Một Đời Trinh Nữ

Hoàng và chị Nhân cùng làm chung một chỗ. Chị Nhân phụ trách việc thu học phí của trường, còn Hoàng làm chân thư ký, chuyên phụ trách giữ hồ sơ, và giao dịch nộp đơn xin dự các kỳ thi mỗi năm cho học sinh. Trường dạy từ cấp Tiểu Học đến hết Trung học. Cũng như phần lớn các trường tại địa phương, trường chỉ dạy cao nhất đến lớp Đệ Nhị, còn ai xong Tú Tài 1, muốn lên cao, phải xin vào các trường công lập hay ra các đô thị lớn để học tiếp.

Văn phòng trường rất nhỏ, phần nào lại hẹp, chỉ kê đủ hai cái bàn và vài chiếc ghế để tiếp phụ huynh đến giao dịch. Thường vào giờ học, chỉ có hai người. Thời gian bận là mấy ngày đầu tháng, phụ huynh hay chính học sinh đến nộp học phí, còn lai rai thì vốn vắng vẻ. Chị Nhân và Hoàng ai lo viếc nấy, đôi khi không có gì thì hai người đấu láo với nhau.

Làm việc với nhau mấy năm, dường như thân tình đã đậm. Hai người coi nhau như người nhà, chẳng mảy may e dè hay dấu diếm. Chị Nhân lớn hơn Hoàng vài tuổi nên có phần xem Hoàng như em. Nhất nhất chị chẳng coi chuyện tới lui va chạm là việc cần tránh né. Đôi lần, cần phải lấy các mẫu giấy ghi danh sách học sinh thu tiền cho tháng kế, chị Nhân vẫn xông xáo lướt qua Hoàng. Phòng chật nên chị làm ào ào, những lần như vậy Hoàng thấy nhột nhạt vì vú chị cứ cọ lướt trên gáy.

Chẳng biết chị Nhân có để ý nhận ra chăng, nhưng Hoàng thì thấy khó nói quá. Hoàng đã ngoài 20, chưa vợ, nên các sự đụng chạm như thế gây cho anh choáng váng. Nhiều hôm, Hoàng muốn lưu ý chị, song lại e chị thẹn. Tâm lý phức tạp cũng khiến Hoàng nửa muốn nhắc nhở chị, nửa lại muốn cứ để nguyên như vậy, vì dù sao sự cọ quẹt cũng là dịp để anh tiếp xúc với sự mềm mại từ khoảng ngực vú đàn bà.

Có điều bữa nào bị chị Nhân cạ vú vào gáy là y như tối đó Hoàng ngủ mơ thấy làm tình cùng chị, phóng tinh bừa bãi. Sáng ra, có hôm tinh trùng đã khô cứng làm ngứa ngáy chỗ háng, có bữa vẫn còn ướt nhoèn nhoẹt gây vướng víu khó khăn, Hoàng phải len lén thay rửa và dấu nhét quần vào một xó, chờ khi nghỉ làm đem giặt một thể.

Chị Nhân năm nào cũng sinh cháu nên vú vê lúc nào cũng lúc nhúc sữa là sữa. Dáng người chị thấp, hơi đẫy, nên bước đi, hai vú cứ đánh nhúng nha nhúng nhính, như người gánh rơm. Do chiều cao hạn chế, nên ngực chị không xa với gáy Hoàng khi ngồi, chả thế mà chị lách len sau ghế là y như vú dễ chạm lướt chân tóc anh.

Trong những câu chuyện đổi trao, thỉnh thoảng chị Nhân lại đem việc gia đình của chị ra kể. Chị thường phàn nàn về bà mẹ và người chị chồng thật đa đoan nhiều chuyện. Chị than thời thanh xuân trăng mật của chị không suông sẻ như mọi người. Chị có vẻ tiếc đêm hợp hôn chị không được biết cặn kẽ thế nào là tình nghĩa vợ chồng sâu đậm.

