Người Tôi Yêu!

Người tôi yêu không đẹp trai nhất thế giới, cũng không thông thái như nhà bác học, chẳng phải vận động viên nổi tiếng. Người ấy bình thường như hàng vạn người trên thế giới, chỉ trong mắt tôi, người thật đặc biệt. Với tôi, một nụ cười của người, rạng rỡ hơn hoa nở, đẹp đẽ hơn những thần tượng. Ánh mắt người sáng hơn các ngôi sao trên bầu trời. Người là tập hợp những gì hoàn mỹ của tạo hóa. Suốt những năm trung học, đại học, tôi âm thầm nhìn ngắm người, lặng lẽ đi bên người. Và bắt đầu từ khi nào tôi không thể nhớ, tôi…đã yêu người.

nguoi_toi_yeu

– Phong! Mày thấy tao có đẹp trai không? Tao có phải là người đàn ông tệ hại không?! Mày nói thật đi!!!

– Mày tuy không đẹp trai ngây ngất, nhưng được cái tài ăn nói lưu loát, hễ mày mở miệng là con gái đều xách đồ chạy theo mày.

– Vậy tại sao cô ta bỏ tao chứ?! Khốn thật, lại còn đi theo cái thằng làm bên phòng tạp vụ, hỏi có đau không?

Bây giờ tôi đang ngồi chống cằm trong quán rượu ven đường, tai nghe người ấy của mình, Trần Hoàng, vừa nốc bia vừa không ngừng kể lể than vãn vì cô bạn gái mới bỏ rơi cậu ta. Ngay từ những năm trung học, số lần Hoàng quen bạn gái đã cao nhất trường, kỷ lục bị đá cũng tầm tầm cỡ đó. Cô gái chịu đựng lâu nhất là một năm, ngắn nhất thì ba tiếng đồng hồ. Tôi thật không hiểu tại sao họ chủ động làm quen rồi lại chia tay Hoàng trước. Cậu ấy tốt với bạn bè, được người xung quanh yêu quý, chỉ mỗi tội mau chán và dễ dãi, ai muốn làm bạn gái cũng gật đầu, nhiều khi bị ăn tát vì bắt cá nhiều tay. Nhưng tôi nghĩ về một phương diện nào đó, Hoàng có thật lòng yêu các cô bạn gái kia, thế nên khi chia tay mới đau khổ, và mỗi lần như thế lại chạy đến chỗ tôi, thằng bạn thân nhất, tìm sự an ủi. Nhiều năm trôi qua, đến tận bây giờ khi đã thành người lớn, làm trong công ty, thói quen đó vẫn không thay đổi. Mỗi lần nhìn thấy cậu ta quen người tình mới, sau đó không lâu lại lắng nghe nỗi buồn thất tình, trong lòng tôi luôn cảm thấy đau khổ xen lẫn một chút vui sướng. Bởi vì, rất nhiều người quen biết Hoàng, cuối cùng người bên cạnh cậu ấy vẫn chỉ duy nhất mình tôi, đây không phải là một niềm vui sao? Dù với tư cách một người bạn lâu năm.

– Tới nhà mày rồi nè, Hoàng. Chìa khóa để đâu?

– Trong…túi…

– Đứng im đó, chờ mày lấy chắc tới sáng!

Cạch.

– Xong. Ê, cởi giày ra rồi mới bước vô nhà chứ!

– Phong này…

– Gì? Nhấc tay lên để tao cởi áo khoác ra. Uống miếng nước đi!

– Đến bao giờ tao mới tìm được một tình yêu thật sự?

Tôi lặng người trước câu hỏi đó, lảng tránh bằng cách ấn đầu Hoàng xuống gối:

– Đừng lảm nhảm nữa. Nhắm mắt lại! Ngủ ngay!

– Tuân…lệ…nh…

Hoàng nghe lời, lập tức nhắm mắt và ngáy liền. Tôi kéo chăn đắp ngang ngực cậu, tắt đèn, ngồi xuống mép giường lặng nhìn khuôn mặt say ngủ vô âu lo.

– Hoàng cứ ngủ một giấc thật sâu, sau khi tỉnh dậy sẽ bắt đầu một ngày mới, như vậy tốt hơn.

