Người Chồng Đa Thê

Tôi được đi du học ở bên trời Tây từ năm 1970 rồi sau đó tôi bị kẹt luôn ở bên đó sau biến cố 75. Đến năm 1980 thì tôi lập gia đình. Vợ tôi thuộc một gia đình rất đông anh em nhưng nàng là người duy nhất thành công trong chuyện vượt biên. Tôi thật may mắn mới gặp được vợ tôi vì nàng là một người phụ nữ tuyệt vời trên mọi mặt. Chúng tôi có được hai mặt con.

Tôi không còn gia đình gần ở Việt Nam nữa vì tôi đã bảo lãnh được cho ba mẹ tôi sang Mỹ, nhưng tôi đã cùng vợ tôi giúp đỡ gia đình nàng bị kẹt lại ở Việt Nam, một cách thật tận tình, nào là tiền bạc, thuốc Tây, mỹ phẩm … nên gia đình vợ tôi cũng không đến nổi nào về phần vật chất. Từ đó hai vợ chồng chúng tôi được mang danh là « anh hùng lao động » ! được cả nhà mang ơn.
Gia đình bên bà xã tôi rất đông anh em, gồm có :
– chị Hai người chị cả, 50 tuổi, ly dị. Con trai chị đã lập gia đình và đi làm.
– anh Hậu và chị Kim Anh, vợ anh. Cả hai đều 48 tuổi. Không có con.
– anh Minh 45 tuổi và chị Hân 43 tuổi. Họ có hai đứa con còn học Trung Học.
– chị Phượng, người chị sanh đôi của vợ tôi, 40 tuổi. Độc thân.
– vợ tôi .
– thằng Dũng, đứa em út, 35 tuổi. Nó vừa lấy vợ cách đây mấy năm và chưa có con. Vợ nó trẻ hơn nó nhiều.

Năm 1990, lần đầu tiên hai vợ chồng chúng tôi về lại Việt Nam để thăm nhà trong vòng ba tháng. Cuộc gặp gỡ giữa vợ tôi và gia đình nàng rất là cảm động. Xa cách nhau 10 năm, bây giờ được đoàn tụ, ai nấy đều khóc bù lu bù loa tại phi trường, nhất là mẹ vợ tôi. Những ngày sau đó thật là tưng bừng, náo nhiệt. Trong gia đình ai cũng biết là tôi chính là người có công viện trợ tài chánh vì vợ tôi chỉ đi làm bán thời gian, không có nhiều phương tiện. Trong khi đó tôi lại có nghề tự do, ăn nên làm ra tương đối khá sung túc. Vì vậy mà tuy chỉ là rể hàng thứ 6, thứ 7 nhưng tôi rất được trọng nể.
Lần này về, tôi đã mướn ngay một căn hộ cao cấp, để cho hai vợ chồng của tôi có được nơi ở riêng tư.

Hôm đó chúng tôi được chị Hai mời ăn cơm chiều tại nhà chị. Phải nói là từ lúc về Việt Nam, gần như ngày nào hai vợ chồng chúng tôi cũng được mời ăn cơm, hết bạn bè, đến người nhà. Tôi rất thích không khí gia đình náo nhiệt như vậy, khác hẳn thói quen bên Mỹ, trầm lặng hơn.
Một lần nữa, tôi được đối xử như quý khách : chị Hai nhường cho tôi ghế đầu bàn, chị dành cho tôi cái chén, cái đĩa đẹp nhất, chị mời tôi phần ăn thịnh soạn nhất …làm tôi rất hãnh diện. Chị lăng xăng như con kiến làm tôi cũng phải cười thầm.
Ăn xong món chính, tôi hơi nhức đầu vì mấy lon bia nên tôi nói với chị Hai :
– Chị ơi, chị cho phép em ra nằm nghỉ một chút, đề sau đó còn sức để ăn món chè tráng miệng.
Chị chào đón :
– Trên lầu, có phòng, em lên đó mà nằm một chút cho khoẻ. Chị chỉ đường cho.
Rồi chị dẫn tôi lên lầu, vào một phòng nhỏ với một cái nệm đơn sơ đặt trên sàn nhà. Chị lại lăng xăng dọn dẹp làm tôi phải phì cười :
– Chị ơi, cứ để đó đi mà, hơi đâu mà dọn dẹp, em chỉ cẩn nằm nghỉ 15 phút thôi !
Chị cười hiền lành :
– Đâu được ! hoạ hoằn mới có khách quý thì phải lo cho chu đáo chứ !

