Những Mối Tình Trong Bệnh Viện – Seri Truyện Cực Hay 2019 ( Update Chap 21 END )

Loading...

Chương 11:

Lại nói về Thủy, từ sau lần khám thứ 2 tại bệnh viện đa khoa Thiên Ngọc, bản thân cô thấy cơ thể mình thay đổi rất nhiều, đặc biệt là vấn đề tình dục. Cũng phải thôi, cô như con chim non bắt đầu tập bay, biết vỗ cánh tung bay lên trời được một đoạn rồi lại muốn được bay cao, bay xa hơn nữa. Lần thứ 2 khám đó, Thủy chắc sẽ còn nhớ mãi trong cuộc đời mình, đó là đầu tiên cô biết được cực khoái là như thế nào, cái cảm giác nước trong cơ thể tụ lại một chỗ rồi được xả ra, cái cảm giác như bị chích điện nó tê rần từ xương cụt lên đến tận đỉnh đầu; cái cảm giác các ngón chân, ngón tay co rút lại giống như là bị chuột rút mà nhất thời khoảnh khắc đó không thể duỗi ra được; cái cảm giác đầu vú se cứng lại rồi nở ra như cảm giác căng sữa hồi Gia Bảo còn bú mẹ; và đặc biệt hơn cả đó là cảm giác ở lồn, ôi cô còn nhớ lúc ông bác sĩ làm những động tác móc lồn mãnh liệt, lồn cô giống như một miệng núi lửa nóng rực chỉ trực chờ phun trào, lại giống như có hàng ngàn hàng vạn mũi kim nhỏ li ti đâm liên tục vào từng tế bào ở trong lồn, trong tử cung, trong dạ con.

Đấy, mới chỉ có được thủ dâm cho cực khoái thôi mà Thủy đã ấn tượng, đã nhớ đến sâu sắc như vậy, không biết nếu được địt thật, tức là dùng một cái buồi bằng thịt bằng máu mà đâm thấu vào trong lồn rồi đạt cực khoái không biết cô sẽ như thế, sẽ nhớ đến đâu. Nhưng điều đó trong hiểu biết của Thủy lúc này chưa có vì bản thân cô chưa được trải nghiệm, chuyện đó còn ở tương lai.

Mới buổi tối ngày hôm qua đấy thôi, còn cách cữ địt của hai vợ chồng đến cả tuần nên Thủy không dám mở lời bảo Lưu địt. Mặc dù lúc đó, thú thực là cô tự thấy bản thân mình, hay chính xác hơn là cái bướm mình cần một cái gì đó chạm vào, cảm giác mơ hồ nửa muốn nửa không cứ thế mà giầy vò Thủy. Lại nhớ đến lần trước cho Lưu địt, cô đã thay đổi nhiều nhưng chồng cô thì không, anh vẫn đơn giản chỉ là cầm buồi nhét vào lồn, dập mạnh, xuất tinh vào bao cao su, không hơn không kém, với anh chuyện địt chắc chỉ đơn giản như là người ta đói thì phải đút một cái gì đó vào bụng cho no mà thôi.

Thủy thở dài vắt tay lên trán suy nghĩ, theo như lời bác sĩ, thì chỉ cần trị liệu thêm 1 buổi nữa thôi, đó là vào 15h ngày mai là cô có thể trở thành một người phụ nữ bình thường như bao người phụ nữ khác rồi. Nhưng chuyện làm tình không phải chỉ có một phía, nó là sự hòa hợp, dung hòa và đồng điệu của cả nam và nữ, thiếu 1 coi như chẳng có gì. Từ ngày cô bắt đầu quyết tâm chữa bệnh của mình nhằm cải thiện mối quan hệ với chồng, giữ anh thật bền thật chặt ở bên mình Thủy hoàn toàn không nghĩ đến vấn đề này, cô cứ nghĩ đơn giản nếu mình có ham muốn thì sẽ kéo Lưu theo được. Nhưng cô hoàn toàn nhầm, bệnh lý có thể dễ dàng mà chữa khỏi được, nhưng cái định kiến trong đầu mới là cái khó thay đổi. Và cô biết, để hoàn thành mục tiêu, sau lượt mình sẽ phải đến chồng. Nhưng làm thế nào để Lưu thay đổi được thì hiện tại lúc này Thủy chưa thể nghĩ ra.

3h kém 15’ Thủy đã có mặt ở bệnh viện đa khoa Thiên Ngọc, cô vẫn bịt kín cái khẩu trang, đeo kính râm che đi toàn bộ khuôn mặt. Đứng trước quầy lễ tân, Thủy nói:

Loading...

– Chị là Trần Mai Trang, đến khám theo lịch hẹn từ hôm qua.

Vì đây là lần khám thứ 3 của Thủy nên cô lễ tân không cần nhìn mặt, chỉ nhìn cách đeo khẩu trang và kính râm là đã biết người đến là ai rồi. Cô đứng dậy lễ phép:

– Vâng, chị Trang. Mời chị lên phòng khám ạ. Bác sĩ đang đợi chị.

Một cô y tá nữa mặc áo mầu trắng, quần dài dài mầu trắng, quần lót mầu trắng nốt dẫn Thủy vào thang máy rồi vào phòng khám đặc biệt. Vì không phải là lần đầu nên Thủy không bỡ ngỡ mà chủ động:

– Để chị thay đồ.

– “Vâng ạ!”, nói xong, cô ý tá có cái quần lót trắng đưa cho Thủy một cái váy rộng dành cho bệnh nhân mầu hồng.

Thủy cầm theo cái váy đi vào trong cái nhà vệ sinh ở ngay trong phòng khám. Cô từ từ cởi hết quần áo trên người mình ra. Trước tiên cô cởi áo ngoài sau đó cởi luôn áo vú. Khe khẽ nâng nâng bầu vú mình, Thủy ghì mặt nhìn xuống rồi nói thật khẽ: “hình như núm vú mình cứng rồi, sao thế nhỉ?”.

Rồi đến cái quần vải dài, đôi chân thon thả, trắng muốt hiện ra. Trên người Thủy lúc này chỉ còn cái quần lót mầu tím nhạt, định sẽ cởi nốt ra nhưng Thủy phát hiện thấy nó hình như hơi nhơm nhớp ở đáy quần thì phải, cô thò tay xuống háng chạm vào đáy quần lót, một chút nước gì đó dính dính vào đầu ngón tay cô. Đưa ngón tay đó lên ngang mặt, Thủy đẩy nhẹ cái kính râm lên trán rồi nhìn vào, cô giật mình đến thót một cái rồi nhủ thầm: “dâm thủy đây mà, mình khỏi bệnh thật rồi sao. Nhưng mà có làm gì đâu mà thế nhỉ? Hay là mình đang ……… nứng?”

Thủy lắc đầu không cho là vậy, cô tự bào chữa cho bản thân rằng mình không thể nứng khi chuẩn bị được bác sĩ khám. Cô không phải không hiểu biết gì, không phải là không biết sâu chuỗi sự việc. Trên cả quãng đường đến đây, cô lần lượt điểm lại lần khám thứ nhất rồi lần khám thứ hai. Lần thứ nhất chỉ là sự khởi đầu với sự mơn trớn bên ngoài, sang đến lần khám thứ hai, bác sĩ đã dùng tay trần để chọc vào bên trong lồn mình, rồi bác sĩ còn dùng chính cái lưỡi của ông ấy mà liếm, mà mút, mà bú lồn mình, chính cái lưỡi của bác sĩ còn đâm vào lồn mình một đoạn nữa mà. Tức là, từ lần thứ nhất sang lần thứ 2 đã thay đổi rất nhiều. Không biết lần thứ 3 này sẽ như thế nào, nhưng cô chắc chắn một điều rằng bác sĩ sẽ trị liệu cho cô bằng một cách thức mới, và cấp độ có thể cao hơn lần thứ 2. Có lẽ chính cái suy nghĩ ấy mới làm lồn Vân chảy nước.

Thủy cởi nốt quần lót rồi mặc chiếc váy bệnh nhân vào, sau đó cô ra giường khám bệnh rồi nằm lên trên đó. Thấy Thủy bước ra, cô y tá kéo rèm 2 bên và rèm che trước mặt cô lại, Thủy lại một mình trong cái không gian hình vuông mầu xanh ấy, chỉ có từ bụng trở xuống là thò ra bên ngoài cái rèm trước mặt mà thôi.

