Mình là vợ chồng mà!!

Tôi cúp máy, với lòng lo lắng, tôi muốn bay về VN lập tức, để xem vợ mình như thế nào, còn bên kia hắn cũng gác máy, cha tôi cũng vừa đi đến :
– Ai gọi vậy cháu?
– Dạ là caca.
– Nó biết vợ nó bị vậy chưa?
– Dạ, cháu nói rồi!
– Nó có nói gì không?
– Dạ không, anh ấy gác máy!!!( thật trắng trợn, hắn nói dối ko chớp mắt)
– Hả? cái thằng này sao tệ vậy? biết vợ như vậy mà không hỏi thăm một câu?
– Chắc caca bận gì đó bác.
– Uhm, thôi chúng ta lên xem coi Thiên Thiên sao rồi.
Hắn cười đắc chí khi cha tôi tin lời hắn, hắn cùng cha tôi lên phòng xem Thiên Thiên như thế nào, mọi người đang ở xung quanh cô ấy, cô ấy tỉnh lại chỉ nhìn xung quanh không nói lời nào.
– Chị hai! Hồi nãy anh hai có gọi điện thoại, muốn gặp chị hai, lúc em đi kiếm chị hai, thì thấy chị hai chiềm dưới hồ rồi, chắc lát nữa ảnh gọi lại. (Lâm lên tiếng)
– Nó gọi lại rồi, nhưng lần này nó chả hỏi thăm gì con cả, bực mình ( cha tức giận)
– Chắc caca bận gì đó thưa bác. ( hắn tỏ vẻ như đang nói tốt cho tôi)
– Bận cái gi thì bận, cũng phải hỏi thăm vợ chứ.
– Bác Hai ơi! Anh caca không tệ vậy đâu, chắc phải bận cái gì đó, ngày mai có thể anh ấy gọi lại thì sao ạh (thảo con chú 3)
– Dạ, đúng đó Bác Hai, anh caca không tệ vậy đâu( Long con chú 4)
Nhờ mấy đứa em nói đỡ mà cha tôi đã nguôi giận, nếu không chắc tôi về nước không yên với cha của mình, còn hắn thì hơi bực mình, vì không thê gây sự xáo trộn trong gia đình của tôi, nhưng ít ra hắn cũng tạo được thiện cảm với gia đình tôi.
Tôi ở bên đây, thì lo sốt cả ruột, không biết Thiên Thiên đã khỏe lại chưa, tôi lấy điện thoại gọi vào điện thoại của cô ấy.
Bên phía kia, điện thoại run lên, tên Thắng chợt thấy màn hình sáng lên, ” Chồng iu” hắn chộp lấy điện thoại, tắt không cho tôi nói chuyện với vợ, hắn tháo pin ra, quăn vào sọt rác, không luyến tiếc, có gì Hắn sẽ nói với Thiên Thiên là lúc bị rơi xuống nước, điện thoại cùng rơi xuống nên đã hư. Thế là tôi coi như mất liên lạc với Thiên Thiên.
Hắn ra ngoài, quan sát căn nhà, cắt hết cái gì có thể liên lạc được với tôi và nhà, cà vợ của tôi nữa, hắn cắt cả đường dây điện thoại, đường mạng, hắn cho người qua nhà tôi, cắt tương tự như vậy, như thế là tôi và Thiên Thiên bị cắt đức liên lạc với nhau, tôi thật sự rất lo. Tại sao tôi gọi mà không hề được, cho Thiên thiên cho cả hai bên nhà.
Một tuần trôi qua không hề có liên lạc gì với gia đinh tôi, tôi cũng không nhớ số của mấy đứa em để mà gọi, tôi chỉ nhớ đúng duy nhất 3 số, nhưng trong lúc này cũng chẳng liên lạc gì được, tôi đành viết một bức thư gửi qua cho vợ của mình.
