Năm Ấy Gặp Được Anh

Loading...

(10) Xuất ngoại
Hôm ấy mẹ tôi làm cơm chủ động gọi điện mời Thế Phàm đến. Chúng tôi đều rất phấn khởi, cơm nước xong Thế Phàm định đi rửa bát, mẹ nói không vội, có chuyện muốn nói với các con. Tiếp theo, mẹ lấy ra một quyển hộ chiếu, thư thông báo trúng tuyển của một trường ở Úc, đề nghị với chúng tôi- nói đúng hơn là- thông báo với chúng tôi, Khả Nghi phải đi du học.
Thế Phàm nhìn tôi, tôi trợn tròn mắt đủ để nói tôi hoàn toàn không biết việc này. Họ vậy mà có thể tìm người môi giới, cầm giấy tờ của tôi, cứ thế quyết định ba năm tương lai của tôi. Ba năm, tôi kinh ngạc đến mức không nói được gì. Tiếp đó, bố tôi nói những lời mà có lẽ ông đã đắn đo vô số lần, chu đáo hợp lí đến không có kẽ hở.
“Tôi và mẹ Khả Nghi đã bàn bạc với nhau, Khả Nghi mới 23, còn ít tuổi, việc cưới hỏi cũng không gấp. Thế Phàm cũng đang trong giai đoạn tạo dựng nền móng sự nghiệp, tạm thời chưa có điều kiện nói chuyện kết hôn. Chúng tôi nuôi con lớn chừng này, hi vọng nó có thể được gả ra ngoài thuận lợi vui vẻ, chịu khổ cực ít thôi, nếu nó phải sống trong căn nhà nhỏ như vậy chúng tôi sẽ rất đau lòng, tôi biết cậu mua nhà, nhưng cũng phải sang năm mới được nhận. Tiểu Kỷ, những điều tôi nói cậu cũng hiểu phải không.” Thế Phàm còn có thể nói gì, gật đầu.
“Dĩ nhiên tôi biết các con trước mắt cũng chưa có ý định kết hôn. Những người già như chúng tôi thì thấy các con còn trẻ, tương lai còn dài, bây giờ nên dành tâm sức cho học tập, cho sự nghiệp. Mặc dù nó là con gái nhưng chúng tôi cũng trông mong nó thành đạt hơn người, cố gắng hết sức để nó có sự giáo dục tốt nhất. Chú của Khả Nghi ở Úc cảm thấy Khả Nghi được học ở trường có danh tiếng trong nước, lại học thạc sỹ ở nước ngoài, tương lai trở về có nhiều cơ hội phát triển hơn. Tôi thấy rất có lý, chúng tôi có điều kiện, sao lại không cho con gái đi con đường tốt hơn chứ?”
“Tôi biết, cậu và Khả Nghi không muốn tách ra. Chúng tôi không phản đối cậu và nó ở bên nhau vì càng ngày chúng tôi càng thấy rõ ưu điểm của cậu, quan trọng là cậu thật lòng với Khả Nghi nhà chúng tôi. Nếu tình cảm bền vững thì cần gì sớm sớm chiều chiều bên nhau. Nếu Thế Phàm và Khả Nghi đúng là có lòng tin với tình cảm của mình thì nên chấp nhận thử thách này, hơn nữa kì nghỉ hàng năm Khả Nghi còn về cơ mà. Ba năm sau Khả Nghi 26 tuổi, Thế Phàm cũng tròn 30, khi đó có nhà cửa rồi, công việc kinh doanh cũng đã đi vào quỹ đạo, thiên thời địa lợi nhân hòa, hai ông bà già chúng tôi hết trách nhiệm, cũng có thể yên tâm. Thế Phàm, cậu nói có phải không?”
Được lắm, rõ ràng tôi đã cảm thấy có gì không đúng, nhưng chẳng biết phản bác ở đâu. Hơn nữa ông chỉ hỏi Thế Phàm, rõ ràng đang bắt anh tỏ thái độ, không hề có ý định hỏi ý kiến tôi.
Thế Phàm nói cháu hiểu ý của hai bác, cháu không có ý kiến gì, chỉ không yên tâm để Khả Nghi một thân một mình ở nước ngoài, cô ấy không biết chăm sóc bản thân. Mẹ tôi nói vấn đề này chúng tôi cũng nghĩ đến rồi, cũng may chú nó ở đó, có người trông nom, hơn nữa nó lớn thế này rồi cũng phải học độc lập, không thể chuyện gì cũng ỷ lại người khác được, sau cùng họ sẽ thường xuyên đi Úc thăm tôi.