– Chị đợi cho một lát, để em sang gọi bác sĩ.

– Ừ, cảm ơn em.

Cô y tá đi rồi, chỉ còn một mình Thủy trong phòng, tự dưng cô thấy mình hơi run run, cô không dám chắc bản thân mình đang gần như trần truồng nằm ở đây là để khám bệnh hay là vì một lý do nào khác. Cô không dám nghĩ rằng mình đang nằm đây là để đi tìm một thứ mà từ trước đến nay cô chưa từng được hưởng thụ, đó là những xúc cảm, những cảm giác của tình dục, những khám phá mới về một thế giới huyền ảo của con người, đó là tình dục.

Nghĩ đến đây thôi là Thủy nghe thấy tiếng mở cửa, chắc là của bác sĩ rồi. Cô hơi co co đầu ngón chân lại. Qua hai lần khám trước, Thủy mơ hồ vì giọng nói của bác sĩ rất là quen nhưng cô không thể nhớ ra đó là của ai, có lẽ lời nói qua chiếc khẩu trang có trệch đi làm cô có cảm giác quen thuộc đó thôi. Và lần này cũng thế, giọng nói ấy lại vang lên:

– Mấy ngày vừa rồi cháu thấy thế nào?

Vì ở trong không gian của riêng mình nên Thủy bỏ cái kính mắt ra, nhưng khẩu trang thì vẫn còn ở trên mồm, cô trả lời bác sĩ:

– Dạ, cháu thấy cũng tiến triển nhiều ạ.

Thủy nghe thấy tiếng chiếc ghế inox đặt ở dưới cuối giường khám, chắc là bác sĩ đang ngồi ở dưới chân cô, Thủy hơi hơi một chút đặt hai chân mình rộng ra, như có gì đó mách bảo cô làm như vậy.

– Tốt rồi. Nếu theo đúng phác đồ điều trị thì hôm nay sẽ là buổi trị liệu cuối cùng. Sau hôm nay bác tin cháu sẽ hoàn toàn bình thường.

– “Vâng ạ”, Thủy không dám nói với bác sĩ là cô đã trở nên bình thường rồi.

Rồi Thủy thấy hai bẹn đùi của mình có bàn tay của bác sĩ đặt vào rồi đẩy mạnh sang hai bên, cô thở dồn dập vì biết rằng ở tư thế này cái bướm trần của mình sẽ trọn vẹn đặt trong tầm mắt của bác sĩ, một chút rạo rực nho nhỏ, một chút nhíu nhíu bé xíu chỉ với suy nghĩ như vậy, rõ ràng là cơ thể cô đã trở nên mẫn cảm hơn rất nhiều.

Khi chân đã dang rộng ra hai bên, Thủy lại cảm giác thân dưới mình man mát, y như rằng, cái váy hồng rộng thùng thình đã được bác sĩ vén lên đến tận bụng rồi đụm thành một búi ở trên rốn. Thủy không nhìn thấy vị bác sĩ đang làm gì, nhưng cô khẳng định rằng bác sĩ đang nhìn chằm chằm vào lồn cô. Núm vú Thủy vừa nãy đã săn săn lại, giờ đây bắt đầu trở nên cứng hơn.

– Mai Trang, hôm nay là buổi trị liệu cuối cùng. Không giống với hai buổi trước, theo phác đồ điều trị thì buổi cuối cùng này, chính cháu sẽ phải là người tự trị liệu cho mình, bác chỉ là người hỗ trợ cháu mà thôi.

Thủy ngửa mặt lên trần nhà, tiếng nói trầm trầm của bác sĩ phát ra từ dưới lồn mình, cô khẳng định, mặt bác sĩ đang gần như là chạm vào lồn mình. Cô hơi cựa quậy cái hông để lồn mình di chuyển, đúng như phán đoán, mu lồn cô chạm vào cái gì đó, cô thấy lồn mình hơi dặm dặm.

– “Tự trị liệu? là sao cháu không hiểu ạ”, Thủy yếu ớt trả lời.

– Là cháu phải tự làm theo những đòi hỏi của cơ thể mình một cách tự nhiên nhất. Cháu hãy thoát khỏi cháu ở hiện tại, đừng suy nghĩ nhiều đến bất kỳ vấn đề gì khác, chỉ làm theo bản năng, theo tiếng gọi của con tim thôi. Nói một cách nôm na, cháu muốn gì thì nói ra. Cháu hiểu ý bác không?

“Mình muốn gì ư?, cơ thể mình đòi hỏi gì lúc này ư?”, đó là những từ ngữ đang vang lên trong đầu của Thủy, cô ngay lập tức tự trả lời mình: “mình đang nứng, hình như mình đang nứng, mình muốn đánh tan cơn nứng này”. Cô ấp úng trả lời cái khuôn mặt ở dưới lồn:

– Vâng cháu hiểu ạ.

– Trong đầu cháu đang nghĩ đến điều gì lúc này?

Theo phản xạ, Thủy trả lời ngay:

– Cháu nghĩ đến buổi trị liệu lần trước, lúc bác sĩ ………… liếm vào ……….. bướm cháu.

– Vậy có phải là cháu muốn bác làm lại?

Hai người một bệnh nhân một bác sĩ tuy ở rất gần nhau nhưng lại như là đang ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau, chính bức rèm là cái chia đôi thế giới của hai người. Thủy ỏn ẻn thú nhận:

– Vâng ………… ạ!

– Vậy cháu hãy nói đích xác điều cháu muốn đi. Phải nói ra đằng miệng, đó là một hình thức của giải phóng cơ thể. Nói đi cháu.

Thủy làm động tác gồng bướm, giống như là động tác nhịn đái, chỉ nghĩ đến từ mà cô sắp nói ra thôi đã làm cho cô như muốn phát điên lên rồi:

– “Cháu ……….. muốn ………..”, Thủy ngập ngừng nói khe khẽ, lỗ lồn cô vẫn bịt chặt lại vì cú gồng vừa nãy, cô như đang lấy hơi, đang lấy đà để giải phóng cơ thể như lời bác sĩ vừa nói, rồi hết hơi, cô buông bỏ cái gồng lồn để mở cửa lỗ, đồng thời cũng mở luôn lời nói của mình, cô nói khá to: “BÁC LIẾM LỒN CHO CHÁU”.

Thủy vừa nói xong thì miệng cô rú lên : “a a a aaaaaaaaaaaaaaa”, vì ngay lập tức đầu lồn của cô bị miệng bác sĩ ngậm thật chặt, mút thật mạnh rồi kéo hẳn ra như muốn đứt. Chưa dừng ở đó, cái hột le dài bằng một đốt ngón tay của cô nằm hẳn trong cái miệng ẩm ướt, ấm ấm của bác sĩ còn được cái lưỡi vờn lên vờn xuống. Thủy xuýt chút nữa thì phọt cả đái, hài bàn tay cô bấu mạnh xuống giường để tìm điểm víu, nhưng vì không có ga nên bàn tay cô trượt lên tấm da phát ra những tiếng “rít rít rít” như thể hiện cái cảm giác trong người cô lúc này.

Nhả mạnh cái hột le sau khi dứt nó một phát bằng môi, vị bác sĩ nói bằng giọng thật của mình vì khẩu trang đang được ông kéo xuống để dưới cằm:

– Cảm giác của cháu lúc này thế nào. Nói ra đi.

Nhưng Thủy nào có nhận ra cái giọng nói thân thuộc mà cô đã nghe 6 năm trời ấy, cũng bởi lúc này đầu óc cô mụ mị cả đi, tâm trí cô chỉ tập trung vào điểm sướng ở cái đầu lồn mà thôi. Cô lắc đầu sang hai bên như phản đối một điều gì đó, miệng thì ú ớ rên rỉ những âm thanh hỗn tạp không có nghĩa gì:

– Sướng lắm bác sĩ ơi, cháu thấy sướng cái ………. đầu lồn. Nữa đi bác sĩ, tiếp đi. Lạ quá!!!!!!! Ư ư ư ư . ………………

Thêm một đợt liếm hột le nữa, lần này bác sĩ không ngậm vào trong mồm mà ông kê miệng cạnh đấy rồi dùng lưỡi đánh vào nó, Thủy cảm nhận đến đâu thì nói ra miệng đến đó:

– Trời ơi, sao lại sướng thế này hả trời. Iiiiii iiiiiiiiiiii.

