Mình là vợ chồng mà!!

Không bao lâu, chiếc xe đã đậu trước nhà cha của tôi, tôi mở cửa đi ra, chẳng hề mở cửa cho cô ấy bước xuống, cô ấy mở cửa không được, cứ ngồi rị mọ, tôi phải đi đến mở cửa cho cô ấy, cô ấy hơi chuối người phía trước, như muốn té, tôi cũng chẳng thèm đỡ gì cả, tôi và cô ấy đứng trước cổng, thằng Lâm nó chạy ra mở cửa.
Tôi thấy nó chạy ra, tôi lấy tay ôm vai cô ấy, đi vào nhà, cô ấy không hiểu tôi đang làm gì, vào đến nhà.
– Chào con trai của cha! Mừng con trở về! có cả vợ nó đi theo nữa nè, lúc nào cũng tay trong tay.
– Dạ, con và vợ rất hạnh phúc, đúng không em yêu? ( tôi đang đóng kịch, cô ấy chỉ gật đầu)
– Thiên Thiên tên Thắng khốn kiếp đó nó đã làm gì con chưa? Cô ba lo cho con quá.
– Sao làm gì cô ấy được, tuy ở bên đó con đã gửi thư kiu tránh xa rồi mà.( cô ấy im lặng)
– Uhm, caca tuy ở trong lúc nguy kịch nhất, vẫn luôn nghĩ đến con, con không được làm gì để nó buồn nghe chưa. ( cô ba nắm tay Thiên Thiên)
– Làm sao cô ấy làm con buồn được cô ba cứ khéo lo. Cô ấy thương con không hết, sao làm con buồn được. phải không vợ iu của anh. ( tôi ôm hôn lên má cô ấy)
Buổi tối diễn ra vui vẻ, cả buổi tối đó tôi phải đóng kịch như không có chuyện gì xảy ra, đang ăn tối vui vẻ thì có chuyện xảy ra.
– Thiên thiên sao mặt con bầm vậy? ( cô ba nhìn chăm chú)
– Dạ, con vấp té thôi cô ba.
– Vấp té, vấp té gì mà có 5 dấu tay trên mặt, cả trên người có vết bầm nữa. ( cô ba liếc qua tôi, cô ấy im lặng)
– Caca nó đánh con phải không? ( cha hơi hạ giọng)
– Dạ không, con bị té thật mà! ( cô ấy bắt đầu run)
– Anh xin lỗi, hôm qua anh uống rượu lỡ ra tay đánh em. ( tôi lấy tay đưa lên thoa thoa lên mặt cô ấy, nhìn xung quanh thân thể cô ấy, đúng là cả người cô ấy đều bầm nát hết, cái tên chết tiệt kia, nó đánh em, hành dạ em)
– Cái gì? Ai cho phép con đánh vợ con ra nông nổi này hả? ( cộ 3 quát vào mặt tôi)
– Chú không đồng ý việc này của con. ( chú 5 đồng tình với cô 3)
– Đi ra bàn thờ tổ tiên quỳ ở đó cho cha mau lên. ( cha tức giận)
– Thôi cả nhà, anh ấy xỉn mà, con vài bữa là hết bầm thôi mà.( cô ấy năn nỉ như muốn khóc, vì có phải tôi đánh cô ấy đâu, cái thằng kia nó đánh mà)
– Không sao đâu, anh đáng bị như vậy mà! ( tôi giả vờ như người có tội)
Tôi ra bàn thờ tổ tiên quỳ ở đó, cha tôi ra thắp 3 nén nhan, bắt tôi quỳ cho đến khi nhan tàn, kiểm điểm lại chính bản thân của mình, tôi có lỗi gì chứ, tôi quỳ đó như một cái tượng, không cảm xúc, nhưng nước mắt tôi lại chảy ra. Cô ấy bước lại gần tôi.
– Anh đứng dậy đi, em mới là người quỳ mới đúng!
