Năm Ấy Gặp Được Anh

Loading...

(4) Ôn tập cho kỳ thi tốt nghiệp
Tôi mang theo tâm trạng háo hức mong chờ bước vào kỳ hai năm lớp mười hai. Nhưng tôi không thể nào ngờ ngày đầu tiên trên đường về sau khi tan học, anh đã hắt cho tôi chậu nước lạnh buốt từ đầu đến chân.
“Thành tích của cậu bây giờ đã rất tốt rồi, hơn nữa càng ngày càng tiến bộ.”
Tôi sửng sốt không biết anh có ý gì.
Anh do dự một chút, nói tiếp: “Tôi cảm thấy cậu không cần người dạy kèm nữa, cậu thông minh như thế, chỉ cần cố gắng thì thi đại học không vấn đề gì. Mà dạo này tôi cũng bận nhiều việc, quả thật không rảnh.”
Tôi khóc không ra nước mắt. Đúng thế, người ta cũng lớp mười hai, cũng muốn thi đại học, làm sao tôi muốn người ta hi sinh thời gian của mình giúp tôi? Dọc đường tôi không nói nửa lời. Có lẽ anh cũng không quen thấy tôi im lặng, muốn nói điều gì nhưng lại không cất thành lời.
Nửa học kỳ cuối cùng là giai đoạn tăng tốc, ai cũng vội vã như được lên dây cót, thời gian dường như cũng trôi nhanh hơn với những đề thi thử. Trong khi giúp thầy chủ nhiệm tổng hợp phiếu ghi nguyện vọng của lớp, tôi kinh ngạc phát hiện– không có Kỷ Thế Phàm.
“Kỷ Thế Phàm không nộp, trò ấy không định thi đại học.”
“Tại sao ạ?” Miệng tôi há thành hình chữ O.
“Thầy đã gặp cậu ta, quả thật rất khó khăn. Có học bổng đi chăng nữa, học đại học vẫn là gánh nặng lớn. Ai sẽ chiếu cố cho bà cậu ta? Ai, chân cậu ta còn bị tật, rất nhiều chuyên ngành không đồng ý nhận đâu, cho dù tốt nghiệp đại học xin việc cũng là vấn đề lớn.” Thầy chủ nhiệm lắc đầu thở dài.
Tôi không sao hiểu được, người có thành tích xuất sắc như thế sao có thể không vào được đại học. Người như anh không vào thì người như thế nào mới đáng vào kia chứ? Anh không định thi đại học sao không nói lời nào? Anh không vào đại học thì chuẩn bị làm gì? Tôi không hiểu, không thể hiểu nổi. Sau giây phút không thể hiểu nổi ấy, tôi bắt đầu tức giận, nhưng không biết nên giận ai? Mình, Kỷ Thế Phàm, thầy chủ nhiệm hay là… ông trời? Ngày nào tôi cũng giận dữ, tan học hết sức tránh chạm mặt anh, trong lớp nhất định không quay đầu lại, không hỏi bất cứ câu nào, không nói với anh một câu. Tôi cũng không biết mình đang giận dỗi ai, anh không vào đại học thì có lỗi gì với tôi chứ?
Cuối cùng có một hôm tôi thấy anh đứng đầu ngõ đợi tôi, không biết đã bao lâu. Phản ứng đầu tiên của tôi là chạy ra đường, không quay đầu lại bắt đầu chạy. Chạy một hơi rất xa, tôi mới dừng lại, quay đầu thấy anh vẫn đứng ở đó. Sau khi dừng mấy giây, tôi không tự chủ được chạy về, đứng trước mặt anh.
“Tại sao, tại sao?” Tôi lớn tiếng chất vấn anh, nước mắt tràn trên mặt, có trời mới biết tôi đã mong đợi có thể sánh vai cùng anh đi trong sân trường đại học như thế nào.
“Thật ra tôi chưa bao giờ định vào đại học. Tôi cần chăm sóc bà, tôi cần làm ra tiền chữa mắt cho bà. Bà đã nuôi tôi khôn lớn, chẳng lẽ tôi chỉ biết đến mình? Mỗi người có một con đường khác nhau, đại học không phải con đường duy nhất. Đối với cậu mà nói, đây là con đường tốt nhất, nhưng với tôi thì không phải như vậy. Tôi đã suy nghĩ rất lâu, có lẽ về sau tôi sẽ học đại học từ xa*, nhưng trước mắt tôi nhất định phải làm việc kiếm tiền.
*đại học truyền hình: sinh viên học qua truyền hình
Phương Khả Nghi, quỹ tích cuộc sống của chúng ta không giống nhau, có vài điều cậu sẽ không hiểu được.”
“Đúng, mình không hiểu, cũng không muốn hiểu!” Tôi lớn tiếng như bị tâm thần, sau đó bỏ chạy không quay đầu lại.
Rất nhanh, thành tích của tôi lại rơi xuống ngàn trượng, tục ngữ nói đúng: “Học cái tốt thì khó học cái xấu mới dễ.” Thầy cô lo lắng, bố mẹ lo lắng, Kỷ Thế Phàm cũng lo lắng, chỉ có tôi không lo. Tôi không hề giấu diếm bài thi của tôi nữa để ai đó không thể đành lòng nhìn điểm số phía trên. Thấy chân mày của Kỷ Thế Phàm càng nhíu chặt, tôi càng đắc ý. Bây giờ tôi phát hiện mình từ chỗ có khuynh hướng chịu ngược biến thành thích ngược người khác. Cuối cùng, anh không nhịn được nữa, một hôm trong lớp không có ai, anh gào lên với tôi: “Phương Khả Nghi, có phải cậu không muốn vào đại học nữa phải không.”
“Không cần cậu lo.” Tôi trả lời lạnh như băng.
