MỐI TÌNH SIÊU DỄ THƯƠNG

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN
Truyện Mối Tình Siêu Dễ Thương, một mối tình được xây dựng trên một tình cảm chân thật và những yếu tố khác mới xây dựng được một tình cảm nồng cháy. Có những hơn giận có những tranh chấp vô cớ nhưng những lý do cấu thành một tình yêu đẹp.
Cô và anh là thanh mai trúc mã từ nhỏ với nhau, mặc dù chơi thân từ nhỏ nhưng tính khi hai người luôn đối đầu nhau không ai chịu thua ai. Khi lớn lên thì là oan gia của nhau, có những trận đấu khẩu nhau nhưng khi họ xa nhau thì mới biết thật ra trong lòng mỗi người đều có đối phương cảm thấy trống vắng thấy nhớ nhau. Lúc đó thì họ mới nhận ra rằng họ đã yêu thương đối phương từ lâu nhưng đều e ngại đối phương sẽ từ chối và không còn làm bạn được nữa.
Tình yêu của họ được nung nấu từ những tính cách đối đầu nhau, cố chấp ngang bướng không ai chịu thua ai, cũng chính vì những điều đó mà họ đã trở thành một cặp đôi hết sức dễ thương tuy có hơi trẻ con nhưng họ biết cách thể hiện tình cảm của đối phương.

moi_tinh_sieu_de_thuong

“Hi hi hi, em muốn ăn pánh.” Tiểu Hồ Đồ ba tuổi nói chưa sõi liên tục vòi vĩnh khiến mẹ ruột Đồ Nghiêm hơi cau mày liếc cô bé.
Thượng Phẩm tám tuổi bình thản lấy bánh ngọt trong hộp đựng thức ăn đưa cho cô bé, tiện tay sửa lại mái tóc rối của cô. “ Tiểu Hồ Đồ, là bánh, không phải pánh.”
“Ừm…” Tiểu Hồ Đồ ậm ừ ừ một tiếng, nhét bánh ngọt vào mồm, môi dính đầy bơ.
Thượng Phẩm rút khăn giấy lau sạch miệng cho cô bé.
Tiểu Hồ Đồ ăn xong buồn ngủ, đầu nhỏ gục thẳng vào ngực Thượng Phẩm. “Hi hi hi… sướng… ghê…”
Thượng Phẩm nhấn chuông gọi nữ tiếp viên hàng không xin tấm chăn đắp cho Tiểu Hồ Đồ, vuốt tóc cô bé, dỗ cô ngủ.
Đồ Nghiêm xem xong giấy tờ, nhìn bộ dạng con gái được chăm sóc cẩn thận liền ghé sang vỗ vỗ vai Thượng Phẩm. “Tiểu Quái Thú, con gái mẹ thế nào?”
Thượng Phẩm quan sát mẹ nuôi một cách nghiêm túc rồi gật đầu, trả lời: “Khá hơn mẹ nuôi.”
“Tên nhóc con!” Đồ Nghiêm trợn mắt.
Thượng Phẩm không hề sợ, cúi đầu ngắm Tiểu Hồ Đồ đã say ngủ.
Năm đó, cậu tám tuổi, không hiểu tình yêu là gì nhưng trong tâm trí luôn tồn tại một cô gái tên Hồ Tiểu Đồ. Năm đó, cô ba tuổi, nhận thức còn chưa rõ nhưng đã bắt đầu ỷ lại vào Tiểu Quái Thú.
Thượng Phẩm và Hồ Tiểu Đồ từ nhỏ đã luôn phải đi đi về về giữa Newyork – Trung Quốc, Trung Quốc – New York.
Giữa hè, thành phố G nóng như thiêu như đốt. Một nhóm học sinh trong phòng học nọ vẫn nghiêm chỉnh chăm chú nghe giảng, vừa nghe vừa tập trung ghi nhớ.
Tuy nhiên không khí học tập này lại bị hai cô gái xinh xắn leo cửa sổ quấy phá.
Thượng Tâm sợ sệt kéo kéo góc váy Hồ Tiểu Đồ. “Tiểu Hồ Đồ, mình nghĩ hay thôi đi, anh ấy mắng tụi mình chết mất.”
“Leo cũng leo rồi còn sợ cái gì? Yên tâm, mình bảo đảm anh cậu không giận đâu.” Hồ Tiểu Đồ nói chắc như đinh đóng cột ngược lại càng khiến Thượng Tâm rầu rĩ trong lòng. Anh trai nhà cô đối với ai cũng lạnh lùng chẳng nói chẳng rằng, duy chỉ với vị hôn thê Hồ Tiểu Đồ này là gần gũi chiều chuộng, đôi lúc khiến em gái là cô cũng phải ganh tị.
