Ở Nhà Một Mình…

Loading...

Nguồn Trường Tồn

Đêm hôm đó mẹ và dì của tôi đi Huế chơi một tuần và tôi phải lên nhà dì ngủ trông nhà trong ba ngày… Ngày đầu tiên tôi ngủ bình thường… đến này thứ hai thì chuyện lạ xảy ra… Lúc đó là khoảng một rưỡi ngày 13/4, tôi vừa về đến nhà dì, bước vào nhà thì thấy ở trong nhà có dấu giày đàn ông có lẫn bùn đất. Tôi nghĩ thầm ” đéo bít thằng nào vô ý thức thế, vào nhà mà ko bỏ giày ra” nhưng rồi tôi mới chợt nhớ ra nhà thì bình thườg chỉ có mỗi dì và đứa em họ của tôi ở đó, chú thì mất lâu rồi và nhà cũng chỉ có 1 bộ chìa khóa mà bộ chìa khóa vẫn ở trong túi quần của tôi…

o nha

– Vật thì ai đã vào nhà ??? – Câu hỏi hiện lên trong đầu tôi và tôi nghi nhà có trộm nên đi khắp nhà kiểm tra thì ko thấy gì và ko thấy mất mát gì nên tạm quên đi…

Đêm đó tôi ko ngủ đc, trong đầu cứ suy nghĩ mãi về dấu giày ở trong nhà vừa rồi… Ko ngủ đc, nghĩ mãi cũng chán nên tôi bật máy tính lên onl xem phim, đang ngồi xem thì con chó con nhà tôi bỗng sủa ầm lên, tôi quay ra mắng mãi mà ko nó ko chịu im… Tức quá tôi cầm cái gậy lên định cho con chó một trận thì nó chạy vào gầm giường trốn và kêu lên ăng ẳng. Tôi nghĩ thầm “con này cũng biết sợ đòn ấy nhỉ”, đang nghĩ và định quay lại bàn máy tính xem phim tiếp thì con chó lại sủa ầm lên và nhảy bổ vào cái gương, đang tiện cái roi trên tay, tôi liền vụt cho nó mấy cái mà nó vẫn ko chịu im. Thấy làm lạ, tôi đi vào túm lấy nó thì chợt sững người lại vì tôi thấy trong gương, chỗ cái cửa ra vào có một bóng người, rõ ràng là một bóng người đứng ở đó nhìn vào nhà qua lớp kính mờ mờ đó…

Hoảng quá, tôi buông con chó ra, vơ lấy cái gậy và hỏi lớn ai đấy. Khi tôi lên tiếng thì cái bóng chạy vụt đi và con chó cũng ko sủa nữa mà chỉ gừ gừ trong cổ họng. Lúc đó tôi nghĩ là trộm, nên chưa dám mở cửa, mà chỉ ngồi trong nhà hét ra, một lúc sau ko thấy cái người đó quay lại, tôi nghĩ chắc là trộm và nó nghe thấy tiếng ng ở nhà nên bỏ đi rồi… Xem phim tiếp đc một lúc thì con chó nhà tôi lại bắt đầu gầm gừ rồi lông cổ nó dựng đúng hết lên, nó sủa ngày một gắt hơn, tôi theo phản xạ nhìn ra cửa thì ko thấy gì cả. Quay lại dỗ con chó thì tôi thấy nó càng sủa gắt hơn. Tôi nghĩ “ Hay con chó này bị điên”… Kệ cho nó sủa đc mộtlúc thì tôi thấy con chó chạy vào gầm ghế chỗ tôi đang ngồi rồi rên lên ư ử như nó sợ một cái gì đó, mắt nó ko rời khỏi gương. Tôi nhìn theo nó và chợt lạnh toát cả sống lưng khi mà cảnh tượng tôi thấy trong gương hiện ra rỗ mồn một ngay trước mắt tôi…Ở phía ngoài cửa, chỉ cách chỗ tôi ngồi khoảng hai mét là một bóng người,bóng của 1 người đàn ông đứng giữa cửa đang nhìn chằm chằm vào nhà… Lúc này tôi lấy hết can đảm cầm lấy gậy, đi ra gần phía cửa. Cái bóng vẫn đứng ngoài cửa…

Tôi cầm vào nắm đấm cửa và mở ra. Ko dám nhìn mà lấy tay vung gậy vụt loạn xạ với hy vọng sẽ trúng một cái gì đó nhưng ko, cái gậy trên tay tôi chỉ vụt vào khoảng không… Tôi ngẩng đầu lên, thật kinh ngạc là trướ mặt tôi chỉ là một màn đêm yên tĩnh… Một sự tĩnh lặng đến đáng sợ… Lúc này tôi nghĩ : “Nhà thì ở tầng hai, chìa khóa thì mình cầm, mà vừa mới đây thôi nó còn đứng đây,thế mà mở cửa ra đã ko thấy đâu, thế thì nó chạy đi đằng nào mà nhanh thế, ko lẽ nó nhảy xuống…??”. Đang nghĩ linh tinh thì tôi nhớ ra con chó, từ lúc tôi mở cửa ra, đã ko thấy con chó đâu cả, bình thườg nó hay lăng xăng chạy theo chân mình lắm mà. Tôi quay vào nhà tìm con chó nhỏ và ko quên khóa cửa lại… Với tay tắt máy tính đi, tôi ngồi ôm con chó nhỏ và xâu chuỗi tất cả mọi chuyện lại “ Sáng đi mình khóa cửa rất cẩn thận, nhà ko có dấu cậy phá… thế thì dấu giày ở đâu ra, và bóng người đàn ông đứng ngoài cửa vừa rồi là ai…??? Tại sao mấy hnay trời nắng nóng ko mưa mà dầu giày lại có bùn…???” . Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu tôi và tôi chợt nhớ ra rằng dấu giày chỉ có ở giữa nhà và chân cầu thang lên gác xép rồi mất hẳn, thế nó đi vào nhà bằng gì và tại sao chỉ có dấu chân đi vào mà ko có dấu chân đi ra… Lúc này mọi nghi vấn của tôi đổ dồn về phía cái gác xép…