Họ nói vậy Thế Phàm đâu còn gì để nói.
Cũng may đúng lúc ấy tôi chợt bừng tỉnh, nhận ra vấn đề nằm ở đâu. Tôi nói: đây là tương lai của con, cuộc sống của con, ba người thay nhau anh một câu tôi một câu, đã hỏi ý kiến con chưa? Mọi người cũng biết con 23 tuổi, không phải còn 13 tuổi cơ đấy? Mọi người có quyền gì mà quyết định con phải làm gì, tại sao mọi người không có ý kiến gì thì con phải phục tùng? Con trịnh trọng thông báo cho mọi người, con học đại học xong rồi, cũng có việc làm rồi, cũng độc lập tài chính được, con không cần đi học nữa, càng không cần tự nhiên ép buộc mình, con- Phương Khả Nghi không đi đâu cả!”
Lập tức sắc mặt bố mẹ tôi thay đổi, Thế Phàm kéo tôi định nói gì, tôi hất tay anh ra, chỉ vào mũi anh: “Anh ngậm miệng vào! Kỷ Thế Phàm, anh cũng nghe rồi đấy, anh có thể không cưới em, nhưng em ở thành phố này cũng chẳng để ép buộc anh, anh đừng phí công nghĩ cách đuổi em đi!”
Vậy mà ba tháng sau tôi vẫn phải bước lên máy bay. Dẫu cho ở sân bay tôi khóc đứt ruột đứt gan như thể nơi tôi đến là bộ tộc ăn thịt người ở châu Phi chứ không phải là Úc châu, bố mẹ tôi cũng không mềm lòng chút nào. Trước mặt bọn họ, Thế Phàm hết sức kiềm chế tâm tình của mình, đau lòng đến mức mặt cũng méo xẹo. Chúng tôi chưa từng chia cắt quá lâu đến vậy, nhưng cuối cùng vẫn không thể không chia xa. Tôi không chịu được bố mẹ than vắn thở dài, chú tôi gọi hết cuộc này đến cuộc khác thúc giục. Càng không chịu nổi người nhà tôi dồn hết áp lực lên Thế Phàm, mẹ tôi khóc trước mặt anh, bố tôi bảo anh khuyên tôi, tôi mà không đi anh sẽ trở thành tội nhân lịch sử.
Thế Phàm thề sẽ toàn tâm toàn ý chờ tôi, yêu quý thân thể, cố gắng làm việc để cho tôi một mái ấm thật đẹp đẽ, chờ tôi trở về, sau đó chúng tôi vĩnh viễn không chia lìa nữa. Ba năm cũng không phải là quá lâu, chúng tôi còn trẻ, có thể đợi. Anh an ủi tôi, sẽ ngày ngày viết thư cho tôi, chúng tôi có thể chat webcam, ngày lễ, sinh nhật sẽ gửi quà cho tôi, để tôi vui vẻ, cảm thấy giống như có anh ở bên cạnh tôi.
“Giống nhau? Giống nhau được ư? Em có thể ôm anh ư, có thể ngửi thấy mùi của anh ư?”
“Bảo bối, em hãy coi như cho chúng mình một cơ hội, cho bố mẹ em một cơ hội, để họ biết không thể chia cách chúng ta. Mà anh cũng có năng lực chăm sóc tốt cho em, cho em một mái ấm hạnh phúc.”
Tôi lại bắt anh thề lần nữa, nhưng mãi mãi anh không bao giờ cần lời hứa của tôi.
Tôi kể với lão Đại, lão Đại nhìn tôi: Khả Nghi cậu sẽ thay đổi ư?
Dĩ nhiên là không, nhưng vì sao anh chưa từng hỏi tôi?
Lão Đại không trả lời câu hỏi của tôi: “Vì sao bố mẹ cậu lại nhất định bắt cậu ra nước ngoài, bọn họ thương cậu như thế cơ mà.”
