Mình là vợ chồng mà!!

Buổi sáng, ở phòng làm việc của tôi, tôi và Thiên Thiên cùng kiểm tra lại hết từ đầu đến cuối bản báo cáo, còn vài ngày nữa là tôi sẽ đem nộp cho chú ba của tôi.
– Thiên Thiên chúng ta có nên nộp sớm không? Vì anh thấy hoàn thành xong hết rồi.
– Anh đừng vội, cứ đúng thời hạn rồi nộp.
– Ừa, chiều nay em rãnh không?
– Dạ không.
– Hay là, anh mời em đi xem phim, sau đó chúng mình đi ăn được không?
– Để em suy nghĩ đã.
– Đồng ý đi mà, ăn mừng vì hoàn thành xong nhiệm vụ đầu tiên của anh, và em đã giúp anh rất nhiều trong bản báo cáo này.
– Hihi… ok, nhưng anh phải đón em đi đó.
– Chuyện nhỏ. Chiều 4h nha.
– Ok.
Buổi chiều tôi đến đón cô ấy đúng 4h. Cô ấy bước ra với nụ cười dể thương trên khuôn mặt, vẫn cứ như thế tôi luôn mở cửa xe cho cô ấy bước vào xe. Trên đường đi đến rạp chiếu phim.
– Em thích xem phim gì?
– Phim Ma.
– Hả? Em sợ bóng tối mà thích xem phim ma là sao?
– Em không biết nữa? Nhưng em thích thế, cảm giác hồi hộp thót tim.
– Em đúng là có những sở thích kì lạ.
Lúc vào trong rạp phim, tôi thấy cô ấy chẳng coi phim gì cả, chỉ thấy cô ấy úp mặt vào người tôi, tay thì nắm áo, víu chặt lấy tay tôi. Sợ như vậy còn khoái coi phim. Hết bộ phim, tôi cùng với cô ấy đi ăn, cả hai cảm thấy rất vui khi được đi cùng nhau, thấy còn sớm, tôi chở cô ấy vào công viên đi dạo.
– Mốt em đừng xem phim ma nữa?
– Sao vậy?
– Anh thấy em có coi gì đâu, toàn núp vào vai anh không?
– Hứ… nhưng người ta thích như thế.
– Thích núp vào người anh hay thích cảm giác sợ hả?
– Anh nghĩ coi em thích cái nào?
– Chắc thích núp vào người anh quá!
– Hứ.. hog dám đâu. Ple ple ( cô ấy quay qua cười le lưỡi chọc tôi)
– Nhưng anh nghĩ có người thích núp vào người anh đó ( lúc đó tôi đưa tay nựng má cô ấy )
Vừa dứt lời, thì có một tên bịt mặt chạy lại, giật cái túi trên tay Thiên Thiên, Thiên Thiên la toáng lên:
– Cái túi của em? Trong đó có một số tiền của ba đưa em gửi ngân hàng!
– Trời đất để anh chạy đi lấy lại cho em.
– Thôi bỏ đi, lỡ tên đó có dao thì sao?
– Không được, để anh đi bắt nó.
Thiên Thiên cố ngăn cản tôi lại, nhưng tôi nhất quyết đi bắt cái tên cướp đó lại, tôi dí theo tên bịt mặt đó, tên đó chạy khá nhanh. Hắn thấy tôi đang dí theo hắn, hắn làm đổ rác trong thùng ra tứ tung, để có thể ngăn được tôi, hắn leo lên những giàn dáo, có một công trinh công viên đang xây dựng, tôi phải leo lên chúng. Hắn thấy không còn đường để thoát nữa, hắn nhìn xuống thấy tôi đang leo lên, hắn dùng chân đạp vào bàn tay tôi, nhưng may rằng tôi đã không để bàn chân hắn đạp lên bàn tay tôi.
Tôi và hắn đã có một trận tay đôi trên các dàn giáo, hắn vung chiếc túi vào người tôi, mém một tý xíu là tôi té xuống dưới đất, may rằng tay tôi đã chụp ngay giàn dáo, bay qua và cho hắn một cú đấm ngay vào mặt hắn, hắn nổi điên đã trả lại cho tôi một đấm ngay mặt, tôi choáng ván và hắn cho tôi luôn một đạp, văng xuống đất, toàn thê tôi ê ẩm, gần như không đứng dậy nổi, nhân cơ hội hắn đã chuồn mất với túi tiền của Thiên Thiên.
Trong khi đó, Thiên Thiên đã chạy và dí theo tôi, cô ấy đã phát hiện ra tôi đang nằm lê lếch ở dưới đất, quần áo dính đầy đất, cùng với thương tích trên người, cô ấy đỡ tôi đứng dậy, dìu tôi vào trong xe, cô ấy lái xe chở tôi về nhà cô ấy.
……..