Thiên Thiên em khỏe không? Cả tuần nay anh không liên lạc được với em, anh gọi cho em, cho nhà mình và cả căn nhà riêng của tụi mình nữa, cứ gọi là nó kêu số này không liên lạc được, anh lo cho em lắm, em bị rơi xuống hồ như vậy, em có làm sao không? Gần đây em ở nhà có vui không? Có ai ăn hiếp vợ của anh không? Gần đây em tiếp xúc với ai? Có chuyện gì viết thư gửi cho anh nha.
Anh ở bên đây sắp về rồi, anh cũng gần tìm ra cách để có thể lấy lại công ty cho em, anh sắp tìm ra được cái tên nào đã hại em như thế này, anh muốn cho hắn một trận để làm cho em vui. Anh nhớ em nhiều lắm, đọc xong lá thư này, gửi lại cho anh anh. Em nhớ giữ gìn sức khỏe đó. Thương vợ của anh thật nhiều.
Nhưng thật không may tý nào, bức thư tôi gửi, vợ tôi chỉ nhận được phân nữa, phân nữa còn lại đã bị hắn xóa mất, hắn đã đọc được bức thư của tôi, hắn cho người qua, để triệt tiêu tôi, nhưng thật may, đã có người báo cho tôi biết, chính là Bảo, anh ấy đã giúp tôi, qua mặt được cãi lũ truy lùng đó. Đúng là dính vào những băng nhóm như thế này thật tình tôi cũng chẳng thích tý nà, tôi chỉ muốn được ở bên Thiên Thiên, sống một cuộc sống hạnh phúc, tôi mong mọi chuyện ổn thỏa, để tôi có thể trở về với em một cách bình yên nhất, chưa bao giờ tôi nhớ em như lúc này cả, có em ở đây, tôi sẽ ôm em vào lòng, hôn lấy đôi môi của em, em là tình yêu của đời tôi.
Khi thiên thiên nhận được bức thư phân nữa nội dung ấy, cô ấy gửi thư trả lời.
Hihi.. em vẫn bình thường mà, vẫn như ngày nào mà thui, em không sao hết, tuy không có anh bên cạnh như mọi khi, nhưng em không cô đơn, mấy đứa em của anh,cùng anh thắng, dẫn em đi chơi nè, đi ăn, xem phim, thậm chí dẫn em đi mua đồ mới nữa, cà nhà mong anh về lắm đó. Anh làm việc vừa sức thui nha, anh mà bệnh là em lo cho anh lắm đó, em không thể bay qua mà chăm sóc cho anh được. Anh giũ gìn sức khỏe nha, yêu anh!!!
Bức thư nhanh chóng được gửi qua cho tôi, tôi đọc mà sao lại thấy cái tên Thắng ở đây nữa, sao hắn cứ đi theo vợ tôi hoài vậy nè, tôi muốn về nhà ngay bây giờ, lúc đó Bảo kêu tôi ra ngoài nói chuyện.
– Caca tôi có tin này cho anh!
– Tin gì vậy Bảo!( tôi hồi hộp)
– Có phải người đàn ông này hay đi chung với vợ anh không? ( Bảo đưa tấm hình của Thắng cho tôi xem)
– Đúng rồi, hắn tên là Thắng! mà sao?
– Người này lúc học phổ thông, đã quan hệ với vợ anh, hắn vượt ngục, lập thành một băng nhóm xã hội đen ghê gúm, cho người vào các công ty, tìm mọi cách biến công ty của khác thành tiền của mình. ( jerry lên tiếng)
– Hắn đồng thời là một tay buôn ma túy, mà cảnh sát đang truy lùng, nhưng chưa hề bắt được quả tan, vì hắn mua hết cảnh sát trong cái khu vực đó, nên hắn dể dàng làm mọi thứ, mà chả sợ một tên cớm nào. ( bảo tiếp tục)
– Hắn có một cái tên mà đàn em hay gọi đó là ĐẠI BÀNG
– Sao? ĐẠi BÀNG sao?? ( tôi như chết đứng khi nghe cái tên đó)
– Đúng hắn là ĐẠI BÀNG một tay không dể đối phó tý nào! Hắn có tài đóng kịch cực hay, đặc biệt là tài giả giọng nói!