Cô ấy cũng không đợi tôi trả lời, nói tiếp: “Bởi vì bọn họ cảm thấy cậu chưa trưởng thành, cậu quen Thế Phàm từ nhỏ, kể từ đó đóng cửa với thế giới bên ngoài. Họ muốn dùng biện pháp này bắt cậu rời khỏi Thế Phàm, ép cậu phải nhìn ra bên ngoài, nhận ra những người đàn ông ưu tú, hấp dẫn trên đời này rất nhiều, thế giới lớn hơn là cậu tưởng. Để cậu được nhìn ngắm những chân trời mới, cậu sẽ vô thức dùng cái nhìn mới đánh giá những vấn đề cũ, khi đó cậu còn có thể kiên trì với lựa chọn trước đây ư. Những điều này cậu chưa từng nghĩ đến phải không, Thế Phàm biết, anh ấy để cậu ra đi, bay cao hơn xa hơn, nhưng không muốn dùng cam kết làm sợi dây trói buộc cậu. Anh ấy yêu cậu nhiều hơn yêu bản thân mình, Khả Nghi, cậu thật hạnh phúc. Chị đây sẽ tặng cậu một câu, cậu phải nhớ cho kỹ, về sau cậu có thể gặp được những người đàn ông xuất sắc hơn Thế Phàm, nhưng không ai có thể yêu cậu hơn anh ấy.”
Tôi lặng người, sống lưng lạnh ngắt, trán cũng vã mồ hôi. Đêm trước khi đi, tôi trịnh trọng nói với Thế Phàm: “Có lẽ em không biết thế giới bên ngoài như thế nào, nếu như mọi người muốn em đi xem, em sẽ nghiêm túc đi xem, nhưng trái tim của em…”
Thế Phàm dùng nụ hôn cắt ngang lời tôi: “Anh không cần em hứa hẹn gì cả, Khả Nhi, anh chỉ cần em nhớ điều này: anh sẽ ở đây chờ em, anh yêu em!” Đây là lần đầu tiên anh nói với tôi ba chữ này, tôi đã khắc sâu vào lòng, tôi tự nhủ, em sẽ không hứa hẹn gì với anh, vì chúng mình đều không cần lời hứa đó.
Mười tiếng sau khi lên máy bay, tôi đã đến Bán cầu khác của Trái Đất, Sydney. Cả nhà chú đến đón tôi, một tuần sau đưa tôi đến một thành phố khác, Bờ Biển Vàng (Gold Coast), đây là nơi tôi sẽ sống trong ba năm tới. Bờ cát vàng óng ả, bầu trời vừa như được gột rửa, không khí mát mẻ và trong lành, mọi quang cảnh của thành phố này đều không thẹn với cái tên mĩ miều của nó.
Không có lão Đại, không có Thế Phàm, vậy là tôi một mình sống và đi học ở thành phố xa lạ này. Phong cảnh say lòng người cũng không nguôi ngoai được nỗi cô đơn, tôi thường ngồi trước webcam vừa khóc vừa kể lể nỗi nhớ nhung, sự vất vả của mình, còn trong màn hình là gương mặt bất đắc dĩ của Thế Phàm. Không có ai giúp đỡ, tôi không thể không học thích ứng. Tự mình nấu cơm, quét dọn nhà cửa, giặt quần áo, phơi chăn, đi siêu thị mua đồ, học tính toán tiền nong, đến trường học xem sắc mặt giáo sư, vượt qua rào cản ngôn ngữ, lên thư viện vùi đầu vào sách vở, lên web tra cứu tài liệu làm báo cáo. Tôi buộc phải trưởng thành, phải độc lập. Nội dung câu chuyện mà tôi nói với Thế Phàm cũng ít dần oán trách, càng ngày càng nhiều chuyện thú vị hơn: tôi lấy được bằng lái xe, nhận được lời khen của thầy hướng dẫn, ông chủ thưởng thêm ngoài tiền công, làm tình nguyện quen được mấy người bạn, món ăn làm ra càng ngày càng ngon, tập bơi đen hết người, những chuyện xảy ra với bạn cùng phòng vân vân. Nhưng cũng càng ngày càng giấu giếm nhiều hơn: bị quấy rối tình dục ở chỗ làm, thí nghiệm chuẩn bị nửa ngày thất bại, bạn bè vay tiền không trả, quay xe không cẩn thận va quệt phải bồi thường. Nói những điều đó chỉ khiến anh lo lắng mất ngủ chứ không có ý nghĩa thực tế nào, cuộc sống của anh còn mệt mỏi hơn khó khăn hơn tôi.
Kì nghỉ hè năm sau, tôi đột ngột xuất hiện trước mặt anh. Anh vui sướng dùng hết sức lực ôm tôi vào trong ngực, cứ như thể chỉ hơi lỏng tay một chút là giây tiếp theo tôi sẽ biến mất. Rất lâu sau, tôi mới giãy dụa ngẩng đầu lên, dành cho anh một nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời ở Bờ Biển Vàng: em đã về, chỉ là muốn khiến anh bất ngờ mà thôi.