“Phương, Khả, Nghi,” anh nói từng chữ: “Cậu quá đồng bóng, cậu có biết hay không! Sướng mà không biết sướng, từ bé cậu đã bị chiều hư rồi. Tôi không vào đại học là kết quả sự phân tích lí trí, cậu không vào được đại học là hậu quả của sự bốc đồng. Tôi không cần để ý đến cậu, ai cũng phải tự chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình, không ai có thể làm thay cậu cả. Cho nên hôm nay tôi chỉ nói một lần, cũng là lần cuối cùng, tôi không muốn thấy cậu hủy hoại tương lai của mình.”
Tôi giật mình ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm, đây là lần đầu tiên anh dùng ngữ khí nghiêm nghị như thế để dạy dỗ tôi, tôi có chút lúng túng không biết trả lời thế nào.
Anh cho là anh quá nóng nảy đã dọa tôi sợ, thở dài, im lặng một lúc mới tha thiết nhìn tôi: “Tôi có kế hoạch và tính toán cho tương lai của mình, tôi cũng sẽ cố gắng thực hiện mục tiêu của mình và tiếp tục sống. Trong xã hội ngày nay, chỉ có kiến thức trung học phổ thông thì sao phát triển được, tôi nhất định sẽ bổ túc, nhưng… không phải bây giờ, có lẽ cũng không phải ở môi trường đại học. Cậu không giống tôi, cậu thông minh xinh đẹp, có tiền đồ rộng mở, hãy tin tôi, lên đại học là con đường tắt tốt nhất của cậu, đừng bốc đồng nữa có được không?”
Anh cúi đầu, lại nhẹ nhàng nói: “Không thể tiếp tục làm bạn học của cậu, tôi cũng rất tiếc. Xin lỗi đã làm cậu thất vọng.”
Những oán hận chất chứa trong lòng đã lâu đã tan tác không còn mảy may. Tôi với tinh thần không biết sợ nói mấy câu khiến anh rơi cằm: “Xin lỗi là xong sao? Cậu định bồi thường như thế nào?”
Anh vừa bực mình vừa buồn cười: “Cậu muốn bồi thường thế nào?”
“Mình lựa chọn trường mình muốn vào, cậu ôn tập cho mình thi đỗ mới thôi!”
“Cậu muốn chọn đại học Bắc Kinh Thanh Hoa, mình không có bản lĩnh ấy.”
“Yên tâm, mình cũng biết khả năng của mình chứ. Thế nào cũng là trường trong thành phố này, khó đến mấy cũng có mức độ thôi chứ.”
Anh sầu lo nhìn tôi, không biết thế nào lại bị tôi dựa dẫm rồi. Tôi hả hê trong lòng, nếu tôi học đại học ở đây, hừ, đừng tưởng là đến lúc đó tôi không quấn lấy cậu được.
Hai tháng trước kỳ thi tốt nghiệp trung học, Kỷ Thế Phàm làm trâu làm ngựa giống như đời trước đã mắc nợ tôi vậy. Một tuần ba bận ôn tập, trước đó anh đã lập kế hoạch tiến độ, tôi làm bài, anh chữa bài và giảng cho tôi lỗi sai, lại củng cố kiến thức. Trời càng ngày càng nóng, anh còn phải lấy khăn mặt lau mồ hôi, quạt cho tôi, lúc tôi phiền não còn phải an ủi. Còn chưa kể những hôm học muộn tôi còn muốn ăn cơm ở nhà anh, anh lại bận rộn nấu cơm, làm các món tôi thích. Đến một ngày nào đó, sau khi tôi hài lòng chén xong tô mỳ lạnh bèn cười xấu xa với anh: “Kỷ Thế Phàm, cậu tốt với mình như thế, không phải mình nên báo đáp ư?”
“Không cần.”
“Cậu yên tâm, mình không tiền không gạo, không thể cho cậu cái gì.”
“Vậy cậu còn hỏi?”
“Người xưa nói uống một giọt nước trả một dòng suối. Nếu không có gì báo đáp mình lấy thân báo đáp, cậu thấy có được không?”
Chát! Cây quạt gõ xuống đầu tôi, tôi thấy anh đỏ mặt.
Hừ, cứ chờ mà xem. Dù sao tôi cũng quyết định lấy thân báo đáp rồi, tôi yên lòng hưởng thụ lòng tốt của anh, ngày nào cũng cảm thấy cuộc sống vô cùng tốt đẹp.
(5) Bạn học, bạn bè hay người thương?
Tháng chín, tôi thuận lợi bước vào cổng trường đại học, trường tốt nhất ở địa phương, chuyên ngành cơ điện tử. Cùng lúc đó, Thế Phàm cũng bắt tay vào thực hiện kế hoạch của anh.
Biết anh muốn mở một cửa hàng sửa chữa nhưng không đủ vốn, có lần tôi run run đưa sổ tiết kiệm cho anh, trước đó tôi đã nghĩ phải nói những gì, cuối cùng vẫn không có dũng khí nói ra, ở phương diện này tôi vẫn còn sợ anh lắm. Anh không tức giận, chỉ khẽ cười: “Cậu có nhiều tiền thật đấy. Lên đại học cũng cần tiêu nhiều, ăn uống mua sắm, tụ tập với bạn bè này, nghe nói hoạt động ở đại học rất phong phú, chỗ tiêu tiền cũng nhiều đây. Không biết chừng còn hẹn hò với bạn trai.”
Tôi lập tức nổi giận: “Hẹn hò cái đầu cậu, bạn trai cái gì, cậu không muốn nhận cứ việc nói thẳng, còn lắm lời làm gì.” Càng nói càng tức, tôi xé tan quyển sổ tiết kiệm, chưa hả giận còn lấy chân đạp. Không kịp chào bà nội, tôi đã chạy bỏ về.
