Mãi yêu em chị nhé

CHƯƠNG 3:
Hôm nay Như Quỳnh vẫn đi làm như thường lệ cô yên tâm vì hôm nay Nhã Thanh vẫn đi làm, như vậy đêm qua chắc là có người nhà đến đón. Cô cũng thấy lòng nhẹ nhàng hơn, nãy giờ Nhã Thanh ko thèm nhìn cô chắc là Nhã Thanh đang giận cô chuyện hôm qua. Nhưng mà cô cũng ko muốn quan tâm quá đến Nhã Thanh, cô sợ mình sẽ bị lôi cuốn bỡi ánh mắt và nụ cười thu hút đó. Nhã Thanh thấy Như Quỳnh im lặng ngó lơ thì thấy khó chịu trong lòng nên cô cũng bước lại nói chuyện với Như Quỳnh.
– Hôm qua sao lại ko cho em ở nhờ bộ chị nhìn mặt em gian lắm hả?
– Nhìn người làm sao đoán đc vả lại tôi ko thích đưa người lạ về nhà.
– Chị thật đáng ghét mà lỡ như hôm qua chị em ko đến rước em gặp nguy hiểm thì sao? Thấy người hoạn nạn chị phải giúp chứ.
Như Quỳnh định nói nữa nhưng thấy đôi mắt của Nhã Thanh ngấn nước nên cô dịu giọng.
– Thật ra hôm qua tôi định cho cô ở nhờ nhưng quay lại ko thấy cô đâu cả tôi nghỉ cô đc người nhà đón rồi.
Nghe Như Quỳnh nói Nhã Thanh tươi ngay nét mặt.
– Có thật chị quay lại tìm em ko?
– Tôi nói dối cô làm gì? Thôi tôi làm việc đây hôm nay nhớ cẩn thận đừng để ly ở đây từng cái ra đi một cách đáng thương như vậy nữa.
Như Quỳnh bỏ đi nhã thanh nhìn theo mĩm cười “thì ra chị không quá vô tâm như em nghỉ”.
– Làm việc đi cô bé đứng thẩn thờ đó làm gì.
Nhã Thanh giật mình khi chị quản lý đứng sau lưng mình nãy giờ, cô vội quay ra sau tiếp tục rửa ly.
– Nhã Thanh em lại phụ chị đem rác bỏ phía sau đc ko?
– Dạ để em làm cho.
Nhã thanh cầm bịch rác ra ngoài cô đi vài bước đã thấy Như Quỳnh bị một cô gái chặn lại.
– Mày định đi đâu chuyện hôm trc tao còn chưa tính sổ với mày mà.
– Chị đừng có quá đáng, nếu chị muốn giữ hòa bình thì nên thôi cái giọng đó đi.
– Con nhỏ này hôm nay gan to dám chống lại tao chứ gì?
– Chị đừng đc nước làm tới, ở đây ai cũng làm công như nhau vì thế chị cũng đừng nên đập đổ chén cơm của người khác như vậy.
– Hôm nay dám nói chuyện với tao kiểu đó hả? Để tao cho mày bài học nhớ đời mới đc.
Bích Vân vừa đưa tay định tát vào mặt Như Quỳnh thì đã bị Nhã Thanh chụp tay lại. Nhìn Nhã Thanh mảnh mai như vậy chứ thật ra cô có học võ đó nha.
– Chị kia, ai cho chị đụng đến chị ấy chứ hả? Nếu người có học ko ai xử sự bạo lực như vậy? Nhìn chị cũng sáng sủa ko ngờ cư sử thất học như vậy.
– Con nhỏ này mới vào làm mà láo với tao à? Coi chừng chút nữa cuốn đồ về nhà đó nghe con kia.
– Chị đang hù tôi đó hả? Cho chị biết nếu chị còn đụng đến chị Như Quỳnh thì đừng có trách tôi ko nói trước.
Nhã Thanh nắm tay Như Quỳnh bước đi thì bị Bích Vân kéo lại.
– Ai cho mày đi hả con ranh kia? Cho mày chết nè.
Chưa kịp phản ứng thì Nhã Thanh đã bị một cái tát vào mặt đau điếng định đánh trả nhưng đã có người thay cô làm chuyện đó
– Bốp……………………….