(11) John xuất hiện
Sau ba tháng kì nghỉ hè cũng kết thúc. Lần chia tay này, tôi đã kiên cường hơn không khóc. Mãi đến lúc ngồi trên máy bay nước mắt mới thấm ướt tà áo. Sau khi trở lại chưa tới một tháng, tôi bị viêm ruột thừa cấp tính, được bạn cùng phòng và John đưa đến bệnh viện. John là bạn của bạn cùng phòng tôi, tôi biết anh sau khi đến Úc chưa bao lâu. Anh sinh ra tại Hồng Kông, gia thế tương đối hiển hách. Mười tuổi đến Úc, có thể coi là nửa người Úc rồi. Chuyên ngành của John là IT, hiện tại anh vừa làm ở một tập đoàn viễn thông lớn vừa học tiến sỹ, nghe nói sau khi lấy được bằng sẽ phải về công ty của gia tộc ở Hồng Kông làm việc.
Mặc dù tôi chỉ mới yêu một lần, nhưng không ngốc cũng không methanol*, người khác có ý với tôi hay không tôi đều biết. Từ lâu anh đã có ý theo đuổi tôi, trước khi ý nghĩ kịp chuyển thành hành động tôi phải cố ý nói trước mặt anh: ai, đến lúc em phải gọi điện thoại cho người yêu rồi; hoặc cho anh xem những bức ảnh của hai người trên điện thoại.
Tôi vạch rõ giới hạn giữa hai người ngay từ đầu: bạn bè, chỉ có thể là bạn bè bình thường. Nếu anh đồng ý thì ok, nhưng có ý khác: no way.
*:một loại cồn công nghiệp
May mà tính cách anh rất được, cũng rất lịch sự. Một khi giới hạn đã được vạch rõ ràng, anh sẽ đứng ở ngoài đó. Lúc mới chơi với nhau tôi còn rất cẩn thận, lâu dần quen thân hơn, tôi cảm thấy người ta cũng không còn ý kia nữa. Mà tôi lại cần bạn bè, tham gia đủ loại đủ kiểu hoạt động xã hội tôi cũng kết bạn với một số người, trong đó người có ý với tôi không chỉ mỗi mình anh, nhưng vì bản thân tôi xác định rõ ràng, “dán nhãn” bắt mắt, mặc dù có người thất vọng, nhưng cũng có người cuối cùng trở thành bạn bè thực sự. Sau khi tôi cảm thấy an toàn, chúng tôi cũng dần qua lại nhiều hơn.
John và Thế Phàm có rất ít điểm chung. Đầu tiên tính anh ta hướng ngoại, ăn nói dẻo kẹo, có thể gọi là lợi khẩu, sau nữa vô cùng tự tin (dường như những người lớn lên ở nước ngoài đều như vậy, luôn cảm thấy mình tuyệt nhất, không biết khiêm tốn nghĩa là gì), nói thẳng ra là thích khoe khoang, cuối cùng là đam mê thể thao và phiêu lưu, bóng bầu dục bóng đá tennis, lên núi ra biển trượt tuyết lướt sóng không có gì không thích (sở thích của người Tây). Vận động ngoài trời nhiều mang lại cho anh làn da màu đồng sáng bóng, thân hình săn chắc cường tráng, may mắn là không phải loại đầu óc đơn giản. Đương nhiên cũng nhiều nữ sinh thích anh, đó cũng là một nguyên nhân tôi cảm thấy anh an toàn.
Tôi vốn không thích vận động, nhưng John là một người rất có khả năng cuốn hút, lôi kéo người khác, chơi với anh rất dễ bị lây nhiệt tình của anh, hơn nữa ở xứ sở này nếu không thích thể thao thì thật chẳng còn trò giải trí nào nữa. Vì vậy tôi học bơi lội trượt tuyết, lên núi xuống biển gần gũi thiên nhiên cùng với anh, cùng anh xem bóng bầu dục và cổ vũ điên cuồng. Cuối cùng ở nơi đất khách quê người này tôi cũng cảm thấy mình không phải hoàn toàn cô độc.