Một tuần sau, tôi bắt đầu hối hận. Mỗi lần điện thoại bàn reng là một lần thất vọng. Tôi hiểu cá tính của Thế Phàm, rất muốn anh tìm tôi nhưng cũng biết hi vọng mong manh đến mức nào.
Hai tuần sau, tôi bắt đầu tỉnh táo lại. Có lẽ tôi quá bốc đồng, cứ phát tác là không để ý hậu quả, được thoải mái nhất thời nhưng cơ hội xuống thang cũng không để lại cho mình.
Ba tuần sau, hết giận dỗi, tôi chỉ còn đau khổ. Điên cuồng nhớ anh, thể nghiệm cái gì gọi là ăn không ngon ngủ không yên, chỉ nhớ anh đã đối tốt với tôi thế nào.
Cuối cùng, tôi đầu hàng. Hôm ấy nhận được giấy thông báo trúng tuyển, tôi cũng có lí do đến gặp anh. Khi anh xem thông báo vẻ mặt nghiêm túc giống như muốn học thuộc lòng luôn vậy, phấn khởi chẳng kém gì người nhà tôi, còn có chút hâm mộ. Anh thỏa mãn thở phào: “Cuối cùng cậu cũng vào đại học, đây là trường tốt nhất thành phố, tôi biết cậu nhất định có thể, có thể—-” Tôi nghe trong giọng anh có chút mất mát.
Buổi tối anh giữ tôi lại ăn cơm, báo cho bà nội: “Phương Khả Nghi sắp trở thành sinh viên trường đại học tốt nhất thành phố chúng ta.” Bà vui mừng gắp đồ ăn cho tôi, nhất định bắt tôi ăn nhiều một chút, rồi lại tiếc nuối thay Thế Phàm: “Ai, các cháu lẽ ra có thể là bạn học. Thằng bé số khổ, không vào được đại học, ngày ngày còn phải chạy ngược chạy xuôi, dãi nắng dầm sương, ai.”
“Bà ơi bà nghĩ nhiều như vậy làm gì.” Thế Phàm an ủi bà: “Cháu còn trẻ, không sợ khổ, không vào đại học vẫn cho bà sống sung túc đầy đủ.”
Ăn cơm xong, Thế Phàm rửa bát, bà kéo tay tôi: “Khả Nghi à, có phải gần đây cháu bận lắm không, có một thời gian rồi không đến đây rồi. Ai, về sau có phải cháu cũng không thường xuyên đến nhà chúng ta nữa? Thế Phàm dạo này cũng bận lắm, ngày ngày đi sớm về khuya ra ngoài tìm việc, trở về câu đầu tiên bao giờ cũng hỏi cháu có đến đây không, sợ cháu tìm đến mất công. Cháu ấy, sau này mà rảnh thì đến thăm chúng ta, cháu ở đây Thế Phàm cũng nói nhiều hơn. Nó không có bạn bè nào, cũng ít lời nữa. A Lan A Cường cũng như hũ nút không thích nói chuyện.”
Nghe bà nói, trong lòng tôi như nhói lên, suýt chút nữa không ngăn được nước mắt: “Bà ơi cháu sẽ thường xuyên đến, Thế Phàm không ở nhà cháu sẽ nói chuyện với bà, bà không chê cháu phiền, cháu vui quá.”
Buổi tối, tôi ngồi trong phòng Thế Phàm, bách vị tạp trần. An lòng hơn một chút bởi cuối cùng trong lòng anh vẫn có tôi, cũng có một chút khổ sở, chân anh bất tiện mà vẫn phải chạy đôn chạy đáo, trong đó cảm giác đau lòng nhiều hơn. Anh nhìn tôi không nói lời nào, nghĩ tôi vẫn tức giận vì chuyện hôm đó, lại nhất thời không biết nói gì cho phải, chỉ vuốt chân theo bản năng. Tôi chen đến ngồi cạnh anh: “Đáng ghét, bỏ tay ra!” sau đó xoa bóp cho anh. Anh định cự lại nhưng chạm phải ánh mắt dữ dằn của tôi, vội vàng thanh minh: “Cậu thở khì khì như thế tôi còn tưởng cậu muốn đánh tôi.”
Tôi không nhịn được bật cười, anh cũng thở phào: “Hôm nay đã được thấy cậu cười.”
Nghĩ một lát, anh còn nói: “Thật ra, chuyện mở cửa hàng tôi định hoãn lại, bây giờ khách còn thưa thớt mà mở cửa hàng lại cần nhiều vốn. Nên giai đoạn này tôi định làm sửa chữa tại nhà, xem xét các khu quanh đây, khảo giá thị trường, tôi nghĩ nếu mở cửa hàng, không chỉ sửa đồ điện mà còn bán đồ điện đã qua sử dụng nữa.”
Tôi ngẩng đầu nhìn người con trai ấy, trái tim chưa bao giờ mềm mại đến thế: “Liệu có vất vả quá không?”
“Không sao, tôi không sợ vất vả. Hơn nữa còn có A Cường giúp tôi, không cần lo lắng.”
Tôi gật đầu.
Từ hôm ấy, tôi trở thành thành viên thường trú tại nhà họ. Sáng sớm cứ đúng giờ lại đến trình diện, sau đó anh đi làm, tôi ở nhà chuyện trò cùng bà, rót nước pha trà, dọn dẹp phòng một chút, giữa trưa nấu mỳ cho bà (trước mắt tôi chỉ biết món này), buổi chiều rửa rau vo gạo nấu cơm, sau đó ngồi trên bậc thềm giống như hòn vọng phu chờ anh trở về. Mỗi lần tôi dìu anh lên bậc, anh đều nói: “Đầu óc cậu có vấn đề không lại ngồi đây đợi?”
