Mình là vợ chồng mà!!

Haiz…. Thật không hay là…. Chưa xem được cái gì hết, thì đàn em của hắn xông ra ở đâu chẳng biết, đến cứu hắn thoát khỏi dây trói, hắn cho đàn em đập nát cái bar không còn cái gì, còn người đàn ông la lớn chỉ mặt hắn, hắn cho một phát đạn ngay đầu chết tại chỗ, hắn bước về phía tôi, đàn em hắn định cho tôi một dao, nhưng hắn chặn lại.
– Caca àh! Hôm nay mày đánh khá lắm! hẹn gặp mày vào một ngày đẹp trời nào đó!
Hắn cùng đàn em bước ra khỏi quán bar, tôi cầm ly rượu đập mạnh xuống sàn, tôi chạy xe về ngôi nhà thân thương của mình, căn nhà tôi đèn vẫn chưa tắt, tôi đi lên phòng, thì thấy em đang nằm ngủ dưới đất, trên giường em đã chuẩn bị sẵn cho tôi, một bộ đồ ngủ, tôi nhìn vào phòng tắm thì thấy nước đã pha sẵn. Tôi không biết phải làm sao, tôi không biết phải nói gì.
Tôi đến gần em, nằm xuống kế bên em, ôm em vào lòng, thật lạ cảm giác ấm áp của tôi đã quay trở lại, nó là hành động nói lên, trái tim yêu thương của tôi dành cho em quá nhiều, để có thể tha lỗi cho em, vì tôi đã biết sự thật hoàn toàn, em là người bị hại, em bị hắn ta dụ dỗ, nếu những người con gái khác chắc cũng như em thôi.
– Caca! ( cô ấy kêu tên tôi)
– Im lặng nào! Đừng nói gì hết! tối nay anh muốn ôm em ngủ. ( bàn tay rỉ máu của tôi ôm lấy em thật chặt)
– Caca tay anh chảy máu kìa!
– Kệ nó đi! Anh chỉ muốn ôm em ngủ mà thôi! ( tôi hôn lấy tóc cô ấy)
Đêm hôm ấy, tôi ôm em ngủ, cảm giác yên bình đã trở về như xưa, đêm đó cả tôi và em đều khóc, em thoát khỏi vòng tay của tôi , đi xuống dưới lầu lấy hộp y tế , lên băng lại vết thương cho tôi, lúc đó tôi chợt thức giấc, em giật mình nhìn tôi.
– Em làm anh đau hả?
– Không! ( tôi nhìn em mỉm cười rồi lắc đầu)
– Vậy để em băng tiếp! ( cô ấy chăm sóc vết thương của tôi thật cẩn thận) Anh lên giường nằm ngủ đi, em đi cất cái hộp y tế.
– Em để cái hộp đó trên bàn cũng được mà! ( cô ấy làm theo lời tôi)
– Anh ngủ đi, em xuống dưới đất ngủ!
– Em lên đây ngủ với anh luôn nè!( tôi nắm lấy tay cô ấy, rồi cô ấy ngoan ngoãn nằm kế bên tôi)
– Anh xin lỗi! ( tôi ôm lấy em)
– Không! Em mới là người có lỗi! Em là một người vợ tệ hại, em đã làm cái chuyện không ai cho phép, cái chuyện đáng bị xã hội lên án!
– Không!Anh mới có lỗi, có lỗi vì không chịu nghe em giải thích, lỗi thứ 2 anh không thể cho em một đứa con như em mong đợi!
– Caca!!!
– Hôm nay anh vào công viên, anh thấy một đứa bé gái, nó nhận ra anh không phải là con trai, anh cũng thấy lạ thật, bao nhiêu người không nhận ra, một đứa bé gái lại nhận ra. Đứa bé thật dể thương, anh càng yêu em nhiều hơn , nếu em lấy một người đàn ông thật sự, chắc bây giờ em đã có một đứa con như mong muốn.
Thiên Thiên không hề đáp lại gì cả, cô ấy chỉ khóc và khóc mà thui, cô ấy cắn rức lương tâm của mình, caca có thể tha thứ cho cô ấy một cách dể dàng, cô ấy cảm thấy mình không xứng đáng để được caca hết mình như vậy, mặc dù cô ấy biết trên đời này tôi rất quan trọng đối với cô ấy như thế nào.
– Thiên Thiên nè! Đừng để chuyện này xảy ra một lần nữa, sau này có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, em cũng không được rời xa anh bước nào!