– “Tách tách tách”, liên tục những tiếng như vậy phát ra từ dưới lồn Thủy làm cô bàng hoàng, sửng sốt. Lần trước cô đã được bác sĩ liếm vào chỗ đấy rồi, nhưng lần này có khác nhiều, bác sĩ làm rất mạnh, rất nhanh và rất khác biệt. Cũng bởi vì lần trước chắc là có chút thăm dò phản ứng, thấy bệnh nhân chấp thuận nên lần này bác sĩ làm tới luôn.

Rời đầu lồn, bác sĩ rê lưỡi xuống dưới cửa lồn, lưỡi rê đến đâu, Thủy nhận biết đến đó vì cái lưỡi nham nhám kích thích vào những chỗ da thịt mỏng manh nhất, nhậy cảm nhất. Ngay cả khi nó đi qua cửa cái lỗ đái nhỏ bằng hạt đậu thôi Thủy cũng biết. Rồi đến khi đầu lưỡi dừng lại ở cửa lồn, là cô phản ứng tức thì. Không khó để cô biết chắc rằng lồn mình nhiều nước thế nào, không hiểu nước ở đâu ra mà nhiều đến như vậy, như từ những mạch ngầm nào đó trong cơ thể, tất cả đều dồn về một chỗ, đó là lồn.

– Bác liếm lồn cháu đi, liếm mạnh cho cháu sướng đi. Ui ui ui.

Không phụ sự kỳ vọng của bệnh nhận, mà đúng hơn bây giờ dùng từ bệnh nhân là không chính xác, chỉ đơn giản là một người phụ nữ, một người đàn bà, một con cái đang ngửa lồn cho một người đàn ông liếm liếm mà thôi, bác sĩ liếm rất mạnh vào phía ngoài cửa lồn, đánh lưỡi lên xuống phần cửa lồn, rồi bác sĩ còn dùng môi mình ngậm chặt vào mép thịt lồn bên phải, lá lồn bên trái, ngậm vào rồi nhay nhay, kéo kéo. Tất cả những hành động đó đều có tác động rất mãnh liệt đến cơ thể của Thủy. Cô uốn éo mông mình theo những động tác mút mát của mồm.

Lỗ âm đạo co bóp, mở ra khép vào theo nhịp thở rất nhanh ở trên ngực. Thủy thôi không bám tay xuống mặt giường bệnh nữa, cô không điều khiển đôi tay nhưng nó tự động bám lên đôi ngực, và cũng tự động bóp vú thật mạnh, bóp thật mạnh như để chia sẻ với cái lồn sự sung sướng.

– Vú, cháu đang bóp vú, cháu muốn được bóp vú. Vú cháu tê.

Ngay lập tức, có một đôi bàn tay thò lên trên vượt qua mu lồn Thủy men lên bụng rồi trườn vào trong cái váy chui lên cặp vú to đùng. Bàn tay ở dưới váy ấy đẩy đôi bàn tay đang úp ở bên ngoài ra và thay thế nó nắn bóp, nặn ra đủ các hình thù.

Dưới lồn bị liếm, vú bị bóp. Đối với người bình thường khác thì không nói làm gì, cũng bình thường thôi, chuyện thường ngày ở huyện nhà, nhưng với Thủy đó lại là một sự trải nghiệm vô cùng mới mẻ. Cô nhớ không nhầm thì ở nhà với Lưu, mỗi lần hai vợ chồng làm tình thì cô hầu như vẫn mặc áo, chỉ cởi quần thôi. Mà Lưu hình như cũng chưa bao giờ bóp vú vợ kiểu như thế này thì phải, thỉnh thoảng cũng chỉ chạm vào vì vô tình. Cảm giác sung sướng nó mới dữ dội làm sao, cái cảm giác mới mẻ ấy làm Thủy thực sự đang không biết mình là ai, mình ở đây làm gì. Tất cả mọi suy nghĩ của cô lúc này chỉ tập trung vào lồn, vào vú vì những nơi đó nó thu hút mọi giác quan của cô.

– Cháu sướng, bác bóp vú cháu. Liếm lồn cháu. Sướng lồn. Sướng vú quá. Ư ư ư, chết mất thôi.

Một bàn tay rút ra khỏi vú mò mẫm sang bàn tay của Thủy rồi kéo xuống lồn, bác sĩ đang dùng hành động để hướng dẫn cho Thủy tự xoa đầu lồn. Thủy cảm nhận rất rõ đầu lồn mình giờ cũng cứng và dài như một cái dương vật mini. Đến chính cô chạm vào nó cũng làm cho nó tê rần, rưng rức. Tự nhiên thôi, Thủy dùng ngón trỏ và ngón cái tạo thành một cái kìm kẹp lấy phần đỉnh của cái đầu lồn. Chính đó, chính là cô đang tự thủ dâm cho mình, đang dùng chính bàn tay mình địt vào cái đầu lồn. Rồi cô còn tuốt xuống như sóc lọ cho hột le.

– Cháu đang làm gì thế này bác sĩ ơi. Cháu đang thủ dâm này. Ôi, thủ dâm mà sướng thế này sao, sao bao lâu nay cháu không biết.

Kích trùng kích, sướng trùng sướng, sướng đa điểm. Tất cả như vỡ ào. Lỗ lồn bị đầu lưỡi chọc vào một đoạn sâu đến vài centimet, râu cằm bác sĩ chạm vào khoảng giữa lỗ đít và lỗ lồn tạo cảm giác ngứa ngáy, bần thần; hột le bị tuốt, bị mân, bị đì; đầu vú bị ngón tay bác sĩ bóp ghì đến tấy cả lên. Tất cả những điều đó đến cùng một lúc như những cơn sóng biển lúc bão to cùng ập vào bờ, cộng thêm với tinh thần đang cực độ sung sướng đã làm nên đợt cực khoái đầu tiên của Thủy.

Ngón chân cô co lại miết xuống mặt giường, đôi tay cô đập đập xuống như vận động viên đấu vật xin thua, đầu lắc qua lắc lại, mồ hôi tứa ra làm ướt đẫm cả khuôn mặt, tóc tai bù xù vì đầu Thủy cứ đảo hết bên này sang bên kia. Cô nhổm hẳn mông như để ấn lồn mình chặt vào mặt bác sĩ hơn một chút nữa. Cô không phải là ú ớ, không phải là rên rỉ nữa mà là hét thật to. Cô không thể kiểm soát được mình nữa khi cơn cực khoái ào đến như một cơn sóng thần quét sạch hết mọi thứ:

– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA. Địt ………… Địt ………. Lồn Sướng …………………

– Roẹt roẹt roẹt. Xè xè xè.

Bao nhiêu nước tích tụ Thủy phọt ra hết, bắn xối xả như đã nhịn đái quá lâu rồi. Trong lúc gay cấn như vậy, mồm bác sĩ vẫn bám chặt lấy lồn Thủy, lồn nâng lên mồm cũng nâng theo, lồn hạ xuống mồm cũng hạ theo, lồn giật giật mồm cũng giật giật theo. Ấy thế nên có khá nhiều nước từ lồn tuôn ra cũng bắn thẳng vào mồm bác sĩ. Bác sĩ nuốt “ực ực” thứ nước lồn thơm ngậy tinh khiết ấy vào trong bụng mình.

Thủy rơi mông đánh “bịch” một cái xuống mặt đệm. Ngực cô phập phồng vì thở dốc. Vậy là cơn sướng đầu tiên của ngày hôm nay đã đến, đến một cách mãnh liệt, một cách bất ngờ.

Lúc này môi bác sĩ mới rời lồn Thủy ra, cô thấy lồn mình trống vắng, cửa lồn vẫn co bóp như nhịp tim, tự tận đáy lồn mình vẫn đang nhộn nhạo như muốn đòi hỏi một thứ gì đó thêm nữa, thêm nữa. Đáy lồn truyền tín hiệu lên não cô, rằng nó cần một cái gì đó đút vào, đẩy vào, để nó được đánh, được mát xa.