– Cô đi lên trên nhà đi, nếu không muốn chuyện xấu xảy ra.
– Caca!!
– Đừng gọi tên tôi! Đi đi!!
Rồi 3 cây nhan cũng tàn hết, cặp gối của tôi xưng tấy cả lên, tôi đứng dậy không nổi phải có Lâm và Long đỡ tôi đứng dậy, dìu tôi ra phòng khách ngồi kế bên Thiên Thiên, tôi đóng kịch tiếp tục.
– Anh xin lỗi, anh hứa chuyện này sẽ không xảy ra lần nữa. ( tôi nắm tay em như cầu xin)
– Chưa được, con tự lấy tay dã vào mặt mình 10 cái đi! ( cô ba còn giận)
– Em! Cháu nó quỳ như vậy đủ rồi! ( chú 3 căn ngăn)
– ở trong nhà mình, chưa có một người chồng nào đánh vợ mình như con cả Caca, con nghĩ sao? Mà con đánh nó như thế hả? Tự tát mình đi nhanh lên, nói lớn từ nay trở đi con sẽ không bao giờ đánh vợ mình nữa.
– Mẹ àh! Tha cho anh caca đi, ảnh biết lỗi rồi mà, ( Thảo lên tiếng)
– Cứ theo lời cô ba đi , như vậy cho chừa. ( chú 4 ủng hộ)
Thế là tôi phải tát chính tôi, 10 cái thật mạnh, vừa tát vừa nói lớn “từ nay trở đi con sẽ không bao giờ đánh vợ mình nữa”, tại sao tôi vẫn làm cái này chứ, tôi đang bị phạt một cách thật là vô lí, tôi có tội gì đâu, có lẽ tội nặn nhất của tôi đến giờ phút này tôi vẫn còn yêu em rất nhiều.
…..
Trước khi tôi chỡ em về nhà , tôi ghé vào một cửa hàng bán rượu, mua vài chai, cô ấy ngăn tôi, nhưng tôi vẫn cứ mua, về đến nhà cũng tối, tôi không vào phòng mà ngồi ở ghế sofa uống rượu một mình, rồi cũng chết chai rượu, tôi lại trở nên say khước, cô ấy kêu tôi lên phòng ngủ, tôi cũng bước lên phòng, nhưng thái độ của tôi trở lại như trước, không còn vui vẻ quan tâm em trước mặt gia đình của tôi, tôi chỉ đóng kịch mà thôi.
Tôi lấy mền gối xuống dưới đất ngủ, không ngủ chung với cô ấy.
– Anh lên giường ngủ đi, dưới đất lạnh lắm!
– Kệ tôi! Tôi không cần cô quan tâm.
– Hay anh lên giường đi, em xuống đất nằm,
– Lộn xộn quá! Cô đi ngủ đi, đừng có lãi nhải nũa.
Cả đêm đó cô ấy lại khóc, còn tôi thì ngủ khò khò dưới đất, đá hết mền ra khỏi người, nằm lăn lóc, thiên thiên không biết mình phải chịu cảnh này trong bao lâu nửa, khi có gia đình tôi tỏ vẻ quan tâm chăm sóc vui vẻ, còn không có gia đình tôi tôi xem cô ấy như một người xa lạ. Đêm đó, cô ấy lại chăm sóc vết thương cho tôi, hai đầu gối của tôi bầm tím cả lên vì phải quỳ lâu, cô ấy bôi thuốc lên má của tôi, vì tôi tát mạnh quá, nên tận bây giờ còn đỏ, cô ấy thay băng mới cho vết thương ngay tay của tôi.
Thay xong cô ấy trở lại giường, cô ấy không dám nằm gần tôi, sợ sáng dậy tôi nổi giận, cứ như thế một tuần trôi qua, sự lạnh nhạt của tôi thật đáng sợ, trước mặt gia đình tôi như là một người chồng tuyệt vời, khi chỉ có em và tôi, tôi và em như một người xa lạ. Tôi hôm đó, tôi ngồi làm việc cũng khuya.