Từ đêm đó trở đi, tôi yêu Thiên Thiên nhiều hơn, tôi cố gắng đi làm về nhà thật sớm, để có thể được gần Thiên Thiên nhiều hơn, chưa bao giờ tôi muốn gần em như lúc này, ngày nào tôi cũng dành cho em một bó hoa hồng, còn cái tên Thắng, hắn nói sẽ hẹn gặp tôi vào một ngày đẹp trời, điều đó hắn sẽ không buôn tha tôi, chính tôi cũng sẽ không buôn tha hắn, hắn thật đáng chết, hắn hải cả gia đình của Thiên thiên trắng tay, hại cô ấy ra nông nổi như thế này, từ lúc hắn hại Thiên Thiên đến giờ, tôi không còn nhìn thấy nụ cười vui vẻ của cô ấy nữa, cô ấy lúc nào cũng khóc, khóc sưng cả hai mắt của mình.
Một tuần lại nhanh chóng trôi qua, cả nhà tôi lại họp mặt sum vầy với nhau, chúng tôi bày ra rất nhiều món ăn, ai nấy cũng đều vui vẻ, chỉ có Thiên Thiên chỉ cười gượng mà thôi.
– Cái tên Caca kia! ( cô 4 lên tiếng)
– Dạ? có chuyện gì vậy cô 4?
– Chừng nào mới có cháu cho cả nhà ẳm bồng hả? ( nhìn thẳng vào mặt tôi)
– Hả? chuyện này ….. ( tôi bối rối, cả cha và Thiên Thiên hết hồn khi nghe câu hỏi đó)
– Đúng rồi đó, tụi con tính sao tính lẹ đi. ( chú 3 cũng mún có cháu ẳm bồng)
– Anh Hai! Anh kiu nó coi, sao anh ngồi như chết vậy?
– ờ ờ… cái này….. ?
– caca sao con không trả lời? bộ con yếu lắm hả? ( cô 3 nhìn với vẻ nghi ngờ)
– dạ không…. Dạ không….
– Chứ sao giờ này vẫn chưa thấy Thiên Thiên có thai.
Cô vừa dứt lời, bé Thảo gắp cá cho Thiên Thiên ăn, cô ấy nghe mùi không chịu nổi, bịt miệng lại như muốn ói, tôi hết hồn.
– Em làm sao vậy? em bị bệnh hả?
Cô ấy không kịp nói gì, chạy một mạch vào nhà tắm, như muốn nôn, cô ba của tôi lấy làm khoái chí cười khắc khắc.
– Hồi đó cô ba mới mang thai cũng như vậy đó! ( cô ba trả lời tỉnh queo)
– Mới mang thai…. Mới mang thai…. Không lẽ Thiên Thiên có thai sao?? ( chú 3 vui mừng)
Tôi và cha của mình đang cầm ly nước uống,, nghe chú 3 nói vậy, tôi và ba cùng phun nước ra khỏi miệng, y như một tin cực sock dành cho cha và tôi, làm sao mà mang thai được khi tôi không phải là con trai, không lẽ đứa con trong bụng thiên Thiên là là….. của …… cái….. tên…. Khốn….nạn….. đó…….
……..
Cả nhà tôi gần như vui mừng không có gì diễn tả, tôi thì không có gì gọi là vui cả, tôi phải giải thích vơi cha của tôi làm sao bây giờ? Nếu ông ấy biết được đứa con trong bụng là của hắn ta, ông ta cực kì thù hắn và tôi cũng vậy, hắn đầy rẫy tội ác bên mình, trong cả buổi tối cha tôi chỉ cười để không ai nghi ngờ gì, chứ tôi biết trong lòng cha tôi rất là nổi điên, chỉ muốn biết rõ mọi chuyện như thế nào. Vợ tôi trở lại bàn ăn.
– Em không sao chứ? Có khi nào em ốm không? ( tôi lo lắng)
– ốm gì mà ốm, có thai rồi! ( cô 3 gần như khẳng định điều đó) có phải con không thể nghe mùi tanh đúng không?
– Dạ!( cô ấy vừa trả lời xong, lại chạy vào nhà tắm )
– Haha… có baby chắc rùi!! ( chú 5)
– Cháu trai!!! Haha… chăm sóc Thiên Thiên thật kỉ đó nha.
– Ngày mai, con phải chở Thiên Thiên đến bệnh viện phụ sản đó Caca, khám cho chắc ăn. ( cô 4)
Cha tôi và tôi gần như chết đứng khi nghĩ rằng Thiên Thiên có thai, trời ơi tôi phải ăn nói với cha của tôi như thế nào đây? Không hề có được một sự giải thích nào một cách thuyết phục được, không lẽ kêu cái thai đó của tôi, thật là nghịch lí, làm sao tôi có thể làm Thiên Thiên có thai được chứ, tôi có phải là trai thật sự đâu. Trời ơi, chắc tôi điên lên quá.
