Những người điên

Nguyên tác: Điên.
Author: takarinchan
Stastus: one shot
Rating: T
Category: Gay story, shounen ai
Summary:

Bạn thân mến.

Đã khá lâu tôi không vào các diễn đàn tôi đã từng tham gia, cũng không biết bao nhiêu fic mới đã xuất hiện nữa. Cũng đã khá lâu tôi không up fic. Thời gian chắc đã bào mòn ký ức của các bạn đã từng đọc fic của tôi rồi *cười*

nguoi_dien

Đã khá lâu rồi tôi không thể cười một cách thật sự như ngày xưa đã từng cười. Chị tôi thì nhận xét: “Mày cười như một thằng điên”. Và tôi, không thể hiểu nổi là mình có điên không nữa. Thực ra, để biết về bản thân mình một cách rõ ràng thì quả là khó. Bạn đã biết rõ về bản thân mình chưa?

Tôi viết fic “Những Người Điên” như một chiêm nghiệm về quãng thời gian chát mặn vừa qua tôi đã đau đớn đi hết. Tôi cũng viết fic này để nói với các bạn rằng, chúng tôi, ngoài những mảng màu hồng mơ mộng lãng mạn đẹp đẽ các bạn thấy ở một số fic ra, còn có những mảng tối buồn bã và cay đắng. Tôi muốn các bạn thấy một phần, một phần thôi cái mà tôi đã thấy. Cái khoảnh khắc biết hạnh phúc của mình là quá đỗi xa xôi. Rất đỗi xa xôi.

Xin cảm ơn bạn, nếu bạn đã đọc đến hết dòng này và hết câu chuyện này.

takarinchan

Thân tặng Tuấn.
Và gửi cho Bin, dù bạn đang ở bất cứ nơi nào.



Những người điên 

_“Này, em có điên không?”


Em đã bất ngờ hỏi như thế vào một buổi chiều đầy nắng. Cái nắng bất ngờ khi mùa hạ đã tới lâu rồi mà trời vẫn mãi âm u. Em nói câu đó với vẻ mặt rạng rỡ, em cười rất tươi, chiếc áo màu vàng rực lên làm em trở nên trắng đến nỗi yếu ớt, trắng đến mức nhạt nhoà trong mắt tôi. Và em lại nói như vậy… Thật là một câu hỏi… điên điên. Tôi bật cười: 

_“Không. Em hơi điên thôi. Ít ra là chưa điên bằng một số người.” 

_”Vậy là em có điên.” Em cắn môi, tỏ vẻ trầm ngâm _“Có người nói em là đồ điên.” 

_“Kệ đi !” Tôi cúi xuống đi nét chì cuối cùng trên bức tranh _“Em điên là việc của em. Mà kiểu điên của em cũng dễ chịu đấy chứ. Ít ra là anh thích nó. Nhỉ ?” Tôi nháy mắt với em. 

_“Cảm ơn anh!” Em hôn “Chụt!” một cái vào má tôi nhanh như chớp. Và rồi em nhảy vụt đi như một con chim nhỏ. Chú chim ấy không đẹp, nhưng chợt làm tôi thấy vui đến nao lòng. 



* * *



Tôi kể với Tuấn về em, Tuấn cũng bật cười khi nghe tôi kể đến đoạn em nói mình điên. Rồi Tuấn cũng vụt trầm ngâm: 

_“Thế, tụi mình có điên không nhỉ?” 

_“Ai mà biết.” Tôi đùa, _“Có thể cậu cũng điên khi cặp với tớ. Hoặc có thể tớ đã điên khi đi yêu cậu?” 

_“Vậy có bao nhiêu người điên cả thảy?” Tuấn cười hỏi và bẹo má tôi. 

_“Nhiều lắm…” Tôi cười thật khẽ, _“Mỗi chúng ta, ai cũng có một phần điên…” 




* * *



Tôi không biết em điên hay không. Nhưng tôi biết người khác sẽ cho là em điên. Mà chắc là em điên, em điên thật rồi. 



“Bốp!!!”






“Mày điên rồi !!! Đồ bệnh hoạn !!!”





Một tiếng chửi rủa vang lên làm tan không khí lạnh lẽo của một ngày lạnh giữa mùa hạ. Em ôm mặt, mắt nhìn trừng trừng vào những người phía trước mặt. Nhiều, nhiều người lắm. Bố em, mẹ em, họ hàng em, họ vây lấy em, chăm chú nhìn em. Tôi tưởng em sẽ khóc (một người bình thường sẽ khóc). Nhưng em cười gằn, em dằn từng tiếng một: 

_“Con – không – điên!” 