Bích Vân điên tiết nhìn lên cô gái trước mặt mình rồi đanh giọng.
– Mày là ai mà dám đánh tao? Tụi mày chán sống hết rồi đúng ko?
– Tôi là ai ko quan trọng nhưng tôi ko cho phép ai đụng đến người của tôi, cô nên nhớ đó là những gì cảnh cáo cô thôi nếu còn dám đụng đến một trong hai người họ thì ko phải cái tát đơn giản như vậy đâu.
Bích Vân nhìn người con gái trước mặt khiến cô cũng cảm thấy sợ. Quê quá nên cô bỏ đi vào trong thật nhanh.
– Nhã Thanh em có sao ko? Đi theo chị vào trong.
– Em ko sao chỉ bị dánh một cái thôi mà.
– Má em sưng lên rồi kìa ở đó còn nói.
– Mà sao chị lại ở đây?
– Tại ko biết em làm việc thế nào nên đến xem ai ngờ thấy cảnh tượng như vậy? Đi về nhà………………..
Nhã Thanh sợ Khả Ái nói lộ hết mọi chuyện nên cô đá mạnh vào chân Khả Ái. Như sực nhớ bị hớ nên cô đánh im lặng, Như Quỳnh đang quan sát hai người cô linh cảm hình như họ ko phải là chủ tớ như Nhã Thanh đã nói. Trong mắt Khả Ái sự lo lắng cho Nhã Thanh ko phải với một người bình thường mà đó là cả một tình thương bao la. Nhưng họ có là gì thì có liên quan gì đến cô đâu, tự nhiên sao nay cô hay nghĩ về Nhã Thanh vậy ko biết.
– Chị có việc rồi, chị về trước nhé. À! Mẹ em có nói tối nay chị em bận rồi ko đón em đc em tự về đi nha.
Sau câu nói là cái nháy mắt đầy ẩn ý dành cho Nhã thanh và cô nàng đang vui khi có người chị hiểu mình đến vậy. Khả Ái gật đầu chào Như Quỳnh rồi cô bước ra ngoài, lúc này Nhã Thanh bước lại Như Quỳnh.
– Chị có sao ko, có đau chổ nào ko vậy?
– Tôi ko sao nhưng mặt cô thì có sao đấy. Sao lại giúp tôi nếu muốn làm ở đây thì tốt nhất cô nên tránh xa tôi ra nếu ko quá muộn.
– Em giúp chị bởi em ko muốn những người như cô ta ức hiếp người khác như vậy? Em ko sợ đuổi việc nhưng nếu cô ta muốn đuổi em thì em sẽ cho cô ta một trận nhớ đời.
– Cô hay quá vậy sao để người ra đánh như thế này. Đưa tôi xem.
Như Quỳnh lấy tay sờ lên má Nhã Thanh khiến cô nhăn nhó.
– Cái bà chằn đó ăn cái gì mà đánh mạnh quá chừng, đau và rát nữa.
Như Quỳnh bật cười với tính trẻ con của Nhã Thanh.
– Chị cười gì vậy? Bộ em bị đánh chị vui lắm hả?
– Uhm thì cũng thấy vui. Mà sau này đừng nên xen vào chuyện của tôi nữa biết ko?
– Ko biết, em vẫn cứ xen vào nếu ai dám đụng đến chị, em sẽ đánh cho họ chơi bời luôn.
– Thôi đc rồi tơi bời thì ko thấy nhưng tôi thấy cô nên sức thuốc là vừa rồi, vào trong tôi sức cho.
Nhã Thanh ngoan ngoãn đi theo Như Quỳnh, đc Như Quỳnh chăm sóc thật là thích nếu phải chịu thêm vài cái tát để đc Như Quỳnh ngồi đây chăm sóc hoài thì cô cũng sẳn sàng. Nhã thanh lại mỉm cười một mình.
– Chưa từng thấy ai bị đánh mà vui như cô.
– Chị này cứ chọc em hoài, em vui vì từ nay ko ai dám ăn hiếp chị nữa
– Xong rồi, tôi đi làm việc đây. Cô tự lo phần còn lại đi.
Nhã Thanh chưa kịp nói gì thì Như Quỳnh đã bước đi nhưng đến cửa thì quay lại.
– Dù sao cũng cám ơn Nhã Thanh đã giúp tôi hôm nay.