– Trời ơi!!!tên khốn nạn! ( tôi giận giữ, đập bàn thật mạnh) vậy là người nói chuyện với tôi hôm bữa không phải là cha tôi, mà là hắn.
– Là sao ? ( bảo và jerry không hiểu tôi nói gì)
– Tôi kêu vợ tôi tránh xa hắn ta ra! Tôi đã không có linh cảm tốt gì về hắn. hèn chi từ lúc đó trở đi. Tôi không thể liên lạc được với bất kì ai bên VN cả.
– Thì ra là vậy, đồng bọn của hắn đang truy lùng anh đó caca àh, anh phải cẩn thân, có thể tụi nó sẽ mò đến đây.
– Uhm, tôi biết rồi. Tôi làm phiền các bạn quá!
– Không sao? Chúng ta giống nhau mà! ( bảo vỗ vai tôi)
– Giống nhau? ( tôi tỏ vẻ để biết chắc chắn Bảo ko phải là trai thật sự)
– Chúng ta không phải là đàn ông, nhưng chúng ta có bộ não, hành động như một người đàn ông, sẵn sàng bảo vệ người mình yêu thương, như thế chúng ta cũng xứng đáng để làm đàn ông chứ. Haha….
Tối hôm đó tôi không ngủ được, nhìn thấy tấm hình của hắn là tôi chỉ muốn giết hắn.
…..
Tôi nhanh chóng, viết một lá thứ gửi cho em:
Thiên Thiên em không được qua lại với Thắng nữa, hắn là người xấu, hắn là người hại hai bên gia đình chúng ta, hắn làm cho công ty em phá sản. Anh sẽ cố gắng về sớm nhất có thể. Iu em!!!
Bức thư nhanh chóng được đưa sang qua VN, nhưng nó không đến tay em, nó vào tay của Thắng, Thắng biết tôi biết được hết tất cả về hắn, hắn tăng cường lực lượng đi lùng xục tôi khắp mọi nơi, mấy ngày gần sắp về VN tôi không dám bước ra khỏi nhà nữa, chỉ ở trong căn biệt thự đó cùng Bảo và Jerry. Bảo cho tôi 2 cây súng phòng hờ, lỡ có gì thì cũng đỡ kịp, Bảo dặn tôi lúc nào cũng phải mang theo nó bên mình hết.
Chúng tôi đang dùng bữa chiều tại căn biệt thự, thì bổng nhiên chúng tôi nghe tiếng xe mô tô phân khối lớn rồ ga, kèm theo tiếng súng nổ không dứt, chúng đã tìm ra được nơi ẩn náo của chúng tôi, chúng tôi lập tức chạy tìm nơi có thể tránh được súng đạn, bọn chúng gồm có 5 đứa, chúng không mặc đồ đen, chúng mặc toàn đồ trắng, ngay cả chiếc mô tô và súng chúng cầm trên tay đều màu trắng, chúng phóng xe thẳng vào biệt thự, làm tan nát hết các cửa kính, cửa số, dưới sàn nhà bây giờ toàn là những tấm kính vỡ vụng.
Chúng dùng súng bắn hết các góc xung quanh, cả ba chúng tôi cùng một liều xong lên, dùng súng bắn vào tay của tụi nó, tụi nó buôn hết tất cả các súng xuống. thế là có một trận đánh kịch liệt diễn ra tại căn biệt thự rộng lớn. Ba đánh Năm.
Hai thằng dí tôi vào nhà bếp, cái bàn dài đã ngăn cách chúng tôi ra, tôi nhìn xung quanh xem có cái gì để có thể làm vũ khí chống lại tụi nó, tôi nhanh chóng chộp ngay mấy cái chảo trên bếp, ném thật mạnh về phía chúng, chúng khỏe quá, trúng như thế mà chẳng xi nhê gì cả, tôi nhanh chóng nhảy lên bàn, chúng thấy tôi đang đứng trên bàn kèm với khăn trải bàn, chúng giật mạnh chiếc khăn trải bàn, tôi nhanh chóng phát hiện kịp, nhảy xuống đất, cả hai tên xông lại định bắt lấy tôi, nhưng tôi nhanh chóng lăn qua cái bàn, dùng chân đạp cái bàn thật mạnh, hai tên đó liền dùng chân đạp lại, thế là cái bàn bể tan tành.
