Mãi yêu em chị nhé

CHƯƠNG 10:
Hôm nay Nhã Thanh xuất viện đã một tuần rồi Nhã Thanh chờ đợi Như Quỳnh nhưng vẫn không thấy Như Quỳnh đến nỗi đau cứ mãi tăng dần theo ngày tháng. Nhã Thanh trở nên trầm lặng ít nói khiến ông Phát và Khả Ái cũng không khỏi lo lắng.
– Nhã Thanh nói gì đi! Em im lặng như vậy chị và bác Hai lo lắm.
– Em không sao. Em muốn được yên tĩnh
– Chẳng lẽ chỉ vì Như Quỳnh từ chối Em mà em trở thành người khác như vậy sao?
– Em mệt mỏi lắm rồi chị đừng nhắc chị ấy trước mặt em nữa được không ? Em muốn được nghỉ ngơi. Chị về đi!
Khả Ái nhìn Nhã Thanh, cô biết có nói gì nữa cũng vô ích nên cô đi về. Khi còn lại một mình, Nhã Thanh lại khóc. Trái tim cô như đã chết kể từ khi Như Quỳnh rời xa cô, không một lần quan tâm đến cô khiến cõi lòng cô tan nát. Nhã Thanh cũng đã nghỉ làm ở quán kem bởi cô không còn gì để lưu luyến khi quay lại nơi ấy. Ngồi một lúc Nhã Thanh đi ra ngoài. Cô cho người chở mình đến quán kem. Không ai biết Nhã Thanh định làm gì nhưng những tên vệ sĩ cũng không dám hỏi chỉ biết đưa cô đến quán kem như cô muốn.
– Nhã Thanh! Là em sao?!? Suýt chút nữa chị không nhận ra em rồi!!!
– Chị Dạo này thế nào vẫn bình thường chứ?
– Chị vẫn ổn em ngồi đi. Em dùng gì?
Nhã Thanh ngồi xuống cô đưa mắt nhìn quanh. Cô muốn tìm kiếm một người đã làm trái tim cô đau nhói. Cô muốn biết xem khi gặp lại cô Như Quỳnh sẽ phản ứng như thế nào, nhưng cô tìm hoài vẫn không thấy…
– Em tìm Như Quỳnh đúng không? Nó nghỉ việc một tuần rồi.
– Chị Quỳnh nghỉ việc?!? Chị biết sao chị ấy nghỉ việc không?
– Chị không biết nghe nói nó về quê có chuyện thì phải.
– Cảm ơn chị em có việc phải đi. Hẹn gặp lại chị sau nha.
Ánh Nguyệt chưa kịp trả lời Nhã Thanh đã đi nhanh ra ngoài. Ánh Nguyệt nhìn theo khó hiểu, sau khi biết Như Quỳnh nghỉ việc Nhã Thanh cho xe đên nhà trọ thì bà chủ cho biết Như Quỳnh đã trả nhà. Nhã Thanh cho xe đến nhà Như Quỳnh thì bà Hoa cho biết Như Quỳnh không có về đây. Nhã Thanh thật sự lo lắng. Cô nghĩ đã có chuyện gì xảy ra với Như Quỳnh nên Như Quỳnh mới trốn tránh cô như vậy. Nhã Thanh từ giã bà Hoa rồi đi về. Bà Hoa nhìn theo, bà thấy buồn tình cảm của bọn trẻ bây giờ thật khó hiểu.
– Nhã Thanh đi rồi hả mẹ?
– Mẹ thấy tội con bé sao đó. Chắc là nó sẽ tìm con khắp nơi đó. Rồi con định thế nào? Chẳng lẽ trốn tránh mãi như vậy?!?!
– Mẹ không trách con khi con yêu Nhã Thanh à?
– Tất nhiên mẹ rất buồn nhưng mà mẹ nghĩ con cũng có nỗi khổ chứ không ai muốn mình đi vào con đường đó. Mẹ sẽ luôn ủng hộ con. Miễn rằng con được hạnh phúc thì con có yêu ai, có làm gì thì mẹ vẫn luôn bên cạnh con.