Chị bảo ai đời cưới vợ cho con trai xong là bà cụ bên chồng kê ngay ghế bố nằm chắn giữa chị với con trai bà. Chị vừa về làm dâu còn muôn vàn nỗi sợ, lại bị nằm không, càng thấy hẩm hiu hơn. Lại thêm bà chị chồng đến giờ đó chưa ai hỏi, ở vậy một mình, càng điêu ngoa quỉ quái. Mẹ chồng bắt nê bắt nết một thì bà ấy lại chẻ sợi tóc làm tư, hành chị đủ điều.

Đêm bắt thức khuya, sáng bắt dậy sớm, hở ra là nói hành nói tỏi, rồi bù lu bù loa mét thót với mẹ chồng. Anh ấy thì hiền, mẹ nói sao nghe vậy. Tuy không mắng át chị nhưng cũng không dám bênh vợ ra mặt. Thuở trẻ, anh là người bán trời không văn tự, nên giờ nhượng bộ mẹ và chị đủ điều.

Mẹ cấm thì chịu, chứ đố dám bò qua xài vợ. Lấy nhau cả tuần mà chồng vợ vẫn chay tịnh như nhiên. Chẳng lẽ nửa đêm bò qua sờ mó vợ, cụ nhìn thấy thì bỏ bu. Phương chi, anh ấy mà đùng đùng chơi vợ thì liệu bà chị thấy sẽ như thế nào.

Mãi ngày hai mẹ con về quê dự giỗ, anh chị mới tự nhiên được một đêm. Nỗi chờ đợi của cô dâu khiến chị hồi hộp nằm muốn nín thở. Ông chồng cứ nhẩn nha ngồi uống trà hút thuốc, mãi chẳng thấy vào thăm vợ một phen. Chị đã hình dung ông ta chắc là mượn dịp này, mẹ và chị đi vắng sẽ vồ vập chị vì nhịn lâu ngày, vậy mà ông cứ đủng đa đủng đỉnh, sốt cả ruột.

Chờ mỏi mòn thét rồi chị cũng chợp mắt. Còn lơ mơ thì cảm thấy khoảng dưới gió thổi mát lộng, Mở mắt nhìn thấy ông đang làm chuyện vợ chồng với chị. Người đâu mà kỳ lạ, địt vợ cũng chẳng cởi hẳn vợ ra, chỉ lột quần mà nắc lấy nắc để. Chị muốn ứa nước mắt.

Những điều bạn bè kể lể say sưa về niềm vui vợ chồng ngày chị gần đám cưới hóa ra chỉ là chuyện hão. Làm gì có cảnh chồng sờ soạng, bóp vú vợ, hôn hít lần mò khắp người rồi mới địt. Đằng này ông ta chỉ kéo quần vợ rồi leo lên, đến cái áo vẫn để chị mặc nguyên vẹn. Chị thèm bàn tay ông bóp vặt lên hai vú để xem sự rạo rực kích thích chị thế nào mà có thấy gì đâu.

Yếm vú chị cũng còn ở ngực, ông ta đã đè lên chị ngộp ngụa xiết bao. Chị muốn dạng chân ra cho ông giã mà thẹn thùng chưa dám, sợ ông chửi cho là chị dâm ô. Chị đau quá, phía trong rát rạt như bị lưỡi dao cứa, khắp vùng háng ê ẩm tựa bị cối chày giần, mặt chị nhăn nhó giống bị thương. Ông chẳng tỏ vẻ thương ngại mà còn cố sức dày vò chị thảm thương. Chị nhăn mày, nhíu mặt, anh vật chị như chiếc xe hủ lô nghiến mặt đường, chị lùi xùi như cục bột bị nén nhồi. Chị vừa chớm thấy chút sướng sướng thì anh đã bật ngửa ra nằm thở hào hển.

Chị nằm im nhìn lên trần nhà, khắp người tê dại như vừa qua cơn sốt. Chị muốn len lén nhìn sang chồng, song không dám. Chị muốn xem thử coi vật đàn ông vừa phá nát bên trong chị có hình dạng thế nào mà cun cút sợ khe. Ông ấy nằm thở như kéo bễ, phùn phụt như hỏa tiễn.

