Nắng Trong Mắt Ai

Cuối cùng thì mọi việc cũng đã kết thúc. Linh lại là người độc thân, lại bắt đầu cuộc sống của người thức dậy một mình trên giường, một bát và một đôi đũa khi ăn cơm. Bắt đầu lại từ đầu khi người ta đã bước qua tuổi đầu 3 có cảm giác thật lạ lùng. Khẽ hít một hơi sâu, Linh bắt đầu dọn dẹp chỗ ở mới

nang_trong_mat_ai

Linh đã từng có một cuộc sống bình yên, với người chồng biết làm vừa lòng người khác. Họ đã có với nhau 5 năm hạnh phúc. Kinh tế ổn định, thêm đứa bé khỏe mạnh khiến cuộc sống thăng hoa. Mọi việc chỉ vỡ lở khi Linh biết được việc ngoại tình của chồng. Cô chấp nhận tha thứ mọi sai lầm của chồng, trừ việc phải chia sẻ tình cảm gia đình với một người đàn bà khác. Việc biết được chồng ngoại tình cũng là việc tình cờ. Ngày thứ bảy, như mọi lần thì cô được nghỉ, nhưng công ty có việc đột xuất nên phải làm thêm giờ. Đến công ty cô mới nhớ mình quên cặp tài liệu.
Về đến nhà, thấy xe máy và đôi giày nữ bên ngoài, tự dưng cô linh cảm điều không hay. Và thật đúng, qua cái khe cửa khép hờ, chồng cô đang lăn lộn cùng nhân tình, hình ảnh cứ dập dềnh trước mắt. Phải rất bình tĩnh, cô quay người trở ra, nhắn tin cho đồng nghiệp báo cô sẽ đi làm bù vào chiều nay. Ngồi uống tách trà đặc ở phòng khách, cô lạnh gai người chờ đợi. Thằng bé sang chơi bên nhà nội từ tối thứ 5 vẫn chưa về, may mắn là nó không phải chứng kiến cảnh này – cô lẩm nhẩm trong miệng.
Xong việc, ả nhân tình õng ẹo tự nhiên bước ra phòng khách, trên tay cầm cái cốc in ảnh cưới của 2 vợ chồng. Nhìn thấy cô, ả ta giật mình đánh rơi cái cốc trên tay, sợ hãi chạy vào. Chồng cô nghe tiếng cốc vỡ, chạy ra, nhìn thấy cô thì tái xám mặt mày. Cô bình tĩnh yêu cầu họ ngồi vào bàn và nói chuyện. Đến lúc này cô cũng không hiểu sao lúc đó mình có thể bình tĩnh để ngồi lại chờ đợi và nói chuyện với họ như thế. Chiếc điện thoại ghi âm được cô khéo léo dấu trong hộp giấy đã thu giọng rất rõ, họ quan hệ trước mặt cô đã cả năm trời. Mọi sự níu kéo của chồng không thành, cô muốn sống cuộc sống của riêng mình, muốn được tận hưởng không khí tự do sau bao nhiêu thời gian gò bó theo chồng, họ ly hôn. Chồng cô để lại cho cô căn nhà, và cầu xin cô được nhận nuôi đứa bé, vì anh ta là trưởng họ và cần có con nối dõi. Cô bán ngôi nhà rồi thuê trọ ở một nơi khác mong cho tâm hồn thăng bằng hơn. Và nhân lúc công ty mở chi nhánh mới ở SG, cô là người đầu tiên xung phong theo đoàn.
Căn hộ chung cư hơn 70m2 cô mới mua nằm trên tầng 3. Số tiền bán nhà cũ thừa thãi cho cô mua một căn hộ lớn hơn, nhưng có lẽ, một mình thì chỉ cần sống trong chừng ấy không gian là đủ. Vị trí căn hộ cũng đẹp, cửa sổ nhìn ra hàng cây xanh mát. Hôm nay là ngày đầu tiên Linh chuyển đến. Dọn dẹp cả buổi sáng, căn phòng nhìn gọn gàng và có hơi người hơn hẳn.
Linh đi thăm thú một vòng quanh khu nhà của mình. Ngay gần chỗ cô ở có một cửa hàng ăn nhìn rất dân dã. Mùi thơm của thức ăn khiến cô đưa chân vào quán. Chủ quán là một người đàn bà nhìn phúc hậu, chắc gần 50 tuổi. Linh lễ phép chào và xin thực đơn. Cô chủ quán nheo mắt nhìn Linh cười:
– Em là người mới dọn đến đây à? Quán của chị không có thực đơn in đâu, để chị đọc các món ăn cho em chọn!
– Dạ vâng ạ, tại đây là lần đầu tiên em đến đây, làm phiền chị nhé!
Các món ăn xem chừng cô chưa ăn lần nào, nghe cứ lạ tai và không biết là có ngon không. Cuối cùng, Linh bảo chị chủ quán, từ giờ đến hết tuần, mỗi ngày cô sẽ ăn thử 1 món của chị ấy.