Hôm nay là sinh nhật Thượng Phẩm hai mươi tuổi, Hồ Tiểu Đồ muốn mang niềm vui bất ngờ đến cho anh nên mới rủ cô leo cửa sổ. Hiện Thượng Tâm hối hận rồi. Cô biết nếu anh trai bắt gặp hai cô làm chuyện nguy hiểm thế này thì tám phần cả hai sẽ bị cấm túc. Lần trước leo cây bắt chim, bài học còn nguyên, hai cô bị nhốt ở nhà nguyên kỳ nghỉ hè.
Hồ Tiểu Đồ không lo lắng như Thượng Tâm, thích thú nhón chân dòm phòng học của Thượng Phẩm, thấy Thượng Phẩm ngồi giữa lớp nghiêm túc nghe giảng liền phấn khích gọi Thượng Tâm: “Tâm Tâm, nhanh! Đưa xấp tranh cho mình!”
“Ờ.” Tâm Tâm ngờ nghệch chuyển xấp tranh vẽ sẵn cho bạn. Xấp tranh to một mét vuông chi chít chữ với hình, Hồ Tiểu Đồ lẫn Thượng Tâm phải cùng gồng sức mới nâng được chúng lên.
Lật bức thứ nhất, trên giấy là dòng chữ sặc sỡ: “Xin bạn Thượng Phẩm nhìn qua bên này.”
Hai cô rướn người gõ gõ cửa. Học sinh trong phòng tò mò quay qua, ngay cả giáo sư trên bục giảng cũng nhìn. Đọc được dòng chữ, đám học sinh bắt đầu rộ lên.
Ngoài một người vừa liếc sang đã đen mặt.
Hai cô quỷ nhỏ bên ngoài không biết sự tình, tiếp tục lật bức thứ hai: “Em muốn chính thức hẹn hò với anh.”
“Oa!” Phòng học ồn ào.
Hồ Tiểu Đồ lật tranh. Bức thứ ba là hình vẽ cậu bé trai hôn cô bé gái. Phòng học càng thêm ồn ào. Mấy học sinh tò mò đã đứng lên định xem cô gái ở ngoài.
Hồ Tiểu Đồ tiếp tục lật tranh. Bức thứ tư là một cái bánh sinh nhật to, trên cắm hai mươi cây nến và một hộp quà. Lật tiếp bức thứ năm, hộp quà mở, trong hộp có cô gái chu môi nhảy ra. Tiếp bức thứ sáu, giấy viết: “Mau tới nhận quà của anh đi, nụ hôn của em chờ anh đó.”
“A!” Phòng học nổ tung.
Mặt Thượng Phẩm đã đen đến mức không thể đen hơn. Giáo sư mặc dù lớn tuổi nhưng tư tưởng khá thoáng, gõ thước lên bảng nói: “Được rồi, các em yên lặng. Còn năm phút nữa hết giờ, những lần trước thầy toàn dạy quá giờ, hôm nay thầy bù, cho các em tan sớm. Tan lớp đi.”
“Giáo sư vạn tuế!” Học sinh hô to, lập tức chen chúc đến bên cửa sổ, ngó có hai cô gái bèn tranh nhau hỏi: “Ai trong hai em vừa dâng môi mình vậy?” Một học sinh to gan gào lớn.
Thượng Tâm đỏ mặt giải thích: “Em là em gái Thượng Phẩm, còn cô bạn này là vợ chưa cưới của anh ấy.”
“Vị hôn thê? Ồ…”
Bấy giờ Thượng Phẩm đã dọn dẹp xong sách vở đến cạnh cửa sổ, mặt lạnh liếc em gái và vợ chưa cưới, hừ khẽ: “Ai đầu têu?” Dáng vẻ ấy doạ Thượng Tâm hết hồn.
“Này Thượng Phẩm, đừng doạ các em ấy được không vậy? Cậu xem, doạ các em mặt tái mét rồi kìa. Để anh bế các em vào nhé.” Vừa nói, cậu bạn này vừa nhảy từ cửa sổ lầu hai xuống bệ cửa sổ lầu một, toan bế hai cô gái vào trong.
Thượng Phẩm nhìn, mặt càng lạnh. “Đừng động vào họ.” Lời sắc như dao, cậu bạn kia lập tức cười cười. “Quả là bảo bối, bảo bối. Tôi không động vào, không động vào đâu.” Dứt lời, cậu bạn liền nhảy về.
Hồ Tiểu Đồ rốt cuộc cũng cảm giác được cơn giận của Thượng Phẩm bèn cười nịnh, chỉ chỉ đầu gối bị trầy vì leo cửa sổ của mình, mếu: “Đau, anh ơi…” Giọng nũng nịu khiến mọi thằng con trai mềm nhũn.
Thượng Phẩm vẫn không biểu hiện gì, đen mặt nhảy khỏi cửa sổ, trước kéo Thượng Tâm lên sau mới xoay người ôm Hồ Tiểu Đồ bế vào sau, giận dữ cắn răng đạp đổ luôn cái thang kê cạnh.