Chị thật là mẫu người đàn bà Việt Nam chất phát ! chị đã từng có chồng nhưng không biết vì sao, sau khi có đứa con trai được vài năm thì hai vợ chồng ly dị. Nghe vợ tôi nói thì điều đó cũng vì tánh chị quá lù khù nên bị anh chồng chê !

Tôi ngắm nhìn thì cũng phải công nhận là chị không có gì đặc sắc, cả về nhan sắc lẫn phong cách : có lẽ vì đã 50 tuổi rồi mà lại quen sống độc thân từ cả chục năm nay nên chị hơi lơ là với bề ngoài : chị không trang điểm chút nào và quần áo của chị cũng xoàng xĩnh.
Nhưng phần tôi thì ngắm nhìn chị lăng xăng một lúc thì tôi lại động lòng : không phải vì ngoại hình của chị nhưng vì chị là biểu tượng cho một sự cấm đoán : chị là chị vợ của tôi. Tánh tôi hay thích những tình huống kỳ quặc trong tình dục, càng kỳ quặc bao nhiêu thì tôi càng hứng thú bấy nhiêu ! đó là tánh xấu mà tôi đã có từ lâu. Lúc đầu thì tôi còn cố chống chọi vì tôi cho đó là điều xấu hổ, bịnh hoạn nhưng riết rồi thì tôi cũng đành phải chấp nhận đó là bản tính Trời cho, có muốn đổi cũng không được. Từ lúc chấp nhận điều đó thì tâm hồn tôi thanh thản hơn và tôi không còn bị mặc cảm tội lỗi nữa những khi để những hối thúc đó được tự do thành hình. Vợ tôi cũng biết tính trăng hoa của tôi nhưng nàng không quan tâm cho lắm vì chúng tôi có một thoả thuận ngầm với nhau : mỗi bên đều có quyền tự do tương đối trong cuộc sống tình dục, nếu không để quyền tự do đó ảnh hưởng đến cuộc sống vợ chồng.

Tôi thầm nghỉ đây là dịp để trêu chọc chị vợ của tôi một phen cho vui.
Tôi nằm lên nệm trong khi chị Hai đang quay người định đi ra khỏi phòng. Tôi kêu chị :
– Chị Hai, chị còn thêm một cái gối nào không, cho em đi.
– Có đây.
Chị mỡ tủ lấy một cái gối đem đến cho tôi. Thừa dịp chị cúi người xuống, tôi bất ngờ ôm chị mà kéo chị ngã lên người tôi. Chị chỉ kịp kêu lên một tiếng hốt hoảng :
– Á…
thì tôi đã xoay người đè lên chị. Chị sửng sốt kêu :
– Trung, em điên rồi hay sao ?
Tôi không trả lời mà cứ thò tay dưới áo chị để bóp vú chị. Chị Hai thất kinh hồn vía, vừa vùng vẫy, vừa la nhỏ :
– Trung, buông chị ra !

Chị không dám la lớn vì tánh chị nhút nhát, chị sợ nhất là những chuyện tai tiếng rùm ben. Chị thuộc loại người bị chi phối quá đáng bởi dư luận của thiên hạ, làm gì, nói gì cũng e dè canh chừng phản ứng của những người xung quanh. Tôi biết cái điểm yếu đó của chị nên tôi cứ làm càng, phỏng đoán là chị không dám làm to chuyện.