Lồn bảo sao đầu nghĩ thế mồm nói vậy, Thủy chưa hết cơn sướng kia khi mọi thứ vẫn còn tê tẩm nhưng lại muốn một cơn sướng khác nữa đến với mình, đến cho hết đi, hôm nay xõa hết đi. Cô nói như van vỉ, như cầu xin nhưng cũng như là ra lệnh:

– Bác ơi ……… bác ……………… ĐỊT CHÁU ĐI.

Thủy vừa nói dứt câu, thì cô thấy cửa lồn mình bị một cái gì đó ấp vào ngay, nó âm ấm, nong nóng đang tì vào cửa lồn mình như chỉ trực chờ hiệu lệnh là chui vào. Nhận biết được đó là vật gì, Thủy thoáng chút giật mình của lý trí nhưng ngay lập tức bị con tim đánh gục, Thủy giục:

– Địt vào đi ………………. Chết mất thôi. Nhanh lên. Cháu xin …………………….

– “Aaaaaaaaaaaaaaaaaa, địt rồi”, câu trên Thủy vừa nói dứt thì lồn cô như bị nong ra, cái đầu khất cô chưa nhìn thấy nhưng chỉ cảm nhận thôi cũng biết là nó to, to hơn cả chồng của cô. Buồi Lưu mỗi lần chui vào lồn cô đều không có cảm giác khó khăn như bây giờ. Cửa lồn Thủy như bị căng ra hết sức để đón nhận cái đầu buồi lạng lách chui vào.

Như hoảng sợ bác sĩ sẽ ẩn vào thật mạnh làm đau lồn, Thủy thò tay xuống tì nhẹ vào bụng bác sĩ:

– To quá, từ từ thôi bác.

Nhưng bác sĩ nào có nghe, ông vẫn đẩy buồi vào trong, không mạnh và dứt khoát nhưng rất chậm vào đều. Đầu buồi lọt qua cửa lỗ thì sùn sụt đi vào bên trong. Nó đi đến đâu là nước ở bên trong phòi ra ngoài đến đấy. Chỉ một chữ thôi, một chữ duy nhất ở trong đầu Thủy hiện lên lúc này, đó là “thốn”. Cái cảm giác thốn này giống y như cảm giác lúc cu Gia Bảo chui từ trong tử cung theo đường âm đạo ra bên ngoài. Ống đại tràng bị tóp lại vì ống âm đạo đang phình căng ra, một chút gì đó giống như là cảm giác buồn đại tiện. Thủy không đau, không đau một chút nào, cái cảm giác thốn không phải là cảm giác đau, nhưng nó cũng không phải là cảm giác sướng, nó rất khó tả vì nó rất khó chịu. Nó làm cho lồn Thủy có phản ứng nửa như muốn đẩy cái dương vật ra ngoài, nửa như muốn nuốt hẳn nó vào bên trong. Lẫn lộn.

– UUUUUUUUUUU, mẹ ơi…………………….. Buồi to quá mẹ ơi. Bác ơi, to quá …….. cháu …………aaaaaaaaaaaaaaaaaaa. Đừng dừng lại. Đẩy sâu vào bên trong đi.

– “Ọp”, cũng gần như là ngay lập tức, bác sĩ đẩy mạnh một cái lút cán khi dương vật đi được quá nửa vào bên trong.

– “Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa”, Thủy hét lên khi đầu buồi chạm vào cửa tử cung thì dừng lại rồi lập tức rút đến thụt một cái ra gần bên ngoài rồi đóng ngập vào bên trong đến tận cùng.

Địt lồn sướng đến như thế này sao, chỉ cần đúng một điểm là đủ rồi. Nếu lúc mơn trớn, khởi động thì cần nhiều điểm cùng kích thích mới mang lại cơn cực khoái, nhưng buồi địt lồn thì chỉ duy nhất một điểm là đủ.

Bác sĩ quả là quá tài tình, ông cứ rút ra rồi thụt vào bên trong lồn bệnh nhân như vậy. Có chập thì ông địt rất nhẹ như những cơn gió hiu hiu lúc trưa hè nắng gắt. Nhưng lại có chập ông địt thật mạnh như những cái chày giã xuống cối. Rồi có chập ông chỉ để đầu buồi mem mép cửa lồn trực rút hẳn ngoài rồi đóng lại đến hết đầu buồi lại rút ra. Có chập ông để buồi mình tận cùng trong lồn rồi không rút ra mà ngoáy mông làm điểm gốc cho đầu buồi được ngoáy loạn xạ ở bên trong.

– Lồn cháu đẹp quá………………… địt cháu sướng buồi lắm.

Nghe được khen phụ nữ nào chẳng thích cơ chứ, vừa cảm nhận những cú dập liên hồi không ngừng nghỉ như trống trận vào lồn, lại được nghe những lời khen bộ phận nhậy cảm của mình, Thủy chỉ biết trân mình sung sương:

– Uhm uhm uhm ………….

– Bác chưa bao giờ nhìn thấy cái lồn nào đẹp như của cháu …………. mặc dù bác đã khám cho cả vạn người chứ không ít …………………. Lồn thì to ……………… lỗ lồn thì nhỏ ……………….. đầu lồn thì dài ………………. âm đạo thì ngắn ……………… Trời ban cho cháu cái lồn quá đẹp ……………….cháu phải biết trân trọng nó.

Bác sĩ nói nhát ngừng bởi vì bác sĩ phải vừa nói vừa địt. Chỉ một kiểu duy nhất thôi, đó là Thủy nằm ngửa co chân trên giường, còn bác sĩ đứng dưới đất đưa buồi vào. Một kiểu thôi ấy vậy mà hoàn toàn không đơn giản chút nào. Bác sĩ mới tài tình làm sao, chỉ riêng động tác ấn vào rút ra trong 1 tư thế mà bác sĩ đã làm cho nó trở nên sống động, linh hoạt. Vị bác sĩ vẫn tiếp tục khẩu dâm:

– Lần sau có muốn bác KHÁM cho nữa không?

Bác sĩ nhấn mạnh chữ khám, Thủy đang hiểu từ “khám” ở đây chính là “địt”. Chẳng cần quan tâm đến bệnh tật mình sẽ khỏi hay không, giờ phút bấn loạn này Thủy chỉ biết trả lời theo đúng những gì mình mong muốn, dù rằng mong muốn đó có thực hiện được không lại là chuyện hồi sau mới rõ được:

– Muốn, cháu muốn. Lần sau cháu lại đến, bác KHÁM cho cháu nhé.

Cô cố tình nhấn mạnh chữ “khám” trong câu nói của mình.

– Nếu bệnh chưa khỏi, cứ đến đây bác KHÁM cho.

– Vâng, bác đang KHÁM cho cháu, bác KHÁM mạnh vào…….. mạnh nữa đi bác. Cháu đang ……………………………. co lồn.

– “Pọt pọt pọt, ọc ọc ọc, pạch pạch pạch”, những âm thanh của tình dục vang vọng khắp căn phòng. Cũng may đây là phòng khám đặc biệt nên thiết kế cũng rất đặc biệt, được cách âm cẩn thận nên ở ngoài mặc dù có nhiều người nhưng cũng không ai biết được ở bên trong đang xảy ra chuyện gì.

Tất cả những kỹ thuật đó của bác sĩ làm Thủy như một cô gái nhỏ ngây thơ lần đầu tiên bước vào đời, cô như một con búp bê bị cô chủ nhỏ giày vò và tự để cảm xúc mình đẩy đưa.

– Cháu sướng, cháu sướng lồn. iiiiiiiiii. Nữa đi bác ơi. Nữa đi. Cháu lại sắp lên rồi. Hình như cháu muốn ……… đái …………. Aaaaaaa.

Từ lúc bác sĩ đâm buồi vào lồn đến lúc này đã được chừng mười lăm phút, quả là một cuộc làm tình mĩ mãn. Nhất là khi lồn Thủy đang có biểu hiện muốn sướng một lần nữa. Lần sướng này lại khác với lần sướng vừa rồi. Nó là cái sướng đỉnh cao nhất của tình dục. Đó là sướng vì địt chứ không phải sướng vì thủ dâm. Tất cả các yếu tố căn bản nhất được hòa hợp cùng một lúc. Đó là sự va chạm ma sát giữa buồi và lồn, đó là sự tác động của đầu buồi vào cửa tử cung, đó là sự trượt lên xuống của thân buồi vào thành vách âm đạo. Chỉ một bộ phận làm trung tâm thôi nhưng nó có tác động đến toàn bộ các bộ phận khác của cơ thể.

