Mãi yêu em chị nhé

Mãi yêu em chị nhé

CHƯƠNG I:
Cuộc sống có quá nhiều lo toan khiến ai cũng tất bật cho một ngày mới người giàu thì ngồi nhâm nhi bữa sáng thật ấm áp, còn người nghèo thì lo cho miếng ăn của ngày hôm nay. Cứ thế dòng người xuôi ngược khắp nẻo đường chỉ biết rằng lo cho cái ăn cái mặt của ngày hôm nay.
– Mẹ để đó con làm cho. Con thấy dạo này mẹ yếu đi nhiều rồi đó.
– Mẹ ko sao con đừng lo lắng quá,việc học của con sao rồi?
– Dạ con học vẫn tốt thưa mẹ.
Vuốt mái tóc con bà âu yếm
– Mẹ rất hãnh diện về con cố gắng học thật tốt biết ko?
Như Quỳnh đôi mắt cay cay nhìn mẹ. Từ khi ba mất một mình mẹ tảo tần nuôi chị em cô khôn lớn. Bà đã hy sinh quãng đời còn lại để lo cho chị em cô vì thế cô quyết tâm phải học thật giỏi để có thể san sẽ bớt một phần gánh nặng cho mẹ mình và mong sao này mẹ có cuộc sống tốt hơn
– Con đang nghĩ gì vậy? Khi nào con về Sài Gòn?
– Dạ! Chiều nay con đi, vì còn mai nhập học rồi.
– Vậy con chuẩn bị đi. Hôm nay mẹ về sớm nấu những món con thích.
– Dạ mẹ đi cẩn thận.
Bà nguyệt đi rồi Như Quỳnh cũng đi vào trong, căn nhà đơn sơ nhưng thật ấm áp. Cô đã học đại học năm thứ hai, mới đây cô đã ở Sài Gòn hai năm rồi. Cô phải vừa học vừa làm, cô thích đc ở cái vùng quê hẻo lánh như thế này. Ko thích nơi thành thị ồn ào nhưng vì tương lai cô phải xa ngôi nhà thân yêu và người mẹ thân thương của mình
– Hù…….. bắt gặp hai rồi nha đang tương tư ai vậy?
Như Quỳnh đánh vào vai em mình mắng yêu:
– Em muốn hù chị đứng tìm chết hả?
– Tại em thấy hai thơ thẩn một mình nên em hù vậy mà.
– Thôi vào trong thay đồ rồi ăn cơm đi ông tướng.
– Dạ có hai ở nhà sướng thật
– Chứ ko phải ko muốn hai về à?
– Ai nói vậy, em thích hai ở đây với em hơn.
– Đc rồi học xong hai sẽ về.
– Hoan hô hai.
Thằng bé hôn Như Quỳnh rồi chạy vào trong, cô nhìn theo mĩm cười lúc nào cũng vậy nó vẫn còn trẻ con dù đã 15t rồi. Nhà có hai chị em nên cô đi rồi gđ cũng hiu quạnh thêm, sau buổi cơm thân mật như quỳnh vào lại Sài Gòn về lại căn nhà trọ dành cho sinh viên nghèo nhưng đối với cô như thế này đã quá đủ.
NHÀ HỌ LÂM
– Tiểu thư muốn đi đâu chúng tôi đưa cô đi
– Các người có nghe tôi nói gì ko? tôi muốn tự đi ko cần ai đưa ai đón hết. Nếu các người muốn tiếp tục theo tôi thì đừng có trách.
Mấy tên vệ sĩ sợ xanh mặt ai lại ko biết tiểu thư của họ nói thì sẽ làm. Họ ko muốn mất đi chén cơm của mình nên tất cả điều lùi lại ko dám bước theo.
– Có chuyện gì vậy Nhã Thanh,?
Nhã Thanh quay lại thấy Khả Ái, cô nũng nịu:
– Chị giúp em nói với papa làm ơn đừng có cho họ theo em nữa. Em ghét đi đâu cũng có người kè kè như thế này lắm.