Họ giận dữ nhìn em, họ giơ tay lên định tát em thêm một cái nữa, họ tát. Và em lại chúi người vì cái tát đó. Em gào lên, uất ức: 

_“Con không điên! Cháu không điên! Yêu! Yêu một thằng con trai mà là điên à? Thế thì mọi người điên hết rồi! Điên cả rồi!” 

_ “Nhốt nó lại!” Người phụ nữ hét lên, và rồi họ – những người tỉnh táo ấy – tóm chặt lấy em, mặc cho em vùng vẫy và la thét, họ đưa em vào một nơi trắng xoá, tôi thoáng đọc được những chữ cái to đậm trước khi mắt mình nhoè đi: 


“Khoa thần kinh”.





* * *



_“Nó không điên.” Tôi vừa khóc, vừa bấu chặt lấy vai Tuấn và nói, _“Nó không điên thật mà.” 

_“Tớ biết.” Tuấn ôm nhẹ vai tôi, _“Tớ và cậu đều biết điều đó. Nhưng bây giờ việc cần làm không phải là khóc. Cậu có đi thăm nó không ?” 

_“Có…” Tôi nấc lên, _“Tớ sẽ đi.” 

_”Vậy tớ sẽ đi với cậu.” Tuấn vuốt vuốt tóc tôi, _“Để tránh những người điên.” 




* * *



Tôi hỏi thăm thì mới biết, em đã được chuyển về nhà. Tôi tìm đến nhà của em. Con đường ấy gập ghềnh đến nỗi làm tôi phải ôm Tuấn mấy lần mới hết cảm giác khó chịu trong lòng. 

Họ nhìn tôi lạnh lùng khi tôi chào họ. Khi biết tôi đến thăm em, họ càng lạnh lùng hơn. Họ đưa chúng tôi vào căn nhà được dựng tạm lên sau vườn. Rồi họ bỏ mặc tôi và Tuấn đứng trơ trọi nơi đó. Tôi nhìn quanh quất, và rồi, tôi thấy em… 

_“Nhật!” Tôi gần như gào lên, _“Sao thế này?” 

Em mỉm cười yếu ớt với tôi, rồi khẽ rút chân vào trong, em cố giấu, kể cả những tiếng loảng xoảng do hai sợi xích gây nên. Riêng đôi tay thì em không giấu nổi. Tôi ngồi thụp xuống, nguyền rủa: 

_“Điên rồ! Một lũ điên! Điên thật rồi!” 

_“Anh… lại nguyền rủa ngoa ngoắt nữa.” Em bật cười nho nhỏ. _“Kệ đi, em chịu được.” 

_“Một lũ điên!” Nước mắt tôi rơi, _“Em…” 

_“Em chịu được.” Em mỉm cười khẳng định lại, _“Nhưng mà… Em mệt mỏi quá. Có cách nào để thoát khỏi mệt mỏi không ?” 

_“Họ xích em thế này từ bao giờ ?” Tuấn ngồi xuống cạnh tôi, mắt tối lại. 

_“Được một tuần… Mới được một tuần thôi.” Em cười, chữa lại lời. _“Anh là người yêu của anh Linh hả?” 

_“Gọi công an.” Tuấn lạnh lùng, _“ Tốt nhất nên gọi thêm bác sĩ thần kinh.” 

_“Em không muốn.” Em nói, _“Họ là bố mẹ em.” 

_“Mọi chuyện là thế nào?!” Tôi run rẩy nắm lấy bàn tay gầy guộc của em. 

_“Là em come out.” Em cười, xịt mũi, _“Em cho họ biết em – một thằng con trai – yêu một thằng con trai khác. Chắc lúc đấy do em điên bất chợt. Em vốn hơi điên mà.” Em phì cười. _“Chỉ hơi buồn là cậu ấy cũng bỏ rơi em rồi. Chắc cậu ấy cũng sợ một thằng điên.” 

_“Đừng cười nữa!” Tôi kêu lên, _“Em là đồ điên! Em biết mà vẫn cứ làm?! Em biết là không ai chấp nhận con người thực của em. Vậy mà em vẫn cứ làm! Và bây giờ, em bị đá! Điên rồ!” 

_“Có bao giờ anh cảm thấy mệt mỏi khi sống mãi dưới lớp vỏ bọc này không?” Em cụp mi mắt, nhìn buồn bã. 

_“Anh cũng điên.” Em nói tiếp sau khi thấy tôi im lặng, “Sống như thế cũng là điên.” 

Tôi định mở miệng nói điều gì đó, nhưng tôi không kịp nói, một tiếng quát giận dữ đã cắt đứt tất cả: 

_“Cút! Chúng mày cút hết đi!!!” 