Rồi anh cầm sách xoay người bỏ đi.
Hồ Tiểu Đồ lè lưỡi, nhe răng cười với mọi người một cái sau đó vẫy tay kêu Thượng Tâm cùng đuổi theo Thượng Phẩm.
Hai người bám gót Thượng Phẩm tới cửa trường học. Tài xế nhà họ Thượng mở cửa xe. Sau khi ba người lên xe, Thượng Phẩm vẫn chẳng nói một lời. Thượng Tâm trách cứ liếc Hồ Tiểu Đồ, dúng ánh mắt lên án cô bạn: “Xem đi, mình biết là sẽ thế này mà, lần nào vui chả biến thành sợ.”
Về đến nhà, Thượng Trạm Bắc và Hạ Hâm Hữu trông con trai lạnh lùng dẫn theo hai cô nhóc đáng thương đằng sau, lập tức hiểu kế hoạch đầy tình cảm của hai cô lại bị ai đó dội một gáo nước lạnh.
Hạ Hâm Hữu đứng lên, đánh trống lảng: “Con trai, hôm nay sinh nhật con, mẹ nuôi con sớm đã đặt bàn ở Kim Đỉnh, chúng ta mau đến đó nào.”
“Vâng, con đi thay quần áo. Riêng Tâm Tâm và Tiểu Hồ Đồ không được đi.”
“Ớ?” Tiểu Hồ Đồ kinh ngạc.
“Em muốn đi, anh Thần còn chờ em!” Thượng Tâm sắp khóc rống.
“Hừ!” Thượng Phẩm không thèm đếm xỉa.
Thượng Trạm Bắc đứng ra nói đỡ: “Thượng Phẩm, Tâm Tâm với Tiểu Hồ Đồ…”
“Bố mẹ biết hai đứa nó làm gì không?” Thượng Phẩm cắt lời bố. “Chúng dùng thang và một cái cọc gỗ cao năm mét leo lên bệ cửa sổ lầu một. Nếu nhỡ không đứng vững hoặc cái thang đổ mà ngã, không tàn tật cũng bị thương.”
“Gì cơ?” Điều này Thượng Trạm Bắc và Hạ Hâm Hữu không biết.
“Cho nên chúng bị cấm túc. Trừ đi học, còn đâu đều cấm. Cấm túc một tháng, kiểm điểm triệt để mới có thể ra khỏi cửa.” Từ trước đến giờ Thượng Phẩm nói một là một, hai là hai nên anh vừa dứt lời, Thượng Tâm liền khóc lóc chạy qua vồ lấy điện thoại, bấm số Thần Tri Thư sụt sùi kể lể.
Hồ Tiểu Đồ hoàn toàn không ngờ Thượng Phẩm sẽ tức tới mức này. Thấy Thượng Phẩm lên phòng, cô liền đuổi theo. “Anh không thể làm thế… Ối!” Chưa dứt lời, cô đã bị tóm lấy.
Vào phòng, Thượng Phẩm ấn cô lên đùi mình, thẳng thừng tụt váy cô lòi luôn cả quần lót hồng in hình con cừu bên trong. Thượng Phẩm giơ cao tay, Hồ Tiểu Đồ lập tức hiểu anh định làm gì bèn rống lên như heo bị thọc tiết: “Thượng Phẩm, anh dám à?! Em mười lăm rồi, không phải năm tuổi! Anh mà dám đánh em, em… em…”
“Em sao?” Hỏi xong, tay liền hạ xuống. Bốp! Lớp thịt dưới quần lót bắt đầu xuất hiện vệt đỏ. “Nói cho em biết, thậm chí dù em năm mươi tuổi, nếu còn dám làm những chuyện như thế, anh vẫn sẽ đánh mông em. Có biết leo cái thang đó nguy hiểm lắm không mà còn dám rủ Tâm Tâm theo? Nhỡ hai em ngã, bố mẹ lo thì sao?” Thượng Phẩm dứt một câu liền bốp một phát, mỗi cái đều đau.
Hồ Tiểu Đồ ban đầu còn giãy giụa sau đã khóc thét.
Thượng Tâm dưới lầu nghe tiếng khóc của Hồ Tiểu Đồ thì sợ đến quên khóc, vội vã nói với Thần Tri Thư bên kia đầu dây: “Anh Thần ơi, anh mau dẫn bố mẹ nuôi đến đây đi. Lát nữa anh trai đánh em, anh phải liều mình ngăn anh ấy cho em đó.” Xong cô liền cúp điện thoại, chạy đến ôm cánh tay Thượng Trạm Bắc. “Bố, con sẽ ngoan, về sau con sẽ ngoan mà…”
Thượng Trạm Bắc liếc vợ một cái, ý hỏi có cần can dự không, bố mẹ Tiểu Hồ Đồ ở Newyork biết con gái bị đánh đòn nhỡ đau lòng thì sao. Hạ Hâm Hữu phẩy tay, ý bảo với tính con trai nhà mình thì không dạy cô nhóc kia một bài học chắc chắn sẽ không cho qua. “Không sao, thằng bé thương con bé hơn ai hết, nó tự có chừng mực. Với cả lần này đúng là hai đứa quá to gan. Như lời Thượng Phẩm, nhỡ con bé ngã thật thì chúng ta biết ăn nói với Đồ Nghiêm làm sao.”