– Đc rồi ngoan nào để chị nói với bác hai. Nhưng em hứa là ko đc quậy phá biết ko?
– Đc rồi em hứa với chị miễn rằng ko có ai cứ mãi theo em là đc rồi.
Khả Ái lắc đầu nhìn đứa em họ của mình, đã 19t đầu vậy mà vẫn cứ như trẻ con. Tuy là chị em họ nhưng với Khả Ái cô xem Nhã Thanh như đứa em ruột của mình bởi cô thương em mồ côi mẹ khi vừa chập chững biết đi bác cô đã dành hết tình thương cho em để em có cuộc sống ấm no và ko nghỉ đến chuyện đi thêm bước nữa. Cũng vì vậy cô luôn xem bác là thần tượng của mình.
– Bây giờ em muốn đi đâu chị đưa em đi
– Em muốn đi ăn kem lâu rồi ko đc chị dẫn đi ăn kem nha.
Khả Ái gật đầu rồi đưa Nhã Thanh ra xe đưa cô đến quán kem thật đẹp chỉ dành cho những ai ở giới thượng lưu mà thôi vì giá mỗi ly kem khiến ai những người ko thuộc nhà giá giã sẽ thấy chóng mặt,chọn cho mình một chổ yên tỉnh nhã thanh đưa mắt nhìn xung quanh và hài lòng với cách bài trí ở đây, đang nhìn bổng đôi mắt nhã thanh dừng lại một cô nhân viên cực kỳ dễ thương và đôi môi nở nụ cười tinh nghịch khiến Khả Ái cũng quay lại nhìn theo hướng Nhã Thanh.
– Nè em nhìn gì vậy? Đừng nói với chị sét đánh với anh chàng đó rồi ngen
– ko phải anh chàng đó mà là cô gái đó.
Khả Ái tròn mắt nhìn Nhã Thanh như sợ mình nghe nhầm.
– Chị làm gì nhìn em dữ vậy? Em nhất định sẽ chinh phục cô ấy.
– Em đừng có suy nghỉ điên rồ như vậy? Em ko biết làm vậy người ta sẽ cho em là bệnh hoạn sao. Chị ko đồng ý để em đi vào con đường đó. Nếu bác biết đc thì chị biết giúp em thế nào đây.
– Bà chị của em ơi! Sao mà chị cổ hủ quá vậy? Bây giờ thế kỷ bao nhiêu rồi mà con phân biêt giới tính, yêu ko nhất thiết người đó là trai hay gái. Miễn rằng mình yêu bằng cả con tim của mình thì đó mới là hạnh phúc. Ở nước ngoài người ta đã công nhận rồi chỉ có Việt Nam mình là con còn phong kiến thôi. Nhưng em sẽ làm những gì em muốn, em đã yêu rồi.
– Chị chịu thua em luôn. Chị ko tin có tiếng sét ái tình nhưng nhìn mặt em, chị thấy tin.
– Vậy chị sẽ giúp em chứ?
Khả Ái chưa kịp nói thì cô nhân viên đó đã đến với giọng nói thật dịu dàng:
– Thưa quý khách dùng kem gì ạ?
Khả Ái định lên tiếng thì Nhã Thanh nhanh miệng hơn:
– Chị cho cô chủ em một phần kem vani dừa.
Sau câu nói là cái đá chân ra hiệu với Khả Ái, ko biết Nhã Thanh muốn gì nhưng rồi cô cũng im lặng.
– Xin hỏi còn cô dùng gì?
– Cô chủ em có thể gọi món ko?
– Em cứ gọi đi hôm nay ko cần phân biệt chủ tớ cứ xem chị như chị của em mà gọi thoải mái đi.
– Cảm ơn cô chủ.
Quay sang cô nhân viên, Nhã Thanh nói:
– Cho tôi một ly kem dâu.
Cô nhân viên vào trong lúc này Khả Ái mới lên tiếng:
– Em đang bày trò gì vậy? Tự nhiên thành osin cho chị khi nào?