Một lát sau, cảm thấy khỏe lại, ông vụt đứng dậy. Chị nhắm tịt mắt lại. Chị khiếp khi phải nhìn vào cái vật nhủng nhẳng ở háng ông. Chị nghĩ đến sự hung hăng của nó làm rách thứ gì đó trong người chị mà ngán ngẩm. Thế đấy, kỷ niệm thời vu qui của chị đeo đẳng mãi thành một ám ảnh khiến chị cứ như vương vấn, cứ như thèm thuồng.

Qua câu chuyện, Hoàng biết rõ chị Nhân bị ảnh hưởng nhiều những tiểu thuyết tình yêu. Cho nên khi va chạm thực tế, nhận ra chẳng giống gì với điều chị ao ước thành ra chị cứ nương níu trong tâm. Ít ra mỗi năm vài lần chị đem việc này kể lể than vãn với Hoàng.

Hoàng muốn an ủi chị mà sợ tình cảm càng làm chị hiểu lầm. Hoàng e có khi chẳng những chị không giảm bớt sầu đau mà còn dây dưa vào lấn cấn cả hai người thì rầy rà lắm lắm. Cho nên Hoàng cứ tìm cách trốn quanh an ủi chị.

Thời gian ấy, thứ năm hằng tuần trường nghỉ dạy, chị đi chợ hay tạt vào nơi Hoàng ở. Chị giúp anh dọn chỗ này, sắp chỗ kia vì cuộc sống độc thân của anh vô cùng bê bối. Hoàng xin chị để mặc anh, nhưng chị không chịu. Chị xăng xái cởi áo dài, chỉ mặc cái áo cánh bên trong và ra tay làm. Mồ hôi, mồ kê đượm ra, bết đám tóc mai ở hai bên thái dương thành lọn ươn ướt.

Hoàng phải nhiều lần tránh nhìn chị. Nhất là khi chị đi ra đi vào, thấy vùng ngực chị đẫy no, sợi dây yếm mờ mờ ảo ảo dưới vải áo, Hoàng thấy khó khăn vô hạn. Những lời than vãn của chị cứ xông xốc hiện ra trước mắt anh. Hoàng càng lúng túng khi chị Nhân moi ở xó kẹt chiếc quần đùi anh thay chưa kịp giặt. Anh định chạy vội đến giật lấy, nhưng chị đã cầm được nơi tay.

Chị dở ra xem, vò vò chỗ tinh trùng đóng cứng, chị có vẻ tần ngần. Một lúc sau, chị đưa trả quần lại cho Hoàng và nói tự nhiên : con trai nào cũng thế. Đó chứng tỏ là họ mạnh khỏe, đủ sức cưới vợ. Hoàng thẹn chín người. Anh nhắc chị lo đi chợ kịp về làm bữa ăn, nhưng chị rề rà bảo còn sớm, còn sớm.

Chỗ Hoàng mướn trọ cũng bé tí tẹo, đủ kê cái giường và cái bàn. Nhà tắm, vệ sinh ở bên ngoài nên vừa vặn chỉ có thế. Phòng lại chẳng có cửa sổ, Hoàng ở một mình nên chẳng sao. Ngặt cái có chị, Hoàng sợ nghẽn, mà mở cửa ra thì chị không cho.

Làm một chặp, chị lại ngồi nghỉ. Khi ngồi ở ghế, lúc ngồi ở giường, thật tự nhiên, dung dị. Đàn ông, con trai, đến nước nôi chẳng có, Hoàng thẹn thùng khi thấy chị lo lắng giúp mà chẳng có lấy ngụm nước trà để chị giải khuây. Hoàng nói thì chị gạt đi.