– Cảm ơn mẹ đã hiểu và bên cạnh con lúc này. Chỉ bấy nhiêu đó thôi đối với con cũng đủ lắm rồi.
Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Những giọt nước mắt thay cho những nỗi đau mà họ đang phải gánh chịu trong lúc này. Bà Hoa thương cho Như Quỳnh phải chịu biết bao đau khổ mới có thể làm được như vậy. Nhưng rồi liệu hai chúng nó có đến được với nhau không? Hay số phận chỉ cho chúng nó có duyên mà không nợ? Dù thế nào bà cũng sẽ luôn ủng hộ hai đứa. Nhìn hai đứa đau khổ mà bà cảm thấy đau lòng. Còn Nhã Thanh sau khi trở về Sài Gòn cô chạy thẳng đến nhà Khả Ái.
– Nhã Thanh, em không nghỉ ngơi sao giờ này lại ở đây?
– Em có chuyện muốn hỏi chị, có phải hôm đó ba em đã gặp chị Quỳnh đúng không?
Khả Ái im lặng càng làm Nhã Thanh càng nghĩ đó là sự thật.
– Chị không nói chứ gì! Được rồi em sẽ tự tìm câu trả lời.
Khả Ái chưa kịp ngăn Nhã Thanh lại thì cô đã ra xe đi thẳng về nhà lúc này ông Phát đang ngồi uống trà.
– Con đi đâu mà giờ này mới về.
– Con đi tìm chị Quỳnh.
Ông Phát quay lại nét mặt nghiêm nghị:
– Con tìm cô gái đó làm gì?
– Bởi vì chị ấy là người con yêu.
*Bốp………….*
– Đồ mất Dạy! Ba nuôi Dạy con đến chừng này để bây giờ con đem cái tình yêu bệnh hoạn đó bôi nhọ danh dự nhà này sao hả?
Nhã Thanh nhìn ba mình. Đây là lần đầu tiên ông đánh cô. Lúc này đây Nhã Thanh không hiểu sao cô không khóc mà lại càng cứng rắn.
– Dù ba có đánh chết con cũng không thay đổi được gì! Bởi trái tim con đã dành trọn cho chị ấy. Ba nghĩ ba làm vậy con sẽ từ bỏ chị ấy sao? Ba càng ngăn cản bao nhiêu thì con lại càng muốn đến với chị ấy bấy nhiêu.
– Được! ếu con muốn nó và gia đình nó có cuộc sống tốt đẹp thì ngoan ngoãn theo ba về Pháp kết hôn với Davis Sơn.Con càng chống đối ba thì con biết ba sẽ làm gì nó rồi. Ba đã điều tra tất cả lý lịch gia đình nó. Cuộc sống của họ có thế nào phụ thuộc vào con đó.
Nhã Thanh tức giận! Cô chưa bao giờ thấy ba mình tàn nhẫn như vậy. Ông bất chấp tất cả để đánh mất hạnh phúc của cô. Nhưng lúc nào đây cô thật sự lo lắng cho Như Quỳnh. Bởi cô biết thế lực ba cô thì không ai mà không nể có thể ông sẽ cho họ không có đường tiến thân. Còn Như Quỳnh có học giỏi đến đâu cũng vô ích, chỉ cần lời nói của ông thôi thì Như Quỳnh cũng không có cơ hội làm việc cho bất cứ nơi nào dù lớn hay nhỏ.
– Ba thật đáng sợ mà, ba mà đụng đến chị ấy thì mãi mãi con cũng sẽ không nhìn mặt ba. Chẳng lẽ địa vị của ba sĩ diện của ba quan trọng hơn hạnh phúc của đứa con gái của mình sao?!?!
– Ba cũng vì tốt cho con nên mới không cho vào con đường sai lệch đó. Cô ta đến với con cũng chỉ vì gia sản này thôi chứ có yêu gì một đứa bênh hoạn như con đâu. Con nên thức tỉnh lại đi ba giúp con chứ không có hại con đâu.