– Anh đừng thức khuya nữa! anh đi ngủ sớm đi!
– Mặc tôi!
– Em có pha trà cho anh! Anh uống đi!
– Không cần! ( tôi đưa tay hất bể tách trà nóng)
– Caca! Em xin anh đó, hãy nghe em giải thích!!! ( cô ấy lại ôm lấy tôi)
– Buôn ra! Không được đụng vào người tôi! ( tôi dùng tay giật mạnh tay cô ấy ra khỏi người)
– Chúng ta li di đi caca! ( cô ấy khóc)
– Li dị?
– Phải! chúng ta li dị đi. ( cô ấy đưa tờ giấy li dị)
– Làm gì dễ như vậy? cô tưởng li dị là xong hả? để cô được tự do với hắn một lần nữa hả?
– Không có caca, không có!!! ( vừa khóc vừa lắc đầu)
– Tôi không cho cô tự do đâu! Cô không có quyền được tự do, cô cũng đừng có cái ý nghĩ bỏ căn nhà này đi, tôi không để cho cô thoát đâu, cô mà có chết cũng phải làm ma nhà này! Cô nghe chưa! ( tôi xé tan nát tờ giấy trước mặt cô ấy, lòng đầy căm phẩn)
– Anh đừng lạnh nhạt với em như vậy được không?
– Cô câm đi, cô không có quyền ý kiến việc tôi làm, tôi làm gì kệ tôi.
Vừa nói dứt lời tôi lại xuống đất nằm ngủ, một tuần đầy căn thẳng như thế đấy, chúng tôi không còn ngủ chung với nhau, người dưới đất, người trên giường, tôi cũng khóc đó chứ, tôi cũng có vui vẻ gì khi đối xử với em như vậy, em làm cho tôi tất cả các bữa ăn, tôi đều không ăn, ngược lại còn vung tay đổ hết cả xuống đất, thấy em khóc tôi cũng đau chứ, tôi không muốn ai làm em tổn thương cả, tôi đang dằn vặt em, đến chừng nào tôi mới có thể tha thứ cho em. Tôi hy vọng thời gian tôi sẽ tha thứ cho em tất cả, vì tôi yêu em nhiều lắm.
Thiên Thiên cô ấy không chịu nổi những hành động của tôi, nên đã đi đến nhà Chi, khóc hết nước mắt kể hết tất cả sự việc cho Chi nghe, Chi không trách Thiên Thiên, Thiên Thiên bị gạt một lần rồi, bây giờ lại bị gạt tiếp, có trách là trách cái tên đáng nguyền rũ kia kìa. Hắn đê tiện quá mà, chiếm đoạt tài sản, rồi dụ con nhỏ làm tình với mình, được hết tất cả rồi biến mất không hề có một dấu tích nào cả.
– Chi ơi, giúp mình với!!! Mình sợ lắm!
– Bà có giải thích cho anh ấy hiểu không?
– Tui cố gắng giải thích, nhưng anh ấy nhất định không nghe là không nghe!
– Anh ấy chắc đau lắm, nên không muốn nghe gì từ bà cả!
– Anh ấy! lạnh nhạt đến mức đáng sợ, khi có gia đình anh ấy ngọt ngào, chăm sóc tui biết bao nhiêu, khi chỉ có hai đứa, anh ấy khác hoàn toàn, anh ấy đối xử với mình như người xa lạ, mình làm gì, anh ấy cũng đều nổi giận, lúc mở miệng ra nói, thì bị kêu ngậm miệng lại.
– Thôi được rồi, để Chi đi nói chuyện với Caca!
– Bà giúp tôi với, bây giờ tôi chỉ còn có một mình anh ấy mà thui!!!
….
Tôi đang làm việc ở công ty, thì Chi đến gặp tôi , hẹn tôi ra quán nước khi tôi làm việc xong, có chuyện muốn nói.