Tôi ngước lên nhìn chằm chằm vào cái gác xép tối om ấy như thể trên đó có cái gì đó đang hút lấy ánh nhìn của tôi vậy… Và đúng lúc đó con chó lại sủa ầm lên, lần này theo phản xạ tôi nhìn ra phía cái cửa thì ko thấy gì, nhìn lên gác xép cũng ko có gì lạ… Tôi ôm con chó và vuốt lông ở cổ nó để trấn an nó thì ko thấy nó sủa nữa mà kêu ư ử và nhìn về phía cái cửa phụ ở bên hông nhà … Tôi nhìn theo nó thì thấy cái người vừa nãy đang đứng ngoài đó, vì tôi tắt đèn nên trong nhà tối om và nhờ ánh trăng với ánh đèn đường bên ngoài chiếu vào nên tôi nhìn rất rõ đó là một người đàn ông cao và gầy, đang nhìn chằm chằm vào trong nhà. Lần này tôi khom người xuống và đi thật nhẹ về phía cánh cửa, đi như bò dưới đất và đến gần cánh cửa đó thì tôi ko dám đứng thẳng dậy mà dựa lưng vào cửa, hít một hơi thật dài… Lấy hết can đảm quay người lại và từ từ đưa mắt lên chỗ tấm kính…

Khi mặt tôi ngang tầm vs tấm kính thì … Ngay trước mặt tôi là một khuôn mặt, tuy là kính mờ nhưng do ở khoảng cách gần, tôi có thể nhìn rỏ đó là khuôn mặt của một người đàn ông tầm trung niên đang áp sát vào tấm kính, ngang tầm với mặt tôi và chỉ cách tôi một tấm kính mỏng manh… Hai mắt của ông ta đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào mặt tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Tôi giật mình kinh hãi rồi ngã bật ngửa người ra và chạy lại với tay bật công tắc đèn rồi nhìn lại thì lão ta ko còn ở đấy nữa. Đêm đó tôi ko dám ngủ, bật hết tất cả đèn trong nhà, bật nhạc và lên giường nằm mà ko dám ngủ, trong đầu tôi vẫn bị ám ảnh bởi cái ánh mắt đó, đôi mắt cứ hiện ngày một rõ dần trong tâm trí của tô, một đôi mắt đỏ ngầu, ko như mắt người, ko hề có màu đen hay trắng gì cả mà chỉ có một màu đỏ tươi như máu… Ko ngủ đc nên nằm nghe nhạc và đọc truyện để quên đi ánh mắt ma quái ấy, muốn chạy ra ngoài lấy xe đi về nhà nhưng sợ bây giờ mà ra đó lỡ đâu nó đúng ở ngoài đó thì toi nên thôi ko dám ra nữa…

Tôi nằm được một lúc thì có tiếng giày vang lên ở ngoài hành lang… Tiếng đế giày cao su đi trên mặt đất vang lên đều đặn “ Cộp Cộp…” . Tôi ko dám nghe và tự dặn mình là ko đc để ý đến nó nữa,chạy ra phía máy tính bật to nhạc lên hy vọng sẽ át tiếng giày ấy đi nhưng ko, tiếng giày vẫn vang lên đầy thách thức và tôi có cảm giác như như nó đang ở ngày bên cạnh tôi vậy…

Lấy hết can đảm mở cửa nhìn ra thì hành lang ko một bóng người… Tôi đang định chạy xuống sân lấy xe nhưng từ nhà xuống sân còn phả chạy qua cái cầu thang dài nữa… Đang phân vân thì tiếng giày lại vang lên ở cái cầu cầu thang đi lên nhà. Hoảng quá tôi đóng và khóa chặt cửa lại và leo lên giường… Tiếng giày vẫn đi lại đều đều ở ngoài hành lang… Tôi nằm trùm chăn một lúc thì thiếp đi cho đến khi đồng hồ báo thức reo báo là 6h30 sáng… Tôi bật dậy, đánh răng rửa mặt và chợt nhớ ra chuyện đêm qua, tôi chạy nhanh ra cửa và mở toang cánh cửa ra. Tôi kinh hãi lùi lại rồi ngã cả xuống sàn nhà… Trước mắt tôi là ngay trước cửa có rất nhiều dấu giày dính đầy bùn đất và ngay trên tay nắm cửa và mặt kính cũng có bùn, rất nhiều bùn và cả máu nữa… Tôi ngồi xuống, mồ hôi toát ra như tắm và nghĩ rằng nếu như đêm qua mình ko khóa cửa thì bây giờ mình sẽ ra sao, mình có còn đc ngồi đây để chứng kiến những thứ này ko…

Joker J.G – Người Kể Truyện Ma

Content Protection by DMCA.com