Cơn sướng ở lồn đến làm đầu vú tê rần; làm đầu lồn săn cứng; làm lỗ đít nhíu lại; làm mũi nở to ra; làm tai dựng ngược lên; làm cặp mông gồng mạnh; làm cho các lỗ chân lông nở ra; làm cho chân tóc dựng ngược; làm cho mồ hôi túa ra; làm mắt mờ đi; làm nhịp tim đập mạnh hết cỡ; làm cho phổi nở căng; các đầu ngón chân ngón tay ngay tự động co rút lại như bị chuột rút; các bắp cơ, bắp thịt săn lại; mạch máu nở ra .v.v. Tất cả, đúng là tất cả cùng dồn về một thời điểm, đó chính là cực khoái.

Thủy không còn biết gì cả, cô chỉ có hét và hét, mặc kệ mọi thứ xung quanh. Âm đạo cô bóp lấy bóp để như muốn làm cho cái buồi kia nhỏ lại như cây bút bi. Nhưng buồi không những không nhỏ lại mà còn nở to thêm ra, có lẽ cũng đến lúc nó muốn được xuất tinh rồi, các đường gân lúc này được bơm căng máu nên nổi hẳn ra bên ngoài da buồi tạo thành những cái sần sùi tác động vào vách âm đạo, thêm nữa là những cú thúc không thương tiếc từ cửa lỗ vào tận mép ngoài từ cung. Tất cả những điều đó làm cả hai lên đỉnh cùng một lúc. Họ cùng rú lên như những thổ dân:

Thủy giật phăng cái khẩu trang vướng víu trên mồm ra rồi hét lên: Á á á Địt sướng lồn. ú ú ú ……………. Lên đỉnh ………………….. Lồn sướng ……………… aaaaaaaaaaaaaa.

Chắc vị bác sĩ cũng đến lúc xuất tinh, không thể kiềm nén thêm được nữa, ông giằng cái khẩu trang ra khỏi miệng vì nó bị nước lồn lúc nãy bắn vào làm dính bết vào mồm thật ngứa ngáy, ông hỏi:

– Bác xuất tinh đây, xuất vào bên trong được không?

Rồi cả hai cùng nhận ra giọng nói quen thuộc của đối phương, họ há hốc mồm nhưng trong giây phút này họ không thể dừng lại được, thật sự là không thể dừng được. Thủy chỉ kịp nói:

– Ôi không! Không. Đừng xuất ra ngoài. An toàn, an toàn. AAAAAAA. Chết rồi …………… iiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii.

Bác sĩ địt phát cuối cùng rồi rùng mình xuất toàn bộ tinh trùng vào lồn Thủy, trong lúc buồi co giật vì xuất tinh thì lồn Thủy cũng co thắt lại rồi phun nước ầm ầm ra theo. Nước lồn theo khe giữa buồi vào vách âm đạo phọt thẳng ra ngoài như ống nước bị vỡ nhiều lỗ nhỏ li ti.

Thủy lấy tay gạt đánh “roẹt” một cái tấm rèm che sang một bên.

Thủy nhìn bác sĩ.

Bác sĩ nhìn Thủy.

Họ trân trân nhìn nhau.

Buồi vẫn giật giật trong lồn xuất những dòng tinh trùng cuối cùng.

Lồn vẫn co bóp liên hồi vì cơn sướng vừa mới tới chưa có dấu hiệu ngừng.

Rồi cả hai như đồng thanh:

– Ôi Bố!

– Thủy!

Rồi họ cùng nhìn xuống điểm va chạm giữa hai cơ thể, chỉ thấy ướt sũng, lông lồn, lông giái bệt lại với nhau. Điểm va chạm ấy vẫn còn rung rung vì tác động của cơn cực khoái ở buồi và lồn.

Phải đến nửa phút là không gian im ắng như tờ, chỉ có tiếng thở mạnh của hai người là phát ra tiếng.

– “Pực”, ông Tình rút buồi ra khỏi lồn con dâu, dòng tinh trùng trắng đục cũng theo đó mà trào ra khỏi cửa lồn.

Thủy lấy lại tinh thần, cô vội thu chân lại rồi chùm cái váy qua, ngồi thu lu trên giường gục mặt xuống gối. Cô không dám đối diện với bố chồng, người mà cô đã bầy đủ mọi cách để đuổi ông ra khỏi nhà và giờ đây gặp lại trong hoàn cảnh này, nhất là khi hai người vừa địt nhau một cách trần trụi nhất, cảm giác lâng lâng vẫn còn nguyên trong cô.

Còn ông Tình cũng ở tình trạng khó xử không kém gì Thủy. Ông không ngờ bệnh nhân Trần Mai Trang lại là đứa con dâu của ông, là vợ của thằng con trai út. Giờ ông không biết ăn nói với Thủy như thế nào, đối mặt với con trai ra làm sao. Ông rơi vào một trạng thái tinh thần phải nói là có phần hoảng loạn.

Kéo nhanh cái quần lên, ông chỉ dám nói đúng một câu rồi đi nhanh ra khỏi cửa:

– Bố xin lỗi!

Thủy thút thít khóc một mình trên chiếc giường khám bệnh.

—————

Ông Tình về phòng khám của mình, ông bần thần tựa hẳn người ra ghế. Trong lòng ông đang hoang mang hỗn độn. Cảm giác thoải mái khi vừa mới xuất tinh, nhưng hơn cả chính là cảm giác được địt một cách thực sự, được cắm buồi vào một cái lồn thực sự. Cái cảm giác mà đã 30 năm rồi ông mới có lại được. Kể từ ngày vợ mất ông chưa từng quan hệ tình dục với một người còn gái nào, kể cả là kiểu bóc bánh trả tiền. Ông giữ cân bằng sinh lý và giải quyết nhu cầu tình dục chỉ bằng cách thủ dâm. Trước là thủ dâm bằng hình ảnh lồn của các bệnh nhân mà ông khám, dạo gần đây có thủ dâm bằng cách nhìn lén cô con dâu cả địt nhau với chồng. Vậy thôi.

Nhưng oái oăm thay, oan gia ngõ hẹp, người mang lại cho ông cảm giác đó lại chính là cô con dâu út xinh đẹp, vợ của thằng Lưu mới chết chứ. Chỉ là vô tình thôi, nhìn biểu hiện của Thủy khi nhận ra ông thì ông cũng biết được rằng Thủy cũng như ông, không biết người địt mình lại là bố chồng. Sau chuyện này ông làm cách nào để đối mặt với Thủy đây. Rồi nhỡ ra Lưu biết chuyện thì ông sẽ phải ăn nói ra làm sao, thiên hạ biết chuyện thì ông chỉ nước treo cổ tự tử thôi, ai đời bố chồng lại đi địt nhau với con dâu, lại còn xuất tinh đầy vào lồn nó nữa chứ.

Cứ thế suy nghĩ lung tung như thế ông thiếp đi lúc nào không hay.

Tiếng chuông báo tin nhắn điện thoại làm ông Tình tỉnh giấc, cũng là 4h30 chiều, là giờ về của các bác sĩ làm thêm như ông. Là của bà Oanh. Ông tạm gác lại chuyện tày trời vừa xảy ra với mình rồi mỉm cười khi đọc tin nhắn, bà Oanh nhắn rất tình cảm: “Anh về thẳng nhà đi. Oanh về trước qua chợ mua đồ rồi qua nhà anh nấu cơm ăn nhé”

Ôi tình yêu đẹp quá đi thôi. Ông Tình chợt nghĩ đến những ngày đầu tiên mình gặp bà Oanh ở bệnh viện này: “Cái bà này, lúc đầu mình còn tưởng là đanh đá cá cày, hóa ra không phải, hì hì hì”.

Ông nhắn lại: “Ừ, Oanh đi cẩn thận. Anh đợi ở nhà”.