Nhã Thanh thấy thật hạnh phúc khi từ từ cô cũng đã tiếp cận đc Như Quỳnh. “Mong sao em và chị sẽ sớm đc hạnh phúc bên nhau. Em tin sẽ làm đc điều đó, Như Quỳnh cho em ít thời gian nữa nhé! Em yêu chị mất rồi”. Tan ca Như Quỳnh dắt xe định về thì Nhã Thanh đã đứng trước mặt cô.
– Chị Quỳnh hôm nay cho em ở nhờ một bữa đc ko? Em ko dám đi về một mình.
– Tôi nói là ko cho người lạ về nhà rồi mà. Nhà cô đâu tôi đưa cô về.
– Có cần lạnh lùng với em như vậy ko? Thay vì bỏ ra 2 tiếng chi bằng chị cho em ngủ lại cho sao đâu.
– Nhà tôi chặt hẹp ko tiện cho cô đến. Nếu cô ko về tôi đi về trước đây.
Như Quỳnh vừa đẩy xe đi thì Nhã Thanh đã ghì lại.
– Đi mà! Chị cho em ở nhờ đêm nay thôi. Ngày mai ko phiền chị đâu.
Thấy Nhã Thanh cũng tội nên Như Quỳnh ko nỡ để cô nàng năn nỉ mình thêm nữa.
– Thôi đc rồi, lần này thôi lần sau mong rằng cô đừng làm phiền tôi như vậy nữa, lên xe đi.
Nhã Thanh chỉ chờ có như vậy leo lên xe vòng tay ôm Như Quỳnh.
– Cô có thể bỏ tay ra đc ko vậy? Cô làm tôi ko thở nỗi nữa rồi nè.
– Em sợ té cho em ôm tí đi có mất mát gì đâu mà chị sợ.
Như Quỳnh chỉ biết lắc đầu, sao nói gì cô ta cũng nói lại đc hết, tốt nhất im lặng chạy thật nhanh về nhà là tốt nhất. Đến nhà Như Quỳnh lấy đồ đi tắm trước, Nhã Thanh đứng nhìn xung quanh căn nhà thật đơn sơ, cô chưa bao giờ nghỉ lại có người sống thiếu thốn như vậy? Cô cảm thấy thương Như Quỳnh nhiều hơn, nhất định cô sẽ làm tất cả để Như Quỳnh có cuộc sống tốt hơn. Đang suy nghĩ thì Như Quỳnh bước ra với bộ đồ ngủ đơn giản thật dễ thương.
– Cô ko đi tắm sao lại nhìn tôi. Tắm nhanh rồi còn đi ngủ nữa.
Nhã Thanh đỏ mặt khi bị bắt quả tang, cô lấy đồ rồi vào phòng tắm ko quên nhìn Như Quỳnh cười một cái thật tươi. Khi tắm xong cô thấy Như Quỳnh đã ngủ ở trên giường, bên dưới đã đc trải chiếu sẵn, cô nghĩ Như Quỳnh dành chỗ này cho cô tối nay. Thấy vẫn chưa tắt đèn nên Như Quỳnh quay lại thì thấy Nhã Thanh đang ngồi đó đôi mắt đỏ hoe.
– Cô bị gì vậy sao lại ko tắt đèn ngủ đi.
– Em muốn ngủ trên đó.
– Đc rồi cô lên đây ngủ tôi xuống dưới.
– Ý, em ko phải vậy em muốn ngủ với chị.
– Ko đc, cô ngủ trên này tôi ngủ ở dưới, ko ngủ chung.
– Chị cho em ngủ chung đi. Đêm nào mẹ em cũng ôm em ngủ hết. Nếu ko ngủ chung với ai em sợ lắm sẽ ko ngủ đc, mà như vậy thì làm sao chị ngủ đc.
Như Quỳnh thở dài sao cô lại đi rước cái của nợ này về nhà chi ko biết nữa
– Đc rồi tắt đèn rồi lên đây ngủ.
Nhã Thanh tắt đèn rồi mỉm cười lên nằm cạnh Như Quỳnh nhưng mà Như Quỳnh đã quay mặt vào trong. Nhã Thanh ko biết làm sao ôm đc Như Quỳnh ngủ lên cô cứ lăn qua lộn lại khiến Như Quỳnh cũng bực mình quay lại:
– Lại chuyện gì nữa, cô lăn qua lăn lại như vậy sao tôi ngủ đây.