Cô ấy dìu tôi vào trong nhà, tôi không đi nổi vì bị cú đạp trời gián của hắn vào bụng của tôi, ba cô ấy hỏi tôi sao bị như thế, cô ấy nói rằng vì đi lấy lại túi xách mà tôi phải như thế này, thế là tôi được cô ấy dìu ngồi ở trên giườn,cô ấy chạy nhanh xuống lầu, lấy thuốc bông băng cho tôi, còn một mình tôi trong phòng, nhìn xung quanh căn phòng thật dể thương, với màu xanh lá nhạt, gợi một cảm giác thật bình yên, tôi nhìn thấy hình gia đình của Thiên Thiên được treo gần kệ sách, và một tấm hình nhỏ được đặt kế bên chiếc giờ, tấm hình hồi còn nhỏ cô ấy đang choàng tay ôm cổ một người phụ nữ, nhìn có vẻ phúc hậu, nụ cười hiền hòa, chắc đó là mẹ của cô ấy.
Tôi muốn đứng dậy, để có thể nhìn thật kỉ các đồ vật nhỏ bé, đang được trưng bày khắp phòng, một kệ sách có đủ thứ con vật nhỏ bé đang ở trên đó, cô ấy có một bàn làm việc trong cũng thật gọn gàng, chiếc laptop đang được đặt trên bàn, trên bàn có một cuốn sách hình như cô ấy đang đọc dỡ dang, có một tấm hình cũng được đặt trên bàn, hình cô ấy đang mặc chiếc áo dài thời đi học, nhìn thật xinh. Tôi muốn lại cái bàn đó, để có thể nhìn rõ tấm hình hơn.
Lúc đứng dậy, tôi đau rát cả bụng, kết quả tôi đã té xuống giường, cố gắng ngồi tựa vào giường, tay ôm bụng, đau quá không chịu nổi, cô ấy mở cửa thì thấy tôi đang ngồi bẹp dưới đất, khuôn mặt cô ấy hiện lên sự lo lắng, không biết tôi có bị nặng hay không nữa, thấy tôi nhăn nhó dữ quá.
– Anh có sao không? Có cần phải đi bác sĩ không? Em thấy anh có vẻ rất đau.
– Không sao đâu, đau chút xíu thì hết àh.
– Anh cởi áo ra đi, để em xem thử coi, có bị bầm hay gì không? Em thấy anh cứ ôm bụng hoài?
– Hả? cởi áo hả?( tôi hơi lúng túng )
– Uhm, để xem coi có sao không?
– Phải cởi sao?
– Anh lôi thôi quá, anh không tự cởi thì em cởi dùm anh.
Cô ấy bắt đầu đưa tay cởi từng nút áo của tôi, tay cô ấy rung rung, dường như chinh cô ấy cũng ngại khi cởi áo để xem vết thương của tôi, tôi nhìn cô ấy không chớp mắt, cô ấy cởi từng nút mà mặt quay qua chỗ khác, đến nút thứ 3, tôi nắm tay cô ấy, làm cho cô ấy giật mình.
– Em lo cho anh như vậy sao?
Cô ấy không trả lời tôi, cứ tiếp tục cho đến nút cuối cùng, cô ấy hốt hoảng khi thấy cả vùng bụng của tôi bầm tím cá lên, cô ấy thoa thuốc lên vùng bụng của tôi, mỗi lần thoa lên là tôi nhăn mặt lại, tôi kêu lên vì đau. Cô ấy cố gắng làm thật nhẹ để tôi không đau đớn, rồi cô ấy mặc lại chiếc áo sơ mi cho tôi, gài lại từng nút một.
Cô ấy nhìn lên thì thấy khuôn mặt tôi, ngay miệng bị bầm và có vết máu, cô ấy lấy bông gòn chậm lên miệng của tôi, từng chút một, lúc đó khoảng cách của hai chúng tôi rất gần nhau, tôi lại được một lần nữa , được nhìn ngắm khuôn mặt của cô ấy thật kỉ, khuôn mặt hôm nay tôi nhìn rất khác với khuôn mặt ngày thường, ngày thường cô ấy vui vẻ, vô tư biết bao nhiêu, nhưng hôm nay khuôn mặt của cô ấy cho tôi thấy, cô ấy rất lo lắng cho tôi, nhẹ nhàng cẩn thận chăm sóc vết thương cho tôi.
Hai ánh mắt, tôi và Thiên Thiên nhìn nhau thật lâu, tôi lấy tay vuốt nhẹ tóc cô ấy, khuôn mặt của chúng tôi càng ngày càng gần nhau hơn, đôi môi chúng tôi càng ngày càng gần xát với nhau, tôi cảm nhận được hai đôi môi của chúng tôi đang chạm vào nhau, nhưng trong một thời gian rất ngắn, tôi đã rời khỏi chiếc môi xinh xắn của Thiên Thiên.Tôi nhìn Thiên Thiên:
– Cảm ơn em đã chăm sóc vết thương cho anh.
– ( cô ấy chỉ nhìn tôi mỉm cười, tựa đầu vào vai tôi) Em đã nói là đừng đuổi theo, mà anh không nghe lời em gì hết?
– Hì hì… anh sợ ba sẽ la em.
– Cũng may, anh chỉ sơ sát nhẹ thôi, không có chuyện gì hết. Anh mà có gì chắc em hối hận không kịp.
– Oh! Cô thứ kí xinh đẹp của mình, cũng biết lo lắng hả ta?