Nhã Thanh nhẽn miệng cười:
– Chứ chị nghĩ nếu cô ấy biết em giàu có thì có chịu cho em chinh phục ko? Chẳng lẽ em lấy thân phận con một tỷ phú tiếp cận cô ấy thì liệu cô ấy có cho em cơ hội ko? Bởi vậy em mới trở thành osin bất đắc dĩ cho chị đó. Khả Ái chỉ biết lắc đầu lúc này cô nhân viên đó đem kem ra. Nhã Thanh cũng nhanh chóng thấy đc bảng tên của cô gái đó, cô lẫm bẩm với chính mình “Như Quỳnh cái tên đẹp như chính con người cô ấy vậy”.
Bất giác Nhã Thanh lại cười và vô tình Như Quỳnh bắt gặp nụ cười hết sức dễ thương đó của cô.
– Chúc quý khách ăn ngon miệng.
Nhã Thanh thấy kem mắt sáng rỡ kem là món ăn khoái khẩu của cô mà bỡi vậy cô ăn một cách ngon lành. Sau khi tính tiền cả hai đi về nhã thanh ko quên nhìn cô nhân viên đó lần nữa. Như Quỳnh đến dọn dẹp bất giác cô nhớ đên nụ cười với khuôn mặt đáng yêu của Nhã Thanh. Tự cốc đầu cho những suy nghĩ lung tung biến mất. Nhã Thanh về nhà đã thấy ba cô ngồi đó đợi sẳn hình như ông có chuyện gì muốn nói với cô thì phải.
– Papa chưa ngủ hả?
– Chịu về rồi hả tiểu thư. Nói ba nghe hôm nay đi chơi có vui ko?
– Vui lắm chị Khả Ái dẫn con đi rất nhiều nơi.
– Con ngồi đi ba có chuyện muốn nói với con.
Nhã Thanh hồi hộp nhìn ông rồi cô cũng ngoan ngoãn ngồi xuống.
– Có chuyện gì vậy ba?
– Ba muốn ngày mai con vào cty làm việc.
– Con ko đồng ý. Con ko thích kinh doanh ba biết mà.
– Ba biết nhưng sản nghiệp nhà ta sau này cũng dành cho con mà thôi vì vậy con tập quen dần với công việc đi.
– Nếu con ko đồng ý thì sao?
– Thì ba sẽ đưa con sang Pháp gả cho Davis Sơn con chịu ko?
– Con ghét ba! Sao ba cứ thích đặt để con. Davis Sơn có cho con cũng ko thèm.
– Nếu ko muốn thì nghe lời ba đi. Khả Ái sẽ giúp con thích nghi với công việc tốt hơn.
Cô biết có nói gì lúc này cũng bằng thừa nếu cô ko muốn về lại Pháp lấy Davis Sơn thì tốt nhất cô nên đồng ý với ông. Hình ảnh Như Quỳnh đột nhiên xuất hiện trong đầu cô và cô sợ ko còn cơ hội gặp Như Quỳnh nữa. Cuối cùng cô quyết định đi làm theo ý ba cô muốn.
– Đc rồi con đồng ý nhưng con có điều kiện, con muốn qua sống với chị Khả Ái. Ở đây ba đi công tác con ở nhà một mình buồn lắm.
Ông Phát ko chút do dự đã bằng lòng bởi Khả Ái ở một mình với lại có chị có em cũng giúp nó bớt cô đơn hơn.
– Đc rồi con ở với chị phải ngoan khi nào muốn về nhà thì cứ về.
Nhã Thanh mừng rỡ hôn vào má ông rồi chạy thẳng lên lầu, cô muốn ở nhà Khả Ái vì như vậy cô mới tiện làm những gì mình thích và cô biết Khả Ái sẽ luôn giúp và yêu thương cô. Nhã Thanh nằm xuống chìm vào giấc ngủ trên môi vẫn nở nụ cười mãn nguyện.

Content Protection by DMCA.com