Mình là vợ chồng mà!!

Ngày đi tìm việc làm của tôi cũng bắt đầu, Thiên Thiên chọn cho tôi một bộ vest đẹp nhất.
– Chưa bao giờ anh có cảm giác nay cả?
– Cảm giác gì thế?
– Hồi hộp! hì hì….
– Hihi… chồng em cũng biết hồi hộp sao? ( cô ấy sửa áo cho tôi)
– Phù… hy vọng hôm nay anh sẽ tìm được việc làm.
– Hihi… chồng em sẽ tìm được mà, cố lên!
– Ùa.
Tôi hôn tạm biệt em, bắt đầu đi tìm việc làm mới cho mình, tôi lái xe đi đến những công ty cao lớn, có tiếng tăm đó giờ. Tôi hy vọng sẽ tìm cho mình được một công việc thích hợp.
– Chào Anh! Anh đến có việc gì?
– Tôi đến xin việc làm!
– Ah! Anh có thể cho tôi xem hồ sơ được không?
– Ah! Đây!
– Chúng tôi xin lỗi tôi không thể nhận anh vào làm được!
– Sao vậy? hồ sơ tôi tốt thế mà!
– Xin lỗi! chúng tôi không nhận anh vào làm việc được, mong anh ghé qua công ty khác!
Tôi hơi thất vọng vì mình mới đi một công ty thui mà đã bị từ chối mà không có lí do. Nhưng tôi không nản chí tiếp tục đi đến công ty thứ hai khác thử xem sao, may ra mình được nhận thì sao, nhưng mà công ty thứ hai cũng từ chối không nhận tôi v ào làm việc, cũng như công ty trước. Tôi lấy viết gạch bỏ đi những chỗ mình không xin được việc làm. Tôi đã đi hết cả ngày, đi khắp cả thành phố các công ty đều từ chối, họ không có lý do gì cả, có công ty lại bảo mới tìm được người rồi họ không nhận tôi, tôi buồn lắm.
Cứ thế 3 ngày đi qua liên tục trước mặt tôi, tôi vẫn không xin được việc làm, tôi rơi vào trạng thái thất vọng, tôi đã xé nát tờ giấy tìm nơi việc làm không thương tiếc, bẻ gãy luôn cả cây viết, tôi ngồi ở trong công viên một mình, với tâm trạng đầy nặng nề mệt mỏi tôi tự trách mình, không lẽ tôi không thể chăm sóc cho Thiên Thiên và đứa bé sao? Tôi vô dụng đến như vậy sao?
Tôi vô tình nhìn thấy một cặp vợ chồng đang đùa giỡn với đứa con bé nhỏ của mình, tôi nghĩ đến em, nghĩ đến đứa bé. Tôi đang ngồi suy nghĩ vẫn vơ, bổng có một người nào đó dục tờ giấy gói bánh mì vào người tôi, tôi vô tình nhìn thấy một công ty cần tuyển một nhân viên. Tôi hy vọng công ty này sẽ nhận tôi vào làm việc.
Tôi lập tức đi đến công ty đó.
– Chào Anh! Anh đến đây có việc gì?
– Tôi đến xin việc làm!
– Cho tôi xem hồ sơ của anh!
– Sao ah? Có được không?
– Hồ sơ của anh rất tốt, có bằng tốt nghiệp đại học ở Úc, trên cả tuyệt vời, công ty tôi rất cần một người như anh.
– Vậy tôi được nhận vào làm phải không? ( tôi vui mừng)
– Rất tiếc tôi không nhận anh vào làm được.
– Sao? Anh mới khen hồ sơ tôi tốt mà! Sao lại không nhận chứ!
– Một lý do hơi khó nói! ( bỗng dưng điện thoại reo) xin lỗi tôi có điện thoại.
Cuộc nói chuyện điện thoại, tên đó quay qua chỗ khác nói chuyện không để tôi nghe thấy.
– Alo! Tôi giám đốc nghe đây!
– Tôi chủ tịch Mac đây!
– Dạ! em chào chủ tịch!
– Uhm, con trai tôi nó có ghé qua xin việc làm chỗ anh không?
– Dạ có thưa chủ tịch!
– Anh có nhận nó không?
– Dạ không, chủ tịch dặn sao em dám cãi.
– Uhm. Hãy cho nó một việc làm, nó đi 3 ngày nay cũng mệt rồi!
– Chủ tịch mún cho con chủ tịch làm gì ah?
– Bảo vệ giữ xe chẳn hạn!
– Rồi! em ngay ah!
– Uhm, nói thử xem nó có chịu làm không? Nếu không làm thì cho nó làm nhân viên văn phòng cũng được.
– Dạ!