– Phải rồi ba đang giúp con. Ba cho rằng con bệnh hoạn. Vậy ba có hiểu được cảm giác của con không? Trái tim có lý lẽ riêng của nó. Dù con không muốn nó vẫn thôi thúc con đến bên chị ấy. Ba có thể ngăn cản con bên cạnh chị ấy nhưng ba không thể ngăn được trái tim con luôn thầm gọi tên chị ấy. Con sẽ làm những gì ba muốn mong rằng ba sẽ để chị ấy được yên.
Ánh mắt ông nhìn Nhã Thanh có chút đau xót. Con gái ông đã lớn thật rồi. Có người cha người mẹ nào mà muốn con mình bước vào cuộc đường đó. Ông mong rằng mình không sai khi chia cắt cả hai như vậy.
– Nếu con làm theo lời ba thì ba bảo đảm Như Quỳnh sẽ có cuộc sống và tương lai tốt đẹp hơn.
– Con mong rằng ba sẽ giữ lời hứa. Nếu không còn gì con xin phép lên phòng.
– Được rồi con nghỉ ngơi đi. Ngày mai bác cả của con về Việt Nam. Nghe nói Gia Vỹ ra mắt vợ sắp cưới ngày mai con đi với ba qua bên ấy.
Nhã Thanh chỉ gật đầu rồi lên phòng. Cô đang nghĩ có khi nào vợ sắp cưới của Gia Vỹ là Như Quỳnh không? Chắc là không thể nào bởi chị ấy đã từ chối anh ấy rồi kia mà. Vậy người đó là ai? Mong rằng không phải như cô đã nghĩ. Nhã Thanh mệt mỏi nằm xuống. Hình ảnh Như Quỳnh cứ tồn tại trong tâm trí cô khiến trái tim cô lại càng thêm đau nhói. “Chị ơi chị đang ở đâu? Em phải làm sao để có thể cùng chị đấu tranh đây. Khi mà em chưa thể biết được trái tim chị có dành cho em không?…” Nhã Thanh nằm đó mặt cho nước mắt tuôn rơi, được một lúc Nhã Thanh cũng chìm vào giấc ngủ. Cô đâu biết có người đã đến đắp chăn cho cô. Nhìn cô mà không khỏi nhói lòng. Buổi sáng Nhã Thanh thức thật sớm cô trang điểm nhẹ rồi đi ra ngoài. Ông Phát đã ngồi đó đợi sẵn.
– Con định mang bộ mặt đó mà đi với ba à?
– Vậy ba muốn sao? Nếu không thích con sẽ ở nhà.
– Con đừng có mãi chống đối ba. Sức chịu đựng của ba chỉ có giới hạn thôi đó.
– Vậy thì ba cũng đừng ép con những gì con không muốn!!!
Ông Phát tức giận đi ra trước. Nhã Thanh đi theo sau. Chiếc xe lăn bánh đến nhà Gia Vỹ. Đến nơi thì mọi người đã đến đông đủ chỉ thiếu hai nhân vật chính.
– Thưa bác cả con mới đến.
– Con ngồi đi. Con đã khỏe nhiều chưa?
– Dạ con vẫn khỏe. Bác Cả khỏe không?
– Bác vẫn khỏe. Khả Ái con coi lấy nước cho em nó uống đi con.
– Dạ con biết rồi.
Khả Ái nhìn Nhã Thanh nhưng Nhã Thanh quay đi nơi khác. Có lẽ Nhã Thanh còn giận nên không thèm nhìn mặt Khả Ái, cũng không thèm nói chuyện làm Khả Ái cũng thấy áy náy trong lòng. Hai người già thì đang ngồi nhâm ly rượu nói cười thật vui vẻ. Nhã Thanh cầm ly nước lên uống lúc này Gia Vỹ cũng đi vào. Nhã Thanh ngước lên thì ly nước trên tay rơi xuống. Cả hai nhìn nhau. Ai cũng biết chuyện gì đang xảy ra chỉ có Gia Vỹ và ba mình là không biết chuyện gì cứ nghĩ Nhã Thanh sơ ý làm bể cái ly. Bối rối Nhã Thanh ngồi xuống nhặt những mảnh vỡ và cô lại bất cẩn làm đứt tay. Như Quỳnh định chạy lại nhưng rồi lại thôi. Chính cô cũng bất ngờ khi Nhã Thanh lại có mặt ở đây. Nhã Thanh tự đưa tay mình vào miệng cô vẫn nhớ Như Quỳnh làm vậy với cô. Sau khi đã không còn ra máu Khả Ái mới lấy băng dán vào cho Nhã Thanh.