Thật vậy, khi bi lôi vào một tình huống quá bất ngờ và kinh hoàng, phản xạ đầu tiên của chị Hai là định la lớn để cầu cứu nhưng cùng lúc chị bàng hoàng nghỉ ra là nếu cả nhà chạy lên lầu và thấy chuyện xấu hổ này thì hậu quả không biết đầu mà lường ! Vì vậy mà chị luống cuống không biết phải xử lý ra sao. Với lại chị quý tôi là ân nhân của gia đình nên chị quá bối rối, nhất thời nằm trơ ra đó.

Tôi lợi dụng giây phút đó mà mạnh dạn đút tay vào quần của chị Hai. Chị mím môi vùng vẫy như con tép trên cạn. Hai đứa chúng tôi vật lộn với nhau như hai con thú hoang. Nhưng sức chị có là bao ! chỉ sau vài phút là chị đã kiệt quệ, thở không ra hơi, nắm đó mà thở dốc. Tôi mỉm cưới, đặt tay lên mu *** của chị, một mu *** lưa thưa lông đầy bí ẩn đối với tôi.
Chị thều thào :
– Em … em … thằng khốn kiếp …
Mặc cho chị chửi bới, tôi kéo phăng cái quần của chị vứt ra xa. Chị xấu hổ co đùi lại trong một cố gắng tuyệt vọng để che chắn phần kín của mình nhưng bàn tay của tôi đã hoàn toàn làm chủ tình hình ! mu *** của chị êm quá, mịn quá. Tôi nói nhỏ vào tai chị :
– *** chị đẹp quá, chị Hai ơi !

Chị đỏ bừng mặt vì mắc cỡ. Chị run rẩy như bị kinh phong. Đã hơn 20 năm rồi, cái chổ kín của chị bị bỏ quên, không ai ngó ngàng đến ; cả chị cũng không quan tâm đến nó. Bây giờ bị một bàn tay đàn ông rờ đến, chị cuống quít một cách thật thảm hại, chị mếu máo :
– Đừng đụng vào chỗ đó … không được đâu …
Mặc cho chị lải nhải … tôi cứ âu yếm vuốt ve khe *** của chị. Và nhanh chóng tôi mừng rỡ cảm nhận là khe *** bắt đầu ương ướt. Chị rùng mình, nhắm khít mắt không dám nhìn tôi.

Đó là một lỗi lầm lớn ! vì nhờ chị nhắm khít mắt nên khi tôi kín đáo cởi quần của mình ra thì chị không phát hiện.

Chỉ khi tôi ngồi vào giữa hai đùi của chị và đặt đầu cặc vào cửa *** thì chị mới mỡ bừng mắt. Trong mắt chị tôi nhìn thấy rõ ràng là lần này chị không do dự nữa mà quyết định há miệng để kêu la cầu cứu. Tôi chỉ kịp lấy môi mình mà khoá miệng của chị lại làm tiếng kêu la của chị trở thành tiếng lúng bùng ú ớ.

Chị Hai không ngờ chuyện lại đi xa như vậy, chị không thể nào ngờ là thằng em rể lại táo tợn đến mức dám cưỡng dâm mình ngay trong nhà mình, ngay trong lúc cả nhà – và cả vợ nó – đang vui vầy ăn uống ở nhà dưới.

Chị cố vùng vẫy trong tuyệt vọng nhưng con cặc đã tìm được đường đi nên nó cứ trườn vào. Chị Hai đau quá vì *** chị bị bỏ hoang từ lâu nên bị teo lại thật chật hẹp không kém *** trinh nữ ! chị ứa nước mắt vì đau đớn mà cũng vì nhục nhã …