Tên giám đốc gác máy điện thoại quay qua nói chuyện với tôi
– Tôi có một công việc không biết anh có chịu làm hay không?
– Công việc gì ah?
– Bảo vệ giữ xe!
– Sao? Giữ xe sao? ( tôi sock khi nghe công việc này) nhưng hồ sơ của tôi….
– Sao anh có chịu làm hay không? Chúng tôi bây giờ thiếu bảo vệ thôi, còn lại đủ nhân viên hết rồi!
– Thôi được tôi đồng ý!
Tên giám đốc cũng sock không khác gì tôi, hắn không nghĩ rằng tôi sẽ nhận công việc như vậy, tôi bây giờ không còn sự lựa chọn nào cả, tôi phải làm để có thể nuôi em và đứa bé.
…..
Trong 3 ngày tôi đi tìm việc làm cho mình, thì Chi cũng đi kiếm một việc làm nào đó cho Thiên Thiên nhưng rất tiếc vẫn chưa kiếm được một công việc nào hết. Thiên Thiên cô ấy đang có cảm giác, cô ấy đang là gánh nặng cho tôi. Cả 3 ngày đó hôm nào Thiên Thiên cũng làm những món ăn mà tôi thích, cô ấy hát cho tôi nghe, làm mọi thứ để cho tôi được vui, bớt đi mệt mỏi trong người.
Khi tôi về nhà, định báo cho em rằng tôi đã tìm được việc làm, tuy nó không được cao sang, chỉ là giữ xe thôi, nhưng tôi vẫn muốn cho em biết, tôi chạy ùa vào nhà.
– Thiên Thiên anh tìm được việc làm rồi nè, anh giữ xe cho một công ty, nó không phải là công việc cao cấp nhưng anh sẽ cố gắng. thiên Thiên em đâu rồi Thiên Thiên.
Vọng tôi vang khắp cả căn nhà nhưng tôi không hề nghe một tiếng đáp trả trở lại, tôi nhanh chóng chạy lên phòng, nhìn xung quanh phòng tôi chẳng thấy em đâu, chỉ thấy một tờ giấy để trên bàn kèm theo chiếc nhẫn cưới tôi đã treo cho em, tôi bắt đầu thấy run thấy sợ, tay tôi run rẫy cả lên khi cầm bức thư do em để lại.
Caca! Em xin lỗi vì em không thể ở bên cạnh anh được nữa! Em không muốn anh và gia đình khó xử với nhau, em không muốn cuộc sống của anh bị đảo lộn như thế, lúc trước khi chúng mình cưới nhau, lúc nào em cũng thấy anh vui vẻ, luôn mỉm cười không hề có sự trằn troc suy nghĩ nhiều chuyện như bây giờ, vì em mà anh phải chịu mọi thứ, vì em mà anh mém tý nữa mất mạng, vì em mà anh đã mất đi công việc tốt nhất, caca đứa con trong bụng em nó không phải con ruột của anh, anh không cần phải quan tâm thương yêu nó như con ruột mình đâu, lỗi lầm này do em gây ra thì em gánh chịu, em sẽ sanh đứa bé chăm sóc cho đứa bé, anh hãy tìm cho mình một cô gái nào khác đi, em không xứng đáng để được làm vợ của anh, chiếc nhẫn em trả lại cho anh! Em sẽ đi thật xa để anh không còn tìm thấy em. Tạm biệt anh caca!
Trời ơi! Đầu óc tôi quay cuồn! Em đã bỏ nhà đi! Sao em lại có cái ý nghĩa dại dột như thế chứ, em đang mang thai mà, em sẽ đi đâu ở đâu trong cái thành phố này, em đâu còn người thân nào để mà nương tựa, tôi cầm chiếc nhẫn mà khóc, không lẽ tôi mất em rồi sao, không không được, tôi phải đi tìm em ngay lập tức!
Tôi nhanh chân chạy xuống lầu, thì cả nhà tôi đang có mặt ở đây, họ đang làm cái quái gì vậy nè!
– Cháu đi đâu đó Caca! ( chú 3 lên tiếng)
– Cháu đi tìm Thiên Thiên! ( tôi khóc)
– Vô ích nó đã đi xa rồi!
– Sao chú nói gì chứ? Cô ấy đi đâu? ( tôi nắm áo chú )
– Đi đâu không cần biết!
– Chú quá đáng, sao chú đối xử với cô ấy như vậy? cô ấy đang mang thai chú có biết không hả?
– Biết chứ, đã cho tiền để mà sanh đẻ rồi!
– Chú vừa nói cái gì? Cho tiền ? cho tiền là sao hả?
– Bộ nó không nói gì sao?