Lại nói tôi bị viêm ruột thừa, không dám báo với người nhà, càng không dám nói với Thế Phàm. Mặc dù điều kiện chữa trị ở nước ngoài tốt, nhưng thành thật với lương tâm mà nói chưa đến mức “lấy con người làm đầu”, cũng không dám khen trình độ của bác sỹ ở đây. Lần đó tôi bị chẩn đoán sai, rồi nỗi khổ chờ chờ đợi đợi ở phòng cấp cứu sau này thật không dám nhớ lại. Thể chất của tôi vốn đã điển hình người châu Á, lại thêm buổi tối làm giải phẫu sáng hôm sau tỉnh lại, y tá đưa cho tôi chiếc khăn, tôi ngốc nghếch đi tắm, buổi trưa ăn nào mỳ sốt thịt băm nào kem lạnh… kết quả hai hôm sau tôi ăn gì là nôn ra cái đó, cơ thể mất nước, sốt rần rật không giảm, tôi còn tưởng mình sắp chết ở đây. Khi đó người duy nhất luôn ở bên an ủi tôi là John, tôi nghĩ lúc mình chết cũng không phải một mình.
Sau khi trở về từ bệnh viện, trong thời gian không được hoạt động chờ cắt chỉ vết mổ, ngày nào John cũng nấu cháo cho tôi. Người Hồng Kông rất giỏi nấu canh nấu cháo, phong phú giàu dinh dưỡng rất thích hợp với khả năng tiêu hóa của tôi lúc đó.
Mãi đến sau khi cắt chỉ tôi mới dám nói với Thế Phàm tôi bị bệnh phải làm tiểu phẫu, ở viện vài ngày, bây giờ khỏe rồi có thể ăn có thể uống. Thật lâu Thế Phàm không lên tiếng, chỉ cúi đầu, lúc ngẩng đầu hốc mắt đỏ hoe. Anh muốn nói gì nhưng ngẹn ngào mấy lần không xong: “Khả Nhi… tội cho em quá… là anh không chăm sóc tốt cho em… ban đầu… ban đầu không nên để em đi.”
Tôi đang chuẩn bị an ủi anh thì John bưng cháo bước vào, tôi không thể ngăn anh ta nhìn vào webcam, không thể làm gì ngoài giải thích với Thế Phàm anh ta là bạn tôi, lần này cũng nhờ anh ta chăm sóc tôi. John hào phóng say hello với Thế Phàm còn hỏi tôi có ăn ảnh hay không, tôi cười khổ. Đầu tiên Thế Phàm có chút kinh ngạc, nhưng anh rất nhanh khôi phục vẻ tự nhiên, chân thành cảm tạ John đã chăm sóc tôi. John nói chúng tôi là bạn bè, giúp đỡ nhau là lẽ đương nhiên, CoCo (tên tiếng Anh của tôi) thường nhắc tới anh, xem qua màn hình anh cũng rất đẹp trai vân vân. Cuối cùng còn khéo léo nói các bạn cứ từ từ nói chuyện, nhắc tôi ăn cháo nhân lúc còn nóng rồi kịp thời tránh đi. Thế Phàm nói biết có người chăm sóc em anh cũng nhẹ lòng hơn nhiều, còn bảo tôi không nên suy nghĩ nhiều yên tâm nghỉ ngơi, liên tục dặn dò không được ăn dầu mỡ, đừng thức đêm, uống nhiều nước hoa quả vân vân.
Người không thấy an tâm là tôi. Tôi cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhưng không thể nghĩ ra. Tôi tự nhủ với mình, John là bạn bè, bạn bè chăm sóc mình tôi phải biết ơn anh. Thế Phàm không phải người nhỏ mọn, anh chưa từng ghen bởi anh tin tưởng tôi.
Nhớ lúc lên đại học, bởi vì tôi có căn bản về múa nên được khoa cử tham gia cuộc thi khiêu vũ hữu nghị. Khi ấy tôi và bạn diễn tập luyện với nhau cả ngày, Thế Phàm cũng không nói gì, hôm thi còn đi cổ vũ cho tôi. Sau đó tôi kéo anh ra rừng cây nhỏ bên ngoài hóng mát, nghịch ngợm hỏi anh: Thế Phàm, cả ngày em dính lấy người khác, ôm ôm ấp ấp, anh có ăn dấm không?
Anh ra vẻ suy tư: “Ừ, ăn chứ. Anh rất hâm mộ anh ta có thể coi em là quả bóng cao su ném lên, rơi xuống, rồi lại ném ra chờ nó tự động nảy về chỗ cũ. Khả Nghi, mỗi lần em rơi xuống có đau không?”
Tôi cười to, đưa tay đánh anh: “Kỷ Thế Phàm, anh muốn chết à?”
Anh khẽ cười, kéo tay tôi: “Khả Nghi, em có thể ôm eo anh không?”
“Làm gì vậy?” Tôi vừa hỏi vừa thuận theo ôm lấy anh.
Đột nhiên anh vứt nạng, ôm lấy tôi, nhẹ nhàng thì thầm bên tai tôi: “Đồng ý khiêu vũ cùng anh nhé, công chúa của anh?”