Mặc cho chị khóc và rên rỉ, tôi cứ từ từ mà xâm chiếm chị … sau cùng thì con cặc cũng vào được tuốt sâu trong tử cung của chị Hai. Tôi mừng quá : hôm nay tôi đã đụ được người chị vợ của tôi. Tôi ôm xiết chị trong vòng tay của tôi làm chị bỡ ngỡ … cùng lúc tôi cũng chiếm được hoàn toàn miệng của chị và tôi ngậm lấy lưỡi của chị mà nhẹ nhàng nút làm chị càng bàng hoàng bối rối hơn. Cơ thể của chị đang dần dần phản ứng làm chị càng xấu hổ thêm. Cơ thể của chị đang báo cho chị biết là có được một con cặc đầy ấp trong *** là một cảm nhận thật thích thú mà chị đã quên bẵng đi từ lâu ! và được nút lưỡi làm người chị nhũn ra trong khoan khoái.
Chị cố nhoài người như để từ chối không chịu chấp nhận những tín hiệu từ cơ thể của mình nhưng tôi kèm cứng chị trong vòng tay của tôi và tôi bắt đầu đụ chị ráo riết.
Chị cứ cố gắng chống chọi với những làn sóng khoái lạc đang dâng trào trong chị nhưng sức chị có là bao để chống chọi với những nguồn lực khổng lồ của thiên nhiên ?
Và rồi điều chị hoàn toàn không muốn đã xảy đến : sướng khoái tột đỉnh nổ bùng trong chị làm chị cong người mà cuống cuồng bắn khí ra dầm dề …
Cùng lúc tiếng Mẹ kêu vọng từ nhà dưới :
– Con Hai đâu rồi ! xuống nhanh lên.
Chị sợ quá đến xanh mặt, nhưng lạ thay, càng sợ hải cuống quít thì chị càng xuất khí ra bất tận. Chị lồm cồm ngồi dậy, đẩy tôi qua bên… nhưng *** chị vẫn tiếp tục co thắt mà ứa khí ra . Làn khí chãy dài theo bên đùi …
Chị loạng choạng đứng dậy, lắp bắp nói :
– Con … xuống liền …

Chị gục đầu vào tường, đứng đó …run rẩy chờ cho cơn động đất lắng dần, chờ cho làn khí cạn dần … xong chị hấp tấp vơ lấy cái quần mà bận vào, quên cả cái quần sì-líp. May là cái quần bà ba của chị màu đen nên không ai thấy được những quầng thâm ướt sũng khí của chị.
Chị loạng choạng chạy xuống nhà, không dám nhìn tôi một lần.

Tôi nằm đó mà thở phào khoang khoái : tôi không ngờ là hôm nay tôi đạt được kết quả một cách dễ dàng như vậy ! trong khoảnh khắc, không đầy 5 phút, tôi đã chiếm đoạt được người chị vợ của tôi. Lẻ dĩ nhiên, tôi đã tính trước từng bước đi, tôi đã biết sử dụng những yếu điểm của người chị vợ để cưỡng chế chị. Nhưng tôi cũng không ngờ là mọi việc lại quá dễ dàng đến mức đó. Tuy tôi chưa được xuất khí vì chị Hai đã phải chạy xuống nhà, nhưng tôi cũng quá hài lòng với cục diện.

Tôi không còn nhức đầu chút nào.

Khi ra về, tôi kín đáo đút vào tay chị cái quần sì-líp nhàu nát. Chị đỏ bừng mặt.

Tôi sung sướng vô cùng, tôi vừa thoả mãn được một ao ước thầm kín : được đụ một người thân trong gia đình mà đạo đức luân thường không cho phép. Tôi không có mặc cảm tội lỗi chút nào vì chị Hai không phải cùng chung máu mủ với tôi, tôi không phạm tội loạn luân theo nghĩa chánh của chuyện đó.
Tôi nhìn những người phụ nữ khác trong gia đình phía bà xã tôi mà mơ mộng …

Hôm sau, tôi lợi dụng lúc vợ tôi đang nghỉ trưa mà mò đến nhà chị Hai, tôi biết là trong ngày hai vợ chồng con trai của chị đều đi làm. Tôi bấm chuông thì thấy loáng thoáng có bóng người xuống lầu nhưng rồi tất cả đều im ắng.

Tôi thầm đoán là chị Hai đã nhìn thấy tôi và trốn không muốn ra mỡ cửa.