Thời gian thoi đưa. Nửa năm trời đã dần giúp cô kết thân với gia đình cô chủ quán đó. Nhà họ có 3 người, 2 vợ chồng và đứa con đang học lớp 7 tên Hùng. Thằng bé rất quấn Linh. Công việc của Linh ổn ổn, cô cũng bắt đầu làm quen dần với đường sá và tập nghe giọng của người miền Nam.
Một hôm, vừa đi làm về đã thấy chị Bình mặt buồn thiu, đang ngồi soạn hàng. Linh sà vào, hôm nay ế khách hay sao mà mặt mũi khổ sở thế chị?
– Thằng Hùng con chị đó, nó học dốt quá, hôm nay cô giáo chủ nhiệm gọi điện mời chị ngày mai lên trường nói chuyện. Nghĩ có bực không chứ, con với cái…
– Cô giáo bảo sao chị?
– Đã bảo gì đâu, hẹn mai lên nói chuyện. Mà sáng mai thì chị bận quá trời, chị lỡ hẹn hàng với khách rồi, chả biết sao đây trời.
Nhìn bộ mặt vừa lo lắng cho con, vừa bực mình chưa biết cái nào nên đi nên đừng của chị Bình, Linh cười bảo:
– Hay là để em đi thay chị cho.
Chị Bình nhìn Linh hỏi:
– Mai em không đi làm sao?
– Có chứ, nhưng công việc của em có thể du di thời gian mà chị. Mai cô hẹn chị mấy giờ?
– 8h30
– Ok chị, em sẽ đi xem thằng nhóc này làm sao mà học hành như thế, có gì để em dạy cho nó.
– Em cũng dạy học sao?
– Bây giờ thì không. Nhưng ngày trước khi còn là sinh viên em cũng đi làm gia sư!
Sáng hôm sau, diện sơ mi kẻ và bộ vest ôm, cô đưa Hùng đến trường rồi vào căng-tin uống nước chờ đến giờ hẹn. Trước khi vào lớp học, Hùng lo lắng:
– Cô giáo em xinh nhưng mà ghê lắm, chị phải cẩn thận nhé. Đừng để vẻ ngoài của cô phủ đầu chị đấy. Chắc cô chưa chồng nên mới ghê thế!
L bật cười, trêu lại Hùng:
– Chứ chị của em, giờ chẳng chưa chồng là gì?
Hùng đỏ mặt:
– Em xin lỗi, nhưng mà chị “đã từng” cơ mà.
Linh cười tươi bảo:
– Em yên tâm, chị cũng ghê gớm lắm, thôi em vào học đi!
Có vẻ như việc diện bộ cánh hợp dáng người và gương mặt trắng xinh, Linh đã khiến rất nhiều người chú ý khi đến trường học của Hùng. Mấy thầy giáo trẻ cứ nhìn Linh không buồn che giấu. Linh cười trong lòng, hóa ra mình vẫn còn xinh thì phải. Đang nhủ thầm như thế thì Linh va phải một cô gái. Cô mặc áo dài xanh biển, thêm ít hoa văn in chìm lại càng thêm vẻ duyên dáng. Mái tóc xoăn lọn nhẹ ôm sát khuôn mặt hơi xương, nhưng nhìn rất cuốn hút. Cú va nhẹ khiến tập bài kiểm tra trên tay cô gái rơi chao xuống đất. Linh nhanh chóng gom lại tập bài kiểm tra và xếp nó gọn gàng trước khi trao lại cho cô gái rồi nói lời xin lỗi. Cô gái cười tươi, cảm ơn quay lưng bước đi. Mùi nước hoa phảng phất nhẹ nhàng. Linh ngỡ ngàng, cứ như một thiên thần vậy. Chả hiểu sao khi đã ngồi vào bàn và uống một hơi nước mát rồi mà trái tim của Linh vẫn còn đập loạn xạ.Lâu, rất lâu rồi cô mới có cảm giác như này. Nụ cười của cô gái khiến cô xao xuyến. Linh khẽ cười tự hỏi, không lẽ nào mình lại thích con gái thật?