– Em có sao không? Lại bất cẩn nữa rồi.
– Em không sao!
Nhã Thanh nói mà mắt nhìn Như Quỳnh. Còn Như Quỳnh nắm chặt bàn tay Gia Vỹ, ánh mắt nhìn Nhã Thanh như một người không quen biết. Điều đó làm cho Nhã Thanh lại thấy đau lòng. Cuối cũng cô cũng hiểu Như Quỳnh không bao giờ có cùng chung con đường với cô. Cũng đúng thôi bởi một người như chị ấy làm sao mà có tình cảm với một đứa bệnh hoạn như cô được. Chỉ có cô luôn nuôi hy vọng để cứ mãi thất vọng. Nhìn cả hai xứng đôi mà cô không khỏi nhói lòng.
– Chào ba! Chào bác Hai. Đây là bạn gái con, Như Quỳnh.
Ông Khánh nhìn Như Quỳnh ông cười hiền. Làm Như Quỳnh cũng bớt căng thẳng. Trước đây bà Khánh là người luôn cấm cản Gia Vỹ đên với cô nhưng do tai nạn bất ngờ bà đã ra đi mãi mãi, cũng vì vậy mà Gia Vỹ mới có thể quyết định đến bên cô mà không bị ngăn cản nữa. Chỉ có ông Phát nhìn Như Quỳnh có vẻ hài lòng bởi cô đã làm đúng như những gì ông muốn rời xa con gái ông khiến con ông phải hận cô suốt đời.
– Còn đây là Khả Ái, em gái anh. Đây là Nhã Thanh, con của bác Hai.
– Chào Khả Ái, Nhã Thanh.
Nhã Thanh gật đầu.
– Chào chị, rất vui khi chúng ta là người một nhà.
Như Quỳnh mĩm cười nhìn Nhã Thanh.
– Chị cũng mong được như Nhã Thanh nói.
– Em ngồi đi để anh gọi người mang thức ăn lên.
– Anh hai ngồi đi em gọi cho!
Khả Ái bước đi vào trong. Như Quỳnh ngồi đối diện Nhã Thanh, Gia Vỹ thì ngồi bên cạnh. Thức ăn dọn ra mọi người nói chuyện cởi mở hơn. Gia Vỹ chăm sóc cho Như Quỳnh từng ly từng tí khiến ai nhìn cũng phải ganh tỵ nhưng với Nhã Thanh thì lại thấy đau nhói. Họ cứ lặng lẽ nhìn nhau có ai biết trái tim họ đang đau thế nào. Khả Ái nhìn Nhã Thanh rồi lại nhìn Như Quỳnh, cô không ngờ bạn gái của anh cô lại là Như Quỳnh và cô nghĩ Nhã Thanh đã biết chuyện này từ lâu mà không nói cho cô biết.
– Anh chút nữa đi thử áo cưới ở đâu vậy?
– Anh có hẹn với nhà thiết kế nổi tiếng thiết kế cho em rồi yên tâm đi bà xã, anh sẽ làm cho em trở thành cô dâu đẹp nhất.
Như Quỳnh chỉ mĩm cười, nụ cười đẹp nhất mà Nhã Thanh thấy được. Có lẽ chị ấy đang thật sự hạnh phúc. Nhìn Gia Vỹ khuôn mặt rạng ngời cũng đủ biết cả hai hạnh phúc biết chừng nào, chỉ có cô tự làm khổ mình mãi yêu đơn phương để bây giờ ôm nỗi đau một mình nào ai biết. “Như Quỳnh, em chúc chị luôn được hạnh phúc. Bởi nụ cười của chị chính là hạnh phúc của em.”