Thượng Phẩm bên này đánh hơn chục cái mới dừng, nhìn vệt đỏ trên mông Tiều Hồ Đồ, kiềm chế đau lòng, lạnh giọng hỏi: “Biết sai chưa?”
“Em không sai, em muốn về Newyork, em muốn tìm mẹ…”
Bốp! Lại một đánh. “Nước xa không cứu được lửa gần, em không nhận sai thì đừng mong ra khỏi cửa.”
“Hu hu hu, anh bắt nạt em, anh bắt nạt em…” Hồ Tiểu Đồ bắt đầu ương ngạnh giãy, nhào vào lòng Thượng Phẩm đánh đạp khóc lóc tới nỗi không mở nổi mắt, bàn tay bé nhỏ quơ loạn xạ trong không trung vô tình tát phải má Thượng Phẩm. Cái tát này làm hai người sửng sốt.
Hồ Tiểu Đồ hoảng sợ, quẹt quẹt nước mắt lùi ra xa.
Thượng Phẩm thở dài, nhìn cô, gọi: “Em lại đây.”
Hồ Tiểu Đồ hơi sợ nhưng vẫn ngoan ngoãn qua. Thượng Phẩm lau nước mắt cho cô. “Biết mình sai chỗ nào chưa?”
Hồ Tiểu Đồ gật đầu, trả lời: “Em không nên leo cửa sổ.”
“Còn gì nữa?”
“Em không nên rủ Tâm Tâm leo cửa sổ.”
“Gì nữa?”
“…”
Thượng Phẩm lại thở dài, kéo Hồ Tiểu Đồ ôm vào ngực. “Em đừng nên để mình gặp nguy hiểm, càng đừng nên làm chuyện nguy hiểm như thế.”
“Nhưng em muốn anh vui.” Hồ Tiểu Đồ uất ức.
Thượng Phẩm xoa xoa mông cô. “Dù muốn anh vui thì cũng phải trong tình huống bản thân em an toàn. Em làm chuyện nguy hiểm, anh chỉ hãi, nào có vui. Còn đau không?”
“Đau!” Hồ Tiểu Đồ tội nghiệp đáp, mắt khóc đã sưng lên, nhẹ ngả vào bờ vai Thượng Phẩm. “Anh đánh mạnh, đau quá.”
“Để anh xoa cho nhé?”
“Ừ.” Hồ Tiểu Đồ cười trộm.
Thượng Phẩm nhẹ xoa mông Hồ Tiểu Đồ, cô nhóc trong lòng lại đùa giỡn giãy giụa. Con trai tuổi hai mươi, miếng ngon trong ngực, không có gì mới là bệnh. Bàn tay xoa mông càng lúc càng không đúng chỗ, Thượng Phẩm cụng trán mình vào trán cô. “Có phải anh nên đòi quà sinh nhật của mình không?”
Hồ Tiểu Đồ bĩu môi. “Đánh mông em, đừng mong còn quà.”
“Thì anh trộm vậy.” Dứt lời, tay đẩy Hồ Tiểu Đồ ngã ra giường. Anh ngắm đôi môi nhỏ của cô, không chút do dự ngậm lấy.
Đôi môi mềm mại khẽ mở đón nhận nụ hôn của anh. Tình cảm phút chốc bùng lên mãnh liệt.
Tay Thượng Phẩm vuốt từng tấc da non trên người Tiểu Hồ Đồ. Tình dục như củi khô gặp lửa, một khi châm lên rất khó dập tắt.
Chưa! Lý trí yêu cầu anh dừng lại. Cô còn quá nhỏ.
“Tiểu Quái Thú…” Đột ngột dừng khiến Tiểu Hồ Đồ mơ màng càng thêm mơ màng, giọng nói càng hấp dẫn lạ kỳ. “Anh sao vậy…”
“Chưa đến lúc.” Giọng Thượng Phẩm hơi khàn do dục vọng.
“Nhưng anh muốn.” Cô có thể cảm nhận được điều anh cần. Tay nhỏ dò dẫm phía dưới cầm chỗ ấy của anh. “Em giúp anh.” Sớm không phải lần đầu tiên. Cô chẳng giỏi lắm song cũng đủ khiến Thượng Phẩm phát điên.