Nhắn xong ông đứng dậy, vươn vai một cái lấy lại tinh thần rồi đi xuống tầng hầm lấy xe máy.

—————-

“Anh lấy cho Oanh lọ mắm”

“Anh ăn mặn hay ăn nhạt, mà già rồi mình nên ăn nhạt đi một chút anh ạ”

“Thôi, anh để đấy Oanh làm, anh không biết làm đâu. Để đấy Oanh”

“Nhìn thôi là anh biết là ngon rồi”

“Anh lấy hộ Oanh bát đũa ra bàn ăn đi. Xong rồi đây”

“Anh có uống rượu không? Oanh không cấm anh uống rượu, nhưng anh chỉ được uống mỗi bữa một chén thôi”

“Nhìn Oanh kìa, mồ hôi lấm lem rồi. Oanh vất vả quá”

“Anh ăn nhiều rau vào”

“Không, anh đừng gặp cho Oanh, Oanh không ăn thịt mấy đâu, chỉ ăn rau thôi”

“Em no rồi”

“Ăn xong chúng mình đi tập thể dục buổi tối ngoài hồ đi anh?”

“Uh, đến chỗ mà anh tỏ tình với Oanh ấy, nơi đó sẽ là kỉ niệm của hai đứa mình”

“Vâng”

Có thằng Cu tên Zũng ở ngoài rình trộm nghe được tiếng bà Oanh nói với ông Tình ở bên trong. Thằng cu ấy ghé mắt vào nhìn, nó chỉ nhìn thấy nụ cười nở trên môi của ông Tình, chúm chím trên môi của bà Oanh. Nó đoán ông bà đang rất hạnh phúc giống như một cặp vợ chồng già bởi niềm vui, niềm hân hoan được thể hiện ra khuôn mặt của họ, ra giọng nói của họ và qua các hành động, cử chỉ mà họ dành cho nhau. Nó mừng cho “đôi trẻ”.

—————-

Lại một buổi tối trăng thanh gió mát nữa, lại vẫn ở chỗ cái eo phình ra của hồ Tây, nơi có một cây cầu nối từ đất liền ra giữa hồ, hai bên là chi chít những bông hoa sen hoa súng đang mùa nở rộ tỏa hương thơm ngát.

Đứng sát lại bên nhau, ông Tình cầm một tay bà Oanh rồi nhìn vào mắt bà:

– Oanh này, cảm ơn Oanh nhiều lắm.

Bà Oanh cũng nhìn lại:

– Sao cảm ơn Oanh?

– Vì Oanh nhận lời yêu anh. Anh hạnh phúc lắm. Đã quá lâu rồi anh mới có cảm giác này. Cảm giác được yêu.

Bà Oanh bẽn lẽn nắm chặt tay ông Tình:

– Oanh cũng thế.

Và rồi bà nhắm mắt lại để đón nụ hôn đầu tiên của ông Tình, nhưng chờ mãi không thấy cặp môi ấy chạm vào môi mình mà chỉ thấy có một bàn tay đặt vào cằm mình. Đó là lúc ông Tình ngắm kỹ khuôn mặt của người yêu. Khuôn mặt thanh tú, cao sang của người phụ nữ gốc Hà Thành ấy chỉ có một dấu hiệu của tuổi già, đó là vài nếp nhăn ở đuôi mắt, còn lại tất cả đều đẹp, đều hoàn mĩ hết. Làn da trắng ngần, đôi mắt to đen, trán rộng, mũi cao. Đôi môi hơi mỏng với độ rộng vừa phải, gò má cao, chiếc cằm nhọn.

Bà Oanh từ từ mở mắt, bà bắt gặp ánh mắt đắm đuối của người tình, họ nhìn sâu vào đôi mắt nhau, vì đang là buổi tối nên họ không thể nhìn thấy được trong con ngươi của họ đều có hình bóng của đối phương:

– Sao nhìn Oanh?

– Anh muốn ngắm Oanh thật kỹ, Oanh đẹp lắm. Anh yêu Em!

Ông Tình không xưng tên “Oanh” nữa mà đổi thành “Em”, đó là ngôn ngữ của giới trẻ bây giờ và ông không muốn mình trở nên quá già.

Vẫn nhìn sâu vào mắt ông Tình, bà Oanh cảm nhận được trong ánh mắt, trong lời nói đó đều là sự chân thật, giản đơn nhưng đậm tình, bà cảm động:

– Em cũng yêu Anh, Anh đừng phụ lòng em nhé. Đời em cô đơn lâu lắm rồi nay mới biết yêu lại. Đừng để em buồn.

– Anh hứa.

Và rồi nụ hôn ngọt ngào thực sự đến.

Đặt nhẹ đôi môi mình vào khoảng giữa hai làn môi đang hơi mở ra một chút của bà Oanh, ông Tình từ từ mở miệng ra để cho môi trên và môi dưới chạm nhau, ở giữa, răng của hai người cũng chạm vào nhau khe khẽ.

– Chụt, chụt, chụt, ưm ưm ưm.

Rồi cả hai đồng điệu há miệng to ra hết cỡ để lùa lưỡi sang khoang miệng đối phương, một ít nước bọt được truyền sang như để đánh dấu lãnh thổ họ là của nhau.

Rất nhẹ nhàng, ông Tình dịch người thêm một một chút nữa vào bà Oanh, tay ông vòng ra sau lưng bà rồi ôm lấy bà thật chặt để cho hai người chạm nhau ở nhiều vị trí hơn nữa, tất nhiên môi họ vẫn không rời nhau, vẫn đang trao cho nhau nụ hôn nồng cháy, mãnh liệt và khát khao.

Bầu vú bà Oanh chạm vào lồng ngực ông Tình, tuy cách nhau nhiều lớp vải nhưng khi chỗ phồng to ấy chạm vào ngực mình, chưa bóp nhưng ông Tình cũng đoán là bà Oanh có cặp ngực khá to, khá chắc.

Ẩn hông tiến về phía trước, ông Tình tì hạ bộ vào khoảng trên mu dưới rốn bà Oanh, vì ông cao hơn bà nên không chạm vào mu lồn của bà. Chỉ chạm vậy thôi nhưng dương vật ông đã cứng ngắc rồi. Trong không khí, trong hoàn cảnh này, mặc dù buổi chiều đã được no nê tình dục nhưng giờ đây nó cũng kịp lấy lại tinh thần mà chìa ra đòi được địt.

Rất tinh tường vì quá am hiểu sinh lý đàn ông, bà Oanh cảm nhận thấy cộm cộm ở bụng dưới, biết là ông Tình đang nứng, bà chợt có lời giải đáp cho câu hỏi mà mình vẫn đau đáu trong lòng kể từ khi biết mình manh nha có tình cảm với ông. Giờ thì bà đã biết: “ông vẫn còn xí quách”. Chỉ không biết là cái “xí quách” ấy tới đâu mà thôi.

Rời môi nhau ra vì họ đã hôn nhau khá lâu, cũng phải rời ra một chút thể thở, bà Oanh gục đầu vào vai ông Tình thỏ thẻ:

– Khiếp ……….. mới thế mà đã …………….

Ông Tình hiểu ý bà Oanh nói gì, ông cũng tinh tường không kém, chỉ hơi khịt mũi một chút thôi ông đã ngửi thấy cái mùi quen thuộc thoảng thoảng bốc lên từ phía bên dưới, mùi lồn. Nhưng có một cái gì đó rất đặc biệt, rất khác ở cái mùi này. Mùi là một thứ cực kỳ khó diễn tả vì con người không đủ ngôn ngữ để biểu đạt hết, ông Tình chỉ cảm nhận thấy mùi lồn này cực kỳ đặc biệt, nó khác khá nhiều so với mùi lồn của những người khác. Giờ đây ông chưa nhận biết được rằng, từ nay cho đến khi ông nhắm mắt xuôi tay về trời, ông sẽ bị nghiện một thứ, đó là mùi lồn bà Oanh, ông sẽ nghiện đến nỗi mà nếu không được ngửi cái mùi ấy trước khi đi ngủ thì ông sẽ thức cho đến tận sáng ngày hôm sau. Không dám nói ra cái nhận biết vừa rồi, ông Tình áp tay lên má bà Oanh ghì chặt đầu bà vào cổ mình:

– Mình về nhà đi Oanh. Anh muốn …………….