Tôi tức,tôi hận cả gia đình tôi, tại sao đối xử với em như vậy? em là nạn nhân mà!!! Tôi không muốn nghe gi hết, tôi muốn đi tìm Thiên Thiên về , tôi chạy ra thì có hai tên vệ sĩ đứng chặn cửa tôi, vì nóng ruột đi tìm Thiên Thiên nên tôi đã đánh hai tên vệ sĩ đó, thoát được hai tên đó, tôi tức tốc ngồi lên xe đính nhấn gas chạy đi tìm Thiên Thiên, nhưng phía sau ghế một tên vệ sĩ kẹp cổ tôi lại, hắn kìm chế tôi, tôi không làm được gì, bị bắt trở lại vào trong nhà.
Tôi vùng vằng như một thằng điên, tôi khóc tôi đập phá tất cả mọi thứ, tại sao họ không cho tôi đi kiếm em chứ,mấy đứa em của tôi cũng bó tay chịu trận, họ kể lại cuộc nói chuyện của họ và Thiên Thiên cho tôi nghe.
– Con chào cô 4, chú 4, cô 3 , chú 3!
– Uhm, caca nó có ở nhà không? ( cô 4 lên tiếng)
– Dạ, anh ấy đi xin việc làm rồi ah!
– Hứ…. xin việc làm sao? ( cô 4 chắc lưỡi)
– Không có nó càng tốt ( cô 3 lên giọng)
– Nè cô Thiên Thiên, cô buôn tha cho đứa cháu của tôi đi, hãy cho nó một cuộc sống mới, gia đình tôi bây giờ cô cũng biết mà, rắc rối, gia đình tôi phải đau đớn như thế nào để có thể chấp nhận nó như vậy. ( cô 4 giọng chua chat)
– Dạ! cháu….
– Cô cũng thấy đó, lúc trước nó sung sướng biết bao nhiêu, công việc tương lai của nó thành đạt bao nhiêu, còn bây giờ trái ngược so với ngày xưa! ( cô 3)
– Chú nghĩ cháu nên rời xa caca là tốt nhất! ( chú 4 đáp)
– Đây là số tiền để con có thể lo được cho đứa bé! ( chú 3 để tiền lên bàn)
Thiên Thiên muốn nói lắm, nhưng không có ai cho cô nói cả, cả 4 người cứ làm dồn dập như thế rồi cô ấy quyết định ra đi, cầm theo số tiền để có thể lo cho đứa bé.
Nghe xong câu chuyện tôi khóc rất nhiều, lấy đầu của mình đập vào cái ghê sofa thật mạnh thật mạnh, tôi tự trách mình không thể giữ em bên cạnh tôi được.
– Caca! Con hãy quên con bé đó đi! Trở về cuộc sống bình thường, như trước khi con chưa hề gặp nó!
– Không! Không! Con sẽ không quên cô ấy, con sẽ đi tìm cô ấy!
– Con không tìm được đâu!
– Tại sao chứ?
– Đừng hỏi tại sao, bây giờ con sẽ quay về cái chức giám đốc marketing, căn nhà này hãy bán nó đi, đừng giữ lại làm gì nữa. ( chú 5 ngó quanh căn nhà )
– Không! Không! Không!
Tôi bây giờ như một đứa trẻ vậy, chạy lên phòng nằm khóc ở trên đó, nhắm mắt lại là em lại hiện trong đầu của tôi, hình ảnh của em, nụ cười của em, cách em làm việc, lúc em làm cho tôi những món ăn ngon nhất, lúc em chăm sóc vết thương cho tôi. Tôi bây giờ như người mất hết cả hồn, chỉ còn thân xác mà thôi.
…..
Từ giờ trở đi tôi không còn có em bên cạnh nữa, mặc dù tôi đã đi tìm em khắp nơi, ở tất cả các nhà nhọ, tìm khắp trên các con hẻm nhỏ, thập chí đến cả những người ăn xin ngoài đường, tôi tìm em trong số họ, tôi tăng cường thêm lực lượng để thêm hy vọng, thậm chí tôi đi ra Đà Lạt để hy vọng em ở nơi ấy, nhưng không vô ích thôi, tôi vẫn không tìm thấy em, cuộc tìm kiếm em thấp thoát trôi qua 2 tháng thật nhanh chóng, tôi chẳng thu lại cho mình một kể quả nào cả.
Khoảng thời gian đó tôi trống trải vô cùng, mỗi lần đi làm về tôi lại ghé vào căn nhà riêng của tôi và em, bao nhiêu hình ảnh của em hiện lên trong căn nhà này, từng góc ngách từng chi tiết. Tôi đau khổ vô cùng, đều tôi lo lắng không biết em đang ở đâu, em đang làm gì trong khi mang thai như vậy? nếu theo tôi tính toán có lẽ cái thai cũng đã được năm tháng. Tôi lo quá!