– Em mệt rồi xin phép bác Cả, anh chị, em về trước.
– Để anh đưa em về.
– Không cần đâu, anh ngồi chơi với chị đi em có chút chuyện phải lo nên em xin phép trước.
– Được rồi em về cẩn thận.
Nhã Thanh gật đầu chào mọi người rồi đi thật nhanh ra ngoài. Cô sợ ngồi chút nữa sẽ khóc. Chỉ có Như Quỳnh là cảm thấy xót xa, cô cũng muốn ôm lấy Nhã Thanh, không muốn làm Nhã Thanh tổn thương… Nhưng cô không còn cách lựa chọn nào khác hơn. Cô chỉ cầu mong những gì cô làm sẽ không phải hối hận. Chỉ cần Nhã Thanh hạnh phúc thì có phải chịu thêm đau khổ cô cũng chấp nhận. Gia Vỹ ngồi một lúc cũng đưa Như Quỳnh đi thử đồ cưới. Khả Ái ngồi đó, cô không biết vòng xoáy tình yêu đến bao giờ mới dứt?!?!
NHÀ HỌ LÂM
– Con nói chuyện với ba chút được không?
– Có chuyện gì con nói đi.
– Con muốn về Pháp càng sớm càng tốt.
Ông Phát nhìn Nhã Thanh, cuối cùng thì ông cũng thành công. Nó đã có thể dứt bỏ tất cả mà ra đi…
– Được rồi, mai ba sẽ làm thủ tục cho con. Sắp đến đám cưới Gia Vỹ con không ở lại dự à?
– Con có dự hay không cũng không quan trọng. Con cần đi gấp trước khi đám cưới.
– Được rồi, ba sẽ lo cho con đi thời gian sớm nhất.
– Còn một chuyện nữa con muốn nói với ba.
– Con nói đi!
– Con muốn mở công ty thiết kế con muốn theo chuyên môn của con.
– Được rồi, ba sẽ chấp nhận. Mong rằng con sẽ có cuốc sống mới tốt đẹp hơn
– Cảm ơn ba.
Nhã Thanh ôm ông Phát. Cô thấy có lỗi khi nghĩ ba mình như vậy, bởi nếu Như Quỳnh yêu cô thì dù ba cô có nói gì đi nữa thì chị ấy cũng không bỏ cuộc như vậy. Có lúc cô nghỉ làm mọi thứ để cả hai được ở bên nhau nhưng bây giờ cô có làm gì cũng không thay đổi được khi mà Như Quỳnh bây giờ đã là vợ sắp cưới của anh cô cũng là chị dâu của cô, vì thế cô nên chúc phúc cho họ và tìm cho mình một cuộc sống mới, mang theo một người mà mãi mãi sẽ không bao giờ rời khỏi trái tim cô. Trước khi đi Nhã Thanh đã đến ngôi nhà mà có rất nhiều kỉ niệm cô và Như Quỳnh ở đây. Nhìn lại ngôi nhà mà Nhã Thanh ước cho thời gian quay trở lại. Như cô chưa từng quen Như Quỳnh có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn.Nhã Thanh đi ra ngoài cô nhìn lại ngôi nhà lần nữa rồi cho xe đến sân bay. Cô không muốn ai đưa mà đi trong âm thầm lặng lẽ vì không biết đến bao giờ mới trở lại. Máy bay cất cánh cũng là lúc những giọt nước mắt Nhã Thanh tuôn rơi. “Tạm biệt chị Như Quỳnh. Người trong trái tim em”. Nhã Thanh đâu biết có người đứng lặng lẽ đưa tiễn mình. Những giọt nước mắt cũng rơi khi đã mang người cô yêu về một nơi rất xa. Như Quỳnh ngồi phịch xuống Khả Ái cũng đứng một nơi lặng lẽ nhìn cả hai. Tình yêu sao lại nhiều trắc trở gian nan? Không biết rồi đây mỗi người một nơi sẽ thế nào? Mong rằng cả hai sẽ được nhiều hạnh phúc…….

Content Protection by DMCA.com