Phi Công Của Mẹ ( Siêu Phẩm ) – Truyện Hay Cực Hay

Loading...

Chap 4

Mẹ ở nhà làm thợ may cũng không quá đắt khách nên thời gian rảnh rỗi nhiều. Vì thế giống nhiều người nội trợ khác, mẹ thích xem phim bộ kiếm hiệp, phim Hàn Quốc, Trung Quốc, hay thuê mấy bộ tiểu thuyết của “sư tổ ngôn tình” là bà Quỳnh Dao về đọc giải khuây.

Anh Vũ dọn vào ở chung với chúng tôi đã được vài hôm. Anh khá hợp cạ với mẹ vì anh cũng thích xem chưởng Tàu Kim Dung và phim Hàn Quốc nữa, mấy bộ hay hay như Iris ấy. Mái nhà lá của anh thì không có tivi, chỉ có một đường dây điện câu từ nhà tôi ra để anh sinh hoạt. Anh bảo có tiền sẽ mua cái tivi cũ coi chơi. Vì thế, nếu đi làm về, không đi nhậu hay cà phê ở quán với bạn bè, anh cũng hay sang nhà tôi xem phim ké. Mẹ có anh xem chung bàn luận cũng đỡ buồn hơn khi xem một mình. Tôi thì xem hay không cũng được vì sở thích của tôi đã nói ở trên rồi.

Anh vẫn giữ được thói quen tốt tập luyện thể thao điều độ. Chiều chiều anh đi làm về vẫn đi đá bóng, đánh bóng chuyền cho đã rồi mới tắm rửa, ăn cơm. Có một điều bất tiện là nhà lá của anh không có nước sạch, anh phải đến sân chỗ giếng nước nhà tôi tắm và giặt giũ ở đó luôn.

Giống như anh, buổi chiều mẹ cũng tập aerobic, yoga ở nhà.

Hôm đầu tiên khi anh Vũ đến ở, khi chơi thể thao về, người ròng ròng mồ hôi, anh ôm thau quần áo sang ngồi ở ghế đá bên hông nhà (gần sân giếng) chờ ráo mồ hôi rồi tắm. Bên trong nhà thì tiếng nhạc tập của mẹ vang lên sôi nổi, anh tò mò bước vào xem. Mẹ thấy anh thì ngượng ngùng ngừng tập rồi cũng bước ra hóng mát.

Loading...

Anh ngồi ở ghế đá còn mẹ đứng trên thềm nhà, tôi thì ngồi ở lan can gần đó đọc truyện tranh.

“Trời nóng quá chị há” – anh bắt chuyện.

“ừ nóng quá, sắp vào hè rồi” mẹ vừa phe phẩy cái tay như làm quạt vừa trả lời, cái miệng nhỏ nhắn dễ thương chu lên thổi phù phù. Lúc này mẹ mặc một bộ đồ thun thể dục, bó sát người, cái áo thun ba lỗ rất khó khăn để giữ được bộ ngực căng tròn nhựa sống kia. Bên dưới tòa thiên nhiên ấy là một vòng eo thon gọn, một cặp mông cong đầy đặn, khỏe khoắn. Mái tóc mẹ búi cao, cột đuôi ngựa, một vài làn tóc bết mồ hôi dính vào mang tai càng làm mẹ thêm xinh đẹp quyến rũ.

“Vũ mới đi chơi thể thao về hả?”, mẹ hỏi.

“Vâng em mới đánh bóng chuyền một chập về”. Vừa nói anh vừa cởi áo cho đỡ nóng. Tôi nghe tiếng hai người nói chuyện thì nhìn lên, lúc này tôi bắt gặp mẹ đang ngây người nhìn anh. Hóa ra Vũ vừa cởi áo phô bày cơ thể hoàn mỹ của mình, trên người anh giờ đây chỉ còn cái quần cụt ngắn ngủn. Những dòng mồ hôi làm từng đường nét trên thân người cao 1m85 của anh hiện rõ, từ cái bụng 6 múi cho đến con chuột to lớn ở bắp tay, cặp chân như đùi ếch, đôi vai rộng, bộ ngực vạm vỡ như đá tảng, trên khối cơ thể như tạc tượng ấy là một làn da rám nắng đẹp đẽ.

“ủa mặt em dính gì mà sao chị Hạnh nhìn em dữ vậy?, Vũ hỏi, vừa lấy bàn tay to bè vuốt lên mặt.

Mẹ sực tỉnh, tôi thấy mẹ ngượng ngùng, đôi má đã hơi ửng hồng, “à không có gì đâu, tự nhiên chị tự nhiên nhớ tới bộ phim Thần điêu đại hiệp ấy mà”, mẹ đáp. “Vũ có xem phim đó không?”

“à có, phim đó hay lắm, em hay ra quán cà phê xem với bạn.”

“ừ chị thấy Vũ thân người cũng đẹp đâu kém Huỳnh Hiểu Minh đóng Dương Quá đâu, giờ có đạo diễn nào lăng xê có khi Vũ thành diễn viên nổi tiếng đó”. Mẹ cười đùa với anh Vũ.

“Trời đất, chị cứ ghẹo em. Cỡ em cho đi đóng phim ma thì được”.

Hai chị em nói chuyện phim ảnh tiếp một chút, mẹ bảo anh Vũ rảnh thì sang nhà xem phim cho vui, lát sau thì anh ra giếng tắm. Vì có mẹ nên anh phải mặc quần cụt tắm, rồi sau đó như thế giặt đồ luôn. Mẹ vẫn đứng trên thềm nhà hóng mát, nhưng thỉnh thoảng mẹ lại liếc mắt về phía nơi âm thanh có tiếng nước xối ào ào kia, là nơi anh Vũ đang đứng tắm. Sau mấy lần liếc về đó, tôi thấy mẹ hơi cúi mặt, cắn nhẹ môi.

Hành động ấy của mẹ không qua được cặp mắt cú vọ của tôi. Dù mẹ vẫn nghĩ tôi là đứa trẻ con, “bé Nam” dễ thương của mẹ nhưng thực tế tôi đã không còn bé bỏng. Tôi đã hiểu được ánh mắt, cử chỉ đó mẹ dành cho anh Vũ nghĩa là gì.

Lúc này tôi đã mười mấy tuổi (xem qua không ít bộ … ecchi, anime- cái này là tiếp nối sở thích đọc truyện tranh của tôi), phần nào hiểu được tâm lý phụ nữ, tôi mới chợt nhận ra mẹ cô đơn biết bao. Và tôi cảm thấy thương mẹ rất nhiều. Bao nhiêu năm qua kể từ khi cưới ba tôi, mẹ vẫn là người phụ nữ đức hạnh sống lặng lẽ nuôi con, xa chồng. Mà đây lại là cuộc hôn nhân sắp đặt, mẹ nào biết tình yêu là gì? 18 tuổi cưới chồng, sinh con rồi cứ như vậy tới bây giờ. Mẹ là cô gái quê học vấn thấp, nhưng được dạy dỗ đàng hoàng công dung ngôn hạnh, vẫn suy nghĩ và lối sống chịu đựng hi sinh của người phụ nữ Á Đông. Nhưng đồng thời, qua những bộ phim, bộ tiểu thuyết mẹ xem được, mẹ thấy sự đồng cảm. Bởi vì bên sâu thẳm trong tâm hồn mẹ, một người phụ nữ trẻ đẹp tràn đầy sức sống, vẫn thầm kín khao khát một chàng soái ca, một hoàng tử, một tình yêu lãng mạn mà không biết bao giờ mới có được …

Loading...
Content Protection by DMCA.com