– Caca lát nữa con vào phòng cha, cha có chút chuyện nói với con! ( cha tôi có vẻ tức giận)
Thiên Thiên nhìn tôi với vẻ lo lắng, tôi đáp lại nắm lấy tay cô ấy, như muốn nói ” không sao đâu, đã có anh lo rồi” , vẫn cứ tiếp tục buổi tối như không có chuyện gì xảy ra, buổi tối được dọn dẹp xong, tôi lên phòng của cha, mà tim tôi như muốn đập vỡ tan nát ra từng mãnh.
– Cha gọi con! ( tôi cuối mặt)
– Con giải thích đi Caca! Chuyện này là sao hả? ( cha tôi quát)
– Cha! Con không biết giải thích như thế nào nữa?
– Con mà giải thích không rõ ráng! Cha sẽ bắt con li dị ngay lập tức!
– Cha! Đừng làm vậy mà cha! Thiên Thiên bây giờ cô ấy không còn người thân, cô ấy chỉ còn con và gia đình mình mà thôi cha ah! Con bỏ cô ấy rồi cô ấy sẽ đi đâu, rồi đứa bé trong bụng cô ấy! Nó vô tội mà cha.
– Làm sao con có thể làm Thiên Thiên có thai được, đó là điều nghịch lí,trái với tự nhiên. Thiên Thiên đã đi ngoại tình đúng không? Nói mau!!! ( cha tôi đập mạnh tay vào ghế)
– Cô ấy không ngoại tình, cô ấy bị hại. nên mới xảy ra chuyện như thế!
– Ai hại hả?
– Thắng!! cái tên đã làm cho gia đình cô ấy trắng tay! ( tay tôi nắm chặt lại) nếu li dị, cả nhà sẽ nghi ngờ, mọi chuyện sẽ đổ vỡ.
Khi tôi nói đến vấn đề đó, cha tôi im lặng chẳng nói câu nào, rồi kêu tôi đi về nhà mình đi, thật không biết mọi chuyện sẽ ra sao, sự thật này sẽ giấu đến bao giờ, tôi về đến nhà mà lòng chẳng yên ổn gì cả, tôi ngồi ở phòng khách, suy nghĩ, Thiên Thiên thấy tôi ngồi ở dưới phòng suy nghĩ một mình, cô ấy buồn lắm, cô ấy không biết phải làm gì, mọi chuyện không đơn giản như lúc đầu cha tôi nghĩ, chỉ cần để mọi người nghĩ tôi là con trai là xong.
– Anh lên phòng nghĩ đi, khuya rồi!’
– Uhm, ( lòng tôi chẳng yên)
– Cha biết tất cả rồi phải không anh?
– Uhm. ( tôi vẫn còn suy nghĩ)
– Cha có nói gì không anh?
– Cha bắt anh phải li dị em! Nhưng anh sẽ không làm điều đó! ( tôi lấy tay choàng vai cô ấy)
– Em xin lỗi!
– Anh đã nói rồi, không phải lỗi của em, đứa bé nó cũng vô tội, em đừng có ý nghĩa là phá thai một lần nữa đâu nhá. Mọi chuyện để anh lo!
Cô ấy không nói gì cả, cả đêm đó cô ấy ôm tôi mà ngủ, còn tôi thì không ngủ được, mọi chuyện thật phức tạp, tôi lo cho cô ấy quá, tôi sợ cô ấy suy nghĩ lung tung, nghĩ đến việc bỏ nhà đi, tôi sẽ không sống nỗi nếu thiếu cô ấy bên cạnh, sự thật về tôi không phải là con trai, sự thật đứa con trong bụng là của Thắng. Gia đình tôi sẽ như thế nào khi biết được hết sự thật trên. Cha tôi từ đó đến giờ là người có quy tính nhất trong nhà, mọi chuyện đỗ vỡ, anh em trong nhà có còn tin cha tôi nữa không?
Mấy đứa em trong nhà tôi, sẽ như thế nào khi biết tôi không phải là trai, tôi lại yêu một người có cùng giới tính với mình, nhưng tôi yêu Thiên Thiên thật sự, tôi không thể thiếu em, tôi muốn là một người đàn ông để có thể bảo vệ em, mọi lúc mọi nơi, gia đình tôi liệu có chấp nhận sự thật này nữa hay không? Họ sẽ tống cổ tôi ra công ty không? Hay họ sẽ vẫn giữ nguyên như vậy? họ sẽ lạnh lùng với tôi và Thiên Thiên.?Sao mọi chuyện thật rắc rối thế này.
Buổi sáng, tôi phải đi đến công ty sớm , đi kháo sát thị trường cùng với Mai, không thể đưa Thiên Thiên đi siêu âm được, tôi gọi điện thoại cho Chi, nhờ dẫn Thiên Thiên đi dùm tôi, Chi rất sẵn lòng, tôi hồi hộp chờ đợi cú điện thoại của Chi báo xem, có phải vợ tôi có thai thật không, suốt buổi đi khảo sát, tôi cứ chờ cuộc điện thoại của Chi.