“Có hơi ngốc một chút, nhưng mình bằng lòng mà. Nếu không lần sau cậu đi làm đưa mình theo?”
“Cái gì cậu cũng không biết, mang đi làm gì?”
“Người hầu, thư ký, phụ tá, không được à?”
Anh cười: “Có ông chủ nào như tôi phải nấu cơm cho người hầu ăn?”
“Mình không đòi tiền lương, chỉ mất một bữa cơm mỗi ngày cậu lợi quá còn gì.”
“Cậu ăn khỏe lắm.”
“Ý cậu nói… mình béo hả, vậy từ hôm nay mình giảm cân nhé?”

Khu giảng đường mới của trường nằm ở vùng vành đai thành phố, vì thế từ thứ hai đến thứ sáu tôi ở lại trường, sáng sớm thứ bảy vội chạy đến nhà họ Kỷ, nán lại đến xế chiều về nhà, bố mẹ đã chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn, không về nhà ăn cơm lương tâm không yên ổn. Chủ nhật ăn trưa ở nhà rồi lại chạy đến nhà họ Kỷ trình diện. Thế Phàm sẽ về sớm một chút chuẩn bị bữa tối, chờ tôi ăn xong đưa tôi ra bến xe, nếu không anh không an tâm. Nếu so với trường cấp ba, cuộc sống ở đại học tự do tự tại, muôn màu muôn vẻ, điều không tốt duy nhất là không thể gặp anh hàng ngày. Cũng may tôi có các chị em, cũng không cô đơn. Trong phòng có sáu nữ sinh, xếp theo tuổi, tôi là lão Tứ. Lão Đại đến từ một tỉnh miền núi khó khăn, trước khi vào đại học gia đình không chỉ vét sạch số tiền dành dụm mà còn phải vay mượn. Có câu trẻ con nhà nghèo trưởng thành sớm, cô ấy vừa biết chịu khổ vừa biết tiết kiệm, lại đạt được nhiều thành tích học tập. Lão Nhị và lão Tam cũng từ vùng nông thôn, lão Ngũ ở thành phố bên cạnh, lão Lục là dân thành phố này giống như tôi. Lão Đại rất có khả năng đoàn kết mọi người, sáu người chúng tôi rất nhanh đã thân như chị em, đi đâu cũng líu ríu với nhau.
Mỗi tuần gặp Thế Phàm tôi đều giống như phát thanh viên của kênh tin tức, bô lô ba la tường thuật một lượt tất cả những người, những chuyện mới mẻ từ nhỏ đến lớn ở trường trong cả tuần, anh vừa nghe vừa làm việc, thỉnh thoảng ừ à một tiếng coi như đáp lại. Một hôm tôi đột nhiên đặt câu hỏi: “Rốt cuộc cậu có đang nghe không đấy?”
“Có chứ.”
“Vậy mình vừa nói gì?”
Anh khoa trương bấm ngón tay: “Mặc dù cậu phát triển câu chuyện theo nhiều hướng, nhưng theo tôi tổng kết, cậu vừa kể lão Tam đã có việc làm tiếp theo đến lượt lão Tứ lão Ngũ lão Lục ra sân.”
Tôi cười muốn đánh anh, bàn tay ngừng lại giữa không trung vì câu hỏi tiếp theo của anh:
“Vẫn chưa có ai theo đuổi lão Tứ à?”
Tôi có chút kích động, bởi anh chưa từng mở miệng hỏi đến cuộc sống riêng của tôi.
Vì vậy tôi nghiêm túc suy nghĩ một lát: “Chưa có.” Nói có, tôi sợ anh nhân cơ hội nói về sau cậu không nên đến đây.
“Cậu học đại học Khoa học Cơ khí cơ mà, hơn nữa vẻ ngoài cũng không đến nỗi nào.”
Tôi bất mãn bĩu môi: “Gì chứ, là quá đẹp nên không ai dám theo đuổi.”
Tôi cho là anh muốn chê cười tôi, lại chuẩn bị tiếp tục đấu mồm. Nhưng anh không nói thêm câu nào, chỉ cầm bảng mạch điện tử tiếp tục hàn.
Đột nhiên trầm mặc như vậy, tôi không thể tán chuyện tiếp được nữa, đành ngượng ngùng nói: “Mình giúp cậu hàn nhé.”
Anh không để ý tới tôi.
“Mình đảm bảo lần này không hàn vào tay.” Lần trước tôi giúp anh hàn, còn muốn làm thật đẹp cho anh xem, đừng tưởng sinh viên chuyên ngành Cơ Điện tử là cái danh hão. Kết quả là không cẩn thận mỏ hàn hơi đụng phải tay, đau đến mức tôi kêu thảm một tiếng. Lúc Thế Phàm xông vào, cây nạng cũng rơi xuống, không chỉ có sắc mặt mà cả giọng nói cũng thay đổi. Vốn tôi muốn khóc nhưng bị sự lo lắng của anh làm hoảng sợ không dám rơi nước mắt. Anh không nói hai lời mở ngăn kéo tìm thuốc bỏng, sau đó vừa bôi vừa nhìn sắc mặt tôi, hỏi tôi có đau không, có muốn đi viện không. Dĩ nhiên tôi nói không cần, đau vặt thế này tính là gì, hồi đi học tôi cũng từng bị bỏng nhưng không ai chuyện bé xé ra to như anh cả. Nhìn anh xót tôi như vậy, tôi cũng có cảm giác trong họa được phúc, về điểm này đau rất là đáng.
“Tôi có chướng ngại tâm lý có được không, bây giờ cậu cầm bất cứ vật nguy hiểm nào tôi cũng thấy lo.”
“Ở trường mình cũng phải động đến những thứ này mà.”