– Caca anh uống gì?
– Hì hì… một tách trà nóng!
– Y như Thiên Thiên thường nói, lúc nào anh cũng chỉ uống trà!
– Chi kêu tôi, ra đây có chuyện gì không?
– Chi muốn nói chuyện về chuyện của Thiên Thiên!
– Vậy không có gì để bàn, caca về công ty đây. ( tôi đứng dậy)
– Caca àh, hãy ở lại nói chuyện với Chi, Chi xin caca đó! ( Chi nắm tay caca)
– Thôi được rồi, Chi nói nhanh đi, caca đang dỡ dang công việc.
– Cảm ơn Caca đã chịu nói chuyện với Chi. Thiên Thiên nó đáng thương lắm Caca àh, đêm nào nó cũng khóc cả, nó không nghĩ rằng nó bị tên kia lừa đến 2 lần lận, bức thư em gửi cho nó, sao em gừi gì có vài dòng vậy, lá thư cuối cùng em gửi cho nó, nó đâu có nhận được đâu, tên Thắng đã giữ bức thư đó, đêm đó xong, hắn quăn lá thư cho Thiên Thiên, Thiên khóc đến mức xỉu luôn.
– Cái gì? Cô ấy không nhận được bức thư sao?( tôi ngạc nhiên)
– Đúng vậy! đây là những lá thư nó nhận được từ caca, nó cho Chi đọc, Chi có đem theo cho caca xem. ( Chi đưa tôi bức thư)
– Khốn nạn! tên thắng chó chết, tao sẽ giết mày! ( tôi nóng giận đập bàn thật mạnh)
– Sao vậy? có gì bị thay đổi trong thư sao?
– Hắn dám cắt bớt phân nữa lá thư!! Chết tiệt!
– Vậy caca sẵn sáng tha thứ cho Thiên thiên đúng không?
Tôi không trả lời bỏ đi một mạch về công ty , tôi lấy xe lái thẳng ra công viên giải trí, tôi vào trong đó với tâm trạng buồn bả, nhìn những cặp tình nhân đang vui đùa bên nhau, tôi chợt buồn khi nghĩ về em, nhìn anh ta kìa, anh ta đang mua kem cho cô ấy, bên kia nữa mua bong bóng, bên kia một cặp tình nhân đang hôn nhau, bên chiếc vòng xoay kia có một đôi les với nhau, les đang cầu hôn fem. Tôi chợt cười rồi lắc đầu, tôi hy vọng họ hạnh phúc, không như cuộc đời tôi.
Tôi đến mua một cây kem, ngồi ăn một mình, tôi mua một quả bóng bay màu xanh, tôi lấy một tờ giấy ghi trong tờ giấy đó. ” Thiên Thiên đừng bao giờ rời xa caca”, tôi thả quá bóng bay lên trời, lúc đó có một đứa bé nhìn thấy tôi thả bóng bay lên trời, đứa bé gái đó cứ nhìn tôi, mà tôi không hề hay biết, tôi lấy tấm hình lúc chúng tôi chụp ở Đà lạt, tấm hình tôi đang nói chuyện vui vẻ với em biết bao nhiêu, bỗng dưng có người chạy nhanh, đụng tôi làm rơi tấm hình xuống.
Gió thổi tấm hình bay bay, tôi phải khom xuống cố gắng nhặt tấm hình, nó bay đến chân một bé gái rồi dừng lại, bé gái khom xuống nhặt tấm hình cho tôi. Bé gái thật xinh xắn, nhưng bé là con gái sao bé lại mặc đồ như con trai thế này, tôi hơi ngạc nhiên.
– Trả cho chú tấm hình cháu đang cầm trên tay đi!
– Tấm hình này là của chú sao? ( bé gái cầm coi ùi mìm cười) ùi cháu bé nhìn tôi mỉm cười
– Cháu cười gì thế? ( tôi thắc mắc)
– Chú đâu phải con trai đâu, sao lại mặc đồ đàn ông?