Người phụ nữ hôm trước hiện ra, bà ta xua đuổi tôi và Tuấn ra khỏi căn nhà. Những tiếng chửi rủa ngập đầy không gian khiến tôi không thể nghe thấy em nói gì, tôi chỉ kịp nhìn ánh mắt đầy day dứt và nụ cười héo hắt của em. 

_“Bọn điên! Lũ pêđê! Cút đi!!!” 



* * *



Một khoảng thời gian dài sau đó, tôi không gặp em. Đến cả khi Tuấn nói muốn chia tay với tôi để yêu một người khác (tôi đã tự lý giải bằng cách nghĩ là cậu ấy vô cùng tỉnh táo và lý trí, có lẽ chưa khi nào cậu ấy có những lúc điên như tôi, cậu ấy lại thuộc dạng người có sức hút, vì vậy chẳng cô đơn bao giờ), em cũng không ở bên cạnh để làm em trai bé nhỏ dỗ dành tôi. Lâu… thật là lâu… Tôi chỉ nghe được tin em đã bỏ trốn. Trốn đi đâu thì tôi chẳng biết. Tôi vẫn hay lên mạng check mail và để nick yahoo luôn sáng chờ em. Tôi vẫn chuyển tiền cho em qua tài khoản ngân hàng. Tôi vẫn hy vọng ở một nơi nào đó, trong một không gian nào đó, em sống tốt. 

Vào thời gian ấy, tôi cũng đã lớn dần lên, cũng bắt đầu suy nghĩ về sự điên rồ của em, của tôi, của họ. Tôi không còn căm giận và hận thù nữa. Tôi tha thứ cho tất cả. Tất cả chúng ta ở những thời điểm nào đó của riêng mình đều điên rồ. Tôi cũng đã từng điên sau khi Tuấn chia tay với tôi, tôi cũng đã từng điên khi nghĩ đến em – một kẻ điên. Có điều tôi điên bằng rượu và bằng việc qua đêm với một kẻ nào đó tôi quen. Còn em, còn Tuấn, còn mọi người, điên như thế nào? 

Chúng ta điên, chỉ vì chúng ta quá cô đơn trong cuộc sống này. Chỉ vì thật khó để tìm được một người thấu hiểu chúng ta (ngay chúng ta còn không hiểu nổi chúng ta). Chỉ vì thật khó giải thích được sự căm ghét đối với những gì ta không thấu hiểu cũng như sự yêu thương với những gì ta đã quá quen thuộc. Chỉ vì chúng ta sợ hãi quá nhiều thứ. Lạ lẫm với quá nhiều thứ. Đứng xa xăm và nhìn ngắm một cách lạnh lùng với quá nhiều thứ. Phán xét một cách rồ dại và mù quáng với quá nhiều thứ. Vì chúng ta không thể cảm thông và chấp nhận những gì không “bình thường”. Điên là một cách trốn tránh những gì ta căm ghét, những gì ta sợ hãi, những gì ta khao khát. 

Và rồi tôi hiểu, em, tôi, tất cả, chẳng ai điên cả. 

Hết thảy, đều tỉnh táo với sự yếu đuối đến đau lòng. Con người, có rất nhiều lúc yếu đuối. Yếu đuối đến mức đáng ngạc nhiên. Có phải vì chúng ta quá khát khao hạnh phúc cho bản thân nên chúng ta đã làm tổn thương bất kỳ người nào khác có thể khiến chúng ta bị tổn thương? Có phải vì tại chúng ta là con người?…

Tôi đã chờ em. Chờ lâu lắm. Rồi cũng đến lúc tôi lờ mờ tìm thấy em từ những câu chuyện của một tác giả mới trên mạng. Tôi định chờ em nữa cơ, vì nick yahoo tôi vẫn để sáng. Nhưng rồi tôi không thể, tôi nhớ em. Tôi bèn gửi một cái mail đến nick em dùng trên các forum: 

_“Anh nhớ em, một – người – điên ạ..” 

Vậy là đúng như ước muốn của tôi, em vẫn sống tốt… 

_“Anh cũng điên vậy thôi. Cảm ơn anh vì đã nhớ đến một người điên. Em cũng nhớ anh. Nhưng bây giờ em không điên lắm nữa đâu. Vì em đã không còn một mình nữa rồi. Hẹn gặp lại anh. Cứ để nick yahoo sáng nhé. Một lúc nào đó em sẽ quay lại chào anh.” 

Tôi bật cười, nhấn phím delete xoá nick Tuấn trong hộp chat. Bây giờ, tôi sẽ đi tìm người giúp tôi hết cơn điên này. 


End

Content Protection by DMCA.com