Cậu hỏi tôi khi nào mới tìm được tình yêu thật sự ư? Chính tôi cũng không biết. Nhưng tôi cầu chúc cậu sớm tìm thấy, như vậy sẽ không còn đau buồn như hôm nay, và tôi cũng thôi không tan nát trái tim.

Tôi ngắm nhìn khuôn mặt người yêu say ngủ, khi ngủ cậu ta không bao giờ khép mắt hẳn, luôn nhắm hờ. Tôi tự hỏi điều này những cô bạn gái cũ của Hoàng có biết không?

Gã ngốc, nếu cậu biết tôi yêu cậu, từ rất lâu về trước, cậu sẽ nghĩ gì? Tôi biết cậu nhất định không nỡ làm tôi buồn hay khó xử, sẽ mỉm cười rồi nói hãy là bạn bè. Chính đáp án đó khiến tôi sợ hãi không dám thổ lộ với cậu.

Chỉ nhìn cậu thật không đủ, đôi khi muốn bỏ cuộc bằng cách cho cậu biết tất cả nỗi lòng, nhưng rồi khao khát được bên cậu đã ngăn lại tất cả. Âm thầm yêu một người thật sự rất đau khổ. Nhìn người mình yêu tay trong tay với nhiều người khác, rất đau đớn. Vết thương ngày qua ngày nối tiếp nhau lại thêm từng nhát, cứ ứa máu không lành.

Nhưng biết làm sao đây?

Ai bảo tôi yêu cậu đến mức không thể rời xa?

Người yêu dấu ơi, tôi chỉ xin một điều thôi.

Trước khi người tìm được một tình yêu chân thật, xin hãy ở bên tôi, đừng rời xa.

TV………….TV

– Hả? Mày có bạn gái mới rồi à? Sao lẹ quá vậy?

– Thì sáng nay vừa vô cổng công ty tao đã xây xẩm mặt mày, chưa tỉnh rượu mà. Lúc đó cô nhân viên tiếp tân cho tao vỉ thuốc chống ói, rồi hỏi nguyên do. Tao thành thật trả lời hôm qua bị bồ đá, tìm quên trong men rượu. Thế là nàng nói đã thích tao lâu rồi, sau đó thì…tèn ten tén!

– Tao thật phục kỷ lục thay bồ như thay áo của mày.

– Đừng nói bậy bạ chứ, Phong. Cô bạn gái nào tao cũng chân thật hết, tại người ta bỏ tao trước thôi. Mà mày mừng cho tao chứ?

– Chúc mừng mày, Hoàng. Hy vọng đây là cuộc tình cuối.

– Tất nhiên. Lần này tao sẽ cẩn thận giữ gìn, không chừng chẳng bao lâu mày sẽ nhận được thiệp hồng!

Tôi mỉm cười dù trong lòng đang khóc thầm, còn bao nhiêu lần tôi gượng cười như thế này nữa đây?

Bạn gái mới của Hoàng là mẫu người xinh xắn, dễ thương, tên là Vân. Nếu tôi không thích cậu ấy, có lẽ đã bị cô ta thu hút.

– Chút tối mọi người sẽ đi hát, nghe nói anh Phong chưa có bạn gái, nhân dịp này đi chơi kiếm bồ luôn nhé?

– Không được đâu, em không biết Phong tôn thờ chủ nghĩa độc thân à? Trước giờ cậu ta toàn cắm đầu vô công việc, ai rủ đi đâu đều từ chối.

– Thật hả? Sao anh biết? Làm như anh là con sâu trong bụng anh Phong vậy.

– Đương nhiên, bọn anh quen nhau hơn chục năm rồi mà!

Hoàng vừa cười vừa choàng tay quanh chiếc eo nhỏ nhắn của Vân, tôi ước gì mình ở vị trí đó. Nhưng dù trong mơ, đó cũng là việc không thể.

– Được, đi chơi một lần với mọi người cũng hay.

– Oái, là tao nghe nhầm hay mày bị bệnh thế, Phong?

Bàn tay Hoàng áp lên trán tôi, bàn tay vừa to vừa mềm mại, các ngón tay thuôn dài, nếu một lần được nắm lấy bàn tay đó, tôi nguyện đánh đổi tất cả. Nhiệt độ ấm áp từ tay Hoàng truyền qua tôi như tăng lên gấp trăm lần, cả người tôi thấy nóng bức. Tôi nghiêng đầu tránh né sự đụng chạm.