Từ xa văng vẳng vọng tới điệu nhạc Valse trong đại lễ đường, ánh trăng như nước chảy qua tán cây trong rừng đậu xuống vai anh, tựa vào lồng ngực ấm áp của Thế Phàm, tôi mỉm cười nhắm mắt lại, nhẹ nhàng cử động theo điệu nhạc, khoảnh khắc ấy thật đẹp biết bao. Hạnh phúc nồng nàn tựa như thủy triều quét qua từng tấc da thịt, từng lỗ chân lông tôi, tôi mê mẩn trong đó, hi vọng giờ khắc ấy sẽ trở thành vĩnh hằng.
“Có được không, Khả Nghi?”
Tôi càng dùng sức ôm anh: “Vâng, em rất vui lòng.”
….
Rất lâu sau, tôi ngẩng đầu, mắt sáng lên nhìn anh: “Có một động tác có độ khó cực cao, chỉ khi anh làm bạn nhảy của em mới thực hiện được.”
“Là gì vậy?”
“Hôn em.”
Đúng vậy, chúng tôi ở bên nhau bốn năm, trải qua biết bao nhiêu chuyện, tôi rất hiểu anh, Thế Phàm không phải một người đàn ông hẹp hòi. Nhưng sau chuyện đó, tôi còn kể cho anh rất nhiều chuyện về con người hoàn cảnh của John, chúng tôi quen biết thế nào, thường cùng nhau làm những gì. Ngoài John, tôi còn một số bạn bè khác. Thế Phàm kiên nhẫn nghe tôi lải nhải, nét mặt giống hệt như trước kia tôi lải nhải về chuyện trong kí túc. Dần dần tôi yên tâm. John cũng vẫn như bình thường rủ bạn bè cùng đi dã ngoại, ra biển chơi, thỉnh thoảng đến chỗ tôi khoe tài nấu cơm kiểu Trung. Trước kia tôi không thường nói đến những chuyện đó, nhưng bây giờ tôi không nói sẽ có cảm giác mình đang giấu giếm điều gì, nên có việc gì hay hoạt động nào tôi cũng sẽ tự động nói với Thế Phàm.
Chết người nhất chính là tự tôi không nhận thấy được, John- cái tên này xuất hiện quá thường xuyên trong cuộc trò chuyện của tôi và Thế Phàm.
Nghỉ hè năm nay tôi không về nước vì bố mẹ tôi đến. Mặc dù Thế Phàm có che giấu thế nào, tôi vẫn thấy sự thất vọng của anh. Tôi có thể hiểu được, ngày nào chúng tôi cũng đếm ngược ngày tôi về nước, mắt thấy từ số hàng trăm đến hàng chục, sắp thành số hàng đơn vị đột nhiên lại biến thành mấy trăm, sao không khiến người ta tuyệt vọng cho được.
Lòng tôi như dao cắt, nhưng không thể không để bố mẹ đến thăm, tôi không còn là cô nữ sinh bốc đồng, tôi biết cái gì gọi là bất đắc dĩ…
Tôi không thể làm ra vẻ không thấy gương mặt bố mẹ sáng bừng khi nhìn thấy John, lời nói của bố mẹ không hề giấu giếm sự yêu thích đối với anh ta. Tôi vì Thế Phàm mà cảm thấy tức giận bất bình. Mượn lí do cảm ơn, ba ngày hai bữa bố mẹ tôi lại mời John đến, cơm nước xong lại viện cớ trốn đi để “tạo cơ hội” cho hai chúng tôi, tôi chỉ có thể xin lỗi John. John hỏi sao phải xin lỗi? Tôi nói cái này cái này…bố mẹ tôi… John nói anh rất vui được làm khách nhà em, cũng rất vui thấy bố mẹ em hiểu, ở cùng em anh cũng rất vui vì anh vẫn luôn thích em.
Tôi như bị sét đánh trúng, sau đó nhảy dựng lên nói, chúng ta đã nói là bạn bè, sao anh có thể nói không giữ lời? Em có bạn trai rồi, anh cũng biết mà!
John rất bình tĩnh trả lời tôi, chúng ta đúng là bạn bè, chẳng có gì mâu thuẫn với việc anh thích em. Em có bạn trai, nhưng bạn trai em không ở đây, hai người không ở bên nhau có thể có bao nhiêu tình cảm chứ, bạn trai em chỉ tồn tại trong máy tính, không hiện diện trong cuộc sống thực tế của em.