– Cho em ôm chị ngủ đc ko? Em đã quen rồi giờ ko ôm em ko ngủ đc.
Như Quỳnh dở khóc dở cười, cô ko biết Nhã Thanh đang muốn gì nhưng nếu ko cho thì có lẽ đêm nay cô sẽ phải thức trắng với cô ta mất. Như Quỳnh ko nói gì cô nằm ngay lại nhắm mắt. Nhã Thanh cười rồi vòng tay ôm qua bụng Như Quỳnh. Tuy là thấy khó chịu và ko quen nhưng do mệt nên Như Quỳnh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nghe tiếng thở đều của Như Quỳnh, Nhã Thanh biết cô đã ngủ nên nhẹ nhàng đặt lên môi Như Quỳnh một nụ hôn sau đó cô cũng chìm vào giấc ngủ thật bình yên.
– Dậy đi, tôi đi học rồi, cô ko đi học sao hả?
Nhã thanh giọng còn ngái ngủ:
– Em đã học xong các chương trình học rồi bây giờ ko cần học nữa.
Như Quỳnh ko ngờ Nhã Thanh lại học giỏi đến vậy. Thấy Nhã Thanh đang trả lời câu hỏi của mình nên cô muốn hỏi những gì đang thắc mắc trong đầu mình luôn.
– Vậy nhà cô mấy người? Ở đâu?
– Nhà em có ba mẹ già 2 đứa em nhỏ và em là lớn nhất, mà chị hỏi có gì ko?
Như Quỳnh thấy có lỗi khi nghi ngờ Nhã Thanh như vậy.
– Ko có gì, chỉ hỏi cho biết thôi.
– Vậy chị cho em ngủ chút đi. Khi nào về em sẽ khóa cửa cho chị.
– Đc rồi chìa khóa tôi để trên bàn, đi nhớ khóa cửa dùm tôi.
Như Quỳnh đi rồi Nhã Thanh mở mắt ra cười “em ko dễ khai ra thân phận mình đâu, khi nào đến lúc em sẽ cho chị biết”. Nhã Thanh cũng nhanh chóng thay đồ rồi gọi cho người đến đón mình. Dù sao cũng cho Khả Ái yên tâm là cô vẫn bình an. Thay vì về nhà Nhã Thanh đi thẳng đến cty.
– Chào tổng giám đốc.
Nhã Thanh gật đầu chào lại mọi người rồi đi vào. Lúc ở bên Như Quỳnh cô trẻ con bao nhiêu thì lúc vào công việc thì khuôn mặt khác hẳn, trầm tính lại có chút uy nghiêm.
Cộc……….. Cộc……..
– Vào đi. Chịu về rồi đó hả cô nương?
– Chị này cứ chọc em hoài.
– Sao hôm nay siêng năng mà đi làm vậy?
– Em suy nghĩ rồi em sẽ đi làm để kiếm tiền lo cho tương lai em và chị ấy sau này.
– Biết người ta có chịu ko mà em tính như vậy?
– Em đã nói rồi bằng mọi giá em sẽ chinh phục đc chị ấy.
– Vậy em định khi nào mới bắt đầu, còn quán kem có định tiếp tục ko?
– Tất nhiên em vẫn đi làm ở đó còn công việc thì ngay bây giờ.
– Đc rồi chị mừng khi em biết suy nghỉ như vậy? Chúng ta sẽ bắt đầu ngay nhé.
-ok chị!
Khả Ái bắt đầu chỉ dẫn cho Nhã Thanh. Chỉ trong mấy tiếng Nhã Thanh đã nắm bắt tất cả khiến Khả Ái cũng phải khâm phục. Cũng phải thôi có ai mà 19t đã lấy đc tất cả bằng cấp loại ưu đâu chứ. Bởi vậy nên Nhã Thanh rất giỏi nhưng Nhã Thanh ko thích kinh doanh mà chỉ thích thiết kế. Ko hiểu vì sao cô gái đó lại là động lực khiến Nhã Thanh đã thay đổi như vậy. Dù sao cô cũng thầm cảm ơn cô gái đó đã giúp em cô trưởng thành hơn rất nhiều.

Content Protection by DMCA.com