi họ Trương danh gia vọng tộc có quy mô làm ăn , cũng như khối tài sản được đánh giá vào hàng cự phách ở chốn Sài Thành .

Nhưng đó chỉ là câu chuyện viễn tưởng không có thật . Bà Thanh cùng họ Trương , tên được lót chữ Mỹ cho tăng thêm phần sang trọng mà thôi !
Bà Thanh ngao ngán nhìn vòng vòng khung cảnh trước mặt : Căn nhà tường màu vàng rơm , lớp sơn còn rất mới ; ngói nhà lợp đỏ ối rất tươm tất ; cánh cửa chính bằng gỗ , khép vào kín mít ; cỏ dại mọc um tùm … ngờ ngợ hỏi người đàn ông :

– Đây có đúng là nhà thầy Tam Hổ không vậy chú Phiện , sao tôi thấy khung cảnh tiêu điều không có ai , mà cửa nẻo thì lại đóng kín hết vậy ?

Người tài xế tên Phiện ngồi khoanh tay trên đầu xe giải thích :

– Bà là người phương xa mới đến đây nên không biết ! Thầy Ba là pháp sư đắc đạo , thích quy ẩn gần gũi với thiên nhiên . Thầy không ăn , chỉ hấp thụ tinh hoa của đất trời để sống ! Lý do mà thầy đóng cửa thì tôi nghe người ta đồn là thầy đang trong thời kỳ bế quan ; hằng ngày thoát xác xuống âm ty làm bạn tâm giao cùng ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát , rồi cùng nhau làm pháp sự , cầu nguyện cho quốc thái dân an !

Bà Thanh nghe những lời như vậy cũng cảm thấy an tâm trong lòng . Nghe mọi người bàn tán nhiều về tài năng của thầy , bà đã lặn lội từ thành phố lớn nhất miền Nam về Thanh Lâm lộ bàng , đi thêm một chặn đường ngoằn ngoèo hơn 10 cây số để đến xã Đức An , rồi đến tập An Tây .

Người dân ở tập quanh năm sống bám vào nghề chăn nuôi và làm rẫy , chưa biết áp dụng kỹ thuật khoa học. Cho nên , họ rất tò mò khi thấy bà Thanh là dân thị thành hiện đại mới xuống . Nhất là những người đàn bà đen đúa , chân tay quanh năm bê bết bùn đất , thì lại càng nhìn bà Thanh từ đầu đến chân một cách soi xét . Những người đàn bà ấy họp nhau lại bình phẩm . Có bà nói :
– Đàn bà phụ nữ thành phố dị hợm các bà nhỉ , mắt sáng tinh anh không muốn , lại cứ muốn đeo cái cục đen thui vào trước mặt để giả mù , vái trời khiến nó trượt chân ngã cho biết lễ độ (?!)

Có bà làm ra vẻ hiểu chuyện :

– Bà dốt vừa vừa thôi ! Đó là cái gương đeo vào mặt của người thành phố đấy !…

Đại khái thì toàn là những câu nói mang tính phân biệt . Thậm chí , họ còn đem những lý luận rất mê tín dị đoan để gán cho bà Thanh . Ví dụ như cổ bà cao ba ngấn , đích thị là ma lai giả người …

Bà Thanh nghe thấy , nhưng phớt lờ đi . Bà đâu dư thời gian đến đây để đôi co , đối đáp với bọn người quê mùa kia . Mục đích của bà khi đến chốn rừng núi này là tìm pháp sư Tam Hổ .

Những người dân quê hiền lành đầu tắt mặt tối , không có kiến thức , họ thường rất dễ dụ ; dễ tin vào những chuyện đồn nhảm không cơ sở … Tất nhiên , họ rất sợ thầy pháp . Nên khi nghe bà Thanh hỏi thăm nhà thầy Tam Hổ , nhiều người tỏ ra e dè và cố ý lãng tránh , làm cho bà nhiều phen khốn đốn .

Năn nỉ mãi không được , bà Thanh đánh liều dùng tiền gạ gẫm . Phiện đội nón lá , mặc chiếc áo sơ mi sờn rách to lủng lẳng … run run đôi tay nhận lấy tờ giấy 500.000 đồng . Mặt mũi hớn hở , phóng như tên bay về nhà lấy chiếc xe cũ kĩ chở bà đi .

