Ngày Không-Làm-Gì-Cả

Đôi lời của tgiả: One-Shot này được đem lên thớt chặt chém trong quãng thời gian 1 tuần ngắn ngủi bạn Nấm phải căng não ra nhồi Sử nhét Văn vào trước khi vác xác đi thi TN (tiên sư mấy thằng cha già bên Bộ GD!). Nói thật lúc ấy bạn Nấm có một ước ao giản dị và nhỏ bé lắm lắm: (theo Sharpay trong HSM2 là “my simple request”) Một ngày chả-phải-làm-gì, chả phải học năm sinh tháng mất của mấy ba mấy má tác giả mà mình biết sẽ ko-bao-giờ tặng wà sinh nhật hay cúng trừ hạn, chả phải à ơi với cái nùi ‘VN hóa Chiến tranh’ với lại “Xây dựng CNXH mang đặc sắc TQ” (lạy chúa con ghét TQ!), tóm lại một ngày nằm bẹp tại gia ăn đú ngủ nghỉ. Thế là One-Shot Ngày Không-Làm-Gì-Cả (The Doing-Nothing Day) ra đời (đương nhiên trong hoàn cảnh bạn Nấm vẫn còn cả nùi nùi Sử VN chưa rớ tới, đó là chưa kể khối lượng môn Văn chất đống đồ sộ) *Ngán ngẩm*

ngay_khong_lam_gi

~o0o~

Author: Nấm Đông.
Category: Shounen Ai + Lãng mạn Nhẹ nhàng (Romance) + Hài hước (Humor).
Rating: Có vài chi tiết có-thể-làm-độc-giả-đỏ-mặt (như tgiả), nhưng không xi nhê chi ha: T (13+).
Warning: Fic nói về Đồng tính Nam.
Status: One-Shot.
Summary: 1 ngày Không-Làm-Gì-Cả (recommend cho đôi lứa mọi thể loại)

~o0o~

A Little Rest (by faboarts)

~o0o~

Sáu giờ mười hai phút sáng.

Cường (thủ thỉ): Bảo ơi…
Bảo (mắt nhắm mắt mở quay qua nhìn): ?
Cường: Hôm nay mình không làm gì ha?
Bảo: … Hở? (vẫn ngái ngủ do dư âm của cuộc ‘mây mưa’ tối hôm trước)
Cường: …
Bảo: Là sao?
Cường: Là… không làm gì cả. Anh không đi làm, còn em không đi học…
Bảo (chu mỏ): Gì vậy cha?
Cường: Thật đó, hôm nay không làm gì đi, chỉ hai đứa mình ở nhà thôi.
Bảo (đã hơi tỉnh): Công việc của ông thì sao?
Cường (vòng tay qua ôm… cái gối): Chị Hương với anh Lâm sẽ cover cho anh!

Nói rồi Cường hồ hởi quay sang chụp lấy cái điện thoại, hăng hái bấm bấm với tốc độ đáng kinh ngạc đối với một người mới ngủ 4 tiếng dậy.

Cường (khẳng định): Bạn tốt nó thế!
Bảo (trợn mắt): Thế còn tui?
Cường: Hôm nay anh dạy lớp em 2 tiết lận mà. Còn mấy cái môn Sử Địa thì năm nào em chả học, có nghỉ thì cũng mượn tập chép bài lại thôi.
Bảo: Nhưng năm nay tui thi Sử Địa đó anh hai! Tui mà rớt Tốt nghiệp chắc đi gặm đất!
Cường: Em dám rớt Tốt nghiệp không? Trường mình 6 năm liền đậu Tốt nghiệp 100% đó em! Em thử rớt coi, được tạc tượng liền!
Bảo (bắt đầu mếu): …
Cường (ôm chặt… cái gối hơn, cười tinh nghịch): Không sao, em mà rớt anh sẽ rước em về làm dâu, đảm bảo không để em thiệt thòi đâu!
Bảo (thút thít): Thì ra… ông hãm hại tương lai của con trẻ có kế hoạch thế à? (hức hức)
Cường (đã bỏ cái gối ra, ôm chầm lấy thứ-cần-ôm, tức đầu bạn Bảo): Đùa thôi mà, nghỉ một ngày không sao đâu, dù gì thì cũng chỉ là chép bài cho qua ngày thôi mà, mai em mượn tập tụi nhỏ anh chép lại cho!
Bảo (thở chậm chậm): Ông chép…?
Cường (mân mê mấy cọng tóc Bảo): Ừ, anh chép.
Bảo: … (dụi đầu vào ngực Cường)
Cường: Nhé, bé ở nhà với anh hôm nay nhé!
Bảo (thở thật nhẹ): …
Cường: …
Bảo: …
Cường: …?
Bảo: …
Cường (bắt đầu thấy tê tay): Bảo?
Bảo: …
Cường (ngao ngán nhủ thầm): Ngủ rồi, ngon ơ luôn! (người đâu dễ ngủ quá, chắc tại mệt, lần sau sẽ rút kinh nghiệm, ‘hành sự’ từ lúc mười giờ vậy)

Rồi anh hơi chỉnh lại cánh tay và cũng nhắm mắt lại, để yên cho tình yêu bé nhỏ kia của mình dắt vào những giấc mơ êm ái mềm mại.

Content Protection by DMCA.com