Và một đứa con gái trông nó cũng xinh xắn, tôi không biết nó từ ở đâu ra, nhưng nó được đưa vào để làm thư kí cho tôi, Mai và Lâm không còn làm chung với tôi nữa, hai đứa nó được chuyển qua một bộ phận khác làm, tôi nghĩ chắc đây là cách xếp đặt của chú tôi thôi, chứ không ai khác.
Tôi đang có cảm giác nó đang theo đuổi tôi thì phải, nhưng tôi không hề thích như vậy, tôi cảm thấy thật khó chịu khi nó quan tâm, chăm sóc tôi theo cái kiểu của nó, đi chung với nhau ra khảo sát thì trường, lúc nào cũng khoác lấy tay tôi, tôi đều giật tay ra, tôi phải đưa nó về nhà vì cùng đường với nhau. Tôi đi đến văn phòng chú mà nói chuyện này.
– Chú ! con không thích như vậy?
– Không thích cái gì caca?
– Thư kí mới, cô ấy lúc nào cũng làm phiền con hết, con không thích cô ta.
– Ta thấy con nhỏ đó được mà!
– Được ư? Lúc nào cũng tỏ vẻ quan tâm chăm sóc?? Cháu đề nghị đổi thư kí.
– Không được! thư kí đó là con của bạn cha cháu đó!
– Thì sao? Chẳng liên quan gì?
– Nó nói với chú thích cháu từ lâu rồi, thấy cháu có vợ nên nó thui, và cháu không có vợ nữa, nó sẽ theo đuổi cháu.
– Thật là bực mình!
Tôi tức giận quay về phòng làm việc của mình, gương mặt của tôi đằng đằng sát khí. Tôi ngồi trên ghế sofa ngã người mệt mỏi.
– Caca anh làm sao vậy? anh mệt hog? Em bóp vai cho anh!
– Cô đừng đụng vào người tôi!
– Sao vậy em chỉ muốn cho anh hết mệt thui mà!
– Tôi biết cô vô đây mục đích gì rồi? Ngân cô hãy bỏ ý định đó đi!
– Em yêu anh mà Caca, yêu anh lâu lắm rồi mà em hog dám nói!
– Hình như cô chưa biết điều này thì phải?
– Điều gì chứ?
– Tôi là gái đó, không phải trai đâu, cô đi kiếm thằng khác đi!
– Em đã biết điều này từ gia đình anh rồi! em là Fem mà!
– Gì? ở đâu mà có sự trùng hợp thế hả? Fem và SB sao? Không!
– Caca! Em yêu anh nhìu hơn khi biết anh là SB mà!
– Cô bị điên rồi, đừng làm phiền tôi.
Vừa dứt câu tôi bỏ đi ra ngoài để cho Ngân ngồi trong phòng một mình, thật là bực mình hết sức, ở đâu ra cái tên Fem này không biết, tôi chẳng quan tâm đến cô ấy, tôi chỉ quan tâm đến Thiên Thiên mà thôi. Không biết bây giờ cô ấy ra sao?
Tên Thắng hắn đã quay trở lại với chúng ta, hắn cho người theo giỏi gia đình tôi, và tên tay sai đắc lực về báo tin cho hắn biết.
– Đại ca! Tin sốt dẻo!
– Gì vậy? nói đi!
– Thiên Thiên đã bỏ nhà đi, cả nhà đều biết Caca là gái?
– Hahah!!! Hay vậy sao?
– Mà sao nhà nó biết được nhỉ?
– Dạ, Thảo con gái cô ba nó yêu một đứa con gái như con trai, nó mún tự giận khi mẹ nó không đồng ý về việc đó, Caca vì muốn cứu em mình phải khai hết tất cả sự thật.
– Wow! Thật là thú vị! nhưng sao Thiên Thiên bỏ đi!
– Thiên thiên bỏ đì là vì gia đình caca muốn nó đi, vì biet dua con trong bung khong phải của Caca, họ cho rằng Thiên Thiên lăng loàn.
– Oh oh!!! Vậy theo mày nói, mày biết con nhỏ Thiên Thiên ở đâu không?
– Dạ! tụi em biết chứ! Cô ấy đi cùng với Chi, xuống một vùng đất quê hẻo lánh, caca đi tìm khắp nơi nhưng không kiếm được.
– Giỏi lắm! tao sẽ thưởng cho mày! Haha còn gì nữa không?
– Dạ còn! Có một con nhỏ tên là Ngân nó là FEM đang tìm cách theo đuổi Caca nhưng không được, lúc nào Caca cũng thấy bực mình khi nó ở gần mình.
– Rồi được rồi! tìm cách cho tao gặp con Ngân đó. Haha… thật là thú vị.

Content Protection by DMCA.com