Nhưng ông chưa kịp nói hết câu thì đã bị một ngón tay đặt lên môi mình ngăn ông nói tiếp:

– Em chưa sẵn sàng. Hôm nay thế này thôi anh nhé.

Ông Tình không nói gì cả. Bản thân ông thực sự cũng chưa sẵn sàng. Tuổi không còn trẻ nữa, mọi thứ dù gì suy nghĩ cũng khác lớp trẻ bây giờ. Ông và bà còn phải làm rất nhiều việc để chính thức thuộc về nhau, có những quy củ đã là lối mòn trong đầu của những người sinh ra từ thời chiến tranh, ảnh hưởng của văn hóa phong kiến phương Đông rồi, dễ gì mà bỏ được. Họ lại ôm nhau, rồi lại hôn nhau. Nay chỉ thế thôi.

Vài chương nữa, à không, vài tháng nữa sau khi vượt qua các trở ngại của tình già, họ sẽ thực sự là của nhau. Lúc đó Cu Zũng tôi và các bồ tèo ở thiendia sẽ được chứng kiến một màn làm tình lay động trời đất giữa hai người mà nói theo ngôn ngữ kiếm hiệp chính là 2 bá chủ võ lâm về tình dục, giữa ông Tình – một chuyên gia đầu ngành về ….. LỒN và bà Oanh – một chuyên gia hàng đầu Việt Nam về …… BUỒI. Chờ nhé!

Ở xa xa kia, cũng có vài cặp đôi còn trẻ đang ôm nhau, hôn nhau.

Ừ nhỉ, nhìn cả dải đường ven hồ lúc này có cả chục cặp đôi như vậy, tất cả đều dịt lấy nhau, trong đó có cả cặp Tình – Oanh. Nhìn họ có khác gì những cặp đôi khác đâu nhỉ. Đúng rồi! Có khác gì đâu cơ chứ.

————-

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, đã 1 tuần kể từ ngày ông Tình khám lần thứ 3 cho Thủy, ông không thấy bất kỳ một động tĩnh nào từ phía Thủy. Khi bình tâm lại ông phân tích tình hình rồi cũng tự mình đưa ra kết luận rằng Thủy sẽ chẳng dại gì mà nói ra chuyện ông bị ông địt ở phòng khám. Dù sao tất cả chỉ là vô tình do số phận đưa đẩy hai người làm chuyện ấy, cả hai đều không cố tình phạm vào chuyện loạn luân bố chồng nàng dâu. Có thể chuyện này cả đời chỉ có hai người biết mà thôi.

Nghĩ mình đã phạm tội luân thường đạo lý, nhưng trong thâm tâm ông vẫn thực sự mong được tái “khám” cho Thủy một lần, thậm chí nhiều lần nữa. Mới hôm qua, lúc đi qua khu lễ tân ông chẳng ghé vào hỏi: “Trần Mai Trang có đặt lịch khám lại không cháu?” đấy thôi. Rồi ông có một nỗi buồn không hề nhẹ khi nhận được cái lắc đầu của cô y tá sau khi giở sổ ghi lịch đặt khám đấy sao. Về tâm lý mà nói, trước khi phạm tội thì rất sợ phạm tội, nhưng một khi đã phạm tội 1 lần thì sẽ không còn sợ có lần thứ 2, lần thứ 3 hay lần thứ n nữa. Và cũng chính vì cái suy nghĩ ấy đã đẩy ông đi xa hơn vào con đường loạn luân với các nàng dâu của mình.

Thủy thì đã thực sự rồi, còn với Vân, ông đã loạn luân chưa? Xin thưa là rồi, chỉ là chưa đến mức như Thủy mà thôi. Chẳng phải ông đã nhìn thấy Vân trần truồng làm tình mấy lần rồi sao. Thi thoảng ông vẫn nghĩ đến cái thân hình cong veo, uốn éo, nghĩ đến bầu vú bờ mu, nghĩ đến tiếng rên thống thiết lúc bị địt của Vân.

Chuyện với bà Oanh thì lại là một nhẽ rất khác, đó là tình yêu. Mạnh hơn cả vẫn là tình bạn – tình già giữa ông và bà ở cái tuổi xế chiều, đó là sự ấm áp khi con người ta về già cô đơn tìm thấy bầu bạn san sẽ niềm vui nỗi buồn. Còn tình dục chỉ là thứ yếu, hai người chưa đụng chạm vào những chỗ nhạy cảm của nhau bao giờ. Cả tuần nay ông bà lúc nào cũng quấn quýt bên nhau như đôi chim yến không rời, nhưng mới chỉ dừng lại ở những cái ôm, những nụ hôn mà thôi. Bà Oanh muốn ông chờ đến ít nhất là qua ngày 27/7 thương binh liệt sĩ, lúc đó bà sẽ trao cho ông tất cả. Ngày đó ông và bà sẽ ra nghĩa trang liệt sĩ, nơi đặt ngôi mộ của chồng bà để thắp cho ông nén hương và báo để ông biết bà đã trọn nghĩa vẹn tình với ông, đã nuôi nấng đứa con gái duy nhất của hai người trưởng thành, giờ là lúc bà muốn tìm hạnh phúc riêng của mình. Còn ông Tình thì cũng muốn chờ đến ngày giỗ tới của mẹ Phong – Lưu. Lúc đó ông cũng sẽ đến để báo cho bà biết rằng ông sẽ đi bước nữa.

Chắc là đến cữ, ông Tình hôm nay muốn được xuất tinh, ấy thế nên buổi chiều ông đã báo cho bà Oanh biết là hôm nay sẽ không về nhà mà muốn về nhà thằng con trai cả thăm mấy đứa cháu nội. Là thăm mấy đứa cháu nội chứ không phải thăm con dâu.

11h đêm hôm ấy, tại phòng ngủ của vợ chồng Phong Vân.

– “Anh hé cửa ra chưa?”, Vân vừa cởi quần áo vừa hỏi Phong, anh đã trần truồng sẵn rồi, đang nằm ngửa ra chờ Vân mút chim.

Ánh đèn ngủ được bật mờ mờ, hôm nay là ngày mà vợ chồng Phong Vân thực hiện kế hoạch gài bẫy ông Tình. Khi biết bố đến chơi và ngủ lại qua đêm, từ chập tối hai người đã có những cảm xúc khó tả, nửa muốn đêm nhanh đến, lại nửa muốn nó chẳng đến bao giờ.

– Rồi, yên tâm. Đúng như kế hoạch.

Vân trần truồng ngồi giữa háng chồng, chổng mông ra phía cửa phòng. Đây là lần đầu tiên cô ở vào hoàn cảnh như vậy, có chút gì đó háo hức, mong chờ xen lẫn hồi hộp. Chẳng gì cô cũng đang là người chủ động để cho người khác nhìn thấy mình trong hoàn cảnh hết sức là nhậy cảm.

– Bố ở ngoài cửa thì tín hiệu cho em biết nhé?

Nói xong cô gục mặt xuống ngậm vào buồi Phong và nhiệt tình thể hiện tất cả các kỹ năng mút buồi của mình. Vừa bú, vừa xoa hai hòn giái, còn đánh lưỡi mơn trớn không sót một mảng da buồi nào. Rồi như mọi lần, Vân còn nín thở đút sâu buồi trong họng nữa. Phong thích nhất màn này, không nhiều người đàn bà có thể làm động tác địt họng, phải học tập và trau dồi kỹ năng khá nhiều lần mới có thể làm được. Bạn cứ tưởng tưởng, nó giống như là động tác móc họng vậy, cảm giác đầu tiên chính là buồn nôn vì có dị vật đi vào trong họng. Nhưng qua nhiều lần khám phá, học hỏi và điều chỉnh các kỹ thuật, Vân có thể làm thành thạo động tác này. Thậm chí khi đầu buồi vượt qua thanh amidan chui hẳn vào trong họng, Vân còn thụt ra thụt vào vài lần giống như địt vào trong âm đạo rồi mới cho hẳn ra ngoài lấy hơi cho đợt tiếp theo.

– Sướng! Vợ mút buồi giỏi nhất thế giới luôn. Không kém mấy cô diễn viên sex đâu.

