Ngôi nhà ma ám – Tác Giả Người Khăn Đen

Đang ấp ủ làm 1 truyện theo kiểu như “đạo sĩ tản mạn” mà chưa nghĩ ra cốt chuyện Biểu tượng cảm xúc smile tạm thời làm mấy truyện ngắn trước.
Hôm nay mình xin kể câu chuyện mà mình trực tiếp đc chứng kiến trong thời gian dài và cũng đã có lần đc thử cái cảm giác rất yomost đấy.câu chuyện này xảy ra ở ngôi nhà giáp vách nhà mình.sự việc bắt đầu cách đây khoảng 10 năm rồi.đó là lúc mà mình mới học có lớp 8 thôi.khi đó khu đất bên đường phía nhà mình chỉ có 3 nhà thôi.một gia đình công nhân mỏ đã mua mảnh đất cạnh nhà mình.đó là mảnh đất ngày trước là cái vườn chuối.sau đó thì gia đình này mua lại cái khung nhà gỗ của 1 gia đình người dân tộc nào đó trên bản,rồi về dựng lại thành 1 cái nhà gỗ trát vách xi măng.mình nói sơ qua đó là 1 căn nhà rộng 5m ngang sâu khoảng 12m.chia làm 3 gian phòng khách phòng ngủ và phòng bếp.ban đầu gian nhà bỏ không vì nhà chủ đó chưa bán đc nhà cũ.nhưng rồi 1 biến cố xảy ra là ông chủ nhà đó vì bị người ta đổ oan nên uất ức mà treo cổ chết ( treo cổ ở nhà cũ chứ ko phải ở cạnh nhà mình nhé ).Hôm đó bố mình làm việc gần đó và cũng là người đỡ xác ông ta từ trên dây xuống.nghe bố mình bảo có vẻ oan ức lắm.lúc chết tay vẫn lắm chặt ảnh đứa con gái 3 tuổi.sau cái chết của chồng thì bà vợ ko bán ngôi nhà đó nữa và cho thuê căn nhà cạnh nhà mình 500k/tháng.có 2 vợ chồng cỡ khoảng 30 tuổi tên là chú S và cô Ng và đứa con gái khoảng 2 tuổi tên H dọn về ở.nhà cho thuê thì chỉ có mỗi cái giừơng là có sẵn thôi còn lại là tự phải sắm sửa hết.chú S thì làm công nhân nên cứ cách 2 tuần là lại làm ca 3 một tuần.ở đc khoảng 1 tuần thì hầu như đêm nào bên nhà mình cũng nghe thấy cái H khóc.mà toàn khóc theo kiểu khóc thét lên như bị ai dọa ý.cứ từ tầm 23h-1h.Hỏi thì cô Ng cũng không biết tại sao chỉ biết là nó cứ thế ôm chặt rồi khóc thôi.tầm 1h thì im im rồi ngủ.hôm đó bố mình rảnh việc nên sang bên nhà cô chú đấy uống nước chè,đang nói chuyện vui vẻ thì bố mình giật mình nhìn vào cái giừơng trong buồng rồi bảo bỏ cái giừơng này đi.cái giừơng này là cái giừơng hôm ông chủ nhà treo cổ lúc nhấc xuống là đặt nằm.(chỉ mỗi bố mình và mấy ông hôm đó có mặt là biết thôi).thế là ngay hôm sau cô chú đi mua giừơng khác luôn.cái giừơng kia thì gọi nhà chủ tới mang về nhưng họ cũng chả tới nên đành đặt tạm ra gian ngoài.từ hôm đó cái H cũng không khóc đêm nữa.nhưng cũng chỉ đc vài ngày yên ổn thì vào một đêm lúc đó tầm hơn 12h nhà mình đang ngủ thì nghe bên nhà chú S tiếng cô Ng kêu có trộm.thế là tỉnh ngũ hết chạy sang thì thấy cô Ng đã đang đứng ở cửa rồi còn chú S thì đi làm, sau đó mấy nhà gần đó cũng sang nữa.