“Ừm…” Xong xuôi, Thượng Phẩm đứng dậy tìm khăn lau sạch tay nhỏ bị anh làm dơ của cô. Anh ngắm khuôn mặt hồng hồng nhỏ nhắn. Dù vẫn chưa thoả mãn nhưng thế này đủ khiến anh cười rồi. Cô nhóc này rõ ràng rất xấu hổ mà cứ luôn làm việc to gan. “Anh sẽ lấy quần áo cho em. Em trước ngủ ở phòng anh một giấc đi.”
“Nhưng lát nữa em muốn đến Kim Đỉnh tham dự tiệc sinh nhật của anh.” Đừng cấm túc cô mà! Tiểu Hồ Đồ cầu xin trong lòng.
Thượng Phẩm bất đắc dĩ cười cười, chọc một ngón tay vào trán cô. “Lớn chuyện như vậy, Tâm Tâm không gọi cứu viện thì không phải Tâm Tâm. Chừng cha nuôi, mẹ nuôi và cả Tri Thư cũng sắp tới rồi. Em nghỉ một lát đi, ăn cơm anh gọi.”
“Hi hi hi…” Tiểu Hồ Đồ lập tức hết căng thẳng, cởi sạch áo váy trên người chui vào chăn của Thượng Phẩm, yên tâm nhắm mắt.
Thượng Phẩm tìm quần áo cho Tiểu Hồ Đồ đặt ở đầu giường, sau đó vào phòng tắm thay quần áo rồi xuống lầu. Quả nhiên cả nhà đang tụ tập ở phòng khách, bàn mạt chược cũng đã bày xong. Thượng Tâm ngồi trong lòng Thần Tri Thư, hai đứa cùng chơi game trên máy tính bảng.
Mọi người thấy Thượng Phẩm xuống lầu cũng hiểu sau cơn mưa trời lại sáng rồi, bèn tập trung vào mạt chược. Thượng Phẩm ngồi xuống cạnh Thần Tri Mặc, liếc số thứ tự hồ sơ vụ án trên tay cô, nói: “Vụ kiện này là của cha nuôi, mười năm trước. Nếu không phải khẩu cung bị cáo trước sau khác thường, tự lộ chân tướng thì rất khó thắng kiện.”
Thần Tri Mặc mỉm cười bày tỏ sự đồng ý, gập hồ sơ lại. “Vì sao cậu chuyển khoa?”
“Chỉ là sự thách thức bản thân.”
“Thách thức bản thân hay là vì Hồ Tiểu Đồ mà hoài phí tài năng của mình? Chẳng lẽ cậu định cả đời đều hy sinh vì cô bé ấy sao?”
Thượng Phẩm biết Thần Tri Mặc không cố ý gây sự hoặc giả đây chỉ là thói quen. Thần Tri Mặc trời sinh có tài làm luật sư, thời điểm hỏi dồn ai đó khí thế đều áp đảo đối phương như vậy. Tuy nhiên, đối với Thượng Phẩm thì vô ích, anh miễn dịch từ lâu rồi. “Đáng giá.” Câu trả lời hai chữ ngắn gọn khiến mặt Thần Tri Mặc trắng bệch.
Phải, Hồ Tiểu Đồ vĩnh viễn là người mà Thượng Phẩm cảm thấy làm điều gì vì cô đều đáng giá. Còn Thần Tri Mặc cô, cô chẳng là gì. Nhanh chóng điều chỉnh tâm tình, Thần Tri Mặc nghiêng người rút một hộp quà khỏi túi xách da, coi như trước đó không hề xảy ra chuyện gì, cười nhạt. “Chúc mừng sinh nhật.”
“Cảm ơn.” Thượng Phẩm mỉm cười ấm áp, nhận quà.
Lúc này Hồ Tiểu Đồ đã thay quần áo, mới tỉnh ngủ, mắt nhắm mắt mở xuống lầu. “Em muốn uống nước.”
Dứt lời, Thượng Phẩm cầm ly nước tới. Tiểu Hồ Đồ ừng ực uống một hơi cạn sạch, sau đó nằm bẹp dí trên đùi Thượng Phẩm.
“Chưa tỉnh hẳn?”
“Dạ, mọi người đánh mạt chược ồn quá. Anh, mấy giờ mình ăn cơm?”
“Đói à?”
“Vâng.” Cô nhắm mắt gật đầu.
Thượng Phẩm rướn người quan sát bên bàn mạt chược, hỏi to: “Bố, mẹ, ăn cơm được chưa ạ?”
“Đợi hết lượt này đã.” Thượng Trạm Bắc trả lời con xong lại chúi đầu chơi tiếp. “Bính, trừ!”
Thượng Phẩm bèn quay lại hỏi: “Tiểu Hồ Đồ, ăn bánh trước nhé?”