Thuở đó, yếm ngực phụ nữ còn lằng nhằng dây nhợ, chỗ gài là chiếc nút trai nho nhỏ nằm phía dưới bầu vú nên dễ gây ngứa ngáy khi làm nhiều. Đôi lần chị lại phải thò ngón trỏ vào ngoáy ngoáy chỗ hạt nút vì mồ hôi thấm gây ngứa. Hoàng thoáng thấy phải vờ quay nhìn đi.

Vải yếm cũng loại dầy dặn, đường chỉ may tràn khiến mặt vải cộm lên và thô cứng. Chị sinh nhiều cháu nên vú lớn bè ra, mặc yếm đè bẹt xuống càng xụ mặt lại. Khi chị ngồi, dáng lưng hơi khom càng làm cho hai vú gục chúi lại, trông kém gọn. Hoàng muốn lưu ý chị để chị tìm mua loại khác nâng cao đôi vú lên. Có khi tại lối ăn mặc hơi cẩu thả khiến ông chồng chị kém hứng thú trong sự ân ái vợ cũng nên.

Nghĩ là thế mà đố Hoàng dám nói. Chỉ sợ chị Nhân hỏi sao chưa vợ mà rành rẽ quá hoặc là chị lại nghi anh nhìn lén và nhận xét tỉ mỉ cách ăn mặc của chị. Tính đi tính lại, may đâu một bữa Hoàng chộp được tấm quảng cáo áo lót phụ nữ của tờ báo nước ngoài, Hoàng xem xong để ở bàn. Chị đến chơi cầm xem. Tiện thể hai chị em bàn với nhau về mốt miếc phụ nữ. Hoàng mạnh dạn đề cập, xem ra chị lắng nghe.

Chị không trách Hoàng mà còn tỏ ra biết ơn là khác. Chị đứng lên vuốt ngực áo, rồi cúi xuống nhìn, đúng là hai bầu vú như bị đè nén chặt chịa, không ung dung được. Chị định cho tay vào trong áo để sửa dồn cái yếm, nhưng có Hoàng, chị đâm sượng ngang. Hoàng phải tránh xa xa, chị không dám làm tiếp nữa.

Mỗi lần một ít, cứ lời qua tiếng lại, chẳng bao lâu chị Nhân coi mọi việc quá bình thường. Từ việc mẹ và chị chồng làm khó chị ra sao đến việc ăn nằm vợ chồng, chẳng ai khảo chị đều xưng với Hoàng hết. Với bà chị, lời chị Nhân hay phê bình là các bà quá lứa hay dằn vặt em dâu là thế. Còn với chồng thì chị phán xét là ông ấy như gà, tí toáy xoành xoạch vài cái là xong. Hoàng hỏi đùa : nhanh vậy mà năm nào hai ông bà cũng són ra tí cháu bé. Chị cười vỗ đồm độp vào người Hoàng là la đồ quỉ, đồ quỉ.

Thời gian cuối năm học rất bận bịu. Hoàng phải lo cộng sổ điểm tất cả các lớp trung học để kịp nộp học bạ cho các lớp đi thi hay phát cho học sinh vào dịp phát thưởng nên có khi phải ở lại khuya. Trường tan rồi, mọi thầy cô và học sinh đều ra về, lớp đã khóa cửa, Hoàng cũng lo đóng cửa ngoài để yên ắng cộng sổ cho êm. Chị Nhân dịp đó cũng la cà ở nán lại để cộng sổ thu và lập danh sách các trò còn chưa nộp học phí để trường nhắc hỏi.

Chị Nhân đi làm đem theo chút quà này, món ăn kia, khi là ô mai, lúc là ít kẹo. Hai chị em ở lại nên san sẻ cho nhau nhấm nháp đỡ buồn. Chị lập là lập lờ đi lui đi tới, vẫn là những cú vuốt sau gáy Hoàng. Chả rõ có phải vì cảnh vắng vẻ mà Hoàng đâm ra bạo dạn lên. Lần ấy, chị Nhân đứng kiễng chân vươn tay lấy tập hồ sơ thì mất đà ngả ụp lên Hoàng. Cả đám vú úp chụp lên vai anh, chị Nhân loạng choạng nên giúi giụi đổ vào người Hoàng. Anh đưa tay ra đỡ, chị chổng kềnh ngồi gọn lên một bên đùi anh. Hai tay anh xốc vào gần nách chị khiến cả hai vú nằm gọn lên mu bàn tay.