– “Soạp soạp sạp, oạp oạp oạp, thích không?” Vân nhả buồi ra nói mấy chứ rồi lại ngậm vào.

– Thích lắm, nữa đi vợ yêu.

Rồi Vân lại ngậm vào và tiếp tục, buồi chồng có độ to vừa phải, không phải căng mồm ra để ngậm, cũng không đến nỗi bé như kiểu quả ớt chưa đến họng đã thấy gốc. Vân rất thích được mút buồi chồng, chẳng thế mà ngày nào cô cũng phải mút ít nhất một lần trước khi địt, cái chất dinh dính ở đầu buồi luôn làm Vân nổi hứng tình.

Bỗng Vân thấy Phong nhéo một phát vào má mình, ngoảnh lên nhìn mặt thì thấy Phong hơi hất hàm ra phía cửa. Vân biết đó là tín hiệu báo có một bóng đen đang đứng ở cửa, là ông bố chồng của mình. Và cuộc chơi bắt đầu:

– Ngày nào chồng cũng phải cho em mút đấy. Em mút buồi của thằng Evant không thích, khiếp, nó to quá không vừa mồm em. Mỗi lần mút xong là như sái cả quai hàm.

Phong ốp hai tay vào mang tai Vân để dấn buồi vào sâu hơn nữa, anh đỡ tiếp lời vợ:

– Nó về Mĩ rồi còn gì, em hết cái để chơi rồi. Tìm được cái buồi khác chưa?

Vân lại nhả ra:

– “Chưa anh ạ. Đang tìm mà khó quá đây này”, nói xong Vân lại ngậm vào, cô vừa bú vừa ngoáy ngoáy cái mông, giờ lồn cô đang ngứa ngáy vô cùng, đang rất nứng vì cảm giác mình đang phô bày cơ thể cho một người khác nhìn vào.

– Từ từ rồi tìm. Nhưng nhớ thỏa thuận của vợ chồng mình không?

– “pực”, Vân nhả hẳn buồi ra rồi đứng hẳn dậy đi như cua lên phía mặt chồng rồi ngồi thụp xuống, “Em nhớ rồi, em chỉ yêu chồng thôi. Tìm của lạ để chơi chứ không được quên chồng phải không nào?”

Nói xong Vân ngồi thụp xuống mặt chồng, Phong bợ đít nói nốt câu: “Tốt, nào để anh liếm cái lồn nhiều lông này nào” rồi thè lưỡi đón cái lồn vừa mới hạ xuống.

– Ui za, lại được liếm lồn rồi. Sướng. À mà hôm nay anh có địt Uyên Nhi không? Lúc sáng em đi ngang qua phòng anh, nghe âm thanh lạ lắm đấy. Hihihihihihi.

– “Lách tách lách tách, sao em không vào?”

– Vào để Uyên Nhi ngượng à, em không muốn vì em mà làm hỏng cuộc vui của hai người.

Vân hẩy mông miết thật chặt cửa lồn mình vào mõm chồng.

Màn dạo đầu kèm với lời nói chuyện hết sức bất bình thường của vợ chồng Phong Vân. Tại sao lại như vậy? chuyện này phải giấu kín không để lọt ra bên ngoài chứ, nhất là khi hai người biết chắc là ông Tình đang ở ngoài. Đây hoàn toàn nằm trong kế hoạch của Phong và Vân. Sau khi nghe đoạn hội thoại vừa rồi, chắc ông Tình cũng hiểu được phần nào đời sống tình dục của vợ chồng người con trai. Phong Vân cố tình làm như vậy để dễ dàng cho việc thực hiện kế hoạch của mình với ông Tình. Để ông đỡ mặc cảm, để ông dần dần từng bước hiểu rằng nếu chuyện đó xảy ra cũng không làm ảnh hưởng đến đời sống tình cảm của vợ chồng, vì nó đã và đang xảy ra rồi.

Hết màn bú lồn, Vân nói:

– Giờ địt đi anh, em thèm rồi.

Phong lồm cồm bò dậy:

– Ban ngày chưa được ăn, tối thèm lắm phải không?

– Biết rồi còn hỏi, anh muốn chơi kiểu gì? Hôm nay đừng chơi lỗ đít, hôm nọ thằng Evant chơi trước lúc về Mĩ giờ vẫn còn hơi đau đây này.

Nói xong Vân thò tay xuống lỗ đít xoa xoa một cái như để an ủi vỗ về lỗ hậu. Cô quỳ xuống chổng mông hướng ra phía cửa khi nhìn thấy chồng đang chuẩn bị cho tư thế doggy:

– Địt kiểu chó đi em.

– “Sụt”, rất nhanh chóng Phong ấn đầu buồi đi vào lồn của Vân một cách dễ dàng vì lồn Vân đã có rất nhiều nước rồi.

Sau đó anh dập những phát lút cán, ngập hết buồi trong lồn mới rút ra. Vân la oai oải, la to như muốn cho người bên ngoài nghe rõ, thỉnh thoảng lén lút đánh con ngươi nhìn ra phía cửa, lấp loáng là bóng ông Tình đang ghé mắt nhìn chằm chằm vào bên trong, tay ông động động ở dưới háng, rõ ràng là ông đang thủ dâm, không lệch đi được.

Phong hai tay bám eo vợ làm điểm tựa dập liên hồi vào lồn Vân, sáng nay vừa chơi một phát với Uyên Nhi nên giờ chắc anh có thể kéo dài cuộc làm tình mà không sợ xuất tinh sớm, ấy thế nên Phong không thương tiếc địt thật mạnh. Với lại tính Vân anh biết, lúc địt Vân thích mạnh bạo, càng mạnh, càng hoang dại Vân càng thích.

– Ư ư ư ư ư. Em sướng. Nữa đi anh. Mạnh đi em thích lắm. Em thích địt mạnh.

– Mạnh này, dâm đãng này. Địt cho đau lồn luôn, cho chảy máu lồn luôn này. AAAAA. Chơi vợ là sướng nhất.

– Phành phạch, phành phạch, phành phạch. Địt cho em chảy máu lồn luôn đi. Càng mạnh em càng thích. Địt đi anh. Aaaaaaa. Chồng địt sướng, sướng lồn. Sướng hơn thằng tây.

Gần 10 phút liên tục trôi qua, khi đã mỏi chân thì Phong dừng lại, rút buồi ra khỏi lồn. Vân thay đổi tư thế lồm cồm bò hẳn dậy, rồi bật ngờ cô với tay lên công tắc điện ở đầu giường.

– “Tách”, ánh điện sáng trưng khắp căn phòng, tỏa cả ánh sáng ra ngoài khe cửa.

Rồi cả Phong và Vân đều cùng ngoảnh mặt ra phía cửa, cả hai đồng thanh:

– “Bố!”

Ông Tình bất ngờ đứng như trời chồng trong giây lát, chiếc quần ngủ tụt đến đầu gối để lộ cái dương vật to đùng đang cứng ngắc chỉa thẳng về phía giường ngủ, tay ông vẫn đang nắm chặt nó.

Ba đôi mắt chiếu vào nhau trong khoảnh khắc độ 3 giây đồng hồ.

Rồi ông Tình kéo thật nhanh quần mình lên rồi tức tốc khuất dạng ở khe cửa. Tiếng bước chân ông chạy lên phòng thình thịch mà ở dưới Phong và Vân còn nghe rõ.

Không gian im ắng trở lại, Vân mở lời trước:

– Để em lên phòng bố. Giờ mới bắt đầu bước 2, là việc của em.

Phong gật đầu:

– Bố là người mà anh tôn trọng và yêu quý nhất cuộc đời này. Cả đời bố hy sinh vì hai anh em anh. Em lựa lời mà nói với bố, đừng để bố khó xử. Nếu bố không đồng ý thì em nên nói hết tất cả sự thật cho bố nghe, để bố đỡ áy náy.

– Vâng em biết rồi. Thôi em lên đây. Anh đừng mặc quần áo, tí xuống em đền.

Nói xong Vân mặc một cái vay hai dây mỏng dính vào người, cô cố tình không mặc áo lót và quần lót.

— Hết chương 11 —​

Loading...
Content Protection by DMCA.com