– Hoàng tránh ra coi, cái thân bồ tượng cản không khí quá đi.

– Gì? Chiều cao 1m83, nặng 75 kg mà mày kêu là bồ tượng hả? Phải gọi là tiêu chuẩn của siêu mẫu mới đúng!

Câu nói của Hoàng khiến cả ba bật cười, không khí cởi mở hơn. Tôi mỉm cười hỏi:

– Mấy giờ thì xuất phát?

– Bảy giờ tối, tại quán karaoke Thanh Thanh.

Vân trả lời, giọng cô gái thật ngọt ngào và dịu dàng, không ai có thể ghét khi nghe nó, nhưng tôi lại thấy khó chịu bởi âm thanh ấy. Càng lúc tôi càng căm ghét con người xấu xa của mình, dễ dàng ganh tỵ dù biết bản thân không thể nào có được. Nhưng đó chẳng phải thiên tính con người hay sao?

Buổi tiệc thật đáng chán, ồn ào và ngột ngạt. Như mọi khi, Hoàng biết tôi luôn e ngại đám đông, đã chủ động gắp thức ăn cho tôi, làm những thứ trước khi tôi thấy cần. Trong tôi dấy lên niềm vui ác độc khi nhận ra vẻ ganh tức của Vân. Này, đừng ích kỷ thế chứ, cô có cả con người Hoàng, tôi được cậu ấy quan tâm chút xíu cũng đâu có gì là quá đáng, đúng không?

– Ah, vui quá đi!

– Chúng ta đi tăng hai tiếp chứ?

– Nhất trí!

– Giờ thì tới làng nướng hả?

– Hay vô bar nhảy?

Tôi trông thấy Hoàng và Vân đứng một góc riêng, thì thầm với nhau, chắc định tách riêng. Dù sao tôi không hứng tiêu phí thời gian thêm nữa, tôi lên tiếng:

– Mọi người cứ đi vui vẻ, tôi xin về trước.

– Sao lại như vậy?

– Trò vui mới bắt đầu mà?

– Ở lại đi anh Phong!

– Tôi phải về nhà.

Tôi nhấn mạnh một lần nữa, mọi người biết tôi đã quyết ý thì không thể lay chuyển, đành thôi không nói nữa. Tôi mỉm cười thay lời chào tất cả, cố không nhìn Hoàng, xoay lưng cất bước đi, sau lưng nghe loáng thoáng Hoàng kêu lên:

– Chờ với Phong, chúng ta cùng về!

– Anh Hoàng, chẳng phải hứa sẽ đi với em?

– Hẹn lần khác vậy, anh phải đưa Phong về.

– Anh ấy tự biết đi về, đâu cần anh đưa rước. Chúng ta đi chơi thôi!

– Mai gặp em ở công ty!!!

– Đừng đi, anh Hoàng!!!

Băng qua một ngã tư, Hoàng đã bắt kịp tôi. Cậu ta thở gấp, vịn vai tôi, càu nhàu:

– Đi gì mà nhanh dữ vậy!

Tôi biết Hoàng nhất định sẽ đuổi theo tôi, và tôi luôn luôn đúng. Vờ ra vẻ ngạc nhiên, tôi hỏi:

– Ủa, Hoàng không đi tăng hai à?

– Thích ngồi trong phòng khách nhà Phong uống hơn, ghé siêu thị mua vài lon bia đi!

– Đừng có tự quyết định chứ. Lần trước mày ăn nhậu đã đời xong lăn ra ngủ, để mình tao dọn dẹp bãi chiến trường!

– Mày biết không, Phong? Đàn ông mà nhỏ mọn quá sau này khó kiếm vợ lắm.

– Dẹp mày đi! Muốn uống bia thì tự bỏ tiền ra, tao không hùn hạp đâu đấy.

– Tuân lệnh **!

– Có tin tao đạp mày văng xuống đường không?!

– Oái!!!

Gã ngốc, đừng cười vô tư như thế, cậu biết là tôi không thể chống lại nụ cười đó mà.

Gã ngốc, nếu cậu đừng quan tâm tôi nhiều như vậy, thì tôi đã không quyến luyến cậu đến mức này.

Content Protection by DMCA.com