– Anh làm như em vô tâm lắm vậy!
– Hì hì… Em làm bạn gái của anh nha?
– ( cô ấy ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt tôi, làm tôi hết cả hồn) anh mới nói gì đó, làm bạn gái là sao hả?
– ờ ờ… ý của anh là em có đồng ý ở bên anh không? Anh không biết nói như thế nào?
– Anh đúng là ngốc! Đã như thế này rồi, còn hỏi em câu đó!
Thế là tôi đã hiểu ý của Thiên Thiên, tôi hy vọng mọi thứ sẽ tốt đẹp từ lúc này trở đi.
…….
Bất chợt có tiếng gõ cửa.
– Ba vào được không?
– Dạ ba vào đi.
– Cháu sao rồi caca? Trông có vẻ chỉ bị sây sát ngoài da thôi.
– Dạ, không sao thưa bác.
– Ai sẽ đưa cháu về caca?
– Ba ơi, để con đưa ảnh về.
– Ai sẽ chở con gái ba về nhà lại đây?
– Dạ, có gì cháu sẽ kêu tài xế chở Thiên Thiên về.
– Uhm, cũng được.
Thế là, Thiên Thiên đưa tôi về nhà, cả nhà không hiểu tại sao trên người tôi lại thương tích đầy mình, đến nổi phải nhờ Thiên Thiên đưa về nhà.
– Thiên Thiên, caca nó sao vậy? sao cháu phải đưa nó về? ( cha tôi lo lắng)
– Dạ anh ấy bị ăn cướp đánh.
– Trời!! đi đâu mà bị cướp giật vậy nè?
– Dạ, túi xách của cháu bị giật, anh ấy đuổi theo hắn, và bị hắn cho một trận.
– Thế có lấy lại được túi không?
– Dạ, không, đánh xong caca hắn chạy mất.
– Caca!!!( cha tôi như quát vào mặt tôi)
– Bác đừng la anh ấy, anh ấy vì cháu nên mới vậy, bác phải la cháu mới đúng.
– Đâu, em có lỗi gì đâu. Cha lỗi đó của con, do con không cẩn thận.
– Thôi thôi, hai đứa đừng đứng đó dành tội cho nhau nữa. Con đưa caca lên phòng giúp bác nhá.
– Dạ.
Thiên Thiên dìu tôi lên phòng, với bao nhiêu ánh mắt đang dòm ngó cô ấy, mọi người trong nhà dường như có vẻ rất vui và an tâm thì phải. Nhưng dù sao tôi cũng phải cảm ơn họ, đã không chia cắt tôi và Thiên Thiên, còn ủng hộ hết mình. Thiên Thiên đỡ tôi ngồi trên giường, cô ấy ngắm hết những thứ xung quanh phòng tôi, cô ấy rất là ấn tượng với bộ sưu tập xe hơi nhỏ của tôi.
– Anh là con trai mà phòng gọn gàng quá!
– Anh có dọn đâu, toàn là người giúp việc dọn phòng cho anh đấy thôi!
– Thì ra là thế? Cách bố trí này cũng do người làm sẵn hả?
– Không, anh sắp xếp hết đó.
– Hì hì… em thích cách sắp xếp của anh, nhìn nó theo một cách thống nhất.
– Cảm ơn em.
– Thôi em phải về, kẻo ba của em chờ.
– Khoang đã, trước khi về phải hôn anh một cái đã ( tôi chỉ tay lên má )
– Hứ… tính lợi dụng người ta hả?
– Không hôn từ biệt là anh giận đó.( tôi quay mặt chỗ khác)
– ( cô ấy cười tủm tỉm, đến lại gần tôi để hôn lên má, nhưng tôi quay lại, đê cho môi tôi đụng vào môi của ấy, cô ấy quánh tôi tới tấp) Anh lừa em!
– Đừng đánh nữa, anh đau. ( tôi đau thật với những cái đánh của cô ấy)
– Em xin lỗi, em không cố ý đâu.
– Vậy hôn anh một cái ngay đây nè ( tôi đưa tay chỉ lên môi).
– Em không bị anh gạt nữa đâu.
Cô ấy về nhà, với anh Tâm tài xế thân thiết của cha tôi. Cả đêm hôm đó, tôi ngủ rất ngon, tôi bắt đầu cảm nhận rằng tôi đã yêu Thiên Thiên, hình ảnh của nàng luôn hiện trong tâm trí của tôi, hể nhắm mắt lại là hình ảnh của nàng xuất hiện.
Còn về phía Thiên Thiên, tối đêm đó Thiên Thiên cứ nghĩ đến Caca, nghĩ đến ngày đầu tiên gặp caca, lúc biết được làm việc chung với caca, nhớ đến lúc trời mưa cúp điện ở văn phòng, caca đã ở bên cô, làm cho cô bớt sợ hãi hơn, caca đã ở bên cô lúc khách sạn, lúc caca đuổi theo tên cướp. Đến lúc cô chăm sóc caca. Cô chợt cười và nhớ đến, nụ hôn caca dành cho cô, cô mong ngày mai sẽ gặp caca ở công ty

Content Protection by DMCA.com