– Sao cháu biết chú không phải là đàn ông? ( tôi cười nhẹ thắc mắc)
– Cháu không biết nửa? nhưng cháu cảm giác như vậy?
– Hì hì… cháu là con gái sao mặc đồ con trai nè!
– Hi hi… cháu thích như vậy. Cháu bị ba mẹ la hoài àh.
– Uhm, cháu cứ làm cái gì cháu thích, miễn cháu không làm mọi người xung quanh mình đau buồn là được, đôi khi có những cái mình muốn làm, mọi người xung quanh ngăn cấm, cháu phải dũng cảm lên, đối mặt với nó, chứng minh cho mọi người thấy.
– Cháu trả tấm hình này cho cô nè!
– Cảm ơn cháu! Hì hì… từ nhỏ đến lớn mới có người gọi ta là cô đó!
– Vậy hả? chứ người ta gọi bằng cái gì?
– Bằng anh, bằng chú!!! ( tôi lấy tay xoa đầu nó) ta có câu nói này dành cho cháu ” không quan trọng ta là ai, giới tính nào, quan trọng ta là người như thế nào trong mắt mọi người” hãy là một người tốt nha chau.
Cháu bé cười đáp lại thật dể thương, nhìn từ xa tôi thấy ba mẹ nó có vẻ bực mình khi nó mặc đồ như vậy. Tôi chỉ hy vọng ba mẹ của bé biết bé muốn gì? Và sẽ hiểu cho bé. Tôi ở đến tối rồi đi vào quán bar, tôi chỉ vào đó uống một chút rượu giải tỏa chút lòng thui, chứ không có uống nhiều như cái tuần trước.
Bỗng dưng cái tên Thắng xuất hiện trước mặt tôi.
– Haha… thế nào? Anh bạn trẻ ngồi đây uống rượu một mình sao?
– Kệ tao!!!
– Haha… anh bạn ta bắt đầu quạu rồi, công nhận vợ mày ngu quá, bị tao lừa cho trắng tay cũng không biết, haha,…. Sao mà biết được nhỉ, cho dù mày có gửi thư……. Thư mày gửi cho nó, nó gửi cho mày, tao đọc hết nè, tao thay đổi nội dung nè, thấy tao giỏi hog???
– Giỏi cái con khỉ!
Tôi quay qua vọng vào mặt hắn một cái thật mạnh, làm cho hắn té xuống đất đau điến, cả quán bar dừng nhạc xem coi có chuyện gì xảy ra, tôi đang đập hắn một trận tơi bời hoa lá, túm lấy áo hắn, vọng vào mặt hắn liên tục 3 cái, hắn bị chảy máu miệng, hắn cảm thấy bắt đầu đau, hắn dùng chân đạp mạnh tôi khiến tôi đụng vào bàn ghế ngã hết các bàn ghế xung quanh, tôi điên lên,từ trên bàn nhảy xuống đạp một cái hắn nằm chèm bẹp dưới đất, tôi ngồi lên bụng hắn.
– Bốp! cái này là dành cho vợ của tao!
– Bốp! cái này là dành cho ba vợ tao!
Tôi đứng dậy, đạp vào bụng hắn thật mạnh. ” cái đạp này tao dành cho mày đó, *** ” tôi phun nước bọt vào mặt hắn. tôi vừa dứt cú đánh xong, bổng có một người đàn ông hét lớn lên. ” HẮN CHÍNH LÀ KẺ LỪA ĐẢO, LÀM CHO CÁC CÔNG TY PHÁ SẢN” bổng dưng cái tên thắng được các anh em trong quày bar cột hắn vào cái ghế quay, còn tôi thì ngồi xem chúng làm gì hắn, chắc chúng sắp tra tấn hắn, tôi thích thú khi nhìn cảnh đó.

Content Protection by DMCA.com