Chi dẫn vợ tôi vào bệnh viện phụ sản, Thiên Thiên rất lo lắng, cô ấy cứ cầu mong mình đừng có thai thì sẽ tốt cho tôi và cả gia đình, nhưng mọi thứ không được như ý muốn,vào bệnh viện bác sĩ kiểm tra hết từ a-z, Thiên Thiên có thai thật sự, bào thai đó chỉ được 1 tháng mà thôi, thiên Thiên khi biết điều đó, cô ấy khóc rất nhiều, khóc tại chỗ ngay phòng siêu âm, bác sĩ thấy lạ nên hỏi:
– Em làm sao vậy? Em có chồng chưa?
– Dạ! em có rồi!
– Nếu có chồng rồi, đây là tin vui mà, sao em khóc quá vậy?
– Dạ, em khóc là em mừng đó bác sĩ. ( cô ấy nói dối)
– Uhm, có phải em đã một lần phá thai phải không?
– Dạ!
– Lần này, em không được dại dột làm chuyện đó một lần nữa, nó có thể ảnh cơ hưởng đến sức khỏe của em, cơ hội để được làm mẹ sẽ mất đi vĩnh viễn. Đừng để bị chấn động mạnh, sẽ nguy cơ đến đứa bé.
– Dạ!
Thiên Thiên bước ra khỏi phòng, nở một nụ cười với Chi để cho Chi khỏi nghi ngờ gì cả, chuyện tôi không phải là trai Chi chưa biết gì về điều đó.
– Sao rồi???
– Uhm, tui có baby thiệt ùi! ( cô ấy cười nhẹ thui)
– Hihi.. caca chắc sẽ vui lắm, anh ấy sắp được làm cha rồi.
– Uhm!
Chi ngay lập tức goi điện thoại cho tôi, tôi nhanh chóng bắt máy, đều tôi muốn nghe nhất thì không được nghe.
– Sao rồi Chi?
– Hihi… chúc mừng anh nha, anh sắp làm cha rồi!
– Thiên Thiên có thai thật sao?
– Uhm, chúc mừng nha! Ông bố tương lai!!!
Haiz… tôi cũng không biết cảm giác của mình lúc này là như thế nào nữa, nên mừng hay nên buồn bây giờ, sao các ông bố trên phim tôi thấy mỗi lần ai nghe được tin này, đều la lên cho tất cả mọi người cùng biết, còn tôi có nên la hay không? Hay im lặng bây giờ, tôi chưa sẳn sàng để đón nhận đứa con ngoài ý muốn này, nhưng dù gì nó cũng là máu thịt của Thiên Thiên, nó là con của Thiên Thiên, Thiên là vợ của tôi, thì suy ra đứa con đó cũng là con của tôi thôi, vậy xét cho cùng tôi sắp làm cha rồi, đúng là trời tính không bằng trời tính, đứa bé khi được sinh ra và lớn lên, nó sẽ nghĩ như thế nào, nếu biết tôi không phải là cha ruột của nó, cha ruột của nó là một tên đầy tội lỗi, một tên chiếm đoạt tài sản của người khác, một tên giết người không gớm tay, một tên trùm xã hội đen khét tiếng.
Chắc đứa bé phải rất sock về điều đó, tôi tự nhũ với chính mình, tôi sẽ là người cha tốt của nó, tôi sẽ nuôi dưỡng nó, chăm sóc nó,yêu thương nó bằng tình thương của một người cha thật sự, cho dù nó không phải là đứa con ruột của tôi. Vậy việc Thiên Thiên có baby tôi nên mừng mới đúng chứ, sao lại sầu não đến như vậy, tôi sẽ suy nghĩ mỗi thứ đơn giản hơn, để có thể tìm ra cách giải quyết nhanh chóng nhất. Như thế sẽ hay hơn không.
Chợt gương mặt tôi, bỗng hiện lên một nụ cười hạnh phúc, có lẽ những người đang đọc câu chuyện này, sẽ nghĩ tôi có bị khùng hay không mà đi vui mừng như vậy?khi đứa con trong bụng vợ của mình, không phải là của mình, tôi không thể cho Thiên Thiên một đứa con như mong đợi, nhưng tôi sẽ là một người chồng, một người cha tốt, đứa bé vô tội, nó không có tội gì cả, nó biết nó được sinh ra trên thế gian này, làm sao nó có thể tự tay chọn cho mình một người cha, một người mẹ như ý nó muốn được chứ. Vì thế tôi không có quyền gì để từ bỏ đứa bé đó cả, nhờ có nó tôi cảm thấy mình càng có trách nhiệm với gia đình của mình hơn. Từ giờ trở đi nó sẽ là con của tôi và Thiên Thiên, không còn là đứa con của hắn nữa. Hắn không xứng đáng làm cha của đứa bé.

Content Protection by DMCA.com