Bà Thanh ngờ vực hỏi Phiện :

– Chú nói thật không ? Thầy Tam Hổ có quen với Địa Tạng Vương Bồ Tát à ?

Phiện lấm lét nhìn xung quanh như thăm dò . Rồi đáp nhỏ :

– Tôi nói cho bà cái này bà đừng nói với người thành phố biết …chẳng những là bạn của Bồ Tát , mà thầy còn chuyên về bùa ngãi và sai khiến được cả âm binh ở dưới !

Bà Thanh ngờ vực hỏi :

– Thật sao ?

Phiện móc điếu thuốc hàng nội rẻ tiền từ trong túi áo ra đặt vào môi , châm lửa rồi đáp :

– Đúng ! Thầy giỏi lắm ! Lúc trước , bí thư tỉnh ủy dẫn theo một toán công an xuống đến tận đây đòi dẹp nhà của thầy , vì cho rằng thầy đang mê hoặc dân chúng ! Thầy Ba bảo với lão bí thư là nếu như phá vỡ được căn nhà , thì thầy sẽ lập tức cuốn gói đi nơi khác !

Rồi Phiện chỉ tay vào căn nhà :

– Toán công an dùng búa đập vào tường cỡ nào cũng chẳng sập ! Thuê cần cẩu ủi cũng không đổ ! Cái con đường mà tôi chở bà lên đây là do bọn công an đó phát quang đấy ! Ở đây không làm đường để vào rừng !

Bà Thanh đưa mắt nhìn căn nhà trầm trồ :

– Nhà xây chắc quá !

Phiện vội lắc đầu :

– Nhà này không phải xây ! Nói đúng hơn là đột ngột thành hình từ lúc nào không biết ! Công an không phá được , hoàn toàn là do trong căn nhà của thầy có một vị thánh che chở ! Tôi quên kể cho bà nghe … Sau một ngày tàn phá , đến nữa đêm thì lão bí thư bị đau bụng ! Cả gia đình đem lão vào nhà thương nhưng bị bác sĩ trả về vì nghi lão sắp chết ! Lão nằm than khóc , lăn lộn đến hơn hai ngày , thì có một người đến nhà bắt cả gia đình lão đi xin lỗi thầy Ba ! Bà biết người đó là ai không ? Bà nội của lão bí thư , mà bà này thì đã chết lâu rồi !

Bà Thanh sửng sốt kêu lên một tiếng . Phiện chậm rãi nói :

– Cả gia đình nhà lão bí thư phải kéo tới trước cái sân này quỳ lạy hơn nửa ngày trời lão mới hết đau bụng ! Tối hôm đó , lão ói ra nguyên một con trăn to tổ chảng … làm chấn động nguyên cả xã ! Tuyệt nhiên , từ đó đến giờ không lão quan chức nào dám bén mảng đến đây để làm khó thầy nữa , mà thầy cũng không tiếp xúc với người khác nhiều như hồi trước !

Phiện búng tay cho điếu thuốc văng ra xa rồi tiếp tục nói :

– Có rất nhiều người lên đây tìm thầy , nhưng rồi cũng đành thất vọng ra về vì không được thầy tiếp ! Bây giờ bà gọi thầy đi ! Nếu như thầy không đáp lại thì tôi chở bà về !

Bà Thanh hơi thất vọng vì câu nói của anh tài xế nhiệt tình ấy . Bà đứng ở ngoài kêu lớn :

– Thầy Tam Hổ ơi !!!!

Phiện gắt nhẹ :

– Bà hét như vậy sao thầy ra , phải tới gõ cửa đàng hoàng !

Bà Thanh hình như khó chịu về thái độ dạy đời của Phiện . Nhưng rừng nào thì kiểm lâm nấy , bà không nên làm trái ý .

Đang đi …bà bỗng hoảng hốt thụt lùi lại , vì hai cánh cửa chính làm bằng gỗ tự nhiên bật tung ra như được tiếp vào một nguồn lực cực mạnh . Lạ lẫm ở chỗ là khi cánh cửa đã mở toang ra , mà vẫn không thấy ai trong căn nhà .

Bà Thanh vội sợ hãi chạy về chỗ Phiện đang đậu xe . Phiện cũng đang ngạc nhiên về hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra trước mắt , nhưng cũng vội trấn an :

– Bà đừng lo ! Vậy là thầy đồng ý tiếp đón bà rồi đấy , bà vào đi!

Content Protection by DMCA.com