Bánh?! Tiểu Hồ Đồ lập tức mở mắt, tỉnh như sáo, gật gật đầu. Thượng Phẩm dắt cô vào bếp. Bánh sinh nhật cha nuôi, mẹ nuôi gửi tới được làm từ sữa, Hồ Tiểu Đồ thích mê.
Ngắm cô ăn bánh một cách vui sướng, Thượng Phẩm cũng thấy vui theo.
“Ô! Hai người ăn vụng bánh nhé!” Thượng Tâm và Thần Tri Thư ló đầu dòm vô bếp.
Thượng Phẩm cốc vào trán hai bạn trẻ mỗi người một cái đau điếng. “Sinh nhật anh, bánh sinh nhật là của anh, sao lại gọi là ăn vụng?”
Thượng Tâm xoa trán, mặt lộ vẻ không phục, lẩm bẩm: “Chỉ cho Tiểu Hồ Đồ ăn, không cho em ăn, keo. Anh trai gì mà chẳng biết thương em.”
“Nói ai keo hả? Ăn đi.” Thượng Phẩm lấy thêm hai đĩa bánh cho Thượng Tâm và Thần Tri Thư.
Ba đứa ngồi ở bàn ăn ăn bánh ngọt, Thượng Phẩm rót cho mình một ly cà phê. Anh vốn chẳng ưa bánh ngọt. Hồ Tiểu Đồ trông anh không ăn bèn xúc một nĩa lớn nhét vào miệng anh, nhìn anh cau có nuốt nó cười ha ha.
Vì cô cười, Thượng Phẩm cảm giác bánh ngọt ngấy ngấy trong miệng hình như cũng không đến nỗi dở.
Năm thứ hai đại học, Thượng Phẩm chuyển sang khoa kinh tế, việc học nặng lên rất nhiều. Hồ Tiểu Đồ cũng lên lớp 11, bài tập vô số kể. Tuy nhiên chỉ cần kịp giờ, Thượng Phẩm sẽ kèm Hồ Tiểu Đồ học hay tới đón Hồ Tiểu Đồ với Thượng Tâm tan học.
Ở trường, anh cũng rất yên tâm về hai cô gái nhỏ. Thần Tri Thư học hơn các cô một lớp, là một Tiểu Bá Vương trong trường. Có cậu ta canh chừng hai cô, chẳng đứa nam sinh nào dám léng phéng đến gần họ cả.
Chín giờ tối, Thượng Tâm và Hồ Tiểu Đồ tan lớp học nói tiếng Pháp, lên xe, mặt đen sì sì.
“Ai chọc Tiểu Hồ Đồ của anh giận? Nói anh nghe nào.”
“Hừ!” Hồ Tiểu Đồ ngoắt đi không thèm để ý Thượng Phẩm.
Thượng Tâm không nhịn được phì cười. Thượng Phẩm liếc sang, ý hỏi cô chuyện gì. Thượng Tâm lôi một xấp thư màu hồng từ trong cặp ra, khỏi mở cũng biết nội dung bên trong là gì. Thượng Phẩm đen mặt. “Ai gửi cho các em?”
“Không phải tụi em!” Thượng Tâm nín cười. “Thư này gửi anh. Ha ha ha, từ sáng sớm hôm nay đi học tới lớp học nói tiếng Pháp giờ, đi đâu cũng có nữ sinh đến nhờ tụi em chuyển thư tình cho anh. Tiểu Hồ Đồ chắc tức sắp nổ rồi.” Thượng Tâm dứt lời liền cười to.
Thượng Phẩm mỉm cười, cầm hết thư tình, mở cửa xe, vứt thẳng vào thùng rác ven đường. Quay lại xe, anh vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. “Hết giận chưa?”
Hồ Tiểu Hồ mím môi. “Còn một chút.”
“Vậy làm sao mới hết giận?”
“Ngày mai anh phải tỏ ra thân mật với em trước cổng trường.”
“Việc này không ổn lắm?” Trường cô học là trường điểm, nội quy rất nghiêm. Ngay cả Thượng Tâm, Thần Tri Thư ở trường cũng không dám có hành vi quá giới hạn. Có lần hai đứa còn bị mời lên văn phòng vì dắt tay nhau trong sân trường.
“Anh không đồng ý?” Hồ Tiểu Đồ mím môi càng chặt.
Dòm chừng vẻ mặt của cô, Thượng Phẩm đành bất đắc dĩ. Thôi, cưng cô từ trước giờ rồi, lần này đáng gì. “Anh đồng ý với em. Đừng giận nữa.”
“Anh, anh thật tốt!” Hồ Tiểu Đồ lập tức tươi roi rói, ôm anh hôn một cái thật kêu.
Thượng Tâm ngồi ghế sau không chịu nổi bèn rên: “Này, hai người đừng xem em như không khí được không? Về nhà em mách bố mẹ giờ.”