Tôi yếu ớt khoát tay, trở về phòng, đóng cửa cái Rầm.
Một thời gian rất lâu John không xuất hiện ở nhà tôi nữa. Ngược lại để trả thù, tôi giả vờ hẹn hò với nhiều người, khiêu chiến ranh giới chịu đựng cuối cùng của bố mẹ tôi, thật rất muốn biết hạng người nào mà họ còn khó chấp nhận hơn Thế Phàm. Đầu tiên là tóc vàng mũi lõ, sau đó là người nồng nặc mùi cà ri, cuối cùng là người da đen, cuối cùng mẹ tôi không chịu nổi, tưởng sắp phát bệnh tim, tôi mới dừng lại.
(12) Nhập cư
Sau khi tiễn bố mẹ về, tôi bước vào năm cuối. Tôi muốn dùng một năm tới chuẩn bị viết cuốn luận văn dày như từ điển của mình. Tôi không ngừng kể với Thế Phàm, luận văn đã viết đến đâu, hoàn thành được bao nhiêu chữ, đến khi xấp giấy dày chừng này chúng ta có thể đoàn tụ. Thế Phàm cũng không ngừng mang đến những tin tức phấn chấn lòng người: công ty đã mở rộng, lại nhận được hợp đồng lớn, đợi tôi trở về nhà sẽ tu sửa thế nào, mắt bà nội sau khi phẫu thuật đã tốt hơn nhiều, A Cường đã lấy được bằng đại học, cuối cùng còn có 1 tin khiến tôi rớt cằm, cười muốn ngã ra: A Cường và lão Lục của chúng tôi yêu nhau. Oh my God!
Bận rộn quay cuồng, một năm qua đi rất nhanh. Đúng ngày tôi định lên máy bay thì nhận được điện thoại: John bị tai nạn xe được đưa vào bệnh viện. Lòng như lửa đốt tôi vội chạy đến viện, chờ ngoài ICU cả đêm, hôm sau bác sỹ nói với tôi anh đã qua giai đoạn nguy hiểm, bởi vì anh khỏe như trâu. Tôi đến phòng bệnh thăm anh, anh mỉm cười với tôi, nói Hi, tôi cầm tay anh nói Hi, anh nói nếu anh không chết vậy có câu này nhất định phải nói với em, anh yêu em.
Gần như cùng lúc đó, nhờ lời giới thiệu của giáo sư, tôi được lời mời của một công ty lớn, không thể không nói đây là một công việc hấp dẫn khiến người ta phải cân nhắc. Chú tôi kể với bố mẹ tôi, họ lại sang lần nữa, khuyên tôi nhận lời mời, với bốn lí do: một là tôi lập tức có thể xin nhập cư, hai là nửa năm sau công ty phái tôi đến Trung Quốc, ba là dù sao bây giờ tôi cũng chưa về ngay được, bởi vì John vẫn chưa hồi phục, bỏ lại bạn bè quá bất nghĩa, bốn là không phải chỉ nửa năm sao, ba năm hai người còn đợi được, huống chi chỉ có nửa năm!
Đột nhiên xảy ra quá nhiều chuyện, tôi luống cuống không biết phải làm sao. Tôi vô cùng bối rối, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện định cư ở đây, mặc dù ba năm qua cái từ này vẫn luôn tồn tại trong cuộc sống của tôi và người thân. Tôi hỏi ý kiến Thế Phàm, anh để tôi tự quyết định. Tôi giãy dụa do dự rất lâu đến khi Thế Phàm nói: nếu em muốn ở lại, anh có thể đợi. Bởi vậy tôi quyết định ở lại.
Trong khoảng thời gian này ngày nào tôi cũng như sống trong sương mù. Tôi đã gặp bố mẹ John, một tháng sau, John xuất viện, bố mẹ anh mời tôi và cả nhà ăn cơm để cảm ơn, điều tồi tệ nhất là chẳng biết từ lúc nào tất cả mọi người đều cho rằng tôi và John là một đôi. Tôi hồ đồ không hiểu chuyện đã xảy ra từ khi nào, nhưng đúng là nó đã xảy ra. Giống như có một cánh tay vô hình đẩy tôi về phía trước, tôi muốn lớn tiếng hô ngừng nhưng không dừng lại được.
Những chuyện xảy ra về sau càng khiến tôi hoài nghi liệu tất cả có phải chỉ là một giấc mơ hay không.
Ba tháng sau, bố mẹ tôi về nước.
Nửa năm sau, bởi chưa nhận được thẻ xanh của cục nhập cư, tôi không thể không nói với Thế Phàm xin anh chờ thêm hai tháng nữa.