Tôi không bỏ cuộc, trèo qua cái cửa sắt và bước vào nhà. Đến thang lầu, tôi thấy chị Hai đang ngồi trên một thang cấp, úp mặt vào đầu gối như không có can đảm nhìn tôi !

Tôi không nói một lời, bước đến, ngồi xuống bên chị rồi nhẹ nhàng ôm vai chị kéo chị về phía tôi. Chị không phản kháng, để tôi ôm chị. Tôi nhẹ nhàng nâng gương mặt chị lên. Gương mặt tiều tuỵ ướt đẫm nước mắt. Chị cũng không phản ứng khi tôi đặt môi lên môi chị. Nhưng khi tôi bắt đầu nút lưỡi chị thì chị rùng mình, nhủn người ra …
Rồi điều mà tôi mong đợi đã xảy ra : chị bắt đầu hôn trả lại tôi.
Tôi dìu chị nằm xuống bậc thang cấp rộng nơi khúc quanh của thang lầu rồi tôi không ngần ngại, vừa nút lưỡi chị vừa tuột hết quần của chị ra.

Cả tối hôm qua, chị thức trắng đêm, bồn chồn lo nghĩ … chuyện kinh khủng đã xảy ra làm chị sợ quá ! quen sống một cuộc sống bình lặng nên bây giờ trước sóng gió, bão bùng, chị cảm thấy hoàn toàn bất lực. Chị khóc cho đã rồi cũng không giãi quyết được gì. Chị không thể nào ngờ được là cái thằng em rể bề ngoài lịch sự, thân thiện đó lại táo tợn quá mức tưởng tượng ! nhưng điều làm chị xấu hổ muốn chết cho xong là chị không những đã để cho chuyện đó xảy ra mà chị còn đạt được khoái lạc không ngờ với thằng em rể … Thật là đáng trách ngàn ngàn lần ! Chị có lỗi quá lớn với em gái của mình, không biết làm sao để chuộc tội. Nhưng dù có tự trách đến đâu chăng nữa, chị cũng không khỏi rùng mình nhớ đến cảm giác cực kỳ tuyệt vời khi chị xuất khí ra tùm lum. Trong ký ức, chị không nhớ là mình đã từng đạt được tuyệt đỉnh đó, đến mức dòng khí cứ ứa ra liên tục, chảy dài theo hai bên đùi của mình một cách quá tục tiểu …

Gần sáng, chị mới tìm được chút thanh thản khi tự hứa sẽ chôn vùi tất cả vào một góc sâu của ký ức, quyết không để cho chuyện xấu hổ này gây ra hậu đen tối trong gia đình.

Nhưng rồi hôm nay, khi thấy thằng em rể quái ác đến reo chuông thì chị rụng rời, quên hết những lời tự hứa của mình, và khi nó ôm chị vào lòng thì chị mất hết định hướng, đến mức để cho nó đè mình nằm ngay trên thang lầu mà tuột quần của mình như một đứa con gái dậy thì háo hức vì mới khám phá ra chuyện tình dục. Nghĩ đến đó, chị hổ thẹn quá, thều thào :
– Không được đâu … không được đâu … tôi không muốn …
Mặc cho chị lãi nhãi, đấu tranh với giằng xé của nội tâm, tôi cứ nắm con cặc mà đặt vào hang *** của chị.
Tôi đụ chị ngay trên thang lầu, ngày hôm đó.
Khi con cặc đã hoàn toàn chiếm đoạt được khe *** rồi thì lúc bấy giờ chị mới chịu tùng phục tôi. Chị lúng túng tham gia. Chị vụng về quá làm tôi phải mỉm cười. Không ngờ một người đàn bà đã từng nấy tuổi mà còn vụng về trong tình dục hơn cả một đứa con gái 16 !
Chị xấu hổ nói nhỏ :
– Em liều lĩnh quá ! em lại là một đứa dâm đãng số một !
– Nhờ em liều, nhờ em dâm nên em mới chinh phục được chị đó.