Hồ Tiểu Đồ quay đầu lè lưỡi với Thượng Tâm. Hai người nhe răng với nhau, trông vừa buồn cười vừa đáng yêu.
Thượng Phẩm cưng chiều Tiểu Hồ Đồ là chuyện cả nhà đều biết. Tiểu Hồ Đồ từ nhỏ lớn lên ở nhà họ Thượng, chính bản thân cô cũng thường bảo mình là con dâu nuôi từ bé. Cô xem Thượng Trạm Bắc và Hạ Hâm Hữu như cha mẹ ruột, thậm chí còn thân hơn cha mẹ ruột. Uất ức, tâm trạng không vui, cô sẽ nghịch ngợm ôm Hạ Hâm Hữu, gọi mẹ. Hạ Hâm Hữu dĩ nhiên cũng yêu cô nhóc dễ thương này, thương cô hơn cả Thượng Tâm khiến Thượng Tâm nhiều lần phát ganh.
Tốt nghiệp THPT, Tiểu Hồ Đồ đậu đại học G. Cô nhóc Thượng Tâm ngờ nghệch điểm chuẩn không đủ, dỗi kêu gào đòi thi lại, người trong nhà nói sao cũng không nghe đành để cô học thi lần thứ hai.
Hồ Tiểu Đồ thi đậu, Đồ Nghiêm sớm chuẩn bị vé máy bay đi Newyork nghỉ hè cho cô và Thượng Phẩm. Thượng Tâm học thi lại tất nhiên không thể theo, nhìn anh trai dẫn Hồ Tiểu Đồ đi chơi mà lòng đầy chua xót, nước mắt rơi lã chã.
Thượng Phẩm không nỡ để Hồ Tiểu Đồ khóc theo bèn dắt nhanh cô lên máy bay. Hồ Tiểu Đồ trách anh: “Anh, nếu em không thi đậu có phải anh cũng đối với em giống Tâm Tâm không?”
Thượng Phẩm gập tài liệu lại, nhìn cô, lắc đầu.
“Thế sao anh nghiêm khắc với Tâm Tâm thế?”
“Em là vợ anh, nó là em gái anh.”
“Có gì khác chứ?”
“Vợ là để yêu, mưa to gió lớn có anh che cho em, nên em không cần phải quá kiên cường. Em gái là để dạy, bên ngoài nhiều kẻ xấu, nó lại ngây thơ, nên nó nhất định phải kiên cường.” Thượng Phẩm nói xong bèn nhấn chuông gọi nữ tiếp viên hàng không cho tấm chăn cùng ly sữa, trông cô uống sữa, đắp chăn cho cô rồi liền bảo cô ngủ ngoan đi, đừng nhiều chuyện nữa.
Hồ Tiểu Đồ le lưỡi, nhắm mắt, khoé môi cong cong. Thượng Phẩm dù lịch sự tao nhã nhưng trong xương tuỷ vẫn tồn tại chủ nghĩa đàn ông. Anh hy vọng mình sẽ là bầu trời của cô, chắn tất cả mưa gió cho cô. Tình yêu của anh như một tấm khiên kiên cố, chở che cô, bảo bọc cô, không để cô chịu thương tổn. Hồ Tiểu Đồ cũng nguyện làm một cành hoa nhỏ bé trong lồng kính của anh, vĩnh viễn là cô gái cần anh yêu thương.
Nói sang Newyork nghỉ hè nhưng thật ra nghỉ hè chỉ có mình Hồ Tiểu Đồ. Thượng Phẩm vừa tới Newyork liền bị Đồ Nghiêm ném vào Nghiêm thị học hỏi. Mỗi ngày Hồ Tiểu Đồ lái xe đạp một mình dạo đông dạo tây, mua một đống đồ lỉnh kỉnh về, đa số đều chẳng dùng được vào việc gì.
Mỗi ngày Thượng Phẩm từ công ty trở về nhiệm vụ đầu tiên chính là nghe cô giận giận dỗi dỗi kể hôm nay đi đâu, mua cái gì, hơn nữa còn bình luận chung về mỗi món đồ mình mua. Sự kiên nhẫn đó không thể không làm Hồ Định Duệ và Đồ Nghiêm giơ ngón tay cái với Thượng Phẩm, thầm than trong bụng rằng con rể tốt thế này đốt đèn lồng đi tìm cũng khó.
“Anh, anh kể một chút hôm nay ở công ty anh làm gì đi.” Hồ Tiểu Đồ tắm xong liền chạy qua phòng Thượng Phẩm, thấy anh nằm trên giường đọc sách bèn nhào vào chui vô chăn rúc trong lòng anh.
Thượng Phẩm bỏ quyển sách xuống, vỗ mông cô. “Theo uncle Nghiêm tham gia một cuộc đàm phán thú vị. Uncle Nghiêm rất tuyệt, cậu là một nhà đàm phán tài ba.”