“Vậy tôi không nhìn thấy, không thể lo. Nhưng ở chỗ tôi khì không được.”
Tôi vươn tay cho anh xem: “Xem này, đã khỏi hẳn rồi, ngay cả sẹo cũng không có.”
Anh nghiêm túc nhìn, nhíu lông mày: “Không lên sẹo là tốt, nhưng sao lại nhiều vết thương thế này?”
A, là sao, tôi nhìn thử, ngón út có một vết cắt nhỏ xíu giống như bị dao liếc nhẹ qua, tự tôi cũng không để ý.
“Thế Phàm—” Lúc tôi làm nũng đưa ra yêu cầu với anh, sẽ giản lược họ của anh, nói chữ Phàm vô cùng dịu dàng: “Cậu có cảm giác được là cậu quan tâm đến mình lắm không?”
Anh lại không để ý tôi nữa, tiếp tục công việc.
Đúng vậy, cứ đến những thời điểm như thế này anh lại dùng im lặng để từ chối tôi. Tôi chỉ biết thử dò xét, cũng không dám biểu lộ nhiều hơn. Phải nói, ở bên anh, có thể chủ động tôi cũng chủ động, nhưng cũng chỉ đến giới hạn thôi chứ? Tuy vậy tôi rất có kiên nhẫn, dù sao chúng tôi còn trẻ, tôi còn đang đi học, anh cũng sẽ vừa đi làm vừa đi học, tương lai còn dài mà. Có thể gặp anh hàng tuần, ở bên cạnh anh tôi đã thỏa mãn rồi. Nhưng cũng có lúc tôi thấy buồn bực, cuối tuần nào tôi cũng đến chỗ anh, nhưng nếu có việc không đến được anh cũng không hỏi, dường như có thấy tôi hay không cũng chẳng sao.
(6) Trong mắt anh chỉ có mình em
Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt tôi đã vào năm hai đại học. Thế Phàm và A Cường chung vốn thuê một căn phòng nhỏ có mặt đường ở gần đó để sửa đồ điện và mua bán đồ cũ. Thế Phàm là người cẩn thận thành thật nên cửa hàng nhanh chóng có tiếng, buôn bán càng ngày càng tốt. A Lan cũng bỏ bán nước trái cây đến giúp một tay.
Lại nói đến tôi, bất tri bất giác sáu chị em chúng tôi không còn dính lấy nhau mọi lúc mọi nơi nữa. Lão Nhị là người đầu tiên yêu đương bỏ rơi tập thể, sau đó giống như chồn tha gà, loáng một cái lại thấy thiếu một người, bây giờ chỉ còn tôi và lão Đại. Lão Đại không yêu mọi người đều hiểu, đối với cô ấy tình yêu quá xa xỉ, thời gian đó thà dành để học nhiều thêm một chút giành học bổng hay làm thêm nhiều một chút kiếm sinh hoạt phí. Còn tôi lại khiến mọi người băn khoăn nhiều.
Đầu tiên, chuyện của tôi và Thế Phàm các cô ấy đều biết. Ban đầu các cô ấy nghĩ tôi chỉ nhất thời tò mò, bởi hoàn cảnh của hai chúng tôi quá khác biệt, hơn nữa anh ấy còn có khiếm khuyết. Sau một thời gian dài, họ phát hiện ra không phải tôi bốc đồng, mà là thích thực sự.
Vì vậy các cô ấy khuyên tôi lùi một bước trời cao biển rộng, con trai tốt ở đâu chẳng có, chờ đến bao giờ cái đầu gỗ này mới nở hoa kia chứ. Vấn đề là trong mắt tôi không có bất cứ nam sinh nào khác ngoài anh ra. Đẹp trai hay khó coi, hài hước trầm tĩnh hay chân thành, tôi đều từ chối, giống như cách điện với người khác phái vậy. Tôi thà chết cũng chỉ có bạn đồng giới, còn mắng các cô ấy có người yêu rồi không còn tính người.
Cuối cùng, họ nhất trí khuyên tôi thổ lộ với anh, được hay không anh cũng phải tỏ thái độ, còn tốt hơn tôi tự mình hãm chân mình ở đây. Lão Lục nói: “Cậu nói xem hai người các cậu là gì của nhau, bạn bè ư? Nhưng cậu rõ ràng thích anh ta. Người yêu? Người ta lại chưa hề nói thích cậu. Cậu nói người ta là thần tiên trên trời, nhưng trong mắt tớ thì chẳng phải như vậy, đàn ông con trai phải rõ ràng chứ, thích cậu thì theo đuổi cậu, không thích cũng phải nói cho cậu biết, làm gì có chuyện ngậm miệng ăn tiền!”
“Tớ đâu có nói tớ thích anh ấy.” Tôi phản đối.
“Không thích, cậu định lừa ai hả? Người ta không mời cậu đến nhà, nhưng sáng thứ bảy tuần nào cậu cũng chạy như xung phong ra trạm xe. Cậu nói xem vì sao trước mặt các nam sinh khác cậu tỉnh táo thế mà trước mặt anh ta chỉ số thông minh tự động chỉ còn số lẻ hả?” Một câu của lão Lục khiến tôi bị sặc không còn lời nào để nói.