Tôi bồng chị vào phòng ngủ của chị rồi tôi cởi hết quần áo còn lại của chị. Tôi trầm trồ chiêm ngưỡng cặp nhũ hoa êm ái của chị. Tôi bắt chị để cho tôi ngắm nhìn chị dưới mọi góc cạnh. Rồi tôi chơi chị đến chiều. Tất cả những rào cản trong chị đều bị phá tan. Được bất ngờ tiếp cận lại với tình dục, chị Hai như cây gặp mưa, chị háo hức hưởng thụ. Tôi tận tình chỉ dẫn cho chị. Chị thật là ngốc nghếch trong chuyện chăn gối, cái gì cũng không biết. Tôi phải ép chị lắm chị mới chịu để cho tôi bú *** chị vì chị hoàn toàn không biết cái trò chơi đó. Tôi thì thèm được bú *** chị để được biết mùi vị riêng của *** chị. Chị luống cuống không biết phải làm gì khi tôi nằm vào giữa hai đùi của chị … nhưng rồi chị cũng bị cuốn đi thật xa … Khi chị ra khí trong miệng tôi thì chị vừa mắc cỡ vừa ngạc nhiên, bỡ ngỡ …

Trước khi để tôi ra về, chị nhắc tôi :
– Em đừng nói cho vợ em … dù sao chị cũng có lỗi với nó.
– Em sẽ không dại gì mà nói, với điều kiện … là lâu lâu chị cho em chơi chị !
Chị Hai hốt hoãng :
– Nói bậy ! lầm lỡ bấy nhiêu đã là quá mức rồi. Không có lần nào khác nữa đâu !

Chơi được chị Hai đem lại cho tôi một sự tự tin vô bờ. Xem đó như một trò chơi, tôi thầm nghỉ không biết mình có thể dụ dỗ được người đàn bà nào khác phía bên gia đình bà xã mình hay không ?

Suy đi tính lại tôi nghỉ là tôi chỉ có chút hy vọng nhỏ với con Sương mà thôi vì nó còn trẻ lại ham chơi trong khi chồng nó, thằng Dũng lại hơn nó đến 10 tuổi mà lại buồn chán như một ông thầy tu ! Vợ tôi cũng cho tôi biết là trong gia đạo của hai đứa, đã có nhiều lục đục vì đủ thứ chuyện.

Ngoài con Sương ra, tôi sẽ không có chút hy vọng nào vì mấy người phụ nữ kia đều thuộc loại nghiêm túc, đàng hoàng. Hơn nữa họ đều lớn tuổi hết rồi : chị Kim Anh đã gần 48 tuổi rồi, chị Hân cũng xem xem 45 trong khi chị Phượng thì bằng tuổi của tôi, 40, nhưng tôi có cảm tưởng là chị Phượng hoàn toàn không có thiện cảm với tôi, từ lúc mới gặp nhau thì chị này vô cùng lạnh nhạt với tôi. Và điều quan trọng không kém : cả bọn họ đều có một nhan sắc quá tầm thường, không có người nào được tạm gọi là « đạt tiêu chuẫn » cả ! Suy nghĩ như vậy, tôi tự nhũ sẽ chờ cơ hội mà thử thời vận với con Sương.

Nhưng mọi chuyện lại không xảy ra như tôi dự tính khi tôi bất ngờ nhận được một cú điện thoại của chị Hân biểu tôi ra gặp chị gấp ở quán nước ngoài quận 1, chị còn biểu tôi phải giữ kín chuyện này.

Ngay từ đầu, ngay từ khi tôi trở về Việt Nam thì chị Hân là người thân thiện nhất với tôi. Chị chỉ hơn tôi có 5 tuổi. Chị lúc nào cũng vui vẻ. Chị đã có hai con lớn, học gần xong cấp Trung Học và chị có chân kế toán trong một công ty mà tôi quen biết vì người giám đốc là bạn củ của tôi.

Content Protection by DMCA.com