Cái cảm giác êm êm và ấm ấm khiến Hoàng lúng túng và sượng sùng. Chị Nhân cũng đỏ mặt. Hoàng khựng một lúc, không cử động gì được. Nỗi lâng lâng tràn ập lấy anh, hai mu bàn tay giống đang có vật gì mơn trớn. Anh đỡ chị Nhân ngồi dậy. Mắt lom lom nhìn vào chị, môi run run. Không hiểu sao, Hoàng lại thốt khen chị : vú chị êm và ấm quá. Chị Nhân ngây ra, nhìn sững anh.

Hoàng không để chị Nhân kịp hoàn tỉnh, anh nói luôn một mạch : chị có cặp vú mịn màng như thế mà ông ấy lơ đãng không nhìn, thật đáng phí hoài. Chị Nhân không dè Hoàng nghĩ vậy. Còn Hoàng đang tiện đà nên cũng muốn thử nghiệm xem sao. Anh hạ nhỏ giọng nói với chị Nhân : chị có thể cho Hoàng sờ thử tí tẹo được chăng ?

Tưởng là chị sẽ tát cho Hoàng một cái, hay mắng cho một trận, ai dè chị đứng yên. Hoàng cũng băn khoăn hối tiếc. Một chặp, chẳng thấy chị nói năng mà cũng chẳng tách ra, Hoàng bạo dạn đưa hai bàn tay lên vú chị. Hoàng xoa xoa ngoài lớp áo, nhận rõ những đường chỉ dầy may khít làm cộm cứng chiếc yếm bên trong.

Hoàng chăn chăm nhìn thăm dò, trong khi hai bàn tay bắt đầu xoa nhanh lên chiếc nịt vú. Vừa xoa, Hoàng vừa lòn tay xuống dưới bầu vú xục xịch đẩy cho hai trái vú vểnh lên. Chị Nhân lim dim cặp mắt theo dõi. Hoàng dạn thêm, xoa cứ xoa nhưng cong một ngón tay móc vào mỗi bên nịt vú kéo giãn ra và thả cho rơi lại vào.

Hoàng cứ bưng hai mâm vú như tín đồ bưng của lễ, lúc thì rục rịch dưới bầu vú, lúc chọc chọc giữa các khe yếm, lúc cố tình khoắng khoắng hai hạt nút trai giữ cái vú. Sự châm chọc của Hoàng khiến chị Nhân lịm cả người. Chị hơi hé miệng như chờ đợi. Hoàng dùng hai ngón cái vê vê bên ngoài chiếc yếm, đúng chỗ hai núm vú của chị Nhân.

Hoàng thấy chị rung mình, rung mình mà lại ưỡn lưng lên cho Hoàng ma sát được cái yếm kề cận hơn. Hoàng xoa thấy hai đầu vú đùn lên thành hạt lớn. Hoàng kéo xoay cho chị Nhân ngồi trọn lên đùi, hai tay anh lòn qua nách chị mà vần vò hai vú tiếp. Chị Nhân có vẻ thích nên cứ nhô cao ngực lên cho Hoàng nghịch.

Hoàng lúc này đã ôm gọn hai vú vừa bóp ngoài yếm vừa dung dăng cho đôi vú đánh nhịp dập dềnh. Chị Nhân ngả đầu lên vai Hoàng., chiếc áo dài bị chẹt kéo căng ra, hai vú đội cao càng dễ cho hai tay anh sờ soạng bằng thích. Hôm ấy mãi chị Nhân mới ra về, còn lại một mình Hoàng cứ bâng khuâng.

Content Protection by DMCA.com