Ngày trước Linh cũng đã từng rơi vào trường hợp như thế, nhưng cô đã cố kìm lòng mình và tự giải thích đó là thứ cảm giác không có thật. Dù đôi lúc cô nhớ người đó đến quay quắt lòng. Mọi việc chỉ chấm dứt khi cô ra trường và quyết định lấy chồng. Một việc được hai đích, thứ nhất là cô hy vọng hôn nhân sẽ chấm dứt cái tình cảm trái khoáy trong người mình, thứ nữa là cô muốn bố mẹ cô an tâm dưỡng già. Gần 6 năm trôi qua, cô đã quên bẵng thứ tình cảm đó. Vậy mà, gặp cô gái, tình cảm bị ủ đông lâu năm bỗng trỗi dậy, mạnh mẽ, nó khiến Linh ngộp thở.
Cuối cùng thì cũng đến giờ gặp cô giáo của Hùng. L xách túi bước đến gõ cửa phòng họp. Linh giật mình khi nhìn người ra mở cửa là cô gái cô va phải lúc sáng. Còn người đó cũng ngỡ ngàng hỏi Linh:
– Chị cần gặp ai?
– Chào chị, tôi là chị gái của em Nguyễn Lê Hùng, học sinh lớp 7C. Hôm nay cô giáo chủ nhiệm mời phụ huynh em ấy lên nói chuyện, nhưng vì gia đình có việc đột xuất nên tôi đi thay.
– Thật trùng hợp, sáng nay chúng ta đã gặp nhau rồi thì phải – cô gái nói. Mời chị vào.
Vậy ra cô ấy là cô giáo chủ nhiệm của Hùng. Linh nghĩ trong đầu, lời cảnh báo của Hùng quả không sai. Có vẻ như Linh đã bị vẻ ngoài của cô giáo đánh phủ đầu rồi.
– Em là Thùy Chi, giáo viên dạy văn, đồng thời là giáo viên chủ nhiệm của Hùng.
– Dạ vâng, chào cô giáo, tôi là Linh, chị gái của Hùng, rất vui được biết cô giáo. Có gì mong cô giáo chỉ dạy ạ!
– Theo như tôi được biết, Hùng không có chị gái cơ mà! – Thùy Chi bắt đầu.
Ái chà, cô giáo này tinh ghê. Nhưng giọng nói thì tuyệt thật!
– Ừm, mình là chị họ, mình sống ở HN, cũng mới chuyển vào SG ít lâu.
– Chị có gì để chứng minh không? Tôi xin lỗi, nhưng tôi phải làm vậy vì bây giờ nhiều học sinh thuê người đóng thế phụ huynh lắm.
– Không sao! Vì đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau mà!
L đưa chứng minh thư và card của mình cho Thùy Chi. Đồng thời, cô nói địa chỉ nhà, bố mẹ Hùng tên gì, làm nghề gì, đồng thời nối điện thoại đến nhà Hùng để cô giáo gặp mẹ Hùng xác nhận.
Buổi trao đổi diễn ra khá lâu. Hùng là học sinh có cá tính, thậm chí là thông minh, nhưng lười học hoặc không tập trung nên kết quả học tập kì vừa rồi rất thấp. Linh thay mặt gia đình Hùng xin lỗi và hứa với cô giáo về việc dạy dỗ Hùng kĩ càng hơn. Xong việc, Linh cảm ơn rồi ra bãi lấy xe. Cô bật điện thoại lên, bao nhiêu cuộc gọi nhỡ của nhân viên và đối tác. Chết thật! Phải đi giải quyết cái mớ công việc này ngay mới được. Cô phóng vội xe đi.

Content Protection by DMCA.com