Bây giờ xung quanh chúng tôi là một khoảng trống, chúng tôi bắt đầu đấu tay ba với nhau, tôi đứng giữa hai tên, cú đấm của hai tên tiến về phía tôi, cũng may là tôi nhanh nên hụp xuống, thế là hai cú đấm đó, chúng dành cho nhau, thật là ê ẩm, tôi chơi trò điểm yếu, dùng hai tay dọng hết sức vào của “quý” của hai tên. Hai tên đau điếng, không đi nổi, tôi liền chạy ra ngoài giúp bảo hạ gục 2 tên tiếp theo.
Lúc tôi ra thì Bảo đang bị một tên giữ lấy, còn một tên thì đang đánh Bảo liên hồi, không thương tiếc, tôi nhanh chóng chạy lại, cho hắn một đá ngay bụng, làm cho hắn té xuống đất, Bảo nhanh chóng vào thế, quộc tên đằng sau ngã nhàu ra đằng trước. Cả hai chúng tôi thay phiên nhau đánh chúng, chúng tôi cho hắn những cú đấm trời giáng, quả thật chúng tôi cũng nhận trả lại những cú đấm choáng ván.
Đang đánh nhau quyết liệt như thế, thì một tên đang chỉa súng vào đầu Jerry, hắn bắt Jerry về làm còn tin, đòi chơi người đổi người vào ngày mai, Bảo phải đổi tôi mà lấy lại Jerry của mình. Hắn nhanh chóng cùng đồng bọn, phóng lên xe vọt mất, hắn đem theo Jerry, vợ sắp cười của Bảo.
Khuôn mặt của Bảo đầy sự phẩn nộ, khi chúng đem đi người Bảo thương yêu nhất, mọi thứ tối hôm đó thật lộn xộn, căn nhà đã bị phá nát, trên người chúng tôi cũng đầy thương tích.
– Ngày mai chúng ta sẽ đi cứu Thiên Thiên.
– Anh điên àh Caca! Chúng sẽ giết anh!
– Chúng ta sẽ lên một kế hoạch.
– Kế hoạch gì????
Tôi nói cho Bảo nghe kế hoạch của tôi, anh ấy đồng ý làm theo. Buổi tối hôm đó, cả tôi và Bảo đều không ngủ được, chúng tôi chuẩn bị sẵn sàng vũ khí bên người. Để ngày mai đối đầu với những tay sai của Thắng.
Trong khi đó, ở bên kia vẫn không hề biết chuyện gì xảy ra, họ chỉ nghĩ rằng vài ngày nữa tôi sẽ về thôi, nên chẳng ai lo lắng gì cả.
– Hì hì… Gần sắp 2 tuần rôi, nhanh thật đấy ( cha tôi vui vẻ)
– Uhm, caca sắp về rồi, hy vọng nó mang tin tốt lành về cho chúng ta.(chú 5)
– Chính xác là còn 3 ngày nữa, caca sẽ về. ( Lâm cười)
– Con nhớ anh ấy quá ( Thiên Thiên hơi đỏ mặt)
– Xa mới có hai tuần thui mà con dâu của cha.
Lúc đó tên Thắng, cũng có mặt ở gia đình tôi, chẳng biết hắn làm cái quái gì lúc nào cũng ở bên gia đình tôi hết là sao??? Thật là nổi điên lên được, hắn mà ở trước mặt, tôi sẽ bầm hắn ra trăm mảnh….. hắn thầm nghĩ ” haha… về sao được mà về, không chừng hắn chết ở bên đó lúc nào không hay…. ”
……
Thiên Thiên biết tôi gần về, nên quay về căn nhà riêng, dọn dẹp lại cho gọn gàng, cô ấy không ở đó, thế mà đã bám đầy bụi, may mà có người giúp việc làm phụ cô ấy, nếu không cô ấy làm cũng không hết công việc.