Hồ Tiểu Đồ bĩu môi. “Cậu cả em là gian thương xảo trá thì có. Mẹ em bảo cậu luôn lấy mè đen của mình đổi dưa hấu của người khác, cho nên mẹ tuyệt chẳng bao giờ muốn làm ăn với cậu cả em, bởi ai làm ăn với cậu đều bị cậu tính kế. Anh biết cậu tính kế lừa mợ cả em thế nào không?”
“Xin chờ kể nghe.” Thượng Phẩm lộ vẻ tò mò để cô nói tiếp.
Hồ Tiểu Đồ ngồi trên bụng anh, khua chân múa tay kể: “Bà ngoại em là mẹ kế của mợ em. Mợ em khi đang đi du học ở nước ngoài gặp rắc rối, bản thân bà ngoại giao cho mẹ em nhiệm vụ chăm sóc mợ nhưng lúc ấy mẹ em không có thời gian nên đành nhờ cậu cả. Ai ngờ cậu cả lại dụ mợ chạy trốn, bấy giờ mợ cả mới học cấp II mà cậu dám ra tay. Sau mợ cả gặp tai nạn ngoài ý muốn, mất trí nhớ, về nước. Ông cậu ghê tởm của em cũng về theo buộc mợ phải khôi phục trí nhớ. Khi đó tin này nổi như cồn, ngay cả báo nước ngoài cũng đăng tin.”
Chuyện này Thượng Phẩm cũng từng nghe qua. Mợ cả Hồ Tiểu Đồ là một ngôi sao lớn thuộc công ty Ôn thị, sau rời làng giải trí một thời gian dài, đột nhiên một ngày xuất hiện trở lại trên trang bìa tạp chí với danh hiệu Nghiêm phu nhân.
Làm người nhà họ Nghiêm rất khổ. Không kể đến Nghiêm Thi, ngay bố vợ, mẹ vợ tương lai của mình trước khi kết hôn cũng chiến một trận sôi sùng sục. Chỉ là Nghiêm Thi sau khi kết hôn vẫn phải gánh vác sự nghiệp của Nghiêm thị, Nghiêm thị trong tay ông cậu càng ngày càng phá triển. Còn bố vợ, mẹ vợ mình rảnh là liền tót đi chơi, chả rõ trốn nghỉ phép ở hòn đảo nào, hoàn toàn không quan tâm thiếu mình công ty có sao không.
Thượng Phẩm bất đắc dĩ thở dài, dỗ Tiểu Hồ Đồ gục trên vai mình nằm thẳng ra. “Bảo bối, đến giờ đi ngủ rồi.”
Hồ Tiểu Đồ tức thì từ chối. “Trông vậy thôi chứ em không mệt. Em vẫn chưa quen giờ giấc bên này, không ngủ được.”
“Chúng ta tới đây nửa tháng rồi đấy!”
“Nửa tháng kệ nửa tháng. Em chưa buồn ngủ, anh trò chuyện tiếp với em. Nói chuyện ở công ty đi, hoặc không em kể anh nghe tiếp chuyện thời trẻ của mợ em.”
“Bảo bối, anh không có hứng thú với mợ em.”
“Vậy anh hứng thú ở em cái gì?” Hồ Tiểu Đồ chợt hạ thấp người, mắt to trong suốt dán chặt vào anh, cổ áo ngủ trễ xuống chỉ cần anh cúi đầu là sẽ thấy hết. “Có hứng thú… với em không?”
Thượng Phẩm đau đầu. Lại nữa! “Chưa đến lúc.”
“Lần nào anh cũng bảo chưa đến lúc! Rốt cuộc bao giờ mới đúng lúc?!” Hồ Tiểu Đồ tức tối. Bạn học cùng lớp nhiều đứa đã kinh nghiệm đầy mình, còn cô với vị hôn phu từ tấm bé này vẫn mãi giậm chân tại chỗ. “Giờ chính là lúc.” Hồ Tiểu Đồ một mực cởi quần áo Thượng Phẩm, dáng vẻ không cởi không tha.
Trời ạ! Thượng Phẩm thật sự sợ mình không nhịn được muốn măm măm cô. Nhưng… giờ chưa được! Ít nhất phải chờ cô trưởng thành. Giữ đôi tay đang làm bậy của cô, Thượng Phẩm lật người đè cô xuống dưới thân. “Đừng ồn, về phòng ngủ đi…”
“Hai đứa đang làm gì đấy?!”
Thượng Phẩm và Hồ Tiểu Đồ đồng thời quay đầu. Ngoài cửa là bộ mặt tức xịt khói của một người.
“Bố…” Hồ Tiểu Đồ lúng túng gọi nhỏ, cố gắng co mình lại dưới ngực Thượng Phẩm. “Sorry, em quên đóng cửa.”

Content Protection by DMCA.com