đèn điện sáng trưng.cô Ng bảo đang ngủ thì nghe tiếng bước chân ngoài phòng khách.hơi nhổm dậy nhìn ra thì thấy 1 bóng đen đàn ông to cao đang đứng cạnh cái giừơng để ở gian ngoài.nghĩ là trôm nên cô hô ầm lên.nhưng sau đó nhìn lại thì không thấy người đó đâu.dậy bật điện cũng không thấy.mọi người mới bảo hay là mơ rồi vào nhà tìm khắp nơi 1 lượt,dặn cô chốt cửa cẩn thận rồi giải tán.vài hôm sau thì cô Ng kể với mẹ mình là đêm thỉnh thoảng đang ngủ lại nghe tiếng bước chân đi lại trong nhà mà nhìn ra thì ko thấy ai.sợ đêm chả dám ngủ nên mệt quá,mà lại ko dám nói với chú S sợ bị chú mắng là thần hồn nát thần tính vì chú S thì bạo gan lắm.thế nhưng đc khoảng 1 tháng sau thì chú S lại tự nhiên đi tìm thầy cúng về nhà cúng rồi dán bùa tứ tung.nghe bà ta bảo nhà này âm khí nặng,có 2 vong 1 nam 1 nữ bà ta cũng không trừ đc mà chỉ cho bùa để ngăn nó quấy phá thôi.mấy ngày sau bên nhà mình có làm cơm đãi khách nên mời cả chú S sang uống rượu,trong lúc rượu tới tầm thì chú có kể là chú cũng không tin ma quỷ gì đâu nhưng mà hôm đầu tuần đi làm ca 2 về.lúc đó là khoảng 12h kém,vì nhà cô chú đấy có thói quen là chú S đi ca 2 thì cô Ng lại nhờ bên nhà mình khóa cửa bên ngoài giúp.chú S đi về có chìa khóa chỉ cứ sẵn thế là mở thôi.vừa bước vào nhà thì chú đã nghe trong buồng có tiếng phụ nữ nói vọng ra.chú đứng lại nghe xem phải cô Ng bảo gì không thì kì lạ là giọng nữ đó nói toàn tiếng dân tộc.vội vã bước vào buồng thì 1 cảnh tượng kinh sợ đập vào mắt chú.cô Ng đang nằm mắt nhắm nghiền tay thì khua khoắng lên trời miệng thì không ngừng nói lảm nhảm điều gì đó bằng tiếng dân tộc.mà mình phải khẳng định cô Ng là người kinh 100% không hề biết nói tiếng dân tộc.sau đó chú S phải lao vào giữ tay rồi lay mãi cô đấy mới tỉnh.lúc tỉnh dậy cô Ng ngơ ngác hỏi vừa xảy ra chuyện gì mà chú lại ngồi lay cô đấy như thế.chú S không dám kể mà chỉ bảo là thấy ngủ mê nên mới lay dậy thôi.chú S cũng dặn nhà mình là đừng kể với cô Ng vì chú đấy hay phải đi làm đêm sợ cô ở nhà ko dám ngủ và hôm vừa rồi chú phải mời thầy cúng về cũng vì như thế.tới giờ mọi ng vẫn giữ kín chuyện này và cô Ng vẫn ko hề biết gì.thời gian sau đó 2 cô chú tuy không còn nhìn thấy ma hay là nghe tiếng bước chân nữa nhưng thường xuyên bị bóng đè.Còn cái H con cô chú thì hay bị ốm lắm và thỉnh thoảng vẫn bị giật mình khóc thét giữa đêm.Cứ như thế khoảng hơn 2 tháng sau thì cô chú đấy tìm đc nhà mới để thuê nên trả nhà lại rồi chuyển sang nhà mới ngay.tính đến lúc đó là 2 cô chú ở được tầm hơn 5 tháng.sau khi nhà cô chú chuyển đi thì chỉ mấy ngày sau là có gia đình khác chuyển đến ở ngay.một phần vì nhà gần trung tâm xã,một phần vì giá rẻ và cũng chả ai biết chuyện có ma cả.sau khi nhà này chuyển đến những chuyện ghê sợ vẫn tiếp tục diễn ra…………….

Content Protection by DMCA.com