Phi Công Của Mẹ ( Siêu Phẩm ) – Truyện Hay Cực Hay

Loading...

Chap 2

Thật ra, chính xác hơn, biến cố ấy xảy đến vào lúc còn 2 tháng nữa trước khi tôi kết thúc học kỳ năm lớp 8, chuẩn bị bước vào kỳ nghỉ hè …

Là con một trong nhà, tôi “may mắn” được thừa hưởng cái gen lùn từ ba. Đã vậy, mẹ lại rất yêu thương cưng chiều tôi, và mẹ lại nấu ăn ngon bá cháy (con gái quê đảm đang mà). Bởi vậy mẹ đã thành công trong sự nghiệp … vỗ béo tôi. Tuy không đến nỗi như lợn nhưng tôi cũng hơi mập một tý, mặt phúng phính. Mẹ lại coi tôi như đứa trẻ con, lớn rồi mà còn kêu tôi “bé Nam” nhiều khi tụi trẻ con trong xóm cứ chọc ghẹo tôi vì chuyện đó.

Mà thường những đứa tướng tá không đẹp như tôi hay bị ăn hiếp. Lúc bé xíu tôi chỉ lủi thủi có một mình, may sao khi tôi lớn lên chút nữa khoảng 8 tuổi, họp lớp 2 thì tôi có một người bạn mà sau này có thể coi như người anh cực kỳ thân thiết, đó là anh Vũ.

Anh Vũ không phải người ở đây. Nhà anh ở một vùng quê còn sâu xa hơn nữa, rất nghèo khổ, nhiều nhà còn không có điện, nước sạch. Thật tình cờ, giống như mẹ, anh Vũ học đến lớp 8 (13-14 tuổi) thì phải nghỉ học theo người chú đi kiếm sống, sau đó đến xã tôi sống, làm nghề phụ hồ để có tiền gởi về cho mẹ anh, người vẫn đang cắm mặt làm thuê làm mướn ở quê kiếm từng bữa ăn. Ba anh Vũ thì đã chết từ lâu. Hai chú cháu tới đây đầu quân cho ông thầu xây dựng tên B. Tay này rất giàu, lại là giang hồ cộm cáng. Vợ với đám em ổng thì cầm đồ, cho vay lãi, cá độ bóng đá, ghi đề. Dù tôi sống ở vùng quê thì cũng có tệ nạn và giang hồ như những nơi khác thôi.

Họ thuê một phòng trọ ộp ẹp của dì Vân gần nhà tôi để ở. Ban ngày thì đi làm phụ hồ, thợ xây cho ông B. Chú anh Vũ tay nghề rất khéo, không lâu sau được làm thợ chính, vừa làm vừa dạy nghề cho anh Vũ. Được mấy năm, khi anh Vũ tay nghề cũng khá rồi thì xui thay, ông chú té từ dàn giáo xuống, phải về quê nằm cho vợ con nuôi. Từ đó anh Vũ sống trong căn phòng trọ với người bạn phụ hồ khác.

Loading...

Anh Vũ lớn tôi 8 tuổi. Khi tôi lần đầu biết anh, thì anh đã 16 tuổi. Tuy là phải vào đời , đi làm sớm, nhưng khi ấy anh Vũ cũng chưa phải hết trẻ con. Lần ấy tôi qua nhà dì Vân chơi với thằng cu Tửng, ngồi ở đó đọc truyện Doraemon, anh Vũ đi làm về ngưòi còn dính vôi vữa dòm qua vai tôi đọc ké. Rồi anh hỏi mượn tôi. Tôi có rất nhiều truyện vì khi chở tôi đi học mẹ mua cho tôi mỗi tuần mấy quyển lận. Tôi vui vẻ cho anh mượn. Anh đọc say mê. Về sau anh còn mượn tôi nhiều truyện khác nữa.

Vì lớn hơn tôi nhiều, thấy khuôn mặt tôi bầu bầu dễ thương và biết tôi hay bị ăn hiếp do không có anh chị lớn, nên anh Vũ coi tôi như em trai vậy. Tôi rất thích chơi với anh vì anh “bảo kê” tôi và chỉ tôi nhiều thứ. Anh dạy tôi đá banh, bóng chuyền này nọ nhưng tôi cục mịch quá chỉ học được món làm thủ môn để ở yên một chỗ cho đỡ … mệt. Khi nào rảnh, anh còn làm diều cho tôi thả, dạy tôi nuôi dế, làm xe từ hộp thuốc lá, anh còn lén dẫn tôi ra con sông nhỏ gần nhà rồi tập bơi cho tôi, tôi biết bơi là nhờ vậy. Từ khi chơi với anh Vũ, mấy đứa hay ăn hiếp tôi cũng thấy anh lớn nên không còn ăn hiếp tôi nữa. Ngược lại, có truyện gì hay, mới tôi đều chạy kiếm đưa cho anh mượn (dù được chừng 2 năm thì anh chán không đọc truyện nữa, còn tôi sau này vẫn ghiền manga, anime). Vườn nhà tôi rộng, cây trái nhiều, ổi, xoài, mận, mấy chục gốc nhãn. Từ khi các cậu và ông bà ngoại đi không ai chăm sóc nhưng chúng vẫn ra trái tự nhiên. Tôi thường hái cho anh ăn, anh rất thích và cảm ơn tôi vì tiền bạc anh làm ra ít, có đâu mà mua trái cây ăn?

Thời gian thấm thoát trôi qua. Lúc này khi tôi 14 tuổi thì anh đã 22 tuổi rồi, Vũ đã hoàn toàn là một thanh niên trưởng thành. Dù ít chơi với tôi hơn trước, do anh đi chơi nhiều hơn với đám bạn cùng trang lứa nhưng hai anh em vẫn rất thân thiết.