Lão Đại lén nói với tôi: “Cậu đừng để tâm đến lời các cậu ấy. Thật ra tớ có thể hiểu Kỷ Thế Phàm. Đối với người có gia cảnh như các cậu, cảm nhận của bản thân là quan trọng nhất, nhưng với những người như chúng tớ thì không phải. Từ nhỏ chúng tớ đã trải qua nhiều trắc trở, chẳng lẽ tình yêu không phải quá xa xỉ hay sao? Bố mẹ quan trọng, anh chị em quan trọng, người mình yêu cũng quan trọng, chỉ có bản thân mình không quan trọng. Hơn nữa anh ấy còn là đàn ông. Hoàn cảnh của tớ còn tốt hơn của anh ấy, chí ít tớ có nhà cửa đàng hoàng, thân thể khỏe mạnh. Hai điều cơ bản này anh ấy cũng không có. Khả Nghi, tin tớ đi, để ý càng nhiều càng không dễ dàng động vào tình cảm, bởi những thứ anh ấy có được quá ít, không mua được những thứ xa xỉ, càng không chịu nổi nếu mất đi.”
Dừng một lát, cô ấy còn nói: “Tớ tin anh ấy thật lòng thích cậu, cũng tin có rất ít người có thể từ chối cậu. Khả Nghi, nếu cậu thật lòng thích anh ấy, hãy bỏ qua sự tự ái kiêu hãnh, chủ động hơn một chút.”
Tôi cười khổ: “Tự ái kiêu hãnh? Có gì mà tớ còn không bỏ được. Chỉ là đó là một bước cuối cùng, nếu anh ấy từ chối thì tớ chết mất.”
Lão Đại bất đắc dĩ lắc đầu, rồi cười: “Cuộc sống thật thú vị. Tớ chợt nghĩ, ông Trời cũng có khi rất công bằng, khiến một người mất đi thật nhiều rồi sẽ lại bồi thường cho người ta. Ví dụ như cậu đối với Kỷ Thế Phàm.”
Xuân qua hè đến, lại đến kỳ nghỉ hè, tôi chuẩn bị bước vào khai giảng năm thứ ba. Tôi và Thế Phàm vẫn giậm chân tại chỗ, chính xác ra tôi cảm thấy càng xa nhau hơn. Tôi ở trong cửa hàng, thấy A Lan bận rộn như bà chủ, càng thấy mình thừa thãi.
Trời nóng lên, có nhiều muỗi, trên người Thế Phàm nổi từng mảng từng mảng mẩn đỏ. Lúc A Lan vén áo anh lên xoa thuốc, tôi vừa bị động tác của A Lan vừa bị những mảng đỏ làm giật nảy mình. Bởi trước mặt tôi bao giờ anh cũng ăn mặc chỉnh tề, lúc trời nóng cũng quần dài áo dài. Thế Phàm đang chuyên tâm nghiên cứu đồ điện trong tay, không cảm thấy có gì không ổn. Nhưng tôi đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo mặc dù trong cửa hàng đang nóng như lồng hấp. Tôi nhịn xuống cơn xúc động muốn bỏ chạy, lạnh lùng nhìn. Tôi nhẫn nhịn rất khó khăn, nhưng không bao lâu sau, có người khách vừa đến nói một câu: “Ai dà bạn gái của cậu đối với cậu thật tốt.” chẳng khác nào giọt nước tràn ly. Ồ đúng vậy, thì ra trong mắt người khác, A Lan mới là bạn gái anh, còn tôi chẳng qua chỉ là người khách đang đợi đồ được sửa thôi.
Thế Phàm cuối cùng cũng cảm thấy không ổn, nhanh như chớp liếc tôi một cái, tôi nghĩ sắc mặt của mình nhất định rất khó coi, trước khi giọt nước mắt đầu tiên trào ra, tôi tông cửa chạy ra. Tôi khóc suốt dọc đường ngồi trên xe về nhà, không để ý đến những ánh mắt khác thường xung quanh.
Về nhà tôi đặt tour du lịch một người đến Lệ Giang, sau đó ngủ li bì ba ngày liền. Trong lúc ấy mẹ tôi kể có bạn học Tiểu Lan gọi đến, tôi chỉ nói vâng con biết rồi. Ba hôm sau, tôi chuẩn bị hành lý, lên đường. Nghe nói Lệ Giang là nơi người ta dễ dàng gặp gỡ định mệnh, nhưng điều này không xảy ra với tôi. Tôi nấn ná ở đó cả một tháng, ban ngày đạp xe dạo chơi khắp nơi hoặc cùng những khách du lịch mới quen đi bộ đường dài đến những cảnh đẹp quanh đó; buổi tối hỉ hả tán gẫu với mọi người trong quán bar, muộn nhất 12 giờ đêm về phòng ngủ. Tôi không biết mình đã thay đổi từ khi nào, ở cùng Thế Phàm vài năm, một người bốc đồng như tôi đã học tự kiểm soát bản thân khá tốt. Cũng coi như một thu hoạch phải không? Tôi tự an ủi mình.
Trở về nhà, mẹ thông báo cho tôi trong tháng này có đủ hết mọi người gọi điện tới tìm tôi, trong đó lại có bạn học Tiểu Lan. Tôi hỏi mẹ nói thế nào, mẹ tôi nói mẹ cũng chỉ bảo người ta con đi chơi thôi. Vâng, con biết rồi.
Không lâu sau khi khai giảng, các chị em cũng biết khúc nhạc dạo tình yêu dài miên man của tôi đã kết thúc, bởi sáng thứ bảy tôi bắt đầu ngủ nướng. Lão Lục thở dài, tớ cứ tưởng đằng sau khúc nhạc dạo lượt thượt này phải là bản hòa tấu hoành tráng chứ, ai dè… lại là cái hố.