Còn tôi ở bên đây, đối mặt với cái chết lúc nào không hề hay biết, tôi cứ cầu mong em sẽ nhận được bức thư của tôi càng sớm càng tốt, nhưng làm sao bức thư đến tay em được , khi hắn đang giữ bức thư đó chứ.
Tôi và bảo đến chỗ như đã hẹn, lần này bọn chung đông hơn, khoảng chừng mười mấy tên, chúng tôi đang ở trong một phân xưởng xe hơi, nơi dành tái chế các xe hơi cũ.bảo nhìn thấy chúng đang cột Jerry vào cái ghế, bịt miệng cô ta lại Bảo nắm lấy bàn tay của mình lại thật chắt, Bảo chỉ muốn giết tụi nó ngay lập tức, chúng dám đối xử với jerry như thế, nó không cho phép bất cứ ai làm đau jerry, nó nhìn thật kỉ Jerry trên mật Jerry có những vết bầm, Jerry đã bị trúng đánh, tra khảo, nhưng Jerry chẳng tiết lộ một thông tin nào hết.
– Này hai tên kia! Tụi bay đến đúng giờ quá nhỉ? Không thiếu một giây náo!
– Tụi bay đã làm gì cô ta??? ( Bảo hét lên như mún xé nát phân xưởng)
– Àh!!! Tao ra tay hơi mạnh ý mà, tao kiu khai đường lối của tụi bay, mà nó không khai, nó lì quá, nên tao đánh nó đó.
– Lũ khốn nạn!!! Tao sẽ giết tụi bay!
– Haha… nè nè… bình tỉnh, chỉ cần mày giao cái tên đang mặc bộ vest đen sau lưng mày cho tụi tao, thì con bồ của mày được thả, vậy thôi. Chúng ta trao đổi!
– Bảo bình tỉnh! Hãy làm như kế hoạch! Tôi sẽ đi đến phía chúng, tôi ra hiệu rồi anh làm. ( tôi nói nhỏ, để chúng không nghe được)
– Được rồi, tao sẽ qua, trước tiên cỡi trói cho cô ta đi.
– Được thôi! Anh em cỡi trói nào!!! ( hắn ra lệnh, lập tức Jerry được thả ra)
– Bây giờ, sẽ cùng đổi người một lúc, tao không tin tụi bay!
– Haha… được được.
Thế là cuộc trao đổi diễn ra rất từ từ, tôi bước đi rất chậm, một cánh tay của tôi để sau lưng, ra dấu 1 2 3…. Vừa lúc đó tôi đẩy Jerry thật mạnh về phía Bảo, lấy súng bắn tụi nó liên tục, cùng lúc đó các đàn em của Bảo, lập tức xuất hiện sau các chiếc xe hơi bị hư. Chúng tôi kết hợp nhịp nhàng, né được các phát súng của chúng.
Các đàn em của bảo thật tài, dùng những chiêu võ thật ngoạn mục, hạ gục từng tên một, trong chớp nhoán, Bảo vì bảo vệ Jerry nên phải chịu một phát đạn ngay cánh tay phải của mình, tôi lập tức cho hắn một giọng xỉu tại chỗ, tôi ra dấu cho một người đưa Bảo và Jerry về biệt thự ngay lập tức, còn tôi và đàn em của Bảo phải xử lý thêm vài tên nữa
Khi Bảo và Jerry vừa đi khuất, bổng nhiên có hai tên xuất hiện, cầm đạn nả tứ lung tung, chúng tôi nhanh chóng núp vào các chiếc xe, cũng may chúng tôi đã phòng hờ, mặc áo chống đạn, nên không ai bị thương cả, chỉ có tôi là sơ xuất bị dính một phát ngay bàn tay phải của mình.