Tôi không có thay đổi nhiều về hình dáng nhưng anh Vũ thì ngược lại. Vũ càng lớn càng đẹp trai. Gương mặt anh nam tính, góc cạnh, đôi mắt sáng. Anh có một nụ cười tươi rói với hai hàm răng trắng, đều tăm tắp. Tóc anh hớt cao, cạo sát vào hai bên tai nhìn nó không trẻ trâu mà trái lại, rất sáng sủa và có style. Phải bươn chải kiếm sống từ sớm với nghề thợ xây, dầm mưa dãi nắng đã luyện cho anh có một làn da rám nắng, đẹp một cách khỏe mạnh. Anh cao chắc phải 1m85, đôi vai rộng rắn rỏi, hai tảng ngực vuông vức căng phồng như vẽ bằng bút, cả người anh cuồn cuộn cơ bắp, bụng 6 múi hiện rõ như một người mẫu fitness dù anh không có một ngày trong phòng gym. Tuy vậy, anh cũng rất thích chơi thể thao. Các buổi chiều đi làm về anh đều tụ tập với đám trai tráng khác đá banh, đánh bóng chuyền. Anh Vũ chơi cái gì cũng giỏi nhưng môn bóng chuyền “phủi” thì anh có tiếng ở xã. Thể hình cao lớn, anh chơi vị trí tấn công toàn nhảy cao hơn lưới và đập “ rầm rầm” như đại bác công phá, khiến ai nấy đều lắc đầu lè lưỡi. Tôi cũng thường coi anh đánh độ nhè nhẹ vui vẻ kèo nước, chầu nhậu lẩu v…v Trong thâm tâm tôi, anh Vũ không chỉ là người anh mà còn là thần tượng của tôi.

Như đã nói từ đầu, có một biến cố xảy đến khi còn hai tháng nữa là tôi kết thúc năm học lớp 8. Chiều hôm đó, tôi đi đá banh với lũ bạn. Dĩ nhiên tôi nắm giữ vị trí thủ môn sở trường rồi. Bọn tôi lấy cặp làm gôn, thì có mấy thằng ở xóm Củi nó đứng xem. Xóm Củi là cái khu phức tạp, quậy quạng, có tiếng ở quê tôi Được một lúc thì bọ nó ( đi khoảng 5 thằng) rình rình lấy cặp của bọn tôi, tôi phát hiện la lên. Bọn nó 5 thằng, bọn tôi 8 thằng nhưng … nhát hít, trong khi tướng tá bọn nó du côn, bặm trợn, có 2 thằng đầu vàng đầu nhuộm. Thế là bọn nó xin đểu tiền, đòi lấy cặp và lao vào đánh tôi vì tội … báo động. Bí quá, tôi có biết đánh nhau đâu, liều mạng lao vào húc bọn nó thì trượt và tự té. Thế là tụi nó lao vào hội đồng tôi, chỉ mấy đấm lỗ mũi tôi đã ăn trầu, máu chảy ròng ròng bê bết trước cái áo trắng. Tôi co người ôm đầu chịu trận. Bọn bạn la hét ỏm tỏi can ngăn, cố lôi tụi nó ra.

Thằng cu Tửng cháu dì Vân nhanh trí lấy xe đạp phóng đi gọi anh Vũ chơi ở gần đó. Năm phút sau thì anh và đám bạn chạy tới. Lúc này tôi đã no đòn nằm phục dưới đất, đầu tóc áo quần lấm lem đất cát. Mũi chảy máu, mặt mày sưng húp. Lũ mất dạy vẫn đứng xung quanh tôi. Thấy cảnh đó anh Vũ không kìm được nữa, anh lao vào bọn nó như một viên đạn. Bốp, bốp, bốp chân đấm tay đá bọn nó chạy tán loạn. Anh ôm tôi lên coi có sao không, tôi không kiềm được òa khóc “Tụi nó đánh em đau quá huhuhu”. Anh Vũ thấy tội nghiệp tôi ôm sau đầu nhỏ nhẹ bảo “Thôi nín đi nhóc. Về kêu mẹ coi xem thế nào, có cần đi bệnh viện không. Về đi lát tối anh qua thăm”. Anh dặn thằng cu Tửng và đám bạn chở tôi về nhà. Bọn nó vâng lời ngay. Xui cho tôi là hôm nay ba lại mới về nhà để mai dự đám giỗ bà nội ở nhà bác Hai (anh cả).

Tôi về tới nhà, mẹ thấy tôi như thế thì ứa nước mắt cứ xuýt xoa hỏi chuyện, bọn bạn thì tranh nhau kể ỏm tỏi cả lên. Mẹ lấy khăn, thuốc lau rửa cho tôi, trong khi ba chỉ nhìn tôi còn gầm gừ “tao cho mày đi ăn học để mày đánh nhau như thế à?” Tôi im lặng nước mắt rơi lả chả, tôi muốn gào khóc thật to, tôi bị đánh về nhà còn bị chửi, nhưng có lũ bạn nên tôi thôi. Tôi cảm thấy như ba chẳng thương tôi chút nào. Có lẽ vì tôi ngu đần, học lúc nào cũng chỉ ở top giữa của lớp, chứ không xuất sắc như ba chăng? Hay cha con xa cách tình cảm lạnh nhạt? Tôi không biết nữa. Lúc ấy, Mẹ nói đỡ vào “thôi mà anh, con nó bị người ta gây sự chứ nó hiền khô có kiếm chuyện bao giờ?” Rồi lũ bạn cũng dần về thì dì Vân chạy qua nhà hỏi thăm tôi và báo cho một chuyện. Hóa ra người thật sự vào bệnh viện không phải là tôi mà là anh Vũ.

Loading...
Content Protection by DMCA.com