Tôi cũng cười, nhưng vừa cười thì nước mắt chảy ra. Kết quả là toàn bộ hoạt động yêu đương cuối tuần của mấy người kia tạm dừng, lão Đại còn không đi làm thêm mà dẫn tôi tham gia lớp bồi dưỡng này đoàn thể xã hội kia, còn không phải định tác hợp cho tôi với ai đó sao. Tôi nói tôi không sao, các cô ấy nhìn tôi có vẻ cũng còn ăn được ngủ được, còn đau ư, làm sao tránh khỏi, các cô ấy an ủi mình cũng an ủi tôi, không lâu sau khôi phục trật tự cuộc sống của từng người. Chỉ mình tôi biết tôi không ổn. Đến cái thứ bảy thứ ba, quỷ thần xui khiến tôi lại ngồi nhầm xe buýt đến con phố quen thuộc kia. Tôi thở dài, thôi đến rồi thì nhìn từ xa một cái. Thật kỳ lạ, ở cửa hàng vắng ngắt chỉ có A Cường.
Ông chủ Trương ở cửa hàng bên cạnh vừa hay đi ngang qua tôi: “Ơ kìa, không phải là Tiểu Nghi đây à, cái tay gãy của Tiểu Kỷ đã khá hơn chưa?”
“Hả?…. Anh ấy gãy tay khi nào ạ?”
“Hơn một tháng rồi, cháu không biết à?”
Tôi quên mất chào ông, vội vàng chạy về nhà anh. Tôi đã biết Tiểu Lan tìm tôi làm gì, nhưng lúc đó không phải tôi đang ngủ thì lại đang đi du lịch.
Tôi chạy đến cửa lại thấy sợ. Tôi nên đi vào thế nào? Nói gì đây? Tôi ngồi trên bậc thềm do dự không biết thế nào cho phải. Mãi đến khi nghe tiếng nạng lộp cộp, tôi bị dọa sợ đến nỗi nhảy dựng lên. Anh xiêu vẹo đứng ở đó, cánh tay phải băng bó, tay trái chống lên nạng, tôi đột nhiên thấy rất giận, lớn tiếng chất vấn anh: “Anh còn muốn đi đâu nữa?”
Anh nhìn tôi cười thật dịu dàng: “Anh không đi đâu cả, nhưng thấy em ngồi đây cả buổi rồi, quả thật không nhịn được muốn hỏi em, em thấy cái gì đẹp vậy?”
Tôi muốn cười, nhưng chỉ có nước mắt chảy ra. Thử hỏi trên đời này có gì có thể khiến tôi cảm động bằng sự dịu dàng và nụ cười của Kỷ Thế Phàm. Tôi bước lên, ôm ngang hông anh, dựa đầu vào ngực anh.
Anh không thể lấy tay ôm tôi, chỉ dùng cằm nhẹ nhàng mơn man làn tóc tôi: “Ngoan, đừng khóc, đỡ anh vào nhà có được không?”
Tôi gật đầu, cọ cọ vào lòng anh mấy cái, cầm lấy nạng, dìu anh vào trong nhà. Sau đó lại chạy đến chào hỏi bà.
Bà kéo tay tôi nói: “Tiểu Lan kể với bà rồi. Cháu bà bà biết, Phàm Tử không thích nói chuyện, nhưng lòng nó đối với cháu bà hỏng mắt cũng nhìn ra. Cháu đứa bé ngốc này sao lại nghĩ ngợi vơ vẩn gì chứ? Tốt rồi, cháu hãy giúp nó, có gì không hài lòng nói ra là được, Phàm Tử chuyện gì cũng giấu trong lòng, có việc gì cũng không nói. Nhưng lúc nó lên cơn sốt mê man chỉ gọi tên cháu, bà bảo A Lan tìm cháu nhưng con bé không tìm được. Sau này Phàm Tử cũng không cho tìm cháu, bảo cháu phải đến trường, không cần làm cháu lo. Thôi không nói những điều này nữa, cháu đi đi.”
Thế Phàm ngồi trên giường làm như đang đọc sách. Tôi ngồi xuống cạnh anh, anh không nhúc nhích. Tôi giật lấy sách ném đi: “Nhìn em chứ đừng nhìn sách, bà bảo anh nhớ em, vậy không nhanh nhìn em đi, chúng ta đã hơn 50 ngày không gặp.”
“Là 54 ngày.” Anh nghiêm túc bổ sung.
Lập tức mắt tôi nhòa đi ướt đẫm, cái gì mà rụt rè tự ái mặt mũi đều bị tôi ném qua đầu, trước khi nước mắt kịp rơi tôi hôn lên môi anh, anh ôm tôi thật chặt, nhiệt tình hôn trả, khe khẽ gọi tên tôi: “Khả Nghi, Khả Nghi.” Đây là lần đầu tiên anh trực tiếp gọi tên tôi, trong khoảnh khắc ấy tôi cảm thấy tất cả tức giận khổ sở buồn bã thời gian qua thật ngu xuẩn, thì ra chúng tôi có thể yêu nhau như thế, có thể hạnh phúc ở bên nhau như thế. Tôi khẽ hôn lông mày, mắt, mũi, môi, cánh tay bị thương của anh: “Còn đau không?”
Anh lắc đầu, sắp khỏi rồi, chỉ gãy xương một chút, không chống được nạng nữa nên mới nghỉ lâu như vậy.
“Là vì đuổi theo em nên bị ngã?”
Anh ôm tôi vào trong ngực, hôn nhẹ lên tóc tôi, nói: “Không sao, đừng lo.”
Tim tôi như có ai vừa đâm vừa bóp chặt. Chân không khỏe tất nhiên tay cũng không thể tốt được, mày nói xem người không chịu thua kém như anh ấy ngày ngày nằm ở nhà sẽ khó chịu đến mức nào? Tôi hận không thể cho mình hai cái tát tai, lão Đại nói không sai, tôi được chiều chuộng từ bé, vào thời khắc mấu chốt chỉ biết đến cảm nhận của bản thân, có bao giờ đứng bên cạnh hỏi anh cần gì? Dùng góc độ của anh để nghĩ xem anh có bao nhiêu khó khăn? Ngày nào anh cũng ở cửa hàng nhỏ đông rét hè nóng ấy đã chịu cực khổ thế nào? Những nốt sởi đỏ ấy tôi chỉ cần tỉ mỉ một chút là có thể phát hiện. Nhưng tôi không thế, tôi ở cạnh anh lúc đó chỉ để có được sự coi trọng của anh. Mà khi anh cần tôi, tôi lại không có mặt.