Chúng bắn hết cả đạn, chúng tôi xông ra đánh nhau với chúng, nhưng đàn em của Bảo đã không còn sức để mà đánh nữa, chỉ hạ được một tên duy nhất, còn một tên chúng đánh đàn em tơi bời, tôi cũng không còn sức để mà đánh, hắn đánh vào mặt tôi mấy cái, vào bụng. Lúc đó hắn định đánh tôi một cú nock out thì một viên đạn bay qua tay của hắn.
Cảnh sát đã đến, cả lũ tụi nó đã bị cảnh sát hốt hết, không chừa một tên nào, cảnh sát tiếp tục điều tra về bọn chúng, bọn chúng bán hàng trắng mà, cuộc điều tra tiếp tục. Còn tôi tay thì đầy máu và đau, tôi đã ngất đi không còn biết gì về xung quanh tôi, tôi nghĩ tôi đã chết.
Tôi thấy tôi đang đứng ở một vườn hoa, đầy các loại hoa, và người con gái đang hái những cây hoa đó, đủ thứ màu, giọng cười cô ấy ấy thật quen thuộc đối với tôi, cách đi đứng cách đùa giỡn sao thân quen quá, chắc là Thiên
Thiên, người mà tôi yêu thương hết mình, vì em làm mọi thứ. Tôi đến gần hơn nữa để có thể nhận ra đó là em.
– Caca lại đây chơi với em! Hoa đẹp lắm.
– Thiên Thiên, sao em hái nhìu hoa vậy?
– Hihi.. anh không thấy chúng đẹp sao? Đẹp như tụi mình vậy đó.
– Thiên Thiên, anh yêu em!
Người đứng trước mặt tôi đúng là Thiên Thiên rồi, tôi ôm lấy em, ôi em thật ấm, cảm giác bình yên của tôi đã quay trở lại. Tôi nhìn khuôn mặt em, khuôn mặt em thanh toát làm sao, đôi mắt dịu hiền nhìn lấy tôi, khi tôi đưa tay nâng càm hôn em. Thì em biến mất trong vòng tay tôi.
– Thiên Thiên! Em đâu rồi! Thiên Thiên!………..
– Caca.. anh tỉnh rồi sao? ( giọng của Bảo)
Thi ra tôi đang mơ sao, tôi đang ở nhà của Bảo, tôi cảm thấy đau ở bàn tay phải của mình, đúng rồi tôi bị bắn mà. Lúc đó Jerry mang đến cho tôi một ly nước chanh .
– Cảm ơn caca!( bảo mỉm cười)
– Gì áh? Sao cảm ơn tui?
– Cảm ơn kế hoạch của anh, mà Jerry vẫn an toàn, vẫn ở bên cạnh tôi.
– Hì hì… có gì đâu, anh cũng giúp tôi nhiều mà!
– Hai anh thật là dũng cảm đó! ( jerry mỉm cười)
– Vết thương của anh sao rồi Bảo! ( tôi lo lắng)
– Àh! Nhờ có jerry săn sóc nên tôi không lo gì cả.
– Hì hì… chừng nào hai người đám cưới!
– Đợi Bảo khỏi hẳn chúng tôi mới làm. ( jerry choàng lấy tay Bảo)
– Chúc hai người hạnh phúc!!!
– Chúng ta sẽ là bạn thân nhất của nhau hen! ( Bảo cười vui vẻ)
– Uhm, mãi là bạn thân. ( Tôi đáp lại khẳng định)
Cả ba chúng tôi cùng đặt tay lên nhau, tuy bàn tay phải tôi hơi đau, nhưng tôi cũng cố hết sức đặt lên, sáng ngày mai tôi bắt chuyến bay về VN dự định sớm hơn một buổi, không ai ra đón tôi, lúc đó trời cũng đã tối. Khi tôi về đến nhà……… có chuyện thật khủng khiếp đã xảy ra.

Content Protection by DMCA.com