Tám tháng sau, hồ sơ của tôi được phê duyệt. Nhưng đúng lúc đó, công ty thông báo muốn trì hoãn quyết định cử tôi về nước, thời gian cụ thể chưa quyết định. Tôi hoài nghi liệu có phải ông Trời đang trêu đùa tôi không, tôi không biết nên nói gì, càng không biết làm thế nào đối mặt Thế Phàm nói xin lỗi, em lại không về được, anh chờ em thêm một thời gian nữa. Tôi còn bắt anh phải đợi đến khi nào đây. Trong mâu thuẫn cực độ, tôi tránh liên lạc với anh một thời gian dài.
Đến lúc tôi lấy được can đảm để nói với anh lần nữa tôi tạm thời không về được, nét mặt Thế Phàm vô cùng bình tĩnh, giống như đã dự đoán được trước. Anh an ủi tôi, nói không sao cả.
Bố mẹ John mời tôi đến biệt thự nghỉ mát trên đảo của họ. Đến khi tôi trở lại, tôi không sao liên lạc được với Thế Phàm nữa. Anh không online, không trả lời email, gọi điện thì tắt máy, gọi đến công ty người ta nói đã đổi số, gọi điện đến nhà người ta nói nhà đã đổi chủ. Tôi gọi lão Đại, đồng nghiệp nói cô ấy đã ra nước ngoài tu nghiệp. Tôi lại tìm A Cường và lão Lục, số của họ đều đã đổi.
Tôi sắp phát điên, một năm nay kể từ khi tôi tốt nghiệp đã xảy ra những chuyện gì, tại sao đột nhiên tôi không thể liên hệ với bất cứ người bạn nào của mình. Tôi cứ ngỡ họ luôn ở đó, giống như Thế Phàm, bất cứ khi nào tôi muốn tìm đều có thể tìm được. Bởi lẽ người thay đổi sẽ luôn chỉ có tôi mà thôi. Tôi lập tức đặt vé máy bay, tôi muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đúng lúc đó, tôi nhận được thư của lão Đại, cô ấy nói Thế Phàm kết hôn, cô dâu là A Lan!
Cái gì gọi là tiếng sét giữa trời quang? Hai mắt tôi tối sầm, dùng tất cả sức lực còn lại viết một lá thư thật dài, hỏi thế giới này cuối cùng bị làm sao thế?
Mười ngày sau tôi nhận được hồi đáp, trong thư lão Đại nói chuyện gì đã xảy ra ư, cậu nên hỏi bản thân mình đi!
Vốn dĩ đám cưới này phải là của Thế Phàm và cậu, xin hỏi cậu đang ở đâu?
Bao lâu rồi cậu không liên lạc với bạn bè chúng tớ?
Một năm qua cậu nói chuyện với Thế Phàm được mấy lần?
Trong vài lần hiếm hoi đó, ngoài kể lể những nỗi khó khăn bất đắc dĩ của cậu, cậu có từng hỏi về cuộc sống và tình trạng của người khác ra sao không?
Thờ ơ với bạn bè thì cũng thôi đi, vậy cậu có từng hỏi Thế Phàm hiện giờ như thế nào không?
Khả Nghi, tớ từng nghĩ cậu trưởng thành, biết quan tâm đến người khác, biết nhìn nhận vấn đề từ góc độ của người khác.
Nhưng tớ đã lầm rồi, vào thời điểm mấu chốt nhất, người đầu tiên cậu nghĩ đến là bản thân mình! Cậu cho rằng cuộc sống của người khác đều đi theo quỹ đạo êm ru, chỉ mình cuộc sống của cậu rối bòng bong nên cậu không cần ngẩng đầu lên xem xung quanh đang xảy ra chuyện gì! Tại sao cậu cho rằng, khi cậu không ở đây, cuộc sống sẽ không có gì thay đổi!
Khả Nghi, rất nhiều chuyện đã xảy ra, bây giờ có truy xét cũng không còn ý nghĩa, giống như chuyện Thế Phàm kết hôn đã thành sự thật, cậu hãy đối mặt đi!
Thôi, thư đã dài, tha lỗi cho tớ đã mất bình tĩnh.
Bất kể thế nào, tớ cũng chân thành mong Thế Phàm được hạnh phúc, bởi anh ấy đã chịu quá nhiều bất hạnh.
Cũng như tớ hi vọng cậu sẽ được hạnh phúc, bởi tớ biết cậu là một cô gái tốt.

Loading...
Content Protection by DMCA.com