“Thế Phàm, anh mắng em đi, đánh em cũng được, em cam đoan về sau không bao giờ ích kỷ bỏ chạy như vậy!”
Anh cười, lại hôn tôi: “Cô bé ngốc, anh đánh em làm gì, mắng anh còn không nỡ. Em chỉ cần hứa với anh, sau này muốn chạy thì chạy chậm thôi, mặc dù anh có ba cái chân cũng không thể đuổi kịp em.”
Tôi ôm cổ anh: “Em bảo đảm về sau đánh em cũng không chạy.”
Không lâu sau, Thế Phàm kiên quyết phải đến cửa hàng. Tôi biết vừa bắt đầu buôn bán, để anh ngày ngày ở trong nhà anh sẽ lo lắng. Nên tôi không cản anh, chỉ nói ba điều cho phép và không cho phép: 1, chỉ được ở cửa hàng, không được đi lung tung ra ngoài. 2, được cùng đi làm với A Lan, không được tự mình cậy mạnh. 3, về đến nhà chỉ được nghỉ ngơi, không được tất bật.
Anh vừa nghe đã bật cười ha hả, không coi là thật.
Vì vậy tôi liên tục trốn học ba ngày, buổi sáng chạy đến nhà trình diện rồi đi ra ngoài cùng anh, sau đó cả ngày ở lì trong cửa hàng, giúp anh làm việc (thật ra tôi cũng biết làm, chỉ là trước kia anh không cho tôi động vào). Còn anh càu nhàu không ngớt cẩn thận kìa nóng đấy đừng cắt nữa cái này cũng nguy hiểm. A Lan nói chưa từng thấy anh lắm mồm như vậy. Lúc rảnh rỗi, tôi còn kết hợp thực tế để giảng một số kiến thức lý thuyết cho A Cường, trong lòng hi vọng anh có thể nhanh chóng nâng cao tay nghề để đỡ việc cho Thế Phàm. Buổi tối đưa anh về, cơm nước xong lại nhờ A Cường đưa ra bến xe, tôi cũng biết không có người đưa về anh không yên tâm. Ba hôm sau anh không chịu nổi nữa, nhìn tôi chạy tới chạy lui còn trốn học, anh đau lòng không nhịn được. Cuối cùng điều kiện gì anh cũng đồng ý, chỉ cần tôi ngừng lại quay trở về lớp học. Bởi vậy tôi thắng lợi quay lại trường.
Trước kia cứ một tuần tôi đến nhà anh một lần, có lúc có việc một lần cũng không đến được. Nhưng từ khi xác định quan hệ yêu đương, dăm ngày hai bữa tôi lại chạy đến chỗ anh, thật ra đi xe rất thuận tiện, chỉ mất thời gian một chút chỉ cần không đi đúng vào giờ cao điểm là ổn.
Ông chủ Trương cách vách trêu chọc: “Thế Phàm này, Khả Nghi là bạn học hay bạn gái của cậu thế?”
Thế Phàm đỏ mặt: “Đều… Bạn học, không phải, là…”
Tôi tức giận lườm anh một cái, lập tức ôm chầm lấy anh: “Em là bạn gái của anh thì anh thiệt thòi lắm sao? Ông chủ Trương nhìn rõ chưa, cháu là bạn gái Kỷ Thế Phàm! Nếu sau này có nữ sinh khác đến tìm anh ấy, ông nhất định phải báo cho cháu biết nhé!”
Ông chủ Trương cười to Thế Phàm thật có phúc, có một bạn gái xinh đẹp lại còn là sinh viên đại học.
Thế Phàm bất đắc dĩ nhìn tôi, tôi ngẩng đầu dành cho anh một nụ cười sáng lạn, trong nháy mắt đó tôi cảm thấy hạnh phúc trong mắt anh. Từ đó về sau bất kỳ ai hỏi, anh sẽ thoải mái thừa nhận tôi là bạn gái anh, mỗi lần như vậy, bất kể tôi đang làm gì cũng sẽ lập tức dừng lại, ôm lấy anh coi như khích lệ. Anh khiến tôi cảm thấy hãnh diện, bất kể là trong ngôi nhà đơn sơ của anh hay trong cửa hàng nhỏ này. Người khác đều cảm thấy anh có phúc, mà tôi lại cảm thấy người thực sự có phúc là mình. Tôi cũng hi vọng anh có thể cảm nhận được điều đó.
Cứ như thế tôi qua lại như con thoi, bản thân tôi chẳng cảm thấy gì, nhưng anh lại không thể làm ngơ, dường như rất đau lòng. Có một hôm anh ôm tôi nói: “Anh có lỗi với em nhiều lắm, những nữ sinh khác có bạn trai để có người che chở yêu chiều, nhưng em lại phải đến chăm sóc anh.”
Tôi nghiêm túc trả lời: “Kỷ Thế Phàm, anh chiều em thế đủ rồi, chiều nữa em sẽ leo tường dỡ ngói mất! Ngược lại em thấy anh nên yêu thương chăm sóc bản thân mình thật tốt, trong lòng anh ai cũng quan trọng chỉ có anh là không quan trọng.” Anh không nói gì nữa, chỉ ôm xiết lấy tôi, gục đầu trên vai tôi thật lâu. Tôi ôm đầu anh, hôn tóc anh, tự nhủ cả đời này mình phải yêu thương người đàn ông này hết lòng hết dạ